Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài
Sáng thứ hai, Lâm Dư đến công ty với một hộp bánh mới và một bản kế hoạch rất nghiêm túc trong đầu. Sau một tuần chính thức bên nhau, cậu và Tạ Cảnh Thâm đã dần tìm được nhịp cân bằng giữa công việc và yêu đương: trong giờ làm vẫn gọi chức vụ, xử lý tài liệu, họp đúng trọng điểm; ngoài giờ làm thì nắm tay, ăn cơm, đi dạo, thỉnh thoảng hôn nhẹ ở chỗ không có người. Nhưng cuối tuần vừa rồi, Lâm Dư phát hiện một vấn đề mới. Tạ Cảnh Thâm tuy đã ngủ sớm hơn, ăn cơm đều hơn, không còn dùng cà phê đen thay bữa sáng, nhưng chỉ cần gặp giai đoạn dự án căng, hắn vẫn có xu hướng tự kéo mình về trạng thái quá tải. Chủ nhật hôm qua, nếu không phải Lâm Dư gọi video kiểm tra đột xuất, hắn suýt nữa đã đọc báo cáo tài chính đến quá bữa tối.
Lâm Dư đặt hộp bánh lên bàn, vừa mở máy tính vừa lấy sổ ghi chú ra. Trên trang mới, cậu đã viết tiêu đề rất rõ: “Kế hoạch phòng ngừa bạn trai tái phát hội chứng tổng tài cuồng việc”. Bên dưới có ba mục chính: một là giới hạn số cuộc họp trong ngày, hai là bắt buộc nghỉ trưa ít nhất hai mươi phút nếu buổi sáng có hơn ba cuộc họp, ba là thiết lập khu vực nghỉ không liên quan đến công việc trong văn phòng. Mục thứ ba khiến cậu do dự lâu nhất, bởi văn phòng Tạ Cảnh Thâm tuy có sofa tiếp khách và phòng nghỉ riêng, nhưng trước giờ sofa dùng để họp nhỏ, phòng nghỉ thì giống kho chứa áo khoác hơn là nơi thật sự nghỉ. Lâm Dư cảm thấy muốn sửa thói quen của một tổng tài, chỉ nhắc nhở bằng lời là không đủ, cần phải sửa cả môi trường.
Hứa Khả đi ngang qua bàn cậu, vừa đặt lịch trình xuống đã nhìn thấy tiêu đề trên sổ. Nàng im lặng vài giây, rồi rất có đạo đức nghề nghiệp mà không đọc tiếp, chỉ dùng ánh mắt hơi vi diệu nhìn Lâm Dư. Sau khi chính thức biết quan hệ của hai người, Hứa Khả vẫn giữ thái độ làm việc nghiêm túc, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt nàng nhìn Tạ Cảnh Thâm đã không còn giống nhìn một tổng tài lạnh lùng nữa, mà giống nhìn một dự án phục hồi sức khỏe đang được trợ lý Lâm quản lý dài hạn. Dù vậy, nàng phải thừa nhận dự án này hiệu quả rất tốt, bởi Tạ tổng hiện tại không chỉ ăn cơm đúng giờ hơn, còn bắt đầu tự hỏi lịch sau năm giờ có thật sự cần thiết hay không.
Hứa Khả kéo ghế ngồi xuống, giọng bình tĩnh. “Hôm nay lịch hơi nặng. Sáng có cuộc họp dự án Vân Cảng, trưa gặp nhanh đội ngân hàng Kiến Hoa, chiều họp báo cáo thử nghiệm quy trình nhân sự tuần đầu tiên. Ngoài ra, hội đồng yêu cầu gửi bản tóm tắt kết quả trước sáu giờ, nhưng tôi đã xếp thành việc của ngày mai vì số liệu chưa đủ hết.”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên vì một quyết định hợp lý. “Chị làm đúng. Nếu số liệu chưa đủ, cố gửi trước sáu giờ chỉ tạo ra một bản báo cáo thiếu chính xác, sau đó lại phải sửa. Việc này không khẩn cấp thật sự.”
Hứa Khả gật đầu, rồi nhìn sổ ghi chú của cậu. “Còn kế hoạch kia, cậu định nói với Tạ tổng hôm nay?”
Lâm Dư nhìn tiêu đề trong sổ, hơi ngượng nhưng vẫn rất nghiêm túc. “Vâng. Tuần trước anh ấy biểu hiện tốt, nhưng cuối tuần có dấu hiệu tái phát. Em nghĩ cần nâng cấp từ nhắc nhở thủ công sang cơ chế phòng ngừa cố định.”
Hứa Khả nhìn cậu vài giây, cuối cùng không nhịn được bật cười rất nhẹ. “Trợ lý Lâm, tôi làm thư ký nhiều năm, lần đầu nghe có người dùng giọng họp dự án để nói về việc quản bạn trai nghỉ trưa.”
Lâm Dư cúi đầu đóng sổ lại, tai hơi đỏ. “Trong công ty, đây vẫn là quản trị rủi ro sức khỏe của người ra quyết định chính. Ngoài công ty mới là quản bạn trai.”
Hứa Khả đứng dậy, vẻ mặt trở lại chuyên nghiệp nhưng ánh mắt vẫn còn ý cười. “Vậy chúc cậu thành công. À, Tạ tổng sáng nay đã ăn sáng, không uống cà phê, nhưng vừa vào văn phòng đã mở hai màn hình báo cáo. Cậu có thể xử lý giai đoạn đầu của rủi ro rồi.”
