Chương 15: Lửa Dưới Tro Tàn
Tin Tần Tuyết Nương biến mất khiến bầu không khí vừa ấm lên trong Lục phủ lại phủ thêm một tầng lạnh mỏng. Lâm Nhạc ngồi bên giường nhìn Tiểu Bảo ôm thỏ vải ngủ say, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc mềm của con, trong lòng không ngừng suy nghĩ về ván cờ trước mắt. Thẩm Văn Minh bị lời đồn ép đến góc tường, Từ Chính Ung lại đứng sau âm thầm đẩy sóng, nếu Tần Tuyết Nương thật sự xảy ra chuyện, tội danh có thể bị dẫn về bất kỳ phía nào. Đời trước, y từng bị nhốt trong hậu viện Thẩm gia, tận mắt thấy những nữ nhân, ca nhi và hạ nhân trong phủ bị xem như quân cờ, hôm nay được dùng để tranh sủng, ngày mai có thể bị vứt bỏ không chút thương tiếc. Tần Tuyết Nương không vô tội hoàn toàn, nhưng nàng biến mất đúng lúc này, nhất định không phải chuyện ngẫu nhiên.
Lục Quân Khải sai người đi tra ngay trong đêm, đồng thời tăng thêm hộ vệ quanh viện chính và viện của Tiểu Bảo. Sau khi dặn dò xong, hắn trở về phòng thì thấy Lâm Nhạc vẫn ngồi bên con, ánh nến phủ lên gương mặt thanh tú của y, khiến sắc mặt vốn hơi nhợt vì lo lắng càng lộ ra vẻ mỏng manh của ca nhi. Nhưng đôi mắt y lại rất tỉnh táo, không còn là đôi mắt từng chỉ biết chấp niệm vì Thẩm Văn Minh. Lục Quân Khải đứng ngoài màn giường nhìn một lúc, trong lòng vừa mềm vừa nặng. Hắn biết Lâm Nhạc đang sợ, nhưng nỗi sợ ấy không còn khiến y trốn tránh, mà khiến y càng muốn nắm chặt hắn và Tiểu Bảo hơn.
“Tiểu Nhạc.” Hắn khẽ gọi.
Lâm Nhạc quay đầu, thấy hắn đã trở về liền đứng dậy. Có lẽ vì ngồi quá lâu, chân y hơi tê, thân thể lảo đảo một chút. Lục Quân Khải lập tức bước tới đỡ lấy eo y, động tác nhanh hơn lý trí. Lâm Nhạc ngã nhẹ vào lòng hắn, bàn tay theo bản năng đặt lên ngực hắn để giữ thăng bằng. Khoảnh khắc hai người chạm vào nhau, cả căn phòng bỗng yên tĩnh hơn.
Lục Quân Khải cúi đầu nhìn người trong lòng, cảm nhận vòng eo mảnh mai dưới tay, mùi hương thanh nhạt trên tóc y và hơi ấm mềm mại áp sát trước ngực mình. Hắn là nam nhân khỏe mạnh, lại đã tự ép mình thanh tâm quả dục suốt hơn ba năm. Đêm duy nhất giữa bọn họ đến từ một hồi tính kế không ai mong muốn, sau đó là ba năm lạnh nhạt, xa cách, khao khát bị chôn vùi đến gần như thành tro. Nhưng tro tàn không có nghĩa là lửa đã tắt, chỉ cần một chút gió ấm thổi qua, những đốm lửa bị vùi sâu ấy vẫn có thể bùng lên làm người ta đau đớn.
Lâm Nhạc nhận ra thân thể hắn căng lên. Y không còn ngây thơ đến mức không hiểu đó là gì, càng không phải không cảm nhận được ánh mắt Lục Quân Khải tối đi trong thoáng chốc. Nếu là kiếp trước, y có lẽ sẽ sợ hãi, sẽ lùi lại, sẽ dùng ánh mắt lạnh nhạt đâm hắn thêm một nhát. Nhưng hiện tại, y chỉ cảm thấy đau lòng. Người này yêu y, muốn y, nhưng ngay cả trong lúc dục vọng dâng lên vẫn không dám ôm chặt hơn, không dám cúi đầu hôn y, không dám để bản năng vượt qua ranh giới mà y chưa chính miệng cho phép.
