Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU 5 GIỜ TỔNG TÀI KHÔNG LÀM VIỆC NỮA

Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba

Chương 1: Trợ Lý Mới Đúng Giờ Tan Làm Chương 2: Tổng Tài Bắt Đầu Nuôi Trợ Lý Chương 3: Bánh Ngọt, Sofa Và Cuộc Họp Sắp Mất Kiểm Soát Chương 4: Trợ Lý Ngủ Gật Và Tổng Tài Tự Giác Giảm Âm Lượng Chương 5: Tổng Tài Ghen Với Một Hộp Bánh Chương 6: Chương 6: Cuối Tuần Không Tăng Ca Và Một Cuộc Hẹn Bị Cả Nhà Theo Dõi Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba Chương 8: Lời Đồn Và Một Lần Công Khai Thiên Vị Chương 9: Em Đồng Ý Chương 10: Bạn Trai Tổng Tài Và Quy Trình Yêu Đương Trong Giờ Làm Chương 11: Bạn Trai Bậc Hai Và Chiếc Sofa Trong Văn Phòng Tổng Tài Chương 12: Phòng Nghỉ Mới Và Một Lời Hẹn Dài Hơn Giờ Tan Làm Chương 13: Căn Phòng Để Thở Và Lời Hứa Sau Năm Giờ Chương 14: Kỳ Thử Việc Cuối Cùng Và Một Đề Nghị Không Giống Công Việc Chương 15: Phu Nhân Tổng Tài Và Vị Trí Cao Nhất Công Ty

Chương 7: Khách Hàng Ưu Tú Bậc Ba

Thứ hai, Lâm Dư mang hộp bánh mật ong ít đường đến công ty trong trạng thái vừa bình tĩnh vừa không bình tĩnh. Bình tĩnh là vì cuối tuần đã kết thúc, cậu vẫn là trợ lý thử việc của văn phòng tổng giám đốc, hôm nay vẫn có lịch họp, biên bản, tài liệu và nhiệm vụ bảo vệ năm giờ chiều. Không bình tĩnh là vì trong hộp bánh kia có dán tờ giấy “phần thưởng nghỉ cuối tuần đạt tiêu chuẩn”, còn người nhận phần thưởng đã ngủ trước mười một giờ ba ngày liên tiếp, theo quy tắc do chính cậu đặt ra, Tạ Cảnh Thâm đã có quyền gọi “Dư Dư” thêm một lần. Cậu càng nghĩ càng cảm thấy mình giống người tự tay đào một cái hố rất mềm, bên dưới không có gai, chỉ có bánh ngọt và một vị tổng tài nghiêm túc đến mức đáng sợ đang kiên nhẫn chờ cậu tự bước xuống.

Hứa Khả vừa nhìn thấy hộp bánh trong tay Lâm Dư đã hiểu ngay hôm nay tầng bốn mươi tám lại có chuyện đáng quan sát. Nàng đặt lịch trình xuống bàn cậu, ánh mắt dừng trên tờ giấy nhỏ dán trên hộp bánh chưa đến một giây rồi rất chuyên nghiệp dời đi. Từ sau khi thân phận Lâm Dư bị lộ, lời đồn trong công ty không ít, nhưng phản ứng của văn phòng tổng giám đốc quá rõ ràng, Tạ Cảnh Thâm không những không tránh hiềm nghi mà còn công khai gọi cậu tan làm đúng giờ, các phòng ban vì thế cũng không dám dùng thái độ kỳ quái đối xử với cậu. Chỉ có điều, Hứa Khả càng nhìn càng cảm thấy thứ nguy hiểm thật sự không phải lời đồn, mà là tốc độ Tạ tổng từ “học cách nghỉ ngơi” tiến hóa thành “học cách theo đuổi trợ lý nhỏ”.

Hứa Khả đặt ngón tay lên dòng lịch mười giờ, nhắc bằng giọng bình tĩnh. “Sáng nay có cuộc họp với phòng truyền thông về kế hoạch công bố dự án ven sông. Chiều nay phòng nhân sự sẽ gửi báo cáo điều chỉnh quy trình tăng ca thử nghiệm. Ngoài ra, ba giờ có một buổi phỏng vấn nội bộ do ban truyền thông thực hiện, chủ đề là thay đổi văn hóa làm việc ở tầng bốn mươi tám. Họ muốn lấy ý kiến của Tạ tổng và một số nhân viên liên quan.”

Lâm Dư đang mở máy tính, nghe đến cụm “thay đổi văn hóa làm việc” liền có dự cảm không tốt. Cậu ngẩng đầu nhìn Hứa Khả, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn lúc kiểm tra lịch họp bình thường. “Một số nhân viên liên quan là ai? Có tôi không?”

Hứa Khả nhìn cậu bằng ánh mắt rất nhẹ nhàng nhưng không giấu được chút đồng tình. “Có. Vì phần lớn quy trình mới do cậu soạn bản thảo ban đầu, hơn nữa phòng nhân sự cho rằng cậu là ví dụ điển hình của việc nâng cao hiệu suất trong giờ làm thay vì kéo dài thời gian làm việc.”

Lâm Dư chậm rãi ôm hộp bánh vào lòng như ôm lá chắn. “Tôi có thể từ chối không? Tôi chỉ muốn yên lặng làm trợ lý, không muốn trở thành nhân vật tuyên truyền. Một khi lên bản tin nội bộ, mọi người sẽ càng nhớ rõ người đúng năm giờ xách túi về là tôi.”

Hứa Khả kéo ghế ngồi xuống, không ép cậu ngay. “Cậu có thể từ chối phần xuất hiện trực tiếp, nhưng nội dung liên quan đến quy trình thì vẫn cần người giải thích. Ban truyền thông không định biến cậu thành biểu tượng lười biếng đâu, họ muốn dùng cách tích cực hơn để giảm tâm lý xấu hổ khi nhân viên tan làm đúng giờ.”

Lâm Dư im lặng vài giây, rồi cúi đầu nhìn chậu bạc hà trên bàn. Cậu không thích bị chú ý, cũng không muốn vì thân phận Lâm gia mà trở thành đề tài bàn tán nhiều hơn. Nhưng cậu biết nếu văn hóa tăng ca vô lý muốn thay đổi, chỉ có quy định từ trên xuống chưa đủ, mọi người còn cần thấy rằng tan làm đúng giờ không đồng nghĩa với thiếu trách nhiệm. Nếu bản tin nội bộ có thể khiến vài nhân viên trẻ bớt cảm giác tội lỗi khi rời công ty đúng giờ, thì chuyện này hình như cũng đáng cân nhắc. Chỉ là cậu thật sự không muốn ngồi trước máy quay nói những lời như khẩu hiệu.

Lâm Dư thở nhẹ một hơi, giọng có chút bất đắc dĩ. “Nếu chỉ giải thích quy trình thì được. Nhưng tôi không muốn quay mặt trực diện, cũng không muốn viết kiểu ‘nhờ có trợ lý Lâm mà tầng bốn mươi tám được cứu rỗi’. Nghe rất đáng sợ, giống như sau đó tôi sẽ bị cả công ty yêu cầu phát bánh và tư vấn chống tăng ca.”

Hứa Khả không nhịn được cười. “Tôi sẽ nói với họ. Nhưng cậu nên chuẩn bị tinh thần, Tạ tổng có lẽ sẽ muốn cậu tham gia. Không phải để đẩy cậu ra trước, mà vì anh ấy rất rõ những thay đổi này bắt đầu từ cậu.”

Lâm Dư cúi đầu mở hộp bánh kiểm tra lại, tai hơi đỏ lên vì nghe câu cuối. “Tôi chỉ bảo vệ giờ tan làm của mình thôi.”

Hứa Khả đứng dậy, trước khi rời đi còn nói một câu rất nhẹ. “Có đôi khi một người bảo vệ mình đúng cách, cũng sẽ nhắc người khác nhớ rằng họ nên được bảo vệ.”

Lâm Dư nhìn theo bóng nàng, trong lòng có chút gì đó yên xuống. Cậu vốn đến Thịnh Vân để trải nghiệm đời sống công sở, mục tiêu ban đầu rất đơn giản: không bị đuổi, không tăng ca, không cống hiến quá một trăm phần trăm. Nhưng đi đến chương này của đời sống công sở, cậu lại phát hiện những ranh giới của mình không chỉ giữ mình không bị cuốn đi, mà còn tạo ra những khe hở để người khác thở. Cậu không chắc mình có đủ dũng khí đứng ra nói điều đó không, nhưng nếu bên cạnh có Tạ Cảnh Thâm, có Hứa Khả, có những người thật sự hiểu cậu không lười biếng vô trách nhiệm, có lẽ cũng không đáng sợ đến vậy.

Điện thoại nội bộ vang lên đúng lúc. Giọng Tạ Cảnh Thâm truyền đến, trầm thấp và rõ ràng như mọi buổi sáng, nhưng vì hôm nay là ngày thứ ba sau quy tắc ngủ sớm, Lâm Dư nghe thế nào cũng thấy trong đó có chút ý nhắc nhở khó nói.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Lâm Dư, mang tài liệu vào. Mang cả phần thưởng.”

