Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 15: Cùng Em Về Nhà

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 15: Cùng Em Về Nhà

Nhà cũ Thẩm gia trong ký ức của Thẩm Từ Du chưa từng giống một nơi để trở về. Nơi đó có vườn hoa được chăm sóc tỉ mỉ, có hành lang lát đá cẩm thạch lạnh bóng, có phòng khách rộng đến mức tiếng bước chân cũng nghe như vọng lại từ rất xa, nhưng không có hơi ấm của gia đình. Khi còn nhỏ, y từng ngồi dưới cầu thang nghe cha và mẹ cãi nhau về quyền đánh dấu, về tài sản, về việc một Omega sau khi sinh con còn có thể giữ được bao nhiêu tự do. Sau này mẹ mất, Bạch Nhược Vi bước vào căn nhà ấy với nụ cười dịu dàng, còn Thẩm Hoài Lễ chỉ nói một câu: “Con lớn rồi, phải hiểu chuyện.”

Tối nay, Thẩm Từ Du trở lại nơi đó cùng Hạ Trường Uyên. Xe dừng trước cổng sắt lớn, bảo vệ nhà cũ mở cửa chậm hơn bình thường, ánh mắt nhìn Hạ Trường Uyên lộ rõ dò xét. Hạ Trường Uyên xuống xe trước, vòng qua mở cửa cho Thẩm Từ Du, trên cổ dán miếng ổn định Alpha, pheromone được khống chế sạch sẽ. Thẩm Từ Du bước xuống, áo khoác đen phủ lên vai, miếng bảo hộ tuyến thể che kín dấu đánh dấu tạm thời sau gáy, nhưng mùi gỗ tuyết tùng nhạt trên người y vẫn không giấu được hoàn toàn. Hạ Trường Uyên đứng cạnh y, không lùi sau, cũng không vượt trước, đúng như lời đã hứa.

Quản gia nhà cũ ra đón, cúi đầu nói: “Tiên sinh đang chờ trong thư phòng.”

Thẩm Từ Du hỏi: “Bạch Nhược Vi đâu?”

“Phu nhân hiện đang phối hợp điều tra, chưa về nhà cũ.”

“Vậy tốt.” Thẩm Từ Du nhìn về phía cầu thang. “Tôi không muốn trong nhà này lại có thêm người thích diễn kịch.”

Quản gia không dám đáp. Hạ Trường Uyên nhìn y, thấp giọng hỏi: “Tuyến thể có khó chịu không?”

“Không.” Thẩm Từ Du liếc hắn. “Đừng mới vào cửa đã hỏi như tôi sắp ngã.”

“Tôi chỉ hỏi một lần.”

“Cậu nói câu này không đáng tin.”

Hạ Trường Uyên cong môi rất nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn nghiêm túc. “Nếu lát nữa ông ấy nói khó nghe, tôi sẽ không nổi nóng.”

“Ừm.”

“Nếu ông ấy nhắc đến thân phận của tôi, tôi cũng không tự ti.”

“Ừm.”

“Nếu ông ấy nói cậu bị tôi ảnh hưởng…”

“Vậy để tôi tự đáp.” Thẩm Từ Du dừng bước, nhìn hắn. “Hạ Trường Uyên, đây là cha tôi. Tôi không còn muốn để ông ấy quyết định cuộc đời mình nữa, nhưng câu cuối cùng phải do tôi nói.”

Hạ Trường Uyên im lặng một nhịp rồi gật đầu. “Được. Tôi ở cạnh anh.”

Thư phòng của Thẩm Hoài Lễ vẫn giống nhiều năm trước, tường gỗ nâu sẫm, tủ sách cao, bàn làm việc rộng, trên tường treo một bức tranh phong cảnh lạnh lẽo. Người đàn ông ngồi sau bàn đã ngoài năm mươi, gương mặt vẫn còn nét tuấn tú cứng rắn, ánh mắt trầm lạnh mang theo uy nghi của Alpha từng đứng đầu Thẩm gia nhiều năm. Pheromone của ông ta được khống chế dưới lớp chặn cao cấp, nhưng khí thế Alpha trưởng thành vẫn khiến không gian nặng xuống. Thẩm Từ Du bước vào trước, Hạ Trường Uyên đi bên cạnh, vừa đủ gần để y có thể cảm nhận gỗ tuyết tùng sau lớp bảo hộ.

Thẩm Hoài Lễ nhìn hai người, ánh mắt dừng trên Hạ Trường Uyên lâu hơn một chút. “Cậu chính là Hạ Trường Uyên?”

Hạ Trường Uyên bình tĩnh đáp: “Vâng.”

