Chương 7: Cục Bông Nhỏ Trong Lòng A Cha
Lời gia nhân Thẩm gia vừa lọt ra, cả hoa sảnh lập tức lặng ngắt như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Vài vị phu nhân vốn đang cầm chén trà cũng khựng lại giữa không trung, ánh mắt kín đáo lướt qua sắc mặt tái xanh của Thẩm Văn Minh, rồi lại nhìn sang Lâm Nhạc đang ôm Tiểu Bảo đứng bên cạnh Lục Quân Khải. Chỉ mới trước đó một khắc, Thẩm Văn Minh còn dùng dáng vẻ thâm tình nhẫn nhịn để nhắc lại chuyện xưa với Lâm Nhạc, tựa như hắn mới là kẻ bị phụ bạc đáng thương nhất thế gian. Vậy mà giờ đây, một vị cô nương ở ngõ Đông lại khóc trước cửa Thẩm phủ, còn nói trong bụng đã có cốt nhục của hắn; chuyện này nếu truyền ra ngoài, đừng nói danh tiếng công tử nho nhã của hắn còn giữ được hay không, ngay cả thể diện Thẩm gia cũng sẽ bị người đời đem ra làm trò cười trong các quán trà tửu lâu suốt mấy tháng liền.
Thẩm Văn Minh siết chặt tay áo, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên trong thoáng chốc rồi bị hắn cố ép xuống. Hắn quay đầu nhìn tên gia nhân kia, ánh mắt âm trầm đến mức khiến đối phương sợ hãi cúi gằm mặt, gần như muốn chui xuống đất. Nhưng nơi này là Lâm phủ, lại đang là thọ yến của Lâm lão phu nhân, xung quanh có không ít khách khứa tai mắt tinh tường, hắn dù tức giận đến đâu cũng không thể phát tác. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã đổi sang vẻ mặt bị oan khuất, miễn cưỡng cười với mọi người rồi nói:
“Chư vị đừng hiểu lầm, e là có người cố ý đến phủ ta gây rối. Văn Minh trước giờ giữ mình trong sạch, tuyệt đối không làm chuyện vô lễ như vậy.”
Lâm Nhạc nghe những lời ấy, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo buồn cười. Kiếp trước hắn cũng từng như thế, dù bị người ta bắt tận tay vẫn có thể dùng một khuôn mặt ôn hòa vô hại nói rằng tất cả là hiểu lầm. Hắn giỏi nhất là đem lỗi lầm đẩy lên người khác, đem mình đặt vào vị trí kẻ bị hại, khiến những người nhẹ dạ cảm thấy hắn đáng thương, khiến những người từng tin hắn vì chút thể diện mà không tiện truy cứu đến cùng. Trước kia Lâm Nhạc cũng là một trong những kẻ nhẹ dạ ấy, thậm chí còn vì hắn mà cãi lại phụ mẫu, làm lạnh lòng Lục Quân Khải; nghĩ đến đây, bàn tay đang ôm Tiểu Bảo của y vô thức siết chặt hơn một chút.
Tiểu Bảo được ôm trong lòng a cha, khuôn mặt nhỏ áp vào cổ áo mềm mại của y. Bé không hiểu hết chuyện người lớn, chỉ cảm thấy bầu không khí trong phòng bỗng nhiên đáng sợ, phụ thân không nói gì nhưng đôi mắt lạnh như lúc luyện võ, a cha cũng trở nên trầm lặng hơn thường ngày. Đứa trẻ khẽ dụi dụi mặt vào vai Lâm Nhạc, bàn tay nhỏ nắm lấy cổ áo y, giọng mềm như bánh nếp vừa hấp chín:
“A cha, Tiểu Bảo ngoan, không sợ đâu. A cha cũng đừng sợ.”
Một câu nói non nớt ấy khiến trái tim Lâm Nhạc lập tức mềm đến rối tinh rối mù. Y cúi đầu nhìn tiểu ca nhi trong lòng, nhìn đôi mắt đen láy trong veo, hàng mi dài cong cong, khuôn mặt trắng mềm vì được quấn trong áo bông mà càng giống một cục tuyết nhỏ đáng yêu. Vết bớt hoa sen trên cánh tay bé bị tay áo che khuất, nhưng Lâm Nhạc vẫn nhớ rõ hình dáng thanh nhạt ấy, giống hệt một đóa sen nhỏ chưa nở hết, là dấu hiệu của ca nhi, cũng là dấu ấn chứng minh đứa trẻ này là hài tử y mang thai mười tháng sinh ra. Kiếp trước, y đã lạnh nhạt với cục bông xinh xắn này quá lâu, lâu đến mức chỉ cần nghĩ lại, lồng ngực y lại đau như có dao cùn cắt qua từng tấc.
