Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Sáng hôm sau, Lâm Dư mang bản đề xuất đã được đánh dấu chi chít đến công ty. Cậu không trả lời Tạ Cảnh Thâm ngay trong tin nhắn, cũng không vì đối phương là người yêu mà bỏ qua bước xem kỹ từng điều khoản, bởi càng thích hắn, cậu càng không muốn quyết định công việc của mình trở nên mơ hồ. Trên đường đến Thịnh Vân, cậu đọc lại lần cuối phần mô tả vị trí “Cố vấn Quy trình Làm việc Lành Mạnh”, trong lòng dần rõ ràng hơn. Cậu muốn nhận, không phải vì muốn ở gần Tạ Cảnh Thâm, cũng không phải vì muốn chứng minh với ai, mà vì cậu thật sự thích việc biến những điều tưởng như nhỏ nhặt thành quy trình có thể bảo vệ người khác.

Hứa Khả nhìn tập giấy trong tay Lâm Dư, không hỏi nhiều, chỉ đặt lịch trình hôm nay lên bàn cậu. “Sáng nay Tạ tổng để trống ba mươi phút đầu ngày. Tôi đoán là dành cho cậu. Hội đồng đã phản hồi tích cực với báo cáo hôm qua, phòng nhân sự cũng muốn họp với cậu về vị trí mới nếu cậu đồng ý.”

Lâm Dư đặt túi bánh xuống, hơi ngượng nhưng vẫn gật đầu. “Em sẽ nói chuyện với anh ấy trước. Nhưng chị Hứa, nếu em nhận vị trí mới, phần công việc trợ lý của em phải bàn giao rõ, không thể để mọi người nghĩ em vừa làm cố vấn vừa giữ đặc quyền ngồi cạnh Tạ tổng.”

Hứa Khả nhìn cậu, ánh mắt có chút dịu. “Tôi đã chuẩn bị danh sách bàn giao sơ bộ. Cậu không cần lo một mình.”

Lâm Dư mỉm cười. “Vậy tốt quá. Em muốn rời vị trí trợ lý cho đàng hoàng, không phải biến mất vì yêu đương.”

Tạ Cảnh Thâm gọi cậu vào văn phòng lúc tám giờ ba mươi. Trên bàn không có cà phê, chỉ có hai ly nước ấm, một hộp trái cây và chiếc bánh hạnh nhân sữa hôm qua Lâm Dư để lại. Lâm Dư bước vào, đặt bản đề xuất xuống trước mặt hắn, rồi ngồi đối diện như tham gia một cuộc đàm phán nghiêm túc. Cậu vừa mở bút vừa ngẩng đầu nhìn người yêu, vẻ mặt nghiêm chỉnh đến mức Tạ Cảnh Thâm không nhịn được cong khóe môi.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Cố vấn Lâm, em có điều khoản cần đàm phán?”

Lâm Dư gật đầu, cố nhịn cười. “Có. Thứ nhất, vị trí này phải có phạm vi công việc rõ, không bao gồm việc chăm sóc lịch ăn ngủ của tổng giám đốc. Việc đó thuộc phạm vi bạn trai, không được đưa vào KPI.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, đáp rất nghiêm túc. “Đồng ý. Nhưng tổng giám đốc có thể tự nguyện nộp báo cáo ăn ngủ cho bạn trai.”

Lâm Dư đỏ tai nhưng vẫn ghi lại. “Thứ hai, em không trực thuộc cá nhân anh theo kiểu trợ lý riêng nữa, mà trực thuộc văn phòng tổng giám đốc về mặt dự án, phối hợp phòng nhân sự và vận hành. Đánh giá phải dựa trên kết quả quy trình, không dựa trên mức độ anh hài lòng.”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Đồng ý. Anh sẽ để Hứa Khả và phòng nhân sự cùng tham gia đánh giá.”

Lâm Dư nhìn hắn, giọng mềm hơn một chút. “Thứ ba, dù em nhận vị trí mới, sau năm giờ nếu không có việc khẩn cấp, anh vẫn phải tan làm. Không được lấy lý do em không còn là trợ lý trực tiếp mà tái phát.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu, ánh mắt dịu xuống. “Đồng ý. Sau này không chỉ vì em nhắc, mà vì anh cũng muốn về nhà cùng em.”

