Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Một năm sau, lễ kết hôn của Hạ Trường Uyên và Thẩm Từ Du được tổ chức tại trang viên ven hồ phía đông thành phố. Nơi đó vốn là tài sản riêng của Thẩm Từ Du, không thuộc nhà cũ Thẩm gia, cũng không dính dáng đến bất kỳ ký ức lạnh lẽo nào của y. Ba tháng trước hôn lễ, Hạ Trường Uyên đã cho người trồng thêm một lối bạch trà dài từ cổng chính đến lễ đường ngoài trời, mỗi một gốc hoa đều được chọn kỹ, không quá rực rỡ, không quá phô trương, chỉ trắng trong và thanh nhã như mùi pheromone của Thẩm Từ Du lúc bình yên. Hắn nói muốn để y bước qua một con đường không còn bóng dáng của Bạch Nhược Vi, Thẩm Minh Chương hay những lời cũ từng khiến y sợ chính bản thân mình.

Buổi sáng hôm ấy, Thẩm Từ Du đứng trong phòng thay đồ nhìn bộ lễ phục màu trắng ngà được treo trước gương. Bộ lễ phục không giống kiểu váy cưới Omega mềm yếu mà truyền thông hào môn thường thích gán cho y, cũng không quá cứng như vest dự họp thường ngày. Nó được cắt may vừa người, vai áo gọn, cổ áo che nhẹ tuyến thể sau gáy, khuy bạc nhỏ khắc hình bạch trà, vừa trang trọng vừa giữ được khí chất của một gia chủ. Trợ lý Tống đứng bên cạnh kiểm tra lịch trình, quản gia thì cẩn thận đặt hộp nhẫn lên bàn, còn bác sĩ Triệu vừa kiểm tra tuyến thể xong, xác nhận tình trạng pheromone của y ổn định, không cần dùng thuốc trước lễ.

“Hôm nay không dùng thuốc thật sự không sao?” Hạ Trường Uyên đứng ở cửa hỏi lần thứ ba trong vòng mười phút.

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn qua gương. Alpha của y hôm nay mặc lễ phục đen, cổ áo cài chỉnh tề, vai rộng eo hẹp, gương mặt vốn đã nổi bật nay càng có vẻ trưởng thành hơn một năm trước rất nhiều. Hắn không còn là thiếu niên nghèo bị kéo khỏi hộp đêm trong đêm mưa, cũng không còn là người luôn bị ác mộng cái chết cũ làm cho mắt đỏ. Trường Uyên Tư Bản đã ổn định, Quỹ Trường Bạch cũng trở thành dự án xã hội ABO có sức ảnh hưởng, còn hắn đã học xong chương trình bổ sung, đang chuẩn bị học tiếp tài chính chính quy. Nhưng dù đã trưởng thành nhiều như vậy, chỉ cần liên quan đến sức khỏe của Thẩm Từ Du, hắn vẫn căng thẳng như ngày đầu tiên y phát tình trước mặt hắn.

Bác sĩ Triệu ho nhẹ. “Cậu Hạ, tôi đã nói rồi, chỉ số tuyến thể của tiên sinh hôm nay rất ổn. Hai người đã đánh dấu tạm thời định kỳ theo phương án y tế, độ tương thích cao, lại không có kích thích pheromone bất thường. Miễn là cậu đừng vì hồi hộp mà phóng pheromone quá mạnh, tiên sinh sẽ không sao.”

Hạ Trường Uyên lập tức thu pheromone vốn đã rất nhạt lại thêm một chút. “Tôi không phóng mạnh.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cậu đứng ở cửa cũng không được vào?”

Hạ Trường Uyên hơi khựng. “Tôi có thể vào?”

“Lễ phục còn chưa chỉnh xong, cậu đã nhìn nửa tiếng rồi, bây giờ mới hỏi có thể vào không?”

Trợ lý Tống lập tức cúi đầu nhìn lịch trình, bác sĩ Triệu cũng rất thức thời rời khỏi phòng. Hạ Trường Uyên bước vào, dừng sau lưng Thẩm Từ Du, không vội ôm mà chỉ hỏi nhỏ: “Tôi giúp anh cài khuy cổ được không?”