Lâm Dư lập tức cầm hộp bánh và tài liệu đứng dậy. Cậu bước đến cửa văn phòng tổng giám đốc, gõ cửa hai tiếng rồi đẩy vào sau khi nghe giọng Tạ Cảnh Thâm. Người đàn ông sau bàn làm việc quả nhiên đang nhìn hai màn hình cùng lúc, một bên là bảng tiến độ Vân Cảng, một bên là bản điều khoản ngân hàng Kiến Hoa. Tách nước ấm bên cạnh còn gần đầy, hộp trái cây đã mở nhưng chưa ăn, chỉ có bữa sáng là được xử lý gọn. Lâm Dư nhìn cảnh này, trong đầu lập tức đánh dấu: nguy cơ tái phát mức độ nhẹ, cần can thiệp sớm.
Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt từ màn hình chuyển sang người cậu liền dịu xuống. “Đến rồi.”
Lâm Dư đặt hộp bánh xuống, nhưng không mở ngay. Cậu đi đến trước bàn làm việc, trước tiên kéo một màn hình phụ nghiêng bớt đi, sau đó đẩy hộp trái cây tới gần tay hắn hơn. Động tác của cậu rất tự nhiên, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến mức Tạ Cảnh Thâm không nhịn được đặt bút xuống. Cậu không lập tức nói chuyện yêu đương, cũng không mềm giọng dỗ hắn, mà dùng đúng thái độ trợ lý khi phát hiện quy trình có lỗ hổng.
Lâm Dư nói: “Tạ tổng, trước khi bắt đầu lịch hôm nay, tôi muốn đề xuất một điều chỉnh về môi trường làm việc của anh.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, rất phối hợp đổi sang trạng thái công việc. “Nói đi.”
Lâm Dư mở sổ ghi chú, đẩy bản kế hoạch đã viết sẵn sang trước mặt hắn. “Dựa trên quan sát trong ba tuần gần đây, thói quen ăn uống và giờ ngủ của anh đã cải thiện rõ rệt, nhưng khi lịch dự án dày, anh vẫn có xu hướng tự động lấp đầy mọi khoảng trống bằng công việc. Vì vậy tôi đề nghị thiết lập một khu vực nghỉ cố định trong văn phòng, không đặt tài liệu, không đặt laptop, không dùng để họp. Mỗi ngày nếu buổi sáng có từ ba cuộc họp trở lên, anh phải nghỉ ở đó ít nhất hai mươi phút vào buổi trưa.”
Tạ Cảnh Thâm cầm bản kế hoạch, ánh mắt dừng ở tiêu đề đã bị Lâm Dư gạch đi nhưng vẫn còn thấy lờ mờ vài chữ “bạn trai tái phát”. Hắn nhìn dòng chữ ấy, khóe môi hơi cong nhưng không vạch trần. Thay vào đó, hắn đọc từng mục rất nghiêm túc, giống như đây là một đề án quản trị nội bộ thật sự. Trong lòng hắn có chút buồn cười, nhưng nhiều hơn là cảm giác mềm xuống. Lâm Dư không chỉ nhắc hắn ngủ sớm bằng tin nhắn nữa, mà đang thật sự nghĩ cách để hắn không quay lại nếp cũ.
Tạ Cảnh Thâm đặt bản kế hoạch xuống. “Khu vực nghỉ cố định đặt ở đâu?”
Lâm Dư lập tức nhìn về chiếc sofa dài cạnh cửa kính. “Sofa đó. Nhưng hiện tại nó quá giống khu tiếp khách công việc, cần thay đổi một chút. Có thể thêm gối tựa, chăn mỏng, bàn nhỏ để nước ấm và trái cây. Quan trọng nhất là quy định rõ: khi anh ngồi ở đó trong giờ nghỉ, không ai được đưa tài liệu đến, kể cả em.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn sofa rồi nhìn cậu. “Kể cả em?”
Lâm Dư gật đầu rất nghiêm túc. “Đúng. Nếu em đưa tài liệu đến, anh có quyền nhắc em vi phạm quy trình nghỉ. Đây là quy tắc hai chiều. Em không muốn anh quá tải, nhưng em cũng không muốn mình trở thành lý do khiến anh nghỉ không yên.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu lâu hơn một chút. Sau khi yêu nhau, Lâm Dư không chỉ nhận sự chăm sóc từ hắn, mà cũng bắt đầu tự giác điều chỉnh cách mình chăm sóc người khác. Trước kia cậu có thể một mình nhớ từng bữa, từng ly nước, từng giờ ngủ của hắn, nhưng bây giờ cậu biết tình cảm không nên biến thành việc một người luôn gánh trách nhiệm nhắc nhở. Cậu đang xây quy tắc để cả hai đều được nghỉ, kể cả chính cậu. Điều này khiến Tạ Cảnh Thâm cảm thấy người yêu của mình thật sự rất đáng yêu, nhưng cũng rất tỉnh táo.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Anh đồng ý. Nhưng anh có một điều kiện.”
Lâm Dư lập tức cảnh giác. “Điều kiện gì? Nếu là muốn dùng sofa nghỉ để đổi thêm giờ làm buổi tối thì không được.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp hơn một chút. “Không phải. Anh muốn khi em mệt, em cũng có thể dùng sofa đó nghỉ.”
Lâm Dư ngẩn ra. “Em?”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Em là trợ lý của anh, cũng là người đề xuất quy trình mới. Mấy tuần qua em chịu không ít áp lực. Nếu khu vực nghỉ chỉ dành cho anh, không công bằng.”
Lâm Dư lập tức cúi đầu nhìn sổ. “Nhưng đây là văn phòng tổng giám đốc. Em là trợ lý, vào sofa của anh ngủ trưa nghe rất kỳ. Nếu bị người khác thấy, lời đồn sẽ lại nhiều hơn.”
