Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

KIẾM LINH CỦA TRƯỞNG LÃO TIÊN MÔN

Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm

Chương 1: Tịch Tuyết Hóa Linh Chương 2: Làm Người Khó Hơn Làm Kiếm Chương 3: Dấu Ấn Huyết La Chương 4: Kiếm Đồng Của Cô Hàn Phong Chương 5: Đường Về Cố Thành Chương 6: Tiếng Gọi Dưới Hắc Thủy Lĩnh Chương 7: Bạch Cốt Gọi Tên Chương 8: Tàn Đăng Chiếu Tâm Chương 9: Vô Thanh Vô Tức Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm Chương 11: Về Lại Cô Hàn Phong Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan Chương 13: Ngọt Sau Tuyết Lạnh Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ Chương 15: Đạo Lữ Dưới Tuyết Xuân Chương 16: Phiên Ngoại: Linh Quả Chín Rồi

Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm

Huyết La cố thành nằm sau một dãy núi đen như sống lưng của cự thú đã chết, tường thành nứt vỡ kéo dài dưới tầng mây đỏ, từng khe đá trên mặt tường đều như còn thấm máu cũ chưa khô. Nơi này từng bị các đại tiên môn phong kín nghìn năm, trận văn trấn ma chôn sâu dưới đất, kiếm phù của vô số tiền bối đóng trên bốn cổng thành, nhưng khi Tạ Hàn Chi ôm Linh Tịch đến trước cổng đông, những phù văn ấy đã mờ gần hết. Gió từ trong thành thổi ra không có mùi tanh nồng như huyết trì năm xưa, mà là một thứ mục nát lạnh lẽo sau khi máu bị phơi khô quá lâu, khiến người ta không thấy ghê tởm ngay, chỉ thấy từng chút từng chút rét vào linh đài. Linh Tịch nằm trong áo choàng, cổ họng vẫn bị ấn câm khóa lại, nhưng vừa đến gần cổng thành, Huyết La ấn trên cổ tay y liền nóng lên, ma văn đỏ thẫm bò dưới phù bạc như vật sống bị đánh thức.

Tạ Hàn Chi dừng bước, cúi xuống kiểm tra y. Linh Tịch mở mắt, tuy sắc mặt còn yếu nhưng ánh mắt tỉnh táo, thấy hắn nhìn mình liền dùng đầu ngón tay viết vào lòng bàn tay hắn: “Ta chịu được.” Chữ y viết vẫn xiêu vẹo, vì linh lực tiêu hao quá nhiều nên nét cuối còn hơi run, nhưng mỗi chữ đều rõ ràng như một lời đáp thay cho giọng nói bị lấy mất. Tạ Hàn Chi không nói y phải nghỉ nữa, bởi hắn đã hứa sẽ cùng y chọn, mà đến trước cố thành này, Linh Tịch sẽ không muốn bị đặt ở nơi an toàn phía sau. Hắn chỉ lấy sợi dây bạc trên cổ tay y buộc chặt hơn một chút, rồi dùng kiếm ý phủ thêm lên hai chữ Linh Tịch, để cái tên ấy không bị Huyết La ấn nuốt mất.

Mục Trường Uyên đứng bên cạnh, trận bàn trong tay liên tục xoay chuyển, sắc mặt càng lúc càng trầm. “Bốn mắt trận bị phá, nhưng dấu vết của chúng đều hội về trong thành. Hắc Thủy, Bạch Cốt, Tàn Đăng, Vô Thanh, bốn đường nhân quả đang nằm trên người Linh Tịch và kiếm tâm của ngươi, cũng chính là thứ huyết trì chi chủ muốn. Nếu vào thành, chúng ta chẳng khác nào tự đem chìa khóa đến cửa. Nhưng nếu không vào, đợi rằm tháng bảy đến, Huyết La ấn vẫn sẽ kéo y cộng minh từ xa, khi đó càng khó khống chế.”

Tạ Hàn Chi nhìn cánh cổng thành hé mở. Bên trong tối đen, không có người canh, không có ma tu lộ diện, chỉ có những dải lụa đỏ cũ treo trên mái thành, bay phất phơ như tang phiên bị nhuộm máu. Hắn có thể cảm nhận được Thẩm Vô Cữu ở trong thành, cũng cảm nhận được tàn hồn huyết trì chi chủ đang đợi trên đài tế trung tâm. Đối phương không che giấu nữa, bởi trận đã đi đến bước cuối; tất cả âm mưu, dụ dỗ, hy sinh, lựa chọn đều bị đẩy đến nơi này. Hắn cúi mắt nhìn Linh Tịch trong lòng, thấy y đang nhìn cổng thành không chớp mắt, đầu ngón tay đặt trên sợi dây bạc, như tự nhắc mình không được sợ.

“Muốn tự đi không?” Tạ Hàn Chi hỏi.

Linh Tịch ngẩn ra, rồi chậm rãi gật đầu. Tạ Hàn Chi đặt y xuống, nhưng tay vẫn đỡ sau lưng cho đến khi y đứng vững hẳn. Linh Tịch vừa chạm chân xuống đất, ma văn trên cổ tay liền sáng lên một lần, đau đến mức y khẽ nhíu mày, nhưng y không lùi. Y lấy từ túi trữ vật ra tờ giấy viết tên đã được cất rất kỹ, nhìn hai chữ Linh Tịch trên đó một lần, rồi cẩn thận đặt lại vào trong túi. Sau đó y đưa tay về phía Tạ Hàn Chi, không phải để kéo tay áo, mà là để hắn nắm lấy tay mình. Tạ Hàn Chi nhìn bàn tay ấy, cuối cùng nắm lấy, để thiếu niên đứng bên cạnh hắn bước vào Huyết La cố thành bằng đôi chân của mình.

