Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ
Sáng hôm sau, kỳ phát tình của Thẩm Từ Du đã qua giai đoạn mạnh nhất, nhưng cơ thể vẫn còn mệt, tuyến thể sau gáy hơi đỏ, pheromone bạch trà thỉnh thoảng lộ ra một chút ấm mềm chưa hoàn toàn thu lại. Hạ Trường Uyên tỉnh sớm hơn y, nhưng không rời khỏi giường ngay, chỉ ngồi tựa vào đầu giường xử lý tin nhắn của trợ lý Tống bằng một tay, tay còn lại vẫn để Thẩm Từ Du nắm. Tối qua y ngủ không sâu, mỗi lần hơi động đều vô thức tìm mùi gỗ tuyết tùng của hắn, mà Hạ Trường Uyên cũng thật sự không dám đi xa nửa bước. Cho đến khi ánh nắng lọt qua rèm cửa, hắn mới cúi đầu nhìn người bên cạnh, trong lòng vừa mềm vừa đau, bởi kiếp này cuối cùng hắn đã được ở lại qua một đêm mà y cần hắn nhất.
Thẩm Từ Du mở mắt thì thấy Hạ Trường Uyên đang nhìn mình. Y im lặng vài giây, sau đó nâng tay che mắt hắn lại, giọng vừa tỉnh ngủ hơi khàn: “Sáng sớm đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.”
Hạ Trường Uyên để mặc y che, thấp giọng hỏi: “Ánh mắt thế nào?”
“Như thể tôi vừa sống lại.”
Hạ Trường Uyên khựng rất nhẹ. Bàn tay Thẩm Từ Du che mắt hắn mát hơn bình thường, mùi bạch trà còn vương hơi phát tình lặng lẽ quấn quanh đầu ngón tay y. Hắn muốn nói đúng vậy, trong mắt hắn, mỗi buổi sáng Thẩm Từ Du mở mắt đều giống như sống lại một lần, giống như ông trời đem người hắn từng mất trả về một ngày nữa. Nhưng hắn không thể nói hết, chỉ có thể nâng tay nắm lấy cổ tay y, hôn rất nhẹ lên lòng bàn tay.
Thẩm Từ Du rút tay về, tai hơi nóng. “Ai cho cậu hôn?”
“Xin lỗi.” Hạ Trường Uyên đáp rất nhanh, nhưng ánh mắt lại không có bao nhiêu hối lỗi. “Tôi thấy anh che mắt tôi, tưởng đó là cho phép.”
“Ngụy biện.”
“Vậy lần sau tôi hỏi trước.” Hắn cúi đầu, giọng dịu xuống. “Từ Du, tôi có thể hôn tay anh không?”
Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc, biết rõ hắn cố ý hỏi lại, nhưng kỳ lạ là y không thấy phiền. Hai người đã trải qua kỳ phát tình đầu tiên cùng nhau, ôm cũng ôm, hôn cũng hôn, quan hệ vốn bị một bản hợp đồng bao nuôi mơ hồ kéo vào nhà này đã sớm lệch khỏi đường ban đầu. Y không muốn giả vờ như đêm qua chưa xảy ra gì, cũng không muốn để Hạ Trường Uyên vì quá cẩn thận mà lùi về vị trí người xa lạ. Vì vậy y chỉ nhàn nhạt đáp: “Hỏi xong rồi còn chờ gì?”
Hạ Trường Uyên sửng sốt một nhịp, sau đó cúi đầu hôn lên mu bàn tay y. Nụ hôn rất nhẹ, không mang dục vọng, nhưng sự quý trọng trong động tác ấy rõ ràng đến mức khiến Thẩm Từ Du hơi mất tự nhiên. Y từng được rất nhiều người lấy lòng, có người tặng xe, có người tặng trang sức, có người mang cả dự án trăm triệu đến trước mặt y chỉ để đổi một bữa cơm, nhưng không ai giống Hạ Trường Uyên, chỉ hôn tay y thôi cũng như đang nâng lấy thứ cả đời hắn không dám làm rơi. Cảm giác được trân trọng quá trực tiếp khiến y không quen, nhưng cũng không muốn đẩy ra.
Ăn sáng xong, bác sĩ Triệu đến kiểm tra lần cuối. Tình trạng của Thẩm Từ Du ổn định hơn dự đoán, tuyến thể tuy còn nhạy cảm nhưng không bị tổn thương do dùng thuốc mạnh, chỉ cần nghỉ thêm một ngày là có thể khôi phục phần lớn. Hạ Trường Uyên đứng cạnh nghe từng câu, thấy bác sĩ không nhắc đến nguy cơ tăng liều thuốc ức chế mới thật sự thở phào. Bác sĩ Triệu nhìn vẻ mặt ấy, không nhịn được nói thêm một câu: “Cậu Hạ, tiên sinh hồi phục tốt là nhờ cậu kiểm soát pheromone đúng mức, nhưng cậu cũng phải nghỉ. Đêm qua cậu dùng thuốc ổn định Alpha, hôm nay không được tiếp xúc kích thích mạnh, nhất là không được đến Đông Dạ.”
Thẩm Từ Du đang cầm cốc nước lập tức nhìn Hạ Trường Uyên. “Nghe thấy chưa?”
Hạ Trường Uyên đáp: “Nghe thấy.”
“Nhắc lại.”
“Không đến Đông Dạ, không tiếp xúc môi trường pheromone hỗn loạn, không tự ý gặp Nghiêm Hạo, không vì vài câu khiêu khích mà mất kiểm soát.” Hắn nói xong, lại bổ sung trước khi y mở miệng. “Có tin nhắn mới phải đưa anh xem, có kế hoạch mới phải bàn với anh, không được giấu anh bằng câu vì tốt cho anh.”
