Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 8: Người Được Bảo Vệ

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị

Chương 8: Người Được Bảo Vệ

Những ngày sau đó, cuộc sống dường như lại trở về bình yên.

Tạ Cảnh Hành đã rời khỏi Trường An. Dương Tiểu Thanh tiếc nuối vài hôm rồi cũng dần quen lại với nhịp sống thường ngày. Chỉ là chính y không nhận ra, từ sau khi Tạ Cảnh Hành xuất hiện rồi rời đi, có vài thứ đã âm thầm thay đổi.

Ví dụ như hiện tại.

Buổi sáng vừa tỉnh dậy, chuyện đầu tiên Dương Tiểu Thanh làm không còn là chạy đi tìm đồ ăn, mà là đứng bên cửa sổ nhìn sang phía Lục phủ. Nếu thấy thư phòng bên kia sáng đèn, y sẽ yên tâm. Nếu không thấy, y sẽ vô thức hỏi người hầu xem hôm nay Lục Thiên Dạ đi đâu.

Mà điều kỳ lạ nhất chính là, y làm tất cả những chuyện ấy một cách hết sức tự nhiên. Giống như từ rất lâu rồi, Lục Thiên Dạ đã trở thành một phần trong cuộc sống của y.

---

Hôm ấy trời vừa sáng.

Dương Tiểu Thanh còn đang ngồi ăn điểm tâm thì Dương Minh Viễn từ ngoài bước vào. Vừa nhìn thấy đệ đệ nhà mình, hắn đã nhíu mày.

“Tiểu Thanh.”

“Dạ?”

“Đệ có phát hiện một chuyện không?”

“Chuyện gì?”

“Khoảng ba tháng nay, đệ sang Lục phủ nhiều hơn về nhà.”

Dương Tiểu Thanh ngẩn người.

“Có sao?”

“Rất có.”

Dương Minh Viễn chống tay lên bàn.

“Người không biết còn tưởng đệ là người Lục gia.”

Dương Tiểu Thanh nghiêm túc suy nghĩ một lát. Sau đó thành thật đáp:

“Nhưng Thiên Dạ ca ca đối xử với đệ rất tốt.”

Dương Minh Viễn: “...”

Dương Minh Thành đang uống trà bên cạnh suýt bật cười. Dương Minh Viễn cảm thấy mình thật sự không thể nói chuyện nghiêm túc với đứa đệ đệ này.

Từ nhỏ đến lớn, bất cứ vấn đề gì liên quan đến Lục Thiên Dạ đều vô dụng. Trong mắt Dương Tiểu Thanh, Lục Thiên Dạ gần như là người hoàn mỹ. Không thể cãi. Cũng không cãi nổi.

---

Cùng lúc đó, trong thương hội Lục gia, bầu không khí lại hoàn toàn khác. Một phong thư được đặt lên bàn. Lục Thiên Dạ mở thư ra đọc. Sắc mặt dần lạnh xuống. Trần quản sự đứng bên cạnh cũng cau mày.

“Thiếu đông gia.”

“Ừm.”

“Triệu gia ra tay rồi.”

Lục Thiên Dạ đặt thư xuống. Trên giấy chỉ có vài dòng ngắn ngủi. Một thương đội của Lục gia ở phía Nam bị cướp giữa đường. Toàn bộ hàng hóa mất sạch. Điều đáng nói là tuyến đường đó vô cùng bí mật. Ngoại trừ người của Lục gia, gần như không ai biết. Điều này có nghĩa là nội bộ đã có người tiết lộ tin tức. Hoặc… Đây là một lời cảnh cáo. Trần quản sự thấp giọng:

“Có cần báo cho lão gia không?”

Lục Thiên Dạ lắc đầu.

“Chuyện này ta xử lý.”

Hắn biết rất rõ. Triệu gia không phải đang nhằm vào thương đội. Bọn họ đang nhắm vào hắn. Từ khi hắn bắt đầu điều tra vụ việc của Tống gia, đối phương đã chú ý tới hắn. Mà đây mới chỉ là khởi đầu.

---

Buổi trưa hôm đó, Dương Tiểu Thanh mang theo một hộp điểm tâm mới tới thương hội. Vừa bước vào sân sau, y đã phát hiện có gì đó không đúng.

Không khí quá yên tĩnh. Những tiểu nhị bình thường luôn cười nói hôm nay đều đi lại rất nhanh, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc. Ngay cả Trần quản sự nhìn thấy y cũng chỉ miễn cưỡng cười một cái.

“Dương công tử tới rồi.”

Dương Tiểu Thanh lập tức nhận ra điều bất thường.

“Xảy ra chuyện gì sao?”

Trần quản sự do dự.

“Không có gì.”

Dương Tiểu Thanh không tin. Từ nhỏ đến lớn, y không giỏi những chuyện khác, nhưng lại rất nhạy cảm với cảm xúc của người bên cạnh. Đặc biệt là khi chuyện ấy liên quan đến Lục Thiên Dạ. Y không hỏi thêm. Mà trực tiếp đi tìm hắn.

---

Trong thư phòng, Lục Thiên Dạ đang xem sổ sách. Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, hắn còn chưa kịp ngẩng đầu, một hộp điểm tâm đã được đặt trước mặt.

“Thiên Dạ ca ca.”

Lục Thiên Dạ mỉm cười.

“Sao lại tới?”

“Đệ mang bánh tới.”

“Ừ.”

Dương Tiểu Thanh ngồi xuống đối diện. Lần này y không nói chuyện ngay. Chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Lục Thiên Dạ giả vờ không phát hiện, tiếp tục xem sổ sách. Một lát sau, Dương Tiểu Thanh bỗng lên tiếng:

“Huynh gặp phiền phức.”

