Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 2: Người Quan Trọng Nhất

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị

Chương 2: Người Quan Trọng Nhất

Tiếng người hỗn loạn vang khắp bờ sông.

Con ngựa phát cuồng cuối cùng cũng bị vài gia đinh hợp sức khống chế, nhưng Dương Tiểu Thanh đã chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Trong mắt y chỉ còn lại màu máu.

Máu từ cánh tay Lục Thiên Dạ nhỏ xuống.

Từng giọt.

Từng giọt.

Đỏ đến nhức mắt.

“Lục... Lục Thiên Dạ...”

Giọng Dương Tiểu Thanh run lên.

Y chưa từng thấy nhiều máu như vậy.

Từ nhỏ đến lớn, người bị thương luôn là người khác.

Ngã đau có cha nương dỗ dành.

Gây họa có huynh trưởng chống đỡ.

Ra ngoài có Lục Thiên Dạ bảo vệ.

Thế nên Dương Tiểu Thanh chưa từng biết, hóa ra nhìn người mình quan tâm bị thương lại đáng sợ đến thế.

Lục Thiên Dạ vẫn đang ôm y.

Thấy sắc mặt y trắng bệch, hắn cố nén đau, đưa tay xoa đầu y.

“Không sao.”

Vừa dứt lời, máu lại thấm ra nhiều hơn.

Dương Tiểu Thanh lập tức đỏ mắt.

“Huynh còn nói không sao!”

Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy Dương Tiểu Thanh nổi nóng với mình.

Ngay sau đó, Dương Tiểu Thanh bỗng nắm lấy tay hắn.

“Đi y quán.”

“Chỉ là vết thương ngoài da...”

“Đi!”

Lục Thiên Dạ nhìn thiếu niên trước mặt.

Đôi mắt vốn luôn sáng trong giờ đã phủ một tầng hơi nước, nhìn như sắp khóc đến nơi.

Cuối cùng, hắn chỉ đành gật đầu.

“Được.”

...

Y quán lớn nhất thành Trường An cách bờ sông không xa.

Lão đại phu vừa nhìn thấy vết thương đã cau mày.

“May mà tránh kịp.”

Dương Tiểu Thanh vội hỏi:

“Nếu không tránh kịp thì sao?”

“E là xương cốt cũng khó giữ.”

Mặt Dương Tiểu Thanh lập tức trắng bệch.

Lục Thiên Dạ liếc lão đại phu một cái.

Lão đại phu ho khan.

“Lão phu chỉ nói giả thiết thôi.”

Nhưng Dương Tiểu Thanh rõ ràng đã nghe lọt.

Suốt quá trình băng bó, y ngồi bên cạnh không nói một lời, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào vết thương, nhìn đến mức lão đại phu cũng thấy áp lực.

“Tiểu công tử.”

“Vâng?”

“Ngươi đừng nhìn nữa.”

“Tại sao?”

“Ngươi nhìn như muốn ăn thịt lão phu vậy.”

Dương Tiểu Thanh: “...”

Lục Thiên Dạ bật cười.

Nụ cười ấy khiến không khí bớt căng thẳng đôi chút.

Nhưng Dương Tiểu Thanh vẫn không cười nổi.

Đến khi rời khỏi y quán, y mới đột nhiên lên tiếng.

“Lục Thiên Dạ.”

“Ừm?”

“Đau không?”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

“Không đau.”

“Huynh gạt đệ.”

Lục Thiên Dạ im lặng.

Dương Tiểu Thanh cúi đầu, chóp mũi cay xè.

“Máu chảy nhiều như vậy, sao lại không đau được.”

Gió chiều lướt qua, mang theo hương hoa nhàn nhạt.

Lục Thiên Dạ nhìn thiếu niên đang cúi đầu trước mặt, lòng chợt mềm xuống.

Từ nhỏ đến lớn, Dương Tiểu Thanh luôn là người được quan tâm.

Hiếm khi nào y lại lo lắng cho người khác đến vậy.

Hắn giơ tay còn lại, khẽ gõ lên trán y.

“Thật sự không đau.”

Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ hoe.

Lục Thiên Dạ bỗng khựng lại.

Bởi vì hắn nhận ra.

Y thật sự sắp khóc.

“Tiểu Thanh.”

“Ừm.”

“Đừng khóc.”

“Em không khóc.”

“Vậy nước mắt kia là gì?”

Dương Tiểu Thanh lập tức quay mặt đi.

“Do gió thổi.”

Lục Thiên Dạ không vạch trần, chỉ lặng lẽ nhìn y.

Khóe môi cong lên rất khẽ.

...

Tin tức Lục Thiên Dạ bị thương rất nhanh đã truyền về hai nhà.

Khi hai người trở về, trước cổng Lục phủ đã đứng đầy người.

