Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu
Sáng hôm sau, Hạ Trường Uyên tỉnh dậy rất sớm. Cơn mưa đêm qua đã tạnh, bên ngoài cửa sổ là lớp sương mỏng phủ lên những đóa bạch trà trong sân, nhưng trong lòng hắn vẫn còn âm lạnh vì tin nhắn của Đông Dạ. Kiếp trước, Đông Dạ từng là nơi hắn đặt một chân vào con đường không lối về, ban đầu chỉ là vài trận đua xe kiếm tiền, sau đó là cá cược, đánh nhau, tranh địa bàn, cuối cùng trở thành cái bẫy lấy mạng hắn. Lần này bọn họ chủ động tìm đến sớm như vậy, chứng tỏ có người trong bóng tối đã để mắt tới hắn, hoặc để mắt tới việc hắn được Thẩm Từ Du đưa khỏi Huyền Dạ.
Hạ Trường Uyên rửa mặt xong liền mở sổ ghi chú, viết lại toàn bộ những cái tên liên quan đến Đông Dạ mà hắn còn nhớ. Nghiêm Hạo là người quan trọng nhất, Alpha cấp A, ngoài mặt là tay đua nổi tiếng trong giới ngầm, sau lưng lại giúp nhà họ Chu xử lý dòng tiền bẩn qua câu lạc bộ và vài công ty vỏ rỗng. Kiếp trước, Hạ Trường Uyên từng vì muốn kiếm tiền nhanh mà nhận lời mời của hắn ta, rồi từng bước bị kéo vào vòng xoáy bạo lực, danh tiếng, thắng thua và lòng tự tôn ngu xuẩn. Bây giờ nghĩ lại, hắn không phải không có lựa chọn, chỉ là khi ấy không ai ở bên kéo hắn lại, mà chính hắn cũng không biết người chờ mình trong ánh đèn ấm quan trọng hơn tiếng reo hò dưới đường đua bao nhiêu.
Khi Hạ Trường Uyên xuống lầu, Thẩm Từ Du đã ngồi trong phòng ăn. Sắc mặt y vẫn hơi nhợt, nhưng so với hôm qua đã ổn hơn, trên bàn không còn cà phê mà đổi thành trà hoa ấm. Quản gia đứng bên cạnh báo thực đơn sáng nay, giọng cẩn thận hơn mọi ngày, hiển nhiên đã bị Hạ Trường Uyên dặn đi dặn lại nhiều lần. Thẩm Từ Du cầm thìa, chưa ăn vội, chỉ ngước mắt nhìn Alpha trẻ tuổi vừa bước vào.
“Tối qua ngủ được không?” Thẩm Từ Du hỏi.
“Được.” Hạ Trường Uyên ngồi xuống đối diện y. “Anh thì sao?”
“Không tệ.”
“Không tệ là ngủ được mấy tiếng?”
Thẩm Từ Du dừng tay, ánh mắt nhạt đi vài phần. “Hạ Trường Uyên, cậu bắt đầu kiểm tra giấc ngủ của tôi từ hôm nay?”
“Không kiểm tra.” Hạ Trường Uyên lập tức hạ giọng, không tranh cãi. “Tôi chỉ muốn biết thuốc mới có khiến anh khó chịu không. Nếu anh không thích tôi hỏi như vậy, lần sau tôi đổi cách hỏi.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn một lát, sự lạnh nhạt trong mắt chậm rãi dịu xuống. Y nhận ra Hạ Trường Uyên thật sự đang học cách ở trong ranh giới mà y chấp nhận được, không dùng sự quan tâm làm lý do ép y, cũng không vì bị y lạnh mặt mà lập tức tỏ ra tổn thương. Sự kiềm chế ấy làm người ta khó từ chối, nhất là khi pheromone gỗ tuyết tùng rất nhẹ trên người hắn đang khiến tuyến thể còn nhạy cảm của y bình ổn hơn. Y cúi đầu ăn một muỗng cháo, sau đó mới nói: “Ngủ được hơn năm tiếng, nửa đêm tỉnh một lần, không sốt.”
“Vậy hôm nay đừng đến công ty.” Hạ Trường Uyên nói rất nhanh.
Thẩm Từ Du ngẩng đầu.
Hắn lập tức sửa lời: “Tôi đề nghị anh ở nhà làm việc. Kỳ phát tình chính thức có thể đến trong hai ngày tới, công ty có quá nhiều Alpha và Beta ra vào, dù hệ thống lọc pheromone tốt cũng không bằng nhà mình an toàn. Cuộc họp với Khải Nguyên có thể trực tuyến, tài liệu nhà họ Chu để trợ lý Tống mang về, còn nếu có việc bắt buộc phải ký, tôi có thể đưa đến thư phòng cho anh.”
Thẩm Từ Du cầm khăn lau khóe môi, giọng nhàn nhạt: “Cậu sắp xếp rất đầy đủ.”
“Tôi đã hỏi bác sĩ Triệu và trợ lý Tống.” Hạ Trường Uyên không giấu. “Nhưng quyết định là của anh.”
“Vậy nếu tôi vẫn muốn đến công ty?”
“Tôi đi cùng anh.” Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt rất bình tĩnh nhưng rõ ràng không nhượng bộ ở chuyện an toàn. “Tôi sẽ mang thuốc, chất ức chế, miếng dán hạ sốt và thiết bị kiểm tra nhỏ. Nhưng nếu anh khó chịu trên đường, tôi sẽ đưa anh về ngay, dù anh giận tôi cũng đưa.”
Quản gia đứng bên cạnh cúi đầu sâu hơn, nhưng khóe môi rõ ràng hơi động. Thẩm Từ Du đặt thìa xuống, nhìn Hạ Trường Uyên bằng ánh mắt khó đoán. Từ trước đến nay y ghét nhất là người khác tự ý quyết định thay mình, nhưng lời của Hạ Trường Uyên không giống mệnh lệnh, cũng không giống ép buộc, mà giống một Alpha sợ y đau đến mức dù biết có thể bị ghét vẫn phải nói ra. Cảm giác được người khác đặt sức khỏe của mình lên trước công việc quá xa lạ, xa lạ đến mức y không biết nên khó chịu hay nên mềm lòng.
“Tôi ở nhà.” Cuối cùng Thẩm Từ Du nói. “Nhưng cậu không được cả ngày nhìn chằm chằm tôi. Đi xử lý việc công ty của cậu, chiều về trước bốn giờ.”
Hạ Trường Uyên lập tức thả lỏng. “Ba giờ tôi về.”
“Bốn giờ.”
“Ba giờ rưỡi.”
Thẩm Từ Du lạnh mặt nhìn hắn. “Cậu đang mặc cả với tôi?”
“Không.” Hạ Trường Uyên hơi cúi đầu, nhưng giọng vẫn rất kiên trì. “Ba giờ rưỡi là giới hạn của tôi. Hôm qua anh bắt đầu khó chịu khoảng bốn giờ, hôm nay có thể sớm hơn. Tôi không yên tâm để anh một mình.”
“Tôi có bác sĩ, quản gia, trợ lý, phòng cách ly và thuốc ức chế.”
“Nhưng anh đã nói pheromone của tôi dễ chịu hơn.” Hạ Trường Uyên nói xong lại lập tức bổ sung, sợ y cảm thấy bị lợi dụng. “Tôi không lấy chuyện đó ép anh. Tôi chỉ muốn có mặt khi anh cần.”
Thẩm Từ Du im lặng nhìn hắn. Một lát sau, y cầm chén trà hoa lên uống một ngụm, giọng rất nhạt: “Ba giờ rưỡi. Trễ một phút, tối nay không cần ăn cơm.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, trong mắt có ý cười rất nhẹ. “Được, tôi nhất định về trước giờ cơm.”
