Chương 7: Bạch Cốt Gọi Tên
Giọng nói kia vang lên giữa gió đêm, lạnh nhạt, trầm thấp, mỗi chữ đều giống như được mài qua tuyết trên Cô Hàn phong. Nếu chỉ nghe bằng tai, ngay cả Mục Trường Uyên cũng phải thừa nhận nó giống Tạ Hàn Chi đến mức đáng sợ, giống từ độ cao thấp của âm sắc đến nhịp ngắt lạnh lùng không dư thừa cảm xúc. Nhưng Linh Tịch ngồi trong hang đá lại không lập tức đứng dậy, cũng không đáp lại như những lần nghe thấy tiếng chủ nhân trong mộng. Y cúi đầu nhìn cổ tay mình, nơi kiếm ấn do Tạ Hàn Chi để lại vẫn yên lặng, không sáng, không động, chỉ có Huyết La ma văn nhạt đỏ kéo thành một đường hướng về phía tây bắc.
“Không phải chủ nhân.” Linh Tịch nói rất khẽ.
Tạ Hàn Chi đứng ngoài cửa hang, nghe thấy câu ấy thì ánh mắt lạnh đi một chút, nhưng không phải vì Linh Tịch phân biệt được thật giả mà là vì kẻ sau lưng đã bắt đầu dùng đến tên y. Trước đó Huyết La ấn gọi Tịch Tuyết, gọi thanh kiếm được luyện trong huyết trì, gọi vật tế cũ bị bỏ lại dưới ma trận. Nhưng lần này nó gọi Linh Tịch, cái tên hắn mới đặt cho y chưa được bao lâu, cái tên vốn chỉ nên thuộc về thiếu niên đang học làm người bên cạnh hắn. Có kẻ lấy giọng của hắn để gọi cái tên ấy, chẳng khác nào dùng tay bẩn chạm vào thứ vừa được hắn cất vào nơi sạch sẽ nhất.
Mục Trường Uyên đứng bên ngoài quan sát phương hướng bạch quang, vẻ mặt cũng không còn chút cười đùa. “Bạch Cốt trận có lẽ khác Hắc Thủy. Hắc Thủy dùng tàn linh kiếm phôi kéo Tịch Tuyết nhớ về cội nguồn, còn Bạch Cốt lại dùng thân phận Linh Tịch để dụ y. Huyết trì chi chủ đúng là hiểu cách đánh vào chỗ mềm nhất, biết y đã bắt đầu xem mình là Linh Tịch, liền đổi cách gọi ngay.”
Linh Tịch bước ra khỏi hang đá, áo choàng phủ trên vai, sắc mặt vẫn còn tái sau trận Hắc Thủy nhưng ánh mắt đã tỉnh. Y nghe giọng giả của Tạ Hàn Chi lại vang lên lần thứ hai trong gió, lần này dịu hơn một chút, gần như giống hệt lúc chủ nhân hạ giọng bảo y nhìn mình. Nhưng kiếm ấn không sáng, nên y chỉ cảm thấy khó chịu chứ không muốn đi theo. Y ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi, rất nghiêm túc nói: “Chủ nhân, hắn học không giống.”
Mục Trường Uyên hơi ngẩn ra. “Không giống chỗ nào?”
“Chủ nhân gọi ta sẽ không khiến ta lạnh.” Linh Tịch đặt tay lên ngực, cố gắng diễn tả cảm giác mơ hồ trong linh thức. “Giọng kia giống, nhưng bên trong không có kiếm ý của chủ nhân, cũng không có… không có thứ làm ta muốn về. Khi chủ nhân gọi ta, dù là mắng ta không được chạy, ta cũng biết mình có chỗ để về. Nhưng giọng kia chỉ muốn kéo ta đi.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt thoáng động rất nhẹ. Mục Trường Uyên thì lặng lẽ quay mặt đi, cảm thấy nếu lúc này mình còn trêu, có lẽ thật sự sẽ bị Tạ Hàn Chi ném xuống Hắc Thủy Lĩnh. Một kiếm linh mới hóa hình vài ngày lại có thể nói ra những lời như vậy, thẳng thắn đến mức không biết che giấu, mềm mại đến mức khiến người nghe cũng phải im lặng. Hắn vốn lo Linh Tịch bị giọng giả mê hoặc, hiện tại xem ra huyết trì chi chủ có thể học được giọng Tạ Hàn Chi, nhưng không học được vị trí của Tạ Hàn Chi trong linh thức Linh Tịch.
Tạ Hàn Chi bước đến trước mặt Linh Tịch, đưa tay kiểm tra kiếm ấn. “Nếu còn nghe thấy, không cần để ý.”
Linh Tịch gật đầu. “Ta nhớ. Kiếm ấn không sáng thì không đáp.”
“Ừ.”
“Nhưng hắn gọi tên Linh Tịch.” Y cúi mắt, đầu ngón tay khẽ chạm lên cổ tay áo, giọng nhỏ xuống. “Tên đó là chủ nhân đặt. Ta không thích hắn gọi.”
