Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

KIẾM LINH CỦA TRƯỞNG LÃO TIÊN MÔN

Chương 2: Làm Người Khó Hơn Làm Kiếm

Chương 1: Tịch Tuyết Hóa Linh Chương 2: Làm Người Khó Hơn Làm Kiếm Chương 3: Dấu Ấn Huyết La Chương 4: Kiếm Đồng Của Cô Hàn Phong Chương 5: Đường Về Cố Thành Chương 6: Tiếng Gọi Dưới Hắc Thủy Lĩnh Chương 7: Bạch Cốt Gọi Tên Chương 8: Tàn Đăng Chiếu Tâm Chương 9: Vô Thanh Vô Tức Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm Chương 11: Về Lại Cô Hàn Phong Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan Chương 13: Ngọt Sau Tuyết Lạnh Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ Chương 15: Đạo Lữ Dưới Tuyết Xuân Chương 16: Phiên Ngoại: Linh Quả Chín Rồi

Thanh kiếm nhỏ nằm nghiêng trên án, thân kiếm bạc trắng chỉ dài bằng bàn tay, hoa văn trên vỏ kiếm vẫn là đường sương tuyết quen thuộc của Tịch Tuyết, nhưng vì hình thái bị thu nhỏ quá mức nên trông chẳng còn nửa phần uy thế của thần binh từng chém yêu tà khắp Ma Vực. Tạ Hàn Chi nhìn nó rất lâu, lâu đến mức ánh nến trên án khẽ lay động mấy lần, còn thanh kiếm nhỏ kia cũng vì bị hắn nhìn chăm chú mà run lên yếu ớt, giống như một thiếu niên mới làm sai chuyện đang cố giấu mặt trong chăn. Hàn Ngọc điện vẫn lạnh như trước, tuyết ngoài cửa vẫn rơi như trước, nhưng chỉ vì một thanh kiếm nhỏ biết nói, tất cả vẻ tĩnh mịch nghìn năm dường như đều nứt ra một đường rất mảnh.

Tạ Hàn Chi đưa tay nhấc thanh kiếm nhỏ lên. Chuôi kiếm rơi vào đầu ngón tay hắn, nhẹ hơn Tịch Tuyết nguyên bản rất nhiều, linh khí bên trong hỗn loạn nhưng không nguy hiểm, chỉ là kiếm linh vừa ngủ say đã vô thức muốn trở về bên cạnh chủ nhân, kết quả vận linh sai cách nên biến thành dáng vẻ nửa kiếm nửa linh thế này. Hắn từng đọc cổ tịch về thần binh hóa linh, nhưng trong cổ tịch chỉ ghi rằng kiếm linh thành hình cần thiên thời địa lợi, sau khi hóa linh có thể thông nhân ngôn, nhập kiếm thân, phụng chủ nhân, hoàn toàn không có nửa chữ nào nói đến chuyện thần kiếm Đại Thừa biến thành một thanh kiếm nhỏ bằng bàn tay rồi dùng giọng buồn ngủ than rằng mình biến về sai rồi.

“Linh Tịch.” Tạ Hàn Chi gọi.

Thanh kiếm nhỏ khẽ ngân lên, giọng thiếu niên truyền ra từ thân kiếm, vừa mơ hồ vừa mềm vì chưa tỉnh hẳn: “Chủ nhân, ta ở đây.”

“Ngươi tự biến về hình người.”

“Ta thử rồi.” Linh Tịch dừng một chút, thân kiếm nhỏ khẽ lắc như đang cố gắng, sau đó linh quang lóe lên yếu ớt rồi tắt ngay, giọng y càng thêm tủi thân, “Không được. Ta hình như bị kẹt rồi.”

Tạ Hàn Chi im lặng nhìn thanh kiếm nhỏ trong tay. Nếu đổi thành pháp khí khác xảy ra dị trạng, hắn chỉ cần dùng kiếm ý cắt bỏ tạp niệm, cưỡng ép quy nguyên là được; nhưng đây là Tịch Tuyết, là bản mệnh kiếm cùng hắn đồng sinh cộng cảm hơn nghìn năm, hiện tại còn có linh thức hoàn chỉnh. Hắn không thể mạnh tay, cũng không thể mặc kệ y dùng hình thái méo mó này tiêu hao linh khí, đành đặt thanh kiếm nhỏ trở lại án, dùng hai ngón tay điểm lên thân kiếm, truyền linh lực thật chậm vào trong. Linh lực của hắn vốn lạnh, mang theo khí tức tuyết núi và kiếm ý vô tình, nhưng đối với Linh Tịch lại giống dòng nước quen thuộc nhất, vừa chạm vào đã khiến thân kiếm nhỏ ngừng run.

“Đừng chống lại.” Tạ Hàn Chi nói.

“Ta không chống lại chủ nhân.” Linh Tịch đáp rất nhanh, giọng nói vì được linh lực bao bọc mà tỉnh hơn một chút, “Ta chỉ không biết phải đi theo hướng nào. Khi làm kiếm, ta chỉ cần ở trong tay chủ nhân là được, chủ nhân muốn ta ra khỏi vỏ thì ta ra khỏi vỏ, muốn ta giết ai thì ta giết ai. Nhưng làm người phải tự đi, tự đứng, tự thở, bây giờ muốn biến về cũng phải tự tìm đường, ta tìm không thấy.”

Lời ấy rơi xuống trong điện, nhẹ đến mức gần như bị tiếng tuyết ngoài cửa che mất, nhưng Tạ Hàn Chi vẫn nghe rõ từng chữ. Hắn cúi mắt nhìn thanh kiếm nhỏ, trong lòng chợt hiểu vì sao Linh Tịch vừa hóa hình đã lệ thuộc vào hắn đến vậy. Suốt nghìn năm qua, Tịch Tuyết không có lựa chọn riêng, không có đường riêng, tất cả phản ứng đều dựa theo kiếm ý của hắn; nay bỗng có thân người, có linh mạch, có cảm xúc, y giống một đứa trẻ bị đặt giữa cõi nhân gian rộng lớn, điều duy nhất còn có thể nhận ra chính là hơi thở của chủ nhân.

Tạ Hàn Chi thu lại vài phần kiếm ý trong linh lực, để khí tức trở nên ôn hòa hơn. Hắn dùng thần thức dẫn Linh Tịch đi qua từng đoạn linh mạch đang rối loạn, chỉ cho y cách thu kiếm khí về linh đài, cách buông hình thái sai lệch, cách nhớ lại thân người vừa được thiên lôi ngưng tụ. Quá trình ấy không khó đối với hắn, nhưng đối với Linh Tịch lại cực kỳ gian nan, thanh kiếm nhỏ trên án lúc sáng lúc tối, khi thì dài thêm một tấc, khi thì lại co nhỏ hơn, cuối cùng linh quang bỗng tản ra như tuyết tan, thiếu niên áo trắng ngã xuống từ giữa ánh sáng, vừa vặn rơi vào vòng tay hắn.

Linh Tịch mở mắt, phát hiện mình lại biến thành người thì vui đến mức lập tức ôm lấy cổ Tạ Hàn Chi. Y chưa hiểu khoảng cách nên dùng sức rất thật, cả người dán vào lồng ngực hắn, tóc mềm quét qua cằm hắn, hơi thở sạch sẽ như tuyết mới hóa thành người. Tạ Hàn Chi cứng người trong nháy mắt, sau đó lập tức đưa tay giữ vai y muốn đẩy ra, nhưng Linh Tịch đã ngẩng mặt cười với hắn, đôi mắt sáng rực như vừa thắng một trận lớn. “Chủ nhân, ta về được rồi.”

Tạ Hàn Chi lạnh mặt sửa lại: “Là biến ra.”

“Nhưng cũng là chủ nhân dạy ta.” Linh Tịch hoàn toàn không để ý sự lạnh nhạt trong giọng hắn, hai tay vẫn ôm hắn không buông, còn cực kỳ nghiêm túc nói tiếp, “Chủ nhân thật lợi hại, trước kia dạy ta chém ma, bây giờ còn dạy ta biến thành người. Vậy ngày mai chủ nhân có dạy ta đi đường không? Ta muốn tự đi theo chủ nhân, như vậy chủ nhân sẽ không phải lúc nào cũng đỡ ta nữa.”