Bác sĩ Triệu cúi đầu thu thiết bị, khóe miệng hơi cong. Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên, ánh mắt nhạt nhưng rõ ràng hài lòng. “Nhớ được thì làm được.”
“Làm được.” Hạ Trường Uyên nói. “Nhưng anh cũng phải nhớ, hôm nay không được làm việc quá ba tiếng, không họp liên tục, không uống cà phê, không xem tài liệu Đông Dạ quá lâu.”
Thẩm Từ Du hơi nheo mắt. “Cậu bắt đầu ra điều kiện với tôi?”
“Không phải điều kiện.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất nghiêm túc. “Là trao đổi công bằng. Anh muốn tôi không giấu anh, không liều mạng, không tự ý hành động, tôi cũng muốn anh không ép cơ thể mình quá mức. Bác sĩ nói kỳ phát tình lần này tuy ổn, nhưng tuyến thể vẫn cần thời gian hồi phục.”
Thẩm Từ Du không lập tức phản bác. Y phát hiện Hạ Trường Uyên càng lúc càng biết dùng chính lời của y để kéo y về ranh giới an toàn, không mềm yếu cầu xin, cũng không cứng rắn ra lệnh, mà đặt hai người vào vị trí ngang hàng để thương lượng. Cách này đối với Thẩm Từ Du rất hữu hiệu, bởi y có thể từ chối bị bảo vệ, nhưng rất khó từ chối một thỏa thuận hợp lý. Cuối cùng y đặt cốc nước xuống, nhàn nhạt nói: “Ba tiếng rưỡi.”
“Ba tiếng.”
“Ba tiếng hai mươi phút.”
“Ba tiếng mười phút.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Hạ Trường Uyên, cậu thật sự rất thích mặc cả.”
Hạ Trường Uyên đáp: “Vì anh chịu mặc cả với tôi.”
Câu này khiến Thẩm Từ Du hơi khựng lại. Nếu là trước đây, không ai trong nhà dám mặc cả với y về thời gian làm việc, càng không ai có thể ngồi trước mặt y từng phút từng phút kéo lại như vậy. Nhưng Hạ Trường Uyên nói đúng, y đang chịu mặc cả, thậm chí còn vì sự nghiêm túc của hắn mà thấy lòng nhẹ đi. Y quay mặt đi, giọng lạnh nhạt nhưng không còn cứng: “Ba tiếng mười phút, không thêm.”
Hạ Trường Uyên lập tức gật đầu. “Được.”
Sau khi bác sĩ rời đi, hai người xuống thư phòng bàn chuyện Đông Dạ. Trợ lý Tống đã gửi toàn bộ tư liệu thu được tối qua, bao gồm ảnh chụp Nghiêm Hạo, biển số ba chiếc xe khả nghi, dòng tiền liên quan công ty vận tải nhà họ Chu và vài đoạn ghi âm từ người nằm vùng trong câu lạc bộ. Đông Dạ vận hành dưới vỏ bọc câu lạc bộ xe thể thao cao cấp, nhưng bên trong có khu đua ngầm, cá cược bất hợp pháp, giao dịch chất kích thích pheromone và rửa tiền qua hội viên VIP. Nguy hiểm nhất là loại thuốc tên “Bạo Tín” đang âm thầm lưu hành trong giới đua xe, có thể kích thích pheromone Alpha trong thời gian ngắn, khiến người dùng hưng phấn, bạo lực hơn, nhưng tác dụng phụ là tổn thương tuyến thể và dễ mất kiểm soát.
Hạ Trường Uyên nhìn đến tên thuốc ấy, sắc mặt lạnh xuống. Kiếp trước, hắn từng thấy vài tay đua dùng Bạo Tín trước trận, mắt đỏ ngầu, pheromone bốc lên như cháy, sau đó hoặc thắng lớn, hoặc đâm xe, hoặc đánh người đến bị đưa vào trung tâm quản chế. Khi ấy hắn ghét loại thuốc này nên chưa từng dùng, nhưng Nghiêm Hạo từng nhiều lần muốn ép hắn thử, nói Alpha nghèo không có hậu thuẫn thì phải dùng mọi thứ để thắng. Bây giờ nghĩ lại, những thứ đó không chỉ là trò bẩn trên đường đua, mà còn là dây xích để khống chế những Alpha trẻ tuổi bị kéo vào Đông Dạ.
Thẩm Từ Du nhìn phản ứng của hắn. “Cậu biết Bạo Tín?”
“Nghe qua.” Hạ Trường Uyên không nói dối hoàn toàn. “Loại thuốc này nhắm vào Alpha thích cảm giác mạnh. Nó khiến pheromone tăng đột ngột, nhưng sau đó tuyến thể sẽ suy kiệt, nếu dùng lâu có thể dẫn đến kỳ mẫn cảm mất kiểm soát.”
“Đông Dạ muốn kéo cậu vào có lẽ không chỉ vì đua xe.” Thẩm Từ Du đặt tài liệu xuống. “Alpha cấp S mười tám tuổi, ngoại hình nổi bật, kiểm soát pheromone tốt. Nếu bọn họ có thể khiến cậu dùng Bạo Tín mà vẫn thắng, cậu sẽ trở thành biển quảng cáo sống cho loại thuốc này.”
Hạ Trường Uyên gật đầu. “Và nếu tôi không chịu nghe lời, bọn họ có thể hủy tôi bất cứ lúc nào.”