Tạ Cảnh Thâm đứng dậy, đi đến cạnh sofa, rồi quay lại nhìn cậu. “Vậy đổi thành khu nghỉ chung của văn phòng tổng giám đốc, đặt ở phòng nhỏ bên cạnh khu trợ lý. Sofa trong văn phòng anh vẫn giữ, nhưng không phải lựa chọn duy nhất. Em có thể dùng phòng nghỉ chung, anh dùng sofa trong văn phòng. Quy định áp dụng cho cả nhóm.”
Lâm Dư chớp mắt. Cậu vốn chỉ định cải tạo chiếc sofa trong văn phòng Tạ Cảnh Thâm, không ngờ hắn trực tiếp mở rộng thành phúc lợi của cả văn phòng tổng giám đốc. Nhưng nghĩ kỹ lại, điều này hợp lý hơn nhiều. Nếu chỉ có tổng tài nghỉ, mọi người vẫn căng thẳng; nếu cả nhóm đều có quyền nghỉ ngắn khi lịch dày, quy trình mới sẽ không chỉ là yêu cầu trên giấy. Cậu lập tức lấy bút sửa kế hoạch, mắt sáng lên rất rõ.
Lâm Dư nói: “Có thể. Phòng nhỏ cạnh khu trợ lý hiện tại đang dùng để lưu tài liệu cũ, nhưng phần lớn đã có bản điện tử. Có thể dọn ra làm phòng nghỉ ngắn, đặt một sofa, hai ghế mềm, máy nước, hộp bánh khô và quy định sử dụng. Thời gian nghỉ không quá ba mươi phút, không họp trong phòng đó, không gọi điện công việc quá năm phút.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu vừa nói vừa viết, ánh mắt càng lúc càng dịu. “Hộp bánh khô là cần thiết?”
Lâm Dư ngẩng đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc. “Cần. Nhưng phải là loại ít đường, đóng gói riêng, để tránh có người dùng phòng nghỉ làm căn tin phụ. Ngoài ra nên có trà hoa cúc, trà bạc hà và cà phê decaf. Cà phê đen bình thường không được đặt trong phòng nghỉ.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Vì anh?”
Lâm Dư nhìn hắn, không chối. “Vì anh là đối tượng có nguy cơ cao.”
Tạ Cảnh Thâm bật cười rất khẽ. “Được. Đối tượng nguy cơ cao chấp nhận.”
Hai người vừa thống nhất xong thì Hứa Khả gõ cửa bước vào. Nàng vốn đến báo cuộc họp Vân Cảng còn mười phút, nhưng khi nhìn thấy Lâm Dư đứng cạnh Tạ Cảnh Thâm, trên tay là bản kế hoạch được sửa từ “sofa tổng tài” thành “phòng nghỉ chung văn phòng tổng giám đốc”, nàng lập tức hiểu chuyện này lại phát triển vượt dự kiến. Sau khi nghe hai người nói sơ lược, Hứa Khả im lặng vài giây, rồi rất bình tĩnh mở tablet ghi chú.
Hứa Khả nói: “Tôi sẽ liên hệ hành chính dọn phòng nhỏ, nhưng cần một lý do chính thức. Không thể ghi là phòng ngừa bạn trai tổng tài tái phát hội chứng cuồng việc.”
Lâm Dư lập tức đỏ tai. “Hứa thư ký!”
Tạ Cảnh Thâm nhìn Hứa Khả, vẻ mặt không đổi nhưng khóe môi có ý cười. “Ghi là khu nghỉ ngắn phục vụ thử nghiệm quy trình làm việc lành mạnh của văn phòng tổng giám đốc.”
Hứa Khả gật đầu. “Lý do này chuyên nghiệp hơn. Tôi sẽ gửi yêu cầu sau cuộc họp. Trợ lý Lâm, phần danh sách vật dụng cậu phụ trách được không?”
Lâm Dư lập tức đáp. “Được. Tôi sẽ chọn loại vừa đủ dùng, không quá xa hoa. Nếu làm quá đẹp, mọi người sẽ ngại vào nghỉ.”
Hứa Khả nhìn cậu, giọng rất nhẹ. “Cậu đúng là nghĩ cả chuyện người khác có ngại hay không.”
Lâm Dư cúi đầu thu sổ, nhỏ giọng. “Nếu phòng nghỉ làm ra mà không ai dám dùng thì lại thành đồ trang trí. Em muốn nó thật sự dùng được.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, trong lòng mềm đến mức gần như không giấu được. Nhưng vì cuộc họp sắp bắt đầu, hắn chỉ cầm tài liệu lên, đi ngang qua Lâm Dư thì khẽ nói một câu rất thấp.
Tạ Cảnh Thâm nói: “Bạn trai bậc hai hôm nay được cộng điểm không?”
Lâm Dư lập tức ôm sổ, mặt nóng lên. “Trong giờ làm, chỉ có Tạ tổng được ghi nhận phối hợp tốt.”
Hứa Khả đi trước hai người nửa bước, giả vờ mình không nghe thấy gì, nhưng khóe môi đã cong lên. Tạ Cảnh Thâm cũng không trêu tiếp, chỉ cùng Lâm Dư bước vào phòng họp Vân Cảng. Cuộc họp sáng nay không quá căng, chủ yếu rà soát tiến độ sau khi điều khoản ngân hàng được sửa. Phòng pháp chế báo đã gửi bản điều chỉnh, phòng dự án xác nhận mốc khởi động không đổi, ngân hàng Kiến Hoa cũng chấp nhận quyền ưu tiên đàm phán có thời hạn. Lâm Dư ghi biên bản nhanh, thỉnh thoảng đưa tài liệu đúng lúc cho Tạ Cảnh Thâm. Hai người phối hợp vẫn tự nhiên như trước, nhưng trong vài khoảnh khắc ngắn khi đầu ngón tay chạm nhau qua mép giấy, Lâm Dư vẫn thấy tim mình mềm đi.
