Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị
Sáng thứ ba, Lâm Dư bước vào tầng bốn mươi tám với hộp bánh mới trong tay và một cảm giác lạ lẫm vẫn còn vương ở đầu ngón tay. Từ sau bữa cơm ở nhà họ Lâm tối qua, khoảng cách giữa cậu và Tạ Cảnh Thâm giống như đã bị ai đó lặng lẽ kéo gần hơn một đoạn. Hai người chưa xác nhận quan hệ, cậu vẫn xưng “tôi” với hắn như một ranh giới cuối cùng chưa muốn bỏ xuống quá nhanh, nhưng Tạ Cảnh Thâm đã bắt đầu dùng “anh-em” rất tự nhiên, còn cậu cũng không còn phản ứng mạnh như lúc đầu. Điều khiến Lâm Dư hoang mang nhất là sáng nay khi chuẩn bị bánh, cậu không còn nghĩ đây chỉ là phần thưởng cho khách hàng ưu tú bậc hai nữa, mà vô thức chọn miếng đẹp nhất, mềm nhất, rồi đặt vào hộp riêng cho hắn.
Hứa Khả nhìn Lâm Dư đặt hộp bánh xuống bàn, ánh mắt rất nhanh lướt qua đôi tai hơi đỏ của cậu rồi quay lại màn hình. Sau một thời gian làm việc cùng, nàng đã biết khi trợ lý Lâm càng cố tỏ ra bình tĩnh thì trong lòng càng không bình tĩnh. Tối qua Tạ tổng đến nhà họ Lâm ăn cơm, sáng nay Tạ tổng đến công ty lúc bảy giờ bốn mươi lăm, không mở cuộc họp sớm, không uống cà phê đen, thậm chí còn mang theo một hộp trái cây nhỏ đặt trong tủ lạnh mini của văn phòng. Hứa Khả không cần hỏi cũng đoán được, hộp trái cây ấy chắc chắn không phải tự nhiên xuất hiện vì Tạ tổng đột nhiên có hứng thú với vitamin, mà là vì ai đó từng nói ăn đồ ngọt phải cân bằng bằng trái cây.
Hứa Khả đặt lịch trình xuống bàn Lâm Dư, giọng vẫn rất chuyên nghiệp nhưng khóe môi không giấu được ý cười. “Sáng nay lịch không nặng. Chín giờ có cuộc họp ngắn với phòng tài chính, mười giờ rưỡi phòng truyền thông gửi bản tin nội bộ bản cuối để duyệt. Chiều nay có buổi họp với hội đồng quản trị mở rộng, chủ đề là quy trình làm việc mới và tiến độ dự án ven sông. Trợ lý Lâm, cuộc họp chiều có thể hơi khó chịu, vì vài thành viên hội đồng cũ không hài lòng chuyện Tạ tổng điều chỉnh văn hóa tăng ca.”
Lâm Dư đang mở hộp bánh kiểm tra lại, nghe đến mấy chữ “hội đồng quản trị cũ” liền ngẩng đầu. Cậu biết trong Thịnh Vân vẫn còn một nhóm cổ đông và cố vấn từng quen với phong cách quản lý cứng rắn trước kia, cũng chính họ là những người luôn dùng áp lực để đánh giá năng lực của Tạ Cảnh Thâm. Với họ, việc Tạ tổng đột nhiên ăn cơm đúng giờ, giảm họp quá giờ, cho nhân viên tan làm khi xong việc có thể không phải tiến bộ, mà là dấu hiệu “mềm đi”. Nghĩ đến đây, Lâm Dư hơi nhíu mày, cảm giác hộp bánh trong tay cũng bớt thơm hơn một chút.
Lâm Dư đặt nắp hộp lại, hỏi rất rõ. “Họ phản đối quy trình mới vì kết quả không tốt, hay vì không quen nhìn mọi người bớt kiệt sức?”
Hứa Khả kéo ghế ngồi xuống trước bàn cậu, mở tablet ra cho cậu xem vài email được gửi đến ban thư ký từ tối qua. “Kết quả hiện tại không xấu, nên họ không thể phản đối trực tiếp bằng số liệu. Vấn đề là họ cho rằng Tạ tổng gần đây bị ảnh hưởng bởi ‘quan điểm quản trị quá mềm’, đặc biệt sau khi biết người đề xuất nhiều quy trình là cậu, thân phận lại là thiếu gia Lâm gia. Có người ám chỉ cậu không hiểu môi trường cạnh tranh thật sự, chỉ mang tư duy được nuông chiều vào Thịnh Vân.”
Lâm Dư im lặng vài giây, rồi chậm rãi ngồi thẳng hơn. Cậu đã chuẩn bị tinh thần sau khi thân phận bị lộ sẽ có người nói cậu dựa quan hệ, nhưng “được nuông chiều nên không hiểu cạnh tranh” vẫn khiến cậu thấy hơi nghẹn. Cậu đúng là được gia đình yêu thương, không thiếu tiền, không cần bán mạng để giữ công việc, nhưng điều đó không có nghĩa cậu không hiểu trách nhiệm. Ngược lại, chính vì cậu có đường lui nên càng không muốn giả vờ rằng những quy tắc vô lý là bình thường. Nếu một hệ thống chỉ có thể dựa vào việc làm người khác kiệt sức để tồn tại, vậy vấn đề không nằm ở người muốn thở.
Lâm Dư mở laptop, giọng bình tĩnh hơn Hứa Khả tưởng. “Vậy chiều nay tôi cần chuẩn bị số liệu đầy đủ hơn. Nếu họ nói tôi không hiểu cạnh tranh, tôi sẽ dùng kết quả cạnh tranh để trả lời. Ba tuần sau khi áp dụng quy trình mới, dự án Vân Cảng không chậm, dự án ven sông chốt khung nhanh hơn dự kiến, số yêu cầu xử lý gấp sau giờ làm giảm nhưng tỷ lệ hoàn thành đúng hạn tăng. Nếu đây gọi là quản trị quá mềm, vậy tôi cũng muốn biết quản trị cứng trước kia có số liệu đẹp hơn ở đâu.”
Hứa Khả nhìn cậu, trong mắt có chút tán thưởng rõ ràng. “Cậu không sợ họ nhắm vào mình sao?”
Lâm Dư cúi đầu mở file tổng hợp, đầu ngón tay gõ rất nhanh. “Sợ chứ. Nhưng hôm qua Cảnh Thâm đã đến nhà tôi ăn cơm, trước mặt cha tôi nói đang theo đuổi tôi. Nếu hôm nay tôi vì vài câu ám chỉ mà trốn sau lưng anh ấy, hình như hơi mất mặt.”
Hứa Khả khựng lại một chút, rồi chậm rãi nhướng mày. “Tạ tổng nói trước mặt cha cậu rằng đang theo đuổi cậu?”