Tạ Hàn Chi nhìn đôi tay đang vòng qua cổ mình, giọng thấp xuống: “Trước tiên học buông tay.”

Linh Tịch nghe lời buông tay ngay, nhưng buông xong lại vì hai chân chưa vững mà nghiêng về phía sau. Tạ Hàn Chi vừa bị ôm đến nhíu mày, cuối cùng vẫn phải đưa tay giữ lấy eo y, tránh để kiếm linh mới hóa hình ngã xuống nền ngọc. Linh Tịch dựa vào tay hắn đứng vững, gương mặt hơi đỏ lên vì biết mình lại gây phiền, nhưng trong mắt không có sợ hãi, chỉ có một chút ngượng ngùng rất trong trẻo. “Chủ nhân, làm người đúng là khó thật.”

“Biết khó thì sớm học biến về kiếm.” Tạ Hàn Chi nói.

Linh Tịch mím môi, nhỏ giọng phản bác: “Nhưng làm người có thể nhìn chủ nhân gần hơn.”

Tạ Hàn Chi không đáp. Hắn đưa y ngồi trở lại bên giường, lần này không lập tức ra ngoài điện mà đứng trước mặt y, dùng linh lực kiểm tra một lượt từ linh đài đến kinh mạch. Sau khi xác nhận việc biến sai vừa rồi không làm tổn hại linh thể, sắc mặt hắn mới dịu xuống một chút rất khó nhận ra. Linh Tịch không biết chủ nhân đang lo lắng, chỉ thấy hắn đứng gần mình liền ngoan ngoãn ngồi yên, đôi mắt cứ theo tay hắn di chuyển, giống như một thanh kiếm từng quen chờ chủ nhân lau thân kiếm sau mỗi lần ra khỏi vỏ.

“Sau này nếu không có ta ở bên cạnh, không được tùy tiện biến hình.” Tạ Hàn Chi nói, “Ngươi chưa khống chế được linh mạch, cưỡng ép hóa kiếm có thể làm tổn thương linh thức. Nếu lại biến thành hình thái vừa rồi, phải giữ nguyên khí tức, không được tự thử lung tung.”

Linh Tịch lập tức gật đầu. “Ta nhớ rồi.”

“Cũng không được nửa đêm chạy ra ngoài.”

“Ta không chạy ra ngoài.” Linh Tịch ngẩng mặt nhìn hắn, ánh mắt rất vô tội, “Ta chỉ muốn về bên cạnh chủ nhân. Trước kia ta đều ngủ trên án kiếm, hôm nay chủ nhân để ta ngủ sau bình phong, ta nhắm mắt một lúc liền thấy nơi đó quá xa. Ta nghĩ nếu biến về kiếm thì có thể nằm lại chỗ cũ, nhưng không ngờ biến sai.”

Tạ Hàn Chi bỗng cảm thấy mình không nên truy cứu đúng sai với một thanh kiếm mới có thân người chưa đầy một canh giờ. Hắn im lặng một lát, cuối cùng phất tay đưa án kiếm trong ngoài điện vào nội thất, đặt cách giường không xa. “Ngủ. Nếu còn thấy xa, ngày mai ta sẽ đưa ngươi đến Kiếm Các.”

Linh Tịch lập tức nằm xuống, kéo chăn lên đến cằm, đôi mắt mở to nhìn hắn như sợ hắn thật sự đổi ý. “Ta ngủ ngay. Chủ nhân đừng đưa ta đi Kiếm Các.”

“Ừ.”

“Cũng đừng để người khác mang ta đi.”

“Ừ.”

“Chủ nhân sẽ ở đây sao?”

Tạ Hàn Chi nhìn y, vốn định nói không, nhưng vừa thấy đầu ngón tay Linh Tịch siết chặt mép chăn, cuối cùng lại đổi thành một câu khác: “Ta nhập định bên án kiếm.”

Linh Tịch nghe vậy mới yên tâm. Y nhắm mắt rất nghe lời, chỉ là sau một lát lại hé mắt nhìn trộm, xác nhận Tạ Hàn Chi thật sự ngồi bên án kiếm không rời đi, khóe môi mới khẽ cong lên. Tạ Hàn Chi thấy hết, nhưng không vạch trần. Hắn ngồi trong ánh đèn lạnh, lưng thẳng như kiếm, thần thức quét qua cấm chế ngoài phong một lượt, lại quay về đặt trên người Linh Tịch, trong lòng hiểu rõ từ đêm nay trở đi, Cô Hàn phong đã không thể trở lại dáng vẻ một người một kiếm yên lặng như trước.

Sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi, trời vừa hửng sáng thì chuông sớm của Thanh Huyền Tiên Môn đã vang qua mười hai ngọn phong. Linh Tịch bị tiếng chuông đánh thức, mở mắt ra đã thấy một mảnh ánh sáng nhạt xuyên qua cửa sổ băng, khác hẳn cảm giác chỉ nghe âm thanh mơ hồ khi còn ở trong thân kiếm. Y ngồi dậy quá nhanh, chăn trượt khỏi vai, tóc dài hơi rối phủ xuống áo trắng, cả người vẫn còn mơ màng nhưng đôi mắt đã tìm chủ nhân trước tiên. Thấy Tạ Hàn Chi đứng bên cửa sổ, y lập tức muốn xuống giường, kết quả chân vừa chạm đất đã mềm đi, nếu không phải Tạ Hàn Chi dùng linh lực đỡ từ xa, y đã ngã nhào xuống nền.

“Chậm.” Tạ Hàn Chi nói.

Linh Tịch ngồi bên mép giường, hơi xấu hổ nhưng vẫn nhìn hắn đầy mong chờ. “Chủ nhân, hôm nay ta học đi đường sao?”

Tạ Hàn Chi xoay người nhìn y. Đêm qua hắn đã nghĩ qua, trước khi Linh Tịch có thể tự kiểm soát hình thái, việc đầu tiên không phải dạy y biến về kiếm, mà là dạy y dùng thân người sống qua vài ngày không tự làm mình bị thương. Nếu không, dù hắn có thể trông chừng nhất thời, cũng không thể bảo đảm y không vì một ý nghĩ đơn giản nào đó mà biến thành kiếm nhỏ rơi vào khe đá hoặc hấp thu linh khí quá mức rồi tự phản phệ. Nghĩ đến đây, Tạ Hàn Chi bỗng cảm thấy việc nuôi một kiếm linh hình người có lẽ còn phiền hơn luyện một thanh kiếm mới từ phôi sắt.

“Trước hết học mặc y phục.” Hắn nói.

Linh Tịch cúi đầu nhìn áo khoác đang phủ lỏng lẻo trên người mình. Lớp linh y do thiên lôi ngưng tụ đã nhạt đi rất nhiều, nếu không thay y phục thật, chỉ cần bước ra khỏi Hàn Ngọc điện liền không hợp lễ nghi. Tạ Hàn Chi phất tay, từ trong tủ ngọc bay ra một bộ y phục trắng sạch, kiểu dáng đơn giản, chất vải mềm hơn đạo bào của hắn rất nhiều, là đồ dự phòng mà Cô Hàn phong chuẩn bị cho đệ tử phụng sự nhưng gần như chưa từng dùng đến. Linh Tịch nhận lấy y phục, nhìn một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu hỏi bằng vẻ nghiêm túc vô cùng: “Chủ nhân, chỗ nào là đầu?”

Tạ Hàn Chi hiếm khi rơi vào trầm mặc. Hắn từng giảng kiếm pháp cho thiên tài trẻ tuổi nhất tiên môn, từng chỉ điểm chưởng môn phá tâm ma, từng đối mặt với ma tôn trước trận mà sắc mặt không đổi, nhưng chưa từng dạy ai phân biệt tay áo và cổ áo. Hắn nhìn Linh Tịch đang cầm ngược y phục, cuối cùng đưa tay lấy lại, dùng linh lực chỉnh thẳng từng lớp áo, rồi đặt trước mặt y. “Tay vào tay áo, đầu qua cổ áo, dây buộc ở eo.”