Cuộc họp kết thúc sớm hai mươi phút. Trưởng phòng dự án đứng dậy, nhìn Tạ Cảnh Thâm rồi lại nhìn Lâm Dư, giọng mang theo chút thoải mái hiếm thấy. “Tạ tổng, nếu mọi việc tiếp tục theo tiến độ này, tuần sau chúng ta có thể giảm một buổi họp định kỳ, đổi thành báo cáo văn bản. Tôi thấy những cuộc họp gần đây nhờ có mẫu câu hỏi của trợ lý Lâm mà nhanh hơn nhiều, không cần tuần nào cũng ngồi đủ hai tiếng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư một cái, rồi gật đầu. “Được. Chuyển một buổi thành báo cáo văn bản. Nếu có vấn đề mới mở họp.”
Lâm Dư lập tức ghi lại, trong lòng vui hơn cả được khen trực tiếp. Giảm một buổi họp định kỳ đồng nghĩa với rất nhiều người có thêm thời gian làm việc thật, cũng đồng nghĩa nguy cơ cuộc họp kéo dài sát giờ tan làm giảm thêm một phần. Cậu cảm thấy mình đang từng chút nhìn thấy kết quả của quy trình mới, không phải trên slide hội đồng, mà trong từng quyết định nhỏ của các phòng ban.
Sau cuộc họp, Hứa Khả đi xử lý yêu cầu dọn phòng nghỉ, còn Lâm Dư về bàn lập danh sách vật dụng. Cậu chọn một chiếc sofa vải màu xám nhạt dễ vệ sinh, hai chiếc ghế mềm, một kệ nhỏ để trà và bánh khô, vài chiếc gối tựa màu xanh nhạt, thêm một đèn bàn ánh sáng dịu. Cậu cố ý không chọn đồ quá đắt, cũng không chọn kiểu quá giống phòng nghỉ cao cấp, vì mục tiêu là để mọi người thấy đây là nơi có thể dùng thật, không phải phúc lợi trưng bày. Khi gửi danh sách cho Hứa Khả, cậu còn thêm một dòng: “Không đặt đồng hồ treo tường quá lớn, nghỉ mà nhìn đồng hồ to sẽ áp lực.”
Hứa Khả phản hồi bằng một biểu tượng ngón cái rất hiếm gặp.
Đến trưa, Tạ Cảnh Thâm giữ đúng kế hoạch thử nghiệm đầu tiên. Sau ba cuộc họp buổi sáng, hắn tạm dừng công việc, ăn trưa đúng giờ, rồi thật sự ngồi trên sofa trong văn phòng nghỉ hai mươi phút. Lâm Dư đứng ở khu trợ lý nhìn cửa văn phòng khép lại, trong lòng vừa hài lòng vừa buồn cười. Cậu vốn muốn nhắn tin kiểm tra nhưng lại nhớ quy định “không đưa tài liệu, không làm phiền giờ nghỉ”, vì vậy chỉ đặt báo thức hai mươi phút trên điện thoại rồi tiếp tục chỉnh tài liệu. Mười phút sau, điện thoại của cậu rung lên.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Không ngủ được.”
Lâm Dư nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên. “Không ngủ được thì nhắm mắt nghỉ. Không được mở tài liệu.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Nhớ em.”
Lâm Dư lập tức cúi đầu, tai đỏ lên. Cậu nhìn quanh, thấy không ai chú ý mới gõ trả lời. “Tạ tổng, giờ nghỉ không phải giờ trêu trợ lý.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh: “Không trêu. Nói thật.”
Lâm Dư cầm điện thoại, mặt nóng lên rõ rệt. Hứa Khả vừa lúc đi ngang qua, nhìn thấy vẻ mặt của cậu liền dừng bước. Nàng không nhìn màn hình, chỉ đặt một tập tài liệu xuống bàn rồi rất bình tĩnh nhắc nhở.
Hứa Khả nói: “Trợ lý Lâm, nếu hệ thống chạy quá tải, cậu có thể dùng phòng nghỉ chung sau khi dọn xong.”
Lâm Dư lập tức khóa điện thoại. “Em không quá tải.”
Hứa Khả nhìn đôi tai đỏ của cậu. “Ừ, chỉ hơi nóng máy.”
Lâm Dư không phản bác được, đành cúi đầu giả vờ kiểm tra danh sách vật dụng. Nhưng khóe môi vẫn không hạ xuống. Sau hai mươi phút, Tạ Cảnh Thâm bước ra khỏi văn phòng, vẻ mặt quả nhiên thả lỏng hơn lúc trước một chút. Hắn không nói gì trước mặt mọi người, chỉ đi ngang qua bàn Lâm Dư và đặt một tờ giấy ghi chú xuống cạnh chậu bạc hà.
Trên giấy viết: “Đã nghỉ đủ hai mươi phút. Không mở tài liệu. Nhưng thật sự nhớ em.”
Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, lập tức đóng sổ lại. Cậu cảm thấy Tạ Cảnh Thâm sau khi yêu đương càng ngày càng biết cách khiến mình mất bình tĩnh trong phạm vi không vi phạm quy tắc. Cậu muốn mắng hắn, nhưng lại không nỡ, cuối cùng chỉ cất tờ giấy vào ngăn kéo nơi đã có vài tờ giấy khác: “khách hàng ưu tú có được quyền đặt trước không”, “đã ngủ trước mười một giờ”, “sau giờ làm anh muốn nắm tay lâu hơn một chút”. Ngăn kéo nhỏ của cậu gần như đã trở thành kho lưu trữ quá trình tổng tài học làm bạn trai.
Buổi chiều, phòng nhân sự đến báo cáo kết quả tuần đầu tiên của quy trình thử nghiệm. Số liệu tốt hơn dự kiến: tỉ lệ gửi tài liệu đúng hạn tăng, số lần yêu cầu xử lý gấp sau giờ làm giảm, phản hồi ẩn danh chủ yếu tích cực. Tuy vậy, vẫn có vài quản lý cấp trung phản ánh rằng nhân viên “dùng quy trình làm lá chắn” để từ chối hỗ trợ. Lâm Dư đọc kỹ các ví dụ kèm theo, phát hiện phần lớn không phải nhân viên lạm dụng quy trình, mà là quản lý chưa quen phải xác định rõ mức độ khẩn cấp. Cậu không phủ nhận hoàn toàn lo ngại của họ, mà đề xuất thêm mẫu phân loại nhiệm vụ: khẩn cấp thật, ưu tiên cao nhưng xử lý trong giờ làm, và có thể lên lịch.
Trưởng phòng nhân sự nhìn mẫu phân loại, gật đầu rất nhanh. “Mẫu này dùng được. Nếu quản lý phải chọn một trong ba cấp độ trước khi giao việc sau giờ làm, họ sẽ bớt dùng chữ gấp một cách tùy tiện.”
Lâm Dư nói rất rõ. “Đúng. Nhưng cũng cần thêm phần trách nhiệm của nhân viên. Nếu đã nhận nhiệm vụ ưu tiên cao trong giờ làm, phải phản hồi tiến độ đúng hạn. Quy trình không nên chỉ bảo vệ một phía, mà phải giúp hai bên phối hợp rõ hơn.”
Tạ Cảnh Thâm ngồi ở đầu bàn, ánh mắt dừng trên cậu. “Thêm điều đó vào bản cập nhật. Quy trình muốn lâu dài phải công bằng, không thể chỉ dựa vào thiện chí.”
Trưởng phòng nhân sự ghi lại ngay. “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ sửa và gửi bản bổ sung trước thứ tư.”
Cuộc họp kết thúc lúc bốn giờ mười. Lâm Dư vừa về bàn đã thấy phòng hành chính gửi xác nhận rằng phòng nghỉ chung có thể dọn xong trong ba ngày, vật dụng sẽ được đặt vào cuối tuần. Hứa Khả chuyển tiếp email cho cả nhóm văn phòng tổng giám đốc, kèm một câu rất ngắn: “Từ tuần sau, phòng nghỉ ngắn bắt đầu thử nghiệm. Hoan nghênh sử dụng đúng mục đích.” Mấy nhân viên trợ lý và hành chính đọc email xong đều nhìn nhau, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui. Một người nhỏ giọng hỏi có thật sự được nghỉ trong giờ trưa không, người khác lập tức nói nếu Tạ tổng đã đồng ý thì chắc là thật.
Lâm Dư nghe thấy tiếng bàn luận nhỏ ấy, trong lòng ấm lên. Cậu không chen vào, chỉ cúi đầu tiếp tục xử lý tài liệu. Nhưng một lát sau, nhân viên hành chính trẻ ban sáng đi tới, đặt một gói bánh quy nhỏ lên bàn cậu. Cô có vẻ hơi ngại, nhưng vẫn mỉm cười.
Nhân viên kia nói: “Trợ lý Lâm, cái này là bánh quy tôi tự làm. Không ngon bằng bánh của anh đâu, nhưng muốn cảm ơn anh. Tuần trước nhờ quy trình mới, tôi không phải ở lại làm bảng thống kê mà trưởng nhóm gửi sát giờ nữa. Tôi đã về kịp ăn tối với bạn cùng phòng.”
Lâm Dư nhìn gói bánh quy, hơi bất ngờ rồi mỉm cười nhận lấy. “Cảm ơn cô. Nhưng lần sau nếu tự làm bánh quy, nhớ để nguội hẳn rồi mới đóng gói, nếu không hơi nước sẽ làm bánh mềm.”
Nhân viên kia lập tức gật đầu. “Tôi nhớ rồi. Anh đúng là chuyên nghiệp cả trong chuyện bánh.”
Lâm Dư bật cười. “Chuyện bánh rất quan trọng.”
Tạ Cảnh Thâm đứng ở cửa văn phòng nhìn cảnh ấy, trong lòng vừa mềm vừa có chút cảm xúc kỳ lạ. Trước đây bánh là thứ Lâm Dư mang đến cho hắn, như một bí mật nhỏ giữa hai người. Bây giờ bánh bắt đầu xuất hiện trong tay người khác, trở thành cách mọi người nói lời cảm ơn với cậu. Hắn không ghen với một gói bánh quy của nhân viên trẻ, nhưng vẫn cảm thấy thế giới của Lâm Dư đang mở rộng trên tầng bốn mươi tám, còn hắn may mắn là người đầu tiên được cậu chia nửa cái bánh xốp khi bị bắt quả tang.
