Chương 23: Một Bước Gần Hơn
Từ đêm Tiểu Bảo bắt đầu ngủ riêng, viện chính của Lục phủ bỗng có thêm một loại yên tĩnh rất khác. Không còn cục bông nhỏ nằm giữa hai người, không còn bàn tay bé xíu mơ màng kéo tay phụ thân đặt lên tay a cha, chiếc giường lớn dường như rộng hơn rất nhiều, cũng khiến khoảng cách giữa Lâm Nhạc và Lục Quân Khải trở nên rõ ràng hơn trước. Lúc đầu Lâm Nhạc còn chưa quen, mỗi khi tỉnh giữa đêm đều theo bản năng đưa tay tìm con, đến khi chạm vào lồng ngực ấm nóng của Lục Quân Khải mới nhớ ra Tiểu Bảo đang ngủ ở viện nhỏ, trong lòng vừa trống trải vừa mềm mại. Nhưng mỗi sáng y đều cùng Lục Quân Khải sang gọi con dậy, nhìn Tiểu Bảo ôm áo của mình, cố tỏ ra người lớn mà hỏi đêm qua mình có giỏi không, chút không nỡ ấy lại biến thành sự thương yêu đầy ắp.
Tiểu Bảo quả thật rất cố gắng làm ca ca. Đứa bé ban ngày vẫn chạy đến viện chính dính lấy Lâm Nhạc, nhưng tối đến sẽ ôm thỏ vải, áo của a cha và túi kẹo nhỏ, nghiêm túc trở về phòng mình. Có khi bé rõ ràng buồn ngủ đến mức mắt díu lại, vẫn cố dặn phụ thân và a cha phải ngủ ngoan, không được cãi nhau, nếu có đệ đệ đến thì phải báo cho bé đầu tiên. Lâm Nhạc mỗi lần nghe vậy đều đỏ mặt, còn Lục Quân Khải thì ho nhẹ quay mặt đi, chỉ có Tiểu Bảo hoàn toàn không hiểu mình đã khiến hai người lớn ngượng đến mức nào, vẫn ngây thơ cho rằng bản thân đang gánh vác trọng trách lớn lao của một vị ca ca tương lai.
Đêm ấy, trời đổ mưa nhỏ. Tiếng mưa rơi trên mái ngói tí tách kéo dài từ đầu hôm đến tận canh hai, khiến căn phòng càng thêm tĩnh lặng. Lâm Nhạc vừa từ viện nhỏ của Tiểu Bảo trở về, trên vai còn vương chút hơi ẩm. Lục Quân Khải đứng bên cửa chờ y, thấy y bước vào liền đưa áo choàng ấm tới, bàn tay rất tự nhiên phủ lên đầu vai y xoa nhẹ. “Sao đi lâu vậy? Tiểu Bảo không nỡ ngủ riêng à?”
Lâm Nhạc cởi áo ẩm giao cho nha hoàn bên ngoài rồi khẽ cười. “Con nói muốn kể chuyện cho đệ đệ tương lai nghe trước, để sau này đệ đệ sinh ra sẽ biết ca ca thương nó nhất. Kể được một nửa thì tự mình ngủ mất, tay còn nắm áo của em không buông.” Nói đến đây, ánh mắt y mềm xuống, nhưng tai lại hơi đỏ vì hai chữ “đệ đệ tương lai”. Tiểu Bảo ngây thơ nói mãi, người làm a cha như y lại không thể thật sự xem như không nghe. Mỗi lần con nhắc đến, trong lòng y đều như bị một chiếc lông mềm cọ qua, vừa ngượng vừa có chút mong đợi không dám nói rõ.
Lục Quân Khải nhìn vẻ đỏ lên nơi vành tai y, ánh mắt chậm rãi tối hơn. Mấy ngày nay, hai người chung giường, ôm hôn nhiều hơn, thân mật cũng tự nhiên hơn, nhưng hắn vẫn luôn giữ lời, chưa từng vượt qua giới hạn mà Lâm Nhạc chưa sẵn sàng. Chỉ là nhẫn nại không có nghĩa là không muốn. Một người đã khát quá lâu, nay mỗi đêm đều ôm người mình yêu trong lòng, cảm nhận hơi thở và thân thể mềm mại của y gần trong gang tấc, dục vọng bị đè xuống lại càng trở nên rõ ràng. Lục Quân Khải có thể kiềm chế trước mặt mọi người, có thể lạnh mặt nơi quân doanh, nhưng khi trở về căn phòng này, nhìn Lâm Nhạc chủ động đến gần, hắn rốt cuộc cũng chỉ là một nam nhân yêu phu lang mình đến tận xương tủy.