Lâm Dư nhận ra mình lỡ miệng, tai lập tức đỏ lên. Cậu cúi đầu nhìn màn hình, cố tỏ ra bận rộn đến mức không có thời gian xấu hổ. “Đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là cuộc họp chiều nay.”
Hứa Khả nhìn cậu vài giây, cuối cùng rất có đạo đức nghề nghiệp mà bỏ qua cơ hội trêu chọc. Nàng đứng dậy, đặt thêm một tập báo cáo lên bàn cậu. “Được. Vậy tôi gửi thêm dữ liệu từ phòng nhân sự cho cậu. Nhưng trợ lý Lâm, nếu chiều nay họ công kích cá nhân, cậu không cần tự mình gánh hết. Tạ tổng sẽ không để họ làm vậy.”
Lâm Dư nhìn hộp bánh trên bàn, rất khẽ gật đầu. “Tôi biết. Nhưng tôi cũng không muốn để anh ấy một mình bảo vệ tôi. Nếu chuyện này bắt đầu từ những quy trình tôi đề xuất, tôi nên có năng lực đứng ra giải thích.”
Hứa Khả rời đi không lâu, điện thoại nội bộ trên bàn Lâm Dư vang lên. Cậu nhìn đèn báo từ văn phòng tổng giám đốc, hít nhẹ một hơi rồi cầm hộp bánh và tập tài liệu bước vào. Tạ Cảnh Thâm đang đứng cạnh bàn họp nhỏ trong văn phòng, trước mặt là báo cáo hội đồng quản trị chiều nay. Hắn hôm nay mặc sơ mi trắng và vest xám đậm, cà vạt chỉnh tề, vẻ sắc bén quen thuộc trở lại trên người, nhưng khi nhìn thấy Lâm Dư bước vào, ánh mắt vẫn dịu xuống rất rõ.
Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống. “Dư Dư, lại đây.”
Lâm Dư khựng chân, sau đó nhìn ra cửa đã đóng kín mới đi tới. Cậu đặt bánh xuống bàn, cố giữ vẻ nghiêm túc. “Anh hôm nay mới gọi lần đầu. Còn một lần, không được vượt mức.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, khóe môi hơi cong. “Anh nhớ.”
Lâm Dư mở hộp bánh, đẩy đến trước mặt hắn. “Bánh hôm nay là bánh sữa mật ong kẹp hạt dẻ. Tối qua còn một ít nguyên liệu, tôi thử làm thêm. Nhưng trước khi ăn bánh, anh đã ăn sáng chưa?”
Tạ Cảnh Thâm mở ngăn tủ lạnh mini, lấy ra hộp trái cây đã chuẩn bị. “Ăn rồi. Bánh mì trứng, sữa nóng, thêm trái cây theo đề nghị của em.”
Lâm Dư nhìn hộp trái cây, trong lòng không nhịn được mềm đi. Cậu vốn chỉ thuận miệng nói ăn đồ ngọt nhiều nên bổ sung trái cây, không ngờ hắn thật sự ghi nhớ. Một tổng tài từng dùng cà phê đen thay bữa sáng, bây giờ lại mở tủ lạnh mini cho cậu xem hộp trái cây như nộp bài tập. Cậu cố ép khóe môi xuống nhưng không thành công, đành lấy một chiếc bánh nhỏ đưa cho hắn.
Lâm Dư nói nhỏ. “Biểu hiện tốt. Cho phép ăn một miếng trước cuộc họp.”
Tạ Cảnh Thâm nhận bánh, nhưng không ăn ngay. Hắn nhìn cậu, giọng thấp hơn. “Chiều nay hội đồng có thể nhắc đến em.”
Lâm Dư gật đầu. “Hứa thư ký nói rồi. Tôi đang chuẩn bị số liệu.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cậu, không bỏ qua chút căng thẳng rất nhỏ trong mắt cậu. “Nếu họ công kích thân phận của em, anh sẽ ngắt lời.”
Lâm Dư đặt tài liệu xuống, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. “Nếu họ chỉ nói tôi là thiếu gia Lâm gia không hiểu áp lực công việc, anh đừng vội ngắt. Tôi muốn tự trả lời trước. Nếu họ vượt quá giới hạn, anh hãy ngắt. Như vậy sẽ tốt hơn.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu. “Em không cần chứng minh với họ.”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nhẹ nhưng rõ. “Tôi không muốn chứng minh mình không phải thiếu gia. Tôi vốn là thiếu gia Lâm gia, chuyện đó không sai. Tôi chỉ muốn chứng minh một người được yêu thương đầy đủ cũng có thể hiểu công việc, có thể có năng lực, có thể đưa ra quy trình đúng. Nếu họ cho rằng chỉ người bị ép đến kiệt sức mới hiểu cạnh tranh, tôi không đồng ý.”
Tạ Cảnh Thâm đặt chiếc bánh trong tay xuống. Hắn nhìn Lâm Dư, trong mắt có một loại cảm xúc rất sâu mà cậu không lập tức đọc hiểu được. Một lúc sau, hắn đi đến trước mặt cậu, dừng lại ở khoảng cách vẫn đủ để cậu thấy an toàn. Hắn không chạm vào cậu, chỉ cúi mắt nhìn cậu bằng sự nghiêm túc gần như trang trọng.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Vậy chiều nay em nói. Anh ở bên cạnh em.”
Lâm Dư nhìn hắn, cảm giác căng thẳng trong lòng bỗng được một bàn tay vô hình đỡ lấy. Cậu vẫn sợ bị công kích, vẫn sợ lời đồn khiến mình bị nhìn bằng ánh mắt khác, nhưng nếu Tạ Cảnh Thâm ở bên cạnh, cậu bỗng thấy mình có thể đứng thẳng hơn một chút. Không phải vì hắn là tổng giám đốc, có thể thay cậu đè xuống mọi lời khó nghe, mà vì hắn tin cậu đủ sức tự nói, đồng thời cũng sẵn sàng bảo vệ nếu ai vượt qua giới hạn.
Lâm Dư mím môi, rồi lấy từ hộp bánh ra một chiếc đẹp nhất đặt vào đĩa của hắn. “Vậy anh ăn thêm một miếng. Chiều nay cần năng lượng.”
Tạ Cảnh Thâm cầm bánh lên, ánh mắt dịu xuống. “Em cũng ăn.”
Lâm Dư ngồi xuống đối diện, nhận nửa chiếc bánh hắn đẩy sang. Hai người không nói thêm gì trong vài phút sau đó, chỉ cùng ăn bánh và xem tài liệu. Văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng, vẫn có báo cáo, vẫn có lịch họp khó khăn phía trước, nhưng Lâm Dư lại cảm thấy bầu không khí không còn ngột ngạt như những ngày đầu. Có lẽ vì giờ đây nơi này không chỉ có áp lực công việc, mà còn có một người đang học cách cùng cậu chia đôi một miếng bánh trước khi bước vào trận chiến nhỏ của ngày.