Cổng thành khép lại sau lưng họ không tiếng động. Con đường chính bên trong phủ một lớp tro đỏ nhạt, hai bên là nhà cửa đổ nát, cột gỗ cháy đen, giếng cạn bị phong bằng xích sắt, những tấm bảng hiệu mục nát vẫn lờ mờ nhìn ra dấu vết của một thành trì từng phồn hoa trước khi bị ma tu biến thành lò luyện máu. Linh Tịch đi rất chậm. Mỗi bước qua một đoạn đường, trong linh thức y lại hiện lên một mảnh ký ức không thuộc về thân người hiện tại: tiếng người chạy trốn, tiếng xích kéo trên đá, tiếng kiếm phôi bị ném xuống huyết trì, tiếng thiếu niên Tạ Hàn Chi năm xưa thở dốc giữa biển máu. Y không nghe thấy bằng tai, nhưng những hình ảnh ấy đổ vào lòng như máu cũ thấm qua tuyết, khiến y vừa đau vừa muốn nhìn rõ hơn.

Tạ Hàn Chi cảm nhận được y run, lập tức dừng lại. Linh Tịch lắc đầu, viết vào tay hắn: “Không phải sợ. Ta nhớ.” Tạ Hàn Chi nhìn dòng chữ, không ép y đi nhanh hơn. Mục Trường Uyên đi phía trước mở đường, thỉnh thoảng dùng trận quang quét qua các ngõ nhỏ, phát hiện không ít ma văn mai phục nhưng đều đã khô cạn, như thể huyết trì chi chủ rút toàn bộ lực lượng về trung tâm thành. Chính sự trống rỗng này càng khiến người ta bất an. Một ma tu đã tính toán nghìn năm sẽ không bỏ mặc ngoại thành như vậy trừ khi hắn chắc chắn thứ mình cần nhất sẽ tự đi tới trước mặt.

Đến quảng trường giữa thành, đài tế Huyết La rốt cuộc hiện ra. Nó cao chín tầng, xây bằng đá đen xen xương trắng, trên mỗi bậc đều khắc phù văn đỏ sẫm bị kiếm khí năm xưa chém nứt. Chính giữa đài tế là một huyết trì khô cạn, đáy trì đóng lớp máu đen như vảy rồng chết, bốn hướng nối với bốn đường ma văn tượng trưng cho bốn mắt trận vừa bị phá. Trên đài tế, Thẩm Vô Cữu đứng bên phải, áo xám bị huyết quang nhuộm thành màu tối, còn huyết trì chi chủ đứng chính giữa, thân thể nửa thật nửa hư, áo đỏ kéo dài xuống tận bậc đá như dòng máu chưa ngừng chảy. Mắt trái hắn đỏ rực, vừa thấy Linh Tịch liền nở nụ cười, như nhìn thấy món đồ thất lạc cuối cùng trở về đúng vị trí.

“Đến rồi.” Huyết trì chi chủ nói, giọng khàn khàn nhưng không còn che giấu sự hưng phấn. “Tịch Tuyết, hay nên gọi là Linh Tịch? Ta phải cảm tạ Tạ Hàn Chi. Hắn không chỉ nuôi ngươi thành linh thể hoàn chỉnh, còn dạy ngươi có tình cảm, có lựa chọn, có lòng thương. Một chìa khóa biết tự nguyện mở cửa luôn tốt hơn một thanh kiếm vô tri bị cưỡng ép.”

Linh Tịch không nói được, nhưng ánh mắt nhìn hắn rất rõ. Y không lùi, cũng không trốn sau Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi đứng cạnh y, tay vẫn nắm tay y, kiếm ý quanh thân không bùng lên dữ dội mà lặng lẽ ép xuống như tuyết dày trước trận lở. Mục Trường Uyên nhìn Thẩm Vô Cữu, vẻ mặt lạnh hơn thường ngày rất nhiều. “Thẩm trưởng lão, ngươi là trưởng lão Chấp Pháp đường của Thanh Huyền Tiên Môn, lại đứng trên đài tế của Huyết La thành. Đến lúc này, ngươi còn gì muốn nói không?”

Thẩm Vô Cữu sắc mặt cứng lại, nhưng rất nhanh chuyển thành lạnh lùng. “Ta chỉ muốn phá cảnh. Ta đã kẹt ở Hóa Thần hậu kỳ bốn trăm năm, nhìn Tạ Hàn Chi một đường bước vào Đại Thừa, nhìn các ngươi xem hắn như trụ cột tiên môn. Ta giữ Chấp Pháp đường, xử lý bao nhiêu chuyện bẩn cho tông môn, cuối cùng vẫn chỉ là một trưởng lão phải cúi đầu trước kiếm ý của hắn. Nếu Huyết La ấn có thể giúp ta bước qua cửa kia, vì sao ta không lấy?”

Mục Trường Uyên nhìn hắn, ánh mắt không giận dữ như tưởng tượng, chỉ còn thất vọng rất sâu. “Cho nên ngươi cấu kết ma tu, mở khe cấm chế Cô Hàn phong, muốn đoạt kiếm linh của đồng môn?”

“Kiếm linh vốn không nên thuộc riêng hắn.” Thẩm Vô Cữu nhìn Linh Tịch, tham niệm và oán hận cùng lúc hiện rõ trong mắt. “Tịch Tuyết là thần binh sinh ra từ Huyết La, lại được Đại Thừa kiếm ý nuôi dưỡng nghìn năm. Một thứ như vậy nếu giao cho Kiếm Các, cả tiên môn có thể nhờ đó tăng thêm một trấn môn thần vật. Nhưng Tạ Hàn Chi giữ nó bên mình, hiện tại còn để nó hóa người, để một kiếm linh gọi mình là chủ nhân, chẳng lẽ các ngươi không thấy hoang đường sao?”

Linh Tịch nắm chặt tay Tạ Hàn Chi. Y không thể đáp lại bằng lời, nhưng ánh mắt trở nên lạnh hơn, không còn là sự ngơ ngác ngày đầu bị Thẩm Vô Cữu ép hỏi trong Hàn Ngọc điện. Y từng không hiểu vì sao người này không thích mình, giờ đã hiểu. Hắn không sợ y là ma vật; hắn chỉ không chịu nổi việc y thuộc về lựa chọn của chính mình và Tạ Hàn Chi, không chịu nổi thứ hắn muốn lại không nằm trong tay hắn. Y lấy tay còn lại viết lên lòng bàn tay Tạ Hàn Chi một câu rất chậm: “Ta không thích hắn.”