“Phu quân.” Lâm Nhạc khẽ gọi, bàn tay đặt trên ngực hắn không rút về.
Lục Quân Khải nhắm mắt một thoáng, khi mở ra đã ép xuống phần lớn cảm xúc. Hắn buông lỏng tay, định lùi lại. “Đứng vững rồi thì ngồi xuống nghỉ đi. Ta đi xem người bên ngoài đã có tin gì chưa.”
Lâm Nhạc giữ lấy vạt áo hắn.
Động tác ấy rất nhẹ, nhưng đủ khiến Lục Quân Khải dừng lại. Lâm Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn, vành tai hơi đỏ, song ánh mắt lại không trốn tránh. “Chàng đang tránh em.”
Lục Quân Khải im lặng.
Lâm Nhạc chậm rãi bước gần hơn nửa bước, khoảng cách vừa được hắn kéo ra lại bị y thu hẹp. Y không phải không ngượng, càng không phải không hiểu sự nguy hiểm trong sự thân mật này. Nhưng y đã sống qua một đời mất mát, hiểu rõ giữa phu phu nếu cứ mãi một người tiến một người lùi, một người sợ một người trốn, cuối cùng chỉ còn lại khoảng cách không thể lấp đầy. Y không muốn Lục Quân Khải tiếp tục cho rằng mọi khao khát của hắn đều là sai, càng không muốn hắn vì trân trọng y mà tự biến mình thành một kẻ đứng ngoài cửa.
“Em biết chàng đang nghĩ gì.” Lâm Nhạc nói rất khẽ, giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy. “Em không sợ chàng. Càng không ghét chàng chạm vào em.”
Lồng ngực Lục Quân Khải phập phồng một chút. Hắn nhìn y, ánh mắt sâu đến mức gần như có thể nuốt lấy ánh đèn. “Tiểu Nhạc, đừng nói những lời như vậy nếu em chưa nghĩ kỹ.”
“Em nghĩ kỹ rồi.” Lâm Nhạc nắm tay hắn, đặt bàn tay rộng lớn ấy trở lại bên eo mình. Động tác ấy khiến hơi thở Lục Quân Khải lập tức nặng hơn, nhưng hắn vẫn không dùng sức, chỉ để bàn tay dừng ở đó như bị giam giữa khao khát và kiềm chế. Lâm Nhạc đỏ mặt, nhưng vẫn cố nói tiếp: “Em biết chúng ta không thể một đêm trở lại như chưa từng có ba năm tổn thương. Em cũng không ép chàng lập tức tin em hoàn toàn. Nhưng thân mật giữa phu phu không phải chuyện đáng sợ, càng không phải thứ chàng phải né tránh như lỗi lầm.”
Lục Quân Khải nhìn y rất lâu, sau đó khàn giọng hỏi: “Vậy em muốn ta làm gì?”
Câu hỏi ấy vừa dịu vừa nguy hiểm, giống như một mồi lửa được đặt sát bên tim. Lâm Nhạc cảm thấy mặt mình nóng lên, nhưng y không lùi nữa. Y kiễng chân, chủ động hôn nhẹ lên má Lục Quân Khải. Nụ hôn này không rơi vào khóe môi như đêm trước, cũng không mang sự run rẩy quá nhiều, mà giống một lời dỗ dành vụng về nhưng chân thành. “Ôm em một lát. Chỉ cần như vậy trước.”
Lục Quân Khải không còn từ chối. Hắn chậm rãi vòng tay ôm lấy Lâm Nhạc, lần này lực đạo rõ ràng hơn những lần trước, không còn chỉ đặt hờ như sợ y lập tức vỡ tan. Lâm Nhạc được ôm vào lòng, gò má áp lên lồng ngực rắn chắc của hắn, nghe tiếng tim hắn đập mạnh hơn thường ngày. Trong cái ôm ấy có yêu thương, có nhẫn nhịn, cũng có dục vọng bị kìm nén đến mức khiến thân thể hắn căng cứng. Lâm Nhạc không giả vờ không biết. Y chỉ lặng lẽ ôm lại hắn, dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng hắn như đang dỗ một con thú lớn bị thương quá lâu, muốn đến gần lại sợ làm người mình yêu sợ hãi.