Buổi sáng trôi qua nhanh. Bản tin nội bộ được duyệt sau khi sửa lần cuối, tiêu đề cuối cùng là “Làm Đúng Việc Trong Đúng Thời Gian: Quy Trình Mới Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc”. Không có ảnh mặt Lâm Dư, chỉ có một đoạn trích dẫn được ghi là “một trợ lý trong nhóm điều phối”. Cậu đọc lại mấy lần, xác nhận không có câu nào quá khoa trương mới thở phào. Nhưng bản tin vừa đăng lên hệ thống nội bộ chưa đầy nửa tiếng, khu bình luận đã bắt đầu nóng. Phần lớn nhân viên phản hồi tích cực, nhưng cũng có vài người dùng tài khoản ẩn danh nói rằng “người có gia đình chống lưng đương nhiên không sợ tan làm đúng giờ”, “nếu nhân viên bình thường học theo chắc bị sa thải từ lâu”.
Lâm Dư đọc được nhưng không trả lời. Cậu không muốn vì vài bình luận mà làm lớn chuyện, nhưng nói không khó chịu thì là giả. Cậu biết có một phần sự thật trong đó: không phải ai cũng có đủ đường lui để dám nói không như cậu. Chính vì vậy, quy trình mới càng cần được chính thức hóa, để quyền từ chối việc vô lý không chỉ thuộc về người có gia đình chống lưng. Nếu mọi người chỉ nhìn thấy cậu là thiếu gia, lại không nhìn thấy mục đích cuối cùng là để những người không có chỗ dựa cũng có thể được bảo vệ bằng quy định, vậy cậu nhất định phải nói rõ hơn trong cuộc họp chiều nay.
Đến bữa trưa, Tạ Cảnh Thâm đích thân bước ra khỏi văn phòng, gọi Lâm Dư cùng xuống căn tin. Hành động này gần như đã thành chuyện quen thuộc ở tầng bốn mươi tám, nhưng hôm nay vì bản tin nội bộ và lời đồn, ánh mắt mọi người nhìn sang càng nhiều hơn. Lâm Dư cảm nhận được, bước chân thoáng chậm lại. Tạ Cảnh Thâm không nói gì, chỉ đứng cạnh cậu, chờ cậu tự điều chỉnh. Sau vài giây, Lâm Dư ngẩng đầu, xách túi nhỏ đựng bánh đi theo hắn, vẻ mặt bình tĩnh như mọi ngày.
Trong thang máy, có hai nhân viên phòng tài chính đứng phía sau. Họ rõ ràng đã đọc bản tin nội bộ, lại thấy Tạ Cảnh Thâm và Lâm Dư đi chung, thần sắc hơi lúng túng. Một người muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí mở miệng.
Nhân viên kia cúi đầu, giọng hơi nhỏ. “Trợ lý Lâm, đoạn cậu nói về việc không biến khẩn cấp thành thói quen... tôi thấy rất đúng. Trước đây phòng tôi hay nhận yêu cầu số liệu lúc gần tan làm, không dám từ chối, nhưng tuần này có quy trình mới nên đỡ hơn rất nhiều.”
Lâm Dư quay lại nhìn cô, ánh mắt dịu đi. “Nếu có quy trình nhưng vẫn bị yêu cầu vô lý, chị có thể lưu lại email và báo cho Hứa thư ký. Quy trình không phải để làm đẹp bản tin, phải dùng được mới có ý nghĩa.”
Nhân viên kia gật đầu, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn. “Cảm ơn cậu.”
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh, không chen lời, nhưng khi cửa thang máy mở, hắn nhìn hai nhân viên rồi nói bằng giọng bình tĩnh. “Nếu đã hoàn thành việc đúng hạn, tan làm đúng giờ là quyền của mọi người, không phải đặc quyền của ai.”
Hai nhân viên kia sửng sốt, lập tức gật đầu. Lâm Dư nhìn sườn mặt của Tạ Cảnh Thâm, trong lòng bỗng có một thứ rất mềm lan ra. Hắn không chỉ bảo vệ cậu, mà còn cố ý nói cho người khác nghe điều cậu muốn nói. Điều đó khiến những lời châm chọc trong bình luận nội bộ bỗng nhẹ đi rất nhiều. Có lẽ một hai câu không thể thay đổi hết định kiến, nhưng chỉ cần người đứng đầu thật sự nói rõ lập trường, những người từng không dám mở miệng sẽ có thêm một chút dũng khí.
Bữa trưa hôm ấy, Tạ Cảnh Thâm chọn món thanh đạm theo đề xuất của Lâm Dư, còn Lâm Dư vì tâm trạng không quá tốt nên đứng trước quầy tráng miệng lâu hơn bình thường. Cậu do dự giữa pudding xoài, bánh mousse dâu và bánh su kem nhỏ, cuối cùng rất muốn lấy cả ba nhưng lại cảm thấy như vậy hơi quá. Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh nhìn cậu, không nói nhiều, chỉ lấy khay giúp cậu đặt cả ba phần lên. Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt vừa ngượng vừa được an ủi.
Lâm Dư nhỏ giọng. “Hôm nay lấy nhiều quá.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Hôm nay cần nhiều một chút.”
Lâm Dư nhìn ba phần tráng miệng trên khay, rồi nhìn người đàn ông bên cạnh. Hắn không hỏi cậu có buồn không, cũng không dùng lời an ủi quá lớn, chỉ nhìn ra tâm trạng cậu không tốt và lặng lẽ cho phép cậu nhận thêm một chút ngọt. Điều này khiến Lâm Dư cảm thấy mình không cần cố tỏ ra hoàn toàn không để ý nữa. Cậu bưng khay đi theo hắn đến bàn gần cửa kính, ngồi xuống đối diện hắn, sau vài phút im lặng mới mở miệng.
Lâm Dư nói rất khẽ. “Thật ra họ nói cũng không sai hoàn toàn. Nếu tôi không phải người nhà họ Lâm, có lẽ ban đầu đã không dám đúng giờ tan làm như vậy.”
Tạ Cảnh Thâm đặt đũa xuống, nhìn cậu. “Đúng. Nhưng vì em dám, nên bây giờ người khác cũng có thể dám hơn một chút.”
Lâm Dư ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Thâm tiếp tục, giọng trầm ổn. “Có đường lui không phải lỗi. Quan trọng là em dùng đường lui đó để trốn trách nhiệm hay để nói ra vấn đề người khác không dám nói. Dư Dư, em làm việc thứ hai.”
Lâm Dư im lặng rất lâu. Cậu nghe hai chữ Dư Dư, lần này không nhắc hắn vượt quá số lần, cũng không phản ứng xấu hổ như thường ngày. Có lẽ vì câu nói ấy vừa vặn đặt vào nơi cậu đang bất an nhất. Cậu từng sợ thân phận của mình khiến mọi cố gắng bị phủ nhận, nhưng Tạ Cảnh Thâm lại nói với cậu rằng có đường lui không phải lỗi. Cậu bỗng cảm thấy phần bản thân được gia đình yêu thương, được bảo vệ, được phép không chịu đựng vô lý cũng không cần phải giấu đi như một điểm yếu.
