Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên

Bữa sáng của Thẩm Từ Du trước nay luôn rất yên tĩnh, y không thích người khác nói chuyện khi ăn, cũng không quen có ai ngồi đối diện mình quá lâu. Trên bàn ăn rộng chỉ đặt hai phần cháo hải sản, bánh mì nướng, trứng lòng đào và một bình sữa ấm, tất cả đều được quản gia chuẩn bị theo khẩu vị thanh đạm của y. Hạ Trường Uyên ngồi ở phía đối diện, lưng thẳng, tay đặt trên đầu gối, nhìn qua bình tĩnh hơn rất nhiều Alpha cùng tuổi, nhưng ánh mắt hắn luôn vô thức rơi trên sắc mặt của Thẩm Từ Du. Thẩm Từ Du uống được nửa bát cháo thì buông thìa xuống, ngước mắt nhìn hắn qua làn hơi nóng mỏng.

“Nhìn tôi làm gì?” Thẩm Từ Du hỏi.

Hạ Trường Uyên lập tức thu ánh mắt lại, nhưng rất nhanh lại nhìn về phía y. “Sắc mặt anh không tốt.”

“Đêm qua ngủ muộn.”

“Không chỉ vì ngủ muộn.” Hạ Trường Uyên nhìn hộp thuốc ức chế đặt cạnh tay y, giọng thấp hơn một chút. “Tuyến thể của anh đang nóng, pheromone cũng không ổn định. Nếu thuốc ức chế gần đây bắt đầu giảm hiệu quả, anh nên đổi sang loại dịu hơn, không nên tăng liều mạnh ngay.”

Động tác cầm cốc nước của Thẩm Từ Du hơi ngừng lại, quản gia đang đứng bên cạnh cũng lặng lẽ nhìn Hạ Trường Uyên thêm một cái. Kiến thức về thuốc ức chế không phải bí mật, nhưng rất ít Alpha mười tám tuổi vừa từ tầng đáy xã hội bước ra lại có thể nói chính xác vấn đề của Omega cấp cao như vậy. Hạ Trường Uyên nhận ra ánh mắt của mọi người, nhưng hắn không sửa lời, bởi so với việc bị nghi ngờ, hắn càng sợ Thẩm Từ Du lại dùng thuốc liều cao để ép kỳ phát tình xuống như kiếp trước. Khi ấy y luôn xem cơ thể mình như công cụ vận hành Thẩm gia, đau thì chịu, sốt thì tiêm thuốc, đến cuối cùng tuyến thể bị tổn thương cũng không chịu nói với ai.

“Cậu học mấy thứ này ở đâu?” Thẩm Từ Du đặt cốc xuống, giọng vẫn bình tĩnh.

“Trong sách.” Hạ Trường Uyên đáp.

“Loại sách nào dạy một Alpha chưa tốt nghiệp phổ thông cách phân biệt tác dụng phụ của thuốc ức chế Omega cấp cao?”

“Loại sách mà người nghèo bắt buộc phải đọc.” Hạ Trường Uyên nhìn y, không tránh ánh mắt sắc bén kia. “Tôi không có tiền vào trung tâm điều tiết pheromone mỗi lần kỳ mẫn cảm đến, cũng không có người nhà đưa đi bệnh viện nếu xảy ra chuyện. Cho nên những gì liên quan đến pheromone, thuốc ức chế, tuyến thể và luật quản chế ABO, tôi đều phải tự đọc một chút.”

Thẩm Từ Du không lập tức đáp lại, bởi lời giải thích này nghe hợp lý nhưng vẫn có chỗ quá mức trùng hợp. Y nhìn Alpha trẻ tuổi đối diện, thấy hắn không hề tỏ ra khoe khoang hay cố lấy lòng, ngược lại giống như thật sự đang lo cho y. Sự quan tâm đó rất kỳ lạ, không giống thứ dịu dàng được huấn luyện, cũng không giống dục vọng săn mồi của Alpha trước Omega có pheromone tương thích cao. Nó gần như là bản năng của một người từng mất đi rồi sợ hãi đến cực điểm, khiến Thẩm Từ Du dù nghi ngờ cũng không thể lập tức đẩy hắn ra xa.

“Ăn sáng trước.” Thẩm Từ Du nói. “Sau bữa sáng bác sĩ Triệu sẽ đến kiểm tra tuyến thể cho cậu, tiện thể xem lại thuốc ức chế của tôi.”

Hạ Trường Uyên gật đầu, nhưng vẫn đẩy cốc sữa ấm bên cạnh về phía y. “Uống một chút. Anh uống cà phê khi pheromone không ổn sẽ dễ đau đầu.”

Thẩm Từ Du nhìn cốc sữa trước mặt, hiếm khi không che giấu vẻ ngoài ý muốn. Y không thích đồ quá ngọt, cũng không có thói quen uống sữa buổi sáng, nhưng tối qua quả thật y mất ngủ vì tuyến thể âm ỉ nóng, sáng nay cổ họng khô và thái dương hơi đau. Quản gia biết khẩu vị của y nhưng chưa từng dám tự tiện khuyên y đổi thói quen, trợ lý Tống càng không can thiệp vào chuyện riêng tư ngoài lịch làm việc. Vậy mà Hạ Trường Uyên mới đến chưa đầy một ngày đã dám đẩy cốc sữa sang, ánh mắt còn nghiêm túc như thể nếu y không uống, hắn có thể ngồi đây nhìn đến khi y chịu uống mới thôi.

“Cậu quản hơi nhiều.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên mím môi, thấp giọng đáp: “Sau này tôi sẽ chú ý cách nói.”

“Ý tôi là cậu lấy thân phận gì quản tôi?”

Câu hỏi này làm không khí trên bàn ăn yên tĩnh xuống, ngay cả quản gia cũng cúi đầu thấp hơn. Hạ Trường Uyên biết hiện tại hắn không có thân phận gì, không phải người yêu, không phải bạn đời, thậm chí ngay cả quan hệ bao nuôi cũng chỉ vừa được một câu nói qua loa xác lập. Nhưng hắn từng là Alpha thân mật nhất của Thẩm Từ Du, từng được y cho phép chạm vào tuyến thể yếu ớt nhất, từng nghe y khàn giọng gọi tên mình trong kỳ phát tình, cũng từng vì sự ngu xuẩn của bản thân mà mất đi tất cả những đặc quyền ấy. Hắn nhìn cốc sữa ấm kia, giọng trầm xuống: “Thân phận người đang nợ tiền anh, được không?”

Thẩm Từ Du hơi nhướng mày. “Người nợ tiền còn có quyền quản chủ nợ?”