Thẩm Từ Du đáp: “Ừm.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu giúp y cài chiếc khuy cuối cùng gần tuyến thể. Đầu ngón tay hắn rất ổn, không run như những ngày đầu, nhưng ánh mắt qua gương lại mềm đến mức gần như không giấu được. Thẩm Từ Du nhìn hắn trong gương, bỗng hỏi: “Hạ Trường Uyên, cậu căng thẳng hơn tôi?”

“Ừm.” Hắn đáp rất thật. “Tôi sợ có chỗ nào chưa đủ tốt.”

“Khách mời đã kiểm tra, an ninh đã kiểm tra, thực đơn đã kiểm tra, hệ thống lọc pheromone đã kiểm tra ba lần, thuốc dự phòng cũng được bác sĩ Triệu mang theo. Cậu còn sợ gì?”

Hạ Trường Uyên cài xong khuy, chậm rãi đặt tay lên vai y. “Sợ đây là mơ.”

Thẩm Từ Du im lặng trong giây lát. Những lời như vậy, một năm qua Hạ Trường Uyên đã rất ít nói. Hắn không còn nhắc đến giấc mơ kỳ lạ kia, cũng không còn nhìn y bằng ánh mắt như sợ y biến mất bất cứ lúc nào. Nhưng Thẩm Từ Du biết một số vết thương không phải vì sống tốt hơn mà lập tức biến mất, chỉ là người ta học được cách ôm nó yên lặng hơn. Y xoay người, đối diện với hắn, rồi đưa tay chỉnh lại cà vạt đen trước ngực hắn.

“Không phải mơ.” Thẩm Từ Du nói. “Nếu là mơ, tôi sẽ không để cậu kiểm tra thực đơn cưới đến bốn giờ sáng hôm qua.”

Hạ Trường Uyên bật cười rất khẽ. “Anh còn nhớ?”

“Tôi cũng nhớ cậu bị tôi mắng về phòng ngủ lúc bốn giờ mười.”

“Nhưng tôi ngủ không được.”

“Vậy hôm nay kết hôn xong ngủ bù.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, ánh mắt nóng lên. “Từ Du, hôm nay sau lễ cưới, chúng ta thật sự là bạn đời hợp pháp rồi.”

“Ừm.”

“Sau này tôi có thể gọi anh là bạn đời trước mặt mọi người.”

“Ừm.”

“Cũng có thể đeo nhẫn cho anh.”

“Ừm.”

Hắn nhìn y rất lâu, giọng bỗng khàn đi: “Tôi có thể hôn anh trước lễ không?”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu nhìn hắn. “Cậu hỏi muộn quá.”

Hạ Trường Uyên còn chưa hiểu hết câu này, Thẩm Từ Du đã kéo cà vạt hắn xuống, chủ động hôn lên môi hắn. Nụ hôn không sâu, chỉ chạm nhẹ rồi tách ra, nhưng đủ khiến pheromone gỗ tuyết tùng quanh hắn mềm đi trong nháy mắt. Thẩm Từ Du buông cà vạt, bình tĩnh nói: “Bây giờ ra ngoài. Đừng làm trễ lễ.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, khóe mắt đỏ lên nhưng môi lại cong. “Được.”

Lễ đường ngoài trời được dựng dưới hàng bạch trà nở rộ. Khách mời không quá đông, phần lớn là người thân cận, đối tác của Thẩm thị, đội ngũ Quỹ Trường Bạch, bác sĩ Triệu, Đường Việt, Kỷ Nam, trợ lý Tống và vài người từng được quỹ giúp đỡ. Thẩm Hoài Lễ cũng đến, nhưng không ngồi ở vị trí chủ lễ. Ông chỉ ngồi ở hàng ghế dành cho người nhà, tóc bạc hơn một năm trước, vẻ mặt trầm mặc, khi nhìn Thẩm Từ Du bước ra cũng không nói gì. Sau khi Bạch Nhược Vi bị kết án vì các hành vi liên quan đến dữ liệu thuốc và Thẩm Minh Chương bị loại khỏi Thẩm gia, ông dường như già đi rất nhiều, còn Thẩm Từ Du đã không còn cần một lời chấp thuận nào từ ông nữa.