“Mười tám tuổi, xuất thân cô nhi viện, từng làm ở hộp đêm, hiện mở một công ty nhỏ bằng tiền vay của Từ Du.” Thẩm Hoài Lễ đặt hồ sơ xuống bàn. “Cậu dựa vào đâu nghĩ mình có thể đứng cạnh con trai tôi?”

Thẩm Từ Du lạnh giọng: “Cha gọi tôi về là để thẩm vấn người của tôi?”

“Ta đang hỏi cậu ta.” Thẩm Hoài Lễ nhìn y. “Nếu cậu ta không trả lời nổi vài câu, con định bảo vệ cậu ta cả đời?”

Hạ Trường Uyên không đợi Thẩm Từ Du mở miệng. Hắn đứng thẳng, giọng rõ ràng: “Tôi dựa vào việc tôi đang đi lên, không dựa vào quá khứ của mình. Tôi từng nghèo, từng làm ở Huyền Dạ, từng bị Đông Dạ nhắm vào, nhưng tôi không phạm pháp, không bán dữ liệu tuyến thể, không dùng thuốc kích thích pheromone làm hại người khác. Tôi vay tiền Thẩm Từ Du có hợp đồng, có lãi, có kế hoạch trả nợ. Công ty tôi còn nhỏ, nhưng đã tham gia dự án Khải Nguyên và Quỹ Trường Bạch. Những thứ đó chưa đủ để nói tôi xứng, nhưng đủ để chứng minh tôi không đứng cạnh anh ấy bằng mặt mũi hay pheromone.”

Thẩm Hoài Lễ nhìn hắn, ánh mắt hơi trầm xuống. “Miệng lưỡi không tệ. Nhưng Alpha trẻ tuổi thường nói rất hay trước khi thật sự nắm được Omega của mình. Cậu đánh dấu tạm thời Từ Du, cậu biết điều đó nghĩa là gì không?”

“Tôi biết.” Hạ Trường Uyên đáp. “Nghĩa là anh ấy cho phép tôi hỗ trợ tuyến thể trong phạm vi y tế và tình cảm mà anh ấy đồng ý. Không có nghĩa là tôi sở hữu anh ấy, càng không có nghĩa là tôi có quyền quyết định thay anh ấy.”

“Cậu nói như sách luật.”

“Vì tôi không muốn dùng bản năng làm cớ.” Hạ Trường Uyên nhìn thẳng vào ông. “Alpha không thể vừa tự nhận mạnh mẽ, vừa lấy bản năng ra trốn trách nhiệm.”

Thẩm Hoài Lễ im lặng vài giây. Thẩm Từ Du đứng bên cạnh nghe, đầu ngón tay hơi động, nhưng không xen vào. Y biết Hạ Trường Uyên đang căng thẳng, nhưng hắn không né, không giận, không cúi đầu. Người từng bị thế giới này định giá bằng nghèo khó, ngoại hình và pheromone, giờ đang đứng trong thư phòng lạnh lẽo của Thẩm gia, dùng giọng bình tĩnh nói rằng Alpha không được trốn sau bản năng. Khoảnh khắc đó, y bỗng thấy lòng mình yên ổn kỳ lạ.

Thẩm Hoài Lễ quay sang y. “Từ Du, con nghe thấy rồi. Cậu ta rất biết nói điều con muốn nghe.”

Thẩm Từ Du đáp: “Ít nhất cậu ấy biết tôi muốn nghe gì. Cha thì chưa từng.”

Sắc mặt Thẩm Hoài Lễ lạnh xuống. “Con nhất định phải nói chuyện với cha như vậy?”

“Vậy cha muốn tôi nói thế nào?” Thẩm Từ Du nhìn ông, giọng không cao nhưng từng chữ đều rõ. “Nói rằng tôi vẫn là đứa trẻ đứng ngoài phòng bệnh của mẹ, nghe cha nói Omega yếu đuối thì đáng bị đào thải? Nói rằng tôi nên cảm ơn Bạch Nhược Vi vì bà ta đã dạy tôi dùng thuốc ức chế liều mạnh để không làm Thẩm gia mất mặt? Hay nói rằng khi Thẩm Minh Chương và bà ta dùng dữ liệu tuyến thể của người yếu thế làm công cụ, cha vẫn muốn tôi dừng lại vì danh tiếng gia đình?”

Thẩm Hoài Lễ siết tay trên bàn. “Ta chưa từng bảo con dừng điều tra Đông Dạ.”

“Nhưng cha bảo tôi làm đủ chưa.” Thẩm Từ Du nói. “Từ khi mẹ mất đến nay, mỗi lần tôi muốn truy đến cùng một chuyện, cha đều nói đủ rồi. Mẹ đau đủ rồi, tôi hận đủ rồi, Bạch Nhược Vi bị điều tra cũng đủ rồi. Cha luôn thấy mọi thứ đủ, vì người chịu đau không phải cha.”