“A cha không sợ.” Lâm Nhạc hạ giọng, nhẹ nhàng hôn lên trán Tiểu Bảo trước mặt bao nhiêu người, động tác tự nhiên lại trân trọng đến mức khiến mấy vị phu nhân gần đó không nhịn được nhìn thêm. Y dùng tay áo lau chút vụn điểm tâm còn dính bên khóe miệng bé, dịu dàng nói tiếp: “Có Tiểu Bảo ngoan như vậy che chở a cha, a cha còn sợ gì nữa?”
Tiểu Bảo được hôn đến ngây người, sau đó hai má lập tức đỏ bừng như quả đào chín. Bé trước kia hiếm khi được Lâm Nhạc thân mật như vậy, càng đừng nói là được khen trước mặt nhiều người, nhất thời vừa vui vừa thẹn, bàn tay nhỏ che trán mình như muốn giữ lại nụ hôn kia, rồi lại lặng lẽ hé ngón tay nhìn Lâm Nhạc. Dáng vẻ ấy đáng yêu đến mức Lâm phu nhân đứng cách đó không xa cũng mềm lòng, ngay cả Lâm lão phu nhân vốn đang tức giận vì Thẩm Văn Minh làm loạn thọ yến cũng không khỏi dịu sắc mặt, sai nha hoàn mang thêm một đĩa bánh hoa quế mềm tới cho bé.
Lục Quân Khải đứng cạnh hai cha con, ánh mắt rơi trên khuôn mặt dịu dàng của Lâm Nhạc, trong lòng như có một sợi dây bị khẽ kéo căng. Hắn từng mơ thấy cảnh Lâm Nhạc ôm Tiểu Bảo, từng mơ thấy y cúi đầu hôn con, từng mơ thấy ba người bọn họ đứng cạnh nhau như một gia đình bình thường. Nhưng những giấc mộng ấy quá xa vời, xa đến mức sau mỗi lần tỉnh lại, hắn chỉ còn cảm giác trống rỗng và đau đớn. Vậy mà giờ đây, trước mặt nhiều người như vậy, Lâm Nhạc lại thật sự ôm Tiểu Bảo, dịu dàng dỗ dành con, còn đứng bên cạnh hắn không chút né tránh. Lục Quân Khải không biết nên tin bao nhiêu, nhưng trái tim đã đóng băng ba năm vẫn không tránh khỏi vì cảnh tượng này mà khẽ tan ra một khe nhỏ.
Thẩm Văn Minh nhìn một nhà ba người trước mặt, nụ cười trên môi gần như không giữ nổi. Hắn vốn nghĩ hôm nay chỉ cần mình lộ ra chút đau khổ, nhắc đến tình cũ đôi câu, Lâm Nhạc chắc chắn sẽ dao động. Dù không lập tức trở về bên hắn, ít nhất y cũng sẽ vì thương hắn mà khiến Lục Quân Khải mất mặt trước mọi người, từ đó tạo ra vết nứt mới trong quan hệ phu phu.
Nhưng Lâm Nhạc không những không dao động, còn chủ động phân rõ giới hạn, thậm chí dùng dáng vẻ phu lang Lục gia đứng bên cạnh Lục Quân Khải, khiến mọi tính toán của hắn giống như trò hề. Nay lại thêm chuyện người ở ngõ Đông đột nhiên ầm ĩ trước Thẩm phủ, nếu hắn tiếp tục ở lại, chỉ sợ càng nói càng sai.
“Lão phu nhân, hôm nay là ngày mừng thọ của người, Văn Minh không dám vì chút chuyện riêng mà làm kinh động quý phủ.”
Thẩm Văn Minh miễn cưỡng ổn định sắc mặt, hành lễ rất sâu, giọng nói vẫn giữ vẻ khiêm nhường thường ngày.