Linh Tịch gật đầu, vẻ mặt như đang ghi nhớ kiếm quyết thượng cổ. Y thử mặc rất nghiêm túc, nhưng vì chưa quen dùng ngón tay, dây lưng vừa buộc đã rối thành một cục, tay áo bên trái còn bị kéo lệch, lộ ra một đoạn cổ tay trắng đến gần như trong suốt. Y cúi đầu nhìn thành quả của mình, lại nhìn Tạ Hàn Chi, trong mắt hiện ra chút buồn rầu. “Chủ nhân, ta mặc sai rồi.”

Tạ Hàn Chi đi tới trước mặt y. “Đứng yên.”

Linh Tịch lập tức đứng yên. Tạ Hàn Chi đưa tay chỉnh lại cổ áo cho y, động tác không dịu dàng nhưng rất ổn, ngón tay lạnh lẽo lướt qua cần cổ khiến Linh Tịch vô thức rụt vai một chút. Hắn cúi đầu buộc lại dây lưng, vạt áo trắng được chỉnh tề, tóc rối cũng bị hắn dùng một sợi dây bạc buộc gọn sau lưng. Khi mọi thứ xong xuôi, thiếu niên trong gương đồng đã không còn giống linh vật vừa rơi khỏi thiên lôi, mà giống một tiểu đệ tử sạch sẽ của tiên môn, chỉ là ánh mắt quá trong, thần thái quá dính người, nhìn thế nào cũng không giống người đã sống hơn nghìn năm trong thần kiếm.

Linh Tịch nhìn mình trong gương, lại nhìn Tạ Hàn Chi phía sau, bỗng cười rất vui. “Chủ nhân, ta giống người chưa?”

Tạ Hàn Chi đáp: “Miễn cưỡng.”

“Vậy ta có thể đi theo chủ nhân ra ngoài không?”

“Không.”

Nụ cười trên mặt Linh Tịch lập tức khựng lại. Y quay người, không hiểu nhìn hắn, nhưng không dám trực tiếp phản bác như đêm qua, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Vì sao?”

“Ngươi chưa biết đi, chưa biết thu khí tức, cũng chưa biết gặp người ngoài phải nói gì.” Tạ Hàn Chi nhìn y, giọng bình tĩnh mà không cho phép thương lượng, “Trước khi học xong ba việc này, không được rời khỏi Hàn Ngọc điện.”

Linh Tịch cúi đầu nhìn mũi giày trắng mới được Tạ Hàn Chi dùng linh lực đưa đến bên giường. Y mới hóa hình, cảm xúc đến rất nhanh cũng hiện rất rõ, chỉ một câu không được ra ngoài đã khiến ánh sáng trong mắt y tối xuống. Nhưng y không làm ồn, cũng không bướng bỉnh, chỉ nắm nhẹ tay áo mình, cố gắng hiểu lời chủ nhân nói. Một lát sau, y gật đầu, giọng ngoan ngoãn đến mức khiến người nghe khó lòng trách móc: “Ta biết rồi. Ta sẽ học nhanh, để chủ nhân không thấy ta phiền.”

Tạ Hàn Chi hơi nhíu mày. “Ta không nói ngươi phiền.”

Linh Tịch ngẩng đầu. “Nhưng chủ nhân muốn ta biến về kiếm.”

“Đó là hai chuyện khác nhau.”

“Vì sao khác nhau?”

Tạ Hàn Chi nhìn y, bỗng phát hiện mình lại bị kiếm linh hỏi đến không thể đáp ngay. Hắn muốn Tịch Tuyết biến về kiếm, vì kiếm là hình thái quen thuộc nhất, an toàn nhất, không gây ra biến số; nhưng nếu nói Linh Tịch phiền, dường như cũng không hoàn toàn đúng. Từ khi y hóa hình đến giờ, hắn quả thật bị quấy nhiễu không ít, nhưng loại quấy nhiễu ấy không khiến hắn sinh sát ý hay chán ghét, chỉ khiến hắn không quen, giống như trong một căn điện lạnh quá lâu bỗng xuất hiện một ngọn đèn ấm, ánh sáng không mạnh nhưng làm mọi góc tối đều khác đi.

“Không cần hỏi nhiều.” Cuối cùng hắn chỉ nói như vậy.

Linh Tịch nghe ra đây là câu chủ nhân không muốn giải thích thêm, liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhưng sự ngoan ngoãn ấy lại khiến Tạ Hàn Chi nhìn thêm một chút, sau đó hắn không hiểu vì sao bổ sung một câu: “Ngươi là bản mệnh kiếm của ta. Trước khi xác định việc hóa hình có hại hay không, ta muốn ngươi biến về kiếm là để bảo toàn linh thức.”

Linh Tịch chớp mắt. “Không phải vì ghét ta sao?”

“Không phải.”

Linh Tịch lập tức cười lên, vẻ ủ rũ vừa rồi tan sạch như tuyết gặp nắng. Y tiến lên một bước muốn đến gần Tạ Hàn Chi, nhưng nhớ mình còn chưa đi vững nên lại dừng lại, chỉ đứng tại chỗ nhìn hắn bằng đôi mắt sáng rực. “Vậy ta sẽ học thật tốt. Chờ ta học xong, chủ nhân có thể cho ta đi theo giống trước kia không?”

Tạ Hàn Chi vốn muốn nói trước kia ngươi là kiếm, nhưng lời đến bên môi lại nhớ cuộc đối thoại đêm qua, cuối cùng chỉ nhàn nhạt đáp: “Xem biểu hiện.”

Đối với Linh Tịch mà nói, “xem biểu hiện” đã là một lời hứa rất lớn. Y lập tức ngồi thẳng lưng, nghiêm túc như sắp nhập môn bái sư, thậm chí còn học theo dáng vẻ đệ tử trong ký ức mơ hồ của mình, đặt hai tay lên đầu gối mà nói: “Chủ nhân dạy đi, ta nhất định nghe lời.”

Việc dạy Linh Tịch làm người bắt đầu từ đi đường. Tạ Hàn Chi dùng linh lực vẽ một đường sáng trên nền điện, bảo y đi từ giường đến án kiếm, lại từ án kiếm đi đến cửa sổ, mỗi bước phải ổn, linh lực không được tràn khỏi kinh mạch. Linh Tịch ban đầu đi rất chậm, hai tay vô thức muốn vươn về phía hắn, nhưng Tạ Hàn Chi chỉ đứng cách đó ba bước, không đỡ, cũng không cho y dựa. Y ngã hai lần, lần thứ nhất được linh lực nâng lại trước khi chạm đất, lần thứ hai tự mình vịn vào án kiếm, đôi mắt hơi đỏ nhưng vẫn cắn môi không gọi chủ nhân.

Tạ Hàn Chi nhìn thấy, nhưng không đi qua. Hắn biết Linh Tịch không thể mãi dựa vào mình, kiếm nếu muốn ra khỏi vỏ phải đủ sắc, người nếu muốn đứng bên cạnh hắn cũng phải học cách đứng vững. Chỉ là khi Linh Tịch lần thứ ba lảo đảo, đầu gối suýt va vào góc án, tay hắn vẫn nhanh hơn suy nghĩ, một luồng linh lực lập tức cuốn lấy eo y kéo về. Linh Tịch rơi vào trước người hắn, đầu ngón tay bám vào tay áo hắn, ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ vừa vui vừa áy náy.

“Chủ nhân, ta lại làm sai rồi.”

“Không sai.” Tạ Hàn Chi nhìn đầu gối y, xác nhận không bị thương mới thu tay lại, “Tiếp tục.”

“Nhưng chủ nhân vừa đỡ ta.”

“Góc án sắc.”

Linh Tịch nhìn góc án được mài nhẵn đến mức ngay cả giấy cũng chưa chắc rách, lại nhìn sắc mặt lạnh nhạt của Tạ Hàn Chi, cuối cùng rất hiểu chuyện mà không vạch trần. Y tiếp tục học đi, lần này rõ ràng cẩn thận hơn, từng bước từng bước đi trên đường sáng do Tạ Hàn Chi vẽ ra. Đến gần giữa trưa, y đã có thể tự đi hết một vòng nội điện, tuy bước chân vẫn chậm nhưng không còn lảo đảo như ban đầu, vui đến mức chạy chậm hai bước về phía Tạ Hàn Chi, rồi lại vì chạy quá nhanh mà suýt ngã.

Tạ Hàn Chi giữ y lại bằng một tay, sắc mặt lạnh xuống. “Ai cho ngươi chạy?”