“Bởi vì nếu chủ nợ không khỏe, tôi sợ mình chưa kịp trả tiền đã không còn người để trả.” Hạ Trường Uyên nói xong, lại cảm thấy câu này quá nặng, bèn chậm lại. “Tôi không có ý nguyền rủa anh. Tôi chỉ muốn anh khỏe mạnh một chút.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng vẫn cầm cốc sữa lên uống một ngụm. Sữa ấm không quá ngọt, nhiệt độ vừa phải, trôi xuống cổ họng quả thật khiến cảm giác khô rát dịu đi một ít. Hạ Trường Uyên thấy y uống, hàng mày căng chặt từ sáng đến giờ mới thả lỏng rất nhẹ. Thẩm Từ Du bắt được biến hóa đó, bỗng cảm thấy Alpha này thật sự rất lạ, rõ ràng vẻ ngoài hung hăng sắc bén, nhưng chỉ vì y uống một ngụm sữa mà đôi mắt lại mềm xuống như vậy.

Sau bữa sáng, bác sĩ Triệu đến biệt thự cùng hai trợ lý y tế, mang theo thiết bị kiểm tra di động chuyên dùng cho Alpha và Omega cấp cao. Ông đã phục vụ Thẩm gia nhiều năm, biết rõ thân phận của Thẩm Từ Du, cũng biết y cực kỳ ghét người khác nhúng tay vào chuyện tuyến thể của mình. Vì vậy khi nhìn thấy một Alpha trẻ tuổi ngồi trong phòng kiểm tra riêng của biệt thự, bác sĩ Triệu khó tránh khỏi sửng sốt. Hạ Trường Uyên lại rất bình tĩnh, chủ động tháo miếng chặn pheromone giá rẻ sau gáy, để lộ vùng tuyến thể có màu da hơi sậm hơn người thường.

“Cậu Hạ, lát nữa tôi sẽ lấy một ít mẫu pheromone để xét nghiệm cấp bậc và độ ổn định.” Bác sĩ Triệu điều chỉnh máy, giọng ôn hòa nhưng chuyên nghiệp. “Quá trình này có thể khiến tuyến thể hơi nóng, nếu cảm thấy khó chịu thì nói ngay. Alpha trẻ tuổi có pheromone mạnh thường dễ phản ứng quá mức khi bị kích thích, đặc biệt là trong không gian có Omega cấp cao ở gần.”

“Tôi biết.” Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du đang ngồi cách đó không xa. “Nếu pheromone của tôi ảnh hưởng đến anh ấy, cứ tiêm thuốc ổn định cho tôi trước.”

Thẩm Từ Du đang xem tài liệu trên máy tính bảng, nghe vậy thì ngẩng đầu. “Bác sĩ còn chưa kiểm tra, cậu đã chuẩn bị bị tiêm thuốc?”

“Tôi sợ mình làm anh khó chịu.”

“Cậu nghĩ pheromone của mình mạnh đến mức đó?”

“Không phải mạnh.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất thấp. “Là sợ quá hợp.”

Bác sĩ Triệu dừng động tác, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc. Trong xã hội ABO, độ tương thích cao không phải chuyện hiếm đến mức chưa từng có, nhưng đạt đến mức khiến hai bên chỉ gặp một đêm đã phản ứng rõ rệt thì phải kiểm tra cẩn thận. Omega cấp cao như Thẩm Từ Du vốn đã khó dùng thuốc, nếu thật sự gặp Alpha có độ tương thích cực cao, pheromone của đối phương vừa có thể trở thành thuốc an thần tự nhiên, vừa có thể trở thành nguy cơ mất kiểm soát nếu xử lý không đúng. Thẩm Từ Du đặt máy tính bảng xuống, nhìn Hạ Trường Uyên bằng ánh mắt sâu hơn một chút.

“Cậu cảm nhận được?” y hỏi.

“Ừm.” Hạ Trường Uyên không giấu. “Từ lúc ngửi thấy pheromone của anh tối qua, tuyến thể của tôi đã phản ứng. Không phải kiểu mất kiểm soát muốn chiếm hữu, mà là rất ổn, giống như cơ thể biết người trước mặt rất quan trọng.”

Lời này quá trực tiếp, trực tiếp đến mức bác sĩ Triệu phía sau cũng ho nhẹ một tiếng. Thẩm Từ Du vốn không phải người dễ xấu hổ, nhưng tuyến thể sau gáy vẫn vì câu “rất quan trọng” kia mà hơi nóng lên. Y biết Hạ Trường Uyên chưa chắc hiểu lời này thân mật đến mức nào, hoặc có lẽ hắn hiểu nhưng vẫn cố ý nói ra. Dù thế nào, phản ứng của cơ thể y không thể giả, mùi bạch trà vốn được miếng chặn pheromone kìm giữ lại vẫn lặng lẽ thoát ra một chút.

Bác sĩ Triệu nhanh chóng bắt đầu kiểm tra, thiết bị cảm ứng vừa chạm vào tuyến thể của Hạ Trường Uyên, chỉ số trên màn hình đã nhảy lên rất nhanh. Hạ Trường Uyên khẽ cau mày, pheromone rượu mạnh và gỗ tuyết tùng vì kích thích mà lan ra, nhưng chưa kịp khuếch tán đã bị hắn ép xuống bằng ý chí. Alpha mười tám tuổi bình thường rất khó làm được điều này, bởi tuyến thể ở độ tuổi này vừa phát triển hoàn chỉnh, bản năng mạnh hơn lý trí, đặc biệt là Alpha cấp cao thường dễ bị cảm xúc kéo đi. Nhưng Hạ Trường Uyên đã sống qua những năm tháng hỗn loạn nhất, từng tự mình chống qua kỳ mẫn cảm trong phòng trọ chật hẹp, cũng từng vì không muốn làm tổn thương Thẩm Từ Du mà học cách khống chế từng tia pheromone.

“Khả năng kiểm soát rất tốt.” Bác sĩ Triệu nhìn số liệu, giọng không giấu được kinh ngạc. “Cấp bậc pheromone sơ bộ là S, có thể cao hơn khi kiểm tra đầy đủ ở trung tâm. Nhưng kỳ lạ là độ ổn định của cậu vượt xa Alpha cùng tuổi, giống người đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp nhiều năm.”

Thẩm Từ Du nhìn Hạ Trường Uyên. “Cậu từng được huấn luyện?”

“Chưa từng.” Hạ Trường Uyên đáp. “Chỉ là không muốn mất kiểm soát.”

“Một Alpha cấp S, mười tám tuổi, không qua huấn luyện, lại có thể tự ép pheromone xuống khi bị kích thích tuyến thể.” Thẩm Từ Du dựa lưng vào ghế, giọng nhạt nhưng từng chữ đều sắc. “Hạ Trường Uyên, cậu khiến tôi càng lúc càng tò mò.”

