Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH THÀNH ALPHA CỦA RIÊNG EM

Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du

Chương 1: Gặp Lại Trong Mùi Bạch Trà Chương 2: Bản Hợp Đồng Đầu Tiên Chương 3: Kỳ Phát Tình Đầu Tiên Chương 4: Đừng Để Tôi Tìm Không Thấy Cậu Chương 5: Người Của Tôi Chương 6: Một Mình Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ Chương 7: Cái Bẫy Ở Ga Nam Loan Chương 8: Đánh Dấu Tạm Thời Chương 9: Đứng Cạnh Tôi Chương 10: Không Cần Biết Hết Mới Có Thể Tin Chương 11: Người Bị Bán Đi Chương 12: Đừng Chạm Vào Tuyến Thể Của Anh Ấy Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du Chương 14: Tôi Không Còn Sợ Bà Nữa Chương 15: Cùng Em Về Nhà Chương 16: Phiên ngoại 1: Lễ Kết Hôn Dưới Hoa Bạch Trà

Chương 13: Vết Sẹo Của Thẩm Từ Du

Tin tức về mẹ kế của Thẩm Từ Du xuất hiện trong danh sách tài trợ viện nghiên cứu nhà họ Chu khiến cả thư phòng yên lặng rất lâu. Hạ Trường Uyên không hỏi ngay bà ta là ai, cũng không hỏi vì sao đầu ngón tay Thẩm Từ Du lạnh xuống trong khoảnh khắc ấy. Hắn chỉ nắm tay y, dùng pheromone gỗ tuyết tùng rất nhạt phủ quanh y, vừa đủ để dấu đánh dấu tạm thời sau gáy y không vì cảm xúc dao động mà nóng lên. Thẩm Từ Du đứng im một lúc, sau đó chậm rãi rút tay khỏi tay hắn, nhưng không phải né tránh, mà là để mở tập hồ sơ trợ lý Tống vừa gửi tới.

Người phụ nữ trong hồ sơ tên là Bạch Nhược Vi, bốn mươi bảy tuổi, hiện là phu nhân hợp pháp của cha Thẩm Từ Du, đồng thời là người nắm vài quỹ đầu tư y tế tư nhân dưới danh nghĩa nhà họ Bạch. Trước đây bà ta rất ít xuất hiện trong các dự án trực tiếp của Thẩm thị, luôn giữ hình tượng phu nhân hào môn thanh lịch, làm từ thiện, tài trợ bệnh viện, chăm sóc trẻ em Omega nghèo. Nhưng trong danh sách tài trợ viện nghiên cứu của nhà họ Chu, tên quỹ dưới quyền bà ta lại xuất hiện ba lần, mỗi lần đều dùng danh nghĩa “nghiên cứu thuốc điều tiết pheromone thế hệ mới”. Nếu Bạo Tín thật sự được tách ra từ viện nghiên cứu đó, vậy người phụ nữ này ít nhất không thể nói mình hoàn toàn vô can.

Hạ Trường Uyên nhìn sắc mặt Thẩm Từ Du, giọng rất thấp: “Anh muốn nói với tôi về bà ta không?”

Thẩm Từ Du cụp mắt nhìn ảnh Bạch Nhược Vi trên hồ sơ. “Bà ta là người cha tôi cưới sau khi mẹ tôi mất chưa đầy một năm. Bề ngoài dịu dàng, biết tiến biết lùi, rất giỏi nói những câu khiến người khác nghĩ bà ta rộng lượng. Khi tôi còn nhỏ, bà ta không đánh tôi, không mắng tôi trước mặt người ngoài, thậm chí còn thường xuyên chuẩn bị thuốc ức chế và mời bác sĩ tốt cho tôi. Nhưng mỗi lần tôi vì kỳ phát tình đầu tiên hoặc phản ứng tuyến thể mà khó chịu, bà ta đều đứng bên giường tôi nói một câu.”

Hạ Trường Uyên nghe đến đây, bàn tay đặt bên người siết lại rất nhẹ. “Bà ta nói gì?”

Thẩm Từ Du ngẩng đầu, giọng bình tĩnh đến mức gần như không có cảm xúc: “Bà ta nói, Omega càng mạnh càng phải hiểu rõ cơ thể mình là thứ dễ bị khống chế nhất. Nếu tôi không muốn một ngày nào đó bị Alpha làm cho mất hết phán đoán như mẹ tôi, thì tốt nhất từ nhỏ phải học cách ghét sự lệ thuộc.”

Hạ Trường Uyên cảm thấy tim mình bị câu đó đâm đến đau âm ỉ. Hắn từng thấy Thẩm Từ Du ghét cảm giác yếu đi trong kỳ phát tình, ghét phải dựa vào Alpha, ghét để người khác nhìn thấy tuyến thể đau đến mức run rẩy. Hắn biết những thứ ấy không tự nhiên hình thành, nhưng nghe chính miệng y nói ra, hắn mới hiểu có người đã dùng sự chăm sóc bọc đường để gieo vào y nỗi sợ từ rất nhỏ. Bạch Nhược Vi không cần đánh y, bởi mỗi viên thuốc, mỗi câu nhắc nhở, mỗi ánh mắt thương hại giả tạo đều đủ để biến cơ thể Omega của y thành một vết sẹo.

