Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý

Lâm Dư đứng trước cửa văn phòng tổng giám đốc, một tay ôm tập tài liệu họp với Lục Hằng, tay còn lại cẩn thận nâng hộp bánh như đang nâng một phần chứng cứ quan trọng trong vụ án thương nghiệp. Cậu đã đi làm được ba ngày, vốn tưởng nhiệm vụ của trợ lý tổng giám đốc không ngoài sắp xếp lịch trình, ghi biên bản, rà soát tài liệu, ứng phó các phòng ban và cố gắng không bị khối lượng công việc của Tạ Cảnh Thâm nghiền thành bánh quy vụn. Nhưng hiện tại, khi đầu dây điện thoại vừa yêu cầu cậu “mang cả bánh” vào văn phòng, Lâm Dư bỗng cảm thấy chức năng nghề nghiệp của mình đang âm thầm rẽ sang một hướng rất mới. Cậu cúi đầu nhìn hộp bánh dì Trương chuẩn bị, trong lòng nghiêm túc cân nhắc xem mục “cung cấp đồ ngọt khẩn cấp cho cấp trên” có được tính là năng lực hỗ trợ tổng hợp hay không.

Tạ Cảnh Thâm ngồi sau bàn làm việc, trước mặt bày ba tập văn kiện đã được mở sẵn, máy tính bên cạnh vẫn sáng màn hình bảng dự toán dự án. Hắn nghe tiếng gõ cửa liền nói vào đi, giọng vẫn trầm ổn như thường, nhưng ánh mắt lại không tự chủ lướt qua tay Lâm Dư trước khi nhìn đến tài liệu. Đêm qua hắn xem báo cáo đến gần mười một giờ, vốn đã quen với cơn đau âm ỉ sau thái dương và vị cà phê đắng trong cổ họng, nhưng nửa cái bánh xốp kia lại khiến cả buổi tối vốn khô khan có thêm một chút mềm mại kỳ lạ. Hắn không định thừa nhận mình để tâm đến chuyện ấy, càng không định thừa nhận sáng nay bản thân hỏi Hứa Khả “Lâm Dư đến chưa” không chỉ vì tài liệu họp.

Lâm Dư bước vào, đặt tài liệu lên bàn trước, sau đó mới đặt hộp bánh bên cạnh theo khoảng cách vừa đủ lịch sự. Cậu mở bản tóm tắt một trang, dùng ngón tay chỉ vào ba dòng đã đánh dấu màu đỏ, giọng nói rõ ràng mà không kéo dài: “Tạ tổng, đây là phần tài liệu họp với Lục Hằng. Ba điều khoản có khả năng bị đối phương ép giá nhất là thời hạn thanh toán, tỷ lệ chia sẻ dữ liệu khách hàng và quyền ưu tiên tái ký trong hai năm tới. Tôi đã chuẩn bị hai phương án nhượng bộ, phương án A giữ lợi nhuận, phương án B giữ quan hệ hợp tác lâu dài. Nếu đối phương dùng tiến độ dự án để tạo áp lực, anh có thể xem thêm phần phụ lục màu xanh.”

Tạ Cảnh Thâm cầm bản tóm tắt lên xem, ánh mắt dừng trên từng dòng ghi chú sạch sẽ. Lâm Dư có thói quen viết tài liệu rất kỳ lạ, không quá nhiều chữ, nhưng thứ cần nhắc đều được đặt đúng chỗ, ngay cả mức độ khẩn cấp cũng được phân loại rõ ràng. Đây là năng lực hiếm có của một trợ lý mới, bởi phần lớn người mới hoặc sợ thiếu nên nhét đầy thông tin, hoặc vì chưa nắm trọng điểm nên để cấp trên tự lọc lại. Hắn lật sang trang thứ hai, thấy bên cạnh điều khoản dữ liệu còn có một dòng chữ nhỏ: “Không nên nhượng bộ quá sớm, bên kia đang thiếu kênh phân phối của Thịnh Vân hơn chúng ta cần nền tảng của họ.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng mắt nhìn cậu, ngón tay gõ nhẹ lên mép giấy. “Dòng này là cậu tự phán đoán?”

Lâm Dư đứng thẳng trước bàn, hai tay đặt trước người, vẻ mặt rất ngoan nhưng giọng lại bình tĩnh. “Vâng. Tối qua tôi xem lại tin tức ngành trong ba tháng gần đây, Lục Hằng vừa mất một đối tác phân phối phía Nam, nếu muốn giữ báo cáo quý đẹp thì cần dự án Vân Cảng sớm khởi động. Bọn họ có thể tỏ ra không vội, nhưng thực tế không có nhiều thời gian kéo dài đàm phán.”

Tạ Cảnh Thâm khép tài liệu lại, trong mắt hiện lên chút hài lòng rất nhạt. “Tối qua cậu xem đến mấy giờ?”

Lâm Dư lập tức cảnh giác, ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn lúc nói về rủi ro thương mại. “Tôi xem trong giờ làm hôm qua và thêm hai mươi phút sau bữa tối. Không phải tăng ca chính thức, chỉ là vì tôi hơi tò mò. Nếu việc này khiến anh hiểu lầm rằng tôi có thể thường xuyên xử lý công việc ngoài giờ thì tôi xin đính chính trước.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng nhìn cậu trong vài giây, vẻ mặt vẫn lạnh nhưng đáy mắt đã có chút biến hóa khó nhận ra. Người khác được hỏi câu này đều sẽ vội vàng chứng minh mình tận tụy, chỉ có Lâm Dư giống như sợ bị hắn phát hiện có thể bóc lột thêm, lập tức dựng hàng rào quanh thời gian nghỉ của mình. Hắn vốn nên thấy buồn cười, nhưng lời đến miệng lại biến thành một câu rất nghiêm túc: “Tôi không hỏi để giao thêm việc cho cậu.”

Lâm Dư thở nhẹ ra, vẻ mặt cũng thả lỏng theo. “Vậy thì tốt ạ. Tôi thật sự có thể làm việc, chỉ là sức bền tinh thần của tôi không phù hợp với mô hình cháy hết mình mỗi ngày.”

Tạ Cảnh Thâm đặt tài liệu xuống, ánh mắt cuối cùng dừng trên hộp bánh. “Bánh hôm nay là gì?”