Tạ Hàn Chi nhìn chữ ấy, đáp rất bình tĩnh: “Ta cũng vậy.”

Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt bỗng sáng lên một chút giữa huyết quang nặng nề. Huyết trì chi chủ nhìn cảnh ấy, nụ cười càng sâu. “Tốt. Càng tin nhau càng tốt. Linh Tịch, ngươi phá bốn mắt trận, mang theo ánh bạc của kiếm phôi, oán nghiệp của bạch cốt, hồn hỏa của tàn đăng và ấn câm của vô thanh. Tạ Hàn Chi lại thay ngươi nhận một phần oán nghiệp, để kiếm tâm của hắn cũng dính vào huyết khế. Hiện tại chỉ cần ngươi bước vào huyết trì, dùng linh thai của mình nối lại bốn đường nhân quả, phong ấn sẽ mở. Đổi lại, ta có thể trả giọng nói cho ngươi, tách oán nghiệp khỏi hắn, thậm chí để tất cả những thứ ngươi cứu được không tan biến.”

Tạ Hàn Chi ánh mắt lạnh xuống. “Ngươi nghĩ y sẽ tin?”

“Tin hay không không quan trọng.” Huyết trì chi chủ nghiêng đầu cười, ánh mắt đỏ thẫm dừng trên Linh Tịch. “Ta chỉ cần cho y một lựa chọn. Linh Tịch, ngươi không muốn Tạ Hàn Chi đau vì ngươi đúng không? Kiếm tâm hắn nhận oán nghiệp Bạch Cốt, vô tình đạo đã nứt. Nếu tiếp tục đánh, hắn vẫn thắng được Thẩm Vô Cữu, cũng có thể chém nát tàn hồn của ta một lần, nhưng Huyết La ấn sẽ lập tức phản phệ, còn oán nghiệp trong kiếm tâm hắn sẽ kéo đạo cơ sụp xuống. Ngươi muốn nhìn chủ nhân của ngươi vì ngươi rơi cảnh giới sao?”

Linh Tịch sắc mặt trắng hơn. Rơi cảnh giới, đối với tu sĩ tu đến Đại Thừa mà nói còn nặng hơn trọng thương thân thể. Y không hiểu hết từng tầng cảnh giới, nhưng y biết Tạ Hàn Chi đã tu luyện rất lâu, đi qua rất nhiều năm tháng mới đứng ở nơi cao như hôm nay. Nếu vì y mà kiếm tâm sinh tổn, nếu vì y mà đạo cơ sụp xuống, vậy đau đớn ấy không phải một viên linh quả hay một câu xin lỗi có thể bù lại. Huyết trì chi chủ nhìn thấy dao động trong mắt y, liền tiếp tục dịu giọng: “Ngươi không cần giết ai, cũng không cần phản bội hắn. Chỉ cần bước vào huyết trì, ta trả lại cho hắn một kiếm tâm sạch sẽ. Ngươi yêu thương hắn như vậy, chẳng lẽ không nỡ sao?”

Tạ Hàn Chi nắm tay Linh Tịch chặt hơn. “Đừng nghe.”

Linh Tịch quay đầu nhìn hắn. Y nghe được giọng hắn, vì Vô Thanh trận đã phá, nhưng mình lại không thể đáp thành tiếng. Cảm giác này thật khó chịu; y có rất nhiều lời muốn nói, muốn hỏi hắn có đau không, muốn nói không muốn hắn rơi cảnh giới, muốn hỏi nếu có cách cứu hắn mà mình phải bước vào huyết trì thì có được xem là tự chọn không. Nhưng không nói được. Y chỉ có thể viết lên tay hắn, mà lúc này đầu ngón tay lại run đến mức gần như không thành chữ.

“Người sẽ đau sao?”

Tạ Hàn Chi nhìn câu hỏi ấy, không nói dối. “Sẽ.”

Linh Tịch run lên.

“Nhưng không chết, không rơi cảnh giới.” Tạ Hàn Chi nhìn thẳng vào mắt y, giọng nói rất ổn, “Hắn muốn ngươi sợ.”

Linh Tịch lại viết: “Nếu đánh tiếp?”

“Ta vẫn chịu được.”

“Thật?”

“Thật.”

Y nhìn hắn rất lâu, như muốn phân biệt đây là thật hay lại là một lần hắn giấu đau. Tạ Hàn Chi hiểu, liền đặt tay y lên ngực mình, để y cảm nhận kiếm tâm đang bị oán nghiệp quấn lấy nhưng vẫn vững vàng. Đạo tâm của hắn có dao động, kiếm ý có vết xám, nhưng căn cơ Đại Thừa chưa sụp, cũng chưa bị huyết trì chi chủ khống chế. Linh Tịch cảm nhận được nhịp kiếm tâm lạnh mà mạnh dưới lòng bàn tay, nước mắt bỗng trào lên không tiếng. Y cúi đầu, viết từng chữ rất chậm: “Chủ nhân, ta không muốn người đau.”

Tạ Hàn Chi đáp: “Ta biết.”

“Nhưng ta cũng không muốn mở huyết trì.”

“Vậy không mở.”

“Nhưng hắn nói cứu người…”

“Hắn nói dối một nửa.” Tạ Hàn Chi nhìn huyết trì chi chủ, ánh mắt lạnh như tuyết phủ lưỡi kiếm, “Tàn linh đã được giải thoát, hồn hỏa đã vào linh thai ngươi, oán nghiệp có thể luyện hóa. Hắn chỉ cần ngươi tin rằng tất cả đều phải dựa vào huyết trì.”