“Trong phủ có việc bất ngờ, Văn Minh xin phép trở về xử lý trước. Chờ ngày khác nhất định tự mình đến cửa bồi tội.”
Lâm lão phu nhân sống đến tuổi này, hạng người nào chưa từng gặp qua. Bà nhìn rõ sự hoảng loạn bị che giấu trong mắt Thẩm Văn Minh, cũng nhìn rõ hắn trước đó cố ý dùng lời mập mờ để kéo Lâm Nhạc vào vũng nước đục. Nếu không phải hôm nay là thọ yến, bà thật muốn sai người trực tiếp đuổi hắn ra ngoài. Nhưng Lâm gia là nhà có quy củ, trước mặt khách khứa cũng không thể làm quá khó coi, bà chỉ nhàn nhạt gật đầu:
“Thẩm công tử đã có việc thì cứ về trước. Người trẻ tuổi lập thân ở đời, quan trọng nhất là giữ mình và giữ lời, mong Thẩm công tử nhớ kỹ.”
Lời này vừa nhẹ vừa nặng, rơi vào tai mọi người lập tức có ý vị khác. Thẩm Văn Minh cúi đầu đáp vâng, nhưng trong lòng tức đến mức gần như muốn cắn nát răng. Hắn không dám nhìn Lâm Nhạc thêm nữa, bởi chỉ cần nhìn thấy ánh mắt bình thản của y, hắn lại cảm thấy mọi thứ hôm nay đều vượt khỏi lòng bàn tay mình. Hắn xoay người rời đi trong tiếng xì xào bị đè thấp của khách khứa, bóng lưng vẫn cố giữ vẻ nho nhã, nhưng bước chân so với khi đến đã gấp gáp hơn rất nhiều.
Đợi Thẩm Văn Minh đi khuất, bầu không khí trong hoa sảnh mới dần khôi phục. Lâm phu nhân nhanh chóng mỉm cười chuyển đề tài, sai người mời các vị phu nhân dùng trà và điểm tâm, Lâm lão phu nhân cũng gọi mấy đứa nhỏ trong phủ lại gần nhận bao lì xì mừng thọ để xua đi sự khó xử vừa rồi. Nhưng dù ngoài mặt mọi thứ trở lại bình thường, trong lòng mọi người đều hiểu, từ hôm nay trở đi, lời đồn về Thẩm Văn Minh và vị cô nương ngõ Đông kia chắc chắn sẽ lan khắp kinh thành, còn chuyện Lâm Nhạc công khai nhận Lục Quân Khải là phu quân duy nhất cũng sẽ được nhắc đến cùng lúc.
Lâm Nhạc không hề quan tâm người ngoài sẽ nói gì. Y cúi đầu nhìn Tiểu Bảo đang ôm đĩa bánh hoa quế nhỏ, thấy bé vừa muốn ăn vừa nhớ lời nhũ mẫu dạy không được ăn nhiều đồ ngọt nên chỉ cẩn thận dùng hai ngón tay bốc một miếng nhỏ, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến lòng người tan chảy. Y bế bé ngồi xuống bên cạnh mình, tự tay cầm khăn lau tay cho con, rồi bẻ miếng bánh thành phần nhỏ hơn, thổi nhẹ dù bánh vốn không nóng.
“Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn. Nếu thích, lát nữa a cha học cách làm, sau này ở nhà làm cho con ăn.”
Tiểu Bảo lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả trời sao.
“A cha biết làm bánh hoa quế ạ?”
Lâm Nhạc hơi khựng lại, sau đó cười dịu dàng.
“Hiện tại chưa biết, nhưng a cha có thể học. Tiểu Bảo thích ăn gì, a cha đều học.”
Đứa bé nghe vậy thì vui đến mức suýt làm rơi miếng bánh trong tay. Bé vội vàng đưa miếng bánh nhỏ đến bên miệng Lâm Nhạc, giọng nói vừa mềm vừa nghiêm túc:
“Vậy a cha ăn trước. Ngọt lắm ạ. A cha ăn rồi sẽ vui.”