“Phu quân, chàng đã nhẫn nhịn rất lâu rồi phải không?” Y hỏi rất nhỏ.
Cánh tay Lục Quân Khải siết lại trong chớp mắt rồi lập tức thả lỏng. Hắn không trả lời ngay, nhưng sự im lặng ấy đã là đáp án. Ba năm, đối với người khác có lẽ chỉ là một đoạn thời gian, nhưng đối với hắn là vô số đêm nằm trong thư phòng lạnh, nghe gió thổi qua cửa sổ, nghĩ đến phu lang của mình đang ở cách đó không xa nhưng xa hơn cả ngàn dặm. Hắn không phải thánh nhân, càng không phải không có dục vọng. Chỉ là so với ham muốn của chính mình, hắn càng sợ nhìn thấy chán ghét trong mắt Lâm Nhạc.
“Ta không muốn em miễn cưỡng.” Hắn nói, giọng khàn hơn trước.
“Em biết.” Lâm Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mềm đi. “Cho nên em sẽ nói với chàng khi nào em chưa sẵn sàng. Nhưng phu quân, chàng cũng phải nói với em khi nào chàng muốn đến gần. Đừng tự mình chịu đựng hết, cũng đừng luôn xem em như người sẽ bị chàng dọa chạy.”
Lục Quân Khải nhìn y, bàn tay đặt bên eo y cuối cùng khẽ vuốt một lần rất nhẹ. Cử chỉ ấy khiến Lâm Nhạc hơi run, không phải vì sợ, mà vì cảm giác xa lạ đã lâu trong thân thể được đánh thức. Hắn lập tức dừng lại, nhưng Lâm Nhạc lại nắm lấy tay hắn, không cho hắn thu về. Hai người đứng rất gần nhau dưới ánh nến, giữa phòng trong là Tiểu Bảo đang ngủ say, ngoài phòng là nguy cơ chưa dứt, nhưng ngay khoảnh khắc này, bọn họ chỉ là một đôi phu phu sau ba năm lạc đường, đang cẩn thận học lại cách chạm vào nhau.
Lục Quân Khải cúi đầu, dừng ở khoảng cách rất gần môi y. “Ta có thể hôn em không?”
Lâm Nhạc khẽ gật đầu.
Nụ hôn lần này sâu hơn đêm trước một chút, nhưng vẫn được Lục Quân Khải kiềm chế rất cẩn thận. Hắn hôn y như người đi trong đêm dài cuối cùng chạm được ánh lửa, vừa khao khát vừa sợ làm lửa tắt. Lâm Nhạc ban đầu còn vụng về, đầu ngón tay nắm chặt vạt áo hắn, nhưng rất nhanh y đã nhắm mắt đáp lại bằng cách rất nhẹ. Chỉ một chút đáp lại ấy đã khiến hơi thở Lục Quân Khải trầm xuống. Hắn ôm eo y, lý trí gần như phải dùng hết sức mới không để dục vọng kéo mình tiến thêm. Khi nụ hôn tách ra, trán hắn tựa nhẹ lên trán y, hơi thở cả hai đều không còn ổn định như trước.
Lâm Nhạc đỏ mặt, nhưng vẫn không tránh. “Phu quân...”
“Ừ.”
“Đêm nay chỉ như vậy thôi.” Y nói, giọng rất nhỏ nhưng thành thật. “Em muốn gần chàng, nhưng cũng muốn chúng ta từ từ. Em không muốn chàng nghĩ em vì áy náy mà vội vàng bù đắp, cũng không muốn bản thân làm chàng tổn thương thêm vì chưa chuẩn bị đủ.”