Đến năm giờ, Tạ Cảnh Thâm đúng giờ bước ra khỏi văn phòng. Lâm Dư cũng đã thu dọn xong, trên bàn ngoài hộp bánh của mình còn có gói bánh quy được tặng. Tạ Cảnh Thâm nhìn gói bánh quy, ánh mắt hơi dừng lại. Lâm Dư thấy vậy lập tức hiểu, không nhịn được cong môi.
Lâm Dư nhỏ giọng nói. “Bạn trai bậc hai, không được ghen với bánh quy cảm ơn.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng rất bình tĩnh. “Anh không ghen.”
Lâm Dư nhướng mày. “Thật không?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng một giây, rồi sửa lời. “Ghen một chút. Nhưng hợp lý.”
Lâm Dư suýt cười ra tiếng, vội vàng cầm túi đứng dậy để tránh bị đồng nghiệp nghe thấy. “Vậy tối nay cho anh ăn bánh riêng. Gói này là quà cảm ơn công việc, không tính vào hệ thống bạn trai.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt lập tức dịu xuống. “Được.”
Hứa Khả đứng bên cạnh, mặt không đổi sắc nhưng giọng có chút ý cười. “Tạ tổng, trợ lý Lâm, hai người có thể tan làm. Tôi cũng sẽ về đúng giờ, tránh ảnh hưởng số liệu thử nghiệm.”
Lâm Dư mỉm cười. “Rất tốt. Hứa thư ký là tấm gương của văn phòng tổng giám đốc.”
Hứa Khả cầm túi, bình tĩnh đáp. “Tôi chỉ không muốn bị đưa vào báo cáo rủi ro tái phát cuồng việc.”
Lâm Dư đỏ tai, biết nàng chắc chắn đã nghe thấy phần nào đó trong kế hoạch buổi sáng. Tạ Cảnh Thâm lại rất thản nhiên, còn gật đầu như đồng ý rằng phòng ngừa tái phát là việc nghiêm túc. Cả ba cùng bước vào thang máy, không khí nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những ngày đầu câu chuyện. Khi xuống đến tầng một, Hứa Khả chào hai người rồi rời đi trước, còn Lâm Dư và Tạ Cảnh Thâm đi về phía bãi xe.
Hành lang dẫn ra bãi xe hôm nay không có ai. Tạ Cảnh Thâm đưa tay ra, Lâm Dư rất tự nhiên đặt tay vào tay hắn. Sau một ngày làm việc rõ ràng, được nắm tay sau giờ làm đã trở thành một loại nghi thức nhỏ. Lâm Dư nhìn tay hai người đan vào nhau, bỗng cảm thấy sự thay đổi của mình cũng rất lớn. Trước đây cậu còn phải kiểm tra xung quanh mấy lần, bây giờ chỉ cần xác nhận không ở trước mặt đồng nghiệp là đủ. Tạ Cảnh Thâm vẫn giữ lực nắm vừa phải, nhưng thỉnh thoảng ngón tay cái sẽ nhẹ nhàng vuốt qua mu bàn tay cậu, khiến Lâm Dư vừa ngượng vừa không muốn rút lại.
Tạ Cảnh Thâm hỏi. “Tối nay muốn ăn gì?”
Lâm Dư suy nghĩ một chút. “Về nhà em ăn được không? Dì Trương nói hôm nay hầm canh củ sen, còn có cá hấp. Nếu anh không ngại bị cha em quan sát lần nữa.”
Tạ Cảnh Thâm không do dự. “Không ngại.”
Lâm Dư nhìn hắn. “Anh thích đến nhà em vậy sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng rất thấp. “Thích. Vì ở đó có em sau giờ làm.”
Lâm Dư lập tức quay mặt đi, nhưng tay vẫn nắm hắn. “Bạn trai bậc hai hôm nay lại nói câu vượt mức.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi rất nghiêm túc. “Bị trừ điểm?”
Lâm Dư cố nhịn cười. “Không. Được cộng điểm, nhưng không được kiêu ngạo.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt có ý cười. “Anh sẽ cố gắng khiêm tốn.”
Tối đó, Tạ Cảnh Thâm lại đến nhà họ Lâm ăn cơm. So với lần đầu chính thức ra mắt, không khí đã thoải mái hơn nhiều. Lâm Chính Quốc tuy vẫn giữ vẻ nghiêm túc, nhưng đã bắt đầu chủ động hỏi Tạ Cảnh Thâm thích ăn món nào. Tần Nhã thì hỏi phòng nghỉ chung ở công ty chuẩn bị thế nào, hiển nhiên đã nghe Lâm Dư kể trong nhóm gia đình. Lâm Dật ngồi bên cạnh, vẻ mặt ung dung, thỉnh thoảng ném ra một câu trêu chọc vừa đủ khiến Lâm Dư đỏ mặt nhưng không làm Tạ Cảnh Thâm khó xử quá mức.
Lâm Chính Quốc nhìn Tạ Cảnh Thâm ăn canh, giọng vẫn mang khí thế của người cha kiểm tra con rể dự bị. “Nghe nói hôm nay cậu đồng ý làm phòng nghỉ trong văn phòng tổng giám đốc?”
Tạ Cảnh Thâm đặt bát xuống, trả lời rất nghiêm túc. “Vâng. Không chỉ dành cho cháu, mà cho cả nhóm văn phòng tổng giám đốc. Nếu quy trình nghỉ ngơi muốn có hiệu quả, người đứng đầu phải dùng trước.”
Lâm Chính Quốc gật đầu, sắc mặt tốt hơn một chút. “Coi như biết nghe lời.”
Lâm Dư lập tức nhỏ giọng. “Cha, đó gọi là tiếp thu ý kiến hợp lý.”
Lâm Dật cười nhẹ. “Dư Dư, cha khen bạn trai em mà em cũng phải chỉnh từ sao?”
