Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm

Ngày Lâm Dư đến phỏng vấn ở tập đoàn Thịnh Vân, cậu cố ý chọn một bộ âu phục màu xám nhạt trông vừa đủ nghiêm túc nhưng tuyệt đối không quá nhiệt huyết, cà vạt thắt ngay ngắn nhưng không siết đến mức khiến cổ mình khó thở. Trước khi xuống xe, cậu còn lấy điện thoại soi lại mặt mình, xác nhận dáng vẻ hiện tại không quá giống một thiếu gia nhà giàu rảnh rỗi đi tìm thú vui, cũng không quá giống kiểu nhân viên tinh anh sẵn sàng bán mạng cho công ty. Tài xế nhà họ Lâm nhìn cậu qua gương chiếu hậu, nhịn một lúc vẫn không nhịn được mà hỏi: “Thiếu gia, thật sự không cần tôi đưa cậu vào tận nơi sao? Chủ tịch nói nếu cậu chịu quay về công ty nhà mình, văn phòng tầng hai mươi tám đã dọn sẵn rồi.” Lâm Dư lập tức nhét điện thoại vào túi, nghiêm túc sửa lời: “Chú Lưu, từ hôm nay trở đi, ở bên ngoài chú đừng gọi cháu là thiếu gia. Cháu là người lao động bình thường, sắp bước vào xã hội, chuẩn bị tiếp nhận sự rèn luyện của tư bản.” Tài xế nhìn hộp bánh su kem trên ghế phụ, lại nhìn chiếc đồng hồ giới hạn trên cổ tay cậu, vẻ mặt phức tạp đến mức không biết nên thương tư bản hay thương xã hội.

Lâm Dư mở cửa xe, trước khi xuống còn cẩn thận dặn: “Năm giờ chiều chú đến đón cháu ở góc đường bên kia, đừng đậu trước cửa công ty, dễ bị phát hiện thân phận.” Chú Lưu càng nghe càng thấy không đúng, đành hỏi thêm: “Nếu công ty yêu cầu tăng ca thì sao?” Lâm Dư như nghe thấy chuyện đáng sợ nhất trong ngày, lập tức quay đầu nhìn ông, ánh mắt chân thành mà kiên định: “Cháu đến đây để trải nghiệm đời sống công sở, không phải để hiến tế tuổi trẻ. Nếu ngày đầu tiên đã tăng ca, vậy chứng minh nơi này không có duyên với cháu.” Nói xong, cậu xách chiếc túi da giản dị nhất trong tủ đồ của mình, bước vào tòa nhà Thịnh Vân cao bốn mươi chín tầng với khí thế rất giống người sắp đi thi, nhưng trong đầu lại chỉ lặp đi lặp lại ba mục tiêu nghề nghiệp mà cậu đã đặt ra từ tối qua: không bị đuổi quá sớm, không làm sai việc nghiêm trọng, tuyệt đối không cống hiến quá một trăm phần trăm công suất.

Sảnh lớn của Thịnh Vân rộng đến mức có thể tổ chức tiệc rượu, mặt sàn sáng bóng phản chiếu từng bước chân vội vã của nhân viên mặc âu phục. Lâm Dư vừa đi đến quầy lễ tân đã nghe hai nữ nhân viên nhỏ giọng bàn luận về cuộc họp sáng nay, một người nói phòng chiến lược đêm qua ở lại đến hai giờ sáng, người còn lại lập tức thở dài nói trợ lý tổng giám đốc cũ cuối cùng cũng xin nghỉ việc vì không chịu nổi lịch trình của Tạ tổng. Lâm Dư nghe đến hai chữ “hai giờ sáng”, nụ cười chuyên nghiệp trên mặt suýt nữa rơi xuống, nhưng cậu rất nhanh ổn định lại, lễ phép đưa giấy hẹn phỏng vấn cho lễ tân. Cô gái tiếp tân xem xong thông tin, thấy cậu đến ứng tuyển vị trí trợ lý tổng giám đốc thì ánh mắt lập tức thay đổi, giống như đang nhìn một vị dũng sĩ chuẩn bị bước vào hang rồng. Nàng hạ giọng nhắc: “Anh Lâm, vị trí này yêu cầu khá cao, phỏng vấn vòng cuối có thể do chính Tạ tổng gặp mặt. Anh chuẩn bị tinh thần trước nhé.” Lâm Dư gật đầu, thành khẩn hỏi: “Xin hỏi yêu cầu cao cụ thể là cao đến mức nào? Có bao gồm việc không được ngủ trưa không?” Lễ tân nghẹn lời trong giây lát, sau đó nhìn cậu bằng ánh mắt càng thêm thương cảm.

Phòng chờ phỏng vấn nằm ở tầng hai mươi bảy, bên trong đã có vài ứng viên ngồi đợi, ai nấy đều ôm laptop hoặc tài liệu, dáng vẻ căng thẳng như chuẩn bị bước vào vòng gọi vốn hàng trăm triệu. Lâm Dư chọn một góc sát cửa kính ngồi xuống, lấy hồ sơ ra đặt trên đùi, sau đó chậm rãi mở túi lấy một viên kẹo sữa ngậm vào miệng. Ứng viên bên cạnh thấy cậu ung dung đến mức khó hiểu, nhịn không được hỏi: “Cậu cũng ứng tuyển trợ lý tổng giám đốc à? Nghe nói Tạ tổng rất nghiêm, không thích người thiếu tinh thần cầu tiến.” Lâm Dư suy nghĩ một chút rồi đáp rất thật lòng: “Tôi có tinh thần cầu tiến, nhưng tốc độ tiến lên của tôi tương đối tiết kiệm năng lượng.” Người kia rõ ràng không hiểu đây là kiểu trả lời gì, còn muốn hỏi thêm thì cửa phòng phỏng vấn mở ra, một cô gái mặc áo sơ mi trắng bước ra với sắc mặt tái nhợt, vừa đi vừa gọi điện nói với bạn mình rằng cô thà quay về làm kiểm toán mùa cao điểm còn hơn làm trợ lý cho tổng tài này. Không khí phòng chờ lập tức lạnh xuống, chỉ có Lâm Dư cúi đầu nhìn đồng hồ, âm thầm tính nếu phỏng vấn trong vòng một tiếng, cậu vẫn kịp về ăn bữa chiều do dì Trương nấu.