“Cho nên cậu tuyệt đối không được một mình tiếp xúc bọn họ.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng lạnh đi. “Dù là vì lấy chứng cứ cũng không được. Bạo Tín có thể bị trộn vào rượu, nước, thuốc lá điện tử, thậm chí miếng dán ổn định Alpha giả. Chỉ cần cậu bị kích thích tuyến thể trong môi trường nhiều Omega và Alpha, chuyện sẽ rất khó khống chế.”
“Anh biết nhiều về loại thuốc này?”
“Tôi từng cho người điều tra vài vụ Alpha mất kiểm soát ở khu thương mại Thẩm thị.” Thẩm Từ Du nói. “Lúc đó nghi ngờ có thuốc kích thích pheromone, nhưng manh mối bị cắt rất nhanh. Nếu Đông Dạ liên quan đến Bạo Tín, chuyện này không còn chỉ là dụ cậu đua xe.”
Hạ Trường Uyên nhìn y. “Anh muốn động vào đường dây thuốc?”
“Tôi muốn, nhưng không phải bằng cách dùng cậu làm mồi thật.” Thẩm Từ Du mở máy tính bảng, vẽ ra vài điểm trên bản đồ quanh Đông Dạ. “Hai ngày nữa bọn họ hẹn cậu đến kho cũ Nam Loan. Nơi đó gần bến cảng phía nam, thuộc khu vực nhà họ Chu đang có vấn đề, cũng có nhiều lối ra. Chúng ta để trợ lý Tống dùng số của cậu tiếp tục nhắn, giả vờ cậu dao động, đồng thời báo thông tin Bạo Tín cho cơ quan quản chế ABO dưới dạng tố giác ẩn danh.”
Hạ Trường Uyên cau mày. “Cơ quan quản chế có người của nhà họ Chu không?”
“Có thể có.” Thẩm Từ Du đáp rất nhanh. “Cho nên không gửi toàn bộ, chỉ gửi đủ để họ buộc phải lập hồ sơ. Phần chứng cứ chính chúng ta tự giữ. Khi bọn họ hành động ở Nam Loan, đội bảo vệ của Thẩm thị chỉ theo dõi, không bắt người. Muốn kéo được nhà họ Chu xuống, phải có dòng tiền, thuốc và người của Đông Dạ cùng xuất hiện trong một chuỗi.”
Hạ Trường Uyên nhìn bản đồ, trong đầu hiện lên ký ức kiếp trước về kho cũ Nam Loan. Nơi đó từng là điểm giao xe trước vài trận đua ngầm, hắn nhớ có một lối thoát nước cũ phía sau kho, đủ cho hai người đi qua, còn có camera hỏng ở góc tường phía tây mà Đông Dạ cố ý không sửa để làm điểm mù. Nếu bọn họ thật sự giao dịch Bạo Tín ở đó, điểm mù ấy sẽ là nơi Nghiêm Hạo tin rằng an toàn nhất. Hắn chỉ vào góc tây bản đồ, giọng trầm xuống: “Chỗ này cần người theo dõi.”
Thẩm Từ Du nhìn vị trí hắn chỉ. “Lý do?”
“Camera ở đó có khả năng là giả hoặc hỏng.” Hạ Trường Uyên đáp. “Nếu tôi là người của Đông Dạ, tôi sẽ chọn nơi tưởng như bị bỏ sót để trao hàng hoặc đổi xe. Anh cho người kiểm tra từ xa trước, đừng đến quá gần.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây. “Lại là nghe qua?”
Hạ Trường Uyên nhìn y, biết lời này dùng nữa sẽ quá yếu. Hắn trầm mặc một lát, cuối cùng nói: “Trong giấc mơ kia, tôi từng đến nơi tương tự.”
Thẩm Từ Du đặt bút xuống. “Tương tự hay chính nơi này?”
Hạ Trường Uyên không trả lời ngay. Hắn có thể tiếp tục giấu, nhưng hắn đã hứa không dùng câu vì tốt cho y để che giấu mọi thứ. Bí mật trọng sinh chưa thể nói, nhưng những gì liên quan đến nguy hiểm hiện tại, hắn không nên để Thẩm Từ Du tự đoán trong bóng tối. Hắn nhìn y, thấp giọng đáp: “Chính nơi này.”
Không khí trong thư phòng lặng xuống. Thẩm Từ Du không tỏ ra hoảng sợ, cũng không lập tức ép hỏi, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt sâu hơn rất nhiều. Y nhớ Hạ Trường Uyên từng nói mình mơ thấy một tương lai rất tệ, trong đó hắn đi sai đường, y chịu rất nhiều khổ. Khi ấy y chỉ xem đó là một cách giải thích lạ lùng cho sự trưởng thành quá mức của hắn, nhưng hiện tại hắn có thể chỉ ra điểm mù ở một kho cũ chưa từng đến trong đời thật, mọi chuyện đã vượt khỏi phạm vi “giấc mơ” thông thường.
“Trong giấc mơ đó, cậu từng vào Đông Dạ?” Thẩm Từ Du hỏi.
“Ừm.”
“Đua xe?”
“Có.”
“Dùng thuốc?”
“Không.” Hạ Trường Uyên ngẩng đầu rất nhanh. “Tôi chưa từng dùng Bạo Tín. Dù trong giấc mơ đó tôi ngu xuẩn đến đâu, tôi cũng chưa từng để thứ đó vào cơ thể.”
Thẩm Từ Du nhìn phản ứng của hắn, giọng chậm hơn. “Vậy cậu chết vì Đông Dạ?”