“Bà ta cố ý.” Hạ Trường Uyên nói.

“Ừm.” Thẩm Từ Du khép hồ sơ lại. “Khi đó tôi còn nhỏ, không hiểu hết. Sau này đoạt lại Thẩm gia, tôi mới biết mẹ tôi không phải vì bị Alpha ảnh hưởng nên mất phán đoán như lời bà ta nói. Mẹ tôi bị cha tôi đánh dấu hoàn toàn khi chưa có đủ thỏa thuận tài sản và quyền tự chủ y tế, sau đó bị gia tộc dùng hôn nhân và tuyến thể trói lại. Bạch Nhược Vi chỉ đổi cách kể câu chuyện, biến nạn nhân thành người yếu đuối, rồi dùng nó dạy tôi sợ chính bản thân mình.”

Hạ Trường Uyên không nhịn được bước tới, nhưng vẫn dừng ở khoảng cách y có thể lựa chọn. “Từ Du, tôi có thể ôm anh không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. Nếu là trước đây, y sẽ cảm thấy câu hỏi này không cần thiết, thậm chí quá mềm yếu trong lúc bàn chính sự. Nhưng hiện tại y lại hiểu Hạ Trường Uyên đang cố dùng cách tôn trọng nhất để bước vào nơi y vừa để lộ. Y im lặng vài giây, sau đó chủ động đi đến trước mặt hắn. Hạ Trường Uyên lập tức ôm lấy y, cánh tay rất vững, pheromone không mạnh, chỉ như một lớp áo ấm phủ lên vết lạnh đang lan trong lòng y.

“Anh không giống những gì bà ta nói.” Hạ Trường Uyên cúi đầu, giọng khàn nhưng rõ ràng. “Anh cần pheromone khi đau không có nghĩa là bị khống chế. Anh cho tôi đánh dấu tạm thời không có nghĩa là mất phán đoán. Anh là người quyết định, tôi chỉ là người được anh cho phép ở lại.”

Thẩm Từ Du tựa trán lên vai hắn, rất lâu không nói. Câu này không hoa mỹ, nhưng từng chữ đều chạm đúng nơi Bạch Nhược Vi từng khoét sâu trong lòng y. Từ nhỏ đến lớn, y luôn phải chứng minh rằng mình là Omega nhưng không bị bản năng điều khiển, là gia chủ nhưng không cần Alpha, là người cầm quyền nhưng không thể đau. Hạ Trường Uyên lại nói y có quyền cần, có quyền cho phép, có quyền quyết định sự thân mật mà không bị ai hạ thấp.

“Cậu học lời này ở đâu?” Thẩm Từ Du hỏi.

“Tự nghĩ.” Hạ Trường Uyên đáp. “Nhưng nếu nói không hay, anh có thể dạy lại.”

“Không cần.” Y nhắm mắt, giọng thấp hơn. “Nói được.”

Hạ Trường Uyên hôn rất nhẹ lên tóc y, rồi lập tức dừng lại như nhớ ra mình chưa hỏi. Thẩm Từ Du nhận ra, ngẩng đầu nhìn hắn. “Lần này không tính.”

Hắn hơi ngẩn ra. “Không tính phạm quy?”

“Ừm.”

“Vậy tôi có thể hôn thêm không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn vài giây, cuối cùng nâng tay kéo cổ áo hắn xuống. Nụ hôn rơi xuống rất nhẹ, ban đầu chỉ là môi chạm môi, nhưng rất nhanh đã vì dấu đánh dấu tạm thời mà trở nên thân mật hơn. Bạch trà và gỗ tuyết tùng hòa vào nhau trong thư phòng, không phải để trấn an kỳ phát tình, cũng không phải để chống lại thuốc kích thích, mà chỉ là hai người đều tỉnh táo và đều muốn đến gần nhau. Khi tách ra, Thẩm Từ Du đặt tay trên vai hắn, hơi thở hơi loạn nhưng ánh mắt vẫn rõ ràng.

“Hạ Trường Uyên.” Y gọi.

“Tôi đây.”

“Nếu một ngày tôi thật sự lệ thuộc pheromone của cậu nhiều hơn hiện tại, cậu sẽ làm gì?”