Lâm Dư sửng sốt một chút, sau đó rất nhanh mở hộp ra như đang giới thiệu hạng mục phụ trong cuộc họp. “Bên trái là bánh quy bơ hạnh nhân, ở giữa là bánh xốp sữa tươi, bên phải là bánh cuộn vị trà đen. Dì nhà tôi nói bánh xốp để lâu sẽ giảm độ mềm, nên nếu anh muốn ăn thì nên ăn trước mười giờ. Nhưng tôi không đề nghị anh dùng bánh thay bữa sáng, vì như vậy không tốt cho dạ dày.”

Tạ Cảnh Thâm vốn đã đưa tay về phía bánh xốp, nghe đến câu sau thì động tác khựng lại. Hắn nhìn Lâm Dư, giọng nhàn nhạt: “Cậu quản cả bữa sáng của tôi?”

Lâm Dư bị ánh mắt của hắn nhìn đến hơi chột dạ, nhưng vẫn rất kiên trì với logic của mình. “Tôi không quản đời tư của anh, nhưng nếu anh đói đến đau dạ dày rồi nổi cáu trong cuộc họp, người chịu áp lực gần nhất có khả năng là tôi. Vì vậy từ góc độ phòng ngừa rủi ro nghề nghiệp, tôi chân thành đề nghị Tạ tổng ăn sáng đúng giờ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu một lát, cuối cùng lấy một chiếc bánh xốp. Hắn cắn một miếng nhỏ, vị sữa mềm nhẹ tan ra trong miệng, không ngọt gắt, cũng không dính cổ như những món tráng miệng hắn từng ghét. Hắn ăn xong nửa miếng mới nhận ra Lâm Dư vẫn đứng trước bàn nhìn mình bằng ánh mắt mong chờ rất kín đáo, giống như đang quan sát phản ứng khách hàng sau khi thử sản phẩm. Tạ Cảnh Thâm đặt phần còn lại xuống đĩa, bình tĩnh nói: “Không tệ.”

Lâm Dư lập tức mỉm cười, vẻ mặt sáng lên rõ ràng hơn lúc được khen tài liệu. “Vậy ngày mai tôi có thể mang thêm. Nhưng Tạ tổng, anh cần nói trước khẩu vị, nếu không tôi chỉ có thể dựa theo sở thích của mình. Tôi thích đồ ngọt vừa phải, không thích kem quá béo, không thích bánh có mùi rượu, cũng không ăn mứt cam vì vỏ cam đắng.”

Tạ Cảnh Thâm nghe cậu nói một chuỗi sở thích cá nhân bằng giọng rất nghiêm túc, bỗng cảm thấy buổi sáng trong văn phòng của mình chưa từng ồn ào như vậy. Nhưng kiểu ồn ào này không khiến hắn khó chịu, trái lại giống như có người mở một khe cửa nhỏ trong căn phòng luôn đóng kín rèm, để một chút ánh sáng lặng lẽ rơi vào. Hắn rút bút ký lên văn kiện, không ngẩng đầu nhưng giọng đã dịu hơn một chút: “Không cần mùi rượu. Còn lại tùy cậu.”

Lâm Dư gật đầu, lấy điện thoại ra ghi chú ngay trước mặt hắn. “Đã ghi. Tạ tổng không ăn bánh có mùi rượu, độ ngọt vừa phải, ưu tiên mềm, không quá béo.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu nhìn cậu. “Cậu thật sự ghi?”

Lâm Dư cất điện thoại, vẻ mặt đương nhiên. “Trợ lý phải ghi nhớ sở thích cơ bản của cấp trên. Hơn nữa chuyện này liên quan đến bánh, không thể qua loa.”

Tạ Cảnh Thâm muốn nói điều gì đó, nhưng điện thoại nội bộ đúng lúc vang lên. Hứa Khả báo người của Lục Hằng đã đến sớm hơn dự kiến mười phút, bên lễ tân đang đưa họ lên tầng bốn mươi tám. Không khí trong văn phòng lập tức trở về trạng thái công việc, Tạ Cảnh Thâm cũng thu lại vẻ nhàn nhạt vừa rồi, cầm tài liệu đứng dậy. Lâm Dư nhanh chóng ôm bản phụ lục, kiểm tra máy ghi âm họp, bút ký và danh sách người tham dự, động tác gọn gàng không còn chút lười nhác nào. Hắn đi ngang qua cậu, ánh mắt lướt qua hộp bánh vẫn mở trên bàn, cuối cùng nói: “Đóng hộp lại, lát nữa mang theo.”

Lâm Dư ôm tài liệu đi theo sau, nghe vậy lập tức ngẩng đầu. “Mang vào phòng họp sao?”

Tạ Cảnh Thâm không quay đầu. “Phòng họp kéo dài hơn hai tiếng. Cậu không mang theo, lát nữa lại ăn vụng loại dễ rơi vụn.”

Lâm Dư nghẹn một chút, tai hơi nóng lên vì bị nhắc lại chuyện cũ. Nhưng nghĩ đến việc tổng tài chủ động cho phép mang bánh vào phòng họp, cậu lập tức cảm thấy chút xấu hổ kia hoàn toàn có thể bỏ qua. Cậu quay lại cầm hộp bánh, còn rất chuyên nghiệp lấy thêm một gói khăn giấy, sau đó nghiêm túc đi theo sau Tạ Cảnh Thâm như một trợ lý đủ tiêu chuẩn, chỉ là trong lòng âm thầm bổ sung thêm một dòng vào đánh giá cá nhân: sếp tuy nghiêm túc, nhưng khả năng thích ứng với đồ ăn vặt khá cao.

Cuộc họp với Lục Hằng diễn ra căng hơn dự kiến. Đối phương dẫn đến một phó tổng và hai luật sư, vừa ngồi xuống đã cố ý ném ra mấy vấn đề về tiến độ dự án, lời nói khách khí nhưng ý tứ rất rõ ràng, muốn dùng thời hạn khởi công để ép Thịnh Vân nhượng bộ phần dữ liệu khách hàng. Tạ Cảnh Thâm ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt từ đầu đến cuối không thay đổi, giọng nói bình tĩnh mà sắc bén, mỗi câu đều chặn đúng chỗ hiểm. Lâm Dư ngồi bên phải hắn, cúi đầu ghi biên bản, thỉnh thoảng đưa đúng bản phụ lục hắn cần mà không cần hắn mở miệng nhắc. Hứa Khả đứng ngoài quan sát qua cửa kính, trong lòng không khỏi thừa nhận trợ lý mới này tuy thích ăn bánh, tan làm đúng giờ và có vẻ rất sợ tăng ca, nhưng năng lực phối hợp với tổng tài lại tốt bất ngờ.