Hạ Trường Uyên không biết nên cười hay nên đau. Kiếp trước Thẩm Từ Du cũng từng nói hứng thú với hắn, nhưng hứng thú ấy bắt đầu từ thân thể, từ pheromone, từ sự hợp mắt trong một đêm quán bar. Kiếp này hắn muốn nhiều hơn, muốn sự tò mò kia chậm rãi biến thành tin tưởng, thành thói quen, thành tình yêu, nhưng hắn cũng biết mình không thể vội đến mức dọa y. Hắn chỉ nhìn Thẩm Từ Du, thấp giọng nói: “Tò mò cũng tốt, ít nhất anh sẽ nhìn tôi lâu hơn một chút.”

Lần này đến lượt Thẩm Từ Du im lặng. Bác sĩ Triệu cúi đầu xem máy, giả vờ mình không nghe thấy cuộc đối thoại quá mức vi diệu này. Kiểm tra của Hạ Trường Uyên kết thúc rất nhanh, nhưng khi đến lượt Thẩm Từ Du, bác sĩ Triệu vừa xem báo cáo thuốc gần đây đã cau mày. Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh, ánh mắt lập tức thay đổi, sự lo lắng trong mắt hắn nặng đến mức Thẩm Từ Du muốn bỏ qua cũng không được.

“Tiên sinh, thuốc ức chế của cậu quả thật bắt đầu có dấu hiệu kháng nhẹ.” Bác sĩ Triệu nói rất cẩn thận. “Nếu tiếp tục dùng loại cũ, kỳ phát tình lần này có thể đến sớm hơn dự đoán, hơn nữa phản ứng sẽ mạnh hơn. Tôi không đề nghị tăng liều ngay, vì tuyến thể của cậu vốn nhạy cảm, dùng thuốc mạnh lâu dài sẽ ảnh hưởng đến khả năng ổn định nội tiết sau này.”

“Đổi thuốc thì sao?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Có thể đổi sang loại dịu hơn kết hợp điều trị pheromone phụ trợ.” Bác sĩ Triệu nhìn Hạ Trường Uyên một cái. “Nếu độ tương thích của hai người thật sự cao, pheromone Alpha của cậu Hạ có thể hỗ trợ trấn an trong kỳ phát tình. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hai bên đều đồng ý, cậu Hạ có đủ khả năng kiểm soát, và quá trình phải có thuốc dự phòng.”

Thẩm Từ Du chưa đáp, Hạ Trường Uyên đã nói: “Tôi đồng ý.”

Bác sĩ Triệu nhìn hắn, nhắc nhở: “Cậu Hạ, hỗ trợ Omega cấp cao qua kỳ phát tình không đơn giản như phóng một chút pheromone. Trong trạng thái đó, cả Alpha lẫn Omega đều dễ bị bản năng ảnh hưởng, nếu cậu không giữ được giới hạn, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.”

“Tôi sẽ giữ được.” Hạ Trường Uyên nói.

Thẩm Từ Du đặt báo cáo xuống, giọng lạnh đi một chút. “Tôi còn chưa đồng ý.”

Hạ Trường Uyên lập tức nhìn y, ánh mắt đang căng lên vì lo lắng bỗng dịu xuống. “Xin lỗi, tôi chỉ trả lời phần của tôi. Quyết định là của anh, nếu anh không muốn, tôi sẽ không chạm vào anh.”

Câu cuối cùng rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại khiến Thẩm Từ Du cảm thấy tuyến thể sau gáy hơi tê. Từ nhỏ đến lớn, y đã gặp quá nhiều người muốn thay y quyết định, cha y từng muốn dùng hôn nhân của y đổi lấy lợi ích, hội đồng quản trị từng muốn dùng giới tính Omega để phủ nhận năng lực của y, ngay cả những Alpha có ý với y cũng thường nói những lời như “tôi sẽ bảo vệ em” rồi tự tiện bước qua ranh giới. Hạ Trường Uyên khác, hắn rõ ràng rất muốn đến gần, nhưng lại nghiêm túc nói nếu y không muốn thì hắn sẽ không chạm. Sự kiềm chế đó khiến pheromone gỗ tuyết tùng của hắn trở nên an toàn hơn bất kỳ lời bảo đảm nào.

“Bác sĩ Triệu, chuẩn bị phương án mới.” Thẩm Từ Du nói sau một lúc. “Thuốc ức chế đổi sang loại dịu hơn, thuốc dự phòng để trong phòng ngủ chính và phòng của cậu ấy. Còn chuyện hỗ trợ pheromone, đợi kỳ phát tình thật sự đến rồi tính.”

Bác sĩ Triệu gật đầu. “Tôi hiểu. Ngoài ra, trong mấy ngày tới tiên sinh nên giảm cường độ làm việc, tránh uống cà phê, tránh rượu, không nên tham gia tiệc có nhiều Alpha. Nếu có dấu hiệu sốt tuyến thể, tim đập nhanh hoặc pheromone mất kiểm soát, phải báo ngay.”

“Lịch tuần này của tôi không thể giảm hết.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên cau mày. “Có lịch nào bắt buộc anh phải tự đi?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu đang hỏi với thân phận gì?”

“Người vay tiền tương lai.” Hạ Trường Uyên đáp rất nhanh. “Nếu anh ngã bệnh, khoản vay của tôi sẽ gặp rủi ro.”

Bác sĩ Triệu suýt bật cười, quản gia đứng ngoài cửa cũng cúi đầu che đi khóe môi. Thẩm Từ Du nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Trường Uyên, cuối cùng không vạch trần cái cớ vụng về ấy. Y mở máy tính bảng, đưa lịch trình cho hắn xem như muốn thử xem hắn có thể nói ra gì. Hạ Trường Uyên cúi xuống, rất tự nhiên đứng cạnh ghế của y, khoảng cách gần đến mức mùi bạch trà và gỗ tuyết tùng chạm vào nhau rất nhẹ.

“Bữa tiệc tối thứ sáu bỏ đi.” Hạ Trường Uyên chỉ vào một mục. “Địa điểm là khách sạn Lâm Giang, nhiều Alpha, không khí kín, lại có rượu. Với trạng thái của anh hiện tại, nếu pheromone bị kích thích rất dễ xảy ra chuyện.”

Thẩm Từ Du nhìn đầu ngón tay hắn. “Đó là tiệc của nhà họ Chu, tôi không đi sẽ có người nói Thẩm gia không nể mặt.”

“Nhà họ Chu tháng sau sẽ bị điều tra vì dự án bến cảng phía nam.” Hạ Trường Uyên nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, lập tức dừng lại.

Ánh mắt Thẩm Từ Du sắc xuống. “Cậu nói gì?”

Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp, trong lòng biết chuyện này chưa từng được công bố ở thời điểm hiện tại. Kiếp trước dự án bến cảng phía nam của nhà họ Chu bị lộ ra vấn đề tài chính và vận chuyển hàng cấm, kéo theo vài tập đoàn từng hợp tác chịu tổn thất lớn, Thẩm gia vì Thẩm Từ Du cảnh giác nên chỉ bị ảnh hưởng nhẹ. Nhưng hiện tại nếu hắn nói quá rõ, Thẩm Từ Du chắc chắn sẽ nghi ngờ nguồn tin của hắn. Hắn nhìn y, hạ giọng nói: “Tôi từng nghe khách trong hộp đêm nhắc đến, nói nhà họ Chu gần đây vận chuyển hàng ở bến cảng không sạch sẽ. Tôi không có chứng cứ, nhưng anh có thể cho người kiểm tra.”

Thẩm Từ Du không lập tức tin, cũng không lập tức phủ nhận. Y gọi trợ lý Tống vào, dặn dò vài câu để người đi xác minh kín về dự án bến cảng phía nam, sau đó mới quay lại nhìn Hạ Trường Uyên. “Còn gì nữa?”

“Cuộc họp với công ty dược Khải Nguyên chiều mai có thể giữ.” Hạ Trường Uyên chỉ vào mục tiếp theo. “Bọn họ đang nghiên cứu thuốc ổn định tuyến thể Omega thế hệ mới, hiện tại thiếu vốn, nhưng hai năm sau sẽ có kết quả đột phá. Nếu anh muốn đầu tư, đây là thời điểm tốt nhất.”

Thẩm Từ Du hơi nheo mắt. “Cậu biết Khải Nguyên?”

“Hộp đêm có đủ loại khách.” Hạ Trường Uyên bình tĩnh hơn lần trước. “Tôi nghe được rất nhiều chuyện vụn vặt, chỉ là trước kia không có tư cách dùng đến.”

“Vậy cậu muốn vay tiền tôi mở công ty cũng vì nghe chuyện vụn vặt ở hộp đêm?”

“Một phần.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng nghiêm túc. “Phần còn lại là tôi muốn thoát khỏi cuộc sống cũ. Tôi không muốn làm tay đấm, không muốn đua xe, không muốn dùng mạng đổi tiền. Tôi muốn sạch sẽ một chút, ít nhất khi đứng cạnh anh, không khiến anh mất mặt.”

Lời này khiến phòng khách yên tĩnh xuống. Thẩm Từ Du vốn đang định tiếp tục chất vấn, nhưng câu “không muốn dùng mạng đổi tiền” của hắn lại khiến y khựng lại rất nhẹ. Một Alpha mười tám tuổi nghèo khó, nếu không ai kéo một tay, con đường trước mặt quả thật rất dễ trượt xuống bóng tối, đánh nhau, đua xe, võ đài ngầm, những thứ ấy đều là nơi Alpha trẻ tuổi bị bản năng và nghèo túng nuốt chửng. Y nhìn Hạ Trường Uyên, bỗng hiểu vì sao tối qua mình muốn đưa hắn ra khỏi hộp đêm, bởi người này giống một thanh đao còn chưa kịp rỉ máu, nếu bị ném vào bùn lâu hơn, có lẽ sẽ thật sự trở thành thứ không ai dám chạm.

“Muốn tôi cho cậu vay bao nhiêu?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Năm triệu.” Hạ Trường Uyên đáp.

Trợ lý Tống vừa bước vào suýt trượt tay làm rơi tập tài liệu. Năm triệu đối với Thẩm Từ Du không phải con số lớn, nhưng đối với một Alpha mười tám tuổi không tài sản đảm bảo, không kinh nghiệm thương trường, không bằng cấp, đó gần như là lời nói hoang đường. Hạ Trường Uyên biết ánh mắt mọi người đều đặt trên mình, nhưng hắn không né tránh. Kiếp trước hắn mất hơn bốn năm mới kiếm được số tiền đầu tiên đủ để đầu tư, khi đó rất nhiều cơ hội đã qua mất, kiếp này hắn phải tranh từng tháng, thậm chí từng ngày.

Thẩm Từ Du gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế. “Cậu lấy gì bảo đảm sẽ trả được?”

“Tôi viết giấy nợ, lãi suất theo ngân hàng.” Hạ Trường Uyên nói. “Nếu ba năm sau tôi không trả được, tôi làm việc cho anh mười năm, lương trừ vào nợ.”

“Cậu biết lương của cậu mười năm cũng chưa chắc đủ trả cả vốn lẫn lãi không?”

“Vậy hai mươi năm.” Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt không hề dao động. “Hoặc cả đời cũng được.”

Thẩm Từ Du vốn đang lạnh nhạt, nghe đến câu cuối thì động tác gõ tay dừng lại. Cả đời, hai chữ ấy từ miệng một Alpha mười tám tuổi nói ra đáng lẽ phải buồn cười, nhưng giọng Hạ Trường Uyên lại quá nghiêm túc. Không phải lời tán tỉnh bồng bột, cũng không phải trò khích tướng vụng về, mà giống như hắn thật sự đã đặt cả đời mình lên bàn cân từ trước khi mở miệng. Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng cảm thấy bản thân nếu tiếp tục truy hỏi có lẽ sẽ chạm đến thứ gì đó rất sâu trong người này.

“Đưa kế hoạch cho tôi trước tối nay.” Thẩm Từ Du nói. “Nếu viết không ra gì, một đồng tôi cũng không cho.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Tôi sẽ viết xong.”

“Còn một chuyện.” Thẩm Từ Du nhìn hắn từ trên xuống dưới. “Tối nay có người đưa quần áo đến, cắt tóc lại, ngày mai theo tôi đến Thẩm thị.”

“Đến Thẩm thị làm gì?”

“Ký thỏa thuận vay tiền, kiểm tra lại tư cách đi học của cậu, thuận tiện để phòng pháp vụ soạn hợp đồng.” Thẩm Từ Du dừng một chút, ánh mắt lướt qua vành tai hơi đỏ của hắn. “Không phải cậu nói muốn sạch sẽ đứng cạnh tôi sao? Vậy bắt đầu từ việc đừng mặc chiếc áo đồng phục hộp đêm đó nữa.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi đen đã giặt đến bạc màu trên người mình, bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Kiếp trước hắn từng ghét tất cả những gì Thẩm Từ Du đưa cho, vì cảm thấy đó là dấu hiệu mình thấp hơn y một bậc, sau này khi kiếm được tiền, hắn dùng hàng hiệu chất đầy tủ quần áo nhưng vẫn không lấp nổi khoảng trống trong lòng. Bây giờ hắn mới hiểu, thứ làm hắn nhục nhã chưa bao giờ là sự giúp đỡ của Thẩm Từ Du, mà là sự tự ti khiến hắn đẩy lòng tốt của y ra xa. Hắn ngẩng đầu nhìn y, giọng hơi khàn: “Được. Anh chọn cho tôi, tôi mặc.”