Tạ Hàn Chi im lặng một nhịp, sau đó lấy ra một tấm phù bạc, dùng đầu ngón tay viết lại hai chữ “Linh Tịch” bằng kiếm khí rồi dán lên kiếm ấn của y. Chữ vừa thành, ánh bạc sạch sẽ lập tức phủ qua cổ tay, tách hẳn ma văn đỏ nhạt ra một tầng. Linh Tịch cảm nhận được hơi thở của chủ nhân bao lấy tên mình, cảm giác khó chịu vì bị giọng kia gọi lập tức dịu đi rất nhiều. Y cúi đầu nhìn phù bạc, khóe môi hơi cong nhưng lại cố giữ nghiêm túc vì biết phía trước còn nguy hiểm.
“Chủ nhân, đây là gì?”
“Tên của ngươi.” Tạ Hàn Chi đáp.
“Ta biết.” Linh Tịch ngẩng đầu, đôi mắt sáng hơn một chút, “Nhưng vì sao viết lên tay ta?”
“Để người khác gọi cũng không kéo được.”
Linh Tịch nghe xong thì ngẩn ra, sau đó cúi đầu nhìn hai chữ kia thật lâu. Hôm qua hắn học viết tên, còn cảm thấy hai chữ Linh Tịch nằm trên giấy đã rất đẹp; hôm nay tên ấy được chủ nhân dùng kiếm khí viết lên cổ tay, như một tầng bảo hộ chỉ thuộc về y. Cảm giác này còn lạ hơn được tặng dây buộc tóc, bởi dây buộc tóc là thứ của chủ nhân cho y cất, còn hai chữ này giống như chủ nhân nói với tất cả ma khí và huyết khế rằng Linh Tịch không phải cái tên chúng có thể tùy tiện dùng để gọi đi.
Mục Trường Uyên nhìn sắc trời phía tây bắc. “Bạch Cốt trận đã tự mở, chúng ta không thể đợi đến sáng. Nhưng Linh Tịch vừa tiêu hao ở Hắc Thủy, nếu tiếp tục phá trận trong đêm, linh thể có chịu nổi không?”
Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch. Y biết câu này là hỏi mình, không đợi người khác thay mình quyết định, liền cảm nhận linh mạch một lúc rồi đáp rất thật: “Mệt, nhưng không đau. Ánh bạc của kiếm phôi vừa rồi giúp ta ổn hơn. Nếu đi chậm một chút, ta có thể đi.”
“Không cần đi bằng chân.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch hơi ngẩng đầu. “Biến về kiếm sao?”
“Ngự kiếm.”
Y chớp mắt, như chưa hiểu ngay. Trước kia y là kiếm được chủ nhân cầm, chưa từng đứng trên kiếm cùng hắn. Mục Trường Uyên bật cười rất khẽ, phất tay gọi kiếm ngắn ra, giải thích: “Tiểu Linh Tịch, ngự kiếm không phải bảo ngươi biến về, mà là đứng trên kiếm để bay. Nhưng kiếm của Hàn Chi ngày trước chính là ngươi, hiện tại ngươi hóa hình rồi, hắn chắc phải dùng kiếm khí làm kiếm. Đây là cảnh tượng hiếm có, ta quen hắn nghìn năm cũng chưa thấy mấy lần.”
Linh Tịch lập tức nhìn Tạ Hàn Chi, trong mắt vừa tò mò vừa hơi áy náy. “Chủ nhân không có Tịch Tuyết trong tay, có bất tiện không?”
“Không.” Tạ Hàn Chi nói.
“Nhưng trước kia chủ nhân đều dùng ta.”
“Hiện tại ngươi đứng cạnh ta.”
Linh Tịch vì câu này mà yên lặng một lúc. Đứng cạnh chủ nhân và nằm trong tay chủ nhân là hai chuyện khác nhau, cái trước khiến y phải tự giữ thăng bằng, tự nhìn đường phía trước, tự quyết định có muốn bước tiếp không. Nhưng cũng chính vì vậy, khi Tạ Hàn Chi nói “hiện tại ngươi đứng cạnh ta”, trong lòng y bỗng sinh ra một chút vui mừng rất kín đáo. Y không phải không còn hữu dụng vì không làm kiếm trong tay hắn; y chỉ đang dùng một cách khác đi cùng hắn.
Tạ Hàn Chi nâng tay, kiếm khí trắng bạc ngưng thành một thanh trường kiếm rộng hơn bình thường, lơ lửng trước mặt. Hắn bước lên trước, sau đó đưa tay về phía Linh Tịch. Linh Tịch nhìn bàn tay ấy, nhất thời không phản ứng, bởi chủ nhân rất ít khi chủ động đưa tay cho y như vậy. Trước kia đa phần là y kéo tay áo, y dựa gần, y gọi chủ nhân; còn bây giờ Tạ Hàn Chi đứng trên kiếm khí, bàn tay mở ra trước mặt y, bình tĩnh chờ y đặt tay vào.
“Lên.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch lập tức đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Bàn tay chủ nhân vẫn lạnh, nhưng không khiến y rét, ngược lại ổn định hơn cả kiếm ấn. Y được kéo lên kiếm khí, đứng phía sau Tạ Hàn Chi, ban đầu hơi lảo đảo vì mặt kiếm dưới chân không giống nền đất, nhưng rất nhanh đã được một đạo linh lực đỡ lấy eo. Y theo bản năng muốn nắm tay áo hắn, lại nhớ đang ngự kiếm trên cao, chỉ nắm tay áo có thể không an toàn, bèn do dự hỏi: “Chủ nhân, ta có thể vịn người không?”
