Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn
Tin tức từ Giang Nam được đưa tới lúc canh ba. Đêm ấy, ngọn đèn trong thư phòng Lục phủ sáng tới tận bình minh.
Lục Thiên Dạ ngồi trước bàn, từng phong thư trải rộng trước mặt. Càng đọc, sắc mặt hắn càng lạnh đi. Triệu gia chưa sụp đổ, ít nhất là không hoàn toàn. Những chứng cứ hắn tìm được trước đó chỉ mới chặt đứt một cánh tay của đối phương, mà ở Giang Nam, một thế lực khác đang âm thầm thay thế Triệu gia để tiếp tục vận chuyển hàng hóa.
Điều khiến Lục Thiên Dạ để tâm nhất là cái tên xuất hiện liên tục trong mật báo: Triệu Minh Châu. Hắn là con trai trưởng của Triệu gia, ba năm trước vẫn luôn ở Giang Nam học việc, bây giờ đã bắt đầu tiếp quản phần lớn sản nghiệp của gia tộc. Đó là một nam tử trẻ tuổi, thông minh, nhẫn nại và cũng cực kỳ nguy hiểm.
Ngón tay Lục Thiên Dạ khẽ gõ lên mặt bàn. Theo bản năng, hắn cảm thấy người này sẽ là một phiền phức lớn hơn cả Triệu lão gia.
Tiếng gà gáy vang lên từ xa báo hiệu một ngày mới. Lục Thiên Dạ khép lại mật báo. Ngoài cửa sổ, trời đã hửng sáng, mà hắn cũng biết rõ, có người sắp sửa tới đây rồi.
Quả nhiên chưa tới nửa khắc, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân quen thuộc. Nhịp bước không nhanh không chậm, nhưng lại khiến ánh mắt đang lạnh lẽo của hắn lập tức dịu đi vài phần.
Cửa thư phòng bị đẩy ra, Dương Tiểu Thanh ló đầu vào, trên tay ôm một hộp bánh còn đang bốc hơi nóng hổi.
"Thiên Dạ ca ca."
Khoảnh khắc nhìn thấy người kia, đôi mắt y lập tức cong lên thành hình vầng trăng khuyết. Lục Thiên Dạ vốn định tiếp tục phê duyệt sổ sách, nhưng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ ấy, mọi suy nghĩ căng thẳng trong đầu đều tan đi một nửa.
"Sao lại tới sớm như vậy?"
Dương Tiểu Thanh đặt hộp bánh xuống bàn, nghiêng đầu cười khẽ:
"Đệ nhớ huynh nên tới sớm đó."
Nói đoạn, y tự nhiên như không kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, giống như đó là chuyện bình thường nhất trên đời. Nhưng Lục Thiên Dạ lại chậm rãi siết chặt ngón tay dưới vạt áo.
Ba chữ “Đệ nhớ huynh." Từ khi nào Dương Tiểu Thanh bắt đầu thường xuyên nói những lời bộc bạch như vậy? Và từ khi nào, mỗi lần nghe thấy câu nói ấy, trái tim hắn đều đập lỗi nhịp, không chịu nghe theo lý trí?
Dương Tiểu Thanh hoàn toàn không phát hiện ra điều đó, y chỉ vui vẻ mở hộp bánh ra. Bên trong là những chiếc bánh đậu xanh vừa mới ra lò:
"Đệ dậy sớm đi mua đó, chúng ta cùng ăn nha."
Lục Thiên Dạ nhìn chiếc bánh được đưa tới trước mặt, bỗng nhớ tới lúc nhỏ. Mỗi lần có thứ gì ngon, Dương Tiểu Thanh đều chạy tới tìm hắn đầu tiên. Mười năm qua, thói quen ấy chưa từng thay đổi, mà hắn cũng chưa từng từ chối y lần nào.
Sau bữa sáng, Lục Thiên Dạ tới thương hội, Dương Tiểu Thanh đương nhiên cũng lẽo đẽo đi theo. Nhưng hôm nay y không giống mọi khi, ít nhất là trong mắt Lục Thiên Dạ.