Khi tiếng nhạc vang lên, Hạ Trường Uyên đứng ở cuối lối hoa, nhìn Thẩm Từ Du từng bước đi về phía mình. Y không cần ai dắt tay, cũng không để bất kỳ trưởng bối nào trao mình cho Alpha. Y tự đi qua lối bạch trà, dáng người thẳng, ánh mắt bình tĩnh, trên người có mùi bạch trà lạnh thanh mà hắn yêu nhất. Khách mời xung quanh đều đứng dậy, nhưng Hạ Trường Uyên gần như không nhìn thấy ai khác. Trong mắt hắn chỉ có người đang đi đến, người từng ngồi bên mộ hắn trong mưa của một đời khác, người từng hận hắn, đau vì hắn, rồi ở đời này chọn nắm tay hắn thêm lần nữa.

Thẩm Từ Du đi đến trước mặt hắn, thấy mắt hắn đỏ lên liền thấp giọng nói: “Hôm nay không được khóc trước khi trao nhẫn.”

Hạ Trường Uyên hít một hơi, cố cười. “Sau khi trao nhẫn thì được?”

“Xem biểu hiện.”

Người chủ hôn là một Beta lớn tuổi từng làm cố vấn pháp lý cho Thẩm thị nhiều năm, cũng là người đã chứng kiến Thẩm Từ Du từng bước đoạt lại quyền chủ động y tế và tài sản của mình. Ông nhìn hai người trước mặt, giọng ôn hòa nhưng trang trọng đọc lời mở đầu về hôn nhân hợp pháp trong thế giới ABO, nhấn mạnh bạn đời không phải sự chiếm hữu bằng đánh dấu, mà là khế ước bình đẳng dựa trên tự nguyện, tôn trọng và trách nhiệm. Khi ông đọc đến điều khoản quyền tự chủ tuyến thể, Hạ Trường Uyên nắm tay Thẩm Từ Du chặt hơn một chút, còn Thẩm Từ Du cũng khẽ siết tay đáp lại.

Đến phần lời thề, Hạ Trường Uyên nhận micro trước. Hắn nhìn Thẩm Từ Du, im lặng vài giây để giọng mình không run, rồi mới chậm rãi mở miệng: “Thẩm Từ Du, trước khi gặp anh, tôi từng nghĩ một Alpha ở tầng đáy muốn sống tiếp thì phải tự mình cắn răng đi lên, không tin ai, không cần ai, càng không được để ai nhìn thấy mình chật vật. Nhưng anh đã đưa tay về phía tôi. Ban đầu tôi không biết nên nắm thế nào cho đúng, cũng sợ mình dùng quá nhiều sức sẽ làm anh đau. Sau này anh dạy tôi rằng yêu một người không phải đứng trước mặt người đó chịu dao, càng không phải tự biến mình thành tấm khiên bị dùng xong thì vứt. Yêu là học cách đứng cạnh nhau, cùng bàn kế hoạch, cùng đi qua nguy hiểm, cùng ăn cơm đúng bữa, cùng về nhà.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt dần mềm xuống.

Hạ Trường Uyên tiếp tục: “Tôi từng được anh cho vay năm triệu, hiện tại vẫn chưa trả hết. Nhưng hôm nay trước mặt mọi người, tôi muốn ký với anh một món nợ khác. Tôi nợ anh một đời chăm sóc, tôn trọng, trung thành và cùng trưởng thành. Tôi sẽ không dùng pheromone ép anh mềm lòng, không dùng đánh dấu làm cớ quyết định thay anh, không dùng tình yêu để khiến anh sợ chính mình. Khi anh đứng trên cao, tôi đứng cạnh anh. Khi anh mệt, tôi đưa vai cho anh tựa. Khi anh muốn đi xa hơn, tôi cùng anh đi. Thẩm Từ Du, cảm ơn anh đã chọn tôi. Từ hôm nay trở đi, tôi là bạn đời của anh, cũng là nhà của anh.”