Lâm Dư nhìn hộp bánh trong tay, lập tức cảm thấy tai mình nóng lên. Cậu ôm tài liệu và bánh đứng dậy, đi được vài bước lại quay về lấy thêm một tập ghi chú, cố gắng dùng hành động công việc để che giấu vẻ mặt. Khi gõ cửa bước vào, Tạ Cảnh Thâm đang đứng bên cửa kính, trên tay cầm tách nước ấm thay vì cà phê. Ánh sáng buổi sáng rơi lên vai áo sơ mi của hắn, khiến dáng vẻ vốn lạnh lùng trở nên dịu hơn một chút. Trên bàn làm việc của hắn không có hộp cơm sáng bị bỏ dở, cũng không có tài liệu mở chồng lên nhau như trước, chỉ có quyển sách cuối tuần kẹp bookmark lá bạc hà đặt ngay bên cạnh máy tính.

Lâm Dư đặt tài liệu lên bàn, ánh mắt liếc qua quyển sách rồi không nhịn được cong môi. “Cảnh Thâm, xem ra anh thật sự không dùng bookmark để kẹp báo cáo tài chính.”

Tạ Cảnh Thâm quay lại nhìn cậu, ánh mắt dừng trên hộp bánh trong tay cậu trước, sau đó mới dừng trên mặt cậu. “Anh đã nói chỉ kẹp vào sách.”

Lâm Dư nói: “Đây là phần thưởng ba ngày ngủ sớm. Bánh bông lan mật ong ít đường, tôi tự làm cùng dì Trương. Có thể hơi ít ngọt hơn bánh tiệm, nhưng mềm hơn lần trước.”

Tạ Cảnh Thâm mở hộp ra, nhìn những miếng bánh được cắt ngay ngắn bên trong. Trên mỗi miếng đều có màu vàng nhạt rất đẹp, mùi mật ong và sữa thoang thoảng, không nồng nhưng ấm. Hắn không ăn ngay, mà nhìn tờ giấy dán trên nắp hộp: “Khách hàng ưu tú bậc hai — phần thưởng nghỉ cuối tuần đạt tiêu chuẩn.” Dòng chữ phía dưới nhỏ hơn, nhưng hắn vẫn đọc thấy: “Không được dùng bánh thay bữa sáng.” Khóe môi Tạ Cảnh Thâm hơi cong lên, ngón tay chạm nhẹ lên mép giấy như chạm vào một điều rất đáng quý.

Tạ Cảnh Thâm cầm một miếng bánh, giọng trầm hơn bình thường. “Dư Dư, cảm ơn em.”

Lâm Dư lập tức đứng yên. Cậu rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần rằng hắn sẽ dùng quyền gọi một lần, nhưng khi hai chữ ấy thật sự rơi xuống trong văn phòng buổi sáng, tim cậu vẫn không nghe lời mà đập lệch nhịp. Tạ Cảnh Thâm gọi rất thấp, không cố ý kéo dài, cũng không mang theo ý trêu ghẹo, chỉ dịu dàng hơn giọng nói thường ngày một chút. Chính sự nghiêm túc ấy mới khiến Lâm Dư càng khó chống đỡ. Cậu cúi đầu mở tài liệu, cố gắng nói chuyện công việc như một chiếc phao cứu mạng.

Lâm Dư nói: “Quyền gọi một lần đã sử dụng. Nếu muốn tiếp tục, anh cần duy trì ngủ trước mười một giờ thêm ba ngày nữa. Nhưng hôm nay là ngày làm việc, có thể linh hoạt đến mười một giờ mười lăm trong trường hợp thật sự cần thiết.”

Tạ Cảnh Thâm cắn một miếng bánh, vị mật ong nhẹ tan ra, mềm hơn loại cậu mang trước đây. Hắn nhìn vành tai đỏ lên của Lâm Dư, không vạch trần sự lúng túng ấy, chỉ thuận theo quy tắc của cậu. “Vậy anh sẽ cố gắng không dùng đến phần linh hoạt.”

Lâm Dư ngẩng mắt nhìn hắn, thấy hắn thật sự đang ăn bánh rất nghiêm túc, trong lòng vừa ngọt vừa buồn cười. “Anh ăn thấy thế nào?”

Tạ Cảnh Thâm đặt phần bánh còn lại xuống đĩa, trả lời rất chắc chắn. “Ngon. Không quá ngọt, mùi mật ong rõ, mềm hơn bánh tiệm hôm qua.”

Lâm Dư lập tức thả lỏng, vẻ mặt sáng lên rõ ràng. “Thật sao? Dì Trương nói nếu nướng thêm hai phút nữa thì mặt bánh sẽ đẹp hơn, nhưng tôi sợ khô nên lấy ra sớm.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vừa đúng.”

Lâm Dư mím môi cười, sau đó nhanh chóng ho nhẹ một tiếng để kéo mình về trạng thái trợ lý. Cậu mở tài liệu trên bàn, chỉ vào lịch họp sáng nay. “Phòng truyền thông muốn làm bản tin nội bộ về thay đổi văn hóa làm việc. Tôi vừa nghe Hứa thư ký nói rồi. Nếu cần tôi giải thích quy trình, tôi có thể tham gia, nhưng tôi không muốn xuất hiện như nhân vật chính.”

Tạ Cảnh Thâm không bất ngờ với phản ứng của cậu. Hắn cầm bản đề xuất của phòng truyền thông lên, lật đến trang đánh dấu. “Anh đã xem kế hoạch. Bản đầu tiên viết quá nhiều về cá nhân em, anh đã yêu cầu sửa. Trọng tâm sẽ là quy trình gửi tài liệu trước hạn, giới hạn thời lượng họp, quyền từ chối chuyển giao trách nhiệm không hợp lý và khuyến khích tan làm đúng giờ khi công việc hoàn thành.”

Lâm Dư ngẩn ra, trong lòng bỗng nhẹ đi một khoảng lớn. “Anh đã sửa rồi?”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Anh biết em không thích bị đẩy ra trước. Nhưng việc em làm có giá trị, không nên bị giấu hoàn toàn. Vậy nên bản tin sẽ nhắc đến em như người đề xuất quy trình, không dùng thân phận Lâm gia, cũng không dùng giọng điệu thần thoại hóa.”

Lâm Dư nhìn hắn, cảm giác được bảo vệ lại một lần nữa rất rõ ràng. Tạ Cảnh Thâm không đợi cậu lên tiếng cầu cứu mới xử lý, mà đã tự nghĩ đến điểm khiến cậu khó chịu nhất. Người này từng là tổng tài chỉ nhìn kết quả, nhưng bây giờ lại học được cách nhìn trước nỗi bất an nhỏ của cậu. Điều đó khiến Lâm Dư bỗng không biết nên nói gì, chỉ có thể cúi đầu nhìn tài liệu một lát rồi rất nhẹ nói cảm ơn.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Không cần cảm ơn. Anh đang thực hiện điều kiện theo đuổi em.”

Lâm Dư đang lật tài liệu, đầu ngón tay lập tức dừng lại. Câu này quá rõ, rõ đến mức lớp vỏ khách hàng ưu tú, bánh ngọt, ngủ sớm và cải thiện môi trường làm việc đều bị kéo ra một chút. Cậu ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh Thâm, thấy hắn cũng đang nhìn mình, ánh mắt trầm tĩnh, không trốn tránh, không ép sát. Tạ Cảnh Thâm nói “theo đuổi em” bằng giọng nghiêm túc như nói một dự án dài hạn, nhưng trong đó lại không có tính toán thương nghiệp, chỉ có một loại kiên định khiến người ta không thể giả vờ nghe không hiểu.

Lâm Dư nắm mép tài liệu, giọng thấp đi. “Cảnh Thâm, anh nói chuyện này trong giờ làm, có tính là vi phạm quy tắc không nói chuyện ngoài công việc không?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn đồng hồ trên bàn. “Hiện tại trong giờ làm, nhưng câu này liên quan đến cách anh xử lý bản tin nội bộ. Anh cho rằng vẫn nằm trong phạm vi hợp lý.”

Lâm Dư bị hắn dùng chính logic quy tắc của mình chặn lại, nhất thời nghẹn lời. Một lúc sau, cậu cúi đầu viết ghi chú vào sổ, nhỏ giọng lẩm bẩm. “Khách hàng ưu tú bậc hai bắt đầu biết lợi dụng kẽ hở quy tắc, cần chú ý.”

Tạ Cảnh Thâm nghe thấy, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Anh có thể đọc phần chú ý đó không?”

Lâm Dư lập tức đóng sổ. “Không thể. Đây là ghi chú nội bộ của bên cung cấp dịch vụ bánh ngọt.”