Lâm Dư cúi đầu ăn cơm, tai đỏ nhưng vẫn không nhịn được phản bác. “Vì cha nói giống huấn luyện mèo.”
Tần Nhã nhìn Tạ Cảnh Thâm, dịu dàng hỏi. “Cảnh Thâm, ở công ty Dư Dư có làm mình mệt quá không? Nó hay lo cho người khác theo cách rất nghiêm túc, đôi khi chính nó cũng không nhận ra mình đang gắng sức.”
Lâm Dư lập tức ngẩng đầu. “Mẹ, con không có.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư, rồi nhìn Tần Nhã. “Có một chút. Nhưng cháu đang học nhắc em ấy nghỉ. Hôm nay khu nghỉ chung cũng là vì điều đó. Cháu không muốn Lâm Dư chỉ chăm sóc người khác mà quên mình.”
Lâm Dư cầm đũa, trong lòng bỗng mềm xuống. Trước kia mọi người đều lo cậu chăm Tạ Cảnh Thâm quá nhiều, sợ cậu bị tiêu hao. Nhưng hiện tại, Tạ Cảnh Thâm đã bắt đầu chủ động nói mình sẽ nhắc cậu nghỉ. Cảm giác có người nhìn thấy cả phần mệt mà cậu chưa kịp nhận ra khiến Lâm Dư không biết nên nói gì, chỉ cúi đầu gắp một miếng cá vào bát hắn.
Lâm Dư nói nhỏ. “Anh ăn cá đi. Đừng chỉ nói chuyện.”
Tạ Cảnh Thâm nhận miếng cá, ánh mắt dịu xuống. “Được.”
Lâm Dật nhìn cảnh ấy, chậm rãi uống một ngụm trà. “Cha, mẹ, con thấy nhà mình sắp có thêm một người được Dư Dư quản ăn quản ngủ rồi. Nhưng may là người này có vẻ biết tự giác nộp báo cáo.”
Lâm Dư trừng anh. “Anh ăn cơm đi.”
Lâm Dật cười. “Anh đang ăn. Chỉ tiện thể quan sát tiến độ yêu đương lành mạnh của em.”
Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười nhẹ. Sau đó, Lâm Dư kéo Tạ Cảnh Thâm vào bếp để lấy hộp bánh riêng đã hứa. Dì Trương đã chuẩn bị một hộp nhỏ bánh hạnh nhân sữa, còn cố ý đóng gói bằng dây ruy băng màu xanh nhạt. Lâm Dư nhìn thấy cách đóng gói thì mặt đỏ lên, bởi nó hoàn toàn không giống hộp bánh bình thường nữa, mà giống quà cho người yêu. Dì Trương chỉ cười hiền, đặt hộp bánh vào tay cậu rồi lặng lẽ ra ngoài, để lại hai người trong gian bếp thơm mùi bơ sữa.
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh bàn bếp, nhìn hộp bánh trong tay cậu. “Bánh riêng?”
Lâm Dư cúi đầu, giả vờ kiểm tra dây buộc. “Ừ. Vì anh ghen với bánh quy cảm ơn nên em bù.”
Tạ Cảnh Thâm đi gần hơn một chút. “Anh có thể nhận thêm phần thưởng khác không?”
Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, lập tức hiểu ý hắn. Gian bếp không có ai, ngoài cửa là tiếng Lâm Dật đang nói chuyện với cha mẹ, Bông Gòn thỉnh thoảng kêu một tiếng ngoài phòng khách. Khoảng không này vừa quen thuộc vừa riêng tư, khiến mặt Lâm Dư nóng lên rất nhanh. Cậu đặt hộp bánh xuống bàn, nhưng vẫn cố giữ một chút nguyên tắc cuối cùng.
Lâm Dư nói nhỏ. “Hôn thì phải hỏi trước.”
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu nhìn cậu. “Anh có thể hôn em không?”
Lâm Dư nắm nhẹ mép bàn, gật đầu. “Có thể. Nhưng đừng lâu quá, mọi người ở ngoài.”
Tạ Cảnh Thâm cúi xuống hôn cậu. Nụ hôn này dịu hơn nụ hôn dưới bờ sông, nhưng vì ở nhà họ Lâm, trong gian bếp có mùi bánh của Lâm Dư, cảm giác lại thân mật hơn nhiều. Lâm Dư ban đầu còn căng thẳng nghe tiếng bên ngoài, nhưng rất nhanh đã bị hơi thở của Tạ Cảnh Thâm kéo về. Hắn vẫn giữ lời, không hôn quá lâu, chỉ nhẹ nhàng chạm, dừng lại, rồi hôn thêm một cái rất ngắn ở khóe môi như lưu luyến.
Lâm Dư mặt đỏ lên, nhỏ giọng. “Anh nói không lâu.”
Tạ Cảnh Thâm tựa trán vào trán cậu, giọng thấp. “Cái thứ hai là vì anh rất thích em.”
Lâm Dư cảm thấy mình không thể dùng quy tắc để phạt câu này. Cậu cúi đầu cười, tay chậm rãi nắm lấy tay áo hắn. “Vậy chỉ lần này thôi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Lần sau anh vẫn hỏi.”
Lâm Dư nhẹ nhàng gật đầu. “Ừ.”
Ngoài cửa bếp bỗng vang lên tiếng ho rất giả của Lâm Dật. Lâm Dư lập tức đẩy nhẹ Tạ Cảnh Thâm ra, mặt đỏ đến mức không cần hỏi cũng biết vừa xảy ra chuyện gì. Lâm Dật đứng ngoài cửa, tay cầm cốc nước, vẻ mặt vô tội đến mức cực kỳ đáng nghi. Anh nhìn hộp bánh trên bàn, rồi nhìn em trai, giọng thong thả.
