Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Tống Nhược Lan đứng giữa thư phòng, hai tay siết chặt tà váy đến trắng bệch. Dù nàng đã cố giữ bình tĩnh, đôi mắt đỏ hoe vẫn để lộ sự mệt mỏi và bất lực mà một tiểu thư khuê các chưa từng trải qua sóng gió không thể che giấu.
Dương Tiểu Thanh nhìn nàng, trong lòng cũng có chút không đành. Trước đây mỗi lần gặp mặt, Tống Nhược Lan luôn dịu dàng đoan trang, nói chuyện nhỏ nhẹ. Vậy mà chỉ hơn nửa tháng không gặp, cả người nàng dường như đã gầy đi một vòng.
Lục Thiên Dạ khép sổ sách lại, giọng nói vẫn bình tĩnh như thường.
“Tống cô nương, ngồi xuống trước đã.”
Tống Nhược Lan chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện. Một tiểu nhị nhanh chóng dâng trà rồi lui ra ngoài, thuận tay đóng cửa thư phòng.
Đến lúc này, Lục Thiên Dạ mới hỏi:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Nhược Lan cắn môi.
“Ba tháng trước, phụ thân ta hợp tác với một thương nhân từ Giang Nam.”
Lục Thiên Dạ không nói gì.
Tống Nhược Lan tiếp tục:
“Người đó mang theo khế ước, giấy tờ đầy đủ, còn đưa trước một phần bạc làm tin. Phụ thân ta tin tưởng, nên gom gần như toàn bộ vốn liếng của Tống gia để mua lụa.”
Nàng dừng lại, ánh mắt đỏ hơn.
“Nhưng khi hàng hóa vận chuyển đến nơi... người kia đã biến mất.”
Dương Tiểu Thanh kinh ngạc.
“Mất luôn sao?”
Tống Nhược Lan gật đầu.
“Toàn bộ giấy tờ đều là giả.”
Trong phòng nhất thời yên lặng.
Lục Thiên Dạ ngồi dựa vào ghế, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
Đó là thói quen của hắn mỗi khi suy nghĩ.
Dương Tiểu Thanh rất quen thuộc động tác ấy. Chỉ là lần này, y không lên tiếng quấy rầy.
Một lát sau, Lục Thiên Dạ hỏi:
“Người đó tên gì?”
“Triệu Hoằng.”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ hơi động.
Rất nhỏ.
Nhỏ đến mức người khác khó lòng phát hiện.
Nhưng Dương Tiểu Thanh lại nhìn thấy.
Từ nhỏ đến lớn, y nhìn Lục Thiên Dạ nhiều hơn bất kỳ ai. Cho nên y biết, Lục Thiên Dạ đã từng nghe qua cái tên này.
Tống Nhược Lan cũng nhận ra điều đó.
“Lục công tử biết người này?”
Lục Thiên Dạ trầm mặc vài giây rồi mới đáp:
“Có nghe qua.”
“Vậy...”
“Nhưng không phải ở Giang Nam.”
Lần này, ngay cả Dương Tiểu Thanh cũng ngẩn người.
Tống Nhược Lan lập tức hỏi:
“Ý của công tử là?”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ lạnh xuống.
“Triệu Hoằng là tên giả.”
Sắc mặt Tống Nhược Lan lập tức trắng bệch.
“Không thể nào...”
“Nếu là người ta biết, hắn sao dám dùng tên thật.”
Tống Nhược Lan ngồi sững tại chỗ.
Lời này giống như đập nát tia hy vọng cuối cùng trong lòng nàng. Bởi nếu ngay cả tên cũng là giả, vậy muốn tìm người chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Dương Tiểu Thanh nhìn nàng, trong lòng thấy khó chịu.
Y từ nhỏ được người nhà nâng niu, chưa từng trải qua cảnh gia đạo sa sút. Nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ hiện tại của Tống Nhược Lan, y cũng đủ hiểu Tống gia đang tuyệt vọng đến mức nào.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Ừm?”