Lâm Nhạc nhận ra ánh mắt ấy. Ban đầu y vẫn theo bản năng cúi đầu, mặt nóng lên rất nhanh, nhưng lần này không lùi. Y nhớ đến lời mình từng nói: không muốn để Lục Quân Khải chờ vô ích. Không phải hôm nay phải đi đến bước cuối, cũng không phải vì áy náy mà ép mình, mà là y thật sự muốn đối diện với khao khát của phu quân, muốn để hắn biết rằng giữa bọn họ không chỉ có bù đắp và thận trọng, còn có sự gần gũi của phu phu danh chính ngôn thuận. Nghĩ vậy, Lâm Nhạc bước đến trước mặt hắn, chủ động đưa tay ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào ngực hắn như mấy đêm gần đây thường làm.
“Phu quân.” Giọng y hơi nhỏ.
Lục Quân Khải vòng tay ôm lại y, cằm khẽ chạm lên tóc y. “Ừ?”
Lâm Nhạc im lặng một lát, rồi ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh nến trong phòng rơi lên mắt y, khiến đôi mắt ấy vừa trong vừa ướt, chứa sự ngượng ngùng không giấu được nhưng cũng có một loại kiên định rất mềm. “Đêm nay... chàng không cần nhịn đến khó chịu như vậy.”
Cả người Lục Quân Khải khựng lại.
Một câu ấy quá nhẹ, nhưng lại như lửa rơi vào lớp tro dày. Hắn nhìn Lâm Nhạc thật lâu, giọng khàn xuống: “Tiểu Nhạc, em biết mình đang nói gì không?”
“Em biết.” Lâm Nhạc đỏ mặt đến mức gần như không dám nhìn hắn, nhưng bàn tay ôm eo hắn vẫn không buông. “Em vẫn chưa sẵn sàng đến bước cuối, nhưng em không muốn chàng cứ một mình chịu đựng. Nếu chàng đồng ý... em có thể giúp chàng một chút.”
Lục Quân Khải nhắm mắt lại trong chớp mắt, hơi thở rõ ràng nặng hơn. Hắn không ngờ Lâm Nhạc sẽ chủ động nói đến mức này. Người từng né tránh sự đụng chạm của hắn, từng xem mỗi lần hắn đến gần như một sự quấy rầy, nay lại đứng trước mặt hắn, đỏ mặt đến vành tai cũng hồng, nhưng vẫn nói muốn giúp hắn. Trong lòng hắn vừa nóng vừa đau, dục vọng bị khơi lên mãnh liệt, nhưng thứ khiến hắn gần như không giữ được bình tĩnh hơn cả lại là sự tin tưởng mà Lâm Nhạc đặt vào tay hắn.
“Không cần miễn cưỡng.” Hắn nói rất thấp.
Lâm Nhạc lắc đầu. “Không miễn cưỡng. Em muốn.”
Hai chữ ấy khiến ánh mắt Lục Quân Khải trầm xuống sâu đến đáng sợ, nhưng hắn vẫn không vội vàng. Hắn cúi đầu hôn Lâm Nhạc, nụ hôn ban đầu rất nhẹ, như vẫn đang hỏi y có thật sự không hối hận hay không. Lâm Nhạc nhắm mắt đáp lại, tuy còn vụng về nhưng không tránh né. Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, tiếng tí tách bị màn giường và hơi thở của hai người ngăn lại ở rất xa. Lâm Nhạc được hắn ôm lên giường, tim đập đến mức đầu ngón tay run lên, nhưng khi Lục Quân Khải muốn dừng lại để nhìn y, y lại chủ động nắm lấy tay hắn, như sợ hắn vì quá trân trọng mà lùi thêm một bước.