Tạ Cảnh Thâm không ép cậu, chỉ đẩy phần bánh còn lại về phía cậu một chút. “Vậy bên cung cấp dịch vụ có muốn ăn cùng khách hàng không?”

Lâm Dư nhìn miếng bánh, lại nhìn đồng hồ. Hiện tại còn mười phút trước cuộc họp, ăn một miếng không ảnh hưởng tiến độ. Cậu do dự một cách tượng trưng trong hai giây, sau đó lấy khăn giấy, cầm một miếng bánh nhỏ ngồi xuống ghế đối diện. Tạ Cảnh Thâm không nói gì thêm, chỉ mở tài liệu họp, vừa ăn bánh vừa nghe cậu tóm tắt các điểm cần chú ý của phòng truyền thông. Bầu không khí trong văn phòng vì vậy trở nên rất kỳ lạ: vẫn là công việc, vẫn là lịch trình, nhưng giữa những dòng chữ khô khan lại có mùi mật ong ấm nhẹ và một sự thân mật chưa được gọi tên.

Cuộc họp với phòng truyền thông diễn ra khá thuận lợi sau khi kế hoạch được Tạ Cảnh Thâm sửa trước. Trưởng phòng truyền thông vốn muốn làm một câu chuyện nội bộ có tính lan tỏa mạnh, tiêu đề ban đầu gần như là “Trợ lý mới thay đổi tầng bốn mươi tám”, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Tạ Cảnh Thâm và vẻ mặt cảnh giác của Lâm Dư, anh ta lập tức hiểu hướng này không nên tiếp tục. Hứa Khả phát bản chỉnh sửa cho mọi người, trong đó bỏ toàn bộ chi tiết cá nhân quá mức, chỉ giữ lại quy trình và vài trích dẫn ẩn danh về thay đổi tích cực. Lâm Dư ngồi bên cạnh Tạ Cảnh Thâm, âm thầm thở phào, cảm thấy bản tin này ít nhất sẽ không khiến cậu biến thành linh vật chống tăng ca của công ty.

Trưởng phòng truyền thông đặt bút xuống, thái độ rất phối hợp. “Tạ tổng, chúng tôi sẽ điều chỉnh theo hướng quy trình và phúc lợi nhân viên. Nhưng nếu hoàn toàn không có nhân vật cụ thể, bài viết có thể hơi khô. Chúng tôi muốn xin phép dùng một đoạn phỏng vấn ngắn của trợ lý Lâm, không cần quay mặt, chỉ dùng giọng nói hoặc trích dẫn chữ.”

Lâm Dư nhìn tài liệu, suy nghĩ một chút rồi nói bằng giọng cẩn thận. “Nếu chỉ trích dẫn chữ và được tôi xác nhận trước khi đăng, tôi có thể nhận. Nhưng xin đừng dùng những từ như ‘tiên phong’, ‘cứu vớt’, ‘thay đổi số phận tầng bốn mươi tám’. Tôi thật sự chỉ viết vài mẫu quy trình để mọi người bớt họp quá giờ.”

Trưởng phòng truyền thông bật cười rất nhẹ, nhưng nhanh chóng gật đầu. “Được. Vậy chúng tôi sẽ dùng giọng điệu nhẹ hơn. Trợ lý Lâm có thể chia sẻ lý do ban đầu đề xuất quy trình này không?”

Lâm Dư đặt tay lên mép sổ, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Lý do rất đơn giản. Tôi cho rằng hiệu suất không nên được đo bằng việc ai ở lại công ty lâu hơn, mà nên đo bằng việc trong thời gian làm việc, mọi người có giải quyết đúng vấn đề hay không. Nếu một cuộc họp có thể kết thúc trong một tiếng, kéo thành ba tiếng không chứng minh người tham dự tận tụy hơn, chỉ chứng minh quy trình chưa đủ rõ.”

Trưởng phòng truyền thông nhanh chóng ghi lại, ánh mắt rõ ràng sáng lên. “Câu này rất tốt. Cậu có thể nói thêm về chuyện tan làm đúng giờ không?”

Lâm Dư im lặng vài giây, sau đó nhìn thoáng qua Tạ Cảnh Thâm. Hắn không chen vào, cũng không thay cậu trả lời, chỉ ngồi bên cạnh như một điểm tựa rất yên tĩnh. Lâm Dư bỗng cảm thấy mình có thể nói thật, không cần tô đẹp thành khẩu hiệu. Vì vậy cậu ngồi thẳng hơn, giọng không cao nhưng rõ ràng.

Lâm Dư nói: “Tan làm đúng giờ không có nghĩa là không có trách nhiệm. Ngược lại, muốn tan làm đúng giờ thì trong giờ làm càng phải rõ trọng điểm, rõ ràng trách nhiệm, không đẩy việc muộn, không lãng phí thời gian của nhau. Tôi không phản đối tình huống khẩn cấp cần phối hợp, nhưng tôi phản đối việc biến khẩn cấp thành thói quen. Nếu nhân viên chỉ có thể dựa vào hy sinh thời gian riêng để giữ công việc vận hành, vậy hệ thống mới là thứ cần điều chỉnh.”

Phòng họp yên tĩnh trong vài giây. Không ai ngờ Lâm Dư sẽ nói thẳng như vậy, nhưng cũng không ai phản bác được. Hứa Khả ngồi đối diện, trong mắt có chút cảm xúc rất nhẹ. Nàng đã theo Tạ Cảnh Thâm nhiều năm, là người hiểu rõ nhất tầng bốn mươi tám từng vận hành bằng cách nào. Những lời Lâm Dư nói không sắc bén theo kiểu công kích, nhưng từng câu đều chạm đúng vào vấn đề mà nhiều người biết nhưng không dám nói. Điều đáng quý nhất là cậu không nói để trách ai, mà để tất cả cùng thở được lâu hơn.

Tạ Cảnh Thâm nhìn Lâm Dư, đáy mắt trầm xuống. Hắn không lên tiếng, nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất sâu. Lâm Dư từng nói mình chỉ muốn làm vừa đủ tốt, không cống hiến quá một trăm phần trăm. Nhưng chính người luôn sợ bị tăng ca ấy lại đang dùng cách rất nghiêm túc để sửa một phần hệ thống mà hắn từng mặc nhiên duy trì. Cậu không cần đứng trên sân khấu lớn, không cần lời khen quá mức, nhưng ánh sáng trên người cậu vẫn tự nhiên hiện ra. Tạ Cảnh Thâm bỗng cảm thấy mình càng thích cậu hơn so với ngày hôm qua, không phải vì cậu mềm, không phải vì cậu đưa bánh, mà vì cậu mềm nhưng không yếu, lười nhưng không trốn tránh, rõ ràng biết sợ phiền phức nhưng vẫn chọn nói điều đúng.

Sau cuộc họp, trưởng phòng truyền thông rời đi với bản ghi chép rất đầy đủ. Lâm Dư vừa thu dọn tài liệu vừa thở ra một hơi, giống như vừa hoàn thành một bài kiểm tra không nằm trong kế hoạch. Tạ Cảnh Thâm đứng dậy đi đến cạnh cậu, đưa cho cậu cốc nước ấm đã rót sẵn. Lâm Dư nhận lấy, uống một ngụm rồi mới phát hiện mình thật sự hơi khô cổ. Cậu nhìn cốc nước, sau đó nhìn Tạ Cảnh Thâm, trong lòng bỗng có chút ngượng vì được chăm sóc quá tự nhiên.

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp. “Vừa rồi nói rất tốt.”

Lâm Dư cầm cốc nước, nhỏ giọng đáp. “Tôi chỉ nói thật thôi. Nhưng nói xong vẫn hơi căng thẳng. Tôi không quen trở thành người được chú ý.”

Tạ Cảnh Thâm đứng cách cậu một khoảng vừa đủ, không khiến cậu thấy bị vây lại. “Anh biết. Cho nên bản tin sẽ không để em bị đẩy ra ngoài quá nhiều. Nhưng Dư Dư, những điều em nói đáng được nghe thấy.”

Lâm Dư nghe hai chữ “Dư Dư” lần thứ hai trong ngày, lập tức ngẩng đầu. “Anh vừa gọi lần thứ hai rồi.”

Tạ Cảnh Thâm rất bình tĩnh. “Lần đầu là phần thưởng ngủ sớm. Lần này là vì anh muốn khen em.”

Lâm Dư bị logic này làm cho vừa xấu hổ vừa buồn cười. “Quy tắc không có điều khoản đó.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng nghiêm túc đến mức gần như vô tội. “Vậy có thể thêm không?”

Lâm Dư cầm cốc nước, cảm thấy mình đang bị người này dùng thái độ quá nghiêm túc từng chút đẩy lùi phòng tuyến. Nếu là trước đây, cậu nhất định sẽ lập tức nói không thể. Nhưng lúc này nhìn Tạ Cảnh Thâm đứng trước mặt mình, nhớ đến việc hắn sửa bản tin trước khi cậu mở miệng, nhớ đến cốc nước ấm vừa được đưa tới, cậu lại không muốn từ chối quá cứng. Cuối cùng cậu cúi đầu nhìn cốc nước, giọng rất nhỏ.