Lâm Dư cúi đầu ăn một miếng pudding xoài, giọng nhỏ nhưng nhẹ hơn. “Vậy chiều nay tôi sẽ nói rõ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Ừ. Anh nghe em nói.”
Cuộc họp hội đồng mở rộng bắt đầu lúc hai giờ ba mươi. Phòng họp lớn được chuẩn bị theo cấp độ cao hơn những cuộc họp thông thường, ngoài nhóm quản lý cốt lõi còn có vài thành viên hội đồng và cố vấn lâu năm. Lâm Dư ngồi ở vị trí trợ lý phía sau bên phải Tạ Cảnh Thâm, trước mặt là laptop, tài liệu số liệu và bản trình chiếu đã chuẩn bị. Hứa Khả ngồi bên cạnh cậu, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt cậu để xác nhận cậu ổn. Tạ Cảnh Thâm ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt lạnh hơn thường ngày, khiến không khí phòng họp từ đầu đã có phần căng.
Một thành viên hội đồng họ Phùng mở đầu bằng lời khen rất xã giao về tiến độ dự án, sau đó rất nhanh chuyển sang vấn đề quy trình mới. Ông ta ngoài năm mươi, từng là người theo phe quản lý cũ trước khi Tạ Cảnh Thâm tiếp quản Thịnh Vân, luôn tin rằng áp lực cao mới tạo ra kết quả cao. Ông lật bản báo cáo nội bộ, giọng chậm nhưng sắc. “Tạ tổng, tôi thừa nhận số liệu ba tuần qua không tệ, nhưng tôi lo ngại việc nhấn mạnh tan làm đúng giờ và từ chối nhiệm vụ ngoài phạm vi sẽ khiến nhân viên mất đi tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Thịnh Vân cạnh tranh trong thị trường khốc liệt, không phải câu lạc bộ nghỉ dưỡng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn ông ta, chưa vội đáp. “Phùng đổng nói tiếp.”
Phùng đổng nhìn về phía Lâm Dư một cái, giọng vẫn giữ vẻ khách quan nhưng ý tứ rất rõ. “Ngoài ra, tôi nghe nói người đề xuất nhiều thay đổi là trợ lý mới của văn phòng tổng giám đốc. Người trẻ có ý tưởng là tốt, nhưng nếu xuất thân quá thuận lợi, chưa từng thật sự đứng ở vị trí nhân viên bình thường chịu áp lực sinh tồn, e rằng khó hiểu vì sao một doanh nghiệp lớn phải giữ tinh thần căng thẳng nhất định.”
Không khí trong phòng lập tức trầm xuống. Hứa Khả nhíu mày rất nhẹ, vài quản lý trẻ cúi đầu không dám nhìn sang. Lâm Dư biết cuối cùng câu này vẫn đến. Cậu nhìn màn hình laptop, ngón tay đặt trên bàn phím, tim đập nhanh hơn nhưng không rối. Tạ Cảnh Thâm hơi nghiêng mắt nhìn cậu, giống như đang hỏi cậu có muốn tự trả lời không. Lâm Dư hít nhẹ một hơi, rồi đứng dậy dưới ánh mắt của cả phòng.
Lâm Dư đặt tay lên mép laptop, giọng không cao nhưng rất rõ. “Phùng đổng nói đúng một phần. Xuất thân của tôi đúng là thuận lợi hơn rất nhiều người. Tôi không cần giả vờ mình từng trải qua áp lực sinh tồn giống nhân viên bình thường, vì đó không phải sự thật.”
Phòng họp yên tĩnh hẳn. Có người không ngờ cậu sẽ thừa nhận thẳng như vậy, thậm chí Phùng đổng cũng hơi khựng lại. Lâm Dư không né tránh ánh mắt của ông ta, chỉ mở trang số liệu đầu tiên trên màn hình lớn.
Lâm Dư tiếp tục. “Nhưng chính vì tôi không bị ép phải chịu đựng một quy trình vô lý để giữ bát cơm, tôi mới có thể nói rõ rằng quy trình ấy vô lý. Tôi không đề xuất tan làm đúng giờ vì tôi muốn mọi người làm ít đi, mà vì số liệu cho thấy nhiều thời gian làm thêm trước đây bị tiêu hao vào tài liệu gửi muộn, cuộc họp không có trọng điểm và trách nhiệm bị chuyển giao vào phút cuối. Những thứ đó không phải tinh thần chiến đấu, mà là chi phí quản lý bị che giấu dưới danh nghĩa tận tụy.”
Phùng đổng nheo mắt. “Cậu cho rằng kinh nghiệm quản lý nhiều năm của chúng tôi chỉ là chi phí bị che giấu?”
Lâm Dư nhìn ông, giọng vẫn lễ phép. “Tôi không phủ nhận kinh nghiệm quản lý trước đây từng giúp Thịnh Vân vượt qua giai đoạn khó. Nhưng một phương pháp từng có hiệu quả không có nghĩa là mãi mãi không cần điều chỉnh. Ba tuần qua, sau khi áp dụng quy trình gửi tài liệu trước hạn và giới hạn thời lượng họp, tỷ lệ hoàn thành đúng hạn của các hạng mục liên quan đến văn phòng tổng giám đốc tăng 18%, số yêu cầu xử lý gấp sau năm giờ chiều giảm 37%, nhưng không có dự án trọng điểm nào chậm tiến độ. Nếu tinh thần chiến đấu được định nghĩa bằng kết quả, vậy kết quả hiện tại không chứng minh tinh thần ấy giảm.”
Một quản lý trẻ của phòng pháp chế ngồi phía sau nhẹ nhàng gật đầu, nhưng lập tức kìm lại. Phùng đổng nhìn màn hình, sắc mặt không dễ nhìn nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh. “Số liệu ba tuần quá ngắn, chưa đủ chứng minh lâu dài. Hơn nữa khi gặp khủng hoảng thật sự, công ty vẫn cần nhân viên sẵn sàng hy sinh thời gian cá nhân.”
Lâm Dư gật đầu, không phản bác vội. “Tôi đồng ý tình huống khẩn cấp cần phối hợp. Quy trình mới chưa từng cấm tăng ca cần thiết, chỉ yêu cầu phân biệt rõ khẩn cấp thật và khẩn cấp do quản lý kém tạo ra. Nếu lửa cháy thì mọi người nên cứu hỏa, nhưng nếu ngày nào cũng cháy, chúng ta không thể khen người xách nước cả đêm là tận tụy rồi bỏ qua chuyện hệ thống phòng cháy có vấn đề.”