Hạ Trường Uyên nhìn y, không trả lời vội. “Tôi sẽ giúp anh phân biệt đó là nhu cầu sinh lý, cảm xúc hay tình cảm. Nếu là nhu cầu sinh lý, chúng ta hỏi bác sĩ và tìm phương án an toàn. Nếu là cảm xúc, tôi ở bên anh nhưng không để anh mất ranh giới. Nếu là tình cảm…” Hắn dừng một chút, giọng thấp xuống. “Tôi sẽ rất vui, nhưng vẫn chờ anh tự nói.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn rất lâu, sau đó cụp mắt cười khẽ. “Cậu thật sự càng ngày càng biết trả lời.”

“Vì câu hỏi liên quan đến anh, tôi phải nghĩ kỹ.” Hạ Trường Uyên nói. “Tôi không muốn trở thành một lý do khiến anh sợ bản thân.”

Thẩm Từ Du không nói nữa, chỉ tựa vào lòng hắn thêm một lúc. Nhưng sự yên tĩnh này không kéo dài lâu. Trợ lý Tống gọi đến, báo rằng Bạch Nhược Vi đã biết Thẩm thị đang tra viện nghiên cứu nhà họ Chu, đồng thời chủ động gửi thư mời Thẩm Từ Du đến dự tiệc từ thiện của quỹ Bạch Tâm vào tối mai. Lý do là công bố chương trình hỗ trợ Omega nghèo dùng chất ức chế thế hệ mới, nhưng thời điểm này quá trùng hợp, rõ ràng là một lời thăm dò.

Thẩm Từ Du ngẩng đầu khỏi vai Hạ Trường Uyên, ánh mắt vừa rồi còn mềm lập tức lạnh xuống. “Bà ta muốn gặp tôi trước khi chúng ta nắm đủ chứng cứ.”

Trợ lý Tống nói qua điện thoại: “Đúng vậy. Danh sách khách mời có nhà họ Chu, vài đại diện viện nghiên cứu, một số truyền thông y tế và cả thành viên cơ quan quản chế ABO. Nếu chúng ta không đi, bà ta có thể dùng danh nghĩa từ thiện để giành thế chủ động dư luận.”

Hạ Trường Uyên cau mày. “Tiệc từ thiện về chất ức chế sau khi Bạo Tín bị lộ? Bà ta muốn rửa sạch viện nghiên cứu bằng hình ảnh hỗ trợ Omega.”

Thẩm Từ Du gật đầu. “Không chỉ vậy. Nếu tôi xuất hiện, bà ta sẽ thử phản ứng của tuyến thể tôi sau đánh dấu tạm thời. Nếu tôi không xuất hiện, bà ta sẽ nói tôi bị Alpha ảnh hưởng đến mức không còn quan tâm dự án Omega.”

Trợ lý Tống hỏi: “Thẩm tổng, ngài định đi sao?”

“Đi.” Thẩm Từ Du đáp rất nhanh. “Nhưng không đi một mình.”

Hạ Trường Uyên nhìn y. “Tôi đi cùng anh.”

“Ừm.” Thẩm Từ Du quay sang nhìn hắn. “Lần này không chỉ là người theo đuổi hay đối tác. Tôi muốn cậu đi với tư cách đồng sáng lập Quỹ Trường Bạch. Nếu bà ta dùng từ thiện giả để rửa Bạo Tín, chúng ta dùng quỹ thật để hỏi bà ta tiền chảy đi đâu.”

Hạ Trường Uyên nhìn ánh mắt của y, trong lòng vừa đau vừa kiêu hãnh. “Được. Nhưng tiệc như vậy chắc chắn có nhiều Omega và Alpha, còn có chất ức chế mẫu. Nếu bà ta muốn thử anh, có thể sẽ dùng pheromone hoặc thuốc.”

“Tôi biết.” Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Cho nên tối nay chúng ta chuẩn bị. Bác sĩ Triệu kiểm tra tuyến thể của tôi, cậu dùng miếng ổn định Alpha, trợ lý Tống kiểm tra toàn bộ đồ ăn, nước uống, không nhận bất kỳ thuốc mẫu nào tại chỗ. Nếu có không gian kín hoặc phòng nghỉ riêng do bà ta sắp xếp, tôi không vào.”

Hạ Trường Uyên bổ sung: “Cũng không tháo miếng bảo hộ tuyến thể. Nếu bà ta nói cần kiểm tra tình trạng Omega để tham gia chương trình, từ chối. Hồ sơ y tế của anh không đưa cho bất kỳ ai ngoài bác sĩ Triệu.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, khóe môi hơi động. “Rất tốt.”

“Có phần thưởng không?” Hắn hỏi gần như theo bản năng.

Trợ lý Tống ở đầu dây bên kia lập tức im lặng. Thẩm Từ Du cũng khựng một chút, sau đó bình tĩnh nói với điện thoại: “Tống Thành, chuẩn bị tài liệu tiệc từ thiện, nửa giờ nữa gửi tôi.”

Trợ lý Tống đáp rất nhanh: “Vâng, Thẩm tổng. Tôi không nghe thấy gì cả.”