Trong thư phòng, bầu không khí nặng đến mức gần như đông lại. Hạ Trường Uyên nhìn sườn mặt Thẩm Từ Du, không chen lời, chỉ để pheromone rất nhạt qua liên kết tạm thời ổn định y. Thẩm Hoài Lễ nhìn thấy động tác nhỏ đó, ánh mắt phức tạp hơn. Ông từng là Alpha đứng đầu Thẩm gia, đương nhiên biết một Alpha cấp S phải kiềm chế đến mức nào mới có thể ở gần Omega đã đánh dấu tạm thời mà không dùng pheromone áp chế. Hạ Trường Uyên không giống kiểu Alpha ông quen biết, cũng chính vì vậy càng khiến ông khó chấp nhận.

“Từ Du.” Thẩm Hoài Lễ chậm rãi nói. “Con có thể hận ta, nhưng con không thể phủ nhận một chuyện. Nếu không đủ cứng, con không giữ được Thẩm gia. Ta và Bạch Nhược Vi có thể dùng sai cách, nhưng thế giới này vốn không dịu dàng với Omega đứng trên cao.”

Thẩm Từ Du nhìn ông. “Sai cách? Bà ta dùng chương trình từ thiện lấy dữ liệu Omega nghèo, viện nghiên cứu nhà họ Chu dùng dữ liệu đó phát triển Bạo Tín, Thẩm Minh Chương bán Alpha và Omega mồ côi cho Đông Dạ. Cha gọi đó là sai cách?”

Thẩm Hoài Lễ trầm mặc.

“Cha từng dạy tôi quyền lực quan trọng hơn tình cảm.” Thẩm Từ Du tiếp tục. “Tôi học rồi. Tôi đoạt lại Thẩm gia, đẩy Thẩm Minh Chương xuống, phong tỏa quỹ Bạch Tâm, kéo Đông Dạ ra ánh sáng. Nhưng bây giờ tôi cũng học thêm một chuyện. Quyền lực nếu chỉ dùng để khiến mình không bị thương thì chưa đủ. Nó còn phải dùng để người giống tôi ngày trước không bị buộc phải ghét chính cơ thể mình.”

Hạ Trường Uyên nghe đến đây, trái tim mềm đến đau. Thẩm Từ Du không còn chỉ nói về bản thân, cũng không chỉ nói về quá khứ với cha. Y đang nói về toàn bộ con đường phía trước của họ, về Quỹ Trường Bạch, về Khải Nguyên, về những Alpha và Omega từng bị bán đi, từng bị thử thuốc, từng bị dùng pheromone làm xiềng xích. Hắn bỗng thấy rõ rằng y thật sự đã bước ra khỏi nhà cũ này, không phải bằng cách quên đau, mà bằng cách biến đau thành lưỡi dao quay về đúng hướng.

Thẩm Hoài Lễ nhìn y rất lâu. “Vậy cậu ta thì sao? Con chắc cậu ta không phải một xiềng xích khác?”

Thẩm Từ Du quay sang nhìn Hạ Trường Uyên. Hắn cũng nhìn y, ánh mắt có lo lắng, có chờ đợi, nhưng không hề ép buộc. Y chợt nhớ rất nhiều đêm vừa qua, nhớ hắn hỏi có thể ôm không, hôn không, đánh dấu tạm thời không; nhớ hắn nói nếu y không muốn thì hắn đứng xa hơn một chút; nhớ hắn từng bị Nghiêm Hạo khiêu khích đến mắt đỏ nhưng vẫn lùi lại vì nghe y gọi. Nếu đây là xiềng xích, vậy trên đời này sẽ không còn tự do nào dịu dàng hơn.

“Không.” Thẩm Từ Du nói. “Cậu ấy là người tôi chọn.”

Thẩm Hoài Lễ lạnh giọng: “Con mới quen cậu ta bao lâu?”

“Đủ để biết cậu ấy tôn trọng tôi hơn những Alpha đã ở cạnh mẹ tôi cả đời.” Thẩm Từ Du đáp. “Cũng đủ để biết tôi không cần cha phê chuẩn.”

Hạ Trường Uyên cúi mắt, bàn tay bên người siết lại vì xúc động. Thẩm Hoài Lễ nhìn hai người, cuối cùng đứng dậy đi đến trước cửa sổ. Mưa đã tạnh, vườn nhà cũ ngoài kia chìm trong ánh đèn lạnh. Một lúc lâu sau, ông mới nói: “Bạch Nhược Vi sẽ không dễ thoát, Thẩm Minh Chương cũng vậy. Nhưng nhà họ Chu vẫn còn, viện nghiên cứu sau lưng họ chưa lộ hết. Nếu con tiếp tục truy, Thẩm gia sẽ bị kéo vào cuộc chiến rất lớn.”