Linh Tịch lập tức đứng thẳng, nhưng khóe mắt vẫn cong cong. “Ta vui.”

“Vui cũng không được chạy.”

“Vậy sau này ta vui thì làm gì?”

“Đứng yên.”

Linh Tịch ngẫm nghĩ một lúc, dường như cảm thấy yêu cầu này hơi khó, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng. “Vậy nếu ta rất vui, có thể gọi chủ nhân không?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Không thể.”

“Vậy có thể nhìn chủ nhân không?”

“Có thể.”

“Nhìn lâu cũng được sao?”

“... Tùy ngươi.”

Linh Tịch lập tức cảm thấy mình lại được một món quà rất lớn. Y đứng cách Tạ Hàn Chi vài bước, thật sự không chạy nữa, chỉ dùng ánh mắt sáng trong nhìn hắn, như thể chỉ cần được nhìn chủ nhân lâu một chút đã đủ khiến cả ngày hôm nay trở nên đáng giá. Tạ Hàn Chi bị nhìn đến mức xoay người rót một chén trà lạnh, nhưng chén trà đưa đến môi lại không uống ngay. Hắn bỗng nhận ra Linh Tịch rất dễ thỏa mãn, chỉ cần một câu không ghét, một lần cho phép nhìn, một khoảng cách không bị đẩy xa, y liền có thể vui đến mức quên hết những vụng về khi làm người.

Đến giờ ngọ, Mục Trường Uyên lại lên Cô Hàn phong. Lần này hắn không đến một mình, phía sau còn có Lạc Thanh Dao của Dược Phong, một nữ tu trẻ tuổi nhưng y thuật cực cao, tính tình ôn hòa, là người hiếm hoi trong môn dám nói đùa vài câu trước mặt Tạ Hàn Chi mà không run. Nàng vừa bước vào Hàn Ngọc điện đã thấy Linh Tịch ngồi ngay ngắn bên án, trước mặt đặt một chén nước, hai tay nâng chén rất nghiêm túc nhưng không uống, còn Tạ Hàn Chi ngồi đối diện, sắc mặt bình thản như đang tọa trấn đại trận hộ môn.

Mục Trường Uyên nhìn cảnh ấy, khóe môi suýt nữa không giữ được. “Hàn Chi, ta vốn còn lo ngươi không biết chăm sóc người mới hóa hình, hiện tại xem ra ít nhất vẫn biết cho y uống nước.”

Tạ Hàn Chi lạnh nhạt đáp: “Y không uống.”

Lạc Thanh Dao ngạc nhiên nhìn Linh Tịch. “Vì sao không uống?”

Linh Tịch nhìn nàng, lại nhìn Tạ Hàn Chi, tựa hồ đang xác nhận người này có thể đáp lời hay không. Thấy chủ nhân không ngăn cản, y mới thành thật nói: “Chủ nhân nói người phải uống nước, nhưng ta không khát. Ta không biết uống xong để ở đâu.”

Lạc Thanh Dao ngẩn ra, sau đó không nhịn được bật cười rất khẽ. Nàng sợ Tạ Hàn Chi lạnh mặt, vội ho nhẹ che đi ý cười, đi đến trước mặt Linh Tịch, giọng nói mềm mại hơn khi dỗ đệ tử mới nhập môn rất nhiều. “Uống nước không phải để cất ở đâu, mà là thân thể người cần nước. Ngươi vừa hóa hình, linh thể tuy khác phàm nhân nhưng đã có kinh mạch và khí huyết, học ăn uống ngủ nghỉ một chút sẽ giúp linh thức ổn định hơn.”

Linh Tịch nghe rất chăm chú. “Vậy uống sai có hỏng không?”

“Sẽ không.” Lạc Thanh Dao cầm một chén khác làm mẫu, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống, “Giống vậy. Ngươi không cần uống nhiều, thử một chút là được.”

Linh Tịch cúi đầu nhìn chén nước trong tay, sau đó học theo nàng nhấp một ngụm. Nước ấm chạm qua môi lưỡi, cảm giác hoàn toàn xa lạ khiến y hơi mở to mắt, nuốt xuống rồi im lặng cảm nhận rất lâu. Tạ Hàn Chi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của y, bỗng có cảm giác như mình đang chứng kiến một thanh kiếm lần đầu hiểu được nhân gian có vị nước. Một lát sau, Linh Tịch quay sang nhìn hắn, giọng nhỏ nhưng rất vui: “Chủ nhân, nước không giống tuyết.”

Mục Trường Uyên không nhịn được cười. “Tuyết tan ra mới thành nước, đương nhiên không giống lúc còn là tuyết. Tiểu Linh Tịch, sau này ngươi còn phải học nhiều thứ lắm, ăn cơm, uống trà, mặc áo, ngủ nghỉ, đi đường, nói chuyện với người khác, còn có không được tùy tiện ôm Tạ trưởng lão trước mặt người ngoài.”

Linh Tịch nghe đến câu cuối liền ngẩng đầu. “Vì sao không được ôm chủ nhân?”

Mục Trường Uyên nhìn Tạ Hàn Chi với vẻ xem náo nhiệt. Lạc Thanh Dao thì vội cúi đầu uống trà để giấu nụ cười, còn Tạ Hàn Chi đặt chén xuống, ánh mắt lạnh lùng quét qua chưởng môn một cái. Mục Trường Uyên lập tức thu lại vẻ trêu chọc, dùng giọng nghiêm túc của bậc trưởng bối giải thích: “Bởi vì giữa người với người có lễ nghi và khoảng cách. Ngươi là kiếm của Hàn Chi, theo lý thì thân cận hơn người ngoài, nhưng hiện tại ngươi có hình người, nếu cứ ôm hắn trước mặt mọi người, người khác sẽ hiểu lầm quan hệ của các ngươi.”

Linh Tịch cau mày. “Hiểu lầm thành gì?”

Mục Trường Uyên nhất thời bị hỏi khó. Hắn nhìn thiếu niên trong trẻo trước mặt, lại nhìn vị bằng hữu cao lãnh như băng của mình, nếu nói thẳng hai chữ đạo lữ thì e rằng Hàn Ngọc điện hôm nay sẽ có thêm một trận kiếm khí. Hắn cân nhắc một lát, đang định nói vòng thì Tạ Hàn Chi đã lạnh giọng cắt ngang: “Không cần nói chuyện vô dụng. Thanh Dao, kiểm tra linh mạch cho y.”

Lạc Thanh Dao lập tức bước lên, đặt một chiếc ngọc chẩn nhỏ lên cổ tay Linh Tịch. Linh Tịch không né, nhưng ánh mắt vẫn theo bản năng nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi chỉ gật đầu một cái, y liền ngoan ngoãn đặt tay lên bàn, để Lạc Thanh Dao kiểm tra kinh mạch. Dòng linh lực ôn hòa của y tu đi vào thân thể, Linh Tịch hơi khó chịu vì khí tức xa lạ, ngón tay khẽ cuộn lại, nhưng vẫn nhịn không rút tay về. Tạ Hàn Chi nhìn thấy, đầu ngón tay đặt trên thành chén khẽ động, cuối cùng vẫn không lên tiếng.

“Linh thể rất sạch, không có ma khí, cũng không có dấu vết đoạt xá.” Lạc Thanh Dao kiểm tra xong, vẻ mặt nghiêm túc hơn nhiều, “Nhưng y vừa hóa hình đã chịu thiên lôi, kinh mạch tuy được kiếm ý của Tạ trưởng lão bảo hộ nhưng vẫn quá non. Trong vòng bảy ngày không nên vận dụng kiếm khí mạnh, càng không nên biến về nguyên hình quá lâu. Nếu muốn học hóa kiếm, mỗi ngày chỉ thử một lần, quá một khắc phải dừng lại.”

Tạ Hàn Chi gật đầu. “Cần đan dược?”

“Đan dược bình thường chưa chắc hợp với kiếm linh. Ta sẽ luyện vài viên dưỡng linh đan dịu hơn, nhưng tốt nhất vẫn là để y ở gần ngươi.” Lạc Thanh Dao nhìn Tạ Hàn Chi, lời nói rất thẳng thắn, “Khí tức của y bám theo kiếm ý của ngươi mà thành, rời ngươi quá lâu sẽ bất an, linh mạch cũng dễ loạn. Nói đơn giản, hiện tại ngươi không chỉ là chủ nhân của y, còn giống nguồn linh khí ổn định nhất của y.”