Ánh mắt y lúc nào cũng dính chặt trên người hắn không rời. Lúc hắn phê duyệt sổ sách y nhìn, lúc hắn trầm ngâm đàm đạo với quản sự y nhìn, ngay cả khi hắn cúi đầu mài mực viết chữ, y vẫn nhìn chăm chú không chớp mắt.
Tới lần thứ năm ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt ấy, Lục Thiên Dạ cuối cùng cũng bật cười bất lực:
"Tiểu Thanh."
"Dạ?"
"Đệ nhìn ta làm gì mãi thế?"
Dương Tiểu Thanh chống cằm, rất nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu mới đáp:
"Đệ không biết nữa."
"Không biết?"
"Ừm."
Dương Tiểu Thanh thành thật tới mức khiến người ta phải đầu hàng,
"Chỉ là đệ muốn nhìn huynh thôi."
Nói xong câu đó, chính gò má y cũng hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt không hề né tránh. Bởi vì y đã hoàn toàn hiểu rõ lòng mình. Y thích người này, rất thích. Thích tới mức chỉ cần nhìn thấy hắn thôi cũng thấy lòng ngập tràn vui vẻ, thích tới mức chỉ cần thấy hắn xuất hiện, cả ngày đều có thể mỉm cười. Cho nên y không muốn giấu, cũng chẳng biết phải giấu thế nào.
Mà Lục Thiên Dạ nghe xong lời bộc bạch ấy thì chỉ biết vội vã cúi đầu xuống. Bởi vì nếu không làm vậy, hắn sợ Dương Tiểu Thanh sẽ nhìn thấy những thứ tình cảm cuộn trào không nên xuất hiện trong mắt mình.
Buổi chiều, một nhóm thương nhân từ Giang Nam tới thương hội bàn công chuyện. Dương Tiểu Thanh vốn không hứng thú với chuyện làm ăn, nhưng vì thích ở cạnh Lục Thiên Dạ nên vẫn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
Nghe họ đàm đạo được một lúc, y bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Đêm qua vì nghĩ ngợi mông lung chuyện của Lục Thiên Dạ mà y trằn trọc rất lâu, bây giờ cơn buồn ngủ kéo tới, mí mắt dần dần nặng trĩu xuống. Cuối cùng, đầu y khẽ nghiêng, tự nhiên dựa hẳn lên vai Lục Thiên Dạ.
Giọng nói bàn bạc trong phòng đột nhiên ngừng lại. Mấy vị thương nhân đều nhìn sang, sau đó nhao nhao bật cười ái ngại:
"Dương công tử ngủ mất rồi."
"Dương công tử và Lục công tử đúng là tình cảm thân thiết như tay chân."
Lục Thiên Dạ bình tĩnh gật đầu xã giao, tiếp tục bàn chuyện như không có gì xảy ra. Nhưng chỉ mình hắn biết cơ thể mình lúc này đang cứng đờ đến mức nào. Mùi hương thanh khiết nhàn nhạt trên người Dương Tiểu Thanh không ngừng quanh quẩn bên chóp mũi, cánh tay bị y dựa vào cũng đã bắt đầu tê dại, nhưng hắn không dám cử động, càng không muốn đẩy y ra.
Mãi tới lúc trời ngả bóng chiều, các thương nhân mới lần lượt cáo từ rời đi. Căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên yên tĩnh, ánh hoàng hôn từ cửa sổ hắt vào, nhuộm vàng một góc bàn gỗ.
Dương Tiểu Thanh vẫn đang ngủ rất say, gương mặt thanh tú của y được ánh nắng phủ lên một lớp sáng vô cùng dịu dàng. Lục Thiên Dạ lặng lẽ nhìn người bên cạnh, ngắm nhìn rất lâu.
Thật ra, chính hắn cũng không nhớ nổi mình bắt đầu nảy sinh thứ tình cảm này từ lúc nào. Có thể là từ khi Dương Tiểu Thanh khóc đỏ cả mắt vì thấy hắn bị thương, có thể là từ lúc y đội mưa chạy tới chỉ để đưa cho hắn một chiếc bánh nóng hổi, hoặc có thể còn sớm hơn thế nữa, sớm tới mức ngay cả hắn cũng quên mất mốc thời gian. Điều duy nhất hắn biết chắc chắn là, từ rất lâu rồi, ánh mắt hắn chưa từng dừng lại trên người một ai khác ngoài y.
