Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị

Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ

Đêm hôm đó, Dương Tiểu Thanh trở về Dương phủ trong trạng thái thất thần. Ngay cả hộp bánh trong tay, y cũng quên đưa cho Lục Thiên Dạ.

Y nằm trên giường, nhìn màn trướng màu nhạt khẽ đung đưa theo gió đêm. Trong đầu cứ không ngừng hiện lên cảnh tượng dưới gốc hòe lúc tối.

Ánh trăng.

Bóng cây.

Cô nương áo xanh.

Và câu nói của Lục Thiên Dạ.

—— Trong lòng ta đã có người.

Dương Tiểu Thanh lăn sang trái. Lại lăn sang phải. Vẫn không ngủ được. Y không hiểu mình bị làm sao.

Rõ ràng từ trước đến nay, y luôn biết trong lòng Lục Thiên Dạ có người.

Ngày đó bên bờ sông, trước mặt Tống Nhược Lan, hắn cũng từng nói như vậy. Khi ấy, y chỉ thấy tò mò.

Nhưng hôm nay… Không hiểu vì sao lại cảm thấy khó chịu. Giống như món điểm tâm yêu thích bị người khác lấy mất. Lại giống như thứ vốn luôn ở cạnh mình, bỗng nhiên bị ai đó cướp đi.

Dương Tiểu Thanh ôm chăn ngồi dậy. Một lúc lâu sau mới lẩm bẩm:

“Đúng là kỳ lạ.”

---

Ngày hôm sau, Dương Tiểu Thanh thức dậy với đôi mắt thâm quầng.

Liễu Như Vân vừa nhìn thấy liền giật mình.

“Tiểu Thanh.”

“Dạ?”

“Tối qua con đi ăn trộm à?”

Dương Tiểu Thanh ngơ ngác.

“Tại sao ạ?”

“Vậy vì sao mắt đen như gấu trúc thế kia?”

Dương Tiểu Thanh: “...”

Dương Minh Viễn ngồi bên cạnh lập tức bật cười.

“Con đoán đệ ấy lại lén đọc thoại bản tới khuya.”

“Đệ không có.”

“Vậy đệ làm gì?”

Dương Tiểu Thanh nhất thời nghẹn lời. Y không thể nói mình vì một câu nói của Lục Thiên Dạ mà mất ngủ được. Nghĩ thế nào cũng thấy rất kỳ quái.

May mà Dương Minh Thành lên tiếng giải vây.

“Được rồi, ăn sáng đi.”

Dương Tiểu Thanh lập tức cúi đầu ăn cháo. Nhưng trong đầu vẫn toàn là chuyện tối qua.

---

Sau bữa sáng, y theo thói quen chạy sang Lục phủ. Chỉ là vừa bước tới cửa thư phòng, Dương Tiểu Thanh lại đột nhiên dừng chân.

Bởi vì y nhớ tới câu nói kia. Trong lòng ta đã có người. Bước chân y vô thức chậm lại. Một cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng. Y rất muốn biết người kia là ai. Nhưng lại không dám hỏi.

Đúng lúc ấy, cánh cửa thư phòng mở ra. Lục Thiên Dạ từ bên trong bước ra.

Hôm nay hắn mặc trường bào màu đen thêu chỉ bạc, mái tóc được buộc gọn sau lưng. Sau nhiều tháng rèn luyện ở thương hội, khí chất trên người hắn ngày càng trầm ổn.

Chỉ là vừa nhìn thấy Dương Tiểu Thanh, ánh mắt hắn lập tức dịu xuống.

“Tiểu Thanh.”

“Dạ?”

“Sao đứng ngoài này?”

Dương Tiểu Thanh hoàn hồn.

“Không có gì.”

Lục Thiên Dạ nhìn kỹ y.

“Đêm qua ngủ không ngon?”

Dương Tiểu Thanh giật mình.

“Sao huynh biết?”

“Nhìn là biết.”

Dương Tiểu Thanh lập tức bĩu môi.

“Vậy huynh đoán thử xem vì sao đệ không ngủ được.”

Lục Thiên Dạ bật cười.

“Đệ lại gây họa gì nữa?”