Lâm Nhạc nhìn miếng bánh nhỏ được con đưa tới, hốc mắt bất giác nóng lên. Kiếp trước, y từng nhận vô số vàng bạc châu báu của Thẩm Văn Minh, từng vì một cây trâm ngọc người kia tặng mà vui vẻ nhiều ngày, nhưng đến cuối cùng những thứ ấy đều biến thành xiềng xích trói y trong Thẩm phủ. Ngược lại, viên kẹo nhỏ, miếng bánh vụn, cái ôm vụng về của Tiểu Bảo mới là thứ sạch sẽ và chân thành nhất, vậy mà y từng ngu ngốc đến mức bỏ qua. Y cúi đầu ăn miếng bánh trong tay con, vị ngọt nhẹ của hoa quế lan trên đầu lưỡi, khiến lòng y vừa ấm vừa đau.
“Ngọt lắm.” Lâm Nhạc nói, rồi cúi xuống cọ nhẹ trán mình vào trán bé. “Bởi vì là Tiểu Bảo cho a cha nên ngọt hơn tất cả bánh trên đời.”
Tiểu Bảo được khen đến mức tai cũng đỏ lên, nhưng lại vui vẻ đến không giấu nổi. Bé ôm cổ Lâm Nhạc, nhỏ giọng thì thầm như sợ người khác nghe mất bí mật:
“Vậy sau này bánh của con đều chia cho a cha. Nhưng phụ thân cũng phải có một miếng, không thì phụ thân buồn.”
Lâm Nhạc nghe đến hai chữ phụ thân thì ngẩng đầu nhìn Lục Quân Khải. Người nọ vẫn đứng gần đó, dường như không tiện ngồi vào khu vực của nữ quyến và ca nhi, nhưng vì chuyện vừa rồi nên cũng chưa rời đi. Lâm Nhạc thấy hắn đang nhìn hai cha con, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, trong lòng y bỗng mềm đi. Y bẻ một miếng bánh nhỏ khác, đặt vào tay Tiểu Bảo, dịu giọng nói:
“Vậy Tiểu Bảo tự đưa cho phụ thân nhé.”
Tiểu Bảo lập tức ôm bánh nhảy khỏi lòng Lâm Nhạc, chạy từng bước nhỏ đến trước mặt Lục Quân Khải. Bé còn thấp, phải ngửa đầu thật cao mới nhìn thấy mặt phụ thân, tay giơ miếng bánh lên, dáng vẻ nghiêm túc như dâng bảo vật hiếm có.
“Phụ thân, a cha nói bánh này ngọt lắm. Con chia cho người một miếng, người ăn rồi đừng buồn nha.”
Lục Quân Khải cúi đầu nhìn con, lại nhìn Lâm Nhạc đang ngồi cách đó không xa. Một miếng bánh hoa quế bé bằng đầu ngón tay, đối với hắn chẳng đáng là gì, nhưng giây phút nhận lấy từ tay Tiểu Bảo, hắn lại cảm thấy lòng bàn tay mình nặng trĩu. Đây không chỉ là bánh, mà là lần đầu tiên Lâm Nhạc dùng một cách rất mềm mại kéo hắn vào giữa sự thân mật của hai cha con. Hắn đưa bánh vào miệng, vị ngọt nhạt lan ra, nhưng cổ họng lại nghẹn đến mức không nói được lời nào.
“Ngọt không ạ?” Tiểu Bảo mong chờ hỏi.
Lục Quân Khải đưa tay xoa đầu con, giọng trầm hơn thường ngày: “Ngọt.”
Tiểu Bảo lập tức quay đầu nhìn Lâm Nhạc, vui vẻ khoe công: “A cha, phụ thân nói ngọt!”
Lâm Nhạc bật cười, nụ cười ấy không còn chỉ có hối hận và đau đớn như mấy ngày trước, mà thật sự mang theo chút ánh sáng ấm áp. Lục Quân Khải nhìn nụ cười ấy, trái tim lại khẽ rung động. Hắn từng thấy Lâm Nhạc cười với Thẩm Văn Minh, thấy y vì người kia mà đỏ mắt, vì người kia mà vui buồn thất thường, nhưng rất hiếm khi thấy y cười với mình và Tiểu Bảo như vậy. Nụ cười này quá quý giá, quý giá đến mức hắn vừa muốn giữ lại, vừa sợ mình chỉ cần đưa tay chạm vào sẽ khiến nó tan biến như tuyết đầu mùa.