Phó tổng bên Lục Hằng cười nói: “Tạ tổng, điều khoản dữ liệu khách hàng không phải chúng tôi muốn làm khó Thịnh Vân, chỉ là nền tảng của chúng tôi cần quyền truy cập sâu hơn để tối ưu chuyển đổi. Nếu bên anh giữ quá chặt, hiệu quả dự án sau này không đạt kỳ vọng, hai bên đều khó ăn nói với nhà đầu tư.”

Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống, ánh mắt lạnh nhạt. “Nếu cần tối ưu chuyển đổi, dữ liệu theo nhóm hành vi đã đủ. Quyền truy cập sâu mà ông nói không phục vụ dự án, mà phục vụ hệ thống dữ liệu riêng của Lục Hằng. Thịnh Vân không có nghĩa vụ dùng khách hàng của mình giúp các ông xây kho tài sản số.”

Lâm Dư đúng lúc đẩy một tờ phụ lục sang trước mặt hắn, phía trên đánh dấu tin tức Lục Hằng mất đối tác phân phối phía Nam. Cậu không chen lời, chỉ dùng bút chấm nhẹ vào dòng liên quan rồi tiếp tục ghi biên bản, động tác tự nhiên đến mức người ngoài gần như không nhận ra. Tạ Cảnh Thâm liếc qua tài liệu, khóe mắt hơi động, sau đó giọng càng bình tĩnh hơn: “Nếu Lục Hằng cảm thấy phương án hiện tại không đủ hấp dẫn, chúng ta có thể tạm hoãn ký kết. Dự án Vân Cảng không chỉ có một nhà cung cấp nền tảng.”

Luật sư đối phương lập tức muốn nói gì đó, nhưng vị phó tổng kia đã đưa tay ngăn lại. Ông ta hiển nhiên không ngờ Thịnh Vân đã nắm được thế yếu của họ, sắc mặt trong giây lát có chút khó coi, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười thương mại quen thuộc. Cuộc họp sau đó không còn gay gắt như ban đầu, Lục Hằng chủ động lùi một bước ở điều khoản dữ liệu, đổi sang kéo dài thời hạn thanh toán. Tạ Cảnh Thâm không lập tức đồng ý, chỉ yêu cầu phòng pháp chế rà soát lại bản sửa đổi, xem như kết thúc vòng đàm phán đầu tiên. Khi người của Lục Hằng rời đi, đã gần mười hai giờ, phòng họp chỉ còn lại người của Thịnh Vân và một bầu không khí nhẹ đi rõ rệt.

Trần Minh đứng dậy thu tài liệu, nhìn Lâm Dư bằng ánh mắt khác hẳn mấy ngày trước. “Trợ lý Lâm, phần tin tức Lục Hằng kia là cậu chuẩn bị thêm?”

Lâm Dư đang đóng nắp bút, nghe vậy liền gật đầu. “Vâng, tôi thấy có thể dùng được nên đặt ở phụ lục. Nhưng không chắc Tạ tổng có cần hay không.”

Trần Minh thở ra một hơi, giọng vừa cảm khái vừa nửa đùa nửa thật. “Cậu có năng lực như vậy, sao hôm phỏng vấn cứ làm tôi cảm thấy cậu chỉ muốn đến đây chờ tan làm?”

Lâm Dư suy nghĩ rất nghiêm túc, sau đó thành thật đáp: “Hai chuyện này không mâu thuẫn. Tôi muốn hoàn thành tốt công việc trong giờ làm, sau đó đúng giờ tan làm.”

Trần Minh im lặng trong chốc lát, rõ ràng muốn phản bác nhưng lại phát hiện câu này không sai. Ông quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm, như muốn xem tổng tài có ý kiến gì không, nhưng người kia chỉ cầm tài liệu đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh đến mức không ai đoán được đang nghĩ gì. Ngược lại, Hứa Khả vừa bước vào phòng họp đã nhìn thấy hộp bánh trên bàn, trong lòng âm thầm cảm thấy vị trợ lý mới này rất biết sống. Một cuộc họp căng thẳng như vậy, giữa đống văn kiện lạnh băng lại đặt một hộp bánh xốp mềm mại, hình ảnh kỳ dị đến mức khiến người ta nhớ mãi.

Tạ Cảnh Thâm đi đến cửa phòng họp, bỗng dừng lại. “Lâm Dư.”

Lâm Dư lập tức ôm hộp bánh và tài liệu theo sau, phản ứng nhanh hơn cả lúc được gọi nhận lương. “Vâng, Tạ tổng.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn đồng hồ. “Mười hai giờ mười. Cậu đi ăn trưa.”

Lâm Dư sửng sốt, bởi trong lịch hôm nay từ mười hai giờ đến một giờ vốn có một khoảng trống rất đáng quý, nhưng theo lời Hứa Khả thì khoảng trống của Tạ Cảnh Thâm thường sẽ bị báo cáo, cuộc gọi hoặc cuộc họp bất ngờ nuốt mất. Cậu chậm rãi hỏi: “Còn anh thì sao?”

Tạ Cảnh Thâm cầm văn kiện, giọng bình thản. “Tôi xem xong bản sửa đổi của pháp chế rồi ăn.”

Lâm Dư nhíu mày rất nhẹ, vẻ mặt giống như nhìn thấy một lỗi hệ thống cần sửa ngay. “Tạ tổng, bản sửa đổi ít nhất ba mươi trang, nếu anh xem xong rồi mới ăn thì có khả năng bữa trưa sẽ biến thành bữa chiều. Theo quy tắc duy trì hiệu suất, anh nên ăn trước, sau đó dùng trạng thái não được cung cấp đủ năng lượng để xem tài liệu pháp lý.”

Tạ Cảnh Thâm quay đầu nhìn cậu, giọng vẫn trầm nhưng không lạnh như trước. “Cậu đang dạy tôi sắp xếp thời gian?”

Lâm Dư ôm hộp bánh, hơi lùi nửa bước nhưng không chịu thua. “Tôi đang thực hiện nhiệm vụ trợ lý là giảm rủi ro do cấp trên vận hành quá tải. Hơn nữa nếu anh không ăn, tôi ngồi ăn một mình dưới căn tin sẽ có cảm giác rất không nhân đạo.”

Hứa Khả đứng phía sau suýt nữa ho khan, còn Trần Minh nghiêng đầu nhìn sang nơi khác để giấu nụ cười. Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư, người trước mặt rõ ràng hơi sợ hắn, nhưng cứ gặp chuyện liên quan đến ăn cơm ngủ nghỉ lại bướng bỉnh đến mức kỳ lạ. Hắn vốn định quay về văn phòng, nhưng không hiểu sao lời từ chối lại không nói ra. Cuối cùng hắn đóng tập văn kiện trong tay, lạnh nhạt hỏi: “Căn tin hôm nay có gì?”