Mục Trường Uyên vừa đứng lên kiếm ngắn ở bên cạnh đã lập tức quay đầu nhìn mây, tỏ vẻ mình không nghe thấy. Tạ Hàn Chi im lặng một lát, rồi nói: “Có thể.”
Linh Tịch cẩn thận đưa tay nắm lấy vạt áo sau lưng hắn, không ôm, chỉ vịn rất nhẹ. Kiếm khí lập tức bay lên khỏi sườn núi, gió đêm đập vào mặt khiến áo choàng của y phất ra phía sau, sương mù Hắc Thủy Lĩnh nhanh chóng lùi xuống dưới chân. Y mở to mắt nhìn núi rừng trôi qua bên dưới, vừa sợ vừa kinh ngạc, nhưng vì phía trước là lưng Tạ Hàn Chi, y không thấy hoảng loạn. Ngự kiếm bằng thân người hóa ra khác hẳn nằm trong vỏ kiếm; thế giới không còn là tiếng gió lướt qua thân kiếm, mà là bầu trời rộng mở ngay trước mắt, là ánh bạch cốt xa xa như lửa ma, là bàn tay mình đang thật sự nắm lấy áo chủ nhân.
Bạch Cốt trận cách Hắc Thủy Lĩnh không xa, nằm trong một thung lũng cũ từng là nơi mai táng người chết sau trận ma loạn. Trăng bị mây che khuất, nhưng cả thung lũng vẫn sáng trắng vì vô số xương khô lộ ra khỏi mặt đất, có xương người, xương thú, thậm chí có cả xương yêu vật khổng lồ bị ma khí ăn mòn đến rỗng ruột. Giữa thung lũng có một cây khô không lá, trên cành treo từng dải vải trắng mục nát, gió thổi qua phát ra tiếng lách cách như xương va vào nhau. Tiếng gọi giả giọng Tạ Hàn Chi phát ra từ dưới gốc cây ấy, từng tiếng từng tiếng gọi Linh Tịch, dịu dàng giả tạo đến mức khiến y rùng mình.
Ba người hạ xuống bên ngoài trận. Mục Trường Uyên đặt trận bàn lên đất, nhanh chóng xác định phạm vi huyết chú, còn Tạ Hàn Chi kiểm tra linh mạch cho Linh Tịch lần nữa. Linh Tịch không nghe theo tiếng gọi, nhưng cổ tay vẫn nóng lên vì ma văn cộng hưởng với Bạch Cốt trận. Khác với Hắc Thủy dùng tàn linh kiếm phôi, nơi này tràn ngập tử khí của người từng bị hiến tế. Những bộ xương dưới đất không còn linh hồn hoàn chỉnh, chỉ còn ký ức chết chóc bị huyết trì chi chủ dùng làm trận dẫn, trong đó có lẽ cất giấu phần ký ức mà Linh Tịch sợ nhất: máu nuôi kiếm không phải tự sinh ra, mà đến từ vô số người sống từng bị ném vào huyết trì.
“Trận này nhắm vào lòng thương hại.” Mục Trường Uyên nói, giọng trầm xuống. “Nó sẽ cho Linh Tịch thấy người chết vì huyết trì, khiến y nghĩ sự tồn tại của mình được đổi bằng mạng người. Hắc Thủy khiến y áy náy với kiếm phôi, Bạch Cốt sẽ khiến y áy náy với người bị hiến tế. Huyết trì chi chủ muốn dùng từng tầng tội nghiệt không thuộc về y ép y tự nhận mình là chìa khóa tội lỗi.”
Linh Tịch đứng yên nghe, sắc mặt trắng nhưng không lùi. “Những người đó thật sự chết vì luyện kiếm sao?”
Tạ Hàn Chi đáp: “Phải.”
“Vì luyện Tịch Tuyết?”
“Vì huyết trì chi chủ muốn luyện huyết kiếm.” Tạ Hàn Chi nhìn thẳng vào y, không để y tự đem tội kéo về người mình, “Không phải vì ngươi muốn được sinh ra.”
Linh Tịch im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Ta nhớ. Không phải vì ta muốn được sinh ra. Nhưng nếu họ từng vì huyết trì mà chết, ta vẫn muốn biết trong trận này có thứ gì bị giữ lại.”
“Lần này không được tự mở linh thức quá sâu.” Tạ Hàn Chi nói. “Người chết khác kiếm phôi. Kiếm phôi cùng nguồn với ngươi, ánh bạc của ngươi có thể dẫn chúng đi; nhưng bạch cốt là tử oán của người sống, nếu để chúng nhập vào linh đài, ngươi sẽ nhìn thấy cái chết của họ.”
Linh Tịch hỏi: “Sẽ đau hơn Hắc Thủy sao?”
“Sẽ.”
Y nắm nhẹ tay áo hắn. “Vậy chủ nhân phải gọi ta lớn hơn một chút. Ta sợ mình nghe không rõ.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, cuối cùng nâng tay đặt lên cổ tay y. Kiếm ấn bạc sáng hơn, hai chữ Linh Tịch do hắn viết cũng hiện rõ dưới lớp vải tay áo. “Ta sẽ gọi.”