Thẩm Từ Du đáp: “Tôi biết.”

“Dừng lại một bước, cắt Bạch Nhược Vi và Thẩm Minh Chương ra, giữ phần còn lại của Thẩm gia sạch trên bề mặt. Đây là lựa chọn an toàn nhất.”

“Không.” Thẩm Từ Du nói. “Tôi không cần sạch trên bề mặt. Tôi cần thật sự sạch.”

Thẩm Hoài Lễ quay đầu nhìn y. “Con không sợ Thẩm gia tổn thất?”

“Sợ.” Y đáp. “Nhưng nếu vì sợ tổn thất mà để viện nghiên cứu tiếp tục làm Bạo Tín, để những người như Hạ Trường Uyên và Kỷ Nam bị bán thêm một lần, Thẩm gia giữ được cũng chỉ là một cái vỏ thối.”

Thẩm Hoài Lễ nhìn Hạ Trường Uyên. “Còn cậu? Cậu muốn kéo Từ Du vào cuộc chiến này?”

Hạ Trường Uyên đáp: “Tôi không kéo anh ấy. Anh ấy vốn đã đứng trên chiến trường. Việc tôi muốn làm là đứng cạnh anh ấy, và nếu có thể, giúp trận này kết thúc ít đau hơn.”

“Cậu lấy gì giúp?”

“Trường Uyên Tư Bản sẽ tiếp tục theo dự án Khải Nguyên và Quỹ Trường Bạch, thu thập dữ liệu nạn nhân hợp pháp, hỗ trợ pháp lý, phối hợp cơ quan quản chế truy đường dây Bạo Tín. Tôi không có quyền lực như Thẩm thị, nhưng tôi hiểu cách Đông Dạ chọn người, hiểu Alpha trẻ ở tầng đáy bị dụ thế nào. Điều Thẩm thị nhìn từ trên xuống, tôi có thể nhìn từ dưới lên.”

Thẩm Hoài Lễ nhìn hắn thật lâu. Lần này trong ánh mắt ông không chỉ có khinh thường, mà còn có chút đánh giá lại. Hạ Trường Uyên không né tránh. Hắn biết mình còn trẻ, còn yếu, chưa đủ để khiến người đàn ông trước mặt thật sự công nhận. Nhưng hắn không cần công nhận của Thẩm Hoài Lễ để yêu Thẩm Từ Du. Hắn chỉ cần không cúi đầu trước cái nhìn của ông.

Cuối cùng, Thẩm Hoài Lễ nói: “Ta sẽ không ngăn con điều tra nhà họ Chu.”

Thẩm Từ Du nhìn ông.

“Nhưng ta cũng sẽ không ra mặt giúp con.” Ông nói tiếp. “Nếu con muốn làm sạch Thẩm gia, vậy chứng minh con đủ sức tự làm. Còn cậu Hạ, nếu có ngày cậu khiến Từ Du vì cậu mà ngã xuống, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho cậu.”

Hạ Trường Uyên bình tĩnh đáp: “Nếu có ngày đó, không cần ông ra tay, chính tôi cũng sẽ không tha cho mình. Nhưng tôi sẽ cố hết sức để ngày đó không xảy ra.”

Thẩm Từ Du nhíu mày, quay sang nhìn hắn. “Không cần nói lời như tự xử mình.”

Hạ Trường Uyên lập tức sửa lời: “Tôi sẽ sống tốt, đứng vững, không để anh ngã.”

Thẩm Từ Du lúc này mới hài lòng. Thẩm Hoài Lễ nhìn cảnh này, vẻ mặt phức tạp đến mức gần như mệt mỏi. Có lẽ ông chưa từng nghĩ một ngày nào đó con trai mình sẽ dạy một Alpha cách không dùng lời cực đoan để chứng minh tình cảm, càng không nghĩ Alpha kia thật sự nghe. Thư phòng yên lặng thêm một lúc, rồi Thẩm Hoài Lễ phất tay.

“Đi đi.”

Thẩm Từ Du không hỏi thêm. Y xoay người rời khỏi thư phòng cùng Hạ Trường Uyên. Khi đi đến cửa, Thẩm Hoài Lễ bỗng gọi y: “Từ Du.”

Y dừng lại nhưng không quay đầu.

Giọng Thẩm Hoài Lễ thấp hơn vừa rồi: “Về chuyện mẹ con… năm đó là ta có lỗi với bà ấy.”