Lâm Dư lập tức lấy điện thoại ra, mở thực đơn nội bộ mà cậu đã lưu từ sáng. “Có cơm bò tiêu đen, cá hấp gừng, canh sườn củ sen, salad ức gà và mì bò. Tôi không đề nghị salad ức gà, nhìn ảnh đã thấy không có linh hồn.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn dáng vẻ nghiêm túc chọn món của cậu, khóe môi hơi động nhưng rất nhanh lại bị hắn ép xuống. “Vậy đi căn tin.”

Câu này vừa rơi xuống, không chỉ Hứa Khả và Trần Minh ngẩn ra, ngay cả mấy nhân viên đi ngang ngoài hành lang cũng vô thức dừng bước. Tạ tổng đi căn tin ăn trưa là chuyện hiếm có ngang với việc hệ thống chấm công tự động khuyên nhân viên về nhà nghỉ ngơi. Lâm Dư lại không cảm nhận được mức độ chấn động của sự kiện này, chỉ rất vui vẻ gật đầu rồi đi cạnh hắn, còn không quên quay đầu hỏi Hứa Khả có muốn đi cùng hay không. Hứa Khả rất muốn chứng kiến hiện trường lịch sử, nhưng với trực giác của một thư ký trưởng chuyên nghiệp, nàng biết lúc này không nên làm bóng đèn sáng quá mức, vì vậy bình tĩnh nói mình còn phải xử lý vài email.

Căn tin tầng hai mươi của Thịnh Vân vốn rất rộng, nhưng khi Tạ Cảnh Thâm xuất hiện, cả khu vực đang ồn ào lập tức giảm âm lượng xuống một nửa. Nhân viên đang cầm khay cơm đều vô thức ngồi thẳng hơn, người đang nói xấu deadline lập tức đổi chủ đề sang thời tiết, người đang định lấy thêm cánh gà cũng rụt tay về như sợ bị đánh giá hiệu suất. Lâm Dư bưng khay đi bên cạnh Tạ Cảnh Thâm, nhìn phản ứng xung quanh mà không khỏi cảm thấy buồn cười. Cậu chọn cơm bò tiêu đen, thêm một bát canh sườn củ sen, sau đó đứng trước quầy tráng miệng suy nghĩ rất lâu giữa pudding xoài và bánh mousse dâu. Tạ Cảnh Thâm vốn chỉ lấy một phần cá hấp và cơm trắng, thấy cậu đứng bất động thì dừng lại.

Tạ Cảnh Thâm nhìn hai món tráng miệng, giọng bình tĩnh. “Khó chọn vậy sao?”

Lâm Dư nghiêm túc đáp: “Rất khó. Pudding xoài nhìn có vẻ mát, nhưng mousse dâu hôm nay chỉ còn ba phần, nếu không lấy bây giờ lát nữa có thể hết. Con người đôi khi đau khổ không phải vì không có lựa chọn, mà vì lựa chọn nào cũng có lý do chính đáng.”

Tạ Cảnh Thâm đưa tay lấy cả hai phần đặt lên khay của cậu. “Vậy lấy hết.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút rung động như vừa nghe thấy chân lý nhân sinh. “Tạ tổng, anh thật sự rất có năng lực giải quyết vấn đề.”

Tạ Cảnh Thâm cầm khay đi trước, giọng nhàn nhạt. “Chuyện này không cần năng lực.”

Lâm Dư đi theo hắn, nhỏ giọng nhưng rất chân thành. “Cần tiền.”

Tạ Cảnh Thâm bước chân hơi chậm lại, lần này khóe môi thật sự cong lên rất nhạt. Hắn chọn một bàn gần cửa kính, vừa ngồi xuống đã cảm nhận được vô số ánh mắt từ khắp căn tin lặng lẽ bay tới rồi nhanh chóng rút đi. Lâm Dư thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cậu đặt khay xuống, trước tiên uống một ngụm canh, sau đó thở ra đầy thỏa mãn. Vẻ mặt ấy quá sống động, giống như bữa trưa ở căn tin cũng có thể là một sự kiện đáng mong chờ trong ngày, khác hẳn với những người quanh Tạ Cảnh Thâm luôn vội vàng ăn để tiếp tục làm việc.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Cậu thích ăn đến vậy?”

Lâm Dư gắp một miếng bò, suy nghĩ rồi đáp: “Không chỉ là thích ăn. Tôi cảm thấy ăn cơm đúng giờ là một trong số ít việc con người có thể tự cứu mình giữa ngày làm việc. Nếu bữa sáng qua loa, bữa trưa bỏ lỡ, bữa tối ăn đại, vậy cả ngày chỉ còn công việc, con người sẽ rất dễ biến thành phụ kiện của máy tính.”

Tạ Cảnh Thâm rũ mắt nhìn phần cá hấp trước mặt, không nói ngay. Hắn không nhớ rõ mình bắt đầu bỏ qua bữa ăn từ khi nào, có lẽ là từ lúc tiếp quản Thịnh Vân, cũng có lẽ sớm hơn, khi hắn nhận ra mọi người trong hội đồng quản trị chỉ nhìn tuổi tác của hắn mà không nhìn năng lực. Từ đó hắn quen dùng hiệu suất chứng minh mình, quen dùng kết quả ép người khác im miệng, lâu dần ngay cả bản thân cũng xem việc nghỉ ngơi như một loại lãng phí. Nhưng lời Lâm Dư nói ra quá tự nhiên, không giống khuyên bảo, càng không giống thương hại, chỉ giống một người đứng ngoài hệ thống điên cuồng này và nghiêm túc nói với hắn rằng con người không nên sống như phụ kiện của máy tính.

Lâm Dư thấy hắn không động đũa, liền nhắc rất nhẹ. “Tạ tổng, cá hấp nguội sẽ tanh.”

Tạ Cảnh Thâm cầm đũa lên, ăn một miếng cá. “Cậu ở nhà cũng nói nhiều như vậy?”

Lâm Dư chớp mắt, không hiểu vì sao chủ đề chuyển sang mình, nhưng vẫn thành thật đáp: “Cũng không hẳn. Ở nhà tôi thường không cần nhắc ai ăn cơm, vì dì Trương đúng giờ gọi cả nhà xuống bàn. Nếu ai không xuống, cha tôi sẽ gọi điện thoại nội bộ trong nhà như triệu tập họp cổ đông.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng mắt. “Nhà cậu có điện thoại nội bộ?”