Đêm ấy, bọn họ không đi đến bước cuối. Lục Quân Khải giữ đúng lời, dù hơi thở nặng nề đến mức làm lòng người run lên, vẫn không vượt qua ranh giới Lâm Nhạc đặt ra. Nhưng khoảng cách giữa phu phu lại được kéo gần thêm rất nhiều. Lâm Nhạc đỏ mặt đến gần như muốn trốn vào chăn, nhưng vẫn dùng sự vụng về của mình đáp lại khao khát của hắn, từng chút từng chút, vừa thẹn vừa mềm, vừa run vừa không buông tay. Lục Quân Khải ôm y rất chặt, khi không nhịn được sẽ cúi đầu hôn lên tóc, lên trán, lên khóe mắt y, giọng khàn đến mức không giống thường ngày, lặp đi lặp lại gọi Tiểu Nhạc như gọi một giấc mộng cuối cùng có thể chạm vào.
Đến khi mọi thứ lắng xuống, Lâm Nhạc vùi mặt vào ngực Lục Quân Khải, cả người vẫn còn nóng bừng. Y xấu hổ đến mức không muốn ngẩng đầu, bàn tay giấu trong chăn cũng bị hắn cẩn thận nắm lấy, dùng khăn ấm lau sạch từng ngón. Động tác của Lục Quân Khải rất chậm, rất trân trọng, không có chút cợt nhả hay xem nhẹ nào. Chính sự cẩn thận ấy lại khiến Lâm Nhạc càng đỏ mặt hơn, nhưng trong lòng y không có sợ hãi, chỉ có một loại ngọt ngào vừa lạ vừa mềm, như thể vết thương cũ trong lòng cuối cùng được phủ lên một lớp thuốc ấm.
“Có khó chịu không?” Lục Quân Khải hỏi, giọng vẫn còn khàn.
Lâm Nhạc lắc đầu trong lòng hắn. Một lát sau, y mới nhỏ giọng đáp: “Không khó chịu. Chỉ là... rất ngượng.”
Lục Quân Khải im lặng một lát, rồi cúi đầu hôn lên vành tai đỏ bừng của y. “Vậy lần sau nếu em không muốn, cứ nói với ta.”
Lâm Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt còn phủ một tầng hơi nước mỏng. “Nếu em muốn thì sao?”
Lục Quân Khải nhìn y, ánh mắt vừa tối vừa dịu. “Vậy ta sẽ rất vui.”
Lâm Nhạc lập tức đỏ mặt trở lại, vội vùi đầu vào ngực hắn. Lục Quân Khải ôm y, lần đầu tiên trong rất nhiều năm cảm thấy sự nhẫn nại của mình không còn là một căn phòng lạnh lẽo không cửa. Nó có điểm đến, có hồi đáp, có người trong lòng hắn đang từng bước đi về phía hắn. Hắn không cần vội. Chỉ cần Lâm Nhạc thật lòng muốn đến gần, hắn có thể chờ thêm, có thể từng chút dìu y, để tất cả thân mật giữa bọn họ không còn bị bóng ma quá khứ phủ lên, mà trở thành điều tự nhiên nhất giữa một đôi phu phu.
Sáng hôm sau, Lâm Nhạc tỉnh dậy muộn hơn mọi ngày. Khi y mở mắt, bên cạnh đã không còn Lục Quân Khải, nhưng trên gối còn vương hơi ấm, bên giường đặt sẵn áo sạch và một chén nước mật ấm. Nghĩ đến chuyện đêm qua, mặt y lập tức nóng bừng, vội kéo chăn che nửa khuôn mặt. Đúng lúc ấy, ngoài cửa truyền đến tiếng Tiểu Bảo líu ríu hỏi nhũ mẫu rằng a cha sao còn chưa tỉnh, có phải đệ đệ đã đến nên a cha mệt không. Lâm Nhạc suýt nữa bị chính hơi thở của mình làm sặc, vội ngồi dậy chỉnh lại áo ngủ, nhưng vành tai vẫn đỏ đến mức không giấu được.