Cuộc gọi kết thúc, Thẩm Từ Du quay sang nhìn Hạ Trường Uyên. Hắn cũng nhận ra mình vừa nói gì trước mặt trợ lý, nhưng không né, chỉ hơi cúi đầu cười. “Xin lỗi, quen miệng.”

“Cậu quen rất nhanh.” Thẩm Từ Du nói.

“Vì anh cho nhiều lần.”

“Ý cậu là lỗi của tôi?”

“Không.” Hắn lập tức đáp. “Là may mắn của tôi.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, cuối cùng đưa tay kéo hắn lại, hôn lên môi hắn một cái rất nhẹ. “Thưởng xong. Bây giờ làm việc.”

Hạ Trường Uyên cười khẽ, nhưng khi mở hồ sơ Bạch Nhược Vi, ánh mắt hắn nhanh chóng nghiêm túc lại. Hai người cùng xem thông tin quỹ Bạch Tâm, phát hiện quỹ này nhiều năm qua tài trợ không ít chương trình hỗ trợ Omega nghèo, nhưng tỷ lệ chi phí quản lý quá cao, còn danh sách người nhận hỗ trợ lại trùng một phần với danh sách cô nhi viện bị quỹ Minh Chương bán thông tin. Điều này chứng tỏ Bạch Nhược Vi không chỉ liên quan viện nghiên cứu, mà rất có thể cũng tham gia sàng lọc Omega có hoàn cảnh yếu thế cho các thử nghiệm chất ức chế. Nếu Thẩm Minh Chương bán Alpha và Omega trẻ cho Đông Dạ bằng vỏ bọc nghề nghiệp, thì Bạch Nhược Vi có thể đã dùng từ thiện y tế làm lớp vỏ tinh vi hơn.

Hạ Trường Uyên nhìn một cái tên trong danh sách, trầm giọng: “Kỷ Nam từng nhận hỗ trợ từ quỹ này.”

Thẩm Từ Du lập tức nhìn sang. “Nhân viên Omega của công ty cậu?”

“Ừm.” Hắn mở hồ sơ Kỷ Nam do chính cậu tự khai khi vào công ty. “Năm mười bảy tuổi, cậu ấy từng tham gia chương trình cấp chất ức chế giá rẻ cho Omega học sinh. Sau đó tuyến thể xuất hiện phản ứng phụ nhẹ nên mới chuyển sang nghiên cứu dữ liệu y tế ABO. Cậu ấy nói từng bị một công ty dược từ chối vì đặt câu hỏi về tác dụng phụ của thuốc.”

Thẩm Từ Du ánh mắt lạnh xuống. “Gọi cậu ấy. Nhưng đừng ép nếu cậu ấy không muốn nói.”

Hạ Trường Uyên gật đầu, gọi video cho Kỷ Nam bằng máy tính. Kỷ Nam đang ở văn phòng Trường Uyên Tư Bản, nhìn thấy cả Hạ Trường Uyên và Thẩm Từ Du trong khung hình thì hơi căng thẳng. Khi nghe họ hỏi về quỹ Bạch Tâm, sắc mặt cậu thay đổi rõ ràng. Cậu im lặng rất lâu mới nói rằng năm đó chương trình hỗ trợ chất ức chế miễn phí yêu cầu Omega tham gia ký thỏa thuận khảo sát, mỗi tháng báo cáo kỳ phát tình, phản ứng thuốc và mức độ lệ thuộc pheromone Alpha, nhưng không giải thích rõ dữ liệu sẽ được dùng vào đâu.

“Khi đó tôi còn nhỏ, gia đình không có tiền mua chất ức chế tốt.” Kỷ Nam nói, giọng cố giữ bình tĩnh. “Bọn họ nói thuốc miễn phí đã qua kiểm định, chỉ cần tôi điền khảo sát. Nhưng sau ba tháng, tuyến thể của tôi bắt đầu đau mỗi khi đổi thuốc, bác sĩ của chương trình lại nói là do cơ địa Omega nhạy cảm. Tôi hỏi dữ liệu thuốc, họ bảo tôi không có quyền biết.”

Thẩm Từ Du hỏi: “Cậu còn giữ giấy tờ năm đó không?”

“Có.” Kỷ Nam đáp. “Tôi giữ hết, vì tôi từng nghĩ sau này nếu có cơ hội sẽ kiện họ. Nhưng tôi không có tiền, cũng không có bằng chứng thuốc có vấn đề.”

Hạ Trường Uyên nhìn cậu. “Kỷ Nam, nếu cậu đồng ý, Quỹ Trường Bạch và Thẩm thị sẽ hỗ trợ pháp lý. Nhưng quyền quyết định nằm ở cậu. Cậu có thể chỉ cung cấp tài liệu ẩn danh, cũng có thể đứng ra làm nhân chứng. Không ai ép cậu.”