Lâm Dư cầm thìa múc canh, động tác khựng lại một chút, sau đó rất bình tĩnh sửa lời. “Ý tôi là nhóm chat gia đình. Cha tôi đặt tên nhóm là phòng họp gia đình, nên tôi quen miệng.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt sâu hơn một chút nhưng không truy hỏi. Hắn đã sớm nhận ra Lâm Dư không giống một người xuất thân bình thường, từ cách chọn đồ, cách nhìn vấn đề, thậm chí là phản ứng trước áp lực đều mang theo sự thong dong của người chưa từng thật sự bị đời sống ép đến đường cùng. Nhưng Lâm Dư không khoe khoang, cũng không dùng thân phận để cầu đặc quyền, hắn tạm thời không có hứng thú bóc lớp vỏ ấy ra. So với chuyện nhà cậu làm gì, hiện tại hắn càng để ý đến việc trợ lý mới này có thể vừa nghiêm túc phân tích rủi ro dự án vừa nghiêm túc đau khổ vì pudding xoài.

Ăn trưa xong, Lâm Dư vốn định tự trả tiền phần của mình bằng thẻ nhân viên tạm thời, nhưng máy quét lại báo quyền hạn chưa kích hoạt. Cậu vừa định hỏi nhân sự thì Tạ Cảnh Thâm đã đưa thẻ của mình qua máy, thanh toán cả hai khay cơm và hai phần tráng miệng. Lâm Dư cầm pudding xoài, vẻ mặt rất nghiêm túc như đang đối diện một vấn đề nguyên tắc. Cậu có thể nhận bánh từ nhà mang đến để chia cho cấp trên, nhưng ăn bữa trưa của cấp trên trong ngày làm việc thứ ba hình như hơi vượt quá quan hệ lao động bình thường. Cậu đi theo Tạ Cảnh Thâm ra khỏi căn tin, cân nhắc một hồi mới mở miệng.

Lâm Dư ôm hộp tráng miệng, giọng rất thành khẩn. “Tạ tổng, tiền bữa trưa tôi sẽ chuyển lại cho anh. Hôm nay là do thẻ của tôi chưa dùng được, không phải tôi cố ý ăn chực.”

Tạ Cảnh Thâm không dừng bước. “Không cần.”

Lâm Dư lập tức nói tiếp: “Cần ạ. Quan hệ tài chính giữa cấp trên và cấp dưới nên rõ ràng, như vậy mới tránh được hiểu lầm và giảm rủi ro đạo đức nghề nghiệp.”

Tạ Cảnh Thâm dừng lại trước thang máy, quay đầu nhìn cậu. “Một bữa căn tin có thể tạo ra rủi ro đạo đức gì?”

Lâm Dư suy nghĩ hai giây, rất nghiêm túc đáp: “Ví dụ như tôi vì ăn bữa trưa của anh mà ngại từ chối tăng ca.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu thật lâu, cuối cùng giơ tay ấn thang máy. “Vậy cứ xem như công ty trợ cấp ăn trưa cho nhân viên thử việc.”

Lâm Dư vẫn hơi do dự. “Nhân viên khác cũng có sao?”

Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh đáp: “Từ hôm nay sẽ có.”

Lâm Dư ngẩn ra. Cậu chỉ muốn trả lại tiền bữa trưa, không ngờ một câu nói của mình có thể khiến cả công ty có thêm trợ cấp. Cửa thang máy mở ra, cậu đi vào theo Tạ Cảnh Thâm, trong lòng bỗng sinh ra chút cảm giác kỳ diệu. Hóa ra vị tổng tài này không phải không nghe người khác nói, chỉ là trước đây có lẽ không ai dám dùng chuyện một bữa cơm để nói với hắn rằng nhân viên cũng cần được đối xử như con người. Lâm Dư nhìn sườn mặt lạnh lùng của hắn, bỗng cảm thấy nếu Tạ Cảnh Thâm chịu ăn cơm đúng giờ và bớt họp quá lâu, có lẽ công ty này vẫn còn rất nhiều hy vọng.

Buổi chiều, tin Tạ tổng đi căn tin ăn trưa và tiện tay mở trợ cấp ăn trưa cho nhân viên thử việc nhanh chóng lan khắp các nhóm chat. Phòng nhân sự bị hỏi đến mức điện thoại nóng lên, Trần Minh phải tự mình xuống xác nhận chính sách mới với phòng tài vụ, vừa đi vừa cảm thấy cuộc đời công sở của mình đang bước sang chương kỳ ảo. Hứa Khả thì bình tĩnh hơn nhiều, nàng chỉ vào văn phòng tổng giám đốc đưa lịch trình sửa đổi, phát hiện Tạ Cảnh Thâm thật sự xem bản pháp chế sau khi ăn trưa, hơn nữa hiệu suất còn không hề giảm. Điều đáng sợ hơn là bên cạnh tách cà phê đen của hắn xuất hiện một chiếc bánh quy bơ hạnh nhân được đặt trên khăn giấy, tuy chưa ăn nhưng tồn tại rất rõ ràng, giống như một vật trang trí mới trong hệ thống quyền lực tầng bốn mươi tám.

Lâm Dư không biết mình đang khiến bao nhiêu người dao động nhận thức. Cậu đang ngồi trước máy tính rà soát biên bản họp, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ để bảo đảm tiến độ hôm nay không tràn sang sau năm giờ. Khoảng ba giờ chiều, phòng đầu tư gửi thêm một tập số liệu cần tổng hợp gấp trước sáu giờ, người gửi còn rất tự nhiên thêm câu “trợ lý Lâm vất vả rồi, tối nay chắc phải phiền cậu ở lại một chút”. Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, chậm rãi uống một ngụm nước, sau đó mở lịch công việc kiểm tra. Việc này không nằm trong nhiệm vụ đã giao buổi sáng, cũng không phải tình huống khẩn cấp thật sự, càng không có lý do gì phải dồn vào sau giờ làm nếu phòng đầu tư gửi sớm hơn hai tiếng. Vì vậy cậu rất bình tĩnh trả lời email, lời lẽ lễ phép, nội dung rõ ràng, cuối cùng còn đính kèm phương án phân chia công việc cho chính phòng đầu tư.