Lục Quân Khải nhìn y, trong mắt dục vọng còn chưa tan hết, nhưng sự dịu dàng đã phủ lên trên. Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bên má y, thấp giọng đáp: “Được. Ta chờ em.”
Ba chữ ấy khiến Lâm Nhạc đau lòng đến mức hốc mắt lại nóng lên. Người này vẫn luôn chờ y. Chờ y quay đầu, chờ y tỉnh ngộ, chờ y chịu nhìn hắn một lần, chờ đến mức chính mình bị tổn thương cũng không dám đòi hỏi. Lâm Nhạc cúi đầu, hôn lên bàn tay hắn đang đặt bên má mình. “Lần này sẽ không để chàng chờ vô ích nữa.”
Đêm ấy, bọn họ vẫn ngủ cùng Tiểu Bảo ở giữa. Đứa bé hoàn toàn không biết phụ thân và a cha đã trải qua một hồi thân mật khiến tim người lớn rối loạn, chỉ mơ màng lăn vào lòng Lâm Nhạc rồi lại duỗi chân chạm vào người Lục Quân Khải. Lâm Nhạc kéo chăn cho con, sau đó dưới lớp chăn ấm, chủ động đưa tay tìm tay Lục Quân Khải. Hắn nắm lấy tay y rất nhanh, như thể đã chờ từ trước. Hai người không nói gì, nhưng đầu ngón tay đan vào nhau, so với mọi lời thề đều thật hơn.
Sáng hôm sau, tin tức về Tần Tuyết Nương cuối cùng có manh mối. Người của Lục Quân Khải tìm thấy dấu vết xe ngựa ở bến sông phía nam, có người nhìn thấy một nữ tử bụng hơi nhô bị hai bà tử dìu lên thuyền. Bà tử kia tự xưng là người nhà, nói nữ tử bệnh nặng cần về quê dưỡng thai, nhưng theo lời người chèo thuyền, nữ tử ấy trên đường từng tỉnh lại một lần, miệng bị nhét khăn, mắt đầy sợ hãi. Khi tin truyền về Lục phủ, Lâm Nhạc đang giúp Tiểu Bảo mặc áo nhỏ. Nghe đến đó, tay y khựng lại, còn Tiểu Bảo ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên hỏi a cha có phải người xấu lại làm chuyện xấu không.
Lâm Nhạc cúi xuống ôm con vào lòng, nhẹ nhàng che tai bé. “Chuyện của người lớn, Tiểu Bảo không cần nghe. Tiểu Bảo chỉ cần ngoan ngoãn ăn sáng, lát nữa a cha cùng con vẽ thỏ trắng.”
Tiểu Bảo rất ngoan, lập tức gật đầu, còn vỗ vỗ lưng y như dỗ dành: “A cha đừng sợ, phụ thân sẽ đánh người xấu.”
Lâm Nhạc bật cười, nhưng ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn Lục Quân Khải lại trầm xuống. Tần Tuyết Nương bị đưa đi không phải để dưỡng thai, mà là để bị diệt khẩu hoặc giấu kín cho đến khi mọi chuyện qua đi. Nếu bọn họ tìm được nàng trước Thẩm gia, vậy lời nói của nàng sẽ trở thành nhát dao rạch nát lớp da quân tử của Thẩm Văn Minh. Còn nếu chậm một bước, người sống có thể biến thành xác lạnh, đến lúc đó kẻ họ Từ lại có thể dùng cái chết ấy bày ra một ván cờ khác.
Lục Quân Khải hiểu ý y, lập tức sai người đuổi theo đường thủy phía nam. Trước khi đi, hắn nhìn Lâm Nhạc một cái. Ánh mắt ấy không còn là muốn giấu y ở lại trong phủ, mà là đang nói rằng hắn sẽ trở về kể cho y biết kết quả. Lâm Nhạc hiểu, lòng hơi ấm lên, liền bước tới trước mặt hắn, không để ý trong phòng còn có quản gia và nha hoàn, chủ động chỉnh lại tay áo cho hắn. “Cẩn thận. Người họ Từ đã ra tay thì nhất định còn có hậu chiêu, chàng đừng chỉ nhìn Thẩm gia.”