Dưới lễ đường vang lên tiếng vỗ tay rất nhẹ rồi dần lớn hơn. Kỷ Nam ngồi hàng ghế sau cúi đầu lau mắt, Đường Việt thì nhỏ giọng nói “Hạ tổng viết lời thề còn giống bản kế hoạch dài hạn”, nhưng giọng hắn cũng hơi nghẹn. Trợ lý Tống đứng bên cạnh chủ lễ, vẻ mặt vẫn nghiêm chỉnh, chỉ có khóe mắt hơi đỏ. Thẩm Từ Du nhận micro từ tay Hạ Trường Uyên, nhìn Alpha trước mặt mình. Một năm qua, hắn đã nói rất nhiều lời yêu, nhưng hôm nay những lời đó không còn mang theo sự hoảng loạn muốn chuộc lỗi, mà là sự vững vàng của một người thật sự học được cách yêu.

“Tôi từng rất ghét hai chữ lệ thuộc.” Thẩm Từ Du nói, giọng không cao nhưng rõ ràng giữa hàng bạch trà. “Từ nhỏ đến lớn, có rất nhiều người nói với tôi rằng Omega muốn đứng ở vị trí cao thì không được cần ai, không được đau, không được mềm lòng, không được để pheromone trở thành điểm yếu. Tôi đã tin điều đó rất lâu. Tôi dùng thuốc, dùng luật, dùng quyền lực, dùng sự lạnh lùng để chứng minh mình không thua bất kỳ Alpha nào. Nhưng sau đó tôi gặp Hạ Trường Uyên.”

Hạ Trường Uyên nhìn y không chớp mắt.

“Cậu ấy là Alpha cấp S, có pheromone đủ mạnh để áp chế rất nhiều người, nhưng chuyện cậu ấy làm nhiều nhất với tôi lại là hỏi.” Thẩm Từ Du nhìn hắn, khóe môi rất nhẹ cong lên. “Có thể ôm không, có thể hôn không, có đau không, có cần dừng không, có muốn về nhà không. Cậu ấy khiến tôi hiểu rằng được chăm sóc không đồng nghĩa với yếu đuối, cần pheromone khi đau không đồng nghĩa với mất phán đoán, yêu một Alpha cũng không có nghĩa là đánh mất bản thân. Hạ Trường Uyên, cậu không cứu tôi khỏi việc là Omega. Cậu khiến tôi không còn sợ làm một Omega.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu rất nhẹ, mắt đỏ đến mức không giấu được nữa.

Thẩm Từ Du nói tiếp: “Hôm nay tôi chọn kết hôn với cậu, không phải vì đánh dấu, không phải vì độ tương thích, không phải vì cậu từng đứng cạnh tôi trong những ngày khó khăn nhất. Tôi chọn cậu vì khi đứng cạnh cậu, tôi vẫn là chính tôi, thậm chí có thể trở thành một Thẩm Từ Du nhẹ nhõm hơn. Tôi đồng ý để cậu làm bạn đời của tôi, đồng ý cùng cậu xây dựng một gia đình mới, một nơi không ai dùng kỳ phát tình, tuyến thể hay xuất thân để định nghĩa chúng ta. Hạ Trường Uyên, từ hôm nay trở đi, cậu không cần hỏi mình có xứng đứng cạnh tôi không nữa. Tôi nói cậu xứng.”

Hạ Trường Uyên cuối cùng không nhịn được, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn cố đứng thẳng. Chủ hôn mỉm cười để hai người trao nhẫn. Nhẫn của họ rất đơn giản, vòng bạc trắng, bên trong khắc một dòng chữ nhỏ: “Không một mình.” Khi Hạ Trường Uyên đeo nhẫn cho Thẩm Từ Du, tay hắn run rất nhẹ, còn Thẩm Từ Du không trêu hắn mà chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. Đến lượt Thẩm Từ Du đeo nhẫn cho hắn, Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn nhẹ lên tay y trước khi y kịp rút về.