Người phỏng vấn đầu tiên là Trần Minh, giám đốc nhân sự của Thịnh Vân, một người đàn ông ngoài ba mươi có vẻ ngoài ôn hòa nhưng đôi mắt sắc bén. Ông xem hồ sơ của Lâm Dư khá lâu, càng xem càng cảm thấy kỳ lạ, bởi lý lịch của ứng viên này sạch đẹp đến mức hơi không thật: tốt nghiệp trường danh tiếng nước ngoài, từng thực tập ở mấy công ty lớn, ngoại ngữ tốt, kỹ năng văn phòng tốt, nhưng mục tiêu nghề nghiệp lại viết rất ngắn gọn: “Ổn định hoàn thành công việc được giao, duy trì trạng thái làm việc lành mạnh.” Trần Minh đặt hồ sơ xuống, hỏi: “Cậu Lâm, vì sao cậu muốn ứng tuyển vào vị trí trợ lý tổng giám đốc của Thịnh Vân?” Lâm Dư ngồi thẳng lưng, đáp rất nghiêm túc: “Tôi muốn tích lũy kinh nghiệm thực tế trong môi trường doanh nghiệp lớn, học hỏi quy trình vận hành của một tập đoàn trưởng thành, đồng thời rèn luyện năng lực phối hợp, xử lý tình huống và quản lý thời gian.” Trần Minh nghe câu trả lời tròn trịa đến mức không tìm được lỗi, đang định gật đầu thì Lâm Dư bổ sung thêm bằng giọng rất nhỏ nhưng vẫn đủ nghe: “Đặc biệt là quản lý thời gian tan làm.”

Trần Minh ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt hiện lên một tia hoài nghi. Ông đã gặp rất nhiều ứng viên nói năng khéo léo, cũng gặp nhiều người giả vờ bình tĩnh, nhưng chưa từng gặp ai vừa có vẻ ngoan ngoãn vừa khiến người ta cảm thấy có thể quay đầu bỏ chạy bất cứ lúc nào như Lâm Dư. Ông lật sang trang đánh giá năng lực, tiếp tục hỏi vài câu về xử lý lịch trình, tổng hợp biên bản họp và đối ứng khẩn cấp, câu nào Lâm Dư cũng trả lời rõ ràng, logic, thậm chí còn đưa ra được phương án dự phòng khá thông minh. Trần Minh dần thu lại thái độ dò xét, nhưng đến câu cuối vẫn không nhịn được: “Nếu tổng giám đốc cần cậu hỗ trợ xử lý tài liệu quan trọng sau giờ làm, cậu sẽ làm thế nào?” Lâm Dư im lặng hai giây, vẻ mặt như đang cân nhắc giữa tiền lương và mạng sống, cuối cùng đáp: “Nếu là tình huống khẩn cấp thật sự, tôi sẽ phối hợp. Nhưng nếu ngày nào cũng khẩn cấp, có lẽ vấn đề không nằm ở trợ lý mà nằm ở hệ thống phân bổ công việc.” Trần Minh cứng họng, lần đầu tiên trong buổi phỏng vấn cảm thấy câu trả lời này quá hợp lý nên càng khó phản bác.

Vòng cuối diễn ra ở tầng bốn mươi tám, nơi đặt văn phòng tổng giám đốc. Khi thang máy đi lên, Lâm Dư nhìn từng con số nhảy trên màn hình, trong lòng có một chút tò mò với vị sếp nổi tiếng cuồng công việc kia. Cậu từng nghe anh trai nhắc đến Tạ Cảnh Thâm, nói người này ba năm trước tiếp quản Thịnh Vân giữa lúc nội bộ tranh quyền, dùng thủ đoạn cứng rắn dọn sạch hội đồng cũ, lại kéo về mấy dự án trọng điểm khiến giá trị tập đoàn tăng liên tục. Trong giới kinh doanh, Tạ Cảnh Thâm là kiểu người được người ta kính nể nhưng không muốn đến gần, bởi hắn quá tỉnh táo, quá kỷ luật, cũng quá không giống một con người bình thường cần ăn cơm ngủ nghỉ. Lâm Dư vốn không ghét người chăm chỉ, nhưng cậu cảm thấy một người chăm chỉ đến mức kéo cả công ty cùng mất ngủ thì hơi nguy hiểm. Vì vậy khi cửa thang máy mở ra, cậu đã âm thầm quyết định, nếu lát nữa Tạ tổng hỏi cậu có thể chịu áp lực cao không, cậu sẽ trả lời có thể, nhưng chịu áp lực cao không đồng nghĩa với việc tự nguyện biến thành máy in tài liệu có máu có thịt.

Thư ký trưởng Hứa Khả dẫn Lâm Dư vào văn phòng, vừa đi vừa nhanh chóng giới thiệu quy tắc cơ bản: “Tạ tổng không thích người nói vòng vo, không thích đến muộn, không thích phạm lỗi lặp lại, không thích đùn đẩy trách nhiệm. Nếu cậu được nhận, bàn làm việc của cậu sẽ ở khu trợ lý bên ngoài, điện thoại nội bộ phải luôn mở, tài liệu đưa vào văn phòng cần phân loại theo mức độ khẩn cấp. Còn một điều nữa, nếu Tạ tổng đang xem văn kiện thì đừng tùy tiện cắt ngang trừ khi thật sự cần thiết.” Lâm Dư nghe rất nghiêm túc, sau đó hỏi: “Tạ tổng có không thích nhân viên ăn vặt không?” Hứa Khả dừng bước, quay đầu nhìn cậu với vẻ mặt khó đoán. Nàng làm thư ký nhiều năm, từng gặp ứng viên hỏi lương thưởng, hỏi cơ hội thăng tiến, hỏi cường độ công việc, nhưng lần đầu gặp người sắp vào gặp tổng tài mà còn quan tâm đến quyền ăn vặt. Nàng im lặng một chút rồi đáp: “Chỉ cần không ảnh hưởng công việc.” Lâm Dư thở phào rất nhẹ, cảm thấy tập đoàn này tuy đáng sợ nhưng chưa hoàn toàn mất nhân tính.