Huyết trì chi chủ cười khẽ. “Ngươi quả nhiên vẫn sắc bén. Nhưng biết thì sao? Linh Tịch, nếu không dùng huyết trì tách oán nghiệp, Tạ Hàn Chi phải tự luyện hóa nó bằng kiếm tâm. Một Đại Thừa kiếm tu tu vô tình đạo, lại mang oán nghiệp vì ngươi, tình cảm vì ngươi, đau lòng vì ngươi. Hắn càng luyện, vết nứt càng sâu. Cuối cùng hắn sẽ phải chọn: giữ đạo, hoặc giữ ngươi.”

Không khí trên đài tế như bị kéo căng đến nghẹt thở. Đây chính là con dao thật sự của huyết trì chi chủ. Hắn không ép Linh Tịch bằng quá khứ nữa, cũng không dụ bằng giọng giả, nhà giả hay tiếng khóc. Hắn đặt ngay trước mặt y điều y sợ nhất: sự tồn tại của y khiến Tạ Hàn Chi phải rời khỏi vô tình đạo. Nếu Tạ Hàn Chi chọn giữ đạo, y sẽ bị bỏ lại; nếu hắn chọn giữ y, hắn có thể mất đi con đường đã tu nghìn năm. Linh Tịch nhìn Tạ Hàn Chi, đôi mắt đỏ lên, vì lần này y không thể chỉ dựa vào kiếm ấn hay sợi dây bạc để vượt qua. Đây không phải huyễn cảnh, cũng không phải lời nói hoàn toàn giả. Tạ Hàn Chi thật sự đã thay đổi vì y.

Tạ Hàn Chi bỗng buông tay Linh Tịch, nhưng không phải rời đi. Hắn quay sang đối diện với y, đưa tay nâng cổ tay có sợi dây bạc, để y nhìn rõ hai chữ Linh Tịch trên phù bạc đã mờ vì trải qua bốn trận. “Ngươi hỏi ta có tình cảm không, ta nói có.”

Linh Tịch nhìn hắn, nước mắt rơi xuống trong im lặng.

“Ta tu vô tình đạo, nhưng vô tình không phải vô tâm.” Tạ Hàn Chi nói từng chữ rất chậm, để y nghe rõ, cũng để chính mình nghe rõ. “Trước kia ta nghĩ kiếm đạo của mình chỉ cần một người một kiếm, không vướng bận, không quay đầu. Nhưng ngươi hóa hình, ta mới biết thanh kiếm theo ta nghìn năm không phải chỉ nằm trong tay ta. Ngươi nhìn ta, gọi ta, hỏi ta có đau không, muốn cùng ta chọn. Nếu vì vậy đạo của ta sinh biến, đó không phải lỗi của ngươi.”

Linh Tịch run rẩy viết vào tay hắn: “Nhưng đạo của người…”

“Đạo là đường ta đi, không phải xiềng khóa bắt ta bỏ ngươi.” Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt lạnh vẫn còn, nhưng trong sự lạnh ấy có thứ gì đó kiên định hơn cả vô tình. “Nếu vô tình đạo buộc ta đẩy ngươi vào huyết trì để giữ kiếm tâm sạch sẽ, vậy đạo ấy không còn là đạo của ta. Ta không chọn giữa giữ đạo và giữ ngươi. Ta chọn một đạo có ngươi bên cạnh.”

Linh Tịch ngẩn ra. Không chỉ y, ngay cả Mục Trường Uyên cũng im lặng thật lâu. Huyết trì chi chủ nụ cười trên mặt rốt cuộc cứng lại, còn Thẩm Vô Cữu nhìn Tạ Hàn Chi bằng ánh mắt gần như không thể tin. Một Đại Thừa kiếm tu tu vô tình đạo nói ra những lời này chẳng khác nào tự tay chém vỡ tấm bia đạo tâm cũ, nhưng kiếm khí quanh người Tạ Hàn Chi không hề tán loạn. Ngược lại, lớp xám của oán nghiệp trong kiếm tâm hắn chậm rãi bị tuyết quang bao phủ, không phải bị cưỡng ép áp xuống, mà là bị một loại kiếm ý mới tiếp nhận rồi luyện hóa.

Mục Trường Uyên nhìn thấy, ánh mắt sáng lên. “Hữu tình kiếm ý…”

Huyết trì chi chủ sắc mặt lần đầu thật sự trầm xuống. “Không thể. Ngươi tu vô tình nghìn năm, sao có thể nói đổi liền đổi?”

“Không phải đổi.” Tạ Hàn Chi nâng tay, kiếm quang trắng bạc hiện ra trong lòng bàn tay, lạnh như trước nhưng không còn trống vắng, “Là trước kia chưa nhìn rõ.”

Linh Tịch nhìn kiếm quang ấy, bỗng cảm thấy cổ họng đau nhói. Ấn câm của Vô Thanh bị hồn hỏa trong linh thai chiếu sáng, như một lớp băng mỏng gặp nắng. Y muốn gọi chủ nhân, rất muốn, muốn đến mức linh thức cũng run lên. Tạ Hàn Chi nghe thấy tiếng kiếm tâm của y, không phải qua bản mệnh khế ước, mà là qua sự cộng hưởng tự nhiên giữa người cầm kiếm và người được hắn chọn. Hắn đưa tay đặt lên cổ họng y, dùng kiếm ý mới sinh nhẹ nhàng cắt qua ấn câm.

“Gọi ta.” Hắn nói.

Linh Tịch mở miệng. Ban đầu chỉ có hơi thở rất khẽ, sau đó là âm thanh khàn đến gần như vỡ, nhưng hai chữ kia vẫn vang lên giữa Huyết La cố thành, mềm, run, lại sáng như tiếng kiếm ngân đầu tiên sau nghìn năm: “Chủ nhân…”

Tạ Hàn Chi đáp: “Ừ.”