Chủ hôn tuyên bố: “Từ giờ phút này, hai người là bạn đời hợp pháp được luật hôn nhân ABO bảo hộ. Hai vị có thể hôn nhau.”

Hạ Trường Uyên vẫn hỏi bằng ánh mắt theo thói quen. Thẩm Từ Du nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Có thể.”

Hạ Trường Uyên cúi xuống hôn y giữa tiếng vỗ tay và hương bạch trà trong gió. Nụ hôn ấy không quá sâu trước mặt mọi người, nhưng đủ trang trọng, đủ dịu dàng, đủ để những người từng nghi ngờ quan hệ của họ nhìn thấy rằng đây không phải sự bốc đồng do pheromone, cũng không phải một cuộc trao đổi quyền thế. Đây là hai người từng cùng nhau bước qua bóng tối, cuối cùng đứng dưới ánh nắng để chọn nhau một lần nữa.

Sau nghi thức chính là tiệc cưới. Không có rượu mạnh vì Thẩm Từ Du không thích mùi cồn ảnh hưởng pheromone, cũng không có những tiết mục phô trương quá mức. Mỗi bàn đều có hệ thống lọc pheromone nhẹ, khu nghỉ riêng cho Omega và Alpha mẫn cảm, thuốc dự phòng được bác sĩ Triệu chuẩn bị kỹ. Hạ Trường Uyên từng kiểm tra từng chi tiết vì hắn không muốn bất kỳ khách mời ABO nào phải chịu khó chịu trong một ngày vốn nên vui. Thẩm Từ Du ban đầu nói hắn lo quá, nhưng khi thấy vài Omega trẻ từng được Quỹ Trường Bạch hỗ trợ có thể thoải mái ngồi dự tiệc mà không cần căng thẳng vì pheromone xung quanh, y đã không nói hắn nữa.

Trong tiệc, Thẩm Hoài Lễ bước đến trước mặt họ. Ông nhìn Thẩm Từ Du, rồi nhìn Hạ Trường Uyên, im lặng một lúc mới nói: “Hôn lễ rất tốt.”

Thẩm Từ Du đáp: “Cảm ơn.”

Thẩm Hoài Lễ dường như muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lấy một hộp nhỏ đưa cho y. “Đây là vật mẹ con để lại. Năm đó ta giữ, không đưa con. Bây giờ… nó nên thuộc về con.”

Thẩm Từ Du mở hộp ra, bên trong là một chiếc kẹp cà vạt cũ bằng bạc, khắc hình hoa nhỏ đã hơi mờ. Y từng thấy mẹ mình cầm nó trong ảnh cũ, đó là món quà bà chuẩn bị cho con trai trước khi y trưởng thành, nhưng sau đó y chưa bao giờ nhận được. Thẩm Từ Du nhìn chiếc kẹp rất lâu, vẻ mặt không thay đổi nhiều, chỉ có đầu ngón tay hơi siết lại. Hạ Trường Uyên đứng bên cạnh không nói, chỉ nhẹ nhàng đặt tay sau lưng y.

“Bà ấy sẽ vui nếu thấy con hôm nay.” Thẩm Hoài Lễ nói khàn hơn thường ngày.

Thẩm Từ Du khép hộp lại. “Cha nên tự nói với mẹ câu này.”

Thẩm Hoài Lễ gật đầu. “Ta sẽ đi.”

Không có cái ôm tha thứ, cũng không có cảnh cha con hòa giải hoàn toàn. Nhưng khi Thẩm Hoài Lễ rời đi, Thẩm Từ Du không còn lạnh cứng như trước. Hắn nhìn chiếc hộp trong tay y, hỏi nhỏ: “Muốn cài lên không?”

Thẩm Từ Du nhìn chiếc kẹp cà vạt cũ, rồi nhìn Hạ Trường Uyên. “Cài cho cậu.”

Hạ Trường Uyên ngẩn ra. “Cho tôi?”

“Ừm.” Thẩm Từ Du cầm chiếc kẹp, tự tay cài lên cà vạt của hắn. “Mẹ tôi từng không có được một Alpha biết tôn trọng bà ấy. Hôm nay để bà ấy nhìn thấy một người khác.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu, mắt lại đỏ lên. “Từ Du…”

“Không được khóc lần thứ hai.”