Lục phụ Lục Chính Đình.

Lục mẫu Tần Uyển Nhu.

Dương phụ Dương Chính Viễn.

Dương mẫu Liễu Như Vân.

Cùng hai vị huynh trưởng Dương gia.

Tất cả đều có mặt.

Dương Minh Viễn là người lao tới đầu tiên.

“Tiểu Thanh!”

Dương Tiểu Thanh còn chưa kịp phản ứng đã bị nhị ca xách lên kiểm tra từ trên xuống dưới.

“Đệ có bị thương không?”

“Không có.”

“Thật không?”

“Thật.”

Dương Minh Viễn thở phào, sau đó mới nhìn sang Lục Thiên Dạ.

“Đa tạ.”

Lục Thiên Dạ lắc đầu.

“Không cần.”

Lục Chính Đình cũng bước tới, ánh mắt dừng trên cánh tay con trai.

“Thương thế thế nào?”

“Không nghiêm trọng.”

Tần Uyển Nhu đau lòng vô cùng, nhưng vẫn dịu dàng dặn dò:

“Mấy ngày tới không được làm việc nữa.”

Lục Thiên Dạ đang định từ chối, lại nghe thấy một giọng nói vang lên bên cạnh.

“Đúng vậy.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu liên tục.

“Phải nghỉ ngơi.”

Lục Thiên Dạ: “...”

Mọi người bật cười.

Không khí căng thẳng cuối cùng cũng tan đi phần nào.

...

Đêm hôm ấy, Dương Tiểu Thanh trằn trọc mãi không ngủ được.

Trong đầu y toàn là hình ảnh lúc chiều.

Tiếng vó ngựa.

Tiếng người la hét.

Cùng bóng dáng Lục Thiên Dạ lao tới.

Y trở mình.

Lại trở mình.

Cuối cùng vẫn ngồi bật dậy.

Bên ngoài, ánh trăng trong như nước.

Dương Tiểu Thanh ôm chăn ngồi ngẩn người hồi lâu, rồi bỗng nhớ tới điều gì đó, lập tức xuống giường, khoác áo ngoài, lén lút chạy sang Lục phủ.

...

Hai nhà ở sát nhau.

Việc Dương Tiểu Thanh trèo tường sang đây từ nhỏ đã thành thói quen, nên chẳng ai phát hiện.

Khi y tới trước cửa phòng Lục Thiên Dạ, đèn bên trong vẫn còn sáng.

Dương Tiểu Thanh nhẹ nhàng đẩy cửa.

Kẽo kẹt.

Cánh cửa mở ra.

Lục Thiên Dạ đang ngồi trước án thư, tay trái lật sổ sách, tay phải bị băng kín.

Nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu.

Ngay lập tức nhìn thấy một cái đầu nhỏ ló vào.

“...”

“...”

Bốn mắt nhìn nhau.

Dương Tiểu Thanh cười khan.

“Thiên Dạ ca ca.”

Lục Thiên Dạ day trán.

“Đã giờ nào rồi?”

“Giờ Hợi.”

“Vì sao còn chưa ngủ?”

Dương Tiểu Thanh chậm rãi bước vào.

“Đệ không ngủ được.”

“Vì sao?”

Y ngồi xuống đối diện hắn.

Một lúc lâu mới lí nhí:

“Đệ sợ.”

Bàn tay đang cầm bút của Lục Thiên Dạ khựng lại.

“Sợ gì?”

“Sợ huynh xảy ra chuyện.”

Căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn.

Ngọn đèn dầu cháy lách tách.

Bóng người đổ dài trên mặt đất.

Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh.

Lần đầu tiên, hắn nhìn thấy vẻ mặt như vậy trên gương mặt y.

Không còn vô tư.

Không còn hồn nhiên.

Chỉ còn lại nỗi lo lắng chân thật.

Dương Tiểu Thanh cúi đầu.

“Ngày hôm nay...”

“Nếu huynh không kéo đệ lại...”

“Người bị thương sẽ là đệ.”

Lục Thiên Dạ không đáp.

“Hoặc tệ hơn.”

Y siết chặt ngón tay, giọng nói nhỏ dần.

“Đệ không dám nghĩ tiếp.”

Trong lòng Lục Thiên Dạ bỗng mềm xuống.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu y, giống như đã làm vô số lần từ thuở nhỏ.

“Tiểu Thanh.”

“Dạ?”

“Ta từng nói với đệ điều gì?”

Dương Tiểu Thanh ngơ ngác.

Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt ôn hòa như nước.

“Nếu có một ngày đệ gặp nguy hiểm, ta nhất định sẽ bảo vệ đệ.”

Dương Tiểu Thanh ngẩn người.

Lời ấy, Lục Thiên Dạ thật sự từng nói.