Câu này khiến Thẩm Từ Du hơi mất tự nhiên, bởi nghe thế nào cũng giống một Alpha ngoan ngoãn giao quyền thân mật cho Omega của mình. Y dời mắt, cầm máy tính bảng lên như tiếp tục xem tài liệu, nhưng mùi bạch trà quanh người lại lặng lẽ đậm hơn một chút. Hạ Trường Uyên cảm nhận được, nhưng chỉ cúi đầu nhịn cười rất nhẹ. Cảm giác này quá xa xỉ, xa xỉ đến mức hắn không dám cười rõ ràng, chỉ sợ mình làm kinh động khoảnh khắc y mềm xuống.

Buổi chiều, Hạ Trường Uyên ngồi trong thư phòng phụ viết kế hoạch đầu tư, Thẩm Từ Du thì xử lý công việc ở phòng bên cạnh. Giữa hai căn phòng chỉ cách một cánh cửa gỗ khép hờ, mùi bạch trà rất nhạt thỉnh thoảng theo gió điều hòa lan tới, giúp Hạ Trường Uyên giữ được sự bình tĩnh hiếm có. Hắn viết rất nhanh, không dùng những lời hoa mỹ quá mức, chỉ liệt kê ba hướng đầu tư đầu tiên: công nghệ sinh học tuyến thể, phần mềm quản lý dữ liệu y tế ABO, và một khu đất cũ gần tuyến tàu điện đang âm thầm được quy hoạch. Mỗi hạng mục đều có lý do, mốc thời gian, rủi ro, phương án thoái vốn và cách sử dụng năm triệu ban đầu, rõ ràng đến mức không giống bản kế hoạch của một học sinh mười tám tuổi.

Đến chạng vạng, Thẩm Từ Du đẩy cửa bước vào thì thấy Hạ Trường Uyên đang cắn đầu bút cau mày sửa một dòng số liệu. Ánh hoàng hôn rơi lên vai hắn, làm dịu đi vẻ sắc bén của gương mặt quá trưởng thành kia, nhưng sống lưng thẳng và ánh mắt tập trung lại khiến hắn không giống một kẻ ăn nhờ ở đậu. Thẩm Từ Du đứng ở cửa nhìn vài giây, bỗng nhớ đến rất nhiều Alpha trẻ tuổi trong giới hào môn, bọn họ được gia đình trải đường, học trường tốt nhất, dùng tài nguyên tốt nhất, nhưng ánh mắt lại không có thứ quyết liệt như Hạ Trường Uyên. Người này giống một con thú từng bò ra từ vũng bùn, biết rõ dưới chân là vực sâu nên khi có cơ hội leo lên, hắn sẽ cắn răng đến chảy máu cũng không buông.

“Xong chưa?” Thẩm Từ Du hỏi.

Hạ Trường Uyên ngẩng đầu, trong mắt lập tức có ánh sáng. “Sắp xong rồi. Anh ngồi trước, tôi rót nước cho anh.”

“Không cần, tôi chỉ qua xem cậu có đang viết kế hoạch hay đang ngủ bù.”

“Tôi không ngủ.” Hạ Trường Uyên đứng dậy kéo ghế cho y, động tác tự nhiên đến mức giống đã làm vô số lần. “Anh ngồi đi, đứng lâu tuyến thể sẽ mệt.”

Thẩm Từ Du nhìn chiếc ghế được kéo ra. “Tuyến thể không nằm ở chân.”

“Nhưng cơ thể anh đang chuẩn bị vào kỳ phát tình, mệt ở đâu cũng sẽ kéo tuyến thể khó chịu.” Hạ Trường Uyên đáp rất nghiêm túc. “Bác sĩ Triệu nói anh phải giảm cường độ làm việc.”

“Bác sĩ Triệu nói, hay cậu nói?”

“Tôi mượn lời bác sĩ Triệu để nói.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn hai giây, cuối cùng vẫn ngồi xuống. Hạ Trường Uyên đặt bản kế hoạch trước mặt y, rồi lui sang bên cạnh chứ không đứng quá gần. Thẩm Từ Du lật từng trang rất nhanh, vẻ mặt ban đầu còn nhàn nhạt, nhưng đến trang thứ ba thì ánh mắt đã thay đổi. Y là người làm thương trường từ rất sớm, đương nhiên nhìn ra bản kế hoạch này không hoàn hảo, nhiều chỗ còn thiếu kinh nghiệm thực chiến, nhưng tư duy và lựa chọn hạng mục lại cực kỳ sắc bén, nhất là phần công nghệ sinh học tuyến thể, gần như trùng với hướng y đang âm thầm quan sát.

“Cậu viết một mình?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Ừm.”

“Không ai dạy?”

“Không ai dạy.”

“Vậy vì sao chọn Khải Nguyên và hệ thống dữ liệu y tế ABO?”

Hạ Trường Uyên đã chuẩn bị câu trả lời. “Xã hội ABO càng phát triển, nhu cầu quản lý sức khỏe tuyến thể càng cao. Hiện tại chất ức chế phổ thông quá rẻ thì hiệu quả thấp, loại cao cấp quá đắt khiến người nghèo khó tiếp cận. Nếu có công ty làm được thuốc ổn định dịu hơn, phù hợp nhiều cấp bậc pheromone hơn, thị trường sẽ rất lớn. Còn dữ liệu y tế ABO, tương lai bệnh viện, trung tâm điều tiết pheromone, trường học và doanh nghiệp đều cần hệ thống đánh giá rủi ro tốt hơn.”

Thẩm Từ Du nghe xong, ánh mắt đặt trên người hắn lâu hơn. “Cậu không giống muốn kiếm tiền nhanh, ngược lại giống đã nghĩ rất lâu về chuyện tuyến thể và thuốc ức chế.”

Hạ Trường Uyên im lặng một lát. “Vì tôi từng thấy có người chịu rất nhiều khổ vì những thứ này.”

“Ai?”

“Một người rất quan trọng.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng nhẹ đến mức gần như tan trong không khí. “Quan trọng đến mức tôi không muốn thấy người đó đau thêm lần nào nữa.”

Thẩm Từ Du chậm rãi cụp mắt xuống bản kế hoạch. Y cảm thấy câu này không nên khiến mình để ý, bởi Hạ Trường Uyên có quá khứ riêng, có người quan trọng riêng cũng rất bình thường. Nhưng không hiểu vì sao, khi nghe hắn nói đến người đó bằng giọng dịu dàng như vậy, trong lòng y lại sinh ra một chút cảm giác khó chịu rất nhạt. Cảm giác ấy xa lạ đến mức y lập tức đè xuống, chỉ lạnh nhạt nói: “Nếu người đó quan trọng như vậy, sao cậu còn đi theo tôi?”