Thọ yến tiếp tục diễn ra, nhưng Lâm Nhạc không còn giống kiếp trước ngồi không yên vì để ý Thẩm Văn Minh. Y phần lớn thời gian đều ở bên Tiểu Bảo, khi thì lau miệng cho con, khi thì chỉnh lại cổ áo, khi thì ôm bé lên đùi nghe bé nhỏ giọng kể mình vừa cùng mấy đứa trẻ khác xem cá chép trong hồ. Tiểu Bảo vốn là tiểu ca nhi đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất trong mắt người nhà, nay lại được a cha ôm ấp dỗ dành, lá gan cũng lớn hơn nhiều. Bé không còn rụt rè như trước, thỉnh thoảng còn chủ động ôm mặt Lâm Nhạc hôn một cái thật nhẹ, sau đó xấu hổ vùi mặt vào lòng y, khiến mấy vị phu nhân xung quanh nhìn mà không nhịn được cười.
Một vị phu nhân thân thiết với Lâm phu nhân không khỏi khen: “Tiểu công tử Lục gia thật sự sinh ra quá xinh xắn. Nhìn đôi mắt này xem, vừa giống Lục tướng quân lại vừa có nét mềm mại của Lâm quân lang, sau này lớn lên không biết làm bao nhiêu người nhớ thương.”
Lâm Nhạc nghe vậy, bàn tay đang ôm Tiểu Bảo hơi siết lại. Nếu là lời khen bình thường, y tất nhiên vui mừng, nhưng từ “nhớ thương” lại khiến y nhớ tới kiếp trước. Tiểu Bảo là ca nhi, dung mạo lại xuất chúng, nếu không có người che chở, sau này không biết sẽ gặp bao nhiêu kẻ mang tâm tư dơ bẩn. Kiếp trước bé chưa kịp lớn lên đã bệnh mất, còn đời này, y nhất định phải bảo vệ con thật tốt, để bé được lớn lên bình an, được yêu thương trong sạch, không bao giờ phải chịu nửa phần tổn thương vì sự ngu xuẩn của y nữa.
Y cúi đầu hôn lên mái tóc mềm của Tiểu Bảo, nhẹ giọng nói:
“Tiểu Bảo của ta chỉ cần bình an vui vẻ lớn lên là được. Những chuyện khác, ta và phụ thân con sẽ thay con chắn trước.”
Tiểu Bảo không hiểu vì sao a cha bỗng nghiêm túc như vậy, chỉ ngoan ngoãn gật đầu. Bé đưa bàn tay nhỏ chạm vào mặt Lâm Nhạc, vụng về học dáng vẻ người lớn dỗ dành:
“A cha cũng bình an vui vẻ. Phụ thân cũng bình an vui vẻ. Cả nhà chúng ta đều vui.”
Lâm Nhạc ôm con vào lòng, trong khoảnh khắc ấy suýt nữa rơi lệ trước mặt mọi người. Hài tử bé nhỏ của y chỉ cần một ngôi nhà trọn vẹn, chỉ cần phụ thân và a cha đều ở bên cạnh, vậy mà kiếp trước y lại nhẫn tâm tước đi điều đơn giản ấy. Y nhắm mắt, ép nước mắt trở về, trong lòng âm thầm thề rằng bất kể phía trước còn bao nhiêu âm mưu, bất kể Thẩm Văn Minh và những kẻ liên quan đến kiếp trước sẽ giở trò gì, y đều sẽ dùng hết sức giữ lấy mái nhà này.
Gần cuối yến tiệc, tin tức bên ngoài rốt cuộc truyền vào rõ ràng hơn. Vị cô nương ở ngõ Đông tên là Tần Tuyết Nương, vốn là con gái của một tú tài sa cơ, mấy tháng trước được Thẩm Văn Minh cứu giúp trong một lần gặp nạn trên phố. Sau đó nàng nhiều lần ra vào thư phòng riêng của Thẩm Văn Minh dưới danh nghĩa chép sách, hôm nay không biết vì sao lại ôm bụng đến trước cửa Thẩm phủ khóc lóc, nói hắn hứa sẽ nạp nàng vào cửa nhưng nay lại muốn phủi sạch quan hệ. Thẩm gia sợ mất mặt, muốn kéo nàng vào trong, nàng liền liều chết đập đầu vào cột đá, khiến không ít người đi đường chứng kiến.