Trong phòng có vài tiếng ho khẽ để giấu ý cười. Hứa Khả cúi đầu nhìn tài liệu, khóe môi hơi cong lên. Tạ Cảnh Thâm ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng lại có một cảm xúc rất rõ. Lâm Dư không dùng thân phận Lâm gia để né tránh, cũng không vì bị nhắm vào mà tức giận. Cậu đứng đó, mềm mại nhưng không lùi, dùng ví dụ dễ hiểu đến mức mọi người không thể giả vờ không hiểu. Người như vậy làm sao có thể chỉ bị gọi là thiếu gia được nuông chiều không hiểu cạnh tranh.
Phùng đổng im lặng vài giây, rồi quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm. “Tạ tổng, đây cũng là quan điểm của cậu?”
Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống, cuối cùng mở miệng. “Đây là quan điểm của văn phòng tổng giám đốc, cũng là quyết định của tôi.”
Phùng đổng nhíu mày. “Cậu không cho rằng gần đây mình bị ảnh hưởng quá nhiều bởi quan điểm cá nhân của trợ lý Lâm sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn thẳng ông ta, giọng trầm xuống. “Nếu quan điểm đúng, tôi sẽ tiếp thu. Nếu kết quả tốt, tôi sẽ áp dụng. Chức vụ trợ lý hay thân phận Lâm gia đều không phải trọng điểm. Phùng đổng, tôi không quản lý công ty bằng việc xem ai nói, mà bằng việc xem lời đó có đúng không.”
Phùng đổng bị chặn lại, sắc mặt càng nặng hơn. “Nhưng bên ngoài nếu biết tổng giám đốc Thịnh Vân vì một trợ lý mà thay đổi phong cách quản lý, cậu có nghĩ họ sẽ nhìn cậu thế nào không?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn ông ta, ánh mắt lạnh đi rõ rệt. “Trước đây tôi làm việc đến nửa đêm, các ông nói tôi đủ quyết đoán. Bây giờ tôi dùng số liệu giảm lãng phí, các ông nói tôi bị ảnh hưởng. Nếu phong cách quản lý của tôi chỉ được công nhận khi tôi và nhân viên cùng kiệt sức, vậy tiêu chuẩn đó mới là thứ cần bị thay đổi.”
Không khí trong phòng họp gần như đông lại. Lâm Dư đứng cạnh màn hình, trái tim đập rất nhanh. Hắn biết Tạ Cảnh Thâm sẽ bảo vệ quy trình mới, nhưng không ngờ hắn sẽ nói thẳng đến mức này. Câu ấy không chỉ bảo vệ cậu, mà còn là Tạ Cảnh Thâm tự mình cắt bỏ một phần xiềng xích cũ. Người từng dùng cường độ làm việc để chứng minh bản thân, giờ đây trước mặt hội đồng nói rằng tiêu chuẩn ấy cần bị thay đổi.
Tạ Cảnh Thâm đứng dậy, ánh mắt quét qua toàn bộ phòng họp. “Từ hôm nay, quy trình mới tiếp tục thử nghiệm thêm một tháng ở các phòng ban liên quan đến dự án Vân Cảng và ven sông. Sau một tháng, dùng kết quả công việc, tỷ lệ đúng hạn, mức độ phản hồi của nhân viên và chi phí quản lý để đánh giá. Ai phản đối, dùng số liệu phản đối. Tôi không chấp nhận những lời công kích xuất thân hoặc suy đoán động cơ cá nhân trong cuộc họp quản lý.”
Phùng đổng muốn nói thêm, nhưng Tạ Cảnh Thâm đã nhìn thẳng ông ta. “Và tôi nói rõ một lần. Lâm Dư là trợ lý do tôi tuyển, năng lực của em ấy được công việc chứng minh. Tôi thiên vị em ấy, nhưng sự thiên vị của tôi không phải lý do quy trình được áp dụng. Quy trình được áp dụng vì nó hiệu quả.”
Cả phòng họp im lặng tuyệt đối. Lâm Dư đứng yên tại chỗ, gần như quên cả thở. Câu “tôi thiên vị em ấy” rơi xuống quá công khai, quá rõ ràng, không còn là lời nói nhỏ trong thang máy hay câu đùa cạnh bàn làm việc. Trước mặt hội đồng, trước mặt quản lý các phòng, Tạ Cảnh Thâm không né tránh, cũng không phủ nhận. Hắn thừa nhận thiên vị, nhưng đồng thời tách rõ việc công và việc tư. Lâm Dư cảm thấy tai mình nóng lên, ngực cũng nóng lên, nhưng trong cảm giác xấu hổ ấy có một sự yên ổn rất sâu. Hắn không che giấu cậu, cũng không dùng cậu làm lá chắn. Hắn đứng bên cạnh cậu, rõ ràng và thẳng thắn.
Cuộc họp kết thúc sau đó mười phút. Phùng đổng không tiếp tục phản đối, vài thành viên hội đồng khác cũng chọn chờ kết quả thử nghiệm một tháng. Khi mọi người rời phòng, ánh mắt nhìn Lâm Dư đã thay đổi lần nữa, nhưng lần này không chỉ có tò mò hay nghi ngờ. Có người bắt đầu nhìn cậu như một người thật sự có tiếng nói. Lâm Dư thu dọn laptop, đầu ngón tay vẫn hơi run vì dư âm cuộc họp. Hứa Khả đi tới bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu một thoáng.
Hứa Khả nói nhỏ. “Cậu làm rất tốt.”
Lâm Dư thở ra, cố cười. “Tôi vừa nghe Tạ tổng công khai nói thiên vị tôi. Tôi cần ba phút để khôi phục hệ thống.”
Hứa Khả cuối cùng không nhịn được cười. “Ba phút có đủ không?”
Lâm Dư nghiêm túc suy nghĩ. “Có lẽ cần thêm bánh.”
Tạ Cảnh Thâm đứng cách đó không xa nghe thấy, ánh mắt dịu xuống. Hắn không bước tới ngay trước mặt nhiều người, chỉ chờ những người cuối cùng rời khỏi phòng họp rồi mới đi đến bên cạnh cậu. Hứa Khả rất có mắt nhìn, cầm tài liệu rời đi trước, còn thuận tay đóng cửa phòng họp lại. Không gian rộng lớn chỉ còn hai người, màn hình vẫn dừng ở trang số liệu cuối cùng, ánh chiều ngoài cửa kính phủ lên mặt bàn một lớp sáng nhạt.
Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư. “Sợ không?”
Lâm Dư đặt laptop xuống, thành thật gật đầu. “Sợ. Nhưng lúc nói xong thì không sợ nữa. Còn lúc anh nói thiên vị tôi, tôi lại bắt đầu sợ kiểu khác.”
Tạ Cảnh Thâm hơi nhíu mày. “Sợ gì?”
Lâm Dư nhìn hắn, tai đỏ nhưng không tránh. “Sợ mọi người nghe ra anh đang theo đuổi tôi.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng hai giây, rồi rất nghiêm túc nói. “Anh vốn đang theo đuổi em.”