Hạ Trường Uyên sửng sốt, sau đó gần như lập tức hiểu ra điều gì. Hắn cúi người nhìn thẳng vào mắt Thẩm Từ Du, đáy mắt hiện lên ý cười rất nhẹ nhưng không hề trêu chọc. “Anh hiểu lầm rồi.”

“Hiểu lầm gì?”

“Người đó không phải ai khác.” Hạ Trường Uyên nói rất chậm. “Là anh.”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu, ánh mắt sau tròng kính mỏng hiếm khi mất đi sự bình tĩnh trong một nhịp. Hạ Trường Uyên không nói tiếp nữa, bởi hắn biết chỉ một câu này đã đủ khiến hiện tại trở nên quá mức thân mật. Nhưng hắn cũng không muốn để Thẩm Từ Du hiểu lầm rằng trong lòng mình có một người quan trọng khác, càng không muốn y vì chút hiểu lầm không đáng có mà lùi lại. Kiếp trước bọn họ đã bỏ lỡ quá nhiều vì không nói, vì ngạo mạn, vì sợ hãi, kiếp này hắn có thể giấu chuyện trọng sinh, nhưng không muốn giấu việc mình đặt y trong lòng.

Thẩm Từ Du dời mắt trước. “Cậu mới gặp tôi chưa đến một ngày.”

“Có vài người chỉ cần gặp một lần đã đủ rồi.”

“Cậu nói chuyện luôn như vậy với người bao nuôi mình?”

“Tôi chỉ nói vậy với anh.” Hạ Trường Uyên đáp.

Thẩm Từ Du khép bản kế hoạch lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt nhưng đầu ngón tay đặt trên bìa giấy hơi siết. Pheromone bạch trà quanh người y vì cảm xúc dao động mà lộ ra rõ hơn, lần này không phải dấu hiệu phát tình hoàn toàn, mà là phản ứng vô thức của Omega trước Alpha có độ tương thích cao. Hạ Trường Uyên cảm nhận được, lập tức lùi nửa bước, chủ động kéo khoảng cách. Hành động này khiến Thẩm Từ Du nhìn hắn thêm một cái, ánh mắt phức tạp hơn ban nãy.

“Lùi làm gì?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Sợ ảnh hưởng đến anh.”

“Cậu vừa nói tôi rất quan trọng, bây giờ lại tránh xa?”

“Quan trọng nên mới không thể tùy tiện đến gần.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng thấp và dịu. “Thẩm Từ Du, tôi muốn anh tin tôi, không phải sợ tôi.”

Lời này như một bàn tay chạm rất nhẹ vào nơi sâu nhất trong lòng Thẩm Từ Du. Y từng bị quá nhiều người ép phải phòng bị, từ cha ruột đến đối thủ, từ Alpha theo đuổi đến thân thích trong gia tộc, ai cũng muốn y tin họ, nhưng cuối cùng đều dùng lợi ích để đổi. Hạ Trường Uyên lại nói muốn y tin, không phải sợ. Rõ ràng chỉ là một Alpha vừa bước vào nhà y chưa đầy một ngày, vậy mà y lại thật sự không bài xích câu nói ấy.

Đúng lúc này, điện thoại nội bộ vang lên, quản gia báo người của cửa hàng quần áo đã đến. Thẩm Từ Du đứng dậy, đem bản kế hoạch theo, giọng trở lại bình tĩnh thường ngày. “Kế hoạch tôi sẽ xem kỹ hơn. Nếu không có vấn đề lớn, ngày mai ký hợp đồng vay tiền.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Cảm ơn anh.”

“Đừng cảm ơn quá sớm.” Thẩm Từ Du liếc hắn. “Năm triệu không phải tiền mua kẹo. Nếu cậu thua sạch, tôi sẽ thật sự để cậu làm việc trả nợ.”

“Được.” Hạ Trường Uyên nói. “Tôi sẽ không để anh lỗ.”

Thẩm Từ Du đưa hắn xuống phòng khách thử quần áo. Cửa hàng mang đến rất nhiều bộ, từ sơ mi, quần tây, áo khoác đến đồ mặc thường ngày, tất cả đều là kiểu dáng đơn giản nhưng chất liệu rất tốt. Hạ Trường Uyên thay bộ đầu tiên bước ra, áo sơ mi trắng ôm lấy vai rộng và eo gọn, quần tây đen kéo dài đôi chân vốn đã thẳng, vẻ hoang dã của tầng đáy xã hội vẫn còn đó, nhưng bị lớp vải sạch sẽ và đường cắt tinh tế ép thành một loại khí chất nguy hiểm trưởng thành. Thẩm Từ Du đang xem tài liệu cũng phải dừng lại vài giây.

“Không hợp?” Hạ Trường Uyên hỏi.

“Quá chật ở vai.” Thẩm Từ Du nói với nhân viên. “Đổi size khác, áo khoác chọn kiểu ít cứng hơn. Cậu ấy còn đi học, không cần mặc như người chuẩn bị vào hội đồng quản trị.”

Nhân viên vội ghi lại. Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du nghiêm túc chọn đồ cho mình, ánh mắt lại mềm xuống. Kiếp trước hắn từng mua vô số quần áo đắt tiền, nhưng Thẩm Từ Du rất ít khi can thiệp, bởi khi bọn họ gặp lại, hắn đã là một Alpha trưởng thành lăn lộn trong thế giới ngầm, có phong cách riêng, có gai nhọn riêng, cũng có khoảng cách riêng. Lần này khác, y đang tự tay kéo hắn khỏi hình ảnh nhếch nhác của hộp đêm, giống như cho hắn một khởi đầu sạch sẽ hơn.

“Cười gì?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Vui.” Hạ Trường Uyên đáp.

“Thử đồ thôi cũng vui?”

“Ừm.” Hắn nhìn y, giọng rất thật. “Anh chọn cho tôi, tôi vui.”

Nhân viên bên cạnh cúi đầu giả vờ chỉnh tay áo, quản gia quay đi dặn người pha trà, trợ lý Tống im lặng nhìn sàn nhà. Thẩm Từ Du hiếm khi bị một câu nói đơn giản làm cho không biết đáp thế nào, cuối cùng chỉ lạnh mặt bảo hắn vào thay bộ khác. Nhưng khi Hạ Trường Uyên xoay người đi vào phòng thay đồ tạm thời, y mới nâng tay chạm nhẹ lên tuyến thể sau gáy qua miếng chặn pheromone. Nơi đó đang nóng, không đến mức mất kiểm soát, nhưng rõ ràng đã vì Alpha kia mà phản ứng.