Văn phòng tổng giám đốc rộng rãi nhưng không xa hoa quá mức, bàn làm việc bằng gỗ sẫm đặt sát cửa kính lớn, sau lưng là toàn cảnh thành phố bị thu nhỏ dưới tầng mây. Tạ Cảnh Thâm ngồi sau bàn, trên người là âu phục đen được cắt may sắc gọn, đường nét gương mặt lạnh và sâu, đôi mắt khi ngẩng lên có cảm giác như có thể nhìn thẳng vào phần sơ hở nhất của người đối diện. Hắn không đứng dậy, cũng không nói lời thừa, chỉ đưa tay nhận hồ sơ Hứa Khả đặt xuống, ánh mắt lướt qua tên Lâm Dư rồi dừng ở mục kinh nghiệm. Lâm Dư đứng trước bàn, cố gắng giữ nụ cười đúng chuẩn nhân viên mới, trong lòng âm thầm đánh giá vị tổng tài này quả nhiên rất giống lời đồn, đẹp thì đẹp thật, nhưng khí thế giống máy chấm công thành tinh. Tạ Cảnh Thâm xem hồ sơ chưa đến một phút đã hỏi: “Cậu cho rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của trợ lý tổng giám đốc là gì?” Lâm Dư không do dự đáp: “Giảm bớt chi phí giao tiếp của cấp trên, bảo đảm thông tin chính xác, công việc đúng tiến độ, đồng thời giúp lịch trình vận hành có trật tự.” Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu: “Còn gì nữa không?” Lâm Dư suy nghĩ thêm, thành thật bổ sung: “Nếu có thể, nhắc cấp trên ăn cơm đúng giờ cũng rất quan trọng. Người không ăn cơm dễ cáu, cáu rồi hiệu suất làm việc sẽ giảm.”

Hứa Khả đứng bên cạnh suýt nữa không giữ được vẻ bình tĩnh, còn Trần Minh vừa theo vào để nghe kết quả cũng lặng lẽ nhìn trần nhà. Không khí trong văn phòng yên tĩnh mấy giây, Tạ Cảnh Thâm đặt hồ sơ xuống, vẻ mặt không rõ vui giận. Hắn hỏi tiếp: “Cậu nghĩ mình có ưu điểm gì phù hợp với vị trí này?”

Lâm Dư đáp: “Tôi trí nhớ tốt, xử lý văn bản nhanh, chịu được áp lực trong phạm vi hợp lý, không thích gây rắc rối cho người khác, cũng không thích người khác gây rắc rối cho tôi.”

Tạ Cảnh Thâm nhướng mắt rất khẽ: “Phạm vi hợp lý là gì?”

Lâm Dư nghiêm túc đáp: “Công việc có thể khó, nhưng không nên vô hạn. Tôi có thể làm đúng, làm tốt, làm đủ, nhưng không khuyến khích bản thân dùng sức khỏe đổi lấy vẻ ngoài tận tụy.” Lời này nói ra trong văn phòng của một tổng tài cuồng công việc, chẳng khác nào đặt một ly trà dưỡng sinh giữa chiến trường. Trần Minh đã bắt đầu nghĩ đến việc lát nữa tiễn ứng viên này xuống tầng như thế nào cho lịch sự, nhưng Tạ Cảnh Thâm lại không lập tức bác bỏ, chỉ nhìn Lâm Dư lâu hơn một chút.

Tạ Cảnh Thâm từng dùng qua rất nhiều trợ lý, người nào mới vào cũng nói có thể chịu khổ, có thể tăng ca, có thể đi theo tiết tấu của hắn, cuối cùng không phải kiệt sức thì cũng vì áp lực mà phạm lỗi. Hắn không thích người yếu đuối, càng không thích người nói quá khả năng của mình, cho nên sự thành thật hơi quá của Lâm Dư trái lại khiến hắn cảm thấy có chút mới mẻ. Hắn rút một tập tài liệu từ bên cạnh ra, đẩy về phía trước: “Mười lăm phút, đọc xong phần tóm tắt dự án, viết ra ba điểm rủi ro chính và một đề xuất xử lý.” Lâm Dư nhận lấy tài liệu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lập tức thu lại vẻ mềm mại lười biếng ban đầu. Cậu đọc rất nhanh, tay cầm bút đánh dấu mấy dòng quan trọng, thỉnh thoảng dừng lại ghi chú vài chữ, ánh mắt tuy vẫn có vẻ hiền lành nhưng tốc độ xử lý thông tin không hề chậm. Đúng mười bốn phút sau, cậu đặt giấy ghi chú lên bàn, nói rõ ba rủi ro về dòng tiền, điều khoản độc quyền và phản ứng truyền thông, cuối cùng đề xuất tách giai đoạn ký kết để giảm áp lực cam kết ban đầu. Tạ Cảnh Thâm nghe xong, lần đầu tiên trong buổi phỏng vấn không nhìn hồ sơ mà nhìn thẳng vào cậu.

“Cậu từng tiếp xúc với dự án tương tự?” Tạ Cảnh Thâm hỏi.

“Lúc thực tập có xem qua vài hồ sơ gần giống, nhưng không được tham gia sâu.” Lâm Dư đáp rất khiêm tốn, sau đó lại bổ sung: “Ngoài ra, nhà tôi có người làm kinh doanh nên từ nhỏ nghe nhiều, xem như bị ép tiếp xúc một chút.”