Sau bữa sáng, Hạ Trường Uyên đến khu văn phòng nhỏ mà trợ lý Tống đã giúp thuê tạm cho Trường Uyên Tư Bản. Nơi đó nằm trong một tòa nhà thương mại hạng trung, diện tích không lớn, chỉ có ba phòng làm việc, một phòng họp nhỏ và một khu tiếp khách đơn giản, nhưng đối với hắn đã là khởi đầu sạch sẽ hơn vô số lần so với kiếp trước. Hắn không tuyển người vội, trước tiên hẹn luật sư và đại diện đơn vị đăng ký doanh nghiệp để hoàn tất thủ tục, sau đó gọi cho hai người mà kiếp trước hắn từng biết là có năng lực nhưng khi còn trẻ bị công ty cũ chèn ép. Một người tên là Đường Việt, Beta, giỏi phân tích tài chính; một người tên là Kỷ Nam, Omega nam, từng học ngành dữ liệu y tế ABO nhưng vì giới tính bị từ chối ở nhiều công ty công nghệ.
Hai người đến gần mười giờ, lúc bước vào thấy người hẹn mình là một Alpha trẻ tuổi thì vẻ mặt đều có chút do dự. Đường Việt mặc áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, mắt thâm vì thức khuya, trong tay còn cầm tập hồ sơ xin việc bị gấp mép. Kỷ Nam thì cẩn thận hơn, trên cổ dán miếng chặn pheromone loại phổ thông, ánh mắt luôn giữ cảnh giác vừa đủ với Alpha lạ trong không gian kín. Hạ Trường Uyên nhận ra sự phòng bị ấy, liền chủ động mở cửa phòng họp, bật hệ thống thông gió và ngồi cách họ một khoảng an toàn.
“Tôi tên Hạ Trường Uyên, công ty mới thành lập, quy mô rất nhỏ, tiền vốn cũng không nhiều.” Hắn đi thẳng vào vấn đề. “Nhưng tôi cần người thật sự làm được việc, không cần bằng cấp quá đẹp, cũng không cần xuất thân tốt. Nếu hai người đồng ý vào đây, lương tháng đầu không cao bằng công ty lớn, nhưng có quyền chọn cổ phần thưởng sau sáu tháng thử việc.”
Đường Việt nhìn hắn, hỏi rất thẳng: “Cậu Hạ, cậu bao nhiêu tuổi?”
“Mười tám.”
Không khí trong phòng họp yên tĩnh vài giây. Kỷ Nam hơi cau mày, còn Đường Việt gần như muốn đứng dậy rời đi. Hạ Trường Uyên không tức giận, bởi hắn biết câu trả lời này nghe quá không đáng tin, một Alpha mười tám tuổi nói mở công ty đầu tư, lại muốn tuyển người bằng cổ phần thưởng, đặt ở đâu cũng giống trò đùa. Hắn đẩy hai tập tài liệu qua trước mặt họ, giọng bình tĩnh: “Trước khi quyết định đi hay ở, hai người xem danh mục dự án tôi chọn đã.”
Đường Việt mở tài liệu trước, ban đầu chỉ định xem qua cho có lệ, nhưng càng lật sắc mặt càng thay đổi. Kỷ Nam cũng đọc đến phần hệ thống dữ liệu tuyến thể và thuốc ổn định Omega thế hệ mới, ánh mắt từ cảnh giác biến thành kinh ngạc. Hạ Trường Uyên không nói nhiều, để họ tự xem hết rồi mới mở miệng. Trong thương trường, lời hứa rỗng không giữ được người có năng lực, nhưng một hướng đi đủ rõ có thể khiến người đang ở đáy vực muốn đánh cược một lần.
“Dữ liệu của cậu lấy từ đâu?” Kỷ Nam hỏi. “Mấy vấn đề trong phần trung tâm điều tiết pheromone, không phải người ngoài ngành có thể nhìn ra.”
“Tôi quan tâm lĩnh vực này rất lâu.” Hạ Trường Uyên đáp. “Tôi muốn đầu tư vào những công nghệ giúp Omega giảm phụ thuộc vào thuốc ức chế liều mạnh, đồng thời cải thiện hệ thống quản lý rủi ro pheromone trong trường học, bệnh viện và doanh nghiệp.”
Đường Việt đặt tài liệu xuống. “Nghe rất hay, nhưng công ty của cậu có vốn không? Mấy hướng này đều đốt tiền.”
“Vốn khởi đầu năm triệu, giải ngân từng đợt.” Hạ Trường Uyên nói. “Không đủ đốt dài hạn, nhưng đủ để chúng ta vào sớm vài hạng mục nhỏ và làm báo cáo tiền khả thi cho khoản gọi vốn tiếp theo.”
“Năm triệu từ đâu?”
“Vay.”
“Vay ai?”
“Thẩm Từ Du.”
Hai người đối diện đồng thời im lặng. Cái tên Thẩm Từ Du ở thành phố này có trọng lượng quá lớn, nhất là trong giới thương nghiệp và lĩnh vực ABO, y là Omega hiếm hoi đứng đầu gia tộc lớn, cũng là người nổi tiếng không bao giờ đầu tư cảm tính. Đường Việt nhìn Hạ Trường Uyên kỹ hơn, trong mắt có nghi ngờ nhưng cũng có cân nhắc. Kỷ Nam thì vô thức hỏi: “Thẩm tổng thật sự cho cậu vay tiền làm mấy dự án liên quan đến Omega?”
“Ừm.” Hạ Trường Uyên đáp. “Nhưng khoản vay là của tôi, công ty này cũng là của tôi. Thẩm tổng có thể là chủ nợ, có thể là đối tác tương lai, nhưng không phải cái ô để chúng ta núp sau lưng làm bậy. Tôi nói trước, ai vào Trường Uyên Tư Bản thì phải làm việc sạch sẽ, không được dùng danh nghĩa Thẩm thị để ép người, không được dính tới tiền bẩn, không được chơi trò thông tin giả.”
Đường Việt nhìn hắn vài giây rồi bỗng cười. “Cậu mới mười tám tuổi mà nói chuyện giống ông chủ bốn mươi tuổi vậy.”
“Tôi nghèo từ nhỏ, già sớm.” Hạ Trường Uyên nói.
Kỷ Nam do dự một lúc, cuối cùng hỏi: “Nếu tôi vào đây, công ty có quy định bảo vệ nhân viên Omega không? Tôi không muốn vì kỳ phát tình hoặc pheromone mà bị xem là phiền phức.”
“Có.” Hạ Trường Uyên trả lời rất nhanh. “Phòng làm việc sẽ lắp hệ thống lọc pheromone, công ty chi trả một phần chất ức chế đạt chuẩn, kỳ phát tình được nghỉ có lương theo quy định nội bộ. Nếu cần làm việc từ xa trong thời gian tuyến thể không ổn định, chỉ cần báo trước với quản lý trực tiếp.”
Kỷ Nam ngẩn ra, rõ ràng không ngờ một công ty nhỏ mới thành lập lại nghĩ đến điều này. Đường Việt cũng hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bắt được điểm quan trọng. “Những thứ này đều tốn tiền. Cậu chắc mình gánh nổi?”
“Giai đoạn đầu tuyển ít người, gánh được.” Hạ Trường Uyên nhìn Kỷ Nam, giọng trầm nhưng không mang chút thương hại nào. “Tôi không muốn công ty mình làm về lĩnh vực ABO mà ngay cả nhân viên Omega của mình cũng không bảo vệ nổi. Nếu một hệ thống muốn kiếm tiền từ nỗi đau của người khác, ít nhất phải thật sự hiểu nỗi đau đó là gì.”
Kỷ Nam cúi đầu nhìn tài liệu, bàn tay cầm giấy hơi siết. Thẩm Từ Du từng là người đầu tiên khiến Hạ Trường Uyên hiểu rằng Omega không cần thương hại, nhưng cần được tôn trọng trong những đặc điểm cơ thể thật sự tồn tại. Kiếp trước, hắn đã thấy quá nhiều Omega bị thuốc ức chế giá rẻ làm tổn thương, thấy những Alpha dùng câu “bản năng” để hợp lý hóa sự áp chế, cũng thấy Thẩm Từ Du mạnh mẽ đến thế mà vẫn bị thai kỳ thiếu pheromone tra tấn đến suy kiệt. Kiếp này hắn muốn mở công ty không chỉ để giàu lên, mà còn để chuẩn bị một thế giới an toàn hơn cho y và đứa con tương lai của họ.