Đêm xuống, bác sĩ Triệu cho người đưa thuốc mới đến, đồng thời nhắc lại rằng kỳ phát tình của Thẩm Từ Du có thể đến trong vòng ba đến năm ngày. Hạ Trường Uyên nghe xong thì đi thẳng vào bếp hỏi quản gia về thực đơn, lại kiểm tra vị trí thuốc dự phòng trong phòng khách, phòng ngủ chính và phòng mình. Quản gia vốn còn giữ thái độ quan sát với hắn, thấy hắn nghiêm túc ghi nhớ từng thứ, ánh mắt cũng dịu đi vài phần. Một Alpha trẻ tuổi có thể giả vờ ngoan ngoãn, nhưng rất khó giả vờ lo lắng đến mức ngay cả nhiệt độ nước mật ong cho Omega sắp phát tình cũng hỏi kỹ.

Khi Thẩm Từ Du xuống lầu uống nước, vừa lúc nghe thấy Hạ Trường Uyên hỏi quản gia: “Mật ong không được quá ngọt, anh ấy không thích. Cà phê trong mấy ngày này đừng đưa lên, nếu anh ấy hỏi thì nói bác sĩ dặn. Nhiệt độ phòng ngủ chính không nên quá thấp, kỳ phát tình tuyến thể dễ đau, khăn lạnh và miếng dán hạ sốt để ở ngăn kéo đầu giường được không?”

Quản gia đáp: “Được thì được, nhưng tiên sinh không thích người khác tự ý sắp xếp thói quen sinh hoạt của ngài ấy.”

Hạ Trường Uyên im lặng một chút. “Vậy chú cứ nói là tôi tự ý, nếu anh ấy giận thì để anh ấy mắng tôi.”

Thẩm Từ Du đứng ở đầu cầu thang, bỗng không bước xuống nữa. Y nhìn bóng lưng cao lớn của Hạ Trường Uyên trong bếp, nghe hắn dùng giọng nghiêm túc bàn với quản gia về những chuyện vụn vặt mà trước kia không ai dám đặt lên trước công việc của y. Rõ ràng chỉ là một Alpha mới đến, rõ ràng y còn chưa quyết định có nên để người này bước quá gần không, vậy mà căn nhà này đã vì hắn mà thay đổi rất nhiều. Sự thay đổi ấy không ồn ào, cũng không xâm phạm, chỉ giống một lớp pheromone gỗ tuyết tùng rất nhẹ, từ từ phủ lên những góc lạnh lẽo y đã quen chịu đựng một mình.

“Anh đứng đó bao lâu rồi?” Hạ Trường Uyên quay đầu nhìn thấy y, lập tức đặt cốc nước xuống đi ra. “Tuyến thể lại khó chịu?”

Thẩm Từ Du bước xuống cầu thang, giọng nhạt như cũ. “Cậu định đổi hết thói quen trong nhà tôi?”

“Không đổi hết.” Hạ Trường Uyên đi đến trước mặt y, giữ khoảng cách vừa phải. “Chỉ đổi mấy ngày anh sắp phát tình. Qua kỳ này nếu anh không thích, tôi sẽ bảo quản gia đổi lại.”

“Nếu tôi nói bây giờ đã không thích?”

“Vậy tôi sẽ không đổi.” Hạ Trường Uyên đáp rất nhanh, nhưng ánh mắt lại không giấu được lo lắng. “Nhưng ít nhất cà phê có thể bỏ mấy ngày không? Tôi biết anh quen dùng nó để tỉnh táo làm việc, nhưng lúc này nó thật sự không tốt cho anh.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, bỗng hỏi: “Hạ Trường Uyên, cậu từng chăm sóc Omega phát tình?”

Hạ Trường Uyên khựng lại. Kiếp trước hắn không chỉ từng chăm sóc, còn từng ôm Thẩm Từ Du qua những đêm pheromone quấn lấy nhau đến không phân rõ ai thuộc về ai. Hắn biết nhiệt độ cơ thể y tăng lên sẽ bắt đầu từ sau gáy, biết y đau đầu trước khi sốt, biết y mất kiểm soát cũng sẽ cắn môi không chịu gọi người, biết y thích được hắn ôm từ phía sau hơn là đối diện, vì như vậy y có thể giấu vẻ yếu đuối của mình. Nhưng những điều này hiện tại không thể nói ra, nếu nói, y sẽ chỉ thấy đáng sợ.

“Chưa từng.” Hắn nói.

“Vậy cậu lấy đâu ra tự tin có thể chăm sóc tôi?”

“Không phải tự tin.” Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất thấp. “Là tôi muốn học. Anh khó chịu ở đâu thì nói với tôi, không thích gì cũng nói với tôi, tôi sẽ nhớ.”

Thẩm Từ Du im lặng. Hắn không nói “tôi biết”, mà nói “tôi sẽ nhớ”, cách nói ấy vừa tránh được bí mật của hắn, vừa cho y một đường lui. Y đáng lẽ nên bảo Hạ Trường Uyên đừng xen vào quá nhiều, nhưng khi nhìn đôi mắt kia, lời từ chối lại không thể lập tức nói ra. Có lẽ pheromone tương thích thật sự quá nguy hiểm, nó khiến người ta dễ dàng sinh ra ảo giác được thấu hiểu, ngay cả một Omega quen phòng bị như y cũng không ngoại lệ.

“Vậy nhớ trước một chuyện.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên lập tức nghiêm túc. “Anh nói.”

“Tôi không thích bị ép.”

“Tôi biết.” Hắn đáp rất nhanh, rồi sửa lại. “Tôi nhớ rồi.”

“Cũng không thích người khác tự tiện đánh dấu, dù chỉ là tạm thời.”

“Tôi sẽ không chạm tuyến thể của anh nếu anh không cho phép.”

“Không thích trong kỳ phát tình bị xem như người yếu đuối cần thương hại.”

“Anh không yếu.” Hạ Trường Uyên nhìn y, từng chữ đều rất rõ. “Anh chỉ là sẽ đau, mà người đau thì có thể được chăm sóc. Không phải vì yếu, mà vì xứng đáng được đối xử tốt.”

Thẩm Từ Du bỗng không nói nữa. Câu này giống một hòn đá nhỏ rơi vào mặt hồ đóng băng rất lâu, tiếng động không lớn nhưng từng vòng gợn lại lan ra mãi. Y đã nghe quá nhiều lời khen mình mạnh mẽ, lạnh lùng, thủ đoạn, cũng nghe quá nhiều người nói Omega như y thật hiếm thấy, như thể chỉ khi không đau, không mềm, không cần ai, y mới xứng đáng đứng đầu Thẩm gia. Chưa từng có ai nói rằng y đau không phải vì yếu, được chăm sóc cũng không phải vì thất bại.