“Nhà cậu làm gì?”

“Buôn bán nhỏ thôi ạ.”

Trần Minh nhìn bộ âu phục tuy cố tình chọn kiểu khiêm tốn nhưng chất vải tuyệt đối không rẻ trên người Lâm Dư, lại nhìn chiếc bút máy cậu đang cầm, khóe miệng giật nhẹ. Tạ Cảnh Thâm không hỏi sâu, chỉ khép tài liệu lại rồi nói: “Vị trí này không nhẹ nhàng. Thử việc hai tháng, trong thời gian đó nếu không theo kịp tiến độ, có thể bị loại bất cứ lúc nào.”

Lâm Dư gật đầu, vẻ mặt rất có ý thức nguy cơ: “Tôi hiểu. Nếu tôi thật sự không phù hợp, công ty có quyền đưa ra lựa chọn. Nhưng tôi cũng hy vọng trong thời gian thử việc, công ty có thể tôn trọng giờ nghỉ hợp pháp của nhân viên.”

Hứa Khả cúi đầu nhìn sổ tay, giả vờ mình không nghe thấy. Trần Minh đã hoàn toàn không còn hy vọng người này được nhận, nhưng Tạ Cảnh Thâm lại nhìn đồng hồ rồi nói: “Ngày mai đến nhận việc.”

Lâm Dư chớp mắt, dường như hơi bất ngờ vì mình vừa thành công bước vào hang rồng, sau đó lập tức nở nụ cười: “Cảm ơn Tạ tổng. Tôi sẽ cố gắng làm việc trong khả năng tốt nhất của mình.”

Ngày đầu tiên đi làm chính thức, Lâm Dư đến sớm mười phút, mang theo một chậu cây nhỏ đặt trên bàn trợ lý.

Hứa Khả đi ngang qua nhìn thấy chậu cây kia, dừng lại hỏi: “Đây là gì?”

Lâm Dư vừa bật máy tính vừa đáp: “Cây bạc hà. Tôi nghe nói khu trợ lý thường thiếu sức sống, đặt một chậu cây có thể cải thiện tâm trạng.”

Hứa Khả nhìn khu vực trợ lý vốn đầy tài liệu, lịch trình, điện thoại nội bộ và máy in, lại nhìn chậu bạc hà nhỏ bé kia, bỗng cảm thấy nó giống một người lính đơn độc bị ném vào chiến trường tài chính. Nhưng nàng không nói gì, chỉ đưa cho Lâm Dư bảng lịch trình trong ngày của Tạ tổng, giọng nghiêm túc: “Tám giờ ba mươi họp nội bộ, chín giờ bốn mươi gặp phòng pháp chế, mười một giờ ký văn kiện, mười hai giờ có bữa trưa với giám đốc ngân hàng nhưng có khả năng biến thành họp, hai giờ chiều họp dự án Vân Cảng, bốn giờ xem báo cáo quý của chi nhánh phía Nam. Cậu phụ trách chuẩn bị tài liệu, ghi biên bản và nhắc lịch.”

Lâm Dư nghe xong, chậm rãi hỏi: “Trong lịch này không có thời gian ăn trưa riêng của Tạ tổng sao?”

Hứa Khả liếc nhìn cậu: “Tạ tổng thường vừa ăn vừa họp.” Lâm Dư nhìn bảng lịch trình dày đặc, ánh mắt hiện lên sự kính sợ chân thành đối với loài sinh vật có thể sống như vậy.

Buổi sáng trôi qua nhanh hơn Lâm Dư tưởng, bởi công việc tuy nhiều nhưng không hỗn loạn. Cậu phân loại tài liệu theo màu giấy ghi chú, file điện tử đặt tên thống nhất, biên bản họp ghi rõ người phụ trách và thời hạn hoàn thành, thậm chí còn âm thầm sửa lại một lỗi số liệu trong bảng dự toán trước khi trình lên. Tạ Cảnh Thâm ban đầu chỉ xem cậu như trợ lý thử việc cần quan sát, nhưng đến cuộc họp thứ ba đã phát hiện Lâm Dư làm việc rất sạch sẽ, không hỏi thừa, không chen lời, cũng không cố thể hiện. Vấn đề duy nhất là mỗi lần cuộc họp kéo dài quá hai mươi phút, ánh mắt cậu sẽ bắt đầu hơi mơ màng, giống như linh hồn đang đứng trước ranh giới rời khỏi thể xác. Trong cuộc họp dự án Vân Cảng, giám đốc dự án thao thao bất tuyệt hơn bốn mươi phút, khi Tạ Cảnh Thâm quay sang muốn lấy bản phụ lục, hắn phát hiện Lâm Dư đang cúi đầu ghi chép rất nghiêm túc. Nếu không phải đầu bút của cậu đã dừng trên cùng một chữ suốt gần một phút, có lẽ ngay cả hắn cũng bị dáng vẻ ngoan ngoãn kia lừa qua.

Tạ Cảnh Thâm dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Lâm Dư lập tức ngẩng đầu, đôi mắt còn hơi ngơ ngác vì vừa bị kéo khỏi cơn buồn ngủ, nhưng tay đã rất nhanh đẩy đúng bản phụ lục sang trước mặt hắn. Tạ Cảnh Thâm nhìn tài liệu được đưa đến, lại nhìn cậu, cuối cùng không nói gì. Giám đốc dự án thấy vậy tưởng tổng giám đốc bất mãn với tiến độ trình bày, mồ hôi lạnh suýt rơi xuống, lập tức rút ngắn phần báo cáo còn lại từ hai mươi trang xuống năm trang. Cuộc họp vì thế kết thúc sớm hơn dự kiến mười lăm phút, cả phòng họp thầm thở phào. Lâm Dư không biết mình vừa gián tiếp cứu cả phòng, còn nghiêm túc thu dọn tài liệu, nhỏ giọng hỏi Hứa Khả: “Công ty mình có cà phê không đắng lắm không? Tôi sợ lát nữa lại mất ý thức.”