Lâm Dư nói: “Tạm thời... mỗi ngày tối đa hai lần. Không được gọi trước mặt nhiều người.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt rõ ràng dịu đi. “Được. Mỗi ngày hai lần.”

Lâm Dư lập tức bổ sung. “Và chỉ khi anh duy trì ngủ sớm. Nếu tái phạm mở laptop đến nửa đêm, quyền này tạm dừng.”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Anh chấp nhận.”

Lâm Dư nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, bỗng không nhịn được cười. Cậu cảm thấy nếu có ai nhìn thấy tổng tài nổi tiếng lạnh lùng của Thịnh Vân đang đứng trong phòng họp, nghiêm túc tiếp nhận quy định “mỗi ngày được gọi Dư Dư hai lần”, chắc chắn sẽ nghi ngờ thế giới này xảy ra lỗi hệ thống. Nhưng chính sự phi lý ấy lại khiến cậu thấy ấm. Bởi Tạ Cảnh Thâm không cười nhạo những quy tắc nhỏ của cậu, mà thật sự xem chúng như một phần cần tôn trọng nếu muốn đến gần cậu hơn.

Buổi chiều, bản tin nội bộ còn chưa phát ra thì lời đồn mới đã lan trước. Không biết ai nghe được đoạn phỏng vấn thử, trong nhóm chat các phòng ban bắt đầu truyền nhau rằng trợ lý Lâm nói “tăng ca không phải tiêu chuẩn tận tụy”, có người khen thẳng thắn, cũng có người âm thầm khó chịu. Đặc biệt là vài quản lý quen dùng tăng ca để chứng minh thái độ làm việc, họ cảm thấy quy trình mới sẽ khiến cấp dưới khó điều động hơn. Đến ba giờ, giám đốc Chu của phòng đầu tư gửi một email dài cho văn phòng tổng giám đốc, lời lẽ rất đẹp nhưng nội dung chính là lo ngại việc “quá nhấn mạnh tan làm đúng giờ” sẽ làm giảm tinh thần chiến đấu của các phòng ban.

Lâm Dư đọc email, vẻ mặt dần bình tĩnh lại. Cậu đã đoán sẽ có phản ứng ngược, chỉ không ngờ người đầu tiên nhảy ra vẫn là phòng đầu tư. Cậu không vội trả lời, mà mở lại số liệu công việc ba tuần gần đây, so sánh thời gian gửi tài liệu của các phòng ban sau khi quy trình mới áp dụng. Kết quả rất rõ: tỷ lệ tài liệu gửi trước hạn tăng, số cuộc họp kéo dài quá giờ giảm, số lần văn phòng tổng giám đốc phải xử lý yêu cầu gấp sau năm giờ cũng giảm. Cậu gom dữ liệu thành một bảng nhỏ, kèm theo nhận xét khách quan, sau đó gửi cho Tạ Cảnh Thâm trước khi hắn gọi mình.

Tạ Cảnh Thâm đọc bảng số liệu trong văn phòng, ánh mắt càng lúc càng trầm. Hắn không bất ngờ khi có người phản đối, bởi thay đổi thói quen luôn chạm vào lợi ích của một số người. Nhưng điều khiến hắn chú ý là Lâm Dư phản ứng rất nhanh, không dùng cảm xúc đối đầu, cũng không né tránh vì sợ bị nói dựa thân phận. Cậu trực tiếp lấy kết quả ra nói chuyện, đúng như cách cậu luôn làm: mềm mại trong đời sống, rõ ràng trong công việc. Hắn gọi điện nội bộ cho cậu, giọng rất thấp.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Mang số liệu vào đây.”

Lâm Dư ôm laptop bước vào, trên mặt không có vẻ hoảng loạn. “Tôi đã tổng hợp sơ bộ. Nếu cần phản hồi email của giám đốc Chu, tôi đề nghị dùng dữ liệu thay vì tranh luận quan điểm. Chúng ta có thể nói rõ quy trình mới không khuyến khích lười biếng, mà yêu cầu các phòng ban nâng cao chất lượng chuẩn bị trước giờ họp.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Em có sợ không?”

Lâm Dư đặt laptop xuống, suy nghĩ vài giây rồi thành thật đáp. “Có một chút. Không phải sợ giám đốc Chu, mà là sợ mọi người nghĩ tôi mới vào đã làm đảo lộn quy tắc cũ. Nhưng nếu vì sợ mà không nói nữa, sau này những quy trình này sẽ bị kéo về như cũ. Vậy thì mấy tuần qua xem như vô ích.”

Tạ Cảnh Thâm đứng dậy đi đến bên cạnh cậu, nhìn bảng số liệu trên màn hình. “Không vô ích. Anh sẽ xử lý.”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn. “Anh định trả lời thế nào?”

Tạ Cảnh Thâm hơi cúi người, một tay chống nhẹ lên mép bàn bên cạnh laptop, khoảng cách giữa hai người gần hơn một chút nhưng vẫn không vượt quá mức khiến cậu khó chịu. “Mở cuộc họp quản lý ngắn lúc bốn giờ. Anh sẽ công bố kết quả thử nghiệm quy trình và đưa nó thành quy định chính thức trong một tháng tiếp theo. Nếu ai lo giảm tinh thần chiến đấu, để họ dùng kết quả công việc chứng minh, không dùng thời gian ngồi lại công ty chứng minh.”

Lâm Dư nhìn sườn mặt của hắn, trong lòng bỗng căng lên rồi lại mềm xuống. Tạ Cảnh Thâm không chỉ bảo vệ cậu trước vài lời đồn, mà đang dùng quyền quyết định của mình để bảo vệ một quy tắc đúng. Điều này khác với thiên vị cá nhân. Hắn không vì thích cậu mà bỏ qua công việc, ngược lại đang chứng minh rằng những điều cậu nói có giá trị thật sự. Lâm Dư bỗng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể có người đứng bên cạnh cậu, không giành lấy tiếng nói của cậu, nhưng cũng không để cậu một mình gánh sóng gió.

Lâm Dư nhỏ giọng nói: “Vậy cuộc họp bốn giờ có kéo dài không?”

Tạ Cảnh Thâm quay đầu nhìn cậu, ánh mắt vốn nghiêm túc lập tức có thêm chút bất đắc dĩ. “Không. Ba mươi phút.”

Lâm Dư lập tức yên tâm hơn hẳn. “Vậy được. Tôi sẽ chuẩn bị bản trình chiếu mười trang, không quá nhiều chữ. Nếu có người phát biểu lệch trọng điểm, tôi có thể kéo về số liệu.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vừa rồi còn nói sợ.”

Lâm Dư mở file mới, vẻ mặt rất nghiêm túc. “Sợ thì sợ, nhưng vẫn phải bảo vệ thành quả chống tăng ca. Nếu quy trình bị hủy, sau này tôi sẽ là người đầu tiên bị cuốn lại vào đầm lầy.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu cúi đầu làm việc, khóe môi hơi cong lên. Hắn bỗng rất muốn chạm vào tóc cậu, nhưng cuối cùng chỉ đưa tay đặt cốc nước ấm gần hơn. Lâm Dư ngẩng đầu nhìn thấy, mỉm cười rất nhẹ rồi tiếp tục làm slide. Hành động nhỏ ấy khiến Tạ Cảnh Thâm càng chắc chắn mình phải chậm lại. Bởi mỗi lần hắn tôn trọng khoảng cách, Lâm Dư đều sẽ tự nhiên tiến về phía hắn một chút.

Cuộc họp bốn giờ đúng giờ bắt đầu, đúng bốn giờ ba mươi kết thúc. Tạ Cảnh Thâm không nói nhiều, chỉ dùng số liệu ba tuần để chốt vấn đề: quy trình gửi tài liệu trước hạn giảm 37% số lần xử lý gấp sau giờ làm, thời lượng họp trung bình giảm 28%, tỷ lệ quyết định được chốt ngay trong cuộc họp tăng đáng kể. Khi giám đốc Chu cố gắng nhắc đến “tinh thần chiến đấu”, Lâm Dư chỉ đưa lên một trang so sánh kết quả công việc của phòng đầu tư trước và sau quy trình, rất lễ phép hỏi liệu tinh thần chiến đấu có cần được đo bằng số hợp đồng hoàn thành đúng hạn hay bằng số giờ nhân viên ở lại sau tám giờ tối. Câu hỏi ấy khiến phòng họp yên tĩnh trong vài giây, còn Tạ Cảnh Thâm thì trực tiếp kết luận rằng công ty cần kết quả, không cần biểu diễn kiệt sức.