Một tiếng đáp ấy như chém đứt tầng im lặng cuối cùng trên người Linh Tịch. Kiếm ấn trên cổ tay y sáng rực, hai chữ Linh Tịch bằng kiếm khí hiện lại rõ ràng, sợi dây bạc phất nhẹ trong gió huyết. Linh Tịch khóc thành tiếng lần đầu sau khi mất giọng, nhưng tiếng khóc rất nhỏ, không yếu đuối mà giống một sợi dây bị kéo căng quá lâu cuối cùng được buông ra. Y nắm lấy tay Tạ Hàn Chi, giọng vẫn khàn nhưng rõ ràng hơn từng chút. “Ta không mở huyết trì. Ta chọn chủ nhân. Không phải vì khế ước, không phải vì sợ, cũng không phải vì muốn người cứu ta. Ta chọn người, chọn cùng người về Cô Hàn phong.”

Tạ Hàn Chi nắm tay y. “Được.”

Huyết trì chi chủ giận dữ cười lạnh, toàn bộ đài tế bắt đầu rung chuyển. “Hay lắm. Một người phá vô tình đạo, một kiếm linh phản huyết khế, các ngươi thật sự khiến ta mở rộng tầm mắt. Nhưng các ngươi đừng quên, nơi này là Huyết La thành. Dù bốn mắt trận bị phá, huyết trì vẫn là huyết trì. Nếu chìa khóa không tự mở, ta sẽ tự lấy!”

Huyết trì khô cạn dưới đài tế bỗng nứt ra. Máu đen bị phong nghìn năm trào lên từ khe đá, không nhiều nhưng đặc quánh, mang theo ma khí đủ khiến tu sĩ Nguyên Anh lập tức mất thần trí. Thẩm Vô Cữu thấy huyết khí dâng lên, trong mắt hiện lên cuồng nhiệt, lập tức kết ấn theo lời hứa trước đó. Huyết phù trong tay áo hắn bay ra, hóa thành một đường cầu nối giữa hắn và huyết trì. Huyết trì chi chủ liếc hắn, khóe môi cong lên một cách tàn nhẫn.

“Thẩm trưởng lão, ngươi không phải muốn phá cảnh sao? Vậy hiến linh đài của ngươi cho ta đi.”

Thẩm Vô Cữu sắc mặt đại biến. “Ngươi đã hứa…”

Lời chưa dứt, huyết phù đã nổ tung, vô số sợi máu đâm vào linh đài của hắn. Hắn gào lên, nhưng tiếng gào rất nhanh bị huyết trì nuốt mất. Tu vi Hóa Thần hậu kỳ bị rút ra như nước chảy ngược, thân thể hắn khô quắt trong chớp mắt, chỉ còn đôi mắt trừng lớn đầy không cam lòng. Mục Trường Uyên muốn ra tay bắt người, nhưng huyết trì chi chủ đã dùng linh lực của Thẩm Vô Cữu ngưng thành một thân thể thật hơn, áo đỏ tung bay, mắt trái đỏ rực như trăng máu.

“Thấy chưa?” Hắn cười với Linh Tịch, “Người muốn phá cảnh, kiếm muốn thành linh, tu sĩ muốn giữ đạo, ai cũng có tham niệm. Ta chỉ giúp bọn họ nhìn rõ thôi.”

Mục Trường Uyên sắc mặt lạnh xuống, kiếm ngắn trong tay ra khỏi vỏ. “Ngươi dùng tham niệm của người khác làm ác, còn dám nói giúp?”

“Chưởng môn đại nhân, ngươi cũng có tham niệm.” Huyết trì chi chủ nhìn hắn, cười khàn, “Ngươi muốn giữ Thanh Huyền Tiên Môn sạch sẽ, muốn bảo vệ bằng hữu, muốn làm một chưởng môn không thẹn với tông môn. Nếu ta nói chỉ cần giết Linh Tịch, Huyết La ấn sẽ tự tan, ngươi có thật sự không động tâm chút nào không?”

Mục Trường Uyên lạnh lùng đáp: “Không động.”

“Vì sao?”

“Vì ta còn biết xấu hổ.” Mục Trường Uyên mở quạt, trận pháp chưởng môn dưới chân bùng lên thanh quang, “Còn ngươi thì không.”

Hắn vừa dứt lời đã cùng Tạ Hàn Chi đồng thời ra tay. Thanh quang trận pháp khóa bốn phía đài tế, kiếm khí Tạ Hàn Chi chém thẳng xuống huyết trì. Huyết trì chi chủ dùng máu đen ngưng thành hàng ngàn lưỡi dao, đối diện với kiếm ý mới sinh của Tạ Hàn Chi. Lần giao phong đầu tiên khiến toàn bộ quảng trường nứt toạc, nhà cửa hai bên sụp xuống, bầu trời trên cố thành đỏ thêm một tầng. Linh Tịch được Tạ Hàn Chi bảo hộ phía sau, nhưng y không đứng yên như người cần che chở hoàn toàn. Y cảm nhận được bốn loại nhân quả trong linh thai đang rung động: ánh bạc muốn chém, oán nghiệp muốn được luyện hóa, hồn hỏa muốn dẫn đường, ấn câm muốn khóa tiếng gọi của huyết trì.

“Chủ nhân!” Linh Tịch khàn giọng gọi.

Tạ Hàn Chi quay đầu trong khoảnh khắc kiếm khí giao nhau. Linh Tịch nhìn hắn, không cần nói dài, chỉ nâng cổ tay nơi Huyết La ấn đang sáng lên. “Ta muốn hóa kiếm.”

Tạ Hàn Chi ánh mắt trầm xuống. “Ngươi hiện tại chưa ổn.”

“Ta không phải muốn về vỏ.” Linh Tịch nhìn hắn, giọng tuy khàn nhưng kiên định. “Ta muốn cùng người chém hắn. Không phải làm kiếm bị cầm, mà là làm Linh Tịch chọn trở thành kiếm của người lúc này.”

Huyết trì chi chủ cười lạnh. “Hay lắm, tự đưa bản thể ra. Tịch Tuyết, ngươi đúng là vẫn ngu xuẩn như năm đó.”