“Huynh giúp được không?”
Lục Thiên Dạ quay đầu nhìn y.
Ánh mắt Dương Tiểu Thanh sáng trong như nước.
Không có tính toán.
Không có lợi ích.
Chỉ đơn thuần là không muốn nhìn người khác khổ sở.
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu, sau đó mới khẽ thở dài.
Ngốc thật.
Đến bao giờ mới biết trên đời này không phải chuyện gì cũng có thể giúp.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn quay sang Tống Nhược Lan.
“Ta sẽ điều tra thử.”
Hai mắt Tống Nhược Lan lập tức sáng lên. Nàng đứng bật dậy.
“Đa tạ Lục công tử.”
“Đừng vội cảm ơn.”
Lục Thiên Dạ bình tĩnh đáp:
“Ta chưa hứa sẽ cứu được Tống gia.”
Dù vậy, trong mắt Tống Nhược Lan vẫn xuất hiện một tia hy vọng.
Bởi toàn bộ Trường An đều biết, Lục Thiên Dạ không thích hứa hẹn. Nhưng chỉ cần hắn đã nhận lời, thường sẽ không bỏ mặc giữa chừng.
---
Sau khi Tống Nhược Lan rời đi, thư phòng lại trở nên yên tĩnh.
Dương Tiểu Thanh ngồi trên ghế, chống cằm nhìn Lục Thiên Dạ.
Lục Thiên Dạ tiếp tục xem sổ sách.
Y nhìn một lúc.
Lục Thiên Dạ không ngẩng đầu.
Y lại nhìn thêm một lúc nữa.
Lục Thiên Dạ vẫn không ngẩng đầu.
Cuối cùng, hắn bật cười.
“Tiểu Thanh.”
“Dạ?”
“Nếu đệ nhìn tiếp, trên mặt ta sẽ mọc hoa sao?”
Dương Tiểu Thanh lập tức ngồi thẳng người.
“Đệ chỉ tò mò.”
“Tò mò cái gì?”
“Tại sao huynh lại giúp nàng ấy?”
Lục Thiên Dạ đặt bút xuống.
“Tại sao đệ nghĩ ta giúp nàng ấy?”
Dương Tiểu Thanh chớp mắt.
“Chẳng phải vậy sao?”
“Không phải.”
“Vậy là gì?”
Lục Thiên Dạ nhìn y, khóe môi hơi cong lên.
“Ta giúp đệ.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn người.
“Đệ?”
“Ừ.”
“Liên quan gì tới đệ?”
Lục Thiên Dạ không trả lời. Nhưng trong lòng hắn biết rất rõ. Nếu hôm nay Dương Tiểu Thanh không ở đây. Nếu người mở miệng cầu xin không phải Dương Tiểu Thanh. Hắn chưa chắc đã nhúng tay.
Bởi thương trường vốn là chiến trường. Tống gia gặp nạn, Lục gia không bỏ đá xuống giếng đã là nghĩa khí.
Nhưng Dương Tiểu Thanh lại không hiểu những điều đó. Y chỉ nghiêng đầu suy nghĩ. Một lát sau liền cười tít mắt.
“Vậy đệ lợi hại thật.”
Lục Thiên Dạ bật cười.
“Đúng.”
“Đệ lợi hại nhất.”
Dương Tiểu Thanh lập tức vui vẻ, hoàn toàn không phát hiện ánh mắt bất đắc dĩ của hắn.
---
Ba ngày sau, Lục Thiên Dạ bắt đầu điều tra.
Toàn bộ mạng lưới thương hội của Lục gia đều được huy động. Tin tức từ Giang Nam. Tin tức từ phương Bắc. Tin tức từ các thương đội qua lại. Liên tục được gửi về.
Ngay cả Lục Chính Đình cũng kinh ngạc.