Lâm Dư cúi đầu ghi chữ “đồng ý”, nhưng khóe môi vẫn cong lên không giấu được. Sau khi bàn xong các điều khoản chính, cậu ký tên vào bản xác nhận tiếp nhận vị trí thử nghiệm ba tháng. Tạ Cảnh Thâm cũng ký bên dưới phần phê duyệt, nét bút mạnh mẽ và rõ ràng. Khi hai chữ ký nằm trên cùng một trang giấy, Lâm Dư bỗng có cảm giác rất kỳ lạ. Đây không phải giấy đăng ký kết hôn, cũng không phải lời thề tình yêu, nhưng với cậu, nó giống một lời xác nhận rằng họ sẽ cùng đi tiếp bằng cách trưởng thành và bình đẳng hơn.

Tạ Cảnh Thâm đứng dậy đi đến bên cạnh cậu, đưa tay ra. “Chúc mừng em, cố vấn Lâm.”

Lâm Dư đặt tay vào tay hắn, cố ý nghiêm túc. “Cảm ơn Tạ tổng. Sau này mong anh phối hợp công tác.”

Tạ Cảnh Thâm nắm tay cậu, giọng trầm thấp. “Anh nhất định phối hợp. Ngoài ra, anh có thể chúc mừng bạn trai của mình không?”

Lâm Dư nhìn cửa đã khóa, mặt hơi đỏ nhưng vẫn gật đầu. “Có thể.”

Tạ Cảnh Thâm cúi xuống hôn cậu rất nhẹ. Nụ hôn này không vội, không sâu quá mức, chỉ đủ để Lâm Dư cảm nhận được sự vui mừng của hắn. Cậu nắm vạt áo hắn, sau khi rời ra còn chủ động tựa trán vào vai hắn một lúc. Ngoài kia vẫn là tầng bốn mươi tám đầy lịch họp và tài liệu, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu thấy lòng mình yên ổn lạ thường. Cậu không chỉ được yêu, mà còn được nhìn nhận đúng vị trí.

Ba tháng sau, quy trình làm việc lành mạnh được chính thức mở rộng sang toàn bộ khối văn phòng của Thịnh Vân. Phòng nghỉ ngắn không còn chỉ có ở tầng bốn mươi tám, mà xuất hiện ở những tầng có cường độ họp cao nhất; mẫu phân loại nhiệm vụ sau giờ làm trở thành tài liệu đào tạo quản lý mới; số cuộc họp kéo dài vô nghĩa giảm rõ rệt. Lâm Dư từ trợ lý thử việc trở thành cố vấn quy trình, bận hơn một chút so với dự tính ban đầu, nhưng không còn là kiểu bận khiến người ta phải thở oxy. Cậu có nhóm dự án riêng, có lịch làm việc rõ ràng, có quyền từ chối yêu cầu mơ hồ, và quan trọng nhất là vẫn đúng năm giờ xách túi rời khỏi công ty khi công việc đã xong.

Tạ Cảnh Thâm cũng thay đổi nhiều đến mức nhân viên cũ đôi khi vẫn thấy không quen. Hắn vẫn nghiêm khắc trong công việc, vẫn ra quyết định nhanh, vẫn khiến phòng họp yên tĩnh khi cần, nhưng không còn dùng việc thức khuya làm tiêu chuẩn tận tụy. Hắn ăn cơm đúng giờ, nghỉ trưa khi lịch quá dày, cuối tuần không mở họp nếu không khẩn cấp, và mỗi tối vẫn gửi cho Lâm Dư một tin nhắn rất ngắn: “Không mở laptop. Chuẩn bị ngủ.” Lâm Dư từng đùa rằng bạn trai bậc ba có thể nâng thành bậc đặc biệt, Tạ Cảnh Thâm lại nghiêm túc hỏi bậc đặc biệt có quyền lợi gì, khiến cậu đỏ mặt suốt một buổi tối.

Một chiều cuối năm, sau buổi tổng kết quy trình toàn công ty, Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư lên lại tầng bốn mươi tám. Văn phòng tổng giám đốc hôm ấy không có ai khác, trên sofa cạnh cửa kính đặt một chiếc gối hình mèo trắng xám, bên cạnh là hộp bánh được buộc ruy băng màu xanh nhạt. Lâm Dư vừa nhìn đã thấy nguy hiểm, nhưng chưa kịp hỏi, Tạ Cảnh Thâm đã lấy từ ngăn bàn ra một tấm thẻ chức danh được thiết kế rất trang trọng.

Trên đó viết: “Phu nhân tổng tài — vị trí cấp cao nhất công ty. Nhiệm vụ: đến văn phòng ngồi sofa, ăn bánh, ngủ trưa, giám sát tổng tài tan làm đúng giờ.”

Lâm Dư nhìn tấm thẻ, im lặng rất lâu rồi bật cười đến mức phải ngồi xuống sofa. “Cảnh Thâm, anh thật sự làm thẻ này sao? Nếu phòng nhân sự thấy, họ sẽ nghi ngờ hệ thống chức danh của công ty bị lỗi.”

Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống cạnh cậu, vẻ mặt nghiêm túc như đang công bố bổ nhiệm thật. “Đây là chức danh ngoài hệ thống nhân sự. Chỉ có anh phê duyệt, hiệu lực vĩnh viễn.”

Lâm Dư cầm tấm thẻ, mặt đỏ nhưng mắt cong lên. “Vậy lương đâu?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp và dịu. “Lương là toàn bộ bánh anh mua, toàn bộ sofa của anh, toàn bộ thời gian sau năm giờ, và cả đời anh.”

Lâm Dư cúi đầu nhìn tấm thẻ, trong lòng mềm đến mức không nói nên lời. Hắn không cầu hôn bằng nhẫn hay hoa trong khoảnh khắc ấy, nhưng lời nói lại dài hơn mọi bản hợp đồng họ từng ký. Cậu đặt tấm thẻ xuống, chậm rãi đưa tay ôm lấy cổ Tạ Cảnh Thâm, chủ động hôn lên khóe môi hắn một cái rất nhẹ. “Vị trí này em nhận. Nhưng em vẫn giữ chức cố vấn quy trình, không được bắt em chỉ ngồi sofa ăn bánh.”

Tạ Cảnh Thâm ôm eo cậu, ánh mắt dịu đến mức như có ánh chiều rơi vào. “Được. Ban ngày em làm điều em thích. Sau năm giờ, em làm phu nhân tổng tài của anh.”

Lâm Dư tựa vào vai hắn, cười rất khẽ. “Vậy sau năm giờ hôm nay, nhiệm vụ đầu tiên của phu nhân tổng tài là gì?”

Tạ Cảnh Thâm mở hộp bánh, lấy ra một chiếc bánh cuộn kem hạt dẻ cậu thích nhất. “Ăn bánh. Sau đó ngủ trên sofa hai mươi phút. Cuối cùng, cùng anh về nhà ăn cơm.”

Lâm Dư nhận bánh, cắn một miếng rồi hài lòng gật đầu. “Quy trình hợp lý. Phê duyệt.”

Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng đèn, người đi làm vẫn vội vã, những tòa nhà vẫn đầy tiếng bàn phím và cuộc họp. Nhưng trong văn phòng tổng giám đốc của Thịnh Vân, có một chiếc sofa mềm, một hộp bánh ngọt, một người từng chỉ biết làm việc đến kiệt sức và một người từng chỉ muốn không bị đuổi việc. Họ ngồi cạnh nhau, chia nhau miếng bánh cuối ngày, không vội mở máy tính, không vội chứng minh với ai nữa.

Lâm Dư ăn xong bánh, thật sự nằm xuống sofa, kéo chiếc chăn thêu lá bạc hà và mèo trắng xám lên người. Tạ Cảnh Thâm ngồi bên cạnh đọc sách, một tay để gần mép chăn để cậu chỉ cần đưa tay ra là chạm được. Trước khi ngủ, Lâm Dư hé mắt nhìn hắn, giọng nhỏ mà mềm. “Cảnh Thâm, năm giờ rồi.”

Tạ Cảnh Thâm nắm lấy tay cậu. “Ừ. Hết giờ làm rồi.”

Lâm Dư mỉm cười, chậm rãi nhắm mắt. “Vậy về sau cũng phải nhớ, hết giờ làm thì về nhà.”

Tạ Cảnh Thâm cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu. “Anh nhớ. Về sau đều cùng em về nhà.”

Lâm Dư ngủ thiếp đi trong mùi bánh hạt dẻ và hơi ấm quen thuộc của người yêu. Cậu biết ngày mai vẫn sẽ có công việc, có cuộc họp, có những quy trình cần sửa, có những người cần học cách nghỉ ngơi. Nhưng cậu cũng biết, sau năm giờ, sẽ luôn có một người chờ cậu ở cửa thang máy, cùng cậu rời khỏi tầng bốn mươi tám, cùng cậu ăn cơm, cùng cậu sống chậm lại giữa thế giới bận rộn này.

Câu chuyện của họ bắt đầu bằng nửa cái bánh xốp được đưa ra trong lúc bị bắt quả tang ăn vụng.

Kết thúc bằng một chiếc sofa, một tấm thẻ phu nhân tổng tài, và một lời hứa giản dị hơn mọi lời hoa mỹ.

Không ai phải vừa làm vừa thở oxy nữa.

Bởi họ đã học được cách yêu nhau trong nhịp thở bình thường, ấm áp, lâu dài.

(Hết chương 15)

(Hoàn)

← Trước
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0