Lời truyền đến hoa sảnh không nhiều, nhưng đủ khiến sắc mặt mọi người vi diệu. Thẩm Văn Minh vừa mới ở Lâm phủ diễn vở tình sâu nghĩa nặng với Lâm Nhạc, bên kia lại lòi ra một cô nương mang thai. Nếu nói chỉ là trùng hợp, e rằng chẳng mấy ai tin. Lâm Nhạc nghe xong, ánh mắt không có nhiều dao động, bởi y biết Tần Tuyết Nương quả thật tồn tại. Kiếp trước nàng từng là thiếp thất được Thẩm Văn Minh sủng ái một thời gian, sau lại vì tranh quyền trong hậu viện mà bị chính thất khác hãm hại sảy thai, cuối cùng chết trong một đêm mưa không ai hay biết.
Lâm Nhạc không thương hại nàng đến mức quên đi những việc nàng từng làm với mình, nhưng hắn cũng không định để Thẩm Văn Minh dễ dàng che giấu chuyện này. Người như Thẩm Văn Minh, thứ hắn quý nhất chính là thanh danh. Muốn vạch trần hắn, không cần lập tức đẩy hắn xuống vực, chỉ cần từng chút xé rách lớp da quân tử kia trước mặt mọi người. Một khi thanh danh xuất hiện vết nứt, những kẻ từng bị hắn lừa gạt sẽ tự nhiên bắt đầu nghi ngờ, mà nghi ngờ chính là khởi đầu của sụp đổ.
Rời khỏi Lâm phủ khi trời đã xế chiều, Tiểu Bảo vì chơi cả ngày nên mệt đến ngủ gật trong lòng Lâm Nhạc. Bé vẫn nắm chặt một chiếc túi thơm nhỏ do Lâm lão phu nhân tặng, bên trong nhét đầy kẹo mạch nha và mấy miếng bánh hoa quế bọc giấy dầu. Lâm Nhạc ôm con lên xe ngựa, cẩn thận kéo áo choàng che kín thân thể nhỏ bé, lại dùng tay thử nhiệt độ trán bé, sợ con bị gió lạnh thổi nhiễm bệnh. Những động tác vụn vặt ấy đối với người khác có lẽ rất bình thường, nhưng đối với Lục Quân Khải lại quý giá đến mức khiến hắn không dám chớp mắt.
Xe ngựa lăn bánh rời khỏi Lâm phủ. Trong khoang xe ấm áp, Tiểu Bảo ngủ say trong lòng Lâm Nhạc, đôi môi nhỏ thỉnh thoảng mấp máy như đang mơ thấy bánh ngọt. Lâm Nhạc cúi đầu nhìn con, khóe môi không tự chủ cong lên. Một lát sau, y nhẹ nhàng lấy chiếc khăn tay lau chút mồ hôi ở thái dương bé, rồi ngẩng đầu nhìn Lục Quân Khải đang ngồi đối diện. Bên ngoài trời đã tối dần, ánh sáng trong xe mờ nhạt, khiến đường nét lạnh cứng trên mặt hắn trở nên nhu hòa hơn vài phần.
“Phu quân.” Lâm Nhạc khẽ gọi, sợ đánh thức Tiểu Bảo nên giọng rất nhẹ. “Hôm nay em không làm chàng khó xử nữa, đúng không?”
Lục Quân Khải nhìn y, ánh mắt sâu thẳm. Hắn không lập tức đáp, bởi câu hỏi ấy quá nhẹ mà cũng quá nặng. Cuối cùng, hắn chỉ thấp giọng nói: “Không.”
Chỉ một chữ, nhưng Lâm Nhạc đã thấy đủ. Y nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến Lục Quân Khải không biết nên tránh hay nên nhìn tiếp.
“Vậy sau này em sẽ tiếp tục làm tốt hơn. Không phải để chàng lập tức tin em, cũng không phải để chàng tha thứ ngay, mà là vì những điều đó vốn nên là việc em phải làm.”