Lâm Dư gõ xong email, đọc lại một lần rồi gửi đi. Nội dung chính là: “Tôi có thể hỗ trợ tổng hợp phần liên quan đến lịch họp và ghi chú của Tạ tổng trước năm giờ, nhưng phần số liệu gốc do phòng đầu tư phụ trách, đề nghị các anh tự hoàn thành trước bốn giờ ba mươi để tránh ảnh hưởng tiến độ. Nếu tài liệu đến sau thời gian này, tôi sẽ đưa vào lịch xử lý sáng mai.” Cậu gửi xong liền tiếp tục làm việc, hoàn toàn không thấy mình vừa làm chuyện gì lớn. Mười phút sau, giám đốc phòng đầu tư tự mình gọi đến, giọng nói nghe rất khách khí nhưng hàm ý lại rõ ràng, muốn cậu linh hoạt hỗ trợ vì đây là tài liệu Tạ tổng có thể cần xem trong tối nay. Lâm Dư cầm điện thoại, ánh mắt bình tĩnh nhìn màn hình máy tính.

Lâm Dư nói: “Giám đốc Chu, nếu đây là tài liệu Tạ tổng cần xem trong tối nay, anh nên gửi phần số liệu đã hoàn chỉnh trước bốn giờ, như vậy tôi có thể đưa vào hệ thống trình duyệt đúng tiến độ. Nếu anh gửi cho tôi dữ liệu thô lúc ba giờ, lại yêu cầu tôi tổng hợp thay cả phòng đầu tư trước sáu giờ, vậy không phải hỗ trợ mà là chuyển giao trách nhiệm.”

Giám đốc Chu ở đầu dây bên kia rõ ràng không ngờ một trợ lý thử việc dám nói thẳng như vậy, giọng lập tức nặng hơn. “Trợ lý Lâm, cậu mới vào công ty chưa lâu, có thể chưa hiểu cách phối hợp giữa các phòng ban. Trước đây trợ lý của Tạ tổng đều sẽ hỗ trợ xử lý những việc này.”

Lâm Dư vẫn giữ giọng rất lịch sự. “Tôi hiểu phối hợp là giúp công việc vận hành thuận lợi hơn, không phải để một bên quen gửi muộn còn bên kia quen chịu trận. Nếu trước đây quy trình như vậy khiến trợ lý phải làm đến nửa đêm, vậy tôi cho rằng quy trình ấy có vấn đề.”

Giám đốc Chu nghẹn lại vài giây, sau đó cười lạnh. “Ý cậu là phòng đầu tư chúng tôi cố ý làm khó cậu?”

Lâm Dư nhìn đồng hồ, giọng càng bình tĩnh. “Tôi không phán đoán động cơ, tôi chỉ nói về thời gian và trách nhiệm. Nếu anh cho rằng tôi xử lý không đúng, tôi có thể chuyển toàn bộ email và tiến độ hiện tại cho Tạ tổng quyết định.”

Câu này khiến đầu dây bên kia lập tức im lặng. Giám đốc Chu hiển nhiên không muốn để Tạ Cảnh Thâm thấy phòng đầu tư gửi dữ liệu thô muộn rồi ép trợ lý tổng hợp, cuối cùng chỉ nói sẽ để cấp dưới chỉnh lại trước bốn giờ rưỡi. Lâm Dư cúp máy, tiếp tục nhập biên bản họp, không biết Hứa Khả đứng cách đó không xa đã nghe được gần hết. Nàng nhìn bóng lưng cậu, lần đầu tiên cảm thấy sự “không cống hiến quá một trăm phần trăm” của Lâm Dư không phải lười biếng đơn thuần, mà là một loại ranh giới rất tỉnh táo. Cậu không trốn việc, cũng không đẩy trách nhiệm, nhưng tuyệt đối không để người khác dùng thói quen vô lý biến cậu thành nơi hứng việc cuối cùng.

Hứa Khả đi tới bên cạnh bàn cậu, đặt xuống một tập tài liệu mới. “Trợ lý Lâm, cậu biết giám đốc Chu là người rất khó chịu không?”

Lâm Dư ngẩng đầu, vẻ mặt thoáng hiện chút bất an. “Tôi nói quá thẳng sao?”

Hứa Khả nhìn cậu vài giây, sau đó lắc đầu. “Không. Cậu nói đúng. Chỉ là ở đây lâu rồi, nhiều người biết đúng nhưng không nói, vì nói ra có thể đắc tội người khác.”

Lâm Dư suy nghĩ một chút, rồi nhỏ giọng đáp: “Nhưng nếu không nói, người bị đắc tội sẽ là tôi. Tôi còn đang thử việc, không thể để bản thân chết vì quy trình xấu ngay tuần đầu tiên.”

Hứa Khả hiếm khi bật cười rất nhẹ. “Cậu thật sự rất sợ tăng ca.”

Lâm Dư gật đầu, giọng thành thật đến mức khiến người ta không nỡ trách. “Sợ chứ. Tăng ca một lần không đáng sợ, đáng sợ là mọi người phát hiện cậu chịu được, sau đó xem đó là mặc định. Tôi muốn sống lâu một chút.”

Câu này vốn là lời nói đùa, nhưng Hứa Khả nghe xong lại hơi trầm mặc. Nàng làm bên cạnh Tạ Cảnh Thâm nhiều năm, nhìn không ít trợ lý và quản lý bị cường độ công việc kéo đến mất ngủ, đau dạ dày, tinh thần kiệt quệ. Mọi người đều nói đây là cái giá để theo kịp một tổng tài xuất sắc, nhưng dần dà không ai còn hỏi cái giá ấy có thật sự cần thiết không. Lâm Dư xuất hiện quá khác biệt, như một người mang theo chiếc đồng hồ báo giờ tan làm bước vào cỗ máy vận hành suốt ngày đêm, mỗi lần chuông reo đều nhắc người ta rằng ngoài công việc còn có bữa cơm nóng, giấc ngủ trưa và bánh xốp mềm.

Đến bốn giờ bốn mươi lăm, phòng đầu tư cuối cùng gửi lại số liệu hoàn chỉnh. Lâm Dư dùng mười lăm phút kiểm tra định dạng, gộp phần ghi chú cần thiết, sau đó gửi bản tổng hợp cho Tạ Cảnh Thâm và Hứa Khả. Năm giờ đúng, cậu lưu lại mọi file, ghi chú việc cần xử lý sáng mai, tưới nước cho cây bạc hà rồi xách túi đứng dậy. Khu trợ lý hôm nay đã bớt chấn động hơn, nhưng vẫn có vài ánh mắt âm thầm nhìn theo cậu với cảm giác phức tạp. Có người bội phục, có người không hiểu, cũng có người cảm thấy nếu trợ lý tổng giám đốc còn có thể đúng giờ tan làm thì có lẽ thế giới này chưa đến mức tuyệt vọng.