Lâm Dật nói. “Anh chỉ đến lấy nước. Hai người cứ tiếp tục... đóng gói bánh.”
Lâm Dư lập tức cầm hộp bánh ném ánh mắt cảnh cáo qua. “Anh!”
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh, tuy vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng tai cũng hơi đỏ rất khó nhận ra. Lâm Dật thấy vậy càng muốn cười, nhưng nể mặt em trai đang xấu hổ đến mức sắp nổ, anh cuối cùng vẫn lùi ra. Trước khi đi, anh còn rất chu đáo đóng cửa bếp lại, nhưng câu nói bên ngoài vẫn truyền vào rõ ràng.
Lâm Dật nói vọng vào. “Cha, mẹ, hai người đừng vào bếp, Dư Dư đang rất bận.”
Lâm Dư ôm mặt, cảm thấy mình không còn mặt mũi nào ở lại căn nhà này. Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, cuối cùng không nhịn được cười khẽ. Tiếng cười của hắn rất thấp, không trêu chọc quá mức, nhưng đủ khiến Lâm Dư buông tay xuống trừng hắn.
Lâm Dư nhỏ giọng. “Anh còn cười.”
Tạ Cảnh Thâm dịu giọng. “Xin lỗi. Nhưng em rất đáng yêu.”
Lâm Dư đỏ mặt. “Câu này cũng vượt mức.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vậy bị trừ điểm?”
Lâm Dư nhìn hắn vài giây, rồi rất nhỏ nói. “Không trừ. Nhưng hộp bánh này anh phải mang về, không được ăn hết tối nay.”
Tạ Cảnh Thâm nhận hộp bánh, ánh mắt dịu xuống. “Anh nghe em.”
Đêm đó, sau khi Tạ Cảnh Thâm rời khỏi nhà họ Lâm, Lâm Dư bị Lâm Dật trêu đến mức phải ôm Bông Gòn trốn lên phòng. Nhưng lần này, cậu không còn thật sự muốn phủ nhận nữa. Cậu biết cả nhà đều thấy cậu vui, cũng thấy Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc. Sự trêu chọc ấy tuy khiến cậu xấu hổ, nhưng cũng khiến tình yêu mới bắt đầu trở nên chân thật hơn, như một chuyện đã được đặt vào đời sống bình thường của cậu chứ không phải bí mật cần che giấu.
Trước khi ngủ, Lâm Dư nhận được tin nhắn của Tạ Cảnh Thâm.
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Đã về nhà. Không mở laptop. Hộp bánh đã cất. Chuẩn bị ngủ.”
Lâm Dư ôm gối, cười rất nhẹ. “Bạn trai bậc hai hôm nay biểu hiện tốt. Phòng nghỉ chung được cộng điểm lớn.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Vậy anh được nâng cấp chưa?”
Lâm Dư suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi trả lời. “Chưa. Nhưng gần rồi.”
Tạ Cảnh Thâm trả lời. “Anh sẽ tiếp tục cố gắng.”
Lâm Dư nhìn câu ấy, trong lòng mềm thành một mảng. Cậu nhớ ngày đầu tiên đến Thịnh Vân, mục tiêu chỉ là không bị đuổi, không tăng ca, không cống hiến quá một trăm phần trăm công suất. Khi ấy, cậu không thể ngờ mình sẽ có một ngày ngồi trên giường, nghiêm túc đánh giá cấp bậc bạn trai của vị tổng tài nổi tiếng cuồng công việc, còn vị tổng tài ấy sẽ vì một câu “gần rồi” mà ngoan ngoãn nói tiếp tục cố gắng.
Lâm Dư nhắn: “Ngủ ngon, anh.”
Tạ Cảnh Thâm nhắn lại rất nhanh. “Ngủ ngon, Dư Dư. Ngày mai cùng nhau kiểm tra phòng nghỉ mới?”
Lâm Dư nhìn câu này, khóe môi cong lên. “Được. Nhưng phòng nghỉ là để nghỉ, không phải để hôn.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây rồi trả lời. “Vậy sau giờ làm hỏi lại.”
Lâm Dư bật cười trong bóng tối, Bông Gòn bị cậu làm phiền liền dùng đuôi quét qua tay cậu như cảnh cáo. Cậu đặt điện thoại xuống, vuốt lông mèo một cái, trong lòng yên ổn đến mức không cần thêm bánh cũng thấy ngọt. Công việc vẫn còn rất nhiều, quy trình mới vẫn cần thử nghiệm, hội đồng vẫn đang quan sát, lời đồn có lẽ chưa tan hẳn. Nhưng những điều đó không còn khiến cậu thấy sợ.
Bởi vì hiện tại, cậu không chỉ có một hộp bánh để tự cứu mình giữa ngày làm việc.
Cậu còn có một người sẽ cùng cậu xây cả một căn phòng nghỉ, để tất cả những người từng phải vừa làm vừa thở oxy đều có thể ngồi xuống, uống một ngụm nước, ăn một miếng bánh ít đường, rồi nhớ rằng con người không sinh ra để bị công việc nuốt mất.
Còn riêng với Lâm Dư, căn phòng ấy có lẽ sẽ là bước đầu tiên để Tạ Cảnh Thâm thật sự học được cách sống cùng cậu.
Không quá nhanh, không quá gấp.
Vừa đủ ấm.
Vừa đủ lâu.
(Hết chương 11)
Bình luận 💬 0