“Tôi cố.”

“Không phải cố, là nhịn.”

Hắn bật cười, nhưng vẫn cúi xuống hôn rất nhẹ lên trán y. “Được, tôi nhịn.”

Đến cuối tiệc, khách khứa lần lượt rời đi. Trang viên dần yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn dọc lối bạch trà và tiếng nước hồ xa xa. Thẩm Từ Du thay lễ phục nặng bằng áo khoác nhẹ, đứng dưới mái hiên nhìn hoa trắng đung đưa trong gió đêm. Hạ Trường Uyên đi đến sau lưng y, khoác áo cho y rồi hỏi: “Mệt không?”

“Hơi mệt.” Thẩm Từ Du đáp rất tự nhiên.

Hạ Trường Uyên cười. “Bây giờ anh nói mệt dễ hơn trước nhiều.”

“Vì có người hỏi quá nhiều, không nói cũng bị hỏi.”

“Vậy muốn về phòng nghỉ không?”

Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn. “Trước đó đi với tôi một đoạn.”

Họ nắm tay nhau đi dưới lối bạch trà sau lễ cưới. Không có truyền thông, không có khách mời, không còn nghi thức. Hạ Trường Uyên cảm nhận chiếc nhẫn trên tay mình, thỉnh thoảng vẫn vô thức dùng ngón cái chạm vào, như sợ nó biến mất. Thẩm Từ Du nhận ra nhưng không vạch trần. Đi đến cuối lối hoa, nơi nhìn ra hồ nước lặng, y dừng lại.

“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.

“Ừm?”

“Sau này nơi này là nhà của chúng ta.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, trái tim mềm đến phát đau. “Không phải biệt thự cũ?”

“Biệt thự cũng là nhà. Nhưng nơi này không có ký ức xấu, lại có lễ cưới của chúng ta.” Thẩm Từ Du nhìn mặt hồ dưới ánh trăng. “Sau này nếu mệt, chúng ta về đây ở vài ngày.”

Hắn nắm tay y chặt hơn. “Được.”

“Nếu sau này có con, cũng có thể dẫn bé đến đây.”

Hạ Trường Uyên lập tức khựng lại. Thẩm Từ Du quay đầu nhìn hắn, thấy mắt hắn trong nháy mắt đỏ lên rất sâu. Y không biết toàn bộ bí mật trong lòng hắn, nhưng y biết Hạ Trường Uyên từng rất nhạy cảm với hai chữ gia đình và con cái, như thể chúng chạm đến một nỗi đau không thể nói. Y không ép hỏi, chỉ nâng tay chạm lên mặt hắn. “Tôi chỉ nói nếu. Cậu không cần căng như vậy.”

Hạ Trường Uyên nắm lấy tay y, hôn lên lòng bàn tay. “Tôi muốn.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn.

Hắn khàn giọng nói tiếp: “Nhưng chỉ khi anh cũng muốn, chỉ khi cơ thể anh cho phép, chỉ khi bác sĩ nói an toàn. Tôi muốn có con với anh, nhưng tôi càng muốn anh khỏe mạnh.”

Thẩm Từ Du im lặng vài giây, rồi nói: “Tôi biết.”

“Anh muốn không?” Hạ Trường Uyên hỏi rất nhẹ, như sợ câu hỏi này nặng quá.

Thẩm Từ Du nhìn hắn thật lâu. Một năm trước, nếu có người hỏi y có muốn sinh con cho một Alpha không, y sẽ cảm thấy đó là lời xúc phạm. Nhưng hôm nay, khi đứng dưới lối bạch trà sau lễ cưới, bên cạnh là người luôn đặt sức khỏe và lựa chọn của y lên trước mọi mong muốn của bản thân, câu hỏi ấy không còn giống xiềng xích nữa. Nó giống một khả năng ấm áp, một gia đình thật sự khác với nhà cũ Thẩm gia.