Lục Quân Khải gật đầu. “Ta biết.”
Tiểu Bảo ôm thỏ vải chạy tới, ngửa đầu đòi phụ thân ôm. Lục Quân Khải cúi người bế bé lên. Tiểu Bảo hôn lên má hắn một cái như thường lệ, sau đó nghiêm túc nói: “Phụ thân bắt người xấu xong phải sớm về ăn cơm. A cha hôm nay sẽ làm bánh nhỏ, con giám sát.”
Lục Quân Khải nhìn con, ánh mắt dịu đi. “Được.”
Lâm Nhạc thấy hắn định đặt Tiểu Bảo xuống, bỗng tiến gần hơn, kiễng chân hôn rất nhẹ lên khóe môi hắn. Nụ hôn này nhanh hơn đêm qua, chỉ như chuồn chuồn chạm nước, nhưng vì xảy ra giữa ban ngày nên khiến Lục Quân Khải ngẩn ra rõ ràng. Tiểu Bảo ở trong lòng phụ thân mở to mắt, sau đó lập tức che miệng cười khanh khách, như phát hiện chuyện rất thú vị. Lâm Nhạc đỏ mặt nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, nhỏ giọng nói: “Em và Tiểu Bảo đợi chàng về.”
Lục Quân Khải nhìn y, ánh mắt tối đi trong thoáng chốc rồi lại dịu xuống. Trước mặt con và hạ nhân, hắn không thể làm gì hơn, chỉ có thể dùng ngón tay cái khẽ vuốt qua mu bàn tay y một cái, giọng trầm thấp hơn ngày thường: “Ta sẽ về sớm.”
Sau khi hắn rời đi, Lâm Nhạc bế Tiểu Bảo trở vào phòng. Đứa bé vẫn còn cười, hai má phồng lên, đôi mắt cong cong hỏi: “A cha, hôn phụ thân rồi phụ thân sẽ đánh người xấu giỏi hơn ạ?”
Lâm Nhạc bị hỏi đến đỏ tai, nhưng nhìn khuôn mặt ngây thơ của con lại không nhịn được cười. Y ôm bé lên đùi, dùng khăn lau chút vụn bánh bên khóe miệng: “Ừ, phụ thân được Tiểu Bảo và a cha cổ vũ, nhất định sẽ rất lợi hại.”
Tiểu Bảo lập tức nghiêm túc gật đầu, sau đó chu miệng hôn lên má Lâm Nhạc một cái. “Vậy con cũng cổ vũ a cha. A cha làm bánh sẽ ngon hơn.”
Lâm Nhạc ôm cục bông nhỏ trong lòng, tiếng cười nhẹ nhàng lan ra trong phòng. Nhưng khi ánh mắt y lướt qua phương nam ngoài cửa sổ, nụ cười dần lắng lại. Tần Tuyết Nương là chìa khóa đầu tiên. Nếu cứu được nàng, bọn họ có thể kéo Thẩm Văn Minh xuống khỏi lớp vỏ thâm tình; nếu không cứu được, sóng gió tiếp theo sẽ càng dữ dội.
Đến xế chiều, người đưa tin từ bến sông trở về, áo choàng còn dính hơi nước lạnh. Hắn quỳ ngoài cửa thư phòng, giọng gấp gáp: “Tướng quân, đã tìm thấy thuyền chở Tần cô nương. Nhưng khi chúng ta đến nơi, trên thuyền chỉ còn hai bà tử bị giết diệt khẩu. Tần cô nương không thấy đâu, dưới khoang thuyền có vết máu, còn có một mảnh vải bị xé từ tay áo nữ tử.”
Lâm Nhạc đứng phía sau Lục Quân Khải, lòng lập tức chìm xuống.
Người họ Từ ra tay còn nhanh hơn bọn họ tưởng.
Mà Thẩm Văn Minh, e rằng đã không còn là người duy nhất muốn Tần Tuyết Nương câm miệng nữa.
Hết chương 15
Bình luận 💬 0