Mục Trường Uyên mở trận bàn, tạo ra một con đường tạm thời xuyên qua tầng ngoài của Bạch Cốt trận. Khi ba người bước vào, mặt đất dưới chân lập tức vang lên tiếng xương nứt rất khẽ, như có vô số bàn tay khô gầy đang trở mình dưới lớp đất lạnh. Linh Tịch đi giữa hai người, cố giữ khí tức ổn định, nhưng mỗi bước đi qua, trước mắt y lại thoáng hiện ra một mảnh hình ảnh lạ: một phụ nhân ôm con bị kéo vào huyết trận, một thiếu niên hái thuốc bị ma tu bắt đi, một kiếm tu trẻ tuổi của tiên môn nhỏ bị trói trên cọc tế, từng người đều không biết vì sao mình phải chết, chỉ nghe thấy tiếng cười áo đỏ nói máu càng sạch thì kiếm càng sáng.
Y dừng bước, hô hấp hơi loạn. Tạ Hàn Chi lập tức gọi: “Linh Tịch.”
Kiếm ấn sáng lên. Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt vừa bị kéo vào huyễn cảnh liền dần tỉnh lại. “Chủ nhân, ta thấy họ.”
“Nhìn ta.”
“Ta đang nhìn.” Y nói rất nhẹ, nhưng giọng vẫn run. “Ta biết không phải lỗi của ta, nhưng nhìn thấy vẫn đau.”
“Đau thì dừng.”
Linh Tịch lắc đầu. “Chưa cần dừng. Nếu họ bị giữ ở đây, ta muốn biết họ muốn gì.”
Mục Trường Uyên nhìn thiếu niên phía trước, trong lòng càng thêm nặng. Linh Tịch không phải người can đảm vì không biết sợ; trái lại y sợ rất rõ, đau rất rõ, cũng biết mình có thể bị kéo đi. Nhưng y vẫn muốn nghe. Loại kiên trì này không giống kiếm sắc chém thẳng, mà giống một ánh tuyết nhỏ cố soi xuống nơi tối, yếu nhưng không chịu tắt. Hắn đưa mắt sang Tạ Hàn Chi, thấy vị kiếm tu vô tình kia từ đầu đến cuối đều đặt một phần linh lực trên người Linh Tịch, ánh mắt lạnh, nhưng sự bảo hộ gần như không để lại khe hở.
Đến gần cây khô giữa trận, tiếng gọi giả của Tạ Hàn Chi bỗng ngừng lại. Thay vào đó là tiếng khóc của vô số người, không còn mơ hồ như hạc giấy đêm qua mà rõ ràng đến mức như đứng sát bên tai. Những bộ xương quanh gốc cây chậm rãi ngồi dậy, hốc mắt trống rỗng nhìn về phía Linh Tịch, từng người đều mở miệng hỏi vì sao. Vì sao máu của họ phải nuôi kiếm, vì sao con họ chết trong huyết trì, vì sao thanh kiếm ấy được mang đi mà họ chỉ còn xương trắng dưới đất. Oán khí không mang sát ý mạnh, nhưng từng câu đều như gai nhỏ đâm vào linh thức, khiến ma văn trên cổ tay y nóng rực.
Huyết trì chi chủ không hiện thân, nhưng giọng hắn vang lên từ thân cây khô. “Linh Tịch, ngươi nghe thấy không? Tên mới của ngươi sạch sẽ như vậy, nhưng thân kiếm của ngươi từng uống máu họ. Ngươi nói mình không thuộc về ta, vậy ngươi thuộc về ai? Thuộc về Tạ Hàn Chi sao? Hắn biết ngươi được luyện từ bao nhiêu mạng người, nhưng vẫn dùng ngươi nghìn năm, vẫn để ngươi chém yêu trừ ma dưới danh chính đạo. Các ngươi có khác ta bao nhiêu?”
Linh Tịch run lên. Không phải vì y tin lời hắn hoàn toàn, mà vì nỗi đau của bạch cốt quá thật. Máu từng chạm vào thân kiếm, tiếng khóc từng vang quanh huyết trì, những thứ ấy không thể chỉ vì Tạ Hàn Chi nói không phải lỗi của y mà biến mất. Y cúi đầu nhìn hai tay mình, trong thoáng chốc lại thấy máu đỏ chảy qua lòng bàn tay, dù hiện tại tay y sạch sẽ đến gần như trong suốt. Y muốn gọi chủ nhân, nhưng giọng của huyết trì chi chủ bỗng biến thành giọng Tạ Hàn Chi, lạnh nhạt mà rõ ràng: “Linh Tịch, ngươi vốn nên ở trong vỏ.”
Kiếm ấn không sáng. Linh Tịch nhắm mắt, cắn chặt môi đến trắng bệch. Giọng kia tiếp tục vang lên, lần này giống hệt Tạ Hàn Chi lúc mới gặp y hóa hình, từng chữ đều như kéo lại cảm giác bị ghét bỏ ban đầu. “Ngươi là kiếm. Kiếm nên ở trong vỏ. Biến về đi. Đừng làm người nữa.”