“Muốn.” Thẩm Từ Du nói. “Không phải ngay bây giờ. Nhưng sau này, nếu mọi thứ phù hợp, tôi muốn.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, nước mắt rốt cuộc không nhịn được mà rơi xuống một giọt. Hắn lập tức quay mặt đi, nhưng Thẩm Từ Du đã nhìn thấy. Y thở dài rất nhẹ, đưa tay lau khóe mắt hắn. “Tôi đã nói không được khóc lần thứ hai.”

“Xin lỗi.” Hắn cười khàn. “Lần này thật sự không nhịn được.”

“Vì chuyện con?”

“Vì anh nói muốn có một gia đình với tôi.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt dịu xuống. “Chúng ta đã là gia đình rồi.”

Hạ Trường Uyên cúi xuống ôm lấy y. Cái ôm rất chặt, nhưng không làm y đau. Dưới ánh trăng và hương bạch trà, hắn ôm bạn đời mới cưới của mình, trong lòng lặng lẽ nói với một quá khứ không ai biết rằng lần này hắn đã không bỏ lỡ. Thẩm Từ Du còn sống, còn yêu hắn, còn nói muốn có một gia đình với hắn. Những tiếc nuối từng lạnh như bia mộ cuối cùng được thay bằng hơi ấm thật sự trong vòng tay.

Một lúc lâu sau, Thẩm Từ Du vỗ nhẹ lưng hắn. “Về phòng thôi. Bạn đời của tôi, hôm nay cậu khóc, tôi mệt, cả hai đều cần ngủ.”

Hạ Trường Uyên bật cười. “Bạn đời của tôi nói gì cũng đúng.”

“Câu này giữ lại dùng cả đời.”

“Được.” Hắn nắm tay y, cùng y quay về dưới lối bạch trà. “Cả đời đều nghe anh.”

Đêm tân hôn của họ không ồn ào, không vội vàng. Hạ Trường Uyên giúp Thẩm Từ Du tháo lễ phục, thay miếng bảo hộ tuyến thể, kiểm tra nhiệt độ như thói quen, rồi bị y kéo cà vạt xuống hôn vì “hôm nay kiểm tra quá nhiều”. Họ thân mật hơn những đêm trước, nhưng vẫn dịu dàng và có giới hạn, mọi động tác đều có lời hỏi, có sự đồng ý, có những cái ôm và nụ hôn kéo dài trong mùi bạch trà hòa cùng gỗ tuyết tùng. Khi Thẩm Từ Du nằm trong lòng hắn ngủ thiếp đi, chiếc nhẫn trên tay hai người chạm nhẹ vào nhau dưới chăn, phát ra một tiếng rất khẽ.

Hạ Trường Uyên cúi đầu hôn lên tóc y, giọng gần như thì thầm: “Từ Du, chúng ta kết hôn rồi.”

Thẩm Từ Du đã buồn ngủ, nhưng vẫn đáp rất nhẹ: “Ừm.”

“Sau này cùng em về nhà.”

“Ừm.”

“Cùng em ăn cơm, ngủ, làm việc, nuôi quỹ, trồng bạch trà.”

“Ừm.”

“Sau này nếu có bé con…”

Thẩm Từ Du mở mắt nhìn hắn trong bóng tối. “Hạ Trường Uyên.”

Hắn lập tức im lặng.

Y nhàn nhạt nói: “Ngủ trước. Bé con chưa đến đã bị cậu lên kế hoạch đến mười năm sau rồi.”

Hạ Trường Uyên cười khẽ, ôm y chặt hơn một chút. “Được, ngủ trước.”

Ngoài cửa sổ, gió đêm lướt qua vườn bạch trà. Những đóa hoa trắng dưới trăng yên tĩnh nở rộ, như chứng kiến một khởi đầu mới không còn bị bóng tối cũ phủ lên. Từ hôm nay, Hạ Trường Uyên và Thẩm Từ Du không chỉ là người yêu, không chỉ là Alpha và Omega có độ tương thích cao, mà là bạn đời hợp pháp, là gia đình của nhau, là nơi để đối phương có thể trở về sau mọi giông gió.

(Hết phiên ngoại 1)

← Trước
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0