Lâm Dư nhìn hắn, cảm thấy câu này đúng là không thể phản bác. Nhưng trong lòng cậu vẫn rối, không phải vì khó chịu, mà vì cảm xúc dồn lên quá nhiều. Từ sáng đến chiều, cậu bị nghi ngờ, tự đứng ra phản biện, được hắn bảo vệ, rồi nghe hắn công khai thừa nhận thiên vị. Mọi chuyện đẩy cậu đến một điểm rất rõ: Tạ Cảnh Thâm đã nghiêm túc đến mức không còn cho cậu lý do nghi ngờ nữa. Vấn đề còn lại chỉ là cậu có dám bước tiếp hay không.
Lâm Dư cúi đầu nhìn tay mình, giọng nhỏ hơn. “Cảnh Thâm, anh luôn nói anh sẽ chờ tôi. Nhưng nếu tôi khiến anh chờ lâu, anh có thấy mệt không?”
Tạ Cảnh Thâm bước gần hơn nửa bước, vẫn dừng lại trước khi khoảng cách trở nên quá gấp. “Anh không mệt. Nhưng anh muốn em biết, chờ không có nghĩa là anh không muốn. Anh chỉ không muốn ép em.”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. Trong ánh mắt Tạ Cảnh Thâm có sự kiềm chế rất rõ, cũng có tình cảm rất rõ. Hắn không còn lạnh lùng như ngày đầu, không còn giống chiếc máy pha cà phê cao cấp cậu từng ví von. Hắn đứng trước mặt cậu, là một người đàn ông biết mệt, biết học cách nghỉ ngơi, biết vì cậu mà ăn cơm đúng giờ, ngủ trước mười một giờ, đi chợ thủ công, gặp gia đình cậu, và trước mặt hội đồng nói rằng mình thiên vị cậu.
Lâm Dư bỗng nhận ra mình không cần hỏi thêm quá nhiều nữa. Trái tim cậu đã có đáp án, chỉ là lý trí vẫn quen dựng quy tắc để kéo dài thời gian. Nhưng tình cảm không thể mãi nằm trong ghi chú “khách hàng ưu tú” được. Có những điều nếu đã rõ đến mức này, tiếp tục né tránh chỉ khiến cả hai đều mệt.
Lâm Dư hít nhẹ một hơi, đưa tay về phía hắn như tối qua trong vườn nhà. Lần này cậu không chỉ đặt đầu ngón tay lên lòng bàn tay hắn, mà chậm rãi nắm lấy tay hắn. Động tác vẫn hơi vụng về, thậm chí còn có chút căng thẳng, nhưng rất chủ động. Tạ Cảnh Thâm khựng lại trong một thoáng, sau đó khép tay lại, nắm lấy cậu cẩn thận như sợ dùng sức quá mức sẽ làm cậu lùi lại.
Tạ Cảnh Thâm thấp giọng. “Như vậy là phần thưởng hôm nay?”
Lâm Dư nhìn tay hai người nắm nhau, mặt nóng lên nhưng không buông. “Không phải phần thưởng. Là tôi muốn nắm.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt trong nháy mắt sâu đến mức khiến Lâm Dư gần như không dám thở mạnh. Nhưng hắn vẫn không kéo cậu lại gần ngay, chỉ đứng yên để cậu giữ quyền chủ động. Sự kiềm chế ấy khiến Lâm Dư càng mềm lòng. Cậu nắm tay hắn thêm chặt một chút, rất nhỏ nhưng rất rõ.
Lâm Dư nói: “Hôm nay anh bảo vệ tôi trước nhiều người như vậy. Tôi rất vui, cũng rất sợ. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi sợ không phải vì anh thiên vị tôi, mà vì tôi phát hiện mình thích sự thiên vị đó.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng gần như khàn đi một chút. “Dư Dư.”
Lâm Dư ngẩng đầu. “Lần thứ ba rồi.”
Tạ Cảnh Thâm khựng lại.
Lâm Dư mím môi, rồi nhỏ giọng nói tiếp. “Nhưng hôm nay cho phép ngoại lệ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu, ngón tay siết lại nhưng vẫn rất nhẹ. “Anh có thể hiểu đây là em đang tiến thêm một bước không?”
Lâm Dư cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức khó giấu, nhưng lần này cậu không muốn trốn. Cậu gật đầu, giọng nhỏ mà chắc. “Có thể. Nhưng tôi vẫn cần một chút thời gian để nói ra câu cuối cùng. Không phải vì tôi không thích anh, mà vì tôi muốn khi nói thì thật sự sẵn sàng.”
Tạ Cảnh Thâm không thất vọng. Ngược lại, ánh mắt hắn dịu xuống đến mức gần như có thể làm tan đi toàn bộ căng thẳng trong ngày. “Anh chờ. Không thúc em.”
Lâm Dư nhìn hắn, bỗng thấy mũi hơi cay. Cậu ghét những người ép mình phải lập tức trả lời, ghét cảm giác bị đẩy vào nhịp độ của người khác. Nhưng Tạ Cảnh Thâm luôn như vậy, rõ ràng rất muốn, lại luôn giữ tay ở khoảng cách cậu có thể tiếp nhận. Chính sự chờ đợi ấy mới khiến cậu muốn bước nhanh hơn một chút.
Lâm Dư cúi đầu, dùng tay còn lại mở túi lấy ra một chiếc bánh nhỏ đã được bọc riêng. “Cái này vốn định để tôi ăn lúc tan làm. Nhưng hôm nay anh biểu hiện rất tốt, cho anh.”
Tạ Cảnh Thâm nhận bánh bằng tay còn lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu. “Hôm nay anh được những gì?”
Lâm Dư nghiêm túc đếm, nhưng giọng vì xấu hổ mà mềm hơn rất nhiều. “Một chiếc bánh, một lần ngoại lệ gọi tên, và... nắm tay đến khi ra khỏi phòng họp.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi rất khẽ. “Ra khỏi phòng họp thì buông?”
Lâm Dư nhìn cửa phòng họp, sau đó lại nhìn tay hai người. Bên ngoài còn có đồng nghiệp, còn có lời đồn, còn có thân phận trợ lý và tổng giám đốc. Cậu vẫn chưa sẵn sàng công khai đến mức nắm tay đi qua tầng bốn mươi tám, nhưng cũng không muốn lập tức kéo khoảng cách quá xa. Cuối cùng cậu cúi đầu suy nghĩ một lát, đưa ra một phương án trung gian rất đúng phong cách của mình.
Lâm Dư nói: “Ra khỏi phòng họp thì buông tay. Nhưng hôm nay tan làm, nếu không có người nhìn, có thể nắm thêm một lúc.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, khóe môi cong lên rất nhạt. “Được. Theo quy trình của em.”