Một lúc sau, Thẩm Từ Du xoay người đi về phía phòng ăn nhỏ. “Tôi đói.”

Hạ Trường Uyên sửng sốt, sau đó lập tức theo sau. “Tôi bảo quản gia chuẩn bị cháo ấm, hay anh muốn ăn gì khác?”

“Cháo cũng được.”

“Có muốn thêm trứng hấp không? Không tanh, dễ ăn hơn.”

“Cậu quyết định đi.”

Ba chữ rất bình thường ấy lại khiến Hạ Trường Uyên đứng sững một thoáng. Kiếp trước Thẩm Từ Du rất ít khi để người khác quyết định chuyện của mình, kể cả trong những việc nhỏ nhất, y cũng quen tự mình sắp xếp mọi thứ. Hiện tại y nói “cậu quyết định đi”, dù chỉ là một bữa khuya, cũng giống một khe cửa rất nhỏ được mở ra. Hạ Trường Uyên cúi đầu che đi đôi mắt nóng lên, nhẹ giọng đáp: “Được, tôi sẽ chuẩn bị.”

Bữa khuya được đưa lên rất nhanh, Thẩm Từ Du ăn không nhiều, nhưng so với bình thường đã khá hơn. Hạ Trường Uyên ngồi bên cạnh, không thúc giục, cũng không nhìn chằm chằm nữa, chỉ khi y buông thìa quá sớm mới thấp giọng khuyên thêm hai câu. Hai người nói vài chuyện về bản kế hoạch đầu tư, Thẩm Từ Du hỏi rất sắc, Hạ Trường Uyên đáp được phần lớn, phần không đáp được cũng thẳng thắn nhận mình cần học thêm. Không khí giữa họ lạ lùng mà tự nhiên, như thể khoảng cách bao nuôi và được bao nuôi ngay từ đầu đã bị kéo lệch sang một hướng khác.

Ăn xong, Thẩm Từ Du chuẩn bị lên lầu thì tuyến thể sau gáy đột nhiên nóng lên rõ rệt. Y dừng chân rất nhẹ, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng Hạ Trường Uyên gần như lập tức nhận ra. Mùi bạch trà trong không khí đậm hơn, không còn chỉ là lạnh nhạt thanh sạch, mà bắt đầu có một tầng ngọt rất mỏng bị mưa ngâm mềm. Alpha trong cơ thể Hạ Trường Uyên bị kéo đến căng cứng, nhưng hắn chỉ tiến lên nửa bước rồi dừng lại, giọng thấp xuống: “Từ Du, anh có cần thuốc không?”

Thẩm Từ Du nhíu mày, có lẽ vì tên thân mật kia, cũng có lẽ vì cơn nóng bất ngờ sau gáy. “Không cần, chỉ là phản ứng nhẹ.”

“Vậy tôi đứng ở đây.” Hạ Trường Uyên nói. “Anh không cần nhìn tôi, cũng không cần dựa vào tôi. Nếu thấy mùi của tôi khó chịu, tôi lập tức lùi ra.”

Thẩm Từ Du muốn nói không cần, nhưng pheromone gỗ tuyết tùng rất nhẹ đã lan tới, không mang theo áp chế, cũng không mang dục vọng xâm lấn, chỉ giống một bàn tay rộng phủ lên cơn nóng sau gáy y. Cảm giác đau căng dịu xuống trong vài nhịp thở, khiến lời từ chối của y nghẹn lại nơi cổ họng. Y đứng ở bậc cầu thang, một tay vịn lan can, không quay đầu nhìn Hạ Trường Uyên, nhưng cũng không bảo hắn rời đi.

Hạ Trường Uyên nhìn bóng lưng y, trái tim mềm đến đau. Đây chỉ là một lần trấn an pheromone rất ngắn, thậm chí không có đụng chạm, nhưng với hắn lại giống được trời cao trả lại một phần nhỏ những gì đã mất. Kiếp này hắn rốt cuộc không còn là linh hồn bất lực xuyên qua thân thể y, không còn chỉ có thể gào khóc trong mưa. Hắn đã có thể đứng phía sau Thẩm Từ Du, dùng pheromone của mình giúp y bớt đau, dù chỉ một chút cũng đủ khiến hắn cảm thấy mình còn được cứu.

Một lát sau, Thẩm Từ Du thấp giọng nói: “Đủ rồi.”

Hạ Trường Uyên lập tức thu pheromone lại. “Còn khó chịu không?”

“Đỡ hơn.” Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn, ánh mắt dưới đèn hành lang sâu và tĩnh. “Độ tương thích của chúng ta có lẽ thật sự rất cao.”

“Ừm.”

“Cao đến mức nguy hiểm.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, giọng rất khẽ nhưng chắc chắn. “Tôi sẽ không để nó làm anh bị thương.”

Thẩm Từ Du không đáp, chỉ nhìn hắn thêm một lúc rồi xoay người lên lầu. Lần này Hạ Trường Uyên không đi theo, hắn đứng dưới cầu thang, nghe tiếng cửa phòng ngủ chính khép lại mới chậm rãi thở ra. Nhưng hắn chưa kịp quay về phòng khách thu dọn bản kế hoạch thì điện thoại của Thẩm Từ Du đặt trên bàn bỗng sáng lên. Màn hình hiện một tin nhắn từ trợ lý Tống, nội dung chỉ có một dòng, nhưng đủ khiến ánh mắt Hạ Trường Uyên lập tức lạnh xuống.

“Thẩm tổng, tin của cậu Hạ có khả năng là thật. Nhà họ Chu quả nhiên có vấn đề ở bến cảng phía nam.”

Hạ Trường Uyên nhìn dòng chữ ấy, bàn tay đặt bên người siết chặt từng chút. Kiếp trước, nhà họ Chu chỉ là quân cờ đầu tiên kéo Thẩm gia vào vòng xoáy tranh đoạt, phía sau còn có người đã từng phá xe hại chết hắn, cũng là kẻ gián tiếp khiến Thẩm Từ Du sau này bị cô lập trong thai kỳ. Hắn vốn tưởng mình còn vài tháng để chuẩn bị, nhưng hiện tại mọi dấu hiệu đều cho thấy cơn sóng ngầm đã bắt đầu sớm hơn ký ức. Hạ Trường Uyên ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ chính sáng đèn, ánh mắt dịu xuống rồi lại lạnh đi, như một lưỡi dao vừa được rút khỏi vỏ.

Kiếp này, ai muốn động vào Thẩm Từ Du, đều phải bước qua hắn trước.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0