Thẩm Từ Du đứng yên rất lâu. Hạ Trường Uyên không chen vào, cũng không nắm tay y ngay, chỉ đứng cạnh để y tự quyết định có nhận câu xin lỗi muộn màng này không. Cuối cùng, Thẩm Từ Du nói: “Cha nên nói câu này trước mộ mẹ, không phải với tôi.”

Nói xong, y bước ra ngoài.

Hành lang nhà cũ vẫn lạnh như trước, nhưng lần này Thẩm Từ Du không còn cảm giác mình bị những bức tường này nuốt lấy. Hạ Trường Uyên đi bên cạnh y, mãi đến khi họ xuống hết cầu thang mới đưa tay ra. Thẩm Từ Du nhìn bàn tay ấy, rồi đặt tay mình vào. Cái nắm tay không phô trương, nhưng rất chắc. Quản gia nhà cũ đứng dưới đại sảnh nhìn thấy, vẻ mặt hơi kinh ngạc, nhưng Thẩm Từ Du không để ý nữa.

Ra khỏi cổng nhà cũ, gió đêm thổi qua làm mùi bạch trà nhạt trên người y tan vào không khí. Hạ Trường Uyên mở cửa xe, nhưng Thẩm Từ Du không lên ngay, chỉ quay đầu nhìn căn nhà phía sau. Rất nhiều năm qua, y luôn nghĩ có một ngày mình phải chiến thắng nơi này, phải khiến từng người từng xem nhẹ Omega cúi đầu trước mình. Đêm nay y vẫn chưa hoàn toàn thắng, nhưng y bỗng nhận ra mình không còn cần nơi này thừa nhận nữa.

Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh, hỏi khẽ: “Anh ổn không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu nhịn đến giờ mới hỏi?”

“Tôi sợ hỏi sớm quá, anh lại nói tôi nhìn anh như sắp vỡ.”

Y im lặng một chút, rồi bỗng bật cười rất nhẹ. “Tôi không vỡ.”

“Ừm.” Hắn cũng cười. “Anh rất lợi hại.”

“Câu này hôm nay không có phần thưởng.”

“Tôi chưa đòi.”

“Nhưng mắt cậu đang đòi.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt dịu đến mức như có ánh đèn rơi vào. “Vậy có không?”

Thẩm Từ Du kéo hắn cúi xuống, hôn lên môi hắn một cái. Nụ hôn ngắn ngủi giữa cổng nhà cũ và bóng đêm yên tĩnh, không có truyền thông, không có người xem, chỉ có gió lạnh và hơi thở của hai người. Khi tách ra, y nói: “Có. Nhưng về nhà rồi tính tiếp.”

Hạ Trường Uyên khàn giọng: “Về nhà nào?”

Thẩm Từ Du nhìn căn nhà cũ phía sau, rồi nhìn hắn. “Không phải nơi này.”

Hắn hiểu. “Vậy tôi đưa anh về nhà.”

Trên đường về biệt thự, trợ lý Tống gửi tin mới. Cơ quan quản chế ABO đã niêm phong thêm hai phòng thí nghiệm phụ thuộc viện nghiên cứu nhà họ Chu, tìm thấy dữ liệu BT-17, Bạo Tín và danh sách người thử nghiệm bị che tên. Bạch Nhược Vi bắt đầu khai rằng quỹ Bạch Tâm chỉ tài trợ tiền, không tham gia nghiên cứu, nhưng tài liệu Kỷ Nam và hồ sơ tài chính đã đủ khiến bà ta không thể rút sạch trách nhiệm. Thẩm Minh Chương vì muốn giảm tội cũng giao ra một phần thư từ với nhà họ Chu, trong đó xác nhận nhà họ Chu dùng Đông Dạ để tuyển Alpha cấp cao và dùng quỹ Bạch Tâm để lấy dữ liệu Omega.

Thẩm Từ Du đọc xong, giao máy tính bảng cho Hạ Trường Uyên. “Chuỗi chứng cứ đã đủ để kéo nhà họ Chu ra ánh sáng. Ngày mai pháp lý và cơ quan quản chế sẽ hành động tiếp.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Đông Dạ coi như xong, Bạo Tín cũng bị đứt nguồn thử nghiệm chính. Nhưng Quỹ Trường Bạch sẽ rất bận.”

“Ừm.” Thẩm Từ Du dựa vào ghế, vẻ mệt mỏi cuối cùng lộ ra. “Rất nhiều nạn nhân sẽ xuất hiện.”

“Chúng ta sẽ xử lý từng người một.”

“Cậu lại ôm việc.”