Tạ Cảnh Thâm từ văn phòng bước ra đúng lúc Lâm Dư chuẩn bị rời đi. Hắn cầm trên tay bản tổng hợp của phòng đầu tư, ánh mắt dừng trên người cậu. “Cậu trả lại tài liệu của giám đốc Chu?”

Lâm Dư lập tức đứng thẳng, biết chuyện này chắc chắn đã đến tai hắn. “Tôi không trả lại toàn bộ, chỉ yêu cầu phòng đầu tư tự hoàn thành phần thuộc trách nhiệm của họ. Tôi đã xử lý phần liên quan đến lịch họp và ghi chú của anh trong phạm vi thời gian hợp lý. Nếu anh cho rằng tôi xử lý sai, tôi có thể sửa.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu. Hắn đã xem toàn bộ chuỗi email, đương nhiên biết Lâm Dư không sai. Thậm chí cách cậu phản hồi còn sạch sẽ hơn nhiều người lâu năm, không dùng cảm xúc, không vòng vo, cũng không để lại lỗ hổng cho đối phương bắt bẻ. Chỉ là ở Thịnh Vân, quá ít người dám dùng thái độ bình tĩnh như vậy nói rằng quy trình có vấn đề. Hắn bỗng nhận ra trợ lý mới này không chỉ biết ăn bánh và ngủ gật, cậu còn biết bảo vệ ranh giới của mình theo cách rất rõ ràng.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Không sai. Sau này gặp loại việc này, chuyển tiếp cho Hứa Khả lưu hồ sơ.”

Lâm Dư ngẩn ra, sau đó mắt hơi sáng lên. “Ý anh là tôi có thể tiếp tục từ chối việc chuyển giao trách nhiệm không hợp lý?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn ánh mắt sáng rỡ của cậu, giọng không đổi. “Ý tôi là, cậu có thể từ chối theo quy trình.”

Lâm Dư lập tức gật đầu rất mạnh. “Tạ tổng, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ từ chối rất chuyên nghiệp.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây, bỗng cảm thấy câu này nghe thế nào cũng kỳ lạ. Nhưng khi nhìn thấy Lâm Dư vì được cho phép giữ ranh giới mà rõ ràng vui vẻ hơn, hắn lại không muốn sửa lời cậu. Hắn cụp mắt nhìn đồng hồ, đúng năm giờ ba phút, rồi hỏi: “Hôm nay lại về?”

Lâm Dư nhìn hắn, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên cẩn thận. “Vâng. Công việc hôm nay đã hoàn thành, tài liệu ngày mai cũng đã đặt trong lịch nhắc. Nếu không có việc khẩn cấp, tôi muốn về nhà ăn cơm.”

Tạ Cảnh Thâm vốn định gật đầu cho cậu đi, nhưng không hiểu sao khi nghe đến hai chữ về nhà, trong lòng lại hiện lên chút cảm giác rất nhạt. Hắn nghĩ đến căn nhà có dì Trương làm bánh, có cha dùng “phòng họp gia đình” gọi ăn cơm, có tài xế đúng giờ chờ ở góc đường, bỗng cảm thấy thế giới của Lâm Dư cách văn phòng sáng đèn đến đêm này rất xa. Cậu giống một người ghé qua vùng đất khô cằn của hắn, mang theo canh nóng và bánh ngọt, nhưng cứ đúng năm giờ lại rời khỏi nơi này không chút lưu luyến. Cảm giác ấy quá mới lạ, khiến hắn hiếm khi không lập tức nói được gì.

Lâm Dư thấy hắn im lặng, thử hỏi rất nhẹ. “Tạ tổng, anh còn cần tôi làm gì sao?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn hộp bánh trống một nửa trên bàn cậu. “Ngày mai còn mang bánh?”

Lâm Dư thở phào, lập tức đáp: “Có ạ. Nhưng ngày mai dì Trương nghỉ buổi sáng, tôi có thể mua ở tiệm gần nhà. Anh có yêu cầu gì không?”

Tạ Cảnh Thâm vốn không nên có yêu cầu với đồ ăn vặt của trợ lý, nhưng hắn lại thật sự suy nghĩ hai giây. “Không quá ngọt.”

Lâm Dư lấy điện thoại ra ghi chú. “Không quá ngọt. Không có mùi rượu. Không quá béo. Tạ tổng, anh đang dần hình thành hồ sơ khẩu vị rồi.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu cúi đầu ghi chép, giọng trầm xuống một chút nhưng không còn lạnh. “Lâm Dư.”

Lâm Dư ngẩng đầu. “Vâng?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, cuối cùng chỉ nói: “Về đi.”

Lâm Dư lập tức cong mắt cười, nụ cười nhẹ nhõm và vui vẻ đến mức cả khu trợ lý đều nhìn thấy. “Cảm ơn Tạ tổng. Ngày mai gặp.”

Cậu xách túi rời đi, bước chân nhẹ hơn hẳn lúc vào làm buổi sáng. Tạ Cảnh Thâm đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cậu đi vào thang máy, mãi đến khi cửa thang máy khép lại mới thu hồi ánh mắt. Hứa Khả đi ngang qua, cố gắng giữ vẻ mặt chuyên nghiệp, nhưng trong mắt rõ ràng có ý cười. Nàng đặt một tập tài liệu mới lên bàn trợ lý, sau đó nhìn Tạ Cảnh Thâm như muốn nói gì lại thôi. Tạ Cảnh Thâm liếc nàng một cái, giọng bình tĩnh: “Có chuyện thì nói.”

Hứa Khả ôm sổ tay, cuối cùng vẫn nói rất nhẹ. “Tạ tổng, hôm nay anh ăn trưa đúng giờ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn nàng. “Cho nên?”

Hứa Khả nghiêm túc đáp: “Hiệu suất buổi chiều không giảm. Sắc mặt cũng tốt hơn hôm qua. Tôi nghĩ đề xuất của trợ lý Lâm có giá trị tham khảo.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng trong vài giây, không phủ nhận. Hắn quay người đi vào văn phòng, nhưng khi bước đến bàn làm việc, ánh mắt lại dừng trên chiếc bánh quy bơ hạnh nhân còn lại bên cạnh cốc cà phê. Trước đây hắn chưa từng để những thứ này xuất hiện trong không gian làm việc của mình, bởi chúng vô dụng, mềm yếu, không liên quan đến hiệu suất hay lợi nhuận. Nhưng bây giờ hắn nhìn chiếc bánh quy ấy, lại nghĩ đến giọng nói rất nghiêm túc của Lâm Dư khi nói “ăn cơm đúng giờ là một trong số ít việc con người có thể tự cứu mình giữa ngày làm việc”, bỗng cảm thấy có vài thứ vô dụng cũng không hẳn là không cần thiết.