Lục Quân Khải im lặng rất lâu. Trong khoang xe chỉ còn tiếng bánh xe lăn trên đường tuyết và hơi thở đều đều của Tiểu Bảo. Hắn nhìn Lâm Nhạc ôm con, nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của y, lần đầu tiên cảm thấy người trước mặt thật sự đang từng chút rời khỏi cái bóng cũ. Nhưng nguyên nhân là gì? Một giấc mộng ác thật sự có thể khiến một người thay đổi đến mức này sao? Hay là trong lòng Lâm Nhạc còn giấu điều gì đó hắn không biết?
Lâm Nhạc nhận ra sự dò xét trong mắt hắn, nhưng y không hoảng. Bí mật trọng sinh không thể nói, cũng không cần nói. Điều y có thể làm chỉ là nắm chặt hiện tại, không lặp lại những sai lầm đã qua. Y cúi đầu nhìn Tiểu Bảo, phát hiện bé trong mộng vẫn nắm chặt túi kẹo, liền nhịn không được khẽ cười.
“Tiểu Bảo thật đáng yêu, đúng không? Trước kia em thật sự quá ngốc, sao lại có thể bỏ qua cục bông nhỏ đáng yêu như vậy lâu đến thế.”
Lục Quân Khải nghe câu ấy, ánh mắt khẽ động. Hắn nhìn Tiểu Bảo đang ngủ say, khóe môi vốn lạnh cứng cũng mềm đi một chút.
“Bé con rất ngoan. Dù trước kia em không thích gần gũi, Tiểu Bảo vẫn luôn nhớ em.”
Một câu này khiến Lâm Nhạc đau đến mức ngón tay run lên. Y cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc con, giọng nghẹn lại:
“Sau này sẽ không nữa. Em sẽ không để Tiểu Bảo phải chờ a cha vô ích nữa.”
Lục Quân Khải nhìn y, trong lòng như có rất nhiều lời muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi. Hắn chỉ đưa tay kéo tấm chăn mỏng bên cạnh, phủ thêm lên người Tiểu Bảo và Lâm Nhạc. Đầu ngón tay hắn vô tình chạm vào mu bàn tay y, lập tức muốn rút về, nhưng Lâm Nhạc đã nhanh hơn một bước, nhẹ nhàng giữ lấy tay hắn dưới lớp chăn.
Lục Quân Khải cứng người.
Lâm Nhạc không dùng sức, chỉ đặt tay mình lên tay hắn, giống như sợ làm hắn kinh động. Y nhìn hắn, đôi mắt trong ánh chiều chạng vạng mềm mại mà kiên định, khẽ nói:
“Phu quân, đường về còn xa, chàng cũng nghỉ một lát đi.”
Bên ngoài xe ngựa, tuyết tan nhỏ giọt dưới mái hiên các cửa hiệu ven đường, tiếng người trong kinh thành dần thưa thớt khi hoàng hôn buông xuống. Bên trong xe, tiểu ca nhi nhỏ ngủ say trong lòng a cha, còn hai bàn tay trưởng thành dưới lớp chăn mỏng lặng lẽ chạm vào nhau. Lục Quân Khải không rút tay ra nữa, nhưng cũng không nắm lại. Hắn chỉ im lặng để mặc Lâm Nhạc đặt tay lên tay mình, giống như một người đi trong tuyết quá lâu, cuối cùng thấy một ngọn đèn xa xa, dù chưa dám bước tới, vẫn không nỡ quay lưng rời đi.
…..
Mà ở phía bên kia kinh thành, Thẩm phủ lúc này đã loạn thành một đoàn. Tiếng khóc của Tần Tuyết Nương vang trước cửa, tiếng trách mắng của Thẩm phu nhân truyền ra từ nội viện, còn Thẩm Văn Minh đứng giữa đại sảnh, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Hắn vừa mất mặt ở Lâm phủ, về đến nhà lại gặp cảnh tượng không thể khống chế này, trong lòng sớm đã giận dữ đến cực điểm. Nhưng giữa cơn hỗn loạn ấy, điều khiến hắn không thể chịu đựng nhất lại không phải Tần Tuyết Nương, cũng không phải những lời bàn tán ngoài phố. Mà là ánh mắt lạnh nhạt của Lâm Nhạc.
Hắn không tin. Hắn tuyệt đối không tin Lâm Nhạc thật sự buông hắn nhanh như vậy.
Hết chương 7
Bình luận 💬 0