“Không phải một mình.” Hắn nhìn y. “Là chúng ta.”

Thẩm Từ Du nghiêng mắt nhìn hắn, khóe môi hơi cong. “Học nhanh thật.”

“Vì thầy dạy tốt.”

“Đừng gọi tôi là thầy.”

“Vậy gọi là gì?” Hạ Trường Uyên hỏi, giọng thấp xuống. “Đối tác? Người tôi theo đuổi? Hay…”

“Hay gì?”

Hắn nhìn y, trong mắt có sự chờ đợi rất cẩn thận. “Người tôi thích.”

Thẩm Từ Du im lặng vài giây rồi đáp: “Tạm thời được.”

Hạ Trường Uyên cười khẽ, nắm lấy tay y trong xe. Thẩm Từ Du để hắn nắm, sau đó nhắm mắt nghỉ một lát. Dấu đánh dấu tạm thời vẫn còn, pheromone của Hạ Trường Uyên ở gần khiến y rất an ổn. Nhưng lần này sự an ổn ấy không làm y sợ nữa. Y biết mình vẫn là Thẩm Từ Du, vẫn có thể quyết định, vẫn có thể đứng trên cao, đồng thời cũng có thể tựa vào vai một người khi mệt.

Về đến biệt thự, quản gia đã chuẩn bị nước ấm và bữa khuya nhẹ. Thẩm Từ Du ăn không nhiều, Hạ Trường Uyên cũng không ép, chỉ nhìn y uống hết nửa bát canh mới thả lỏng. Hai người lên phòng ngủ chính, sau khi tắm rửa xong, Thẩm Từ Du ngồi bên giường tháo miếng bảo hộ tuyến thể. Hạ Trường Uyên đi tới, rất tự nhiên hỏi: “Tôi giúp anh thay miếng mới?”

“Không cần.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Đêm nay không dán.”

Hạ Trường Uyên khựng lại. “Từ Du?”

“Ở nhà rồi.” Y nói. “Không cần phòng bị đến mức đó.”

Hạ Trường Uyên nhìn tuyến thể sau gáy y dưới ánh đèn ấm, dấu đánh dấu tạm thời của hắn đã nhạt đi nhưng vẫn còn. Hắn biết câu “ở nhà rồi” của Thẩm Từ Du không chỉ nói về căn phòng này, mà còn nói về việc y thật sự bắt đầu xem nơi có hắn là nơi có thể thả lỏng. Hắn cúi xuống, không chạm vào tuyến thể, chỉ hôn nhẹ lên vùng da bên cạnh.

Thẩm Từ Du hơi run. “Hạ Trường Uyên.”

“Tôi hỏi.” Hắn khàn giọng. “Tôi có thể hôn thêm không?”

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn, ánh mắt tĩnh nhưng mềm. “Có thể. Nhưng không cắn.”

“Không cắn.”

Hạ Trường Uyên ôm lấy y từ phía sau, hôn rất nhẹ quanh vùng gáy không phải tuyến thể, rồi xoay y lại hôn lên môi. Nụ hôn dần sâu hơn, bạch trà và gỗ tuyết tùng quấn lấy nhau trong không gian quen thuộc. Thẩm Từ Du không né, thậm chí chủ động vòng tay qua cổ hắn. Họ hôn nhau rất lâu, sau đó tựa vào nhau trên giường, hơi thở đều có chút loạn, nhưng giới hạn vẫn rõ ràng. Không cần vội vàng, không cần dùng thân mật để chứng minh điều gì. Họ còn rất nhiều ngày phía trước.

Hạ Trường Uyên ôm y, giọng khàn khàn: “Từ Du, tôi muốn hỏi một chuyện.”

“Ừm?”

“Sau khi chuyện nhà họ Chu ổn định, tôi có thể chính thức theo đuổi anh không?”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu. “Hiện tại cậu chưa chính thức?”

“Hiện tại là anh cho tôi cơ hội.” Hắn nói rất nghiêm túc. “Tôi muốn làm rõ hơn. Hẹn hò, ăn cơm, tặng hoa, đón anh tan làm, học cách yêu đương theo cách bình thường. Không chỉ là phát tình, đánh dấu, Đông Dạ hay đối phó Thẩm gia.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, trong lòng bỗng mềm xuống. Đúng vậy, bọn họ bắt đầu quá đặc biệt, quá nhiều nguy hiểm, quá nhiều pheromone và vết thương cũ. Hạ Trường Uyên đã yêu y bằng ký ức sâu không thể nói, còn y đã thích hắn trong những ngày dồn dập đầy biến cố. Nhưng họ vẫn cần một đoạn bình thường, cần những bữa cơm không bàn kế hoạch, những buổi chiều không có thuốc kích thích, những nụ hôn không phải phần thưởng sau chiến trường.