Hạ Trường Uyên siết chặt tay. Chỉ một câu hỏi thôi đã khiến tiếng phanh vỡ, tiếng gió lạnh và ánh đèn cầu vượt lại tràn vào đầu hắn. Hắn không muốn để Thẩm Từ Du thấy dáng vẻ này, nhưng cơ thể vẫn cứng lại trong nháy mắt, pheromone gỗ tuyết tùng cũng thoát ra một tia lạnh sắc. Thẩm Từ Du lập tức nhận ra, đưa tay đặt lên mu bàn tay hắn.
“Không muốn nói thì thôi.” Y nói.
Hạ Trường Uyên nhìn bàn tay ấy, hốc mắt hơi nóng. “Tôi chết trong một vụ đua xe. Phanh bị người ta động tay.”
Thẩm Từ Du im lặng.
“Có phải Nghiêm Hạo trực tiếp làm hay không, tôi chưa có chứng cứ.” Hạ Trường Uyên nói tiếp, giọng khàn nhưng cố giữ ổn định. “Nhưng hắn đứng ở đó. Tôi thấy hắn trước khi xe lao khỏi cầu vượt.”
Thẩm Từ Du nắm tay hắn chặt hơn. “Cho nên khi thấy ảnh hắn, cậu mới phản ứng như vậy.”
“Ừm.”
“Trong giấc mơ đó, tôi có biết chuyện cậu chết không?”
Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn y. Ánh mắt Thẩm Từ Du rất bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay lại hơi lạnh. Hắn biết câu hỏi này đã chạm gần đến vết thương lớn nhất, nếu nói tiếp, có lẽ sẽ kéo theo đứa con đã mất, nghĩa trang, đêm mưa, cái chết của y. Hắn không muốn y gánh nỗi đau chưa xảy ra, càng không muốn dùng bi kịch kiếp trước để ép y yêu mình. Vì vậy hắn chỉ đáp một phần: “Biết. Anh đến mộ tôi.”
Thẩm Từ Du hơi siết môi. “Tôi đi thăm mộ cậu?”
“Ừm.”
“Quan hệ của chúng ta trong giấc mơ đó là gì?”
Hạ Trường Uyên nhìn y rất lâu, cuối cùng khàn giọng nói: “Từng ở bên nhau, nhưng bị tôi làm hỏng.”
Thẩm Từ Du không nói nữa. Y không tin hoàn toàn chuyện giấc mơ, nhưng phản ứng của Hạ Trường Uyên không giống bịa đặt, càng không giống diễn trò. Một Alpha cấp S có thể bình tĩnh trước Đông Dạ, trước hợp đồng, trước ánh mắt nghi ngờ của phòng pháp vụ, lại vì nhắc đến cái chết trong “giấc mơ” mà mất khống chế pheromone trong nháy mắt. Dù giấc mơ ấy rốt cuộc là dự cảm, ký ức hỗn loạn hay bí mật hắn chưa thể nói, Thẩm Từ Du đều hiểu một điều: Hạ Trường Uyên thật sự từng đau đến mức không thoát ra được.
“Đưa tay đây.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn bàn tay mình đã được y nắm. “Anh đang nắm rồi.”
“Tay còn lại.”
Hắn ngẩn ra, nhưng vẫn đưa tay còn lại qua. Thẩm Từ Du cầm lấy cả hai tay hắn, đặt lên đầu gối mình, động tác không tính là dịu dàng nhưng rất chắc. Y nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng bình tĩnh từng chữ: “Hạ Trường Uyên, tôi không biết giấc mơ của cậu là gì, cũng không biết trong đó chúng ta đã xảy ra chuyện gì. Nhưng hiện tại cậu đang ở đây, tôi cũng đang ở đây. Nếu cậu sợ đi sai đường, vậy từ hôm nay mọi kế hoạch liên quan Đông Dạ, cậu bàn với tôi. Cậu không một mình đi, tôi cũng không một mình xử lý.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, cổ họng nghẹn đến đau. “Từ Du…”
“Nghe tôi nói hết.” Thẩm Từ Du hơi dùng lực nắm tay hắn. “Tôi không phải người trong giấc mơ chỉ có thể đến mộ cậu. Tôi còn sống, còn tỉnh táo, còn có Thẩm thị sau lưng. Cậu muốn bảo vệ tôi, được, nhưng đừng quên tôi cũng có thể kéo cậu ra khỏi chỗ nguy hiểm. Một mình nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Hạ Trường Uyên cúi đầu, vai lưng căng chặt suốt từ sáng đến giờ rốt cuộc run rất nhẹ. Hắn từng nghĩ kiếp này mình phải gánh hết mọi thứ, dùng ký ức kiếp trước dọn sạch nguy hiểm, dùng sự nghiệp mới đứng lên, dùng tất cả để đổi Thẩm Từ Du một đời bình an. Nhưng y lại nói không một mình, nói y không phải người chỉ có thể đến mộ hắn, nói y cũng có thể kéo hắn ra khỏi nguy hiểm. Câu nói ấy mạnh hơn bất kỳ pheromone trấn an nào, khiến hắn gần như muốn gục xuống trước mặt y.
Thẩm Từ Du nhìn hắn, sau vài giây im lặng, bỗng hơi kéo tay hắn. “Lại đây.”
Hạ Trường Uyên đứng dậy đi đến gần. Thẩm Từ Du không đứng lên, chỉ ngồi trên ghế ngẩng đầu nhìn hắn, rồi đưa tay ôm lấy eo hắn. Cái ôm này rất nhẹ, thậm chí có chút không thuần thục, vì từ nhỏ đến lớn y rất ít chủ động an ủi ai. Nhưng đối với Hạ Trường Uyên, nó gần như là thứ có thể khiến mọi cơn ác mộng dừng lại. Hắn cúi người ôm lại y, cẩn thận tránh tuyến thể còn nhạy cảm của y, nhưng cánh tay vẫn không nhịn được siết hơn một chút.