Sau cuộc họp, vài quản lý trẻ âm thầm gửi tin nhắn cảm ơn văn phòng tổng giám đốc. Hứa Khả đọc lướt qua, chọn vài phản hồi tiêu biểu gửi cho Lâm Dư. Lâm Dư nhìn những câu như “cuối cùng có thể nói tan làm mà không thấy có lỗi”, “cuộc họp tuần này thật sự nhẹ hơn”, “mong quy trình giữ được lâu dài”, trong lòng bỗng có cảm giác rất khác. Cậu vẫn không thích bị chú ý, nhưng nếu sự chú ý này có thể giúp nhiều người bớt mệt, cậu thấy mình có thể chịu đựng một chút. Đúng năm giờ, cậu lưu file, tắt máy, tưới nước cho cây bạc hà rồi đứng dậy. Nhưng lần này, rất nhiều người trong khu trợ lý cũng bắt đầu thu dọn đồ theo, dù động tác còn hơi ngập ngừng.

Hứa Khả nhìn quanh một vòng, sau đó cầm túi của mình lên. “Hôm nay không có việc khẩn cấp. Mọi người về đúng giờ đi.”

Một nhân viên hành chính trẻ nhìn về phía văn phòng tổng giám đốc, vẫn hơi lo. “Tạ tổng còn chưa ra.”

Cửa văn phòng tổng giám đốc mở ra ngay sau đó. Tạ Cảnh Thâm bước ra, áo khoác trên tay, ánh mắt quét qua khu trợ lý đang vừa mong chờ vừa căng thẳng. Hắn không nói lời dài dòng, chỉ nhìn đồng hồ rồi nói một câu rất bình tĩnh.

Tạ Cảnh Thâm nói: “Công việc hôm nay đã xong thì tan làm.”

Không khí tầng bốn mươi tám như bị ai đó tháo một van áp lực. Mọi người không reo lên, nhưng ánh mắt đều sáng hơn. Lâm Dư đứng cạnh bàn mình, nhìn cảnh này, trong lòng bỗng nóng lên. Trước đây cậu tan làm đúng giờ là hành động cô độc, giống một con mèo tự bảo vệ vùng lãnh thổ nhỏ của mình. Hôm nay, năm giờ chiều không còn là chuyện chỉ thuộc về cậu nữa. Nó trở thành một quyền được công khai thừa nhận.

Tạ Cảnh Thâm đi đến trước bàn Lâm Dư, giọng thấp hơn. “Đi thôi.”

Lâm Dư khoác túi lên vai, cố ý nhìn quanh một chút rồi nhỏ giọng nói. “Hôm nay nhiều người cùng tan làm, anh không thể nói chỉ thiên vị người làm việc tốt nữa.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Anh thiên vị quy trình tốt.”

Lâm Dư nhịn cười. “Và người đề xuất quy trình?”

Tạ Cảnh Thâm cúi mắt nhìn cậu, giọng rất thấp nhưng rõ ràng. “Cũng thiên vị.”

Lâm Dư lập tức quay mặt đi, tai đỏ lên trong ánh mắt giả vờ không thấy của Hứa Khả. Cậu không phản bác, chỉ đi cùng hắn về phía thang máy. Hôm nay thang máy không chỉ có hai người, mà có thêm vài nhân viên tầng bốn mươi tám cũng tan làm đúng giờ. Mọi người đứng trong cùng một không gian với Tạ tổng, ban đầu ai cũng căng như dây đàn, nhưng thấy Lâm Dư bình thản đứng cạnh hắn, trong tay còn cầm túi bánh chưa ăn hết, không khí dần dịu đi một chút.

Một nhân viên trẻ lấy hết dũng khí, nhỏ giọng nói: “Tạ tổng, quy trình mới thật sự tốt hơn rất nhiều. Tuần trước em lần đầu tiên về kịp ăn cơm với mẹ trong ngày thường.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cô qua vách thang máy phản chiếu, giọng không lạnh. “Vậy sau này tiếp tục về ăn cơm khi công việc đã xong.”

Nhân viên kia ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu. “Vâng, cảm ơn Tạ tổng.”

Lâm Dư đứng bên cạnh, khóe môi không nhịn được cong lên. Tạ Cảnh Thâm nhìn thấy nụ cười ấy qua bóng phản chiếu, ánh mắt cũng dịu đi. Hắn từng cho rằng một công ty muốn chạy nhanh thì mọi người phải quen chịu đựng, còn hiện tại hắn bắt đầu hiểu, một hệ thống tốt không nên ép tất cả chạy đến kiệt sức. Sự thay đổi này bắt đầu từ Lâm Dư, nhưng không dừng lại ở Lâm Dư. Và điều đó khiến hắn càng muốn đứng cạnh cậu lâu hơn, không phải chỉ để theo đuổi, mà để cùng cậu xây một nơi làm việc ít ngột ngạt hơn.

Ra khỏi sảnh công ty, Lâm Dư và Tạ Cảnh Thâm không đi ăn tối ngay. Hôm nay cậu nói muốn mua thêm nguyên liệu làm bánh, Tạ Cảnh Thâm liền cùng cậu đến một siêu thị nhập khẩu gần đó. Một tổng tài cao lớn nghiêm túc đứng trước kệ bột mì, cầm hai loại bột khác nhau hỏi loại nào phù hợp với bánh bông lan hơn, cảnh tượng ấy khiến Lâm Dư nhìn mãi vẫn thấy buồn cười. Nhưng cậu không cười quá lộ, chỉ nghiêm túc giải thích sự khác nhau giữa bột cake flour và bột mì đa dụng, còn dặn hắn nếu tự làm bánh thì tuyệt đối không được tự ý giảm đường quá mức như cậu từng làm.

Tạ Cảnh Thâm cầm một túi bột, nhìn cậu. “Anh có thể học?”

Lâm Dư sửng sốt. “Anh muốn học làm bánh?”

Tạ Cảnh Thâm đặt túi bột vào giỏ hàng. “Nếu em thích.”

Lâm Dư cầm hộp mật ong trên tay, trái tim lại bị gõ nhẹ một cái. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng cảm thấy Tạ Cảnh Thâm thật sự đang học rất nhiều thứ: học ăn cơm đúng giờ, học ngủ sớm, học nghỉ cuối tuần, học không dùng công việc lấp đầy khoảng trống, thậm chí học cả những thứ không liên quan đến thế giới của hắn như bánh ngọt và chợ thủ công. Mà lý do hắn đưa ra luôn rất đơn giản, vì cậu thích.

Lâm Dư cúi đầu nhìn nhãn mật ong, giọng nhỏ đi. “Làm bánh rất tốn thời gian, còn dễ thất bại. Không có hiệu suất cao đâu.”

Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh cậu, giọng trầm ổn. “Anh đang học làm chuyện không tạo ra giá trị thương mại.”

Lâm Dư nhớ đến câu nói trong tiệm bánh hôm trước, không nhịn được cười. “Anh học nhanh quá.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu. “Vì thầy tốt.”

Lâm Dư lập tức đặt hộp mật ong vào giỏ, giả vờ nghiên cứu kệ bơ bên cạnh. “Tôi không nhận học trò cuồng công việc quá nặng. Rất khó dạy.”

Tạ Cảnh Thâm đi theo sau cậu, không nhanh không chậm. “Vậy anh cố gắng làm học trò ít khó hơn.”

Lâm Dư không quay đầu, nhưng khóe môi cong lên rất rõ. Cậu bỗng phát hiện mình thật sự rất thích kiểu đối thoại này, không cần nói thẳng quá nhiều, nhưng mỗi câu đều có một sợi chỉ mềm kéo hai người lại gần. Tạ Cảnh Thâm dùng “anh-em” càng lúc càng tự nhiên, còn cậu vẫn giữ “tôi-anh” như một ranh giới cuối cùng trước khi xác nhận tình cảm. Nhưng ranh giới ấy đã không còn là bức tường, mà giống một cánh cửa chưa mở hẳn, phía sau có ánh sáng ấm rơi ra.

Khi hai người đi đến quầy thanh toán, điện thoại Lâm Dư vang lên. Cậu nhìn màn hình, thấy tên Lâm Dật liền có chút bất đắc dĩ. Tạ Cảnh Thâm rất tự nhiên nhận lấy giỏ hàng trong tay cậu, để cậu nghe máy. Động tác ấy lọt vào mắt Lâm Dư, khiến cậu khựng lại trong một thoáng. Không phải vì bị chăm sóc quá mức, mà vì Tạ Cảnh Thâm làm rất tự nhiên, như thể cầm giúp cậu một giỏ nguyên liệu làm bánh là chuyện hắn vốn nên làm.

Lâm Dư bắt máy, giọng cố giữ bình tĩnh. “Anh, có chuyện gì?”

Lâm Dật ở đầu dây bên kia cười rất nhẹ. “Em đang ở đâu? Cha hỏi hôm nay có về ăn tối không. Nếu em lại đi ăn với tổng tài nhà em, cha muốn biết có cần đặt thêm món bổ dạ dày cho người ta không.”