Linh Tịch không nhìn hắn, chỉ nhìn Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân, người nói sẽ cùng ta chọn.”

Tạ Hàn Chi nhìn thiếu niên trước mặt. Y đã không còn là kiếm linh chỉ biết hỏi mình có làm tốt không, cũng không còn là thanh kiếm chỉ chờ hắn ra lệnh ra khỏi vỏ. Y biết nguy hiểm, biết đau, biết huyết trì chi chủ muốn gì, nhưng vẫn tự chọn hóa kiếm, không phải vì trở lại thân phận đồ vật, mà vì y muốn cùng hắn chiến đấu theo cách thân thuộc nhất. Rất lâu sau, Tạ Hàn Chi đưa tay ra. “Đến đây.”

Linh Tịch mỉm cười, trong mắt còn nước nhưng không còn sợ. Ánh bạc từ người y tỏa ra, áo choàng, sợi dây bạc, phù viết tên, tất cả đều hóa thành kiếm quang quấn quanh thân thể. Khoảnh khắc y biến về Tịch Tuyết, Huyết La ấn điên cuồng trồi lên muốn chiếm lấy thân kiếm, nhưng hồn hỏa Tàn Đăng sáng lên, ấn câm Vô Thanh khóa tiếng gọi, ánh bạc Hắc Thủy và oán nghiệp Bạch Cốt đồng thời hội vào lưỡi kiếm. Tạ Hàn Chi nắm lấy chuôi kiếm, cảm giác quen thuộc nghìn năm trở về trong lòng bàn tay, nhưng lần này hắn nghe thấy giọng Linh Tịch vang trong kiếm tâm, rõ ràng, bình tĩnh, không còn là tiếng nói non nớt bám lấy hắn ngày đầu.

“Chủ nhân, ta ở đây.”

Tạ Hàn Chi siết kiếm. “Cùng ta.”

“Ừ.”

Một kiếm ấy chém xuống, không phải vô tình kiếm đạo của Tạ Hàn Chi ngày trước, cũng không phải huyết kiếm mà Huyết La thành muốn luyện ra. Đó là kiếm ý hữu tình vừa sinh từ tuyết lạnh nghìn năm, mang theo ánh bạc của những kiếm phôi đã ngủ yên, oán nghiệp của người chết được thừa nhận, hồn hỏa dẫn đường về nhà và sự im lặng bị phá vỡ của Vô Thanh. Kiếm quang trắng bạc xé qua huyết khí, chém thẳng vào thân thể huyết trì chi chủ. Hắn gào lên, lần đầu lộ ra vẻ kinh hoảng thật sự, vì kiếm ấy không chỉ chém ma khí mà còn chém vào huyết khế hắn dùng nghìn năm để trói Tịch Tuyết.

“Không thể!” Hắn rít lên. “Ngươi là kiếm của ta luyện ra!”

Trong kiếm, giọng Linh Tịch vang lên, không lớn nhưng sáng rõ. “Ta là kiếm của chủ nhân ta chọn.”

Kiếm quang ép xuống. Mục Trường Uyên nhân cơ hội dùng trận pháp phong tỏa huyết trì, thanh quang nối với kiếm ý của Tạ Hàn Chi, chặn đường lui cuối cùng của tàn hồn. Huyết trì chi chủ bị một kiếm chém rách thân thể, mắt trái đỏ thẫm vỡ ra một đường, máu đen phun xuống đài tế. Nhưng hắn vẫn chưa chết. Hắn cười dữ tợn, dùng phần tàn hồn cuối cùng đánh vào Huyết La ấn trên thân Tịch Tuyết, muốn cưỡng ép kéo Linh Tịch mở phong ấn trước khi bị chém tan.

Tịch Tuyết trong tay Tạ Hàn Chi rung mạnh. Linh Tịch đau đến kiếm minh run rẩy, nhưng không rời khỏi tay hắn. Tạ Hàn Chi lập tức nhận ra huyết trì chi chủ đang dùng bản nguyên huyết khế đánh cược lần cuối; nếu hắn tiếp tục chém, Huyết La ấn có thể vỡ cùng linh thai Linh Tịch. Nếu hắn dừng, tàn hồn sẽ nhân cơ hội nhập vào huyết trì. Khoảnh khắc lựa chọn bị đẩy đến tận cùng, Tạ Hàn Chi bỗng đưa tay trái vuốt qua thân kiếm, dùng kiếm tâm của mình mở ra nơi chứa oán nghiệp Bạch Cốt.

“Linh Tịch, tin ta.”

“Ta tin.”

Không chút do dự.

Tạ Hàn Chi dẫn toàn bộ Huyết La ấn trên thân kiếm vào kiếm tâm mình. Ma văn đỏ thẫm theo lòng bàn tay hắn tràn vào, cắn xé đạo cơ như hàng ngàn lưỡi dao máu, nhưng hắn không buông kiếm. Linh Tịch hoảng hốt gọi hắn trong kiếm tâm, nhưng lần này không ngăn được, bởi Tạ Hàn Chi đã dùng lựa chọn của mình đón lấy phần nguy hiểm nhất. Huyết trì chi chủ cười lớn, tưởng hắn tự tìm đường chết, nhưng tiếng cười rất nhanh nghẹn lại. Bởi Huyết La ấn vừa chạm vào kiếm tâm Tạ Hàn Chi đã bị kiếm ý hữu tình và vô tình cũ cùng lúc ép xuống, một bên lạnh như tuyết, một bên ấm như hồn hỏa, hai đường kiếm ý giao nhau, nghiền nát huyết khế thành từng mảnh.

Tạ Hàn Chi phun ra một ngụm máu, máu rơi lên thân Tịch Tuyết, lập tức bị ánh bạc hút vào. Linh Tịch trong kiếm tâm run lên, đau đến gần như muốn lập tức hóa người, nhưng Tạ Hàn Chi giữ y lại bằng linh lực cuối cùng. “Chém.”