Tạ Hàn Chi sắc mặt lạnh đến đáng sợ. Hắn nâng tay định chém nát cây khô, nhưng Linh Tịch bỗng nắm lấy tay hắn. Bàn tay y rất lạnh, run nhẹ, nhưng vẫn cố giữ hắn lại. “Chủ nhân, để ta đáp.”
“Linh Tịch.”
“Ta biết không phải người.” Y mở mắt, trong mắt có nước nhưng không rơi xuống. “Kiếm ấn không sáng, nên ta biết không phải người. Nhưng những lời đó… ta từng sợ là thật. Nếu ta không tự đáp, lần sau hắn vẫn sẽ dùng nó gọi ta.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Hắn có thể chém nát tất cả giọng giả, nhưng không thể chém thay nỗi sợ từng sinh ra trong lòng Linh Tịch. Thiếu niên này cần tự nói với bóng ma kia rằng y không còn bị những câu đầu tiên của chủ nhân làm tổn thương đến mức muốn biến về vỏ kiếm nữa. Hắn cuối cùng thu kiếm ý lại một phần, nhưng bàn tay vẫn đặt sau lưng y, sẵn sàng kéo y về bất cứ lúc nào.
Linh Tịch bước lên một bước, nhìn cây khô giữa bạch cốt. “Ngươi học giọng chủ nhân không giống. Chủ nhân từng muốn ta biến về kiếm, ta biết. Lúc đó ta buồn, cũng sợ chủ nhân ghét ta. Nhưng chủ nhân sau đó dạy ta đi đường, dạy ta uống nước, dạy ta viết tên, còn nói sau này để ta tự chọn. Ngươi chỉ học lời lạnh nhất của chủ nhân, nhưng không học được những chuyện chủ nhân đã làm cho ta.”
Giọng giả của Tạ Hàn Chi lạnh xuống. “Vậy máu trên thân kiếm thì sao? Ngươi có dám nói mình sạch không?”
“Ta không biết sạch là gì.” Linh Tịch nhìn những bộ xương quanh mình, giọng chậm nhưng rất rõ. “Nếu sạch là chưa từng chạm vào máu, vậy Tịch Tuyết không sạch, chủ nhân cũng không sạch, kiếm tu trong thiên hạ đều không sạch. Nhưng nếu sạch là không muốn dùng máu vô tội để thành toàn chính mình, vậy ta không muốn. Ta không muốn họ chết vì ta, cũng không muốn ngươi dùng cái chết của họ bắt ta quay về làm chìa khóa cho ngươi.”
Bạch cốt quanh gốc cây khẽ rung lên. Những tiếng hỏi vì sao dần nhỏ xuống, như đang lắng nghe thiếu niên đứng giữa trận. Linh Tịch nắm chặt cổ tay áo, cố chịu đau trong linh thai, tiếp tục nói: “Ta không thể trả mạng cho họ, cũng không thể nói họ không nên oán. Nếu họ muốn oán huyết trì, oán người giết họ, oán thanh kiếm từng được nuôi bằng máu họ, ta sẽ nghe. Nhưng ta sẽ không vì áy náy mà giúp ngươi mở huyết trì, vì như vậy chỉ khiến nhiều người chết hơn. Nếu ta thật sự từng được máu họ giữ lại một phần linh tính, vậy hôm nay ta dùng phần linh tính ấy đưa họ ra khỏi trận, không để ngươi dùng họ thêm nữa.”
Tạ Hàn Chi nhìn bóng lưng Linh Tịch, ánh mắt yên lặng nhưng sâu hơn trước rất nhiều. Mục Trường Uyên đứng bên cạnh cũng không nói gì. Bọn họ đều nghe được sự vụng về trong lời y, không hoa mỹ, không phải đạo lý cao xa, chỉ là một kiếm linh mới học làm người cố gắng phân biệt đúng sai bằng cách đơn giản nhất. Nhưng chính sự đơn giản ấy lại khiến Bạch Cốt trận dao động, bởi huyết trì chi chủ dùng oán khí để ép y tự nhận tội, còn y không trốn tránh oán khí, cũng không để nó biến thành dây buộc mình.
Từ dưới gốc cây khô, một bộ xương nhỏ bỗng bò ra. Đó là hài cốt của một đứa trẻ, xương tay còn ôm một mảnh chuôi kiếm gãy, hốc mắt trống rỗng ngẩng lên nhìn Linh Tịch. Giọng trẻ con đêm qua lại vang lên, nhưng lần này không còn bị hạc giấy bóp méo. “Ta lạnh.”
Linh Tịch ngồi xổm xuống, nhưng chưa chạm vào nó ngay mà quay đầu nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi nói: “Không được chạm trực tiếp.”
Y gật đầu, dùng ánh bạc của kiếm tâm ngưng thành một sợi rất mỏng, nhẹ nhàng phủ lên mảnh chuôi kiếm trong tay bộ xương nhỏ. “Ta không biết làm sao để ngươi không lạnh. Nhưng ta có thể đưa ngươi rời khỏi trận này.”
Bộ xương nhỏ nghiêng đầu, như không hiểu rời khỏi là gì. Sau đó, từ mảnh chuôi kiếm gãy hiện ra một điểm sáng yếu ớt, không phải linh hồn hoàn chỉnh, mà chỉ là chấp niệm cuối cùng của đứa trẻ bị hiến tế và kiếm phôi chưa thành. “Ngươi… không phải hắn.”