“Xin lỗi.” Hạ Trường Uyên nói rất khẽ.
“Lại xin lỗi.”
“Lần cuối hôm nay.”
“Cậu nói câu này không đáng tin.”
“Vậy ngày mai lại tính lại.”
Thẩm Từ Du tựa trán vào bụng hắn, khóe môi hơi động. “Hạ Trường Uyên, cậu thật sự rất biết phá hỏng không khí nghiêm túc.”
“Vì tôi sợ anh buồn.” Hắn cúi đầu nhìn y, giọng mềm xuống. “Anh vừa qua kỳ phát tình, không nên buồn.”
Thẩm Từ Du buông hắn ra, ngẩng đầu nhìn bằng ánh mắt nhạt nhẽo. “Tôi vừa mới an ủi cậu, cậu đã quay lại quản tôi?”
“Ừm.” Hạ Trường Uyên thừa nhận rất nhanh. “Hai chuyện không xung đột.”
Thẩm Từ Du rốt cuộc bật cười một tiếng rất nhẹ. Hạ Trường Uyên nhìn nụ cười ấy, trong lòng mềm đến mức không còn chỗ nào đau nổi. Nếu nói kiếp trước tình yêu của hắn là thứ muộn màng mọc lên từ tro tàn, vậy kiếp này tình yêu ấy đang được Thẩm Từ Du chậm rãi đáp lại bằng những động tác rất nhỏ, một cái nắm tay, một cái ôm vụng về, một câu “không một mình”. Hắn không dám tham quá nhanh, nhưng vẫn không thể ngăn mình muốn tiến thêm từng chút.
Buổi chiều, theo kế hoạch của Thẩm Từ Du, trợ lý Tống dùng số của Hạ Trường Uyên trả lời Đông Dạ. Nội dung rất đơn giản: “Hai ngày nữa tao có thể tới, nhưng tiền phải tăng gấp đôi, và tao muốn biết ai bảo đảm cho tao.” Tin nhắn gửi đi chưa đầy mười phút, đối phương đã trả lời bằng một biểu tượng cười và một cái tên: “Nghiêm ca bảo đảm. Chỉ cần mày dám tới, mày sẽ biết thế nào là đổi đời.” Thẩm Từ Du đọc xong, lập tức cho người lưu lại toàn bộ chuỗi tin nhắn, đồng thời yêu cầu đội điều tra tư nhân theo dõi các tài khoản liên quan Nghiêm Hạo.
Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh y, bổ sung thêm: “Đừng chỉ tra Nghiêm Hạo, tra cả người tên Lý Sâm. Hắn là Beta, phụ trách xe hậu cần ở Đông Dạ, bề ngoài không nổi bật nhưng thường cầm chìa khóa kho Nam Loan. Nếu có giao dịch Bạo Tín, hắn chắc chắn biết đường vận chuyển.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Người này cũng trong giấc mơ?”
“Ừm.” Hạ Trường Uyên nói. “Hắn từng giúp Nghiêm Hạo thay xe trước trận đua. Tôi không chắc hắn có trực tiếp liên quan đến phanh xe của tôi hay không, nhưng hắn là người dễ bị kéo ra nhất, vì hắn tham tiền và sợ chết.”
Trợ lý Tống ở đầu dây bên kia lập tức ghi lại. Thẩm Từ Du không hỏi thêm trước mặt trợ lý, chỉ ra lệnh kiểm tra Lý Sâm bằng nguồn riêng, đặc biệt là khoản nợ cờ bạc và tài khoản người thân. Cúp máy xong, y nhìn sắc mặt Hạ Trường Uyên, thấy hắn vẫn ổn mới tiếp tục xem bản đồ Nam Loan. Lần này hai người bàn rất lâu, không ai tự ý quyết định, cũng không ai dùng thân phận áp lên người kia, giống hai người đứng chung một bàn cờ thật sự.
Kế hoạch cuối cùng được định ra thành ba lớp. Lớp thứ nhất, dùng Hạ Trường Uyên làm mồi giả qua tin nhắn, khiến Đông Dạ tưởng hắn bị tiền và tự tôn kích động. Lớp thứ hai, Thẩm thị âm thầm theo dõi kho Nam Loan, tập trung vào điểm mù phía tây, lối thoát nước cũ và xe vận tải thuộc nhà họ Chu. Lớp thứ ba, thông qua tố giác ẩn danh đưa thông tin Bạo Tín cho cơ quan quản chế ABO, nhưng chỉ để họ chuẩn bị kiểm tra bất ngờ sau khi Thẩm thị có đủ bằng chứng. Hạ Trường Uyên nhìn từng bước được ghi lại, lần đầu tiên cảm thấy con đường chết kiếp trước có thể bị tháo gỡ bằng lý trí, không phải bằng máu.
Tối đó, Thẩm Từ Du đã đỡ hơn nhiều nên xuống phòng ăn dùng bữa. Quản gia thấy hai người cùng đi xuống, một trước một sau nhưng khoảng cách gần hơn trước rõ ràng, trong mắt có chút vui mừng không giấu được. Hạ Trường Uyên kéo ghế cho Thẩm Từ Du, sau đó ngồi bên cạnh thay vì đối diện, vì bác sĩ nói pheromone trấn an ở khoảng cách gần vẫn có lợi cho tuyến thể hồi phục. Thẩm Từ Du không phản đối, thậm chí còn rất tự nhiên để hắn đặt cốc nước ấm vào tay mình.