Trong thư phòng, Lục phụ nhìn chồng hồ sơ chất cao trên bàn.
“Nghiêm trọng đến vậy sao?”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Người đứng sau không đơn giản.”
“Phát hiện gì rồi?”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ hơi lạnh.
“Triệu Hoằng xuất hiện không chỉ một lần.”
Lục Chính Đình nhíu mày.
“Có nghĩa là?”
“Ít nhất ba gia tộc từng bị lừa giống Tống gia.”
Lần này, ngay cả Lục Chính Đình cũng trầm mặc. Một vụ lừa đảo có thể là ngẫu nhiên. Nhưng ba vụ giống nhau, vậy chắc chắn có người đứng sau điều khiển.
Một lúc lâu sau, Lục Chính Đình mới lên tiếng:
“Con định tiếp tục?”
“Vâng.”
“Vì Tiểu Thanh?”
Lục Thiên Dạ không phủ nhận.
Lục Chính Đình nhìn con trai mình, rồi đột nhiên bật cười.
“Con đúng là hết thuốc chữa.”
Lục Thiên Dạ cũng cười.
Chỉ là nụ cười rất nhạt.
Từ nhiều năm trước, hắn đã biết mình hết thuốc chữa rồi.
---
Buổi tối hôm ấy, Dương Tiểu Thanh mang theo một hộp bánh mới làm sang Lục phủ.
Nhưng vừa bước tới hậu viện, y đã nhìn thấy một cảnh tượng ngoài ý muốn.
Dưới gốc hòe, một cô nương đang đứng đó.
Dung mạo thanh lệ, váy áo màu xanh nhạt, ánh trăng rơi xuống vai nàng, trông giống như một bức họa.
Mà người đứng đối diện nàng lại là Lục Thiên Dạ.
Bước chân Dương Tiểu Thanh vô thức dừng lại. Y không biết vì sao mình lại không tiến tới, chỉ đứng phía xa nhìn.
Gió đêm khẽ thổi.
Giọng nói của cô nương kia truyền tới.
“Lục công tử.”
“Ừm.”
“Ta nghe nói ngài đang giúp Tống gia.”
“Ừ.”
Nàng cúi đầu. Một lúc sau mới lấy hết can đảm nói:
“Ngài vẫn chưa có hôn ước, đúng không?”
Bàn tay cầm hộp bánh của Dương Tiểu Thanh hơi siết lại. Không hiểu sao, y bỗng không muốn nghe tiếp. Nhưng chân lại không chịu rời đi.
Dưới ánh trăng, Lục Thiên Dạ nhìn cô nương trước mặt, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ.
“Chưa có.”
Đôi mắt nàng sáng lên.
“Vậy...”
“Nhưng sau này cũng sẽ không có.”
Nụ cười trên môi nàng cứng lại.
“Vì sao?”
Một cơn gió đêm lướt qua. Lục Thiên Dạ chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa. Nơi có một bóng người đang lén đứng sau gốc cây.
Khóe môi hắn hơi cong lên.
“Vì trong lòng ta đã có người.”
Ầm.
Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc ấy, tim Dương Tiểu Thanh đột nhiên đập mạnh một cái.
Rất mạnh.
Mạnh đến mức khiến y cảm thấy khó chịu.
Y biết người đó không phải mình. Y cũng biết chuyện này chẳng liên quan tới mình. Nhưng khi nghe thấy câu nói ấy, trong lòng y vẫn xuất hiện một cảm giác lạ lẫm chưa từng có.
Giống như có thứ gì đó đang lặng lẽ rơi xuống mặt hồ bình yên.
Từng vòng.
Từng vòng gợn sóng lan ra.
Mà chính Dương Tiểu Thanh cũng không biết. Từ lúc nào, người quan trọng nhất trong lòng mình đã không còn giống những người khác nữa.
(Hết Chương 4)
Bình luận 💬 0