Lâm Dư lập tức nhìn sang Tạ Cảnh Thâm, thấy hắn đang đặt từng món trong giỏ lên băng chuyền thanh toán, vẻ mặt rất bình tĩnh nhưng không biết có nghe được không. Cậu quay người sang bên cạnh, hạ giọng. “Anh đừng gọi như vậy. Em đang mua nguyên liệu làm bánh, lát nữa về. Không cần đặt thêm gì cả.”

Lâm Dật kéo dài giọng. “Mua nguyên liệu với ai?”

Lâm Dư nhắm mắt. “Với Cảnh Thâm.”

Lâm Dật im lặng một giây, rồi cười khẽ. “Gọi tên tự nhiên hơn rồi đấy.”

Lâm Dư nghiến răng rất nhẹ. “Anh, nếu anh còn nói nữa, bánh lần này anh không có phần.”

Lâm Dật lập tức nghiêm túc hơn một chút. “Được, anh không nói. Nhưng Dư Dư, nếu tối nay tiện, mời cậu ấy về nhà ăn cơm đi.”

Lâm Dư ngẩn ra. “Gì cơ?”

Lâm Dật không còn đùa nữa, giọng dịu hơn. “Không phải thẩm vấn. Cha mẹ chỉ muốn gặp người khiến em vui như vậy. Nếu em chưa sẵn sàng thì thôi, anh sẽ nói với cha. Nhưng nếu em cảm thấy có thể, cứ đưa cậu ấy về ăn một bữa cơm bình thường.”

Lâm Dư cầm điện thoại, trong lòng bất ngờ rối lên. Cậu và Tạ Cảnh Thâm còn chưa chính thức xác nhận quan hệ, đưa hắn về nhà ăn cơm nghe quá nhanh, quá giống một bước lớn. Nhưng nghĩ đến việc cả nhà đã biết gần hết, nghĩ đến Lâm Dật đã gặp Tạ Cảnh Thâm trong công việc, nghĩ đến Tạ Cảnh Thâm luôn nói sẽ chậm lại, cậu lại thấy nếu nói rõ đây chỉ là bữa cơm bình thường, có lẽ cũng không đến mức không thể. Cậu quay đầu nhìn Tạ Cảnh Thâm, vừa lúc hắn thanh toán xong và xách túi nguyên liệu đứng chờ cậu.

Tạ Cảnh Thâm thấy vẻ mặt cậu do dự, thấp giọng hỏi. “Có chuyện gì?”

Lâm Dư cúp máy, ôm điện thoại một lúc mới nói. “Anh tôi hỏi... tối nay anh có muốn đến nhà tôi ăn cơm không. Nhưng nếu anh thấy đột ngột thì có thể từ chối. Tôi cũng thấy hơi nhanh, dù sao chúng ta còn chưa... chưa xác định gì cả.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, không trả lời ngay. Lâm Dư càng nói càng thấy mặt nóng, nhưng vẫn cố gắng nói rõ để tránh tạo áp lực. Cậu không muốn Tạ Cảnh Thâm nghĩ đây là bài kiểm tra từ gia đình, cũng không muốn hắn vì thích mình mà phải lập tức bước vào tình huống khó xử. Đây là lần đầu tiên cậu chủ động đặt một lựa chọn riêng tư như vậy trước mặt hắn, vì thế cậu vừa mong hắn đồng ý, vừa sợ hắn đồng ý quá nhanh.

Tạ Cảnh Thâm cầm túi nguyên liệu, giọng rất bình tĩnh. “Anh muốn đi. Nhưng anh hỏi em trước, em có muốn anh đi không?”

Lâm Dư im lặng. Câu hỏi ấy khiến mọi lý do bên ngoài đều biến mất. Không phải Lâm Dật hỏi, không phải cha mẹ muốn gặp, không phải phép lịch sự, mà là chính cậu có muốn hay không. Cậu nhìn Tạ Cảnh Thâm đứng trước mặt mình, người từng chỉ thuộc về văn phòng lạnh lẽo và các cuộc họp căng thẳng, giờ đang xách bột mì, mật ong và bơ cùng cậu trong siêu thị. Cậu bỗng muốn để người này bước vào nhà mình, nhìn thấy nơi cậu lớn lên, gặp Bông Gòn, ăn bữa cơm nóng của dì Trương, hiểu vì sao cậu luôn xem nghỉ ngơi là chuyện quan trọng như vậy.

Lâm Dư nhẹ giọng đáp. “Tôi muốn. Nhưng anh không cần căng thẳng. Cha tôi có thể hỏi hơi nhiều, anh tôi có thể nói hơi khó nghe, mẹ tôi thì rất dịu. Nếu không thoải mái, anh nói với tôi, tôi sẽ đưa anh ra ngoài.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt sâu xuống. “Được. Nhưng anh cũng muốn em biết, anh không sợ.”

Lâm Dư ngẩng đầu. “Không sợ gì?”

Tạ Cảnh Thâm nói rất chậm, từng chữ rõ ràng. “Không sợ gặp người nhà em. Không sợ họ hỏi. Không sợ họ biết anh đang theo đuổi em.”

Lâm Dư đứng giữa tiếng ồn nhẹ của siêu thị, cảm thấy tất cả âm thanh xung quanh như lùi xa một chút. Cậu biết Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc, nhưng mỗi lần hắn nói ra, cậu vẫn sẽ bị sự nghiêm túc ấy chạm vào. Người này không dùng lời hoa mỹ, không nói những câu quá phô trương, chỉ thẳng thắn đặt tâm ý của mình trước mặt cậu. Điều đó khiến Lâm Dư không thể tiếp tục giả vờ rằng mọi chuyện chỉ là khách hàng ưu tú, bánh ngọt và kế hoạch cải thiện thói quen sinh hoạt nữa.

Lâm Dư cúi đầu nhìn túi nguyên liệu trong tay hắn, giọng nhỏ nhưng không trốn. “Vậy đi thôi. Về nhà tôi ăn cơm.”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Được.”

Trên đường về nhà họ Lâm, Lâm Dư ngồi cạnh Tạ Cảnh Thâm ở ghế sau xe, trong lòng căng thẳng hơn cả lúc tham gia cuộc họp với Lâm thị. Chú Lưu lái xe phía trước, thỉnh thoảng nhìn qua gương chiếu hậu bằng ánh mắt cố gắng kín đáo nhưng không thành công lắm. Tạ Cảnh Thâm ngồi rất thẳng, tay đặt trên túi nguyên liệu làm bánh, vẻ mặt bình tĩnh như sắp đi ký hợp đồng lớn. Lâm Dư nhìn hắn mấy lần, cuối cùng không nhịn được mở miệng.

Lâm Dư nói nhỏ. “Cảnh Thâm, anh có thể thả lỏng một chút. Đây thật sự chỉ là bữa cơm gia đình.”

Tạ Cảnh Thâm quay sang nhìn cậu. “Anh đang thả lỏng.”

Lâm Dư nhìn tư thế ngồi như tham gia họp hội đồng quản trị của hắn, rất nghi ngờ. “Anh chắc chứ?”

Tạ Cảnh Thâm im lặng hai giây, rồi hơi dựa lưng vào ghế theo lời cậu. “Như vậy tốt hơn chưa?”

Lâm Dư nhìn động tác ngoan ngoãn điều chỉnh của hắn, bỗng không nhịn được cười. “Tốt hơn một chút. Nhưng lát nữa cha tôi hỏi gì, nếu anh không muốn trả lời thì có thể nhìn tôi. Tôi sẽ đổi chủ đề.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp. “Anh muốn trả lời.”

Lâm Dư khựng lại. “Dù ông ấy hỏi về chuyện tình cảm?”

Tạ Cảnh Thâm không né tránh. “Ừ. Vì anh thật sự đang theo đuổi em, không có gì không thể nói.”

Lâm Dư quay mặt nhìn ra cửa sổ, cố che đi vành tai đỏ lên. Cậu nghĩ mình thật sự không thắng nổi Tạ Cảnh Thâm khi người này nghiêm túc. Nếu hắn dùng thủ đoạn mập mờ, cậu còn có thể dựng ranh giới; nếu hắn áp sát quá nhanh, cậu còn có thể lùi lại. Nhưng hắn cứ thẳng thắn, tôn trọng, từng bước một, khiến cậu không có lý do trốn tránh. Cậu không biết bao giờ mình sẽ chính thức gật đầu, nhưng giờ phút này, khi xe rẽ vào con đường quen thuộc dẫn về nhà, cậu bỗng cảm thấy đáp án ấy có lẽ không còn xa nữa.

Nhà họ Lâm sáng đèn khi xe dừng trước cổng. Lâm Chính Quốc đã đứng trong phòng khách từ sớm, ngoài mặt nói là đi lấy nước nhưng thật ra nhìn ra cửa sổ suốt mười phút. Tần Nhã ngồi trên sofa, vẻ mặt bình tĩnh hơn nhiều, còn Lâm Dật thì dựa vào tay vịn ghế, nụ cười trên môi rõ ràng mang theo ý xem náo nhiệt. Khi Lâm Dư dẫn Tạ Cảnh Thâm vào, cả nhà lập tức im lặng trong một khoảnh khắc. Bông Gòn là sinh vật duy nhất không quan tâm bầu không khí, nó nằm trên thảm, lười biếng nhìn khách mới rồi tiếp tục liếm móng.