Cuộc nói chuyện kéo dài hơn một giờ. Đường Việt đồng ý thử việc ba tháng, phụ trách phân tích tài chính và xây dựng mô hình đầu tư. Kỷ Nam nhận vị trí nghiên cứu dữ liệu dự án ABO, nhưng yêu cầu mọi điều khoản bảo vệ Omega phải được ghi rõ trong hợp đồng lao động chứ không chỉ nói miệng. Hạ Trường Uyên đồng ý ngay, thậm chí bảo luật sư thêm phụ lục riêng về quản lý pheromone trong văn phòng. Đến khi ký biên bản ghi nhớ xong, Đường Việt nhìn hắn với vẻ nửa đùa nửa thật.
“Hạ tổng, tôi hỏi thật một câu được không?”
“Được.”
“Cậu mở công ty vội như vậy là vì muốn kiếm tiền, hay vì muốn đuổi theo ai?”
Kỷ Nam nghe vậy cũng nhìn sang. Hạ Trường Uyên không lập tức trả lời, ánh mắt hắn rơi xuống màn hình điện thoại đang đặt úp trên bàn. Bây giờ mới mười một giờ bốn mươi, còn gần bốn tiếng nữa mới đến thời gian hắn hứa về, nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu nhớ đến sắc mặt của Thẩm Từ Du, nhớ đến mùi bạch trà hơi nóng hôm qua khi y tựa vào vai hắn. Hắn nghĩ một lát rồi đáp rất thật: “Cả hai. Tôi muốn kiếm đủ tiền để không ai nói tôi không xứng đứng cạnh người đó, cũng muốn đủ nhanh để khi người đó cần, tôi đã có thể che trước mặt.”
Đường Việt nhướng mày. “Omega?”
Hạ Trường Uyên nhìn hắn một cái.
Đường Việt lập tức giơ tay đầu hàng. “Được rồi, tôi không hỏi nữa. Nhưng nếu người đó là Thẩm tổng, áp lực của cậu không nhỏ đâu.”
“Ừm.” Hạ Trường Uyên cất tài liệu vào túi. “Cho nên tôi không có thời gian lãng phí.”
Trước khi rời văn phòng, Hạ Trường Uyên nhận được điện thoại của trợ lý Tống. Ông nói người của Thẩm thị đã tra được số điện thoại nhắn tin tối qua thuộc về một sim không đăng ký tên thật, nhưng tín hiệu cuối cùng xuất hiện gần câu lạc bộ Đông Dạ. Nhà họ Chu cũng quả thật có một khoản tiền đi qua công ty vận tải vỏ rỗng rồi chuyển đến tài khoản liên quan câu lạc bộ, chỉ là hiện tại chứng cứ chưa đủ để động tới họ. Hạ Trường Uyên đứng trước cửa kính nhìn dòng xe phía dưới, trong mắt lạnh đi từng chút, nhưng giọng vẫn ổn định.
“Đừng để Thẩm tổng đích thân ra mặt với Đông Dạ.” Hạ Trường Uyên nói. “Nếu bọn họ nhắn tiếp cho tôi, tôi sẽ báo ngay. Trợ lý Tống, hôm nay anh ấy có khó chịu không?”
Trợ lý Tống đáp: “Thẩm tổng đang họp trực tuyến với Khải Nguyên, sắc mặt tạm ổn. Bác sĩ Triệu nói thuốc mới có hiệu quả, nhưng kỳ phát tình vẫn có thể bùng phát trong đêm nay hoặc ngày mai.”
“Tôi về sớm.”
“Cậu Hạ, bây giờ mới hơn mười hai giờ.”
“Tôi còn phải ghé một nơi lấy tài liệu, sau đó về biệt thự.” Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp rồi nói thêm. “Nếu anh ấy hỏi, cứ nói công ty của tôi tạm thời xử lý xong. Đừng nói tôi lo quá.”
Trợ lý Tống ở đầu dây bên kia hiếm khi cười nhẹ. “Cậu nghĩ Thẩm tổng không nhìn ra sao?”
Hạ Trường Uyên cũng cười rất khẽ, nhưng trong mắt không có bao nhiêu vui vẻ. “Nhìn ra cũng được. Chỉ cần anh ấy đừng thấy phiền.”
Sau khi cúp máy, Hạ Trường Uyên đến ngân hàng làm thủ tục tài khoản công ty, rồi ghé trung tâm y tế ABO gần đó mua thêm một bộ thiết bị kiểm tra pheromone gia dụng. Nhân viên tư vấn vốn muốn giới thiệu loại phổ thông, nhưng hắn hỏi rất kỹ về chỉ số tuyến thể Omega cấp cao, khả năng cảnh báo khi pheromone bạch trà vượt ngưỡng, độ nhạy với Alpha cấp S và chế độ bảo mật dữ liệu. Nhân viên nghe đến cuối cùng nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ, như đang nghĩ một Alpha trẻ tuổi sao lại hiểu kỳ phát tình của Omega hơn cả nhiều bạn đời đã đánh dấu hoàn toàn. Hạ Trường Uyên không giải thích, chỉ mua loại tốt nhất, rồi thêm thuốc dán hạ sốt, nước điện giải và vài loại kẹo ngậm không đường mà Thẩm Từ Du kiếp trước từng thích sau kỳ phát tình.
Trên đường về biệt thự, hắn nhận được tin nhắn thứ hai từ số lạ. Lần này đối phương không vòng vo, gửi thẳng một bức ảnh chụp hắn bước ra khỏi tòa nhà Thẩm thị sáng nay, bên dưới là dòng chữ: “Alpha đẹp như mày đi theo Omega hào môn làm chó giữ cửa thì phí quá. Đông Dạ cho mày tiền thật, địa vị thật, tối nay chín giờ, đến thì nói chuyện.” Hạ Trường Uyên nhìn ảnh chụp vài giây, đáy mắt lạnh xuống như phủ sương. Kiếp trước, câu “làm chó giữ cửa” đủ chọc giận hắn, bởi khi ấy hắn ghét nhất bị người khác nói mình bám vào kẻ có tiền, nhưng hiện tại hắn chỉ cảm thấy buồn cười.
Hắn chụp màn hình gửi ngay cho Thẩm Từ Du và trợ lý Tống, sau đó tắt điện thoại. Xe vừa dừng trước biệt thự, quản gia đã bước ra đón, nói Thẩm Từ Du đang ở thư phòng, cuộc họp trực tuyến vừa kết thúc không lâu. Hạ Trường Uyên nhìn đồng hồ, mới hai giờ mười, sớm hơn thời gian hẹn rất nhiều. Quản gia thấy hắn xách theo một túi lớn thiết bị và thuốc, không nhịn được nói: “Cậu Hạ, tiên sinh dặn cậu ba giờ rưỡi về.”
“Tôi về sớm không tính vi phạm.” Hạ Trường Uyên nói.
Quản gia cười nhẹ. “Tiên sinh thấy tin nhắn rồi, tâm trạng không tốt lắm.”
Hạ Trường Uyên dừng bước. “Tức giận vì Đông Dạ, hay vì tôi?”
“Có lẽ cả hai.” Quản gia nhìn hắn, giọng có chút nhắc nhở. “Tiên sinh không thích người bên cạnh bị kẻ khác nhìn chằm chằm, càng không thích chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Cậu Hạ, cậu nên tự giải thích rõ.”
Hạ Trường Uyên gật đầu, đưa túi đồ cho quản gia sắp xếp rồi lên tầng. Thư phòng của Thẩm Từ Du mở hé cửa, bên trong có mùi bạch trà đậm hơn buổi sáng, nhưng chưa đến mức mất kiểm soát. Hắn gõ cửa hai tiếng, nghe bên trong truyền ra một tiếng “vào” mới đẩy cửa bước vào. Thẩm Từ Du ngồi sau bàn, trước mặt đặt máy tính và điện thoại, trên màn hình chính là bức ảnh Đông Dạ gửi cho hắn.