Kỷ Nam nhìn Hạ Trường Uyên rất lâu. “Hạ tổng, nếu tôi đứng ra, họ sẽ biết tôi là Omega từng bị phản ứng thuốc. Sau này trong ngành dữ liệu y tế ABO, có thể sẽ có người dùng chuyện đó để đánh giá tôi.”

Thẩm Từ Du lúc này mở miệng: “Cậu không cần dùng vết thương của mình đổi lấy chính nghĩa nếu chưa sẵn sàng. Nhưng nếu cậu muốn đứng ra, Thẩm thị sẽ bảo vệ vị trí nghề nghiệp của cậu. Không phải vì thương hại, mà vì người dám chất vấn thuốc sai xứng đáng đứng trong ngành này hơn những kẻ che giấu tác dụng phụ.”

Kỷ Nam cúi đầu, mắt đỏ lên rất nhẹ. “Tôi cần suy nghĩ một đêm.”

“Được.” Hạ Trường Uyên nói. “Ngày mai trả lời cũng được, không trả lời cũng được. Việc của cậu tại Trường Uyên Tư Bản không bị ảnh hưởng.”

Kỷ Nam gật đầu, cúp máy sau khi nói sẽ gửi trước bản sao giấy tờ cũ. Màn hình tối xuống, thư phòng lại yên tĩnh. Hạ Trường Uyên nhìn Thẩm Từ Du, giọng trầm hơn: “Bạch Nhược Vi dùng thuốc miễn phí để lấy dữ liệu Omega nghèo. Nếu dữ liệu đó liên quan đến Bạo Tín hoặc thuốc ổn định tuyến thể, bà ta không chỉ biết viện nghiên cứu nhà họ Chu làm gì, mà còn cung cấp nền dữ liệu.”

Thẩm Từ Du gật đầu. “Ngày mai ở tiệc từ thiện, bà ta chắc chắn sẽ công bố chương trình mới. Nếu Kỷ Nam cung cấp giấy tờ, chúng ta có thể hỏi trực tiếp về quyền dữ liệu của Omega tham gia chương trình. Bà ta hoặc phải thừa nhận có thu dữ liệu, hoặc phải nói dối trước truyền thông.”

“Và nếu bà ta nói dối, chúng ta dùng tài liệu của Kỷ Nam cùng hồ sơ quỹ Bạch Tâm đập lại.”

“Đúng.” Thẩm Từ Du đóng hồ sơ. “Nhưng phải cẩn thận. Bạch Nhược Vi không giống Nghiêm Hạo. Bà ta sẽ không la hét, không dùng thuốc ngay trước mặt chúng ta. Bà ta thích biến mình thành người bị tổn thương, để mọi người nghĩ tôi quá lạnh lùng với mẹ kế.”

Hạ Trường Uyên nhìn y. “Anh sợ dư luận thương hại bà ta?”

“Không sợ.” Y nói. “Chỉ thấy phiền.”

“Vậy ngày mai để tôi làm người không hiểu chuyện.” Hạ Trường Uyên nói. “Nếu có câu hỏi khó nghe, tôi hỏi. Nếu cần đắc tội, tôi đắc tội. Anh giữ vị trí Thẩm tổng, còn tôi là Alpha trẻ tuổi mới vào thương trường, nói thẳng một chút cũng hợp lý.”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Lại muốn chắn trước?”

“Không.” Hắn đáp rất nhanh, rõ ràng đã bị y dạy quen. “Là phân công vai diễn. Anh làm người cầm quyền lạnh tĩnh, tôi làm người mới sắc bén. Không phải hy sinh, là chiến thuật.”

Thẩm Từ Du nghe vậy, rốt cuộc hài lòng. “Cách nói này được.”

Hạ Trường Uyên cười nhẹ. “Tôi tiến bộ không?”

“Có.”

“Vậy—”

“Không có phần thưởng nữa.” Thẩm Từ Du ngắt lời trước.

Hạ Trường Uyên hơi tiếc nhưng không ép. “Vậy ghi nợ?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn, ánh mắt nhạt nhưng môi hơi cong. “Cậu nợ tôi còn chưa trả, bây giờ muốn tôi nợ ngược lại?”

“Có qua có lại.” Hắn nói. “Quan hệ mới lâu dài.”

Thẩm Từ Du không đáp, nhưng ánh mắt mềm hơn rõ ràng. Y không ghét kiểu trêu chọc này của Hạ Trường Uyên, bởi mỗi lần hắn đòi phần thưởng, hắn đều hỏi, đều chờ, đều không dùng pheromone ép y mềm lòng. Những cử chỉ thân mật giữa họ vì vậy không còn là thứ khiến y sợ bị bản năng điều khiển, mà giống những lựa chọn nhỏ được lặp đi lặp lại trong tỉnh táo. Có lẽ tình cảm của y đối với hắn cũng phát triển nhanh như vậy, từ bị pheromone thu hút, đến được chăm sóc, được tôn trọng, được nhìn thấy, rồi dần muốn chạm vào nhiều hơn.