Ăn được nửa bữa, Thẩm Từ Du bỗng hỏi: “Công ty của cậu ngày mai làm gì?”
“Họp với Đường Việt và Kỷ Nam, hoàn thiện báo cáo Khải Nguyên, sau đó tìm văn phòng dài hạn.” Hạ Trường Uyên đáp. “Tôi cũng phải liên hệ trường học cũ để xử lý chuyện quay lại học. Nếu muốn thi tốt nghiệp đúng hạn, tôi cần bổ sung rất nhiều bài.”
“Cậu thật sự định đi học lại?”
“Ừm.”
“Không thấy mất mặt? Alpha cấp S, mở công ty, còn quay lại ngồi lớp phổ thông?”
“Trước kia tôi sẽ thấy.” Hạ Trường Uyên nhìn y. “Bây giờ không. Tôi muốn bằng tốt nghiệp, muốn học tài chính chính quy, muốn sau này khi người khác nhắc đến tôi, không chỉ nói tôi là Alpha được Thẩm Từ Du kéo ra khỏi hộp đêm.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt hơi dịu. “Câu cuối không cần để ý quá nhiều. Người ngoài muốn nói gì, cậu không chặn hết được.”
“Tôi không chặn hết lời họ nói về tôi.” Hạ Trường Uyên đáp. “Tôi chỉ không muốn họ dùng tôi để nói anh chọn sai người.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi gắp một miếng cá hấp đặt vào bát hắn. Hạ Trường Uyên ngẩn ra, như thể được thưởng thứ gì rất lớn. Thẩm Từ Du thấy hắn nhìn miếng cá đến mức buồn cười, nhàn nhạt nói: “Ăn đi. Người muốn học, mở công ty, trả nợ, đối phó Đông Dạ mà không ăn cơm thì làm được gì?”
Hạ Trường Uyên cúi đầu ăn miếng cá đó, khóe môi không ép xuống được. “Ngon.”
“Đầu bếp làm, không phải tôi làm.”
“Anh gắp nên ngon hơn.”
Quản gia đứng cạnh lập tức quay mặt đi. Thẩm Từ Du đặt đũa xuống, giọng lạnh nhưng tai hơi đỏ: “Hạ Trường Uyên, ăn cơm thì bớt nói mấy câu này.”
“Được.” Hắn ngoan ngoãn đáp, nhưng chưa được bao lâu lại thấp giọng bổ sung. “Nhưng tôi nói thật.”
Thẩm Từ Du không nhìn hắn nữa, chỉ tiếp tục ăn cơm, nhưng mùi bạch trà quanh người lại dịu hơn rõ ràng. Hạ Trường Uyên cảm nhận được, trong lòng như có thứ gì ấm áp nở ra. Quan hệ của họ đi rất nhanh, nhưng không phải kiểu nhanh chóng bị dục vọng kéo đi, mà là từng việc nhỏ nối tiếp nhau, mỗi một câu đối thoại, mỗi một lần nhượng bộ, mỗi một lần pheromone giao hòa đều khiến hai người gần hơn. Đối với một truyện trọng sinh, đây là tốc độ mà Hạ Trường Uyên đã dùng cả một đời đau đớn để đổi lấy.
Sau bữa tối, Thẩm Từ Du theo đúng thỏa thuận chỉ làm việc thêm một tiếng rồi bị Hạ Trường Uyên nhắc nghỉ. Y vốn muốn xem thêm báo cáo Lý Sâm, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Hạ Trường Uyên đứng trước bàn, tay cầm đồng hồ bấm giờ trên điện thoại. Thẩm Từ Du nhìn hắn mấy giây, cuối cùng vẫn khép tài liệu lại. Y không phải không thể làm thêm, nhưng kỳ phát tình vừa qua khiến cơ thể còn mệt, hơn nữa hắn đứng đó với dáng vẻ nếu y không nghỉ thì sẽ tiếp tục im lặng nhìn, quả thật khiến người ta khó giả vờ không thấy.
“Cậu quản tôi như quản trẻ con.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên đi tới thu tài liệu cho y. “Anh quản tôi cũng giống quản trẻ con.”
“Tôi quản cậu vì cậu mới mười tám.”
“Tôi quản anh vì anh không biết thương mình.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu nói như thể mình lớn hơn tôi.”
Hạ Trường Uyên dừng tay một chút, rồi cười khẽ. “Có lẽ trong mơ tôi lớn hơn.”
Thẩm Từ Du nghe vậy, ánh mắt hơi động, nhưng không truy hỏi. Y đứng dậy đi về phòng khách nhỏ bên cạnh, Hạ Trường Uyên theo sau, không nhắc Đông Dạ nữa. Hai người ngồi xem một bản tin kinh tế không quá quan trọng, nhưng không ai thật sự để ý màn hình. Thẩm Từ Du dựa vào sofa, vì tuyến thể còn mệt nên vô thức nghiêng về phía có pheromone gỗ tuyết tùng, còn Hạ Trường Uyên nhận ra nhưng không nói, chỉ thả mùi hương dịu hơn một chút.
Một lúc sau, Thẩm Từ Du bỗng nói: “Hôm qua cậu nói muốn lấy thêm phần thưởng.”
Hạ Trường Uyên quay đầu nhìn y. “Bây giờ có thể lấy không?”
“Tôi chỉ nhắc lại, chưa nói cho.”
“Vậy tôi chờ.”
“Cậu chờ rất giỏi?”