“Cậu về sớm.” Thẩm Từ Du nói.
“Ừm.”
“Công ty mới mở nửa ngày đã không có việc?”
“Có.” Hạ Trường Uyên đi đến trước bàn, không ngồi xuống ngay. “Nhưng việc của anh quan trọng hơn.”
Thẩm Từ Du nhạt giọng: “Tôi không phải việc của cậu.”
“Vậy anh là người quan trọng hơn việc của tôi.” Hạ Trường Uyên đổi lời rất nhanh, ánh mắt vẫn đặt trên sắc mặt của y. “Tuyến thể của anh có khó chịu không?”
“Đừng chuyển đề tài.” Thẩm Từ Du đặt điện thoại xuống bàn. “Đông Dạ gửi ảnh cho cậu, chứng tỏ bọn họ đã theo dõi cậu từ sáng. Cậu mới rời Huyền Dạ một ngày, chưa có danh tiếng ở giới đầu tư, chưa đụng đến bọn họ, vậy vì sao Đông Dạ lại vội vàng tìm cậu?”
Hạ Trường Uyên biết câu hỏi này không dễ qua loa. Hắn ngồi xuống đối diện y, giọng bình tĩnh: “Có thể vì tôi là Alpha cấp S, ngoại hình nổi bật, xuất thân nghèo, lại từng làm ở Huyền Dạ. Với Đông Dạ, kiểu người như tôi dễ dụ nhất. Chỉ cần kích vài câu về tự tôn, đưa tiền, đưa tiếng tăm, rất dễ kéo vào đường đua.”
“Cậu phân tích rất hiểu.”
“Bởi vì nếu không gặp anh, tôi có lẽ thật sự sẽ đi con đường đó.” Hạ Trường Uyên nhìn y, không tránh né. “Tôi nghèo, nóng nảy, ghét bị người ta xem thường, cũng từng nghĩ chỉ cần kiếm đủ tiền thì đánh nhau hay đua xe đều không sao. Đông Dạ nhìn ra điểm đó, nên mới tìm tôi.”
Thẩm Từ Du im lặng nhìn hắn. Lời này so với rất nhiều câu trả lời khác càng đáng tin, bởi nó không tô đẹp bản thân, cũng không giả vờ mình từ đầu đã tỉnh táo. Y từng nhìn thấy vô số Alpha trẻ tuổi bị bản năng cạnh tranh và lòng tự tôn đẩy vào nguy hiểm, Hạ Trường Uyên rõ ràng có tất cả điều kiện để trở thành loại người đó. Nhưng hiện tại hắn ngồi trước mặt y, nói rằng nếu không gặp y, hắn có lẽ sẽ thật sự trượt xuống, ánh mắt thẳng thắn đến mức khiến y khó trách.
“Vậy bây giờ thì sao?” Thẩm Từ Du hỏi. “Bọn họ nói cậu đi theo tôi là làm chó giữ cửa, cậu không tức giận?”
“Tức.” Hạ Trường Uyên đáp.
Thẩm Từ Du nhìn hắn.
Hắn nói tiếp: “Tức vì bọn họ dám dùng loại lời đó nhắc đến anh. Còn về tôi, nếu có thể giữ cửa cho anh cả đời, tôi cũng không thấy mất mặt.”
Thẩm Từ Du khựng lại, đôi mắt sau tròng kính dường như hơi tối xuống. “Hạ Trường Uyên, cậu có biết câu này nghĩa là gì không?”
“Biết.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng thấp nhưng rất chắc. “Nghĩa là tôi đứng về phía anh. Dù là Đông Dạ, nhà họ Chu hay bất kỳ ai khác, tôi đều sẽ đứng về phía anh.”
“Chỉ vì tôi cho cậu vay tiền?”
“Không chỉ.”
“Vì pheromone tương thích?”
“Cũng không chỉ.”
“Vậy vì sao?” Thẩm Từ Du hơi nghiêng người về trước, ánh mắt sắc bén hơn. “Cậu nói muốn tôi sống tốt, nói muốn đứng cạnh tôi, nói không ngại giữ cửa cho tôi cả đời. Hạ Trường Uyên, cậu có thể không nói bí mật của cậu, nhưng ít nhất phải cho tôi một lý do đủ để tin rằng cậu không phải đang diễn một vở kịch quá hoàn hảo.”
Hạ Trường Uyên siết tay đặt trên đầu gối. Hắn biết y hỏi đến đây là vì y bắt đầu để tâm, cũng vì y vẫn đang sợ. Một Omega từng lớn lên trong hào môn lạnh lẽo, từng bị người thân lợi dụng, từng tự mình đoạt quyền bằng máu và thủ đoạn, sao có thể dễ dàng tin một Alpha mới xuất hiện một ngày. Hắn muốn nói hết tất cả, muốn nói mình đã chết một lần, muốn nói chính hắn từng làm y tổn thương, muốn nói bọn họ từng có một đứa con chưa kịp mở mắt. Nhưng hiện tại nói ra chỉ khiến y sợ hãi, thậm chí xem hắn như kẻ điên.
“Vì tôi đã từng mơ thấy một tương lai rất tệ.” Cuối cùng Hạ Trường Uyên nói rất chậm. “Trong giấc mơ đó, tôi đi sai đường, anh cũng chịu rất nhiều khổ. Tôi không biết vì sao mình lại mơ thấy rõ như vậy, nhưng từ lúc tỉnh lại, tôi chỉ muốn tránh khỏi nó.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn, không nói tin cũng không nói không tin. “Trong giấc mơ đó, tôi chịu khổ vì cậu?”
Hạ Trường Uyên im lặng rất lâu. “Ừm.”
“Cậu làm gì tôi?”
Cổ họng Hạ Trường Uyên như bị thứ gì đó chặn lại. Hắn nhìn Thẩm Từ Du đang ngồi trước mặt, sắc mặt y còn nhợt vì kỳ phát tình, ánh mắt vẫn sắc nhưng đã không còn lạnh như lúc mới gặp. Hắn không thể nói về đứa con, nhưng có thể nói về lỗi của mình. “Tôi không biết quý trọng anh. Tôi tự ti, bốc đồng, luôn cảm thấy giữa chúng ta không cùng một thế giới. Khi anh muốn kéo tôi lên, tôi lại cho rằng anh thương hại tôi. Về sau tôi có tiền, có danh tiếng, vẫn không chịu thừa nhận mình cần anh, đến khi mất rồi mới biết mình ngu xuẩn đến mức nào.”
Thẩm Từ Du cụp mắt, đầu ngón tay chậm rãi gõ lên mặt bàn. “Một giấc mơ khiến cậu thay đổi nhiều như vậy?”
“Có vài giấc mơ quá đau, đau đến mức giống như thật.” Hạ Trường Uyên nhìn y, mắt hơi đỏ nhưng giọng vẫn ổn. “Từ Du, nếu anh không tin cũng không sao. Tôi sẽ dùng thời gian chứng minh. Anh có thể nghi ngờ tôi, kiểm soát tiền của tôi, kiểm tra hành tung của tôi, nhưng đừng đẩy tôi ra khỏi nhà quá nhanh.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn một lát, đột nhiên hỏi: “Nếu tôi thật sự đẩy cậu ra?”
Hạ Trường Uyên cúi đầu, môi mím đến trắng. “Tôi sẽ ở ngoài cửa chờ. Nhưng nếu anh nói không muốn thấy tôi, tôi sẽ đứng xa hơn một chút, đến nơi anh nhìn không thấy nhưng tôi vẫn có thể bảo vệ anh.”
Thẩm Từ Du cảm thấy tim mình như bị thứ gì rất nhẹ chạm vào. Câu trả lời này không giống lời của một Alpha cấp S nên nói, bởi Alpha trời sinh có bản năng chiếm hữu, càng tương thích cao càng khó chấp nhận bị đẩy ra. Nhưng Hạ Trường Uyên lại nói hắn sẽ đứng xa hơn một chút, không để y nhìn thấy, chỉ cần vẫn có thể bảo vệ y. Sự nhượng bộ ấy khiến y không thể tiếp tục hỏi bằng giọng lạnh lùng được nữa.