“Ta không phải.” Linh Tịch đáp.
“Ngươi cũng đau.”
“Ừ.”
“Vậy đừng về hồ.”
Linh Tịch khẽ gật đầu, nước mắt cuối cùng rơi xuống một giọt. “Ta không về.”
Điểm sáng kia run lên, rồi chậm rãi bay lên khỏi bộ xương nhỏ. Ngay khi nó rời khỏi mảnh chuôi kiếm, những bộ xương quanh gốc cây lần lượt phát ra ánh sáng nhạt. Không phải tất cả oán khí đều biến mất, nhưng phần bị huyết trì chi chủ cưỡng ép giữ lại bắt đầu lỏng ra. Mục Trường Uyên lập tức kết trận siêu độ, thanh quang phủ xuống cả thung lũng, còn Tạ Hàn Chi dùng kiếm khí chém đứt từng sợi ma văn bám vào xương trắng. Linh Tịch đứng giữa ánh sáng, dùng linh thức của mình làm dẫn, không để oán khí xông vào linh đài mà chỉ mở một con đường nhỏ cho những chấp niệm còn tỉnh táo rời khỏi Bạch Cốt trận.
Huyết trì chi chủ rốt cuộc không giữ được bình tĩnh. Cây khô giữa trận nứt toạc, bên trong trào ra huyết quang đỏ sẫm, hóa thành một gương mặt lớn méo mó trên không trung. “Ngu xuẩn! Ngươi nghĩ chúng cảm tạ ngươi sao? Chúng chỉ là tàn niệm, siêu độ rồi sẽ tan. Còn ngươi thì sao? Mỗi lần phá một mắt trận, Huyết La ấn sẽ ăn sâu hơn vào linh thai của ngươi. Tạ Hàn Chi không nói cho ngươi biết đúng không? Muốn cứu chúng, ngươi phải dùng chính mình làm vật thay thế!”
Linh Tịch khựng lại. Tạ Hàn Chi ánh mắt lạnh lẽo, một kiếm chém thẳng lên gương mặt máu, nhưng tiếng cười kia vẫn xuyên qua trận pháp lọt vào tai y. “Hắc Thủy trao ánh bạc cho ngươi, Bạch Cốt trao oán nghiệp cho ngươi. Ngươi càng cứu nhiều, càng gánh nhiều. Đến cuối cùng, ngươi sẽ không cần ta kéo về huyết trì, chính ngươi sẽ trở thành huyết trì mới.”
Mục Trường Uyên biến sắc, lập tức kiểm tra linh khí quanh Linh Tịch. Quả nhiên, dưới ánh bạc sạch sẽ vừa nhận từ kiếm phôi, có một tầng khí xám rất mỏng đang bám vào linh thai y, chính là oán nghiệp còn sót của Bạch Cốt trận. Nó không phải ma khí, nên kiếm ấn của Tạ Hàn Chi không lập tức bài xích; nhưng nếu tích tụ quá nhiều, linh thể Linh Tịch sẽ bị kéo nặng, đến khi đủ bốn mắt trận có lẽ sẽ thành vật chứa mới. Huyết trì chi chủ không chỉ muốn dụ y mở phong ấn, còn muốn mượn lòng thương hại của y gom đủ những thứ bị phong ở bốn trận.
Tạ Hàn Chi lập tức nắm lấy vai Linh Tịch, giọng trầm xuống. “Dừng.”
Linh Tịch quay đầu nhìn hắn. “Nhưng còn một nửa chưa đi.”
“Dừng lại.”
Y nhìn những điểm sáng quanh gốc cây, trong mắt lộ rõ giằng co. Dừng lại là an toàn cho y, nhưng những chấp niệm vừa tỉnh sẽ lại bị huyết trì chi chủ kéo về. Tiếp tục thì y có thể thật sự gánh lấy oán nghiệp. Y nhớ mình đã hứa không tự ép quá mức, cũng nhớ Tạ Hàn Chi nói quá một khắc sẽ kéo y về. Nhưng trước mặt y, bộ xương nhỏ kia vẫn còn một nửa điểm sáng mắc trên ma văn, tiếng trẻ con rất khẽ gọi lạnh quá.
“Chủ nhân.” Linh Tịch nắm lấy tay hắn, giọng run nhưng không lảng tránh. “Ta biết mình đã hứa. Ta không muốn nuốt lời. Nhưng nếu bây giờ dừng lại, nó sẽ bị kéo về.”
“Ta chém trận.”
“Nó sẽ tan cùng trận sao?”
Tạ Hàn Chi im lặng. Câu trả lời ấy Linh Tịch đã hiểu. Y mím môi, nước mắt chưa khô trên mặt, nhưng ánh mắt lại kiên quyết hơn. “Vậy cho ta thêm nửa khắc. Chỉ nửa khắc. Nếu oán nghiệp vào thêm, chủ nhân kéo ra giúp ta. Nếu kéo không ra, ta sẽ chịu. Nhưng ta không muốn để tiếng khóc này theo ta đến Huyết La thành.”
“Linh Tịch.” Tạ Hàn Chi lần đầu gọi tên y bằng giọng nghiêm khắc đến vậy. “Ngươi đang lấy mình ra đổi.”