Hứa Khả nhìn cậu, lần đầu tiên cảm thấy trợ lý mới này có lẽ không phải người thường, bởi người thường sẽ cố chứng minh mình không buồn ngủ, chứ không thản nhiên thừa nhận mình sắp mất ý thức như vậy.

Đến gần năm giờ chiều, khu văn phòng vẫn không có dấu hiệu tan làm. Điện thoại nội bộ vang lên liên tục, nhân viên các phòng ôm tài liệu chạy qua chạy lại, ai cũng mang vẻ mặt quen thuộc của người chuẩn bị bước vào nửa sau ngày làm việc. Lâm Dư xử lý xong hạng mục cuối trong phạm vi được giao, kiểm tra lại hộp thư một lần, xác nhận không còn tin nhắn khẩn cấp nào chưa trả lời. Cậu lưu file, tắt máy, tưới hai giọt nước cho chậu bạc hà, sau đó lấy túi chuẩn bị rời đi.

Hứa Khả vừa từ phòng tổng giám đốc bước ra, nhìn thấy động tác của cậu thì thoáng sửng sốt: “Cậu đi đâu?”

Lâm Dư cũng sửng sốt theo: “Tan làm ạ.”

Hứa Khả nhìn đồng hồ, đúng năm giờ không lệch một phút, trong nhất thời không biết nên nói cậu sai hay nói cậu quá đúng. Một nhân viên phòng tài chính đi ngang qua nghe thấy hai chữ tan làm, ánh mắt lập tức phức tạp như nhìn thấy truyền thuyết đô thị sống lại giữa ban ngày.

Tin tức trợ lý mới của Tạ tổng đúng năm giờ xách túi ra về nhanh chóng lan khắp mấy nhóm chat nội bộ chưa đặt tên công khai. Có người nói chắc cậu không biết quy tắc bất thành văn của Thịnh Vân, có người nói trợ lý thử việc này nhiều nhất sống được ba ngày, cũng có người âm thầm bội phục cậu như bội phục một vị anh hùng dám đơn thương độc mã khiêu chiến văn hóa tăng ca. Lâm Dư hoàn toàn không biết mình vừa trở thành nhân vật truyền kỳ, cậu đang đứng ở thang máy, vui vẻ nhắn cho chú Lưu rằng hôm nay có thể về đúng giờ ăn canh. Đúng lúc cửa thang máy mở ra, phía sau bỗng truyền đến giọng nói trầm lạnh của Tạ Cảnh Thâm: “Lâm Dư.”

Lâm Dư quay đầu, thấy tổng tài đứng cách đó vài bước, tay còn cầm một tập văn kiện, ánh mắt sâu đến mức khiến người ta có cảm giác tiền lương tháng này đã bị treo lên vách đá. Cậu lập tức đứng thẳng, lễ phép hỏi: “Tạ tổng còn việc gì cần tôi xử lý sao?”

Tạ Cảnh Thâm vốn định hỏi cậu vì sao rời đi khi cả khu trợ lý vẫn còn làm việc, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc không hề chột dạ của Lâm Dư, lời đến bên môi lại đổi thành: “Tài liệu cuộc họp Vân Cảng đâu?”

“Đã gửi vào hộp thư của anh lúc bốn giờ bốn mươi, bản giấy đặt ở ngăn bên trái bàn làm việc, bản có ghi chú màu xanh là phần cần xem trước, màu vàng là phần có thể để sáng mai.” Lâm Dư trả lời rất nhanh, sau đó còn mở điện thoại kiểm tra lại. “Tôi cũng đã gửi bản sao cho Hứa thư ký, nếu anh cần chỉnh sửa gấp, tôi có thể xử lý trong vòng mười phút.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu: “Vậy vì sao cậu tan làm?”

Lâm Dư bị hỏi đến hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp rất lễ phép: “Vì công việc hôm nay của tôi đã hoàn thành, hiện tại cũng đã đến giờ tan làm. Nếu anh có việc khẩn cấp, tôi có thể ở lại thêm một lúc, nhưng nếu không khẩn cấp, tôi nghĩ để sáng mai xử lý sẽ tỉnh táo hơn.”

Khu trợ lý lặng ngắt như vừa có ai nhấn nút tắt âm thanh. Hứa Khả đứng cách đó không xa, trên tay còn cầm cốc cà phê, ánh mắt nhìn Lâm Dư đã từ kinh ngạc chuyển thành kính phục thầm lặng. Tạ Cảnh Thâm nhìn người trước mặt, phát hiện cậu không phải cố ý chống đối, càng không phải ngây thơ không hiểu chuyện, mà thật sự cho rằng tan làm đúng giờ là một chuyện hợp tình hợp lý. Điều này vốn không sai, nhưng trong hệ thống vận hành quen thuộc của Thịnh Vân lại hiếm đến mức giống một lỗi chương trình. Hắn im lặng vài giây, cuối cùng nói: “Ngày mai tám giờ hai mươi có mặt.”

Lâm Dư lập tức gật đầu: “Vâng, Tạ tổng. Tôi sẽ không đến muộn.” Nói xong, cậu bước vào thang máy, trước khi cửa khép lại còn lễ phép cúi đầu chào, vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa vượt qua một cửa ải sinh tử nhưng vẫn bảo toàn được quyền ăn cơm tối.

Tạ Cảnh Thâm đứng tại chỗ nhìn cửa thang máy đóng lại, trong lòng hiếm khi xuất hiện một cảm giác khó gọi tên. Hắn không tức giận, cũng không hài lòng, chỉ cảm thấy trợ lý mới này giống một biến số nhỏ vừa rơi vào hệ thống chính xác của hắn, nhìn qua mềm mềm vô hại, nhưng mỗi câu nói đều có thể đâm trúng một lỗ hổng mà lâu nay không ai dám nhắc. Trần Minh đúng lúc đi lên đưa tài liệu, thấy sắc mặt tổng giám đốc khó đoán thì lập tức căng thẳng: “Tạ tổng, có phải Lâm Dư không phù hợp không? Nếu cần, phòng nhân sự có thể tiếp tục sắp xếp ứng viên khác.”