“Lại đây.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên ngẩng đầu, ánh mắt còn chưa kịp thu lại.
“Tôi bảo cậu lại đây.” Y lặp lại, giọng nhạt nhưng không lạnh. “Đứng xa như vậy làm gì?”
Hạ Trường Uyên đứng dậy đi đến cạnh bàn. Thẩm Từ Du ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn hắn một lát rồi đưa tay ra. Hạ Trường Uyên nhìn bàn tay ấy, gần như không dám tin, nhưng vẫn chậm rãi đặt tay mình vào. Thẩm Từ Du nắm lấy đầu ngón tay hắn, lực không mạnh, giống như chỉ xác nhận hắn đang thật sự ở đây.
“Sau này Đông Dạ gửi gì cho cậu, cậu phải đưa tôi xem.” Thẩm Từ Du nói.
“Được.”
“Không được tự đi gặp bọn họ.”
“Được.”
“Không được dùng câu ‘vì tốt cho tôi’ để giấu tôi.”
Hạ Trường Uyên dừng một chút, rồi gật đầu. “Được.”
“Cũng không được tự biến mình thành chó giữ cửa.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng thấp hơn. “Tôi không thiếu chó. Nếu cậu muốn đứng cạnh tôi, vậy đứng thẳng lên.”
Hạ Trường Uyên nhìn y, hốc mắt lập tức nóng đến mức gần như đau. Kiếp trước, hắn từng vì hai chữ “xứng đôi” mà tự ti đến mức dùng gai nhọn đâm cả hai người, luôn cảm thấy đứng cạnh Thẩm Từ Du là bị người khác xem thường. Kiếp này, chính Thẩm Từ Du nói với hắn, nếu muốn đứng cạnh y thì đứng thẳng lên. Câu nói ấy giống một bàn tay kéo hắn khỏi vũng bùn cũ, không thương hại, không bố thí, chỉ cho hắn một vị trí ngang hàng để tự đi tới.
“Tôi nhớ rồi.” Hạ Trường Uyên nói khàn giọng.
Thẩm Từ Du buông tay hắn ra, như thể vừa rồi chỉ là một chuyện rất bình thường. Nhưng pheromone bạch trà quanh y lại hơi đậm hơn, không phải do khó chịu mà là cảm xúc dao động. Hạ Trường Uyên nhận ra, lập tức lùi nửa bước, nhưng Thẩm Từ Du lại nhìn hắn. “Không cần lùi.”
Hắn dừng lại.
“Pheromone của cậu có thể thả một chút.” Thẩm Từ Du nói. “Tuyến thể hơi nóng.”
Hạ Trường Uyên lập tức dịu mắt xuống. “Được. Nếu khó chịu thì nói với tôi.”
“Ừm.”
Pheromone gỗ tuyết tùng được thả ra rất nhẹ, hòa cùng mùi rượu mạnh trầm ấm, chậm rãi bao quanh thư phòng. Thẩm Từ Du nhắm mắt dựa vào ghế, cảm giác nóng sau gáy dịu xuống, cơn đau đầu cũng bớt đi một chút. Y không thích bản thân bị pheromone Alpha ảnh hưởng đến mức này, nhưng Hạ Trường Uyên luôn kiểm soát rất tốt, khiến y không có cảm giác bị ép vào lãnh địa của đối phương. Ngược lại, nó giống như một căn phòng kín được thắp lò sưởi trong mùa đông, y vẫn là chính mình, chỉ là không còn phải lạnh đến mức cắn răng chịu đựng.
Một lúc sau, quản gia gõ cửa báo bác sĩ Triệu đến. Bác sĩ kiểm tra xong nói kỳ phát tình chính thức có khả năng đến trong tối nay, đề nghị Thẩm Từ Du ở nhà nghỉ ngơi, hủy toàn bộ lịch trong hai ngày tới. Thẩm Từ Du ban đầu còn định giữ lại vài cuộc họp trực tuyến, nhưng Hạ Trường Uyên chỉ nhìn y, không nói gì. Y bị ánh mắt ấy nhìn đến mức cuối cùng lạnh mặt tắt máy tính bảng.
“Được, hủy hết.” Thẩm Từ Du nói. “Cậu hài lòng chưa?”
“Hài lòng.” Hạ Trường Uyên đáp rất thật. “Tôi đi chuẩn bị phòng cách ly.”
“Bác sĩ và quản gia sẽ chuẩn bị.”
“Tôi muốn tự kiểm tra một lần.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu đúng là không yên tâm chuyện gì.”
“Liên quan đến anh thì không yên tâm.” Hắn nói.
Bác sĩ Triệu đứng bên cạnh nhìn hai người, ánh mắt lộ ra ý cười hiểu rõ nhưng không nhiều lời. Ông dặn dò Hạ Trường Uyên cách sử dụng thiết bị kiểm tra mới mua, hướng dẫn nồng độ pheromone an toàn, đồng thời chuẩn bị hai ống thuốc ổn định Alpha để phòng trường hợp hắn bị kỳ phát tình của Thẩm Từ Du kéo vào trạng thái mẫn cảm. Hạ Trường Uyên nghe rất chăm chú, còn ghi lại từng mốc chỉ số bằng điện thoại. Thẩm Từ Du ngồi bên cạnh uống nước ấm, nhìn hắn như vậy, bỗng cảm thấy cơn phát tình vốn khiến mình chán ghét hình như cũng không còn đáng sợ như trước.
Đến chạng vạng, phòng ngủ chính được đổi sang chế độ cách ly bán phần. Hệ thống lọc pheromone mở ở mức thấp để không làm Thẩm Từ Du khó chịu, thuốc dự phòng đặt ở tủ đầu giường, nước ấm, khăn sạch, thiết bị đo nhiệt tuyến thể và chuông gọi bác sĩ đều trong tầm tay. Hạ Trường Uyên đứng ở cửa kiểm tra lần cuối, còn Thẩm Từ Du dựa vào đầu giường nhìn hắn bận rộn. Y mặc đồ ngủ màu xám nhạt, cổ áo rộng hơn thường ngày, miếng chặn pheromone sau gáy đã tháo xuống vì bác sĩ nói tuyến thể cần được thở tự nhiên trước kỳ phát tình.
“Hạ Trường Uyên.” Thẩm Từ Du gọi.
Hắn lập tức quay lại. “Khó chịu?”
“Không.” Y nhìn hắn. “Cậu đã đi qua đi lại trong phòng tôi mười bảy phút rồi.”
Hạ Trường Uyên hơi khựng. “Tôi kiểm tra xem còn thiếu gì không.”
“Thiếu cậu bình tĩnh.”
Hắn im lặng một chút, rồi đi đến cạnh giường ngồi xuống ghế. “Tôi bình tĩnh.”
“Không hề.” Thẩm Từ Du nhìn vai lưng căng chặt của hắn. “Cậu giống như tôi sắp bị đưa vào phòng phẫu thuật.”
Hạ Trường Uyên nghe vậy, sắc mặt thoáng trắng đi. Kiếp trước, Thẩm Từ Du thật sự từng bị đẩy vào phòng phẫu thuật sau khi thai nhi chết lưu, đèn đỏ ngoài phòng cấp cứu sáng suốt nhiều giờ, còn linh hồn hắn chỉ có thể đứng ngoài cửa không ai nhìn thấy. Hắn cố đè ký ức đó xuống, nhưng bàn tay vẫn run rất nhẹ. Thẩm Từ Du lập tức nhận ra, ánh mắt hơi đổi.
“Lại nghĩ đến giấc mơ kia?” y hỏi.
Hạ Trường Uyên cụp mắt. “Ừm.”
“Trong giấc mơ đó, tôi bị bệnh rất nặng?”