Động tác của Lục Thiên Dạ dừng lại. Hắn ngẩng đầu.

“Vì sao nghĩ vậy?”

“Đệ đoán.”

Lục Thiên Dạ bật cười.

“Đoán sai rồi.”

Dương Tiểu Thanh không nói gì. Y chỉ nhìn hắn. Ánh mắt trong veo ấy hiếm khi nghiêm túc đến vậy. Qua rất lâu, Lục Thiên Dạ mới bất đắc dĩ khép sổ sách lại.

“Tiểu Thanh.”

“Dạ.”

“Đừng lo.”

“Nhưng huynh thật sự gặp phiền phức.”

Lần này là câu khẳng định. Không phải câu hỏi. Lục Thiên Dạ nhìn y. Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ. Trước đây, Dương Tiểu Thanh luôn là người được bảo vệ. Là người được mọi người che chở. Nhưng từ khi nào, y đã bắt đầu học cách lo lắng cho người khác? Hắn vươn tay xoa đầu y.

“Chỉ là chút chuyện làm ăn.”

“Thật không?”

“Thật.”

Dương Tiểu Thanh vẫn không tin. Nhưng y biết nếu Lục Thiên Dạ không muốn nói, mình cũng không hỏi được gì. Thế là y chỉ nhỏ giọng:

“Nếu cần giúp đỡ thì phải nói với đệ.”

Lục Thiên Dạ bật cười.

“Đệ giúp được gì?”

Dương Tiểu Thanh suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng mới nghiêm túc đáp:

“Đệ có thể ở cạnh huynh.”

Nụ cười trên môi Lục Thiên Dạ chợt khựng lại. Căn phòng bỗng yên tĩnh. Ánh nắng đầu thu len qua cửa sổ, rơi xuống gương mặt thiếu niên trước mặt.

Dương Tiểu Thanh hoàn toàn không biết câu nói vừa rồi có ý nghĩa thế nào. Y chỉ đơn giản cảm thấy, nếu người mình quan tâm gặp chuyện không vui, thì mình nên ở bên cạnh người đó.

Nhưng đối với Lục Thiên Dạ… Chỉ một câu ấy thôi đã đủ khiến lòng hắn mềm đi hơn phân nửa.

---

Buổi tối, Dương Tiểu Thanh trở về Dương phủ. Đi ngang qua hoa viên, y vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của hai vị huynh trưởng.

“... Triệu gia?”

“Là họ.”

“Vậy chuyện này không dễ xử lý.”

Bước chân Dương Tiểu Thanh dừng lại. Triệu gia? Y từng nghe qua cái tên này. Chính là gia tộc đứng sau vụ việc của Tống gia.

Dương Minh Thành thấp giọng:

“Ta nghe nói Triệu gia đang nhắm vào Lục gia.”

Dương Minh Viễn cau mày.

“Vì Thiên Dạ?”

“Chắc vậy.”

Nghe đến đây, tim Dương Tiểu Thanh bỗng thắt lại. Y không nghe tiếp nữa, mà lặng lẽ quay về phòng.

Đêm đó, Dương Tiểu Thanh nằm trên giường rất lâu mà không ngủ được. Lần đầu tiên trong đời, y cảm thấy thế giới của người lớn phức tạp đến vậy. Không phải ai cũng giống mình. Không phải cứ sống tốt là đủ.

Lục Thiên Dạ phải đối mặt với rất nhiều thứ mà y chưa từng nhìn thấy. Không hiểu vì sao, chỉ cần nghĩ tới việc có người muốn làm hại Lục Thiên Dạ, trong lòng y lại khó chịu vô cùng.

---

Nửa đêm, một cơn mưa bất chợt đổ xuống Trường An. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói. Dương Tiểu Thanh đột nhiên ngồi bật dậy. Y nhớ ra một chuyện.

Hôm nay Lục Thiên Dạ còn ở thương hội. Theo thói quen, mỗi khi bận việc, hắn thường ở đó tới rất khuya. Mà lúc ra ngoài… Hình như hắn không mang ô. Nghĩ tới đây, Dương Tiểu Thanh lập tức mặc áo ngoài, cầm lấy chiếc ô giấy dầu rồi chạy ra khỏi phòng.

---

Cùng lúc ấy. Trong thư phòng thương hội. Ngọn nến vẫn còn cháy. Lục Thiên Dạ đang xem bản ghi chép vừa được gửi tới. Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn. Đúng lúc đó, một tiếng động vang lên ngoài hành lang. Hắn nhíu mày. Ai lại tới đây vào giờ này? Cánh cửa mở ra. Một bóng người ướt sũng lao vào. Lục Thiên Dạ lập tức đứng bật dậy.

“Tiểu Thanh?”

Dương Tiểu Thanh thở hổn hển. Mái tóc đã ướt quá nửa. Nước mưa theo vạt áo nhỏ xuống sàn. Lục Thiên Dạ vừa tức vừa lo.

“Đệ điên rồi sao?”

“Đệ...”

Dương Tiểu Thanh thở gấp.

“Đệ mang ô cho huynh.”

Trong khoảnh khắc ấy. Toàn bộ những lời trách mắng của Lục Thiên Dạ đều mắc lại nơi cổ họng.

Ngoài trời mưa như trút nước. Trong phòng chỉ còn tiếng nước nhỏ xuống từ vạt áo của Dương Tiểu Thanh. Thiếu niên đứng đó, ôm chiếc ô giấy dầu trong lòng. Giống như vừa vượt qua cả cơn mưa lớn chỉ vì sợ hắn không có ô để về nhà.

Lục Thiên Dạ nhìn y. Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm. Mà Dương Tiểu Thanh hoàn toàn không biết. Khoảnh khắc ấy, trái tim của một người đã rung động đến mức nào.

(Hết Chương 8)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0