Tối đó, bác sĩ Triệu đến biệt thự kiểm tra tuyến thể cho Thẩm Từ Du và Hạ Trường Uyên. Dấu đánh dấu tạm thời ổn định tốt, nhưng vì ngày mai tham gia tiệc đông người, bác sĩ đề nghị Thẩm Từ Du dùng miếng bảo hộ tuyến thể hai lớp và một ống thuốc ổn định dịu trước khi đi, còn Hạ Trường Uyên phải dùng miếng dán ổn định Alpha để tránh bị nước hoa pheromone nhân tạo kích thích. Bác sĩ cũng chuẩn bị hai bộ kiểm tra nhanh chất ức chế, dùng để xác nhận thuốc mẫu tại tiệc có chứa thành phần bất thường hay không.

“Tiên sinh, tôi phải nhắc lại.” Bác sĩ Triệu nói. “Bạch Nhược Vi nếu thật sự liên quan đến dữ liệu Omega, bà ta sẽ rất hiểu cách dùng lời nói kích thích tâm lý hơn là dùng thuốc. Nếu ngài cảm thấy tuyến thể nóng, tim đập nhanh, hoặc có phản ứng với pheromone lạ, phải lập tức báo với cậu Hạ hoặc tôi.”

Thẩm Từ Du gật đầu. “Tôi biết.”

Hạ Trường Uyên nhìn bác sĩ. “Tôi có thể dùng pheromone trấn an anh ấy tại tiệc không?”

“Có thể, nhưng chỉ ở mức rất thấp.” Bác sĩ Triệu nói. “Hai người đã có đánh dấu tạm thời, nếu cậu phóng pheromone quá rõ trước mặt đông người, vừa dễ gây chú ý vừa có thể khiến người khác lấy đó làm cớ nói tiên sinh bị Alpha ảnh hưởng. Tốt nhất dùng tiếp xúc nhẹ như nắm tay hoặc đứng gần, để pheromone tự nhiên qua liên kết tạm thời ổn định tuyến thể.”

Hạ Trường Uyên lập tức ghi nhớ. Thẩm Từ Du nhìn hắn nghiêm túc đến mức như học bài thi, không nhịn được nói: “Cậu đừng căng thẳng quá.”

“Ngày mai gặp Bạch Nhược Vi.” Hắn nhìn y. “Tôi không thể không căng.”

“Bà ta đáng sợ hơn Nghiêm Hạo?”

“Với tôi thì có.” Hạ Trường Uyên nói thật. “Nghiêm Hạo muốn kéo tôi xuống, tôi biết hắn bẩn. Nhưng Bạch Nhược Vi từng làm anh sợ chính cơ thể mình. Người như vậy khiến tôi giận hơn.”

Thẩm Từ Du im lặng. Bác sĩ Triệu rất biết điều mà thu dọn thiết bị rời đi, để lại không gian cho hai người. Hạ Trường Uyên nhận ra mình nói hơi nặng, vừa định xin lỗi thì Thẩm Từ Du đã nắm lấy cổ tay hắn. Y không dùng lực nhiều, nhưng đủ để hắn ngừng lại.

“Không cần xin lỗi.” Thẩm Từ Du nói. “Tôi không còn sợ như trước.”

Hạ Trường Uyên nhìn y.

“Ít nhất hiện tại không sợ dấu đánh dấu tạm thời của cậu.” Y chạm nhẹ lên sau gáy mình qua lớp miếng dán. “Cũng không sợ để cậu ôm khi tôi khó chịu.”

Hạ Trường Uyên cảm thấy lồng ngực như bị thứ gì rất ấm lấp đầy. Hắn chậm rãi đi đến trước mặt y, hỏi rất khẽ: “Vậy đêm nay tôi có thể ôm anh ngủ không?”

Thẩm Từ Du nhìn hắn. “Lý do?”

“Ngày mai phải gặp người khiến anh từng đau, tôi muốn ở gần anh.” Hắn dừng một chút rồi thành thật hơn. “Cũng muốn anh ở gần tôi. Tôi sợ mình nửa đêm nghĩ nhiều.”

Thẩm Từ Du nhìn vẻ thẳng thắn của hắn, cuối cùng gật đầu. “Được. Nhưng ngủ là ngủ, không được lấy cớ gần tôi rồi nói mình khó giữ bình tĩnh.”

Hạ Trường Uyên cúi đầu cười. “Tôi cố gắng.”

“Không phải cố gắng, là phải làm được.”

“Làm được.” Hắn lập tức sửa lời.

Đêm ấy, Hạ Trường Uyên nằm bên cạnh Thẩm Từ Du trong phòng ngủ chính. Hai người không làm gì vượt quá giới hạn, chỉ ôm nhau rất lâu. Thẩm Từ Du tựa vào ngực hắn, mùi bạch trà sau đánh dấu tạm thời an ổn hơn hẳn, còn Hạ Trường Uyên dùng tay nhẹ nhàng xoa lưng y qua lớp áo ngủ, như dỗ một người đã căng quá lâu được phép thả lỏng. Đến gần lúc ngủ, Thẩm Từ Du bỗng ngẩng đầu, chủ động hôn lên cằm hắn một cái.