Hạ Trường Uyên không trả lời ngay. Thẩm Từ Du không ép, chỉ đưa tay về phía hắn. Hạ Trường Uyên nhìn bàn tay ấy, cuối cùng vẫn nắm lấy, lần này là hắn cần điểm tựa nhiều hơn. Pheromone bạch trà rất nhạt quanh người y vì kỳ phát tình đến gần mà mềm hơn thường ngày, không còn sắc lạnh, trái lại có chút ấm ẩm khiến người ta muốn cúi xuống hôn lên.
“Không cần nói nếu không muốn.” Thẩm Từ Du nói. “Nhưng hiện tại tôi chưa bệnh nặng, bác sĩ ở dưới lầu, thuốc cũng ở đây. Cậu đừng tự dọa mình.”
Hạ Trường Uyên siết nhẹ tay y. “Từ Du.”
“Ừm?”
“Tối nay nếu anh khó chịu, đừng nhịn.” Hắn ngẩng đầu nhìn y, giọng rất khàn. “Anh có thể mắng tôi, có thể nắm đau tôi, có thể bảo tôi ôm, cũng có thể bảo tôi cút ra ngoài. Nhưng đừng một mình chịu.”
Thẩm Từ Du im lặng nhìn hắn. Những lời này Hạ Trường Uyên đã nói nhiều lần, nhưng mỗi lần nói đều giống như đang cầu xin, không phải cầu xin y yêu hắn, mà cầu xin y cho hắn một cơ hội chăm sóc. Y không hiểu giấc mơ kia rốt cuộc đáng sợ đến mức nào mới biến một Alpha cấp S thành dáng vẻ này. Nhưng khi nhìn đôi mắt đỏ lên của hắn, y bỗng không muốn dùng lý trí phân tích nữa.
“Được.” Thẩm Từ Du nói.
Hạ Trường Uyên khựng lại. “Anh đồng ý?”
“Tôi đồng ý tối nay nếu khó chịu sẽ gọi cậu.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, giọng vẫn bình tĩnh nhưng chậm rãi. “Nhưng cậu cũng phải đồng ý với tôi một chuyện.”
“Anh nói.”
“Nếu cậu khó chịu, cũng phải nói. Nếu pheromone của tôi ảnh hưởng đến cậu, không được cố chịu. Nếu cần thuốc ổn định Alpha, phải dùng ngay.”
Hạ Trường Uyên muốn nói mình không sao, nhưng dưới ánh mắt của Thẩm Từ Du, hắn lại nhớ đến câu y nói lúc chiều: cậu không cần lúc nào cũng tỏ ra mình chịu được. Hắn nuốt lời cũ xuống, gật đầu rất chậm. “Được. Tôi sẽ nói.”
Thẩm Từ Du rút tay về, nằm xuống nghỉ ngơi. Hạ Trường Uyên ngồi trên ghế bên cạnh, không thả pheromone quá nhiều, chỉ duy trì một chút hương gỗ tuyết tùng ở rìa không khí. Bên ngoài trời dần tối, căn phòng được ánh đèn ấm phủ lên một tầng mềm mại, yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng hít thở của hai người. Khoảng gần tám giờ, nhiệt độ tuyến thể của Thẩm Từ Du bắt đầu tăng rõ, thiết bị đặt bên giường phát ra một tiếng nhắc nhở rất nhẹ.
Hạ Trường Uyên lập tức đứng dậy. “Từ Du?”
Thẩm Từ Du mở mắt, hàng mày cau lại. “Nóng.”
“Tuyến thể đau không?”
“Đau.” Y khàn giọng. “Không nhiều, nhưng nóng.”
“Tôi lấy khăn ấm cho anh. Bác sĩ nói lúc này không dùng khăn lạnh trực tiếp, sẽ kích thích tuyến thể.” Hạ Trường Uyên vừa nói vừa lấy khăn đã chuẩn bị, nhúng nước ấm, vắt khô rồi quay lại bên giường. “Tôi lau gáy cho anh được không? Không chạm tuyến thể, chỉ lau vùng xung quanh.”
Thẩm Từ Du do dự một thoáng, cuối cùng nghiêng người quay lưng về phía hắn. Cổ áo ngủ trượt xuống một chút, để lộ đường gáy trắng và miếng tuyến thể hơi sưng đỏ nằm ở vị trí yếu ớt nhất của Omega. Hạ Trường Uyên nhìn thấy, hô hấp lập tức nặng hơn, bản năng Alpha trong cơ thể gần như bị mùi bạch trà ngọt ấm kéo đến phát đau. Nhưng hắn chỉ nhắm mắt một giây rồi mở ra, tay cầm khăn ổn định lau nhẹ vùng da quanh tuyến thể, động tác cẩn thận đến mức như chạm vào vết thương.
Thẩm Từ Du chống tay lên gối, giọng hơi run. “Pheromone của cậu… thêm một chút.”
“Được.”
“Đừng gần tuyến thể quá.”
“Tôi biết.”
“Cũng đừng nhìn mãi.”
Hạ Trường Uyên khựng lại, tai hơi đỏ. “Xin lỗi.”
Thẩm Từ Du vốn đang khó chịu, nhưng nghe giọng hắn như vậy lại không hiểu sao muốn cười. “Alpha cấp S cũng biết xấu hổ?”
“Trước mặt anh thì biết.”
“Cậu thật sự rất biết nói chuyện.”
“Tôi nói thật.”
Thẩm Từ Du không đáp nữa, bởi pheromone gỗ tuyết tùng đã phủ xuống, chậm rãi xoa dịu cơn nóng sau gáy. Hắn không chạm vào tuyến thể của y, nhưng khoảng cách quá gần khiến bản năng Omega vẫn sinh ra cảm giác được bao bọc. Thẩm Từ Du vốn ghét cảm giác mất kiểm soát trong kỳ phát tình, nhưng lần này có một người luôn hỏi y có được không, đau không, cần thêm hay dừng lại, mọi thứ bỗng không còn đáng ghét đến thế. Y thậm chí bắt đầu hiểu vì sao nhiều Omega sau khi gặp Alpha tương thích cao lại khó rời xa, bởi pheromone phù hợp không chỉ là dục vọng, mà còn là cảm giác an toàn được khắc vào bản năng.
Hơn chín giờ, kỳ phát tình chính thức bùng lên. Mùi bạch trà trong phòng ngủ trở nên đậm và mềm, như hoa trắng bị mưa ấm thấm qua, khiến không khí cũng dính một tầng ngọt ngào rất mỏng. Hạ Trường Uyên đã dùng một ống thuốc ổn định Alpha dự phòng theo lời bác sĩ, nhưng tuyến thể sau gáy vẫn nóng lên từng đợt. Hắn đứng cạnh giường, hai tay siết chặt, không dám tiến quá gần khi chưa được gọi, nhưng Thẩm Từ Du nằm trong chăn lại mở mắt nhìn hắn.
“Lại đây.” Y nói.
Hạ Trường Uyên lập tức đi tới, nhưng chỉ ngồi xuống mép giường. “Tôi ở đây.”
“Ôm tôi.”
Hắn cứng người. “Anh chắc không?”
Thẩm Từ Du cau mày, giọng vì sốt pheromone mà thấp và khàn hơn. “Hạ Trường Uyên, tôi chưa mất tỉnh táo đến mức không biết mình đang nói gì.”
“Được.” Hắn cúi người ôm y vào lòng, động tác vừa chậm vừa vững. “Tôi ôm anh.”
Thẩm Từ Du tựa vào ngực hắn, cơn nóng trong cơ thể như cuối cùng tìm được nơi để dựa. Mùi rượu mạnh và gỗ tuyết tùng gần hơn ban nãy, không áp chế y, chỉ bao lấy y bằng sự kiềm chế dịu dàng đến mức khiến người ta mềm xuống. Y nắm lấy áo của Hạ Trường Uyên, ban đầu còn giữ chút khoảng cách, nhưng rất nhanh đã vì cơn khó chịu sau gáy mà dựa sát hơn. Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn y trong lòng, mắt đỏ lên, nhưng bàn tay đặt trên lưng y vẫn không dám tùy tiện di chuyển.