Mục Trường Uyên nghe đến đây, ánh mắt lập tức chuyển sang Tạ Hàn Chi. “Nói vậy thì càng không thể đưa đến Kiếm Các. Hàn Chi, xem ra ngươi phải tự nuôi.”

Tạ Hàn Chi mặt không đổi sắc. “Ta không nuôi người.”

Linh Tịch nghe thấy câu này, đầu ngón tay vừa thả lỏng lại siết vào nhau. Y cúi mắt, không nói gì, nhưng khí tức quanh thân rõ ràng thấp xuống. Lạc Thanh Dao thấy vậy lập tức liếc Tạ Hàn Chi một cái, ánh mắt hiếm khi mang theo chút trách cứ của y tu nhìn bệnh nhân không biết phối hợp. Mục Trường Uyên cũng ho nhẹ, nhắc nhở: “Hàn Chi, lời này của ngươi nói trước mặt một kiếm linh mới hóa hình, hình như không quá thích hợp.”

Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch, lúc này mới nhận ra y hiểu sai. Hắn vốn chỉ muốn nói mình không có kinh nghiệm chăm người, không phải muốn bỏ mặc y, nhưng câu nói ra khỏi miệng lại lạnh đến mức chẳng khác gì phủ nhận. Hắn im lặng một lát, cuối cùng nói: “Ta không đưa ngươi đi.”

Linh Tịch ngẩng đầu. “Vậy chủ nhân vẫn cần ta sao?”

“Cần.”

Một chữ rất ngắn, rơi xuống lại khiến Linh Tịch ngẩn ra. Y nhìn Tạ Hàn Chi, ánh mắt từ bất an chậm rãi sáng lên, giống như thân kiếm được lau sạch sau trận chiến dài. “Chủ nhân cần ta?”

“Ngươi là bản mệnh kiếm của ta.”

“Chỉ vì ta là kiếm sao?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. Hắn vốn nên đáp đúng như vậy, bởi đó là câu an toàn nhất, cũng hợp với đạo tâm hắn nhất. Nhưng dưới ánh mắt trong veo của Linh Tịch, câu trả lời ấy lại bỗng trở nên khó nói. Hắn không quen nói dối, càng không quen nói những lời mềm mại, cuối cùng chỉ tránh đi một nửa vấn đề: “Hiện tại ngươi là Linh Tịch.”

Linh Tịch dường như không hoàn toàn hiểu, nhưng y cảm nhận được đây không phải lời xấu. Y cúi đầu nhìn cổ tay vừa được Lạc Thanh Dao kiểm tra, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. “Vậy ta sẽ ngoan. Ta làm Linh Tịch, cũng làm Tịch Tuyết, chủ nhân muốn dùng kiếm thì ta biến về, chủ nhân muốn ta làm người thì ta học làm người.”

Lạc Thanh Dao nghe vậy trong lòng mềm xuống, không nhịn được nói: “Không phải mọi chuyện đều chỉ xem chủ nhân muốn gì. Ngươi đã hóa hình, sau này cũng phải học mình muốn gì, thích gì, không thích gì. Kiếm có thể chỉ nghe lệnh, nhưng người thì không giống vậy.”

Linh Tịch hơi mờ mịt. “Ta muốn ở bên chủ nhân.”

“Trừ chuyện này thì sao?”

“Muốn chủ nhân không ghét ta.”

“Còn nữa?”

Linh Tịch nghiêm túc nghĩ rất lâu, cuối cùng chậm rãi nói: “Muốn uống thêm một ngụm nước. Nước lạ, nhưng không khó chịu.”

Lạc Thanh Dao bật cười, lần này ngay cả Mục Trường Uyên cũng cười theo. Tạ Hàn Chi không cười, nhưng vẫn đưa chén nước đến trước mặt Linh Tịch. Linh Tịch nhận lấy bằng hai tay, uống thêm một ngụm rất nhỏ, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn bằng vẻ thỏa mãn. Cảnh tượng ấy khiến Lạc Thanh Dao càng tin rằng kiếm linh này dù đã tồn tại nghìn năm, tâm tính lại sạch như giấy trắng, nếu rơi vào tay kẻ có lòng tham, chưa biết sẽ bị lợi dụng đến mức nào.

Sau khi kiểm tra xong, Mục Trường Uyên nói đến chuyện chính. “Chiều nay các trưởng lão Chấp Pháp đường muốn lên Cô Hàn phong hỏi chuyện. Ta đã thay ngươi đè xuống, nhưng Thẩm Vô Cữu chắc chắn sẽ không chịu dừng. Hắn luôn cho rằng thần binh sinh linh cần giao cho Kiếm Các phong tồn, nếu biết Linh Tịch lệ thuộc vào ngươi như vậy, e rằng càng mượn cớ nói y ảnh hưởng đạo tâm Đại Thừa kiếm tu.”

Tạ Hàn Chi lạnh nhạt nói: “Đạo tâm của ta không đến lượt hắn lo.”

“Ta biết, nhưng tiên môn có quy củ của tiên môn.” Mục Trường Uyên thu lại nụ cười, “Muốn giữ Linh Tịch ở Cô Hàn phong, ngươi phải cho y một danh phận hợp quy. Không thể nói y là đệ tử, vì ngươi trước giờ không thu đệ tử; cũng không thể nói y là pháp khí, vì y đã có hình người. Ta nghĩ tạm thời ghi y vào danh sách tùy thị của Cô Hàn phong, đối ngoại nói là kiếm đồng phụng kiếm, như vậy ít nhất có cớ để y ở bên cạnh ngươi.”

“Kiếm đồng?” Tạ Hàn Chi nhíu mày.

Linh Tịch lại không hiểu danh xưng này là gì, chỉ hỏi: “Kiếm đồng là có thể đi theo chủ nhân sao?”

Mục Trường Uyên gật đầu. “Có thể.”

“Vậy ta làm kiếm đồng.”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi biết kiếm đồng làm gì không?”

Linh Tịch lắc đầu rất thành thật. “Không biết. Nhưng được theo chủ nhân là được.”

Mục Trường Uyên vốn muốn cười, nhưng nhìn ánh mắt của Linh Tịch lại cười không nổi nữa. Thiếu niên này quá đơn giản, đơn giản đến mức tất cả mong muốn đều xoay quanh Tạ Hàn Chi, nếu Tạ Hàn Chi thật sự là kẻ vô tình đến cùng, phần linh thức vừa sinh ra này chỉ sợ chưa kịp hiểu nhân gian đã bị tổn thương. Hắn nhìn sang bằng hữu, giọng nói hạ thấp: “Hàn Chi, ngươi nghe thấy rồi. Y tin ngươi đến mức ngay cả mình phải làm gì cũng không hỏi rõ. Đừng dùng cách đối xử với kiếm để đối xử với y nữa.”

Tạ Hàn Chi không đáp ngay. Hắn nhìn Linh Tịch đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mình, trong mắt y không có nghi ngờ, cũng không có sợ hãi, chỉ có sự tin cậy gần như bản năng. Tin cậy như vậy đối với một kiếm tu vô tình đạo mà nói là gánh nặng, nhưng với chủ nhân của một thanh kiếm đã theo mình nghìn năm mà nói, lại là trách nhiệm hắn không thể phủi bỏ. Rất lâu sau, hắn mới nhàn nhạt nói: “Ta biết.”

Mục Trường Uyên hài lòng gật đầu. “Vậy chiều nay ta sẽ đem danh sách đến. Trước lúc đó, ngươi tốt nhất dạy y vài câu ứng đối đơn giản. Ít nhất khi Thẩm Vô Cữu hỏi y là ai, y đừng mở miệng liền nói mình là kiếm của chủ nhân, nếu không Chấp Pháp đường sẽ ồn ào cả tháng.”

Linh Tịch ngẩng đầu. “Không được nói ta là kiếm của chủ nhân sao?”

Tạ Hàn Chi đáp: “Trước mặt người ngoài, nói ngươi là kiếm đồng của Cô Hàn phong.”

“Nhưng ta thật sự là kiếm của chủ nhân.”