Tối hôm đó, Tạ Cảnh Thâm hiếm khi rời công ty trước chín giờ. Hứa Khả nhìn thấy hắn khoác áo bước ra khỏi văn phòng, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc không che giấu được. Mấy nhân viên tầng bốn mươi tám càng hoảng hốt đến mức tưởng hệ thống điện sắp bảo trì, bởi bình thường chỉ cần đèn văn phòng tổng giám đốc còn sáng, mọi người luôn vô thức cảm thấy mình chưa nên về. Tạ Cảnh Thâm đi qua khu trợ lý, nhìn thấy chậu bạc hà nhỏ của Lâm Dư trên bàn, lá cây xanh non đang nghiêng về phía ánh đèn. Bên cạnh chậu cây có một tờ giấy ghi chú màu vàng, chữ viết tròn mà rõ: “Tưới rồi, mai đừng tưới nữa, cây cũng cần nghỉ.”

Tạ Cảnh Thâm dừng bước, nhìn dòng chữ ấy một hồi lâu. Hắn không biết Lâm Dư viết cho chính mình hay tiện tay nhắc người khác, nhưng câu “cây cũng cần nghỉ” bỗng khiến hắn cảm thấy buồn cười. Một trợ lý đến cây bạc hà cũng không muốn bị ép vận hành quá tải, vậy mà lại trúng tuyển vào vị trí bên cạnh hắn, người nổi tiếng không biết nghỉ ngơi nhất Thịnh Vân. Sự đối lập này vốn nên khiến hắn thấy phiền phức, nhưng hắn lại chỉ đưa tay chỉnh chiếc đèn bàn gần chậu cây thấp xuống một chút, để ánh sáng không chiếu quá gắt vào lá bạc hà.

Sáng hôm sau, Lâm Dư đến công ty như thường lệ, nhưng vừa bước vào khu trợ lý đã phát hiện trên bàn mình có thêm một chiếc túi giấy màu trắng. Cậu nghi hoặc mở ra, bên trong là một phần sandwich nóng, một hộp sữa tươi và một tờ giấy ghi chú không ký tên. Chữ trên giấy mạnh mẽ, gọn gàng, chỉ có một dòng: “Không được dùng bánh thay bữa sáng.” Lâm Dư cầm tờ giấy đứng yên vài giây, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn về phía cửa văn phòng tổng giám đốc đang đóng kín. Trong lòng cậu bỗng xuất hiện một suy nghĩ rất kỳ lạ: Tạ tổng hình như không chỉ thích ứng với đồ ăn vặt, mà còn bắt đầu học cách dùng đồ ăn để quản lại cậu.

Hứa Khả vừa đến đã thấy Lâm Dư đứng trước bàn, vẻ mặt phức tạp nhìn phần ăn sáng. Nàng nhìn túi giấy, lại nhìn cửa văn phòng tổng giám đốc, lập tức hiểu ra nhưng không vạch trần. Nàng đặt tài liệu xuống bàn mình, giọng bình tĩnh như đang thông báo lịch họp: “Trợ lý Lâm, hôm nay Tạ tổng đến lúc bảy giờ hai mươi. Lúc vào văn phòng có ghé qua căn tin tầng dưới.”

Lâm Dư ôm hộp sữa, nhỏ giọng hỏi: “Hứa thư ký, Tạ tổng thường mua đồ ăn sáng cho nhân viên sao?”

Hứa Khả nhìn cậu, ánh mắt mang theo sự thương cảm rất nhẹ. “Cậu là người đầu tiên.”

Lâm Dư cúi đầu nhìn sandwich nóng trong tay, bỗng cảm thấy miếng bánh mình định mang đến hôm nay trở nên có trách nhiệm hơn rất nhiều. Cậu chậm rãi ngồi xuống, mở hộp sữa uống một ngụm, khóe môi không nhịn được cong lên. Cậu vốn đến Thịnh Vân với mục tiêu rất đơn giản: làm việc vừa đủ tốt để không bị đuổi, giữ vững ranh giới, đúng giờ tan làm, tuyệt đối không để mình bị cuốn vào vòng xoáy bán mạng vì công việc. Nhưng hiện tại, chỉ mới vài ngày, vị tổng tài cuồng công việc kia đã bắt đầu mua bữa sáng cho cậu, ăn cơm trưa đúng giờ, cho phép từ chối việc vô lý, còn hỏi ngày mai có bánh không.

Cửa văn phòng tổng giám đốc mở ra, Tạ Cảnh Thâm đứng bên trong nhìn cậu. “Lâm Dư.”

Lâm Dư lập tức nuốt sữa, đứng dậy cầm tài liệu. “Vâng, Tạ tổng.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn sandwich mới bị cắn một miếng trên bàn cậu. “Ăn xong rồi vào.”

Lâm Dư ngẩn ra, sau đó ôm tài liệu, vẻ mặt nghiêm túc nhưng tai hơi đỏ. “Vâng. Tôi sẽ ăn nhanh trong phạm vi không ảnh hưởng tiêu hóa.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu một lát, cuối cùng không nói gì nữa mà quay vào văn phòng. Cửa khép lại, khu trợ lý yên tĩnh trong vài giây, sau đó Hứa Khả cúi đầu che đi nụ cười. Lâm Dư ngồi lại xuống ghế, cắn thêm một miếng sandwich, cảm thấy lớp trứng và phô mai nóng hổi trong miệng không hiểu sao ngon hơn bình thường rất nhiều. Cậu nhìn chậu bạc hà bên cạnh, lại nhìn dòng ghi chú về bánh trong điện thoại, bỗng có dự cảm vô cùng rõ ràng rằng công việc trợ lý này có lẽ không chỉ là trải nghiệm đời sống công sở nữa.

Bởi vì cậu hình như đang vô tình kéo một vị tổng tài ra khỏi căn phòng chỉ có công việc.

Mà vị tổng tài ấy, hình như cũng đang bắt đầu nuôi cậu bằng cách rất vụng về nhưng nghiêm túc.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0