“Anh có cần thuốc không?” hắn hỏi.
“Không cần.” Thẩm Từ Du nhắm mắt. “Pheromone của cậu tốt hơn thuốc.”
Hạ Trường Uyên cảm thấy tim mình bị câu này đâm đến đau nhói. Kiếp trước, Thẩm Từ Du từng một mình dùng thuốc mạnh qua quá nhiều kỳ phát tình, đến mức cơ thể kháng thuốc, đến mức khi mang thai không có pheromone của hắn, mỗi một đêm đều như bị bản năng xé rách. Bây giờ y nói pheromone của hắn tốt hơn thuốc, nhưng càng như vậy hắn càng đau, đau vì lẽ ra kiếp trước y cũng có thể được ôm như thế này. Hắn cúi đầu, không hôn y, chỉ để trán mình rất nhẹ chạm vào tóc y.
“Từ Du.” Hắn khàn giọng. “Sau này mỗi lần khó chịu đều gọi tôi, được không?”
Thẩm Từ Du không mở mắt. “Nếu lúc đó cậu không ở đây?”
“Tôi sẽ ở.”
“Cậu còn phải học, mở công ty, kiếm tiền trả nợ.”
“Những chuyện đó đều có thể sắp xếp.” Hạ Trường Uyên ôm y chặt hơn một chút. “Anh không thể sắp xếp đau chậm lại để chờ tôi.”
Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi bỗng thấp giọng nói: “Trước kia tôi đều tự qua.”
“Tôi biết.” Hắn gần như buột miệng.
Thẩm Từ Du mở mắt nhìn hắn.
Hạ Trường Uyên hô hấp khựng lại, sau đó sửa lời rất nhẹ: “Tôi đoán được. Anh không thích để người khác thấy mình khó chịu.”
Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc, không truy hỏi. Có lẽ vì cơn phát tình làm y mệt, cũng có lẽ vì pheromone của hắn quá dễ chịu, y không muốn đẩy hắn ra để đổi lấy sự tỉnh táo lạnh lẽo quen thuộc. Y chỉ cụp mắt, giọng thấp xuống: “Từ nhỏ tôi đã được dạy rằng Omega muốn đứng ở vị trí cao thì không được để kỳ phát tình trở thành điểm yếu. Nếu tôi đau, bọn họ sẽ nói Omega quả nhiên không thích hợp nắm quyền. Nếu tôi nghỉ, bọn họ sẽ nói tôi không chịu nổi áp lực. Nếu tôi cần Alpha, bọn họ sẽ nói rốt cuộc tôi vẫn phải dựa vào Alpha.”
Hạ Trường Uyên nghe đến tim thắt lại. “Người nói những lời đó đều sai.”
“Không hẳn.” Thẩm Từ Du nói rất bình tĩnh, nhưng giọng lại mệt mỏi. “Bọn họ chỉ chờ tôi ngã. Cho nên tôi không thể ngã.”
“Ở trước mặt tôi có thể.” Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn y, từng chữ đều rất chậm. “Anh ở ngoài muốn làm Thẩm tổng, làm gia chủ Thẩm gia, làm người không ai dám xem nhẹ, đều được. Nhưng ở trước mặt tôi, anh có thể chỉ là Thẩm Từ Du. Đau thì nói đau, mệt thì nghỉ, muốn ôm thì bảo tôi ôm. Tôi sẽ không dùng những điều đó để xem nhẹ anh.”
Thẩm Từ Du nắm áo hắn chặt hơn. “Cậu lấy gì bảo đảm?”
“Lấy cả đời tôi.” Hạ Trường Uyên đáp.
“Cả đời cậu còn đang nợ tôi năm triệu.”
“Vậy thêm vào hợp đồng.” Hắn nói rất nghiêm túc. “Nếu tôi vì anh yếu đi trong kỳ phát tình mà xem nhẹ anh, tôi trả gấp mười lần.”
Thẩm Từ Du vốn đang khó chịu, nghe vậy lại không nhịn được cười rất khẽ. Nụ cười ấy làm mùi bạch trà mềm đi, cũng làm Hạ Trường Uyên gần như ngẩn ra. Hắn đã thấy Thẩm Từ Du cười rất nhiều lần ở kiếp trước, nhưng hiếm có lần nào không mang theo mệt mỏi hay phòng bị như lúc này. Dù chỉ rất ngắn, cũng đủ khiến hắn cảm thấy mọi đau khổ mình từng chịu trong vòng luân hồi kia đều có ý nghĩa, miễn là có thể đổi lấy một lần y cười như vậy.
Khoảng gần mười giờ, Thẩm Từ Du sốt nhẹ. Hạ Trường Uyên theo hướng dẫn của bác sĩ cho y uống nước, dùng khăn ấm lau cổ tay và vùng sau gáy, sau đó thả pheromone từng đợt ngắn để tránh y lệ thuộc quá mức. Mỗi lần hắn rút pheromone về, Thẩm Từ Du đều hơi cau mày, nhưng không trách hắn, chỉ nắm lấy tay áo hắn như nhắc đừng đi xa. Hắn ngồi suốt bên giường, một lần cũng không rời mắt khỏi chỉ số trên thiết bị.
“Cậu nhìn cái máy đó nữa, nó cũng không tự hết đỏ.” Thẩm Từ Du khàn giọng nói.
Hạ Trường Uyên lập tức nhìn y. “Anh khó chịu hơn?”
“Không. Chỉ là thấy cậu căng thẳng đến phiền.”
“Xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi suốt.” Thẩm Từ Du mở mắt, trong mắt vì sốt mà có hơi nước mỏng. “Lại gần đây.”
Hạ Trường Uyên cúi xuống. “Anh muốn uống nước?”
“Không.” Y nhìn hắn. “Tôi muốn thử một chuyện.”
Hạ Trường Uyên còn chưa kịp hỏi, Thẩm Từ Du đã vươn tay chạm lên cổ áo hắn, kéo hắn thấp xuống một chút. Khoảng cách giữa hai người lập tức gần hơn, hơi thở của Omega mang mùi bạch trà nóng ấm lướt qua môi hắn. Hạ Trường Uyên cả người cứng lại, bản năng Alpha trong nháy mắt bị kéo đến gần như mất tiếng, nhưng hắn vẫn chống một tay bên mép giường, không để trọng lượng đè lên y. Thẩm Từ Du nhìn phản ứng căng chặt của hắn, giọng khàn khàn: “Tôi có thể hôn cậu không?”
Hạ Trường Uyên ngây người. Hắn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng trong kỳ phát tình này, nghĩ tới y cần ôm, cần pheromone, thậm chí cần đánh dấu tạm thời nếu tình huống xấu đi, nhưng hắn không ngờ Thẩm Từ Du sẽ tỉnh táo hỏi hắn có thể hôn không. Kiếp trước, nụ hôn đầu tiên giữa họ xảy ra trong một đêm quán bar sau nhiều năm gặp lại, đầy men rượu, pheromone và dục vọng, không ai hỏi có được không, cũng không ai nghĩ đến trái tim. Còn bây giờ, Thẩm Từ Du nằm trong ánh đèn ấm, hỏi hắn bằng giọng khàn vì phát tình, giống như đang trao cho hắn một cơ hội sạch sẽ đến mức hắn không dám nhận bừa.
“Anh đang trong kỳ phát tình.” Hạ Trường Uyên nói rất khó khăn. “Có thể là do pheromone ảnh hưởng.”
“Có thể.” Thẩm Từ Du không phủ nhận. “Nhưng tôi vẫn tỉnh táo, và tôi đang hỏi cậu. Nếu cậu không muốn, tôi sẽ không ép.”