Năm y tám tuổi, bị đám trẻ lớn hơn bắt nạt, Lục Thiên Dạ đánh nhau với người ta đến sứt môi. Sau đó, hắn ngồi trên tường viện, nói với y:

—— Có ta ở đây.

Không ai được bắt nạt đệ.

Khi ấy y chỉ thấy vui.

Nhưng bây giờ nhớ lại, trái tim bỗng nóng lên.

“Lục Thiên Dạ.”

“Ừm.”

“Vì sao huynh luôn tốt với đệ như vậy?”

Động tác của Lục Thiên Dạ chợt dừng lại.

Ngoài cửa, gió đêm khẽ thổi.

Một hồi lâu sau, hắn mới cười.

“Bởi vì đệ là Tiểu Thanh.”

Dương Tiểu Thanh chớp mắt.

“Như vậy là lý do sao?”

“Ừ.”

“Người khác không được sao?”

“Không được.”

“Vì sao?”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

Ánh mắt sâu thẳm, tựa như có điều gì đang cuộn trào nơi đáy mắt.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị hắn ép xuống.

“Bởi vì đệ là duy nhất.”

Dương Tiểu Thanh bỗng thấy tim mình đập mạnh một nhịp.

Không hiểu vì sao.

Chỉ là nghe câu nói ấy, y lại cảm thấy rất vui.

Rất rất vui.

Vui đến mức khóe môi không nhịn được cong lên.

Mà Lục Thiên Dạ nhìn nụ cười ấy, trong lòng chỉ còn lại bất đắc dĩ.

Dương Tiểu Thanh không hiểu.

Y vẫn chưa hiểu gì cả.

Có lẽ cả đời này cũng sẽ không hiểu.

Ít nhất lúc này, Lục Thiên Dạ vẫn nghĩ như vậy.

Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở miệng bảo y trở về ngủ, Dương Tiểu Thanh lại đột nhiên đứng dậy.

“Thiên Dạ ca ca.”

“Hửm?”

Y cúi người, lấy từ trong ngực ra một vật.

Đó là một túi gấm màu xanh nhạt.

Đường thêu vụng về.

Chim không giống chim.

Hoa chẳng ra hoa.

Nhìn là biết do người mới học làm ra.

Lục Thiên Dạ ngẩn người.

“Đây là...”

“Đệ thêu.”

“...”

“Cho huynh.”

Dương Tiểu Thanh đỏ mặt.

“Thêu từ mấy tháng trước rồi.”

“Nhưng xấu quá.”

“Nên không dám đưa.”

Y gãi đầu.

“Nhưng hôm nay đệ nghĩ...”

“Nếu lúc chiều thật sự xảy ra chuyện...”

Giọng y bỗng nghẹn lại.

“Vậy đệ sẽ hối hận lắm.”

Căn phòng chìm vào yên lặng.

Lục Thiên Dạ nhìn chiếc túi gấm trong tay.

Nhìn những đường kim méo mó.

Nhìn sợi chỉ lệch lạc.

Đây có lẽ là món đồ xấu nhất hắn từng nhận được.

Nhưng cũng là món đồ khiến hắn rung động nhất.

Bởi vì hắn biết, Dương Tiểu Thanh từ nhỏ đã ghét thêu thùa, chỉ cầm kim một lát đã kêu đau tay.

Vậy mà vì hắn.

Y lại lặng lẽ học suốt mấy tháng.

Lục Thiên Dạ siết chặt túi gấm.

Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Vừa ngọt.

Lại vừa đau.

Bởi vì người trước mắt hoàn toàn không biết.

Những hành động vô tâm của mình đối với hắn nguy hiểm đến mức nào.

“Dương Tiểu Thanh.”

“Hả?”

Lần đầu tiên, Lục Thiên Dạ gọi đầy đủ họ tên y.

Dương Tiểu Thanh lập tức đứng nghiêm.

“Sao vậy?”

Lục Thiên Dạ nhìn thật sâu vào mắt y.

Rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó mới chậm rãi nói:

“Cảm ơn đệ.”

Dương Tiểu Thanh lập tức cười tươi.

“Không cần cảm ơn.”

“Đệ còn muốn tặng huynh nhiều thứ hơn nữa.”

Lục Thiên Dạ khẽ siết ngón tay.

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm kỳ lạ.

Giống như từ hôm nay, có thứ gì đó đã bắt đầu thay đổi.

Mà ngay cả hắn cũng không ngăn cản được nữa.

Ngoài cửa sổ, trăng sáng treo cao.

Không ai biết rằng, ngay trong đêm ấy, một hạt giống mang tên tình yêu đã âm thầm rơi xuống.

Chỉ là người gieo hạt không hay biết.

Còn người chờ nó nảy mầm, lại đã đợi từ rất lâu rồi.

(Hết Chương 2)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0