Tịch Tuyết sáng rực. Linh Tịch không khóc, cũng không gọi hắn dừng nữa. Y đem toàn bộ linh thức của mình hòa vào kiếm ý của Tạ Hàn Chi, dùng một kiếm cuối cùng chém xuống huyết trì chi chủ. Lần này, huyết khế không còn bảo vệ hắn, huyết trì không còn chìa khóa, bốn mắt trận đều đã hóa thành lực lượng ngược lại với hắn. Kiếm quang xuyên qua mắt trái đỏ thẫm, chém tàn hồn áo đỏ thành vô số điểm máu, rồi tiếp tục rơi xuống huyết trì khô cạn, cắt đứt phong ấn bị ma tu giữ lại nghìn năm.

Huyết La cố thành rung chuyển. Máu đen dưới đài tế bốc lên thành sương, nhưng không trào ra ngoài nữa mà bị kiếm quang luyện hóa từng chút. Những tiếng khóc cũ, tiếng kiếm gãy, tiếng đèn tắt, tiếng im lặng bị khóa đều tan dần trong ánh bạc. Trước khi tàn hồn huyết trì chi chủ biến mất hoàn toàn, hắn nhìn Tạ Hàn Chi bằng ánh mắt không cam lòng đến cực điểm, giọng vỡ vụn như máu đông rơi xuống đá. “Tạ Hàn Chi… ngươi phá đạo vì một thanh kiếm…”

Tạ Hàn Chi chống kiếm xuống đài tế, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn lạnh và sáng. “Không.”

Hắn nhìn Tịch Tuyết trong tay, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng.

“Ta thành đạo vì Linh Tịch.”

Tàn hồn huyết trì chi chủ rốt cuộc tan sạch. Huyết trì khô cạn nứt thành vô số đường, ma khí bị thanh quang của Mục Trường Uyên và kiếm ý của Tạ Hàn Chi ép xuống lòng đất, không còn tiếng gọi nào vọng ra. Thẩm Vô Cữu nằm dưới bậc đài tế, linh đài bị hút rỗng, tu vi rơi xuống gần như phàm nhân, đôi mắt trống rỗng nhìn bầu trời đỏ dần nhạt đi. Mục Trường Uyên bước đến phong linh lực hắn, sắc mặt không chút thương hại. “Ngươi muốn phá cảnh bằng đường tắt, cuối cùng ngay cả cảnh giới hiện có cũng mất. Thẩm Vô Cữu, về tiên môn chịu Chấp Pháp đường thẩm phán đi.”

Thẩm Vô Cữu không đáp. Có lẽ hắn đã không còn sức đáp, cũng có lẽ đến giờ mới hiểu mình chỉ là một vật tế khác trong mắt huyết trì chi chủ. Mục Trường Uyên thu người vào khóa linh phù, quay lại nhìn Tạ Hàn Chi thì sắc mặt lập tức đổi. Tạ Hàn Chi vẫn đứng trên đài tế, tay cầm Tịch Tuyết, nhưng máu từ khóe môi chảy xuống áo trắng, kiếm tâm vừa nhận Huyết La ấn và nghiền nát huyết khế đang dao động dữ dội. Tịch Tuyết trong tay hắn cũng run lên, ánh bạc khi sáng khi tối, Linh Tịch muốn hóa hình nhưng bị linh lực hỗn loạn giữ lại, không thể lập tức ra khỏi kiếm thân.

“Hàn Chi!” Mục Trường Uyên vội bước tới. “Ngươi nhận Huyết La ấn vào kiếm tâm? Ngươi đúng là điên rồi!”

Tạ Hàn Chi không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn Tịch Tuyết. “Linh Tịch.”

Thân kiếm rung lên, phát ra tiếng kiếm minh rất khẽ.

“Biến ra.” Hắn nói.

Ánh bạc tản ra, thiếu niên áo trắng ngã xuống từ trong kiếm quang. Tạ Hàn Chi đưa tay đỡ lấy y, nhưng chính hắn cũng loạng choạng một bước, cuối cùng cả hai cùng quỳ xuống trên đài tế nứt vỡ. Linh Tịch vừa hóa hình đã ôm lấy hắn, giọng khàn nhưng đã có thể nói thành tiếng, nước mắt rơi xuống không ngừng. “Chủ nhân, người đau. Người nói sẽ cùng ta chọn, nhưng chuyện vừa rồi người không nói trước.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, hiếm khi không thể phản bác. “Không kịp.”

“Không kịp cũng phải nói.” Linh Tịch nắm chặt áo hắn, vừa giận vừa sợ, nhưng giọng vẫn run đến đáng thương, “Ta không muốn tỉnh lại mới biết người đau vì ta. Người đã hứa rồi.”

Tạ Hàn Chi đưa tay lau nước mắt trên mặt y, động tác vụng về nhưng rất nhẹ. “Lần sau nói.”

“Không được có lần sau như vậy.”

“Ừ.”

“Người có rơi cảnh giới không?”

“Không.”

“Lại nói thật.”

Tạ Hàn Chi nhìn y, sau một lát mới đáp: “Không rơi. Nhưng phải dưỡng thương.”

Linh Tịch lập tức cúi đầu nhìn ngực hắn, như muốn tìm kiếm tâm bị thương ở đâu. “Dưỡng bao lâu?”

“Không biết.”

Y mím môi, nước mắt lại rơi xuống. “Vậy về Cô Hàn phong, ta chăm sóc chủ nhân.”

Mục Trường Uyên đứng bên cạnh nghe đến đây, vừa muốn cười vừa đau đầu. “Tiểu Linh Tịch, ngươi hiện tại cũng là người cần được chăm sóc. Một người kiếm tâm tổn thương, một người linh thai mới ổn, hai ngươi định ai chăm ai?”

Linh Tịch quay đầu nhìn hắn, rất nghiêm túc đáp: “Cùng chăm.”

Mục Trường Uyên nghẹn lại, cuối cùng thở dài. “Được, cùng chăm. Nhưng trước tiên phải rời khỏi nơi này. Huyết trì bị phá, cố thành sắp sụp.”