Hạ Trường Uyên gần như bị câu “nếu cậu không muốn” làm cho đau cười. Hắn muốn, sao có thể không muốn, hắn đã muốn hôn y từ giây phút nhìn thấy y sống lại dưới ánh đèn hộp đêm. Nhưng hắn sợ nụ hôn này chỉ là bản năng của kỳ phát tình, sợ sáng mai Thẩm Từ Du tỉnh táo lại sẽ hối hận, càng sợ mình tham lam một chút rồi không dừng được. Hắn nhìn y rất lâu, cuối cùng cúi xuống rất chậm, để môi mình dừng ở khoảng cách gần như chạm vào môi y.
“Từ Du, nếu anh hối hận, đẩy tôi ra ngay.” Hắn khàn giọng nói.
Thẩm Từ Du không đáp bằng lời. Y hơi nâng cằm, chủ động chạm vào môi hắn. Nụ hôn rất nhẹ, thậm chí chỉ là môi kề môi trong vài giây đầu, nhưng pheromone của hai người lại lập tức quấn vào nhau, bạch trà ngọt ấm hòa với rượu mạnh và gỗ tuyết tùng, khiến cả căn phòng như bị kéo vào một tầng sương mỏng. Hạ Trường Uyên nhắm mắt, bàn tay siết chặt ga giường, không dám hôn sâu ngay. Thẩm Từ Du nhận ra sự kiềm chế quá mức ấy, đầu ngón tay nắm cổ áo hắn kéo thêm một chút.
“Hạ Trường Uyên.” Y khàn giọng. “Cậu hôn tôi như hôn giấy tờ hợp đồng vậy.”
Hạ Trường Uyên bật ra một tiếng cười rất thấp, vừa đau vừa dịu. “Tôi sợ anh hối hận.”
“Ít nhất hiện tại không hối hận.”
Câu này như một sự cho phép rõ ràng. Hạ Trường Uyên cúi xuống hôn y lần nữa, lần này sâu hơn, nhưng vẫn dịu dàng đến mức gần như thành kính. Hắn không cắn tuyến thể, không dùng pheromone ép y mở ra, chỉ từng chút hôn môi y, dùng hơi thở và mùi hương trấn an cơn nóng đang kéo y chìm xuống. Thẩm Từ Du ban đầu còn hơi cứng, nhưng rất nhanh đã thả lỏng trong nụ hôn, tay vòng qua vai hắn, để bản thân dựa vào một Alpha lần đầu tiên không phải vì bị bản năng đánh bại, mà vì người này khiến y thấy an toàn.
Nụ hôn kéo dài không lâu. Hạ Trường Uyên là người dừng trước, hắn chống trán lên trán y, hô hấp nặng nhưng pheromone vẫn không vượt quá giới hạn. Thẩm Từ Du nhìn hắn, khóe mắt hơi đỏ vì sốt, môi bị hôn đến ửng lên, vẻ lạnh nhạt thường ngày bị kỳ phát tình và nụ hôn làm mềm đi rất nhiều. Hạ Trường Uyên nhìn đến tim đau nhói, không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi y thêm một lần. Lần này rất nhanh, như một lời dỗ dành hơn là dục vọng.
“Ngủ một lát.” Hắn thấp giọng nói. “Tôi ở đây.”
Thẩm Từ Du nhắm mắt, nhưng tay vẫn nắm lấy tay hắn. “Không được đi.”
“Không đi.”
“Nếu tôi tỉnh dậy không thấy cậu…”
“Anh sẽ thấy tôi.” Hạ Trường Uyên nắm lại tay y. “Chỉ cần anh mở mắt, tôi nhất định ở đây.”
Thẩm Từ Du không nói nữa. Thuốc và pheromone cùng phát huy tác dụng, cơn sốt tạm thời lùi xuống, y dần chìm vào giấc ngủ. Hạ Trường Uyên ngồi cạnh giường, ngón tay nhẹ nhàng giữ lấy tay y, không dám dùng lực quá mạnh. Trên môi hắn còn lưu lại mùi bạch trà, trong lòng lại vừa ngọt vừa đau, bởi hắn biết nụ hôn này không phải kết thúc, chỉ là khởi đầu rất nhỏ của sự tin tưởng.
Nửa đêm, thiết bị cảnh báo vang nhẹ lần nữa. Thẩm Từ Du tỉnh lại, kỳ phát tình đợt hai kéo đến mạnh hơn, cơ thể theo bản năng tìm kiếm pheromone Alpha tương thích. Hạ Trường Uyên lập tức gọi bác sĩ Triệu qua hệ thống nội bộ, đồng thời cúi người ôm y theo đúng tư thế đã được phép trước đó. Thẩm Từ Du sốt đến mơ màng hơn ban nãy, nhưng vẫn giữ được một chút tỉnh táo, giọng khàn khàn gọi tên hắn.
“Hạ Trường Uyên.”
“Tôi đây.”
“Đừng để tôi tìm không thấy cậu.”
Hạ Trường Uyên cúi đầu, mắt đỏ đến mức gần như rơi nước. Kiếp trước, y đã từng tìm không thấy hắn trong lúc cần nhất, tìm không thấy Alpha cha của con mình, tìm không thấy pheromone trấn an trong phòng sinh lạnh lẽo, cuối cùng chỉ tìm thấy một tấm bia mộ. Kiếp này, câu nói ấy như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim hắn, đau đến mức hắn phải dùng hết sức mới không để pheromone mất khống chế. Hắn ôm Thẩm Từ Du chặt hơn một chút, cúi đầu hôn lên tóc y.
“Sẽ không.” Hắn nói, giọng khàn đến vỡ. “Từ Du, cả đời này anh sẽ không tìm không thấy tôi nữa.”
Thẩm Từ Du không biết có nghe rõ hay không, chỉ tựa vào lòng hắn, tay nắm áo hắn không buông. Mùi bạch trà trong phòng dần được gỗ tuyết tùng bao phủ, cơn sốt tuy chưa hoàn toàn rút đi nhưng không còn hung dữ như ban đầu. Bác sĩ Triệu đứng ngoài cửa nhìn chỉ số ổn định lại, không vào quấy rầy, chỉ nhắn cho Hạ Trường Uyên một dòng: “Duy trì như hiện tại, nếu nhiệt độ không tăng thêm thì không cần dùng thuốc mạnh.” Hạ Trường Uyên đọc xong, đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục ôm người trong lòng đến khi trời gần sáng.
Khi ánh sáng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, Thẩm Từ Du vẫn ngủ. Sắc mặt y đỡ hơn nhiều, hơi thở đều hơn, tuyến thể sau gáy tuy còn đỏ nhưng đã không còn nóng rát. Hạ Trường Uyên ngồi tựa ở đầu giường, nửa người tê cứng vì giữ nguyên tư thế quá lâu, nhưng hắn không động, sợ làm y tỉnh. Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng, bỗng cảm thấy kiếp này thật sự đã khác rồi, bởi đêm phát tình đầu tiên của Thẩm Từ Du không còn là thuốc ức chế liều cao và phòng cách ly lạnh lẽo, mà là một cái ôm, một nụ hôn, một câu “tôi ở đây”.
Điện thoại của hắn đặt trên tủ đầu giường bỗng sáng lên lần nữa. Số lạ của Đông Dạ gửi đến tin nhắn thứ ba, nội dung ngắn hơn trước nhưng ác ý rõ ràng hơn rất nhiều.
“Mày tưởng trốn trong nhà Thẩm Từ Du thì bọn tao không tìm được mày sao?”
Hạ Trường Uyên nhìn dòng chữ ấy, ánh mắt dịu dàng khi cúi xuống nhìn Thẩm Từ Du chậm rãi biến mất. Hắn không nhúc nhích, không đánh thức người trong lòng, chỉ dùng ngón cái chụp màn hình gửi cho trợ lý Tống và lưu lại chứng cứ. Sau đó hắn đặt điện thoại úp xuống, tiếp tục dùng pheromone ổn định cơn ngủ của Thẩm Từ Du, còn trong mắt đã lạnh như lưỡi dao.
Đông Dạ muốn kéo hắn trở lại địa ngục cũ.
Nhưng lần này, địa ngục đó phải tự cháy trước khi kịp chạm đến người hắn yêu.
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0