“Không có.”

“Vậy chắc là ăn quá nhiều.”

“Không phải.”

“Thế thì đoán không ra.”

Dương Tiểu Thanh hừ một tiếng. Không hiểu sao lại cảm thấy thất vọng. Y vốn định hỏi tiếp. Nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

---

Buổi chiều hôm đó, một vị khách ngoài ý muốn xuất hiện. Tống Nhược Lan.

Lần này nàng không tới thương hội, mà tới thẳng Dương phủ. Khi nha hoàn báo tin, Dương Tiểu Thanh còn ngẩn người một lúc.

Y và Tống Nhược Lan thật ra không quá thân thiết, hai người chỉ gặp nhau vài lần. Vậy mà nàng lại tìm đến tận đây.

Trong hoa viên, Tống Nhược Lan mặc váy màu trắng nhạt, gương mặt vẫn còn chút tiều tụy nhưng tinh thần đã tốt hơn trước rất nhiều. Vừa nhìn thấy Dương Tiểu Thanh, nàng liền đứng dậy.

“Dương công tử.”

“Tống cô nương.”

Hai người ngồi xuống bên đình nghỉ mát. Không khí nhất thời có chút ngượng ngùng. Cuối cùng vẫn là Tống Nhược Lan lên tiếng trước.

“Ta tới để cảm ơn.”

“Cảm ơn?”

“Nhờ Lục công tử điều tra giúp, Tống gia đã tìm được một số đầu mối.”

Dương Tiểu Thanh lập tức vui vẻ.

“Thật sao?”

Tống Nhược Lan gật đầu. Đôi mắt nàng lần đầu tiên hiện lên ý cười.

“Phụ thân nói, nếu không có Lục công tử, chúng ta hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu.”

Dương Tiểu Thanh nghe vậy cũng vui lây. Giống như chính mình được khen ngợi. Nhìn vẻ mặt đó của y, Tống Nhược Lan bỗng bật cười.

“Dương công tử và Lục công tử thật sự rất thân.”

Dương Tiểu Thanh không chút do dự gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Từ nhỏ đã thế sao?”

“Ừ.”

Nói đến đây, Dương Tiểu Thanh liền bắt đầu thao thao bất tuyệt kể chuyện ngày bé.

Từ chuyện Lục Thiên Dạ đánh nhau vì y. Đến chuyện giúp y chép phạt. Rồi cả chuyện năm đó cùng y chôn một con dế dưới gốc hòe.

Tống Nhược Lan chăm chú lắng nghe. Càng nghe, ánh mắt càng phức tạp. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ hỏi:

“Dương công tử.”

“Hả?”

“Ngài thật sự không biết sao?”

Dương Tiểu Thanh chớp mắt.

“Biết gì?”

Tống Nhược Lan nhìn y. Một lát sau lại lắc đầu.

“Không có gì.”

Nhưng trong lòng nàng đã hiểu. Có lẽ người duy nhất trong Trường An không nhìn ra tâm ý của Lục Thiên Dạ, chính là Dương Tiểu Thanh.

---

Ba ngày sau, tin tức mới từ Giang Nam truyền tới. Kẻ đứng sau vụ lừa đảo đã lộ diện. Người đó tên là Tào Vinh. Là một thương nhân có tiếng xấu ở phương Nam, chuyên cấu kết với các gia tộc đang gặp khó khăn rồi giăng bẫy lừa tiền.

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơn, là sau lưng Tào Vinh còn có người chống lưng. Một gia tộc lớn ở kinh thành. Triệu gia.

Khi nghe thấy cái tên này, sắc mặt Lục Chính Đình lập tức trở nên nghiêm trọng.

Bởi Triệu gia không đơn giản. Gia chủ Triệu gia là cữu cữu của một vị quý phi đang được sủng ái trong cung.

Nếu thật sự dính dáng đến Triệu gia, vậy chuyện này đã không còn đơn thuần là tranh chấp thương trường nữa.

Buổi tối.

Trong thư phòng chỉ còn hai cha con. Lục Chính Đình trầm giọng nói:

“Thiên Dạ.”

“Dạ.”