Tạ Cảnh Thâm thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói: “Không cần.”

Trần Minh ngẩn ra: “Vậy tiếp tục để cậu ấy thử việc?”

Tạ Cảnh Thâm mở văn kiện trong tay, giọng bình tĩnh đến mức nghe không ra cảm xúc: “Ừ. Tôi muốn xem cậu ấy có thể đúng giờ tan làm được mấy ngày.”

Ngày làm việc thứ hai, Lâm Dư tiếp tục đến sớm mười phút, còn mang thêm một hộp bánh quy yến mạch tự làm của dì Trương. Cậu đặt hộp bánh vào ngăn kéo, tự nhủ chỉ ăn vào lúc cần bổ sung năng lượng, tuyệt đối không ăn quá lộ liễu trong giờ làm. Nhưng kế hoạch của con người thường không thắng nổi cuộc họp kéo dài, đặc biệt là khi phòng đầu tư dùng bốn mươi trang trình chiếu để giải thích một vấn đề vốn có thể nói trong mười phút. Đến mười giờ rưỡi, Lâm Dư đã cảm thấy linh hồn mình sắp bị bảng số liệu hút cạn, đành lặng lẽ lấy một miếng bánh quy nhỏ, nhân lúc mọi người nhìn màn hình mà cắn một miếng. Bánh quy giòn nhẹ, vị bơ sữa thơm dịu khiến cậu tỉnh lại một chút, vì thế cậu vừa nghe vừa ghi, vừa rất kín đáo cắn thêm miếng thứ hai. Cậu cho rằng động tác của mình đã đủ bí mật, nhưng không ngờ người ngồi ở đầu bàn họp lại đột nhiên ngẩng mắt.

Tạ Cảnh Thâm nhìn thấy trợ lý mới cúi đầu ghi chép rất nghiêm túc, má bên phải hơi phồng lên một chút, giống như đang cố giấu chứng cứ phạm tội. Hắn vốn nên nhắc nhở cậu chú ý tác phong trong cuộc họp, nhất là trước mặt mấy quản lý cấp cao, nhưng không hiểu vì sao khi thấy Lâm Dư tưởng mình che giấu rất tốt mà đôi mắt vẫn nhìn màn hình chăm chú, câu nhắc nhở kia lại không lập tức nói ra. Đúng lúc này, giám đốc đầu tư trình bày sai một số liệu trong bảng dự báo, Lâm Dư gần như theo bản năng giơ tay, miệng còn chưa kịp nuốt hết bánh đã nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, chỗ này hình như là 13.7%, không phải 17.3%. Nếu dùng số sau thì phần dự toán lợi nhuận ở trang hai mươi sáu sẽ bị lệch.” Cả phòng họp quay đầu nhìn cậu, giám đốc đầu tư lập tức kiểm tra lại, sau đó sắc mặt hơi đổi: “Đúng là tôi đọc nhầm. Cảm ơn trợ lý Lâm nhắc.” Lâm Dư vội vàng uống một ngụm nước, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng vụn bánh còn dính rất nhỏ ở khóe môi khiến vẻ chuyên nghiệp của cậu có phần đáng thương.

Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời đi, Lâm Dư cố tình ở lại sau cùng để thu tài liệu, trong lòng đã chuẩn bị sẵn lời xin lỗi vì ăn vụng trong giờ họp. Tạ Cảnh Thâm không đi ngay, hắn đứng bên cạnh bàn, nhìn cậu đặt từng bản báo cáo vào bìa kẹp. Lâm Dư bị nhìn đến áp lực, cuối cùng chủ động nhận sai: “Tạ tổng, chuyện ăn bánh trong cuộc họp là tôi không đúng. Lần sau tôi sẽ chú ý hơn, ít nhất sẽ chọn loại không rơi vụn.”

Tạ Cảnh Thâm vốn còn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nghe đến nửa câu sau thì ánh mắt khẽ động. Hắn lạnh giọng hỏi: “Trọng điểm là loại bánh sao?”

Lâm Dư lập tức ngẩng đầu, đôi mắt trong veo vì chột dạ mà càng có vẻ ngơ ngác. Cậu nhìn Tạ Cảnh Thâm, lại nhìn hộp bánh trong tay mình, sau một hồi đấu tranh tâm lý vô cùng ngắn ngủi, cậu mở hộp ra, lấy một miếng bánh quy còn nguyên đưa về phía hắn. “Vậy... Tạ tổng ăn không ạ? Dì nhà tôi làm, không quá ngọt, ăn lúc họp lâu sẽ đỡ tụt đường.”

Không khí trong phòng họp yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng máy chiếu đang tắt dần. Tạ Cảnh Thâm nhìn miếng bánh quy nhỏ trong tay Lâm Dư, lại nhìn vẻ mặt thành khẩn như đang nộp phương án xử lý khủng hoảng của cậu, lần đầu tiên trong nhiều năm cảm thấy bản thân không biết nên phản ứng thế nào. Nếu đổi thành trợ lý khác, hắn đã có thể dùng ba câu kết thúc vấn đề: không được ăn trong cuộc họp, không được làm ảnh hưởng hình ảnh chuyên nghiệp, không được tái phạm. Nhưng Lâm Dư vừa ăn vụng vừa bắt được lỗi số liệu quan trọng, thậm chí còn dùng vẻ mặt vô tội đưa cho hắn một miếng bánh, khiến lời khiển trách bỗng trở nên quá cứng nhắc. Cuối cùng Tạ Cảnh Thâm không nhận bánh, chỉ nói: “Lần sau ăn trước cuộc họp.”