Lâm Dư bị câu này chọc cười. Căng thẳng của cả ngày cuối cùng cũng tan ra một phần. Hai người đứng trong phòng họp thêm vài phút, không nói chuyện công việc, cũng không cần nói lời quá rõ. Tạ Cảnh Thâm ăn miếng bánh nhỏ bằng tay còn lại, còn Lâm Dư đứng bên cạnh hắn, tay vẫn được nắm rất nhẹ. Ánh chiều ngoài cửa kính đổ xuống thành phố, những tòa nhà cao tầng vẫn bận rộn như mọi ngày, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dư cảm thấy thời gian có thể chậm lại một chút cũng rất tốt.
Đúng năm giờ, Lâm Dư và Tạ Cảnh Thâm rời khỏi tầng bốn mươi tám như thường lệ. Trước khi ra khỏi phòng họp, Lâm Dư đúng hẹn buông tay, nhưng Tạ Cảnh Thâm chỉ nhìn cậu một cái, không làm cậu khó xử. Khu trợ lý hôm nay tan làm đúng giờ nhiều hơn hôm qua, một vài người thấy Tạ tổng đi ra cũng không còn hoảng như trước. Hứa Khả cầm túi đứng cạnh thang máy, nhìn Lâm Dư bằng ánh mắt dịu dàng hơn mọi ngày, giống như đã đoán được trong phòng họp vừa xảy ra chuyện gì đó nhưng không vạch trần.
Hứa Khả nói với Lâm Dư. “Hôm nay vất vả rồi.”
Lâm Dư cười nhẹ. “Chị cũng vất vả. Nhớ ăn tối đúng giờ.”
Hứa Khả nhìn sang Tạ Cảnh Thâm, cố ý nói. “Tạ tổng, lời này cũng dành cho anh.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Biết rồi.”
Thang máy xuống đến tầng một, dòng người tan làm đông hơn hôm qua. Lâm Dư đi bên cạnh Tạ Cảnh Thâm, giữa hai người giữ khoảng cách rất bình thường, nhưng khi đi qua góc khuất gần cửa kính sảnh lớn, Tạ Cảnh Thâm bỗng đưa tay ra rất nhẹ. Lâm Dư nhìn bàn tay ấy, tim lại bắt đầu đập nhanh. Cậu nhìn quanh, xác nhận không ai chú ý, rồi đặt tay mình vào tay hắn trong vài giây ngắn ngủi.
Tạ Cảnh Thâm nắm rất nhẹ. “Hôm nay em rất dũng cảm.”
Lâm Dư nhìn ra ngoài cửa kính, giọng nhỏ nhưng không giấu được ý cười. “Hôm nay anh cũng rất dũng cảm. Công khai nói thiên vị tôi trước hội đồng, anh không sợ họ nói anh bị sắc đẹp mê hoặc sao?”
Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc nhìn cậu. “Em rất đẹp, nhưng anh không chỉ bị sắc đẹp mê hoặc.”
Lâm Dư lập tức rút tay ra, mặt đỏ lên. “Cảnh Thâm, câu này vượt quá phạm vi nắm tay hôm nay.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt đỏ lên của cậu, khóe môi có ý cười rất rõ. “Xin lỗi. Anh ghi nhớ.”
Lâm Dư hừ nhẹ, nhưng không thật sự giận. Hai người ra khỏi sảnh, xe của Lâm gia còn chưa đến, trời lại bất ngờ đổ mưa nhỏ. Mưa không lớn, chỉ lất phất như một lớp bụi nước phủ lên ánh đèn đầu đường. Lâm Dư mở túi tìm ô, phát hiện sáng nay vội nên quên mang. Tạ Cảnh Thâm rất tự nhiên cởi áo khoác ngoài, khoác lên vai cậu trước khi cậu kịp phản ứng.
Lâm Dư ngẩng đầu. “Anh làm gì vậy? Mưa nhỏ thôi, anh sẽ ướt.”
Tạ Cảnh Thâm chỉnh nhẹ cổ áo khoác trên vai cậu, giọng thấp. “Anh đi lấy xe. Em đứng đây chờ.”
Lâm Dư kéo áo khoác lại, vừa ấm vừa có chút hoảng. “Không cần, chú Lưu sắp đến rồi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn điện thoại của cậu, trên màn hình là tin nhắn chú Lưu báo kẹt xe khoảng mười phút nữa mới tới. “Mười phút cũng đủ ướt.”
Lâm Dư nhìn hắn, trong lòng mềm đi. Nhưng cậu không muốn hắn chạy vào mưa vì mình, nên rất nhanh kéo một nửa áo khoác khỏi vai, đưa lại cho hắn. “Vậy anh cũng đứng đây. Chúng ta chờ dưới mái hiên, không ai cần làm anh hùng trong mưa.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu kéo mình trở lại dưới mái hiên, ánh mắt dịu xuống. “Được.”
Hai người đứng cạnh nhau dưới mái hiên sảnh lớn. Áo khoác của Tạ Cảnh Thâm vẫn khoác một nửa trên vai Lâm Dư, một nửa được hắn giữ lại, khoảng cách vì vậy gần hơn bình thường. Mưa nhỏ rơi ngoài hiên, tiếng xe cộ bị nước mưa làm dịu đi. Lâm Dư cảm thấy bờ vai mình chạm nhẹ vào cánh tay Tạ Cảnh Thâm, lần này không lùi ra. Sau một ngày dài, sau cuộc họp căng thẳng, sau những lời công khai và một cái nắm tay ngắn ngủi, khoảnh khắc đứng chung dưới mái hiên này lại yên bình đến mức khiến cậu muốn giữ lại lâu hơn một chút.
Tạ Cảnh Thâm nhìn màn mưa. “Hôm nay có sợ anh nói quá rõ không?”
Lâm Dư suy nghĩ một chút, rồi thành thật đáp. “Có. Nhưng cũng vui.”
Tạ Cảnh Thâm quay sang nhìn cậu. “Vui vì anh nói thiên vị em?”
Lâm Dư cắn nhẹ môi, cuối cùng gật đầu rất khẽ. “Ừ. Nhưng chỉ vui một chút thôi.”
Tạ Cảnh Thâm không vạch trần sự “một chút” ấy. Hắn nhìn cậu đứng trong áo khoác của mình, mái tóc mềm bị hơi ẩm làm rối nhẹ, ánh mắt vì xấu hổ mà không nhìn thẳng hắn. Trong lòng hắn có một cảm giác rất sâu, giống như sau nhiều năm sống trong những tòa nhà sáng đèn, cuối cùng cũng có một người bằng lòng kéo hắn đứng lại dưới một mái hiên, nghe mưa rơi mà không cần lập tức trở về xử lý công việc.
Tạ Cảnh Thâm nói rất khẽ. “Anh sẽ tiếp tục thiên vị em.”