“Người ngoài không cần biết.”

“Vậy chỉ khi có chủ nhân, ta mới được nói thật sao?”

Tạ Hàn Chi vốn muốn nói không cần nói, nhưng nhìn vẻ nghiêm túc của y, cuối cùng chỉ đáp: “Ừ.”

Linh Tịch lập tức ghi nhớ. Lạc Thanh Dao để lại một túi linh thạch ôn dưỡng và vài điều cần chú ý, Mục Trường Uyên cũng đặt một đạo ngọc phù truyền tin trên án, dặn nếu Linh Tịch lại biến sai thì đừng tự xử lý quá lâu. Tạ Hàn Chi không thích người khác ở lại Cô Hàn phong, sau khi nhận đồ liền tiễn khách bằng ánh mắt lạnh nhạt quen thuộc. Mục Trường Uyên trước khi rời đi còn quay đầu nhìn Linh Tịch, thấy thiếu niên đang nhỏ giọng học lại bốn chữ “kiếm đồng Cô Hàn” thì trong lòng vừa buồn cười vừa lo lắng.

Đến chiều, Tạ Hàn Chi bắt đầu dạy Linh Tịch ứng đối. Hắn ngồi trước án, Linh Tịch ngồi đối diện, tư thế nghiêm chỉnh như đệ tử nghe giảng. Ngoài cửa sổ tuyết đã ngừng hẳn, nắng lạnh phủ lên sân đá, khiến bóng hai người in xuống nền điện rất nhạt. Nếu có người ngoài nhìn vào, có lẽ sẽ tưởng đây là một buổi truyền đạo bình thường, chỉ có Tạ Hàn Chi biết hắn không dạy kiếm quyết, cũng không dạy tâm pháp, mà đang dạy thanh kiếm của mình làm sao không nói sai trước mặt trưởng lão khác.

“Nếu có người hỏi ngươi tên gì.” Tạ Hàn Chi nói.

“Linh Tịch.”

“Hỏi thân phận.”

“Kiếm đồng Cô Hàn phong.”

“Hỏi vì sao ở bên ta.”

“Phụng kiếm cho Tạ trưởng lão.”

“Hỏi ngươi có phải Tịch Tuyết không.”

Linh Tịch dừng lại. Y nhìn Tạ Hàn Chi, ánh mắt hơi do dự, rõ ràng câu này đụng đến điều y khó hiểu nhất. Một lát sau, y nhỏ giọng hỏi: “Ta phải nói dối sao?”

Tạ Hàn Chi im lặng. “Không phải nói dối. Chỉ là không nói hết.”

“Nhưng ta là Tịch Tuyết.”

“Ngươi cũng là Linh Tịch.”

“Vậy nếu người kia hỏi rất hung, ta có thể nhìn chủ nhân không?”

“Có thể.”

“Nếu người kia muốn mang ta đi thì sao?”

“Không ai mang được.”

“Nếu người kia nói chủ nhân không cần ta thì sao?”

Tạ Hàn Chi nhíu mày. “Sẽ không có người nói.”

Linh Tịch cúi mắt. “Nếu có thì sao?”

Tạ Hàn Chi nhìn y rất lâu. Hắn không biết Linh Tịch vì sao cố chấp hỏi câu này, có lẽ vì y vừa sinh ra cảm xúc, bất an nào cũng bị phóng đại; cũng có lẽ vì trong nghìn năm làm kiếm, y từng nghe quá nhiều lời người khác nói về Tịch Tuyết, biết thần kiếm quý giá nên ai cũng muốn có, nhưng không biết hình người của mình có còn được cần đến hay không. Tạ Hàn Chi đặt tay lên án, giọng nói vẫn lạnh, nhưng từng chữ lại rõ ràng hơn bình thường: “Ta cần ngươi. Người khác nói gì cũng không thay đổi.”

Linh Tịch ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên từng chút. “Chủ nhân vừa nói lần thứ hai.”

“Không cần đếm.”

“Ta muốn nhớ.”

“Nhớ chuyện nên nhớ.”

“Đây chính là chuyện nên nhớ.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, cuối cùng không phản bác nữa. Linh Tịch lại vui hơn một chút, tiếp tục học những câu ứng đối. Y học rất nhanh, dù không hiểu hết nhân tình thế thái nhưng trí nhớ cực tốt, chỉ cần Tạ Hàn Chi nói qua một lần liền có thể lặp lại không sai. Nhưng mỗi lần đến câu “phụng kiếm cho Tạ trưởng lão”, y vẫn sẽ vô thức sửa thành “phụng kiếm cho chủ nhân”, bị Tạ Hàn Chi nhìn một cái mới ngoan ngoãn đổi lại. Buổi học kéo dài gần một canh giờ, đến khi Linh Tịch có thể trả lời trôi chảy, ngoài điện cũng truyền đến tiếng chuông hỏi phong lần thứ hai trong ngày.

Lần này người đến không chỉ có Mục Trường Uyên. Thẩm Vô Cữu dẫn theo hai chấp sự Chấp Pháp đường đứng ngoài điện, áo xám nghiêm chỉnh, ánh mắt sắc bén, vừa bước vào đã quét qua Linh Tịch như muốn nhìn thấu từng tấc linh mạch của y. Linh Tịch vốn đang đứng cạnh Tạ Hàn Chi, cảm nhận khí tức xa lạ liền hơi nghiêng về phía chủ nhân, nhưng rất nhanh nhớ lời dạy, cố gắng đứng thẳng lại. Tạ Hàn Chi không nhìn y, chỉ dịch nửa bước rất nhỏ, vừa vặn chắn bớt ánh mắt dò xét kia.

Thẩm Vô Cữu chắp tay hành lễ với Tạ Hàn Chi, nhưng giọng nói không có bao nhiêu kính ý. “Tạ trưởng lão, đêm qua Cô Hàn phong có thiên lôi sinh linh, Chấp Pháp đường phụng quy củ tiên môn đến kiểm tra. Chưởng môn nói chỉ là luyện kiếm dẫn lôi, nhưng hôm nay trong điện lại xuất hiện một thiếu niên lạ mặt, mong Tạ trưởng lão giải thích rõ.”

Tạ Hàn Chi ngồi xuống chủ vị, sắc mặt lạnh nhạt. “Linh Tịch, kiếm đồng Cô Hàn phong.”

Thẩm Vô Cữu nhìn Linh Tịch. “Kiếm đồng? Cô Hàn phong nghìn năm không thu tùy thị, vì sao đúng lúc thiên lôi giáng xuống lại có thêm một kiếm đồng? Tiểu công tử, ngươi từ đâu đến, là đệ tử phong nào, do ai dẫn vào tiên môn?”

Linh Tịch nhớ lời dạy, đáp rất nghiêm túc: “Ta tên Linh Tịch, là kiếm đồng Cô Hàn phong, phụng kiếm cho Tạ trưởng lão.”

Thẩm Vô Cữu hơi nheo mắt. “Ta không hỏi ngươi hiện tại là gì, ta hỏi ngươi từ đâu đến.”

Linh Tịch dừng một chút. Câu này Tạ Hàn Chi chưa dạy kỹ, bởi lai lịch của y vốn không thể nói rõ. Y quay đầu nhìn Tạ Hàn Chi, thấy chủ nhân vẫn ngồi đó, ánh mắt bình tĩnh, lòng liền yên xuống. “Ta từ bên cạnh Tạ trưởng lão đến.”

Hai chấp sự sau lưng Thẩm Vô Cữu lập tức trao đổi ánh mắt. Mục Trường Uyên đứng một bên ho nhẹ, rõ ràng muốn nhắc Thẩm Vô Cữu chừng mực, nhưng đối phương đã bắt được sơ hở, giọng nói lập tức sắc bén hơn: “Từ bên cạnh Tạ trưởng lão đến? Lời này nghĩa là gì? Đêm qua thiên lôi sinh linh, hôm nay ngươi xuất hiện trong Hàn Ngọc điện, khí tức lại cùng Tịch Tuyết kiếm tương thông, chẳng lẽ ngươi chính là kiếm linh hóa hình?”