“Chuyện này dừng lại đi.”

Lục Thiên Dạ không nói gì. Lục Chính Đình tiếp tục:

“Tống gia đáng thương thật.”

“Nhưng không đáng để Lục gia đối đầu Triệu gia.”

Trong phòng yên tĩnh rất lâu. Lục Thiên Dạ nhìn ánh nến lay động trên bàn. Cuối cùng khẽ hỏi:

“Nếu hôm nay người gặp nạn là Dương gia thì sao?”

Lục Chính Đình cứng người. Một lúc lâu sau, ông bật cười.

“Tiểu tử thối.”

“Con biết rõ đáp án còn hỏi.”

Lục Thiên Dạ cũng cười. Bởi vì hắn biết. Nếu là Dương gia. Đừng nói Triệu gia. Cho dù phía trước là núi đao biển lửa, Lục gia cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

---

Đêm đó, Dương Tiểu Thanh lại trèo tường sang Lục phủ. Đây gần như đã thành thói quen từ nhỏ của y.

Nhưng lần này vừa đặt chân xuống sân, y đã nhìn thấy Lục Thiên Dạ đang đứng dưới gốc hòe. Ánh trăng phủ lên vai hắn. Khiến bóng lưng ấy có chút cô độc.

Dương Tiểu Thanh bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện. Từ nhỏ đến lớn. Mỗi lần gặp chuyện phiền lòng, người tìm đến Lục Thiên Dạ luôn là y. Người được Lục Thiên Dạ dỗ dành cũng luôn là y. Nhưng y lại chưa từng thật sự quan tâm xem hắn có mệt hay không. Có áp lực hay không. Có chuyện khó xử hay không.

Nghĩ đến đây, Dương Tiểu Thanh chậm rãi bước tới.

“Thiên Dạ ca ca.”

Lục Thiên Dạ quay đầu. Trong mắt hiện lên ý cười quen thuộc.

“Sao lại tới?”

Dương Tiểu Thanh ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Đệ tới tìm huynh.”

“Tìm ta làm gì?”

Dương Tiểu Thanh suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng mới thành thật đáp:

“Đệ không biết.”

Lục Thiên Dạ bật cười. Đúng là câu trả lời rất Dương Tiểu Thanh.

Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa hòe nhàn nhạt. Hai người ngồi dưới gốc cây từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên.

Không ai nói gì thêm. Nhưng bầu không khí lại yên bình lạ thường.

Một lúc lâu sau, Dương Tiểu Thanh bỗng nhỏ giọng hỏi:

“Thiên Dạ ca ca.”

“Hửm?”

“Nếu sau này huynh thành thân.”

“Ừ.”

“Huynh còn đối xử tốt với đệ như bây giờ không?”

Bàn tay đặt trên đầu gối của Lục Thiên Dạ hơi siết lại. Ánh mắt hắn chậm rãi nhìn sang người bên cạnh.

Dương Tiểu Thanh vẫn cúi đầu, giống như chỉ thuận miệng hỏi. Nhưng chính y cũng không biết, trong lúc chờ câu trả lời, tim mình lại đập nhanh đến vậy.

Một cơn gió thổi qua, làm cánh hoa hòe rơi xuống giữa hai người. Rất lâu sau, giọng nói trầm thấp của Lục Thiên Dạ mới vang lên.

“Tiểu Thanh.”

“Dạ?”

“Ta sẽ không thành thân.”

Dương Tiểu Thanh ngẩn người.

“Vì sao?”

Lục Thiên Dạ nhìn y. Ánh mắt sâu đến mức khiến người khác không dám đối diện.

“Vì người ta muốn cưới.”

“Không cưới được.”

Tim Dương Tiểu Thanh đột nhiên đập mạnh. Không hiểu vì sao, y cảm thấy câu nói này đặc biệt buồn.

Mà đúng lúc ấy, một cánh hoa hòe rơi xuống vai Lục Thiên Dạ. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Dương Tiểu Thanh lần đầu tiên cảm thấy. Khoảng cách giữa mình và người trước mặt. Hình như không còn đơn giản chỉ là huynh đệ nữa.

(Hết Chương 5)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0