“Với anh thì giỏi.” Hạ Trường Uyên nói. “Nhưng nếu anh cho, tôi sẽ vui hơn.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng chủ động nghiêng người hôn lên môi hắn. Nụ hôn lần này rất nhẹ, nhưng không còn lúng túng như trước, cũng không cần kỳ phát tình làm lý do. Hạ Trường Uyên ngồi yên để y hôn, đến khi y muốn tách ra mới nâng tay đỡ sau gáy y nhưng không chạm vào tuyến thể, thấp giọng hỏi: “Tôi có thể hôn lại không?”
Thẩm Từ Du đáp: “Ừm.”
Hạ Trường Uyên cúi xuống hôn y. Hắn hôn rất chậm, như sợ bỏ sót bất kỳ phản ứng nào của y, pheromone gỗ tuyết tùng quấn quanh bạch trà vừa đủ để khiến Thẩm Từ Du thả lỏng. Đây không phải đêm phát tình, cũng không phải tình huống cần trấn an tuyến thể, nên mỗi một hơi thở giao nhau đều trở nên rõ ràng hơn. Khi tách ra, Thẩm Từ Du hơi thở không đều, ánh mắt lại vẫn bình tĩnh, chỉ có pheromone quanh người đã mềm đến mức không thể che giấu.
“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.
“Ừm?”
“Chuyện trong giấc mơ đó, sau này nếu có ngày cậu muốn nói, tôi sẽ nghe.”
Hạ Trường Uyên khựng lại. Hắn không ngờ sau nụ hôn, y lại nhắc đến điều này. Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng rất nhẹ nhưng rõ ràng: “Nhưng trước khi cậu nói, đừng để nó kéo cậu đi quá xa. Tôi không muốn mỗi lần nhìn tôi, cậu đều thấy người trong mộng đã bị cậu làm hỏng. Tôi là tôi của hiện tại.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim như bị bóp chặt. Hắn biết Thẩm Từ Du sắc bén, nhưng không ngờ y đã nhìn thấu đến mức này. Đúng vậy, rất nhiều lúc hắn nhìn y bằng ánh mắt quá đau, quá sợ, như thể đang nhìn một vết thương cũ thay vì người đang sống trước mặt. Hắn muốn chuộc lỗi, nhưng nếu để tội lỗi kiếp trước phủ lên Thẩm Từ Du hiện tại, đó cũng là một loại bất công với y.
“Tôi biết.” Hạ Trường Uyên khàn giọng. “Tôi sẽ học cách nhìn anh của hiện tại.”
“Không chỉ học cách nhìn.” Thẩm Từ Du nói. “Cũng học cách để tôi nhìn cậu của hiện tại. Cậu không phải người đã chết trong giấc mơ, cũng không phải Alpha chỉ có thể đi sai đường. Hạ Trường Uyên, cậu đã bắt đầu lại rồi.”
Hạ Trường Uyên cúi đầu tựa trán lên vai y, không dùng lực, chỉ như cần một nơi để đặt xuống toàn bộ run rẩy. Thẩm Từ Du không đẩy hắn ra, thậm chí còn nâng tay đặt lên lưng hắn rất nhẹ. Không khí trong phòng khách nhỏ yên tĩnh, bản tin kinh tế trên màn hình vẫn nói về các chỉ số thị trường, nhưng đối với hai người ngồi trên sofa lúc này, thế giới bên ngoài dường như đã lùi xa. Một người đang học cách không chỉ sống vì chuộc lỗi, một người đang học cách được yêu mà không cần phòng bị quá mức.
Đêm đó, Hạ Trường Uyên trở về phòng mình sau khi xác nhận Thẩm Từ Du đã nghỉ. Hắn vừa đóng cửa, điện thoại liền nhận được tin nhắn của trợ lý Tống: “Đã tra được Lý Sâm. Hắn nợ cờ bạc rất lớn, vợ là Omega đang điều trị tuyến thể tại bệnh viện tư của Thẩm thị. Có thể tiếp xúc.” Hạ Trường Uyên đọc tin nhắn, ánh mắt lập tức sắc lại. Kiếp trước hắn nhớ Lý Sâm tham tiền và sợ chết, nhưng không biết vợ hắn đang điều trị trong hệ thống của Thẩm thị, đây có lẽ chính là điểm có thể phá vỡ đường dây Đông Dạ sớm hơn.
Ngay sau đó, một tin nhắn khác từ Đông Dạ cũng nhảy vào. “Nghiêm ca đồng ý tăng tiền. Nhưng trước khi gặp, gửi cho tụi tao một đoạn pheromone Alpha của mày để xác nhận mày không phải hàng giả. Dùng ống thu mẫu, bỏ ở tủ số 17 ga Nam Loan trước trưa mai.”
Hạ Trường Uyên nhìn dòng chữ này, sắc mặt lạnh xuống. Gửi mẫu pheromone Alpha không phải chuyện nhỏ, nhất là với Alpha cấp cao, nếu mẫu bị trộn thuốc hoặc dùng trong thiết bị mô phỏng, có thể tạo ra chứng cứ giả trong các vụ mất kiểm soát pheromone. Đông Dạ không chỉ muốn dụ hắn đến, mà còn muốn nắm một phần sinh lý của hắn trong tay. Hắn lập tức chụp màn hình gửi cho Thẩm Từ Du, rồi chưa đầy nửa phút sau, cửa phòng hắn bị gõ vang.
Hạ Trường Uyên mở cửa. Thẩm Từ Du đứng ngoài, trên người khoác áo ngủ, sắc mặt đã lạnh đến mức không còn chút mềm mại ban nãy. Y cầm điện thoại, hiển nhiên vừa đọc tin nhắn. Mùi bạch trà quanh y không mạnh, nhưng lại sắc như gió lạnh trước mưa.
“Ống thu mẫu pheromone tuyệt đối không được gửi.” Thẩm Từ Du nói thẳng.