Lâm Dư quay đầu nhìn hắn. “Trong công việc thì không được thiên vị quá mức.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Trong công việc xem năng lực. Ngoài công việc thiên vị em.”
Lâm Dư cảm thấy mặt mình lại nóng lên. Cậu vốn muốn nhắc thêm vài điều kiện, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Tạ Cảnh Thâm, cậu bỗng không muốn dùng quy tắc che hết cảm xúc nữa. Mưa rơi trước mặt, áo khoác trên vai rất ấm, người bên cạnh đã vì cậu mà thay đổi quá nhiều. Cậu có thể chậm một chút, nhưng không nên mãi giả vờ mình không rung động.
Lâm Dư nhẹ giọng. “Vậy ngoài công việc... tôi cũng có thể thiên vị anh một chút.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu, ánh mắt sâu đến mức khiến tiếng mưa như xa đi. Hắn không hỏi “một chút là bao nhiêu”, cũng không vội đòi câu trả lời cuối cùng. Hắn chỉ khẽ đưa tay, lần này không nắm lấy cậu ngay, mà chạm nhẹ vào mép áo khoác trên vai cậu, như một cách xác nhận khoảng cách.
Tạ Cảnh Thâm nói. “Anh nhận.”
Xe của chú Lưu cuối cùng cũng dừng trước sảnh. Lâm Dư cởi áo khoác trả lại cho Tạ Cảnh Thâm, nhưng trước khi bước ra, cậu bỗng dừng lại. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt, nhìn áo sơ mi bị hơi mưa làm tối màu một chút ở vai, nhìn ánh mắt vẫn kiên nhẫn chờ mình. Cậu không biết dũng khí từ đâu tới, chỉ biết nếu hôm nay không làm gì, có lẽ về nhà sẽ ôm gối lăn qua lăn lại cả đêm.
Lâm Dư bước tới nửa bước, rất nhanh ôm nhẹ Tạ Cảnh Thâm một cái. Cái ôm ấy ngắn đến mức gần như chỉ là một thoáng, tay cậu chạm vào lưng hắn qua lớp áo sơ mi rồi lập tức buông ra. Nhưng đối với Lâm Dư, đó đã là một bước rất lớn. Cậu không dám nhìn thẳng Tạ Cảnh Thâm sau khi buông ra, chỉ cúi đầu nói rất nhanh.
Lâm Dư nói nhỏ. “Phần thưởng thêm. Vì hôm nay anh cũng vất vả.”
Tạ Cảnh Thâm đứng yên tại chỗ, gần như mất vài giây mới phản ứng lại. Lâm Dư đã nhanh chóng chạy ra xe dưới mái hiên, mở cửa ngồi vào ghế sau. Nhưng trước khi cửa đóng lại, Tạ Cảnh Thâm nghe thấy cậu hạ giọng, không còn gọi chức vụ, cũng không trốn tránh quá nhiều.
Lâm Dư nói. “Tối nhớ ngủ sớm, Cảnh Thâm.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng trầm đến mức gần như tan vào tiếng mưa. “Được. Ngủ ngon trước, Dư Dư.”
Xe rời đi trong màn mưa nhỏ. Tạ Cảnh Thâm đứng dưới mái hiên, áo khoác trong tay còn vương chút hơi ấm của Lâm Dư. Hắn không lập tức quay vào, cũng không lấy điện thoại xem thư mới. Trong đầu hắn chỉ còn cái ôm rất nhẹ vừa rồi, nhẹ đến mức nếu không phải lồng ngực hắn vẫn còn nóng, hắn gần như sẽ nghi ngờ đó là ảo giác. Một lúc sau, hắn cúi đầu nhìn áo khoác, khóe môi chậm rãi cong lên.
Đêm đó, Lâm Dư về nhà liền ôm Bông Gòn trốn lên phòng, nhưng vẫn không tránh được tin nhắn của Lâm Dật gửi đến.
Lâm Dật nhắn: “Chú Lưu nói em mặc áo khoác của tổng tài nhà em rồi còn ôm người ta dưới mái hiên. Dư Dư, tiến độ này có cần anh chuẩn bị lịch ra mắt chính thức không?”
Lâm Dư nhìn màn hình, mặt lập tức đỏ lên. Cậu gõ một hàng chữ định phản bác, nhưng xóa đi. Một lúc sau, cậu chỉ trả lời bằng một biểu tượng mèo tức giận ôm bánh. Lâm Dật gửi lại một chuỗi cười rất đáng ghét, rồi không tiếp tục trêu nữa. Lâm Dư nằm trên giường, kéo chăn che nửa mặt, đầu óc không ngừng tua lại cái ôm dưới mái hiên. Ngắn quá. Nhanh quá. Nhưng cảm giác lưng Tạ Cảnh Thâm dưới tay cậu lại rõ đến mức khiến tim cậu không yên.
Điện thoại rung lên.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã về nhà. Không mở laptop. Chuẩn bị ngủ trước mười một giờ.”
Lâm Dư nhìn tin nhắn, khóe môi không tự chủ cong lên. “Hôm nay không kiểm tra laptop nữa. Tôi tin anh.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời sau vài giây. “Được em tin, cảm giác rất tốt.”
Lâm Dư nhìn câu ấy, trong lòng lại mềm xuống. Cậu nghĩ rất lâu, cuối cùng gõ từng chữ một cách chậm rãi.
Lâm Dư nhắn: “Hôm nay tôi nói cần thêm thời gian, không phải vì không thích anh. Chỉ là tôi muốn khi đồng ý thì không phải vì xúc động nhất thời.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh. “Anh hiểu. Anh không cần em vì cảm động mà đồng ý. Anh muốn em vì vui vẻ mà đến bên anh.”
Lâm Dư nhìn câu này, mắt bỗng nóng lên. Cậu xoay người vùi mặt vào gối một lúc, rồi ngẩng lên gõ tiếp.
Lâm Dư nhắn: “Vậy anh tiếp tục biểu hiện tốt.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Anh sẽ.”
Lâm Dư do dự vài giây, cuối cùng vẫn thêm một câu.
Lâm Dư nhắn: “Nếu ngày mai cũng tốt, có thể nắm tay lâu hơn một chút.”
Tạ Cảnh Thâm bên kia im lặng lâu hơn bình thường. Lâm Dư nhìn khung chat, tim đập nhanh đến mức muốn tắt màn hình, nhưng trước khi cậu kịp trốn, tin nhắn đã hiện lên.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Dư Dư, anh sẽ ngủ rất sớm.”
Lâm Dư bật cười thành tiếng trong phòng tối. Cậu biết mình vẫn chưa chính thức đồng ý, nhưng trái tim cậu đã nghiêng về phía Tạ Cảnh Thâm rất rõ. Có lẽ chỉ còn một chút nữa, một thời điểm nữa, một câu nói nữa.
Không phải vì quy tắc khách hàng ưu tú.
Mà vì cậu thật sự muốn bước đến bên hắn.
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0