Lâm Dư lập tức gật đầu, sau đó rất tự nhiên bỏ miếng bánh kia vào miệng mình, nhỏ giọng đáp: “Vâng, vậy lần sau tôi sẽ ăn sớm hơn.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn động tác dứt khoát của cậu, khóe môi gần như không thể nhận ra mà động nhẹ một chút. Hắn xoay người rời khỏi phòng họp, đi được vài bước lại dừng lại, không quay đầu mà nói: “Biên bản họp trước mười hai giờ gửi cho tôi.”

Lâm Dư ôm tài liệu đáp: “Vâng, Tạ tổng.” Sau khi cửa phòng họp đóng lại, cậu mới thở phào, cảm thấy vị tổng tài này tuy đáng sợ nhưng hình như vẫn có thể giao tiếp bằng bánh quy trong trường hợp nguy cấp. Cậu cúi đầu nhìn hộp bánh còn lại một nửa, cân nhắc lần sau nên mang thêm vài loại khác, dù sao cuộc sống công sở đã đủ gian nan, nếu ngay cả chút đồ ngọt cũng không có thì rất khó duy trì ý chí sinh tồn.

Buổi chiều hôm ấy, đúng năm giờ, Lâm Dư lại lưu file, tắt máy, tưới nước cho cây bạc hà rồi xách túi đứng dậy dưới ánh mắt chết lặng của cả khu trợ lý. Hứa Khả nhìn cậu, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Hôm nay cậu vẫn về đúng giờ?”

Lâm Dư kiểm tra điện thoại, xác nhận chú Lưu đã đến gần công ty, vui vẻ đáp: “Vâng, hôm nay tôi đã gửi hết tài liệu rồi. Nếu có việc khẩn cấp, chị nhắn cho tôi, tôi sẽ xem trong khả năng.”

Hứa Khả cảm thấy câu “trong khả năng” này rất có linh hồn, bởi nó vừa lịch sự vừa dựng sẵn ranh giới. Đúng lúc Lâm Dư chuẩn bị đi, cửa văn phòng tổng giám đốc mở ra. Tạ Cảnh Thâm đứng bên trong, ánh mắt quét qua chiếc túi trong tay cậu, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thường: “Lâm Dư.” Cả khu trợ lý lập tức nín thở, chờ xem trợ lý mới hôm qua thoát được một lần, hôm nay có còn may mắn như vậy không.

Lâm Dư quay lại, ngoan ngoãn hỏi: “Tạ tổng, anh cần tôi xử lý việc gì sao?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu một lát rồi hỏi: “Ngày mai cuộc họp với Lục Hằng, tài liệu chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi ạ. Bản điện tử đã gửi vào hộp thư của anh và Hứa thư ký, bản giấy đặt ở góc phải bàn làm việc, trên cùng có tờ tóm tắt một trang. Tôi còn đánh dấu ba điều khoản có thể bị đối phương ép giá, anh xem phần màu đỏ trước là được.”

“Lịch trình sáng mai?”

“Tám giờ hai mươi tôi đến, tám giờ ba mươi xác nhận phòng họp, chín giờ đối phương đến, chín giờ mười bắt đầu họp. Tôi đã nhắc lễ tân chuẩn bị thẻ khách, cũng báo phòng hành chính đổi trà thành cà phê đen vì thư ký bên kia nói Lục tổng không uống trà.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng giây lát. Người này mỗi ngày đều đúng giờ tan làm, nhưng công việc trong tay lại không có lỗi nào để bắt. Hắn nhìn đôi mắt đang chờ chỉ thị của Lâm Dư, bỗng hỏi một câu không nằm trong kế hoạch: “Hôm nay còn bánh không?”

Khu trợ lý lập tức yên tĩnh đến mức Hứa Khả suýt làm rơi cốc. Lâm Dư cũng ngẩn ra, sau đó chậm rãi mở túi, lấy ra một túi giấy nhỏ được gói rất cẩn thận. “Còn hai cái bánh quy và một miếng bánh xốp. Tạ tổng muốn loại nào?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn túi giấy kia, vẻ mặt bình tĩnh như đang chọn phương án đầu tư, cuối cùng nói: “Bánh xốp.”

Lâm Dư lập tức lấy bánh xốp ra, nhưng vì miếng bánh chỉ còn một nửa, cậu hơi do dự rồi giải thích: “Cái này tôi ăn một nửa rồi, nếu anh không ngại...” Lời còn chưa nói hết, cậu đã thấy ánh mắt Tạ Cảnh Thâm dừng trên tay mình. Trong giây lát, Lâm Dư bỗng nhận ra việc đưa nửa cái bánh mình đã ăn cho tổng tài có lẽ hơi thiếu lễ nghi công sở, vì vậy vội vàng định thu lại: “Hay là thôi, ngày mai tôi mang cái mới cho anh.”

Nhưng Tạ Cảnh Thâm lại đưa tay nhận lấy nửa cái bánh xốp kia. Ngón tay hắn rất đẹp, sạch sẽ, thon dài, khi cầm miếng bánh nhỏ trông không hiểu sao có chút không hợp với hình tượng tổng tài lạnh lùng. Hắn không ăn ngay, chỉ nhìn Lâm Dư rồi nói: “Ngày mai mang thêm.”

Lâm Dư chớp mắt, sau đó nghiêm túc gật đầu: “Được ạ. Vậy tôi ghi vào lịch nhắc việc của mình.”

Tạ Cảnh Thâm cầm nửa cái bánh xốp quay về văn phòng, để lại cả khu trợ lý lặng ngắt như vừa chứng kiến cảnh tượng không nên tồn tại trong thế giới này. Hứa Khả nhìn cửa văn phòng đóng lại, lại nhìn Lâm Dư đang cúi đầu thật sự ghi vào điện thoại dòng “mang bánh cho Tạ tổng”, trong lòng bỗng có dự cảm rằng văn hóa công ty Thịnh Vân có lẽ sắp xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.