Hạ Trường Uyên cứng người. “Từ Du?”

“Phần thưởng ghi nợ lúc chiều.” Y nhắm mắt lại, giọng bình tĩnh nhưng tai hơi đỏ. “Trả trước một phần.”

Hạ Trường Uyên nhìn y, khóe môi chậm rãi cong lên. Hắn không đòi thêm, chỉ cúi xuống hôn lên trán y, rất nhẹ, rất ngoan ngoãn. “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Ngày hôm sau, tiệc từ thiện của quỹ Bạch Tâm được tổ chức tại khách sạn Lâm Giang, nơi từng xuất hiện trong lịch trình mà Hạ Trường Uyên bảo Thẩm Từ Du hủy vì quá nhiều Alpha. Lần này họ vẫn đến, nhưng với chuẩn bị hoàn toàn khác. Thẩm Từ Du mặc vest đen, cổ áo che kín miếng bảo hộ tuyến thể, khí chất lạnh nhạt như thường; Hạ Trường Uyên đi cạnh y trong bộ vest tối màu, trẻ nhưng trầm ổn, không lùi sau nửa bước. Khi hai người xuất hiện, rất nhiều ánh mắt lập tức dừng trên họ, đặc biệt là khi vài Omega nhạy cảm nhận ra trên người Thẩm Từ Du có mùi gỗ tuyết tùng rất nhạt của đánh dấu tạm thời.

Bạch Nhược Vi đứng giữa sảnh, mặc váy trắng thanh nhã, trên mặt là nụ cười dịu dàng được luyện đến hoàn hảo. Bà ta đi tới trước mặt Thẩm Từ Du, ánh mắt lướt qua Hạ Trường Uyên rất nhanh rồi lại nhìn về phía y. “Từ Du, lâu rồi không gặp. Nghe nói con mấy ngày trước không khỏe, dì rất lo. Hôm nay thấy con đến, dì yên tâm hơn nhiều.”

Thẩm Từ Du bình tĩnh đáp: “Bạch phu nhân khách sáo rồi.”

Nụ cười của Bạch Nhược Vi hơi khựng, nhưng rất nhanh lại dịu xuống. “Con vẫn xa cách như vậy. Dù sao dì cũng từng chăm sóc con nhiều năm, nghe con gọi Bạch phu nhân thật sự có chút đau lòng.”

Hạ Trường Uyên cảm nhận được tuyến thể của Thẩm Từ Du hơi nóng lên, nhưng y không biểu hiện gì. Hắn không chen vào ngay, chỉ đứng gần hơn một chút, để pheromone gỗ tuyết tùng theo liên kết tạm thời ổn định y. Thẩm Từ Du liếc hắn một cái rất nhanh, rồi nhìn lại Bạch Nhược Vi. “Nếu bà muốn nói chuyện tình cảm, có lẽ hôm nay không đúng dịp. Tôi đến vì chương trình chất ức chế của quỹ Bạch Tâm.”

Bạch Nhược Vi thở dài rất nhẹ, như thể bất lực trước sự lạnh lùng của y. “Con vẫn giống trước đây, luôn không muốn người khác quan tâm đến mình. Dì biết, Omega đứng ở vị trí như con rất vất vả. Nhưng chính vì vậy, dì mới muốn làm chương trình này, để nhiều Omega nghèo không phải chịu đau trong kỳ phát tình như con từng chịu.”

Trong sảnh có vài người nhìn Thẩm Từ Du bằng ánh mắt thương hại. Hạ Trường Uyên cảm thấy cơn giận trào lên rất nhanh, nhưng bàn tay Thẩm Từ Du khẽ chạm vào cổ tay hắn, như nhắc hắn bình tĩnh. Hắn hít sâu, không phóng pheromone, chỉ mỉm cười rất nhạt. “Bạch phu nhân thật quan tâm Omega nghèo. Vậy tôi có thể hỏi, chương trình chất ức chế miễn phí trước đây của quỹ Bạch Tâm có công khai đầy đủ dữ liệu tác dụng phụ không?”

Bạch Nhược Vi nhìn hắn, nụ cười không đổi. “Cậu là Hạ Trường Uyên phải không? Tôi nghe nói về cậu rồi. Cậu còn trẻ, có thể chưa hiểu hoạt động y tế từ thiện phức tạp thế nào. Mọi loại thuốc quỹ chúng tôi sử dụng đều có bác sĩ và đơn vị hợp tác chịu trách nhiệm.”

Hạ Trường Uyên gật đầu. “Vậy danh sách đơn vị hợp tác và báo cáo phản ứng phụ có thể công khai không?”