Tạ Cảnh Thâm đặt quà đã chuẩn bị trên bàn trà, hơi cúi đầu với ba người lớn nhà họ Lâm. “Chào chú, chào cô, chào anh Lâm. Tôi là Tạ Cảnh Thâm. Hôm nay làm phiền mọi người.”

Lâm Chính Quốc nhìn người trước mặt từ trên xuống dưới, phát hiện hắn không mặc âu phục công sở quá sắc bén, thái độ cũng rất đúng mực, trong tay còn xách nguyên liệu làm bánh mà Lâm Dư mua. Điều này khiến khí thế chất vấn được ông chuẩn bị sẵn hơi lệch đi một chút. Nhưng nghĩ đến con trai út nhà mình vừa đi làm không lâu đã bị người ta theo đuổi, ông lập tức lấy lại tinh thần của một người cha. Ông chỉ vào sofa, giọng nghiêm nhưng không thất lễ.

Lâm Chính Quốc nói: “Ngồi đi. Dư Dư nói cậu gần đây đang học ngủ sớm?”

Lâm Dư vừa đặt túi xuống đã suýt nữa trượt tay. “Cha!”

Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống, vẻ mặt không hề thay đổi. “Vâng. Trước đây thói quen làm việc của cháu không tốt, Lâm Dư nhắc cháu điều chỉnh. Ba ngày gần đây đều ngủ trước mười một giờ.”

Lâm Chính Quốc không ngờ hắn trả lời thẳng như báo cáo tiến độ, nhất thời nghẹn một chút. Tần Nhã cúi đầu uống trà để che ý cười, còn Lâm Dật thì nhìn Tạ Cảnh Thâm bằng ánh mắt đánh giá mới. Một người có thể trước mặt gia đình người mình theo đuổi nghiêm túc báo cáo giờ ngủ, ít nhất da mặt không mỏng, thái độ cũng không qua loa.

Lâm Dật ngồi đối diện, chậm rãi mở miệng. “Tạ tổng, hôm nay ngoài giờ làm, tôi gọi anh là Cảnh Thâm được chứ?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn anh, bình tĩnh đáp. “Được. Anh là anh trai của Lâm Dư, gọi thế nào cũng được.”

Lâm Dật cười nhẹ. “Vậy Cảnh Thâm, anh theo đuổi em tôi từ khi nào?”

Lâm Dư lập tức nhìn anh trai bằng ánh mắt cảnh cáo. “Anh!”

Tạ Cảnh Thâm không nhìn sang né tránh, chỉ trả lời rất rõ ràng. “Từ lúc nhận ra em ấy không chỉ khiến tôi muốn thay đổi thói quen, mà còn khiến tôi mong chờ ngày hôm sau không phải vì công việc.”

Phòng khách yên tĩnh trong vài giây. Lâm Dư hoàn toàn không ngờ hắn sẽ nói thẳng như vậy trước mặt cả nhà, mặt lập tức đỏ lên. Lâm Chính Quốc vốn chuẩn bị thêm mấy câu hỏi nghiêm khắc, nhưng nghe câu này xong lại không tìm được chỗ bắt bẻ ngay. Tần Nhã nhìn Tạ Cảnh Thâm, ánh mắt dịu hơn một chút. Người nói lời tình cảm có thể hoa mỹ, cũng có thể giả dối, nhưng câu này của Tạ Cảnh Thâm rất thật. Một người từng chỉ sống vì công việc, nếu bắt đầu mong chờ ngày mai vì một người, vậy đó không phải hứng thú nhất thời quá nông.

Lâm Chính Quốc ho nhẹ một tiếng, vẫn không chịu thả lỏng hoàn toàn. “Cậu nói nghe rất hay. Nhưng Dư Dư nhà chúng tôi được nuôi lớn không phải để đến công ty chăm sóc một tổng tài không biết ăn cơm ngủ nghỉ. Cậu thích nó, vậy cậu có thể chăm sóc nó không, hay sau này vẫn để nó nhắc cậu từng bữa?”

Tạ Cảnh Thâm đặt hai tay trên đầu gối, giọng trầm ổn. “Cháu đang học chăm sóc bản thân trước, vì cháu biết nếu ngay cả bản thân cũng không chăm được thì không có tư cách nói chăm sóc em ấy. Lâm Dư nhắc cháu ăn cơm ngủ nghỉ không phải nghĩa vụ của em ấy, mà là điều em ấy tốt bụng làm cho cháu. Cháu sẽ không xem sự tốt bụng ấy là mặc định.”

Lâm Dư ngồi bên cạnh, ngón tay vô thức nắm mép áo. Cậu biết Tạ Cảnh Thâm nghiêm túc, nhưng nghe hắn nói trước mặt cha mẹ như vậy, trong lòng vẫn mềm đến mức gần như không có chỗ đặt. Cậu không cần một người hoàn hảo ngay từ đầu, cũng không cần ai lập tức biến thành hình mẫu lý tưởng. Điều cậu để ý là người kia có nhận ra vấn đề không, có thật sự muốn thay đổi không, có biết sự quan tâm của cậu không phải thứ nên bị tiêu hao vô hạn không. Mà Tạ Cảnh Thâm đã trả lời rất rõ.

Tần Nhã đặt tách trà xuống, giọng dịu dàng. “Cảnh Thâm, Dư Dư từ nhỏ đã thích giữ mọi thứ trong phạm vi an toàn của mình. Nó không phải không dũng cảm, chỉ là không thích bị ép đi quá nhanh. Nếu cậu muốn bước vào thế giới của nó, đừng vội.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn bà, giọng rất nghiêm túc. “Cháu hiểu. Cháu sẽ chờ em ấy tự nguyện.”

Lâm Dật nhìn em trai mình, thấy Lâm Dư cúi đầu nhưng khóe môi không giấu được chút rung động, cuối cùng cũng không tiếp tục làm khó. Anh tựa lưng vào ghế, giọng thoải mái hơn. “Được rồi, cha, mẹ, để khách ăn cơm trước đã. Nếu còn hỏi nữa, Dư Dư sắp dùng ánh mắt đuổi con ra khỏi nhà rồi.”

Lâm Dư lập tức phản bác. “Anh biết vậy thì đừng hỏi nhiều nữa.”

Lâm Dật cười. “Anh hỏi thay cha thôi.”

Bữa tối nhà họ Lâm không nghiêm trọng như Lâm Dư tưởng. Tạ Cảnh Thâm ăn rất đúng giờ, trả lời câu hỏi cũng ổn định, không nhắc chuyện công việc trừ khi Lâm Chính Quốc chủ động hỏi về dự án ven sông. Dì Trương mang canh hầm lên, Lâm Dư theo thói quen múc cho Tạ Cảnh Thâm một bát trước, động tác làm xong mới nhận ra cả bàn đang nhìn mình. Cậu khựng lại, tai đỏ lên, nhưng vẫn cố bình tĩnh đặt bát canh trước mặt hắn.

Lâm Dư nói nhỏ. “Canh còn nóng, anh uống trước.”

Tạ Cảnh Thâm nhận bát, ánh mắt dịu xuống. “Cảm ơn em.”

Lâm Chính Quốc nhìn cảnh này, vẻ mặt phức tạp đến mức vừa muốn thở dài vừa muốn kéo con trai lại hỏi rốt cuộc ai chăm ai. Nhưng khi thấy Tạ Cảnh Thâm sau đó rất tự nhiên gắp món Lâm Dư thích vào bát cậu, còn nhớ nhắc cậu đừng chỉ ăn bánh quế trước bữa chính, ông lại im lặng. Có vài thứ không cần nói quá nhiều. Một người có để tâm hay không, trên bàn cơm rất dễ nhìn ra. Tạ Cảnh Thâm có lẽ còn vụng về, nhưng ánh mắt hắn luôn đặt trên Lâm Dư, không phải kiểu kiểm soát, mà là thật sự quan sát xem cậu cần gì.

Sau bữa tối, Lâm Dư dẫn Tạ Cảnh Thâm ra vườn sau cho Bông Gòn ăn. Con mèo kiêu ngạo ban đầu không thèm để ý vị khách mới, nhưng khi Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống đúng khoảng cách, không tự tiện chạm vào nó, chỉ đặt đồ ăn vặt mèo trước mặt, nó lại miễn cưỡng bước tới ngửi một cái. Lâm Dư đứng bên cạnh nhìn, không nhịn được cười. Cậu cảm thấy Tạ Cảnh Thâm hình như thật sự rất có thiên phú học cách tôn trọng khoảng cách, ngay cả với mèo cũng vậy.