“Ta biết.” Y đáp, rất nhẹ, “Nhưng lần này là ta tự chọn. Không phải hắn ép ta, cũng không phải ta tự trách. Ta chỉ muốn làm chuyện ta nghĩ là đúng. Chủ nhân đã nói để ta tự chọn, vậy lần này cho ta chọn được không?”
Không khí trong Bạch Cốt trận như bị kéo căng đến cực hạn. Mục Trường Uyên muốn khuyên, nhưng nhìn Tạ Hàn Chi lại thôi. Đây là lựa chọn của Linh Tịch, cũng là giới hạn mà Tạ Hàn Chi phải học cách đối mặt. Bảo hộ một người không khó, khó là khi người đó muốn bước vào nguy hiểm vì điều mình tin, người bảo hộ có thể đứng bên cạnh hay chỉ biết cắt đứt con đường của y. Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch rất lâu, cuối cùng bàn tay đặt trên vai y siết lại rồi buông ra một phần.
“Nửa khắc.” Hắn nói, giọng lạnh đến mức gần như kết băng. “Không hơn.”
Linh Tịch gật đầu. “Cảm ơn chủ nhân.”
Nửa khắc sau đó, Bạch Cốt trận sáng lên đến chói mắt. Linh Tịch dùng ánh bạc dẫn chấp niệm cuối cùng ra khỏi bộ xương nhỏ, Tạ Hàn Chi dùng kiếm ý chém ma văn bám quanh từng mảnh cốt, còn Mục Trường Uyên mở trận thanh quang giữ oán nghiệp không tràn vào Linh Tịch quá nhanh. Huyết trì chi chủ gào thét trong cây khô, không ngừng biến giọng thành Tạ Hàn Chi gọi y trở về, nhưng lần này Linh Tịch không dao động. Kiếm ấn không sáng, chủ nhân thật đang đứng sau lưng y, bàn tay lạnh mà ổn đặt giữa lưng y, đó mới là đường về.
Khi điểm sáng cuối cùng rời khỏi Bạch Cốt trận, cây khô giữa thung lũng vỡ nát. Vô số xương trắng trên mặt đất hóa thành bụi xám, không còn tiếng khóc, không còn tiếng chất vấn, chỉ còn gió đêm thổi qua thung lũng trống trải. Nhưng Linh Tịch cũng ngã xuống cùng lúc. Tạ Hàn Chi ôm lấy y, lập tức dùng linh lực kiểm tra linh thai, sắc mặt lạnh đến mức Mục Trường Uyên cũng thấy tim mình trầm xuống. Trong linh thể Linh Tịch có thêm một tầng khí xám mỏng, không nhiều, nhưng thật sự bám vào ánh bạc của Hắc Thủy, như hai mảnh nhân quả vừa được y mang ra khỏi trận.
Linh Tịch mở mắt rất chậm. “Chủ nhân, ta có nuốt lời không?”
“Không.” Tạ Hàn Chi đáp, giọng trầm đến khàn đi rất nhẹ.
“Ta dừng trong nửa khắc.”
“Ừ.”
“Vậy ta có làm tốt không?”
Tạ Hàn Chi nhìn gương mặt tái nhợt của y, môi mỏng mím thành một đường. Hắn tức giận, nhưng không thể nói y sai; hắn đau lòng, nhưng chính hắn chưa từng học cách thừa nhận loại cảm xúc ấy. Cuối cùng hắn chỉ ôm y chặt hơn một chút, dùng áo choàng bọc kín người trong lòng, giọng nói thấp đến mức chỉ Linh Tịch nghe thấy. “Làm tốt. Nhưng lần sau không được lấy mình ra đổi như vậy.”
Linh Tịch yên tâm nhắm mắt một chút, rồi lại cố mở ra. “Nhưng nếu lần sau cũng cần chọn thì sao?”
Tạ Hàn Chi không đáp ngay. Linh Tịch nhìn hắn, ánh mắt mệt nhưng trong veo, như thật sự muốn một câu trả lời chứ không phải cãi lời. Rất lâu sau, Tạ Hàn Chi mới nói: “Vậy phải nói với ta trước.”
“Chủ nhân sẽ cho ta chọn sao?”
“Ta sẽ cùng ngươi chọn.”
Linh Tịch ngẩn ra, sau đó khóe môi chậm rãi cong lên. Câu này đối với y còn quan trọng hơn bất kỳ lời khen nào, bởi nó không phải “ta cho phép ngươi”, cũng không phải “ngươi nghe lời ta”, mà là “ta cùng ngươi”. Y mệt đến mức không nói được thêm, chỉ dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào kiếm ấn trên cổ tay, như muốn ghi nhớ cảm giác này thật sâu.
Mục Trường Uyên thu lại trận bàn, vẻ mặt nặng nề. “Bạch Cốt trận phá rồi, nhưng huyết trì chi chủ nói không sai. Linh Tịch hiện tại mang theo ánh bạc của Hắc Thủy và oán nghiệp của Bạch Cốt. Nếu hai trận còn lại cũng như vậy, chưa đến Huyết La cố thành y đã thành vật chứa nửa hoàn chỉnh. Chúng ta phải tìm cách tách những thứ này ra trước khi phá trận tiếp theo.”