Bạch Nhược Vi dịu dàng nói: “Những dữ liệu đó liên quan đến quyền riêng tư của Omega tham gia, không tiện công khai tùy tiện. Cậu quan tâm là tốt, nhưng đừng vì quá muốn bảo vệ Từ Du mà nghi ngờ thiện ý của mọi người.”

Thẩm Từ Du nhìn bà ta. “Quyền riêng tư là lý do để bảo vệ người tham gia, không phải lý do để che giấu việc sử dụng dữ liệu. Tôi cũng muốn hỏi, người tham gia chương trình năm đó có được quyền biết dữ liệu kỳ phát tình và phản ứng thuốc của họ được chuyển đến đâu không?”

Nụ cười của Bạch Nhược Vi nhạt đi rất nhẹ. “Từ Du, con vừa đến đã hỏi như thẩm vấn, truyền thông còn ở đây, không sợ người khác hiểu lầm con có thành kiến với dì sao?”

Thẩm Từ Du giọng không đổi: “Nếu chương trình sạch, câu hỏi này là cơ hội để bà chứng minh sự minh bạch. Nếu không sạch, truyền thông ở đây càng tốt.”

Không khí xung quanh lập tức căng lên. Một số khách mời bắt đầu nhìn nhau, phóng viên y tế trong góc cũng lặng lẽ bật thiết bị ghi âm. Bạch Nhược Vi vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt khi nhìn Thẩm Từ Du đã lạnh hơn. Bà ta chậm rãi nói: “Con đúng là càng lớn càng giống mẹ con. Đều tin rằng mình có thể dựa vào lý trí để thắng bản năng, nhưng đến cuối cùng, Omega vẫn là Omega. Dì chỉ không muốn con đi vào vết xe đổ.”

Hạ Trường Uyên lạnh giọng: “Mẹ của Từ Du không phải vết xe đổ để bà đem ra dạy người.”

Cả sảnh yên tĩnh trong nháy mắt. Bạch Nhược Vi quay sang nhìn hắn, giọng vẫn nhẹ nhưng sắc hơn: “Cậu Hạ, đây là chuyện nhà họ Thẩm. Cậu mới ở bên Từ Du vài ngày, có lẽ không hiểu quá khứ của gia đình này.”

Hạ Trường Uyên nhìn bà ta, không lùi. “Tôi không cần hiểu toàn bộ quá khứ mới biết dùng nỗi đau của người đã mất để làm tổn thương người còn sống là chuyện rất hèn hạ.”

Bạch Nhược Vi sắc mặt rốt cuộc thay đổi. Thẩm Từ Du cũng nhìn sang Hạ Trường Uyên, ánh mắt hơi động. Hắn không nổi giận mất kiểm soát, không phóng pheromone áp chế, chỉ đứng đó nói một câu rất rõ ràng, như một tấm chắn vừa đủ đặt trước vết sẹo của y. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Từ Du bỗng cảm thấy nơi từng bị Bạch Nhược Vi dùng lời nói đè ép suốt nhiều năm, cuối cùng có người đứng trước mặt y nói rằng đó không phải lỗi của y.

Bạch Nhược Vi hạ giọng: “Từ Du, Alpha của con rất sắc bén. Nhưng càng sắc bén càng dễ làm con bị thương. Dì chỉ sợ con bị pheromone và cảm xúc nhất thời che mắt.”

Thẩm Từ Du nắm tay Hạ Trường Uyên trước mặt mọi người. “Tôi có mắt, tự biết nhìn người.”

Tiếng xôn xao vang lên rất nhỏ. Hạ Trường Uyên cảm nhận bàn tay y lạnh nhưng chắc, lập tức nắm lại, không mạnh, không khoe khoang, chỉ như một sự xác nhận. Bạch Nhược Vi nhìn bàn tay họ nắm nhau, ánh mắt cuối cùng lộ ra một tia khó coi rất mỏng. Nhưng bà ta chưa kịp nói tiếp, màn hình lớn trong sảnh bỗng sáng lên, chuẩn bị phát video giới thiệu chương trình chất ức chế mới của quỹ Bạch Tâm.

Đúng lúc đó, điện thoại của Hạ Trường Uyên rung lên. Kỷ Nam gửi tới một tập tài liệu và một dòng tin nhắn: “Hạ tổng, tôi đồng ý làm nhân chứng. Hãy hỏi bà ta mã thuốc BT-17.”

Hạ Trường Uyên đưa màn hình cho Thẩm Từ Du xem. Ánh mắt Thẩm Từ Du lạnh xuống trong nháy mắt, bởi trên sân khấu, người dẫn chương trình vừa đọc tên loại chất ức chế mới mà quỹ Bạch Tâm sắp tài trợ miễn phí cho Omega nghèo.

Mã thuốc trên hộp mẫu là BT-17.

(Hết chương 13)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0