Tạ Cảnh Thâm ngồi xổm bên thảm cỏ, nhìn Bông Gòn ăn. “Nó cho anh đến gần hơn hôm trước trong ảnh.”

Lâm Dư đứng cạnh hắn, giọng mang theo chút kiêu ngạo của người nuôi mèo. “Bông Gòn rất biết nhìn người. Nó chịu ăn đồ anh đưa, chứng minh biểu hiện của anh tạm được.”

Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu nhìn cậu. “Vậy chủ nhân của nó thì sao?”

Lâm Dư khựng lại. Gió tối trong vườn rất nhẹ, đèn ngoài hiên rơi trên vai Tạ Cảnh Thâm, khiến ánh mắt hắn trông sâu và yên tĩnh. Cậu biết hắn không hỏi chuyện mèo nữa. Câu hỏi ấy đặt trước mặt cậu, dịu dàng hơn một lời ép buộc, nhưng rõ ràng hơn mọi lần thăm dò trước đây. Lâm Dư nhìn hắn, cảm thấy tim mình lại bắt đầu đập nhanh, nhưng lần này cậu không muốn trốn bằng bánh ngọt hay quy tắc khách hàng nữa.

Lâm Dư nhẹ giọng nói: “Chủ nhân của nó... cũng thấy anh biểu hiện tạm được.”

Tạ Cảnh Thâm đứng dậy, khoảng cách giữa hai người gần hơn một chút nhưng vẫn giữ lại đủ không gian cho cậu. “Tạm được có thể tiếp tục theo đuổi không?”

Lâm Dư ngẩng đầu nhìn hắn, rất lâu sau mới gật đầu. “Có thể.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, giọng thấp xuống. “Vậy anh sẽ tiếp tục. Chậm một chút, nhưng sẽ không dừng.”

Lâm Dư cảm thấy câu này giống một lời hứa hơn là lời tỏ tình. Nó không quá nóng, không làm người ta hoảng, nhưng rất chắc. Cậu cúi đầu nhìn Bông Gòn đang ăn đồ vặt, bỗng đưa tay rất nhẹ kéo ống tay áo Tạ Cảnh Thâm. Động tác ấy nhỏ đến mức gần như có thể xem như vô tình, nhưng cả hai đều biết không phải. Tạ Cảnh Thâm cúi mắt nhìn ngón tay cậu, không nắm lại ngay, chỉ đứng yên để cậu giữ khoảng cách mình muốn.

Lâm Dư nói rất khẽ. “Tối nay anh đã gặp nhà tôi rồi. Sau này không được nói lời nghiêm túc xong lại tái phạm thức khuya.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt mềm đi. “Anh sẽ không.”

Lâm Dư ngẩng đầu, giọng nhỏ nhưng rõ. “Nếu anh thật sự muốn theo đuổi tôi, vậy phải theo đuổi một cách khỏe mạnh. Không được vừa theo đuổi vừa thở oxy.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng một giây, rồi bật cười rất khẽ. “Được. Anh khỏe mạnh theo đuổi em.”

Lâm Dư bị câu này làm cho đỏ mặt, lập tức buông tay áo hắn ra. Nhưng vừa buông ra, Tạ Cảnh Thâm lại đưa tay tới, không nắm tay cậu, chỉ đặt lòng bàn tay mở ra giữa hai người như một lời hỏi ý. Lâm Dư nhìn bàn tay ấy, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, từng cầm bút ký hợp đồng, từng nhận bánh của cậu, từng chỉnh quai túi cho cậu, từng xách nguyên liệu làm bánh theo cậu trong siêu thị. Cậu do dự vài giây, cuối cùng đặt đầu ngón tay mình lên lòng bàn tay hắn rất nhẹ.

Tạ Cảnh Thâm khép tay lại, chỉ nắm hờ, không siết. “Như vậy được không?”

Lâm Dư nhìn sang nơi khác, giọng nhỏ đến mức gần như lẫn vào tiếng gió. “Được một lúc thôi.”

Tạ Cảnh Thâm đáp rất nghiêm túc. “Một lúc cũng được.”

Bông Gòn ăn xong đồ vặt, ngẩng đầu nhìn hai người đang nắm tay hờ trong vườn, sau đó lạnh lùng quay đi như không muốn quan tâm đến sự vụng về của loài người. Lâm Dư thấy vậy không nhịn được cười, chút căng thẳng cũng tan đi rất nhiều. Tay Tạ Cảnh Thâm ấm hơn cậu tưởng, không giống vẻ lạnh lùng thường ngày. Cậu để hắn nắm thêm một lúc, trong lòng vừa ngượng vừa yên ổn. Đây chưa phải chính thức bên nhau, nhưng đã là một bước rất rõ. Cậu biết mình không còn đứng sau cánh cửa đóng hờ nữa. Cậu đã tự tay mở thêm một khoảng, đủ để Tạ Cảnh Thâm bước gần hơn.

Đêm đó, sau khi Tạ Cảnh Thâm rời nhà họ Lâm, Lâm Dư bị cả nhà nhìn bằng ánh mắt đầy ẩn ý đến mức phải ôm Bông Gòn trốn lên phòng. Cậu tắm xong, nằm trên giường, đầu ngón tay vẫn còn nhớ cảm giác được nắm hờ trong vườn. Không quá mạnh, không chiếm đoạt, không làm cậu thấy sợ, chỉ ấm và rất kiên nhẫn. Cậu nhìn điện thoại, do dự rất lâu rồi chủ động nhắn tin.

Lâm Dư nhắn: “Về đến nhà chưa?”

Tạ Cảnh Thâm trả lời rất nhanh: “Vừa đến. Hôm nay cảm ơn em và gia đình đã mời anh ăn cơm.”

Lâm Dư nhìn hai chữ “gia đình”, trong lòng hơi mềm. Cậu nằm nghiêng, ôm gối, gõ từng chữ chậm hơn thường ngày.

Lâm Dư nhắn: “Cha tôi hỏi nhiều quá, anh đừng để ý. Anh ấy chỉ hơi lo cho tôi.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Anh biết. Anh rất vui vì có nhiều người thương em như vậy.”

Lâm Dư nhìn câu ấy, mắt bỗng nóng nhẹ. Người khác có thể sẽ thấy áp lực khi bị gia đình cậu quan sát kỹ như vậy, nhưng Tạ Cảnh Thâm lại nói hắn vui vì cậu được yêu thương. Lâm Dư không biết nên trả lời thế nào, cuối cùng chỉ gửi một biểu tượng mèo ôm bánh để che giấu cảm xúc.

Một lát sau, Tạ Cảnh Thâm gửi ảnh quyển sách trên bàn. Bookmark lá bạc hà vẫn kẹp bên trong, bên cạnh là lọ nến hương gỗ tuyết tùng đã được mở nắp, không có laptop, không có tài liệu.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Chuẩn bị ngủ trước mười một giờ. Không tái phạm.”

Lâm Dư nhìn ảnh, khóe môi cong lên. “Ghi nhận. Hôm nay biểu hiện rất tốt.”

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Có phần thưởng không?”

Lâm Dư nghĩ đến cái nắm tay trong vườn, mặt lại nóng lên. Cậu vốn định nói thứ hai có bánh, nhưng ngón tay dừng rất lâu trên màn hình, cuối cùng gõ một câu khác.

Lâm Dư nhắn: “Lần sau nếu biểu hiện tốt, có thể nắm tay thêm một lúc.”

Tin nhắn gửi đi, Lâm Dư lập tức vùi mặt vào gối. Nhưng chưa đầy mười giây sau, điện thoại rung lên.

Tạ Cảnh Thâm nhắn: “Anh sẽ biểu hiện thật tốt.”

Lâm Dư nhìn dòng chữ ấy, không nhịn được bật cười trong bóng tối. Cậu biết mình đang từng chút mềm lòng, từng chút bị người này đi vào vùng an toàn. Nhưng lần này, cậu không còn muốn lập tức dựng thêm rào chắn nữa. Vì Tạ Cảnh Thâm không phá cửa, hắn chỉ đứng ngoài, nghiêm túc ngủ sớm, ăn cơm, học làm bánh, gặp gia đình cậu, rồi hỏi cậu rằng như vậy có được không.

Lâm Dư tắt đèn, kéo chăn lên, trước khi ngủ còn nhìn điện thoại lần cuối.

Tạ Cảnh Thâm gửi thêm một câu: “Ngủ ngon, Dư Dư.”

Lâm Dư ôm gối, rất khẽ trả lời: “Ngủ ngon, Cảnh Thâm.”

Cậu biết, có lẽ không cần đợi quá lâu nữa.

Nếu Tạ Cảnh Thâm tiếp tục nghiêm túc như vậy, nếu chính cậu tiếp tục muốn nghe người ấy gọi tên mình như vậy, thì cái gọi là xác nhận tình cảm chỉ còn thiếu một thời điểm vừa đủ.

Mà thời điểm ấy, hình như đang đến rất gần.

(Hết chương 7)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0