“Ừm, tôi biết.”
“Bọn họ muốn khống chế cậu.”
“Tôi đoán được.”
“Ngày mai tôi cho người chuẩn bị mẫu giả.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt rất lạnh. “Nếu Đông Dạ muốn chơi trò pheromone, vậy để bọn họ tự nuốt thứ giả đó vào bụng.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, bỗng hỏi: “Anh không ngủ được?”
“Nhận được tin của cậu thì ngủ thế nào?”
“Xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi.” Thẩm Từ Du bước vào phòng hắn, đóng cửa lại. “Bàn chuyện.”
Hạ Trường Uyên nhìn y đi vào phòng mình, trong lòng vừa căng vì Đông Dạ, vừa mềm vì y không chút do dự đến tìm hắn. Thẩm Từ Du ngồi xuống ghế cạnh bàn, mở bản đồ ga Nam Loan, bắt đầu phân tích vị trí tủ số 17, camera công cộng và lối ra gần nhất. Hạ Trường Uyên ngồi đối diện, nghe y nói, thỉnh thoảng bổ sung ký ức về khu vực đó. Đêm đã khuya, kỳ phát tình của y vừa ổn, hắn đáng lẽ phải khuyên y về ngủ, nhưng lần này hắn không nói ngay, bởi y đã nói không một mình.
Hai người bàn đến gần một giờ sáng, cuối cùng quyết định dùng mẫu pheromone giả do phòng thí nghiệm của Thẩm thị chuẩn bị. Mẫu giả sẽ chứa một lượng pheromone Alpha cấp cao mô phỏng nhưng không thuộc về Hạ Trường Uyên, đồng thời gắn chất đánh dấu vi lượng để truy vết nếu bị đưa vào thiết bị hoặc thuốc. Người đặt mẫu sẽ là bảo vệ cải trang, còn camera quanh ga Nam Loan sẽ được đội của trợ lý Tống theo dõi. Thẩm Từ Du ghi xong bước cuối, vừa đặt bút xuống đã hơi cau mày vì tuyến thể còn mệt.
Hạ Trường Uyên lập tức đứng dậy. “Đủ rồi, anh phải ngủ.”
Thẩm Từ Du lần này không phản bác, chỉ nhìn hắn. “Cậu cũng ngủ.”
“Ừm.”
“Không được thức một mình nghĩ tiếp.”
Hạ Trường Uyên hơi mím môi. “Tôi định xem lại một chút.”
“Không được.” Thẩm Từ Du đứng dậy, giọng nhạt nhưng không cho thương lượng. “Một mình nghĩ cũng đừng nghĩ, câu này tôi đã nói rồi.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, bỗng cười rất nhẹ. “Vậy anh ở đây nhìn tôi ngủ?”
Thẩm Từ Du khựng lại, sau đó lạnh mặt. “Cậu được một tấc lại muốn tiến một thước.”
“Anh nói không cho tôi một mình nghĩ tiếp.” Hắn nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Nếu tôi về giường một mình, có thể sẽ nghĩ.”
Thẩm Từ Du biết hắn cố ý, nhưng cũng biết hắn tối nay thật sự bị tin nhắn mẫu pheromone kích thích không nhẹ. Y im lặng vài giây, cuối cùng nói: “Tôi ngồi đây đến khi cậu ngủ.”
Hạ Trường Uyên ngẩn ra. Hắn vốn chỉ muốn trêu một chút để y bớt căng, không ngờ y thật sự đồng ý. Thẩm Từ Du ngồi xuống sofa nhỏ trong phòng, cầm một cuốn sách trên bàn lên, dáng vẻ như thể đây là việc rất bình thường. Hạ Trường Uyên đứng tại chỗ rất lâu, cuối cùng mới chậm rãi đi đến giường nằm xuống. Trong phòng của hắn không có nhiều mùi bạch trà như phòng ngủ chính, nhưng chỉ cần Thẩm Từ Du ngồi ở đó, mọi cơn ác mộng đều như bị chặn ngoài cửa.
“Nhắm mắt.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên nhìn y. “Từ Du.”
“Ừm?”
“Cảm ơn anh đã đến tìm tôi.”
Thẩm Từ Du lật một trang sách, giọng nhạt nhưng mềm hơn. “Cậu là người của tôi, tôi không đến thì ai đến?”
Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim như bị câu nói ấy lấp đầy. Hắn không hỏi thêm phần thưởng, không đòi thêm nụ hôn, chỉ nhắm mắt lại trong mùi bạch trà rất nhạt và ánh đèn ấm bên giường. Lần này, giấc ngủ đến chậm nhưng không còn kéo theo tiếng phanh xe vỡ nát. Trước khi chìm vào giấc ngủ, hắn nghe thấy tiếng Thẩm Từ Du nhẹ nhàng đặt sách xuống, sau đó kéo chăn lên phủ lại vai hắn.
Ngoài cửa sổ, đêm sâu như mực. Ở ga Nam Loan cách đó rất xa, tủ số 17 vẫn im lìm dưới ánh đèn lạnh, chờ một ống pheromone giả sẽ được đặt vào sáng mai. Còn tại căn biệt thự trồng đầy bạch trà, Thẩm Từ Du ngồi bên cạnh Hạ Trường Uyên, lần đầu tiên không phải chờ ai đến cứu mình, mà là cùng người kia chờ một cái bẫy được mở ra. Đông Dạ muốn nắm pheromone của Alpha này trong tay, nhưng bọn họ sẽ sớm biết, Hạ Trường Uyên không còn là kẻ cô độc có thể bị kéo xuống địa ngục nữa.
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0