Tạ Hàn Chi ôm Linh Tịch đứng dậy. “Có cách.”
Mục Trường Uyên nhìn hắn. “Cách gì?”
“Dùng kiếm tâm của ta tạm chứa.”
Mục Trường Uyên sắc mặt lập tức đổi. “Ngươi điên rồi? Kiếm tâm của ngươi là căn cơ Đại Thừa, cũng là đạo tâm vô tình của ngươi. Ánh bạc thì thôi, nhưng oán nghiệp Bạch Cốt nếu nhập kiếm tâm, nó sẽ kéo theo nhân quả người chết. Ngươi không sợ đạo tâm bị nhiễu sao?”
Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch trong lòng. Y đã ngủ mê vì quá mệt, hàng mi còn vương nước mắt, cổ tay dưới phù bạc hiện lên một chút xám nhạt khó thấy. Hắn đưa tay phủ lên đó, giọng bình tĩnh như đang nói chuyện không đáng kể. “Y chịu được, ta vì sao không chịu được?”
Mục Trường Uyên nghẹn lại. Hắn biết mình không khuyên nổi Tạ Hàn Chi, nhưng vẫn lạnh giọng nói: “Hàn Chi, ngươi phải nghĩ rõ. Ngươi tu vô tình kiếm đạo nghìn năm, nếu nhận oán nghiệp thay y, đạo tâm chắc chắn sinh biến. Đến lúc đó ngươi còn là Tạ Hàn Chi hiện tại sao?”
Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn Linh Tịch, trong đầu bỗng nhớ đến rất nhiều khoảnh khắc mấy ngày qua. Thiếu niên vừa hóa hình ôm tay áo hắn gọi chủ nhân, vụng về uống nước, học đi đường, cất dây buộc tóc, chia nửa viên linh quả, đứng giữa Hắc Thủy nói mình chưa từng thuộc về huyết trì chi chủ, đứng trong Bạch Cốt nói mình muốn làm chuyện đúng. Những điều đó từng chút một rơi vào đạo tâm vốn đóng băng của hắn, nếu nói sinh biến, có lẽ từ đêm Tịch Tuyết hóa linh đã bắt đầu rồi.
“Ta hiện tại không phải cũng đã khác sao?” Hắn nói.
Mục Trường Uyên im lặng. Gió đêm thổi qua Bạch Cốt thung lũng trống rỗng, cuốn bụi xám tản vào màn đêm. Rất lâu sau, hắn thở dài một hơi, không khuyên nữa. “Trước tiên rời khỏi đây. Tìm nơi an toàn rồi bàn. Nếu ngươi thật sự muốn dùng kiếm tâm chứa oán nghiệp thay y, ta phải hộ pháp, không thể làm qua loa.”
Tạ Hàn Chi gật đầu, ôm Linh Tịch bước ra khỏi thung lũng. Lần này Linh Tịch không còn sức nhắc có chưởng môn bên cạnh, cũng không còn sức nói mình có thể tự đứng. Y ngủ trong lòng Tạ Hàn Chi, tay vẫn nắm một góc áo hắn theo bản năng, như dù chìm vào mệt mỏi cũng biết nơi nào là đường về. Tạ Hàn Chi để y nắm, còn dùng áo choàng che gió đêm cho y, bước chân ổn định hơn bất kỳ lúc nào.
Ở nơi rất xa, trong bóng tối phía Huyết La cố thành, một người áo xám chậm rãi mở mắt. Thẩm Vô Cữu đứng trước một tấm bia đá nứt, trên mặt bia có hai đường huyết quang vừa tắt, tượng trưng Hắc Thủy và Bạch Cốt đã bị phá. Sắc mặt hắn rất khó coi, nhưng giọng của huyết trì chi chủ từ dưới bia đá lại không hề tức giận, ngược lại còn mang theo ý cười sâu hơn.
“Đừng lo. Nó càng cứu, càng gánh. Tạ Hàn Chi càng thương nó, càng dễ thay nó chịu.”
Thẩm Vô Cữu nhíu mày. “Nếu Tạ Hàn Chi thật sự dùng kiếm tâm nhận oán nghiệp, hắn có thể vẫn áp chế được.”
“Áp chế được oán nghiệp, áp chế được nhân quả, nhưng áp chế được tình sao?” Giọng kia cười khàn, từng chữ như máu thấm vào đá. “Một kiếm tu vô tình đạo bắt đầu biết đau lòng vì kiếm linh của mình, đó mới là vết nứt đẹp nhất. Chờ đến Tàn Đăng trận, ngươi sẽ thấy hắn tự tay phá đạo tâm của mình.”
Thẩm Vô Cữu nhìn về phía đông, nơi Tạ Hàn Chi đang đưa Linh Tịch rời khỏi Bạch Cốt thung lũng. Trong mắt hắn hiện lên một tia do dự rất nhanh, nhưng cuối cùng vẫn bị tham niệm phá cảnh Đại Thừa đè xuống. Hắn siết chặt tay, huyết phù trong tay áo cháy lên lần nữa, ánh lửa đỏ chiếu lên gương mặt xám lạnh.
Cách rằm tháng bảy còn bốn ngày.
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0