Tiểu Bảo rất nhanh được nhũ mẫu dắt vào. Đứa bé hôm nay ăn mặc chỉnh tề, tóc buộc bằng dây đỏ, trong tay ôm thỏ vải và thêm một chiếc áo trong của Lâm Nhạc từ tối qua xin được. Vừa thấy a cha tỉnh, bé lập tức chạy tới bên giường, ngẩng khuôn mặt xinh xắn đầy mong chờ lên hỏi: “A cha, con ngủ riêng rất giỏi đúng không? Đệ đệ có tìm được đường chưa ạ?”
Lâm Nhạc nhìn đôi mắt trong veo của con, vừa thương vừa buồn cười đến mức không biết nên đáp thế nào. Y cúi xuống bế Tiểu Bảo lên giường, ôm bé vào lòng hôn liên tiếp mấy cái, cố ý nói: “Tiểu Bảo ngủ riêng rất giỏi. Nhưng đệ đệ còn ở rất xa, phải chờ phụ thân và a cha chuẩn bị thật tốt, rồi đệ đệ mới đến.”
Tiểu Bảo hơi thất vọng, nhưng rất nhanh lại tự cổ vũ mình. “Vậy con tiếp tục ngủ riêng. Con sẽ để thêm kẹo dưới gối, nếu đệ đệ đi ngang qua sẽ biết nhà chúng ta rất ngọt.”
Lâm Nhạc nghe mà lòng mềm nhũn, ôm con cười đến mắt cong lên. Đúng lúc này, Lục Quân Khải bước vào, trên người đã thay y phục gọn gàng, rõ ràng vừa từ sân luyện võ trở về. Ánh mắt hai người chạm nhau, Lâm Nhạc lập tức nhớ đến bàn tay mình đêm qua, mặt đỏ đến mức quay đi. Lục Quân Khải nhìn thấy, khóe môi khẽ động rất nhạt, nhưng trước mặt Tiểu Bảo vẫn giữ vẻ nghiêm túc. Hắn đi tới xoa đầu con, hỏi đêm qua ngủ có ngon không.
Tiểu Bảo lập tức báo cáo như một tiểu đại nhân: “Ngon ạ. Con chỉ nhớ a cha một chút xíu thôi, nhưng con không khóc. Nhũ mẫu nói con rất giỏi.”
Lục Quân Khải cúi người bế bé lên. “Rất giỏi.”
Tiểu Bảo được phụ thân khen thì vui đến mức ôm cổ hắn không buông. Lâm Nhạc nhìn một lớn một nhỏ, trong lòng bỗng bình yên hơn. Đêm qua là một bước mới giữa y và Lục Quân Khải, sáng nay lại có Tiểu Bảo trong lòng, mềm mại, ngây thơ, đáng yêu như thường. Không có gì bị phá vỡ, không có điều gì trở nên đáng sợ. Ngược lại, giữa bọn họ càng giống một gia đình thật sự hơn: có thân mật của phu phu, có tiếng cười của hài tử, có những bối rối ngượng ngùng mà người trong cuộc nghĩ đến cũng đỏ mặt.
Bữa sáng hôm ấy, Tiểu Bảo nhất quyết ngồi bên cạnh Lâm Nhạc, nói a cha hôm nay dậy muộn nên chắc chắn cần con chăm sóc. Bé vụng về múc cháo, thổi phù phù rồi đưa đến bên miệng y, khiến Lâm Nhạc vừa cảm động vừa lo cháo đổ ra áo. Lục Quân Khải ngồi đối diện nhìn hai cha con, thỉnh thoảng đưa khăn cho Lâm Nhạc lau tay, thỉnh thoảng gắp món mềm vào bát y. Tiểu Bảo thấy vậy lập tức vui vẻ nói phụ thân cũng đang chăm sóc a cha, vậy hôm nay a cha là bảo vật của cả nhà. Lâm Nhạc nghe xong đỏ mặt, còn Lục Quân Khải chỉ nhàn nhạt đáp một chữ “Ừ”, như thể lời con nói rất đúng.