Linh Tịch mím môi. Y nhớ Tạ Hàn Chi nói người ngoài không cần biết, nhưng người này đã đoán ra, nếu phủ nhận thì là nói dối. Y không thích nói dối trước mặt chủ nhân, cũng không muốn vì mình khiến chủ nhân khó xử, nên chỉ nắm nhẹ tay áo, im lặng không đáp. Sự im lặng ấy rơi vào mắt Thẩm Vô Cữu lại chẳng khác nào thừa nhận. Hắn lập tức quay sang Tạ Hàn Chi, giọng trầm xuống: “Tạ trưởng lão, thần binh sinh linh là chuyện lớn, huống hồ Tịch Tuyết là trấn ma thần kiếm từng uống vô số ma huyết. Kiếm linh mới hóa chưa chắc sạch sẽ, nếu bị sát khí phản phệ thành ma, hậu quả không thể lường.”

Tạ Hàn Chi lạnh nhạt nói: “Y không có ma khí.”

“Chỉ dựa vào lời Tạ trưởng lão chưa đủ.” Thẩm Vô Cữu tiến lên một bước, ánh mắt dừng trên người Linh Tịch, “Theo quy củ, kiếm linh vừa sinh phải vào Kiếm Các chịu bảy ngày tịnh linh trận kiểm tra. Nếu không có dị thường, Chấp Pháp đường tự nhiên sẽ trả lại cho Cô Hàn phong.”

Linh Tịch nghe thấy Kiếm Các, sắc mặt lập tức trắng hơn một chút. Y theo bản năng nhìn Tạ Hàn Chi, nhưng nhớ đang có người ngoài nên không dám gọi chủ nhân, chỉ dùng đầu ngón tay rất nhẹ chạm vào vạt áo hắn. Tạ Hàn Chi vốn ngồi yên, lúc ấy mới chậm rãi đặt chén trà xuống. Tiếng chén ngọc chạm án rất khẽ, nhưng cả Hàn Ngọc điện lại như bị kiếm ý vô hình ép xuống, tuyết đọng ngoài mái điện rơi xuống một mảng, tiếng động nặng nề khiến hai chấp sự Chấp Pháp đường đồng loạt cứng người.

“Thẩm trưởng lão.” Tạ Hàn Chi ngẩng mắt, giọng nói không cao nhưng lạnh đến mức khiến linh khí trong điện cũng ngừng lưu chuyển, “Ngươi muốn đưa bản mệnh kiếm của ta vào Kiếm Các?”

Thẩm Vô Cữu biến sắc, nhưng vẫn cố giữ giọng cứng rắn: “Không phải ta muốn, là quy củ tiên môn như vậy.”

“Quy củ nào ghi rằng Chấp Pháp đường được động vào bản mệnh kiếm của người khác?”

“Y hiện tại không chỉ là kiếm, mà là kiếm linh hình người.”

“Y là Linh Tịch.” Tạ Hàn Chi nói, từng chữ rõ ràng, “Cũng là Tịch Tuyết. Dù là kiếm hay người, đều thuộc Cô Hàn phong của ta.”

Không khí trong điện lập tức căng như dây đàn. Linh Tịch đứng bên cạnh Tạ Hàn Chi, lần đầu tiên nhìn thấy chủ nhân vì mình mà đối mặt người khác như vậy. Trước kia khi làm kiếm, y từng thấy Tạ Hàn Chi rút kiếm vì tiên môn, vì chúng sinh, vì trừ ma vệ đạo, nhưng chưa từng nghe hắn dùng giọng điệu này nói với người khác rằng y thuộc về Cô Hàn phong của hắn. Một cảm xúc xa lạ dâng lên trong lồng ngực, ấm hơn nước vừa uống, cũng mềm hơn linh lực chủ nhân truyền cho y đêm qua.

Thẩm Vô Cữu không cam lòng, quay sang Mục Trường Uyên. “Chưởng môn, chẳng lẽ ngài mặc kệ chuyện này? Nếu ngày sau kiếm linh thật sự xảy ra vấn đề, ai chịu trách nhiệm?”

Mục Trường Uyên thở dài, bước ra giảng hòa nhưng lời nói lại đứng về phía Tạ Hàn Chi rất rõ. “Ta đã để Lạc Thanh Dao kiểm tra, Linh Tịch không có ma khí, linh thể sạch sẽ. Tạm thời ghi vào danh sách kiếm đồng Cô Hàn phong, do Tạ trưởng lão tự mình trông coi. Bảy ngày sau nếu cần, ta sẽ cùng các trưởng lão đáng tin kiểm tra lại, không cần đưa vào Kiếm Các.”

“Chưởng môn!”

“Việc này quyết như vậy.” Mục Trường Uyên thu lại vẻ ôn hòa, khí thế chưởng môn ép xuống, “Thẩm trưởng lão, Chấp Pháp đường giữ quy củ là đúng, nhưng đừng quên Tịch Tuyết là bản mệnh kiếm của Tạ trưởng lão. Tiên môn không có tiền lệ cưỡng đoạt bản mệnh kiếm của trưởng lão để kiểm tra, trước kia không có, sau này cũng không nên có.”

Thẩm Vô Cữu sắc mặt khó coi. Hắn nhìn Linh Tịch thêm lần nữa, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp áo trắng nhìn ra bản thể kiếm linh bên trong. Linh Tịch bị nhìn đến khó chịu, nhưng lần này không lùi, bởi Tạ Hàn Chi đang đứng ngay cạnh y. Thẩm Vô Cữu cuối cùng hừ lạnh một tiếng, chắp tay cáo lui, hai chấp sự phía sau cũng vội vàng rời khỏi Hàn Ngọc điện. Khi bóng người khuất ngoài sân tuyết, kiếm ý lạnh lẽo trong điện mới chậm rãi tan đi.

Linh Tịch vẫn đứng rất yên. Đến khi Mục Trường Uyên cũng tìm cớ rời đi, trong điện chỉ còn lại hai người, y mới nhẹ nhàng kéo tay áo Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân.”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Bị dọa?”

Linh Tịch lắc đầu, sau đó lại gật đầu một chút. “Người kia muốn đưa ta đi Kiếm Các.”

“Hắn không đưa được.”

“Chủ nhân vừa nói ta thuộc Cô Hàn phong.”

“Ừ.”

“Vậy ta có thuộc về chủ nhân không?”

Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch, vốn nên sửa lại cách nói quá mức thân mật này. Nhưng thiếu niên đứng trước mặt hắn, rõ ràng vừa bị người ngoài ép hỏi đến bất an, điều muốn xác nhận lại chỉ đơn giản như vậy. Hắn trầm mặc một lát, cuối cùng đáp: “Ngươi là bản mệnh kiếm của ta.”

Linh Tịch cười lên. “Vậy là thuộc về chủ nhân.”

Tạ Hàn Chi không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận. Linh Tịch dường như đã quen tự mình tìm được niềm vui trong lời nói của hắn, ánh mắt lại sáng như trước. Chỉ là vui chưa được bao lâu, y bỗng nhíu mày, đầu ngón tay đặt lên ngực. Tạ Hàn Chi lập tức nhận ra khí tức của y không ổn, đưa tay đỡ lấy vai y, linh lực vừa thăm vào đã thấy kiếm khí trong thân thể y bị trận giằng co vừa rồi kích động, đang va vào linh mạch non trẻ.

“Ta không cố ý.” Linh Tịch nhỏ giọng nói, sắc mặt hơi tái, “Lúc người kia nói muốn đưa ta đi, ta muốn ra khỏi vỏ.”

“Ngươi hiện tại không có vỏ.” Tạ Hàn Chi đỡ y ngồi xuống, giọng lạnh nhưng không trách, “Thu kiếm khí lại.”

“Ta không thu được.”

Tạ Hàn Chi ngồi xuống trước mặt y, hai tay kết ấn dẫn linh lực của mình bao lấy linh mạch hỗn loạn. Linh Tịch đau đến nhíu mày, nhưng vẫn cố không kêu, chỉ khi kiếm khí va mạnh vào linh đài mới vô thức nắm lấy tay hắn. Tạ Hàn Chi nhìn bàn tay đang run của y, ánh mắt lạnh đi, không phải với Linh Tịch, mà với Thẩm Vô Cữu vừa rời khỏi. Kiếm linh mới hóa hình tâm niệm quá đơn thuần, cảm xúc hơi mạnh đã có thể dẫn động bản năng sát phạt, nếu còn bị ép hỏi thêm một lúc, có lẽ thật sự sẽ bị phản phệ.