Tối đó, trong văn phòng tổng giám đốc, Tạ Cảnh Thâm ngồi trước bàn làm việc đến hơn tám giờ, bên cạnh vẫn còn mấy tập văn kiện chưa xem xong. Nửa cái bánh xốp được đặt trên chiếc đĩa sứ nhỏ mà Hứa Khả vừa im lặng đưa vào, trông mềm xốp và ngọt ngào đến mức hoàn toàn không ăn nhập với những con số lợi nhuận lạnh lẽo trên màn hình. Tạ Cảnh Thâm nhìn nó vài lần, cuối cùng cầm lên cắn một miếng. Vị bánh không quá ngọt, có mùi sữa nhẹ và chút hương bơ, mềm đến mức gần như tan ra trong miệng. Hắn vốn không thích đồ ngọt, nhưng không hiểu sao lại ăn hết nửa cái bánh ấy trong lúc xem xong một bản báo cáo khó chịu. Đến khi Hứa Khả gõ cửa vào đưa tài liệu mới, nàng thấy chiếc đĩa trống thì hiếm khi đứng khựng lại.

Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu: “Có việc?”

Hứa Khả lập tức thu lại ánh mắt, bình tĩnh đáp: “Không có, Tạ tổng. Tôi chỉ xác nhận lịch sáng mai.” Nàng nói xong liền rời đi, nhưng khi đóng cửa lại, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ vô cùng rõ ràng: trợ lý mới kia không chỉ sống qua ba ngày, có khi còn có thể sống rất lâu.

Còn Lâm Dư lúc ấy đã về đến nhà, thay bộ đồ ngủ mềm mại, ngồi trên sofa nhà mình ăn bữa tối nóng hổi. Cha cậu gọi điện hỏi ngày đầu đi làm thế nào, giọng điệu rõ ràng mang theo sự mong chờ xem con trai chịu khổ. Lâm Dư vừa uống canh vừa đáp: “Cũng được ạ. Sếp hơi đáng sợ, công ty hơi thích tăng ca, nhưng đồng nghiệp khá tốt, máy pha cà phê dùng được, ghế văn phòng không đau lưng.”

Lâm Chính Quốc ở đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, hỏi: “Thế con có định làm tiếp không?”

Lâm Dư nhìn hộp bánh dì Trương vừa làm cho ngày mai, khóe môi cong lên: “Làm tiếp chứ. Con đã nói rồi, phải trải nghiệm đời sống công sở ít nhất một năm. Hơn nữa...” Cậu dừng lại một chút, nghĩ đến Tạ Cảnh Thâm cầm nửa cái bánh xốp với vẻ mặt nghiêm túc, bỗng cảm thấy vị tổng tài kia cũng không đến mức vô phương cứu chữa. “Hơn nữa con phát hiện, sếp con tuy cuồng công việc nhưng hình như vẫn còn cứu được.”

Sáng hôm sau, Lâm Dư mang theo một hộp bánh mới đến công ty, vừa đặt lên bàn đã thấy Hứa Khả nhìn mình bằng ánh mắt khó diễn tả. Cậu tưởng nàng muốn ăn, lập tức mở hộp hỏi: “Hứa thư ký, chị lấy một cái không? Dì nhà tôi làm nhiều lắm.”

Hứa Khả im lặng hai giây rồi chọn một cái nhỏ nhất, sau đó hạ giọng nói: “Tạ tổng sáng nay đến rất sớm.”

Lâm Dư gật đầu, không hiểu vì sao nàng phải báo chuyện này. Hứa Khả nhìn hộp bánh, lại nhìn cậu, cuối cùng nhắc thêm: “Anh ấy hỏi cậu đến chưa.”

Lâm Dư đang cắn bánh quy, nghe vậy lập tức dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc hẳn: “Có phải tài liệu hôm qua có vấn đề không?”

Hứa Khả nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại lẫn buồn cười, vừa định trả lời thì điện thoại nội bộ trên bàn Lâm Dư vang lên. Cậu vội vàng nuốt bánh, bắt máy bằng giọng chuẩn mực: “Văn phòng tổng giám đốc, Lâm Dư nghe ạ.”

Giọng Tạ Cảnh Thâm truyền qua điện thoại, trầm thấp và rõ ràng: “Mang tài liệu họp vào đây.”

Lâm Dư lập tức đáp: “Vâng, Tạ tổng.”

Ngay khi cậu chuẩn bị cúp máy, đầu dây bên kia lại bổ sung thêm một câu: “Mang cả bánh.”

Lâm Dư cầm điện thoại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Hứa Khả. Hứa Khả cũng nhìn cậu, vẻ mặt bình tĩnh như một thư ký trưởng chuyên nghiệp, nhưng khóe môi rõ ràng đã hơi cong lên. Lâm Dư cúi đầu nhìn hộp bánh của mình, sau đó cẩn thận ôm cả tài liệu lẫn bánh đi về phía văn phòng tổng giám đốc. Cậu còn chưa hiểu tại sao chỉ mới ba ngày đi làm, nhiệm vụ của mình đã từ sắp xếp lịch trình, ghi biên bản, xử lý tài liệu biến thành kiêm nhiệm cung cấp đồ ngọt cho tổng tài. Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu so với tăng ca đến hai giờ sáng, nhiệm vụ này hình như cũng không quá khó chấp nhận. Chỉ là khi cậu đứng trước cửa văn phòng, chuẩn bị gõ cửa, trong lòng bỗng sinh ra một dự cảm rất kỳ lạ rằng công việc trải nghiệm đời sống công sở lần này có lẽ sẽ khác xa kế hoạch ban đầu của mình.

(Hết chương 1)

Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 3

Lam Nguyệt
10/06/2026 04:47

thử

Phản hồi của Lam Nguyệt
cảm ơn
Hàn Tuyết
19/06/2026 16:20

hay quá

Lam
19/06/2026 16:23

123