“Được.” Thẩm Từ Du nói. “Sau khi chuyện nhà họ Chu ổn định, cậu chính thức theo đuổi tôi.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, đôi mắt sáng lên. “Vậy nếu tôi theo đuổi tốt?”

“Thì có thể cân nhắc làm người yêu.”

“Cân nhắc bao lâu?”

“Xem biểu hiện.”

“Có tiêu chuẩn không?”

Thẩm Từ Du nghĩ một lát. “Học xong chương trình phổ thông, công ty vận hành ổn định ba tháng, Quỹ Trường Bạch vào được giai đoạn đầu, và không được dùng công việc làm lý do quên ăn ngủ.”

Hạ Trường Uyên im lặng vài giây. “Tiêu chuẩn của anh giống kế hoạch đầu tư.”

“Không muốn?”

“Muốn.” Hắn cười khẽ. “Tôi sẽ đạt từng điều.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, cũng cười rất nhạt. “Vậy cố gắng.”

Đêm ấy, họ ôm nhau ngủ rất yên. Không còn tiếng phanh xe trong mơ của Hạ Trường Uyên, cũng không còn giọng Bạch Nhược Vi lặp lại bên tai Thẩm Từ Du rằng Omega phải ghét sự lệ thuộc. Chỉ có hơi thở của người bên cạnh, có mùi bạch trà và gỗ tuyết tùng rất nhẹ, có một dấu đánh dấu tạm thời sắp nhạt đi nhưng không khiến ai thấy mất mát. Bởi thứ thật sự giữ họ lại không phải dấu cắn, mà là lựa chọn tỉnh táo của cả hai.

Ba tháng sau, vụ Đông Dạ và Bạo Tín chính thức khép lại giai đoạn điều tra đầu tiên. Nghiêm Hạo bị truy tố vì buôn bán thuốc kích thích pheromone, lạm dụng thiết bị mô phỏng, cưỡng ép và dụ dỗ Alpha trẻ tham gia hoạt động nguy hiểm. Thẩm Minh Chương bị loại khỏi Thẩm gia, tài sản liên quan quỹ Minh Chương bị phong tỏa để bồi thường cho nạn nhân. Bạch Nhược Vi và quỹ Bạch Tâm bị điều tra kéo dài, chương trình BT-17 bị cấm phân phát, các Omega từng tham gia BT-07 đến BT-15 được kiểm tra tuyến thể miễn phí. Nhà họ Chu tổn thất nặng, viện nghiên cứu bị niêm phong, những người liên quan trong cơ quan quản chế cũng bị thanh lọc.

Quỹ Trường Bạch trong ba tháng ấy tiếp nhận hơn sáu mươi hồ sơ hỗ trợ đầu tiên. Kỷ Nam trở thành người phụ trách dự án dữ liệu ẩn danh, không cần công khai quá khứ trước truyền thông nhưng vẫn dùng tài liệu của mình giúp nhiều Omega lấy lại quyền kiểm tra tuyến thể. Đường Việt xây dựng hệ thống tài chính cho quỹ đến mức trợ lý Tống cũng phải khen vài câu. Trường Uyên Tư Bản tuy nhỏ nhưng nhờ tham gia Khải Nguyên và Quỹ Trường Bạch mà dần có vị trí riêng trong lĩnh vực đầu tư xã hội ABO. Còn Hạ Trường Uyên ban ngày học bổ sung, chiều xử lý công ty, tối thường bị Thẩm Từ Du bắt ăn cơm đúng giờ.

Một buổi chiều cuối thu, Hạ Trường Uyên đứng trước cổng Thẩm thị với bó bạch trà trong tay. Hắn đã thi xong chương trình bổ sung đầu tiên, công ty vận hành ổn định, Quỹ Trường Bạch cũng hoàn thành báo cáo quý đầu tiên. Nhân viên Thẩm thị đi ngang qua đều không nhịn được nhìn Alpha trẻ tuổi cao lớn ấy, nhưng ánh mắt không còn như ngày đầu đầy nghi ngờ. Bây giờ trong giới ABO thành phố, ai cũng biết Hạ Trường Uyên là đồng sáng lập Quỹ Trường Bạch, người từng bị Đông Dạ nhắm vào nhưng lại trở thành một trong những người kéo đường dây Bạo Tín ra ánh sáng.

Thẩm Từ Du bước ra khỏi thang máy riêng, thấy hắn liền dừng lại. “Cậu đứng đây làm gì?”

Hạ Trường Uyên đưa bó hoa tới. “Chính thức theo đuổi anh.”