Quả nhiên, đài tế dưới chân bắt đầu nứt sâu hơn, tường thành xa xa cũng đổ xuống từng mảng. Phong ấn nghìn năm và ma khí còn sót đồng thời tan rã, cả Huyết La cố thành như một xác chết cuối cùng mất đi thứ chống đỡ. Tạ Hàn Chi cố đứng dậy, nhưng Linh Tịch lập tức đỡ hắn, dù bản thân cũng yếu đến mức chân còn run. Hắn nhìn thiếu niên cố chấp đứng bên cạnh mình, cuối cùng không bảo y tránh ra. Mục Trường Uyên mở truyền tống phù khẩn cấp, thanh quang bao lấy ba người và khóa linh phù chứa Thẩm Vô Cữu, ngay trước khi đài tế sụp xuống hoàn toàn, đưa họ rời khỏi trung tâm cố thành.

Khi ánh sáng truyền tống tản đi, họ rơi xuống một sườn núi ngoài thành. Phía sau, Huyết La cố thành chìm trong bụi đỏ, tường thành đổ sụp, huyết trì bị chôn vùi dưới đá đen, mây đỏ trên bầu trời dần nhạt thành màu xám bình thường. Linh Tịch đứng bên Tạ Hàn Chi, nhìn thành trì đã từng là nơi bắt đầu tất cả, trong lòng không còn nghe thấy tiếng gọi nào nữa. Huyết La ấn trên cổ tay y mờ đi, cuối cùng chỉ còn lại một vệt rất nhạt như dấu sẹo cũ, bị hai chữ Linh Tịch bằng kiếm khí phủ lên. Y chạm vào vệt ấy, không thấy sợ như trước nữa.

“Chủ nhân.” Y gọi.

Tạ Hàn Chi đáp: “Ừ.”

“Ta không còn nghe thấy hắn.”

“Ừ.”

“Ta có thể về nhà chưa?”

Tạ Hàn Chi nhìn y, môi còn vương máu nhưng ánh mắt dịu xuống rất nhẹ. “Có thể.”

Linh Tịch cười lên, mệt mỏi dựa vào tay hắn, rồi rất nhanh lại ngẩng đầu vì nhớ hắn cũng đang bị thương. “Không được để ta dựa lâu, chủ nhân đau.”

“Không sao.”

“Không được nói không sao.”

Tạ Hàn Chi im lặng một lát, đổi lời: “Đau một chút.”

Linh Tịch lập tức hài lòng hơn, dù mắt vẫn đỏ. “Vậy ta đỡ người.”

Mục Trường Uyên nhìn hai người, bỗng cảm thấy mình đã thấy trước tương lai Cô Hàn phong không còn thanh tĩnh như xưa. Nhưng như vậy cũng không tệ. Một nơi lạnh quá lâu, có thêm tiếng người, thêm chút lo lắng vụn vặt, thêm một kiếm linh vừa học làm người vừa học chăm sóc chủ nhân bị thương, có lẽ mới giống nơi thật sự có thể gọi là nhà. Hắn thu khóa linh phù, nhìn về hướng Đông Vực, giọng nhẹ đi rất nhiều. “Về thôi. Thanh Huyền Tiên Môn còn phải xử lý Thẩm Vô Cữu, ngươi còn phải bế quan dưỡng kiếm tâm, Linh Tịch cũng phải để Lạc Thanh Dao kiểm tra. Chuyện sau đó, chúng ta còn nhiều thời gian nói.”

Linh Tịch nghe đến nhiều thời gian, đôi mắt hơi sáng. “Nhiều thời gian là bao lâu?”

Mục Trường Uyên cười. “Rất lâu. Đủ để ngươi học viết chữ đẹp, học chạy không ngã, học ăn kẹo hồ lô không dính tay, và học cách dỗ chủ nhân ngươi uống thuốc.”

Linh Tịch lập tức nhìn Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân cũng phải uống thuốc sao?”

Tạ Hàn Chi nhíu mày rất nhẹ. “Không cần.”

“Cần.” Linh Tịch lần đầu tiên phản bác nhanh như vậy, giọng khàn nhưng nghiêm túc, “Người đau. Lạc cô nương sẽ kê thuốc. Nếu đắng, ta cho người linh quả.”

Mục Trường Uyên quay mặt đi cười. Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch, cuối cùng chỉ đáp: “Ừ.”

Linh Tịch ngẩn ra, dường như không ngờ hắn đồng ý nhanh vậy, sau đó vui đến mức quên cả mệt. Y nắm tay Tạ Hàn Chi, sợi dây bạc trên cổ tay khẽ lay trong gió sau trận chiến, ánh kiếm khí trên hai chữ Linh Tịch vẫn sáng nhạt. Phía sau họ, Huyết La cố thành chậm rãi sụp xuống, chôn vùi huyết trì, ma văn và nhân quả cũ dưới đá bụi nghìn năm. Phía trước là đường về Đông Vực, về Thanh Huyền Tiên Môn, về Cô Hàn phong có Hàn Ngọc điện, án kiếm trống không, giấy viết tên và những ngày rất dài đang chờ.

Nhưng khi ba người chuẩn bị rời đi, từ đống đổ nát của cố thành bỗng bay ra một điểm sáng đỏ rất nhỏ. Nó không mang ma khí nồng nặc, cũng không còn tiếng cười của huyết trì chi chủ, chỉ lặng lẽ xuyên qua bụi đá, bám lên mảnh khóa linh phù chứa Thẩm Vô Cữu. Mục Trường Uyên nhận ra dị động lập tức cúi đầu, nhưng điểm đỏ kia đã biến mất quá nhanh, chỉ để lại trên phù một vết nứt mảnh như sợi tóc.

Cùng lúc đó, Thẩm Vô Cữu vốn hôn mê trong phù bỗng mở mắt.

Trong mắt trái của hắn, một tia đỏ thẫm lóe lên rồi tắt.

(Hết chương 10)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0