Dương Tiểu Thanh bỗng cựa mình một cái. Theo bản năng, Lục Thiên Dạ vội đưa tay đỡ lấy đầu y, ngón tay vô tình lướt qua gò má mềm mại.
Trái tim hắn lập tức run lên một nhịp kịch liệt. Đây là người hắn muốn bảo vệ cả đời, là người hắn yêu tới tận xương tủy, nhưng cũng là người hắn không dám chạm tới nhất. Bởi vì hắn biết quá rõ con đường phía trước có bao nhiêu chông gai: Triệu gia chưa diệt, thế tục chưa dung, mà Dương Tiểu Thanh lại quá đỗi đơn thuần. Nếu một ngày lời đồn đại nổi lên, nếu một ngày người đời bắt đầu chỉ trỏ gièm pha, người chịu tổn thương đầu tiên chắc chắn sẽ là y.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Lục Thiên Dạ dần tối sầm xuống. Hắn tự bảo bản thân nên lùi lại, nên giữ khoảng cách, nên từ bỏ những suy nghĩ vượt quá phận sự này. Nhưng lý trí là một chuyện, mà tình yêu lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Ánh hoàng hôn chậm rãi buông xuống, cả căn phòng chỉ còn vang lên tiếng hít thở rất nhẹ của thiếu niên. Lục Thiên Dạ chăm chú nhìn gương mặt đang ngủ say trước mắt, cuối cùng vẫn không thể thắng nổi chấp niệm nơi sâu thẳm cõi lòng.
Hắn chậm rãi cúi người, run rẩy đặt lên gò má mềm mại của thiếu niên một nụ hôn áp nhẹ. Nụ hôn ấy khẽ khàng, mông lung như cánh bướm lướt qua mặt hồ mùa thu, chỉ một thoáng chạm khẽ rồi lập tức rời đi.
Nhưng lồng ngực hắn lại thắt chặt, đau tới mức gần như nghẹt thở. Hành động này giống như vừa giúp hắn đạt được điều mình khao khát nhất, lại vừa giống như chính tay hắn đang đẩy bản thân xuống vực sâu vạn trượng.
"Xin lỗi đệ..."
Lục Thiên Dạ khẽ thì thầm, chính hắn cũng không rõ mình đang xin lỗi Dương Tiểu Thanh, hay là đang xin lỗi chính bản thân mình.
Thế nhưng hắn hoàn toàn không hề hay biết, ngay khoảnh khắc đôi môi hắn vừa chạm lên má, hàng mi của Dương Tiểu Thanh đã khẽ run lên.
Y vốn dĩ đã tỉnh giấc từ trước đó, chỉ là vì tham luyến bờ vai vững chãi này nên mới vờ nhắm mắt không muốn tỉnh lại. Nhưng hiện tại, trái tim trong lồng ngực y đang đập dồn dập như muốn nhảy vọt ra ngoài.
Thiên Dạ ca ca thích mình. Ý nghĩ ấy giống như pháo hoa rực rỡ nổ tung trong tâm trí, khiến toàn bộ thế giới của y đều sáng bừng lên. Y không dám động đậy, càng không dám mở mắt, chỉ sợ vừa mở mắt ra thì giấc mộng tươi đẹp này sẽ tan biến mất.
Cho tới khi nghe thấy tiếng bước chân của Lục Thiên Dạ khẽ khàng rời khỏi phòng, Dương Tiểu Thanh mới chậm rãi mở mắt ra. Ánh chiều tà vàng vọt phủ kín không gian, thiếu niên khẽ đưa tay ôm lấy gò má vừa được hôn, vành tai đỏ ửng tới tận cổ, nhưng khóe môi lại không kìm được mà cong lên một nụ cười hạnh phúc.
Lần đầu tiên trong đời, y cảm thấy ánh hoàng hôn hôm nay lại đẹp đẽ đến nhường này.
(Hết Chương 19)
Bình luận 💬 0