Thẩm Từ Du nhìn bó bạch trà, khóe môi hơi cong. “Muộn ba tháng mới tặng hoa?”

“Trước đó đang đạt tiêu chuẩn của anh.” Hắn nói rất nghiêm túc. “Bài thi đã qua, công ty có báo cáo, Quỹ Trường Bạch vận hành ổn định, hôm nay tôi ăn đủ ba bữa. Thẩm tổng, tôi có thể nộp đơn xin làm người yêu chưa?”

Trợ lý Tống đứng phía sau lập tức quay mặt đi, nhưng khóe miệng rõ ràng cong lên. Thẩm Từ Du nhận bó hoa, nhìn Alpha trước mặt. Hạ Trường Uyên vẫn trẻ, vẫn còn rất nhiều điều phải học, nhưng ánh mắt đã không còn bóng tối của ngày đầu ở Huyền Dạ. Hắn đứng thẳng, sạch sẽ, nghiêm túc, trong tay cầm hoa, không phải hợp đồng hay chứng cứ, cũng không phải thuốc ổn định pheromone. Chỉ là một người thích y, đến đón y tan làm.

“Đơn xin được duyệt.” Thẩm Từ Du nói.

Hạ Trường Uyên ngẩn ra, như thể không dám tin nhanh như vậy. “Thật sao?”

“Không muốn?”

“Muốn.” Hắn lập tức đáp. “Rất muốn.”

Thẩm Từ Du bước tới trước mặt hắn, thấp giọng hỏi: “Vậy bạn trai của tôi, tối nay ăn gì?”

Hai chữ “bạn trai” khiến Hạ Trường Uyên đỏ mắt trong nháy mắt. Hắn cúi đầu, cố giữ giọng ổn định nhưng vẫn khàn đi: “Anh muốn ăn gì cũng được. Tôi đặt bàn rồi, không cay, không rượu, có món anh thích.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu lại sắp xếp hết?”

“Có thể đổi.” Hắn nói nhanh. “Nếu anh không thích, chúng ta đổi chỗ khác.”

“Không đổi.” Thẩm Từ Du cầm hoa bằng một tay, tay còn lại đưa cho hắn. “Đi thôi.”

Hạ Trường Uyên nắm lấy tay y. Bên ngoài tòa nhà Thẩm thị, nắng chiều rơi xuống thành phố, dòng người vội vã qua lại, mùi pheromone trong không khí được hệ thống đô thị lọc đến rất nhạt. Hạ Trường Uyên nhìn bàn tay đang nắm lấy mình, bỗng nhớ đến đêm mưa bên bia mộ của kiếp trước, nhớ mình từng bất lực xuyên qua cơ thể y, từng gào xin lỗi mà y không nghe thấy. Nhưng tất cả đã lùi rất xa. Hiện tại Thẩm Từ Du còn sống, còn đứng cạnh hắn, còn gọi hắn là bạn trai.

Hắn nắm tay y chặt hơn một chút. “Từ Du.”

“Ừm?”

“Sau này tôi vẫn sẽ cố gắng.”

“Biết rồi.”

“Sẽ học tiếp, làm công ty tốt hơn, quản quỹ tốt hơn.”

“Ừm.”

“Sẽ ăn đúng bữa, không liều mạng, không tự ý ôm việc.”

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Câu này nhớ giữ.”

“Giữ.” Hắn nhìn y, giọng rất nhẹ. “Còn sẽ yêu anh thật tốt.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn một lúc, rồi hơi siết tay hắn. “Cái này cũng nhớ giữ.”

Hạ Trường Uyên cười. “Giữ cả đời.”

Thẩm Từ Du không phản bác hai chữ cả đời nữa. Họ cùng bước xuống bậc thềm, đi về phía chiếc xe đang chờ dưới ánh chiều. Phía trước vẫn còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều người phải cứu, rất nhiều vết thương trong hệ thống ABO cần thời gian để chữa lành. Nhưng những mâu thuẫn lớn nhất đã được giải quyết, kẻ từng kéo họ xuống bùn đã bị đưa ra ánh sáng, còn hai người từng bỏ lỡ một đời cuối cùng cũng có thể bắt đầu lại bằng một tình yêu sạch sẽ, tỉnh táo và ấm áp.

Lần này, không còn bia mộ lạnh ngắt, không còn lời xin lỗi không ai nghe thấy, cũng không còn đứa trẻ chưa kịp chào đời bị bỏ lại trong tiếc nuối của kiếp trước. Chỉ có Hạ Trường Uyên và Thẩm Từ Du của hiện tại, nắm tay nhau dưới nắng chiều, cùng đi về một nơi thật sự được gọi là nhà.

(Hết chương 15)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0