“Nhìn ta.” Tạ Hàn Chi nói.

Linh Tịch nghe lời ngẩng đầu, đôi mắt vì đau mà phủ một lớp hơi nước rất mỏng. Tạ Hàn Chi chưa từng thấy Tịch Tuyết như vậy. Thanh kiếm của hắn từng nứt vỏ trong thiên lôi, từng bị ma huyết ăn mòn đến đen nửa thân kiếm, nhưng kiếm không biết đau, cũng không biết dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn. Hiện tại Linh Tịch biết đau, mà nỗi đau ấy khiến lòng hắn sinh ra một tia khó chịu xa lạ, giống như có ai dùng móng tay cào nhẹ lên đạo tâm đóng băng nghìn năm.

“Đi theo linh lực của ta.” Hắn hạ giọng, hiếm khi nói chậm đến vậy, “Không cần sợ. Ta ở đây.”

Linh Tịch nhìn hắn, hơi thở dần ổn lại. Y để linh lực của mình đi theo đường dẫn của Tạ Hàn Chi, từng chút một thu kiếm khí tán loạn về linh đài. Quá trình kéo dài gần nửa canh giờ, đến khi luồng khí cuối cùng được đè xuống, cả người y đã mệt đến dựa vào cạnh án. Tạ Hàn Chi rót cho y một chén nước, lần này Linh Tịch không hỏi nước để ở đâu nữa, nhận lấy uống rất ngoan, chỉ là uống xong vẫn nhìn hắn không chớp mắt.

“Lại muốn hỏi gì?” Tạ Hàn Chi nói.

“Chủ nhân vừa nói không cần sợ.”

“Ừ.”

“Sau này ta sợ, đều có thể nhìn chủ nhân sao?”

Tạ Hàn Chi đặt chén xuống. “Có thể.”

“Vậy nếu chủ nhân không ở đó thì sao?”

“Ta sẽ ở.”

Linh Tịch sững lại, sau đó cúi đầu cười rất khẽ. Nụ cười ấy không rực rỡ như lúc học được uống nước, mà mềm hơn, yên tâm hơn, giống như một thanh kiếm cuối cùng cũng được đặt trở lại nơi quen thuộc sau khi bị người khác nhòm ngó. Tạ Hàn Chi nhìn y, trong lòng bỗng hiện lên lời Mục Trường Uyên nói lúc trước: đừng dùng cách đối xử với kiếm để đối xử với y nữa. Hắn không biết nên đối xử với Linh Tịch như thế nào, nhưng ít nhất trong khoảnh khắc này, hắn hiểu mình không muốn thấy y bị dọa đến sắc mặt trắng bệch chỉ vì một câu Kiếm Các.

Đêm xuống, Lạc Thanh Dao sai người đưa dưỡng linh đan lên Cô Hàn phong. Tạ Hàn Chi tự mình kiểm tra đan tính, xác nhận không có vấn đề mới đưa cho Linh Tịch. Linh Tịch cầm viên đan tròn nhỏ, nhìn một lúc lâu rồi hỏi có phải cũng uống như nước không. Tạ Hàn Chi bảo y nuốt xuống, y liền nuốt, nhăn mặt vì vị đắng lan ra trên lưỡi. Vị trưởng lão cao lãnh nhìn vẻ mặt khổ sở của y, vốn định nói đan dược không cần để ý mùi vị, nhưng không hiểu vì sao cuối cùng lại lấy từ túi trữ vật ra một viên linh quả nhỏ đặt vào tay y.

Linh Tịch nhìn linh quả, lại nhìn hắn. “Cho ta sao?”

“Ừ.”

“Vì ta uống thuốc tốt?”

“Vì đan đắng.”

Linh Tịch cầm linh quả cắn một miếng, vị ngọt rất nhạt lan ra khiến mắt y lập tức sáng lên. Y chưa từng biết nhân gian còn có thứ như vậy, không giống nước, không giống tuyết, càng không giống linh khí lạnh lẽo trong thân kiếm. Y ăn rất chậm, như sợ ăn nhanh sẽ hết, ăn được một nửa lại đưa đến trước mặt Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân ăn không?”

“Không.”

“Ngọt.”

“Ta biết.”

“Chủ nhân không thích ngọt sao?”

Tạ Hàn Chi vốn muốn nói không thích, nhưng nhìn Linh Tịch đang chờ đáp án, hắn bỗng cảm thấy nếu mình nói không thích, có lẽ y sẽ lập tức đem linh quả đặt xuống. Vì vậy hắn chỉ đáp: “Không cần.”

Linh Tịch quả nhiên yên tâm ăn tiếp. Sau khi ăn xong, khí sắc y tốt hơn rất nhiều, ánh mắt cũng không còn mệt mỏi như lúc chiều. Tạ Hàn Chi dạy y thử thu một phần linh khí về kiếm tâm, lần này y không biến thành kiếm nhỏ nữa, chỉ làm đầu ngón tay hóa thành một chút ánh bạc rồi rất nhanh trở lại bình thường. Dù chỉ là tiến bộ nhỏ, Linh Tịch vẫn vui đến mức muốn chạy qua cho hắn xem, nhưng nhớ lời chủ nhân không cho chạy, bèn đứng yên tại chỗ, hai mắt sáng rực nhìn hắn.

Tạ Hàn Chi hiểu ánh mắt ấy, trầm mặc một lát mới nói: “Làm được không tệ.”

Linh Tịch lập tức cười đến cong mắt. “Chủ nhân khen ta.”

“Chỉ là nói thật.”

“Vậy ta cũng nhớ.”

Tạ Hàn Chi không phản bác. Đêm ấy, Linh Tịch vẫn ngủ trong nội thất, án kiếm vẫn đặt cách giường không xa, còn Tạ Hàn Chi nhập định bên ngoài bình phong. Mọi thứ dường như đã ổn hơn đêm qua, ít nhất Linh Tịch không còn nửa đêm biến thành kiếm nhỏ rơi lên án, cũng không còn vì xa chủ nhân mà linh mạch rối loạn. Nhưng đến canh ba, cấm chế ngoài Cô Hàn phong bỗng khẽ động một cái, rất nhẹ, nhẹ đến mức ngay cả đệ tử tuần sơn cũng không phát hiện.

Tạ Hàn Chi mở mắt. Trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng linh đăng trong điện tắt phụt, tuyết ngoài sân bị một luồng gió đen cuốn lên, hóa thành hình bóng mơ hồ bên ngoài kết giới. Đối phương không xông vào, chỉ dùng một tia ma khí cực nhỏ bám lên cấm chế, như một con rắn độc lặng lẽ ngửi thấy mùi máu. Sau bình phong, Linh Tịch cũng mở mắt, sắc mặt mờ mịt trong bóng tối, nhưng kiếm tâm trong lồng ngực lại đập mạnh một nhịp.

Một giọng nói khàn khàn từ ngoài gió tuyết truyền vào, chỉ lọt qua kết giới một câu rất nhỏ, nhưng đủ khiến toàn bộ kiếm khí trong Hàn Ngọc điện lạnh xuống.

“Thì ra Tịch Tuyết thật sự hóa linh rồi.”

Linh Tịch ngồi bật dậy, vô thức gọi: “Chủ nhân.”

Tạ Hàn Chi đã đứng trước cửa điện, bạch y không gió mà động, ánh mắt lạnh như vực sâu dưới tuyết. Hắn phất tay, kiếm ý lập tức chém ra ngoài kết giới, bóng đen kia bị xé nát trong gió tuyết nhưng tiếng cười khàn khàn vẫn còn lưu lại rất lâu. Cùng lúc đó, trên án kiếm trống không bỗng hiện ra một vệt ma văn đỏ sẫm, uốn lượn thành một ký hiệu cổ xưa mà ngay cả Tạ Hàn Chi cũng đã rất lâu không nhìn thấy.

Đó là dấu ấn của Ma Vực Huyết La thành.

Cũng là nơi nghìn năm trước, Tạ Hàn Chi lần đầu nhặt được Tịch Tuyết kiếm giữa biển máu.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 1

Hàn Tuyết
27/06/2026 18:33

chủ nhật

Phản hồi của Lam Nguyệt
thứ năm