Sau bữa sáng, Lục Quân Khải phải vào quân doanh. Trước khi đi, Lâm Nhạc tiễn hắn đến cổng như mọi ngày. Chỉ là hôm nay khi chỉnh cổ áo cho hắn, đầu ngón tay y hơi run, còn ánh mắt không dám nhìn thẳng quá lâu. Lục Quân Khải nắm lấy tay y, cúi đầu thấp giọng nói: “Đêm qua em mệt, hôm nay nghỉ ngơi nhiều một chút. Không cần thêu khăn, cũng không cần xuống bếp.”
Lâm Nhạc nghe hắn nhắc đến đêm qua, mặt lập tức đỏ bừng, vội nhìn quanh xem có ai nghe thấy không. May mà hạ nhân đều đứng xa, chỉ có Tiểu Bảo đang ngồi trên ghế nhỏ chơi ngựa gỗ, không để ý bên này. Y trừng hắn một cái rất nhẹ, nhưng ánh mắt quá mềm, chẳng có chút uy lực nào. “Chàng còn nói.”
Lục Quân Khải cúi đầu, trong mắt có ý cười rất nhạt. “Ta chỉ lo cho em.”
Lâm Nhạc mím môi, cuối cùng vẫn kiễng chân hôn nhẹ lên má hắn. “Em không sao. Phu quân sớm về.”
Lục Quân Khải nhìn y, ánh mắt sâu xuống, rồi trước khi rời đi, hắn cúi đầu hôn lên trán y một cái rất nhẹ. Nụ hôn ấy không còn che giấu, cũng không quá vội vàng, chỉ là sự thân mật tự nhiên của phu phu trước lúc chia tay. Tiểu Bảo nhìn thấy, lập tức chạy tới đòi phụ thân cũng phải hôn mình. Lục Quân Khải cúi người bế con lên, hôn lên trán bé, rồi mới giao lại cho Lâm Nhạc. Một lớn một nhỏ đứng dưới mái hiên nhìn hắn rời đi, Lục Quân Khải quay đầu lại một lần, trong mắt có một loại bình yên mà trước kia chưa từng có.
Nhưng bình yên ấy không kéo dài được trọn ngày. Gần buổi trưa, quản gia mang đến một tin tức từ bên ngoài. Thẩm Văn Minh sau nhiều ngày đóng cửa cuối cùng đã đến Quốc Tử Giám gặp vài đồng môn cũ, ngoài mặt là uống rượu giải sầu, nhưng trong lời nói cố ý nhắc đến việc Lục Quân Khải năm đó cưới Lâm Nhạc không minh bạch, còn úp mở rằng đêm định mệnh kia chưa chắc chỉ là ngoài ý muốn. Lời ấy chưa lan rộng, nhưng đủ để thấy hắn đã bắt đầu muốn đào lại chuyện cũ.
Lâm Nhạc nghe xong, bàn tay đang đút Tiểu Bảo ăn bánh sữa khựng lại rất nhẹ. Kiếp trước, chân tướng đêm đó bị che giấu quá lâu, chính y cũng từng bị lời nói của Thẩm Văn Minh dẫn dắt mà oán hận Lục Quân Khải. Nay Thẩm Văn Minh muốn lật lại chuyện cũ, e rằng không chỉ để bôi nhọ Lục Quân Khải, mà còn muốn khiến y nhớ lại vết thương từng bị lợi dụng. Nhưng đáng tiếc, Lâm Nhạc của hiện tại đã biết người thật sự đứng sau là ai.
Y cúi đầu lau miệng cho Tiểu Bảo, ánh mắt dịu dàng như cũ. Đợi con ăn xong được nhũ mẫu bế đi chơi, y mới ngẩng đầu nhìn quản gia, giọng bình tĩnh đến lạnh đi.
“Vậy thì tra lại chuyện ba năm trước.”
Quản gia sửng sốt.
Lâm Nhạc đặt khăn xuống, chậm rãi nói tiếp: “Nếu hắn đã muốn nhắc đến, vậy chúng ta giúp hắn nhắc cho rõ. Ta cũng muốn xem, khi lớp bụi năm xưa bị quét sạch, người đầu tiên không dám nhìn lại rốt cuộc là phu quân ta, hay chính Thẩm Văn Minh.”
Hết chương 23
Bình luận 💬 0