Tuyết rơi suốt ba ngày trên đỉnh Cô Hàn phong, trắng xóa từ thềm đá trước điện đến tận rừng tùng sau núi, khiến cả ngọn phong vốn đã ít hơi người càng giống một mảnh đất bị tách khỏi nhân gian. Trong Thanh Huyền Tiên Môn, Cô Hàn phong là nơi thanh tĩnh nhất, cũng là nơi đệ tử trong môn ít dám đặt chân tới nhất, không phải vì cấm chế nơi đây quá nặng, mà vì chủ nhân của ngọn phong này là Tạ Hàn Chi. Người đời đều nói Tạ trưởng lão tu vô tình kiếm đạo, tâm như hàn thạch, kiếm ý như sương tuyết, ngàn năm qua chưa từng thấy hắn vì ai mà động dung, càng chưa từng thấy hắn giữ bất kỳ người sống nào ở lại trong điện quá nửa canh giờ. Ngoại trừ một thanh kiếm luôn đặt bên cạnh hắn.
Thanh kiếm ấy tên là Tịch Tuyết, thân kiếm dài ba thước ba tấc, vỏ kiếm màu trắng bạc, hoa văn chìm như sương kết trên mặt băng, theo Tạ Hàn Chi từ khi hắn còn là một thiếu niên chưa nhập đạo đến tận hôm nay, khi hắn đã trở thành Đại Thừa kiếm tu đứng hàng cao nhất nhì Thanh Huyền Tiên Môn. Trong hơn nghìn năm ấy, người bên cạnh hắn đến rồi đi, đồng môn cũ có người phi thăng, có người tọa hóa, có người chết dưới ma triều, duy chỉ có Tịch Tuyết vẫn yên tĩnh nằm bên tay hắn, uống qua máu yêu tà, chịu qua thiên lôi, chém qua vô số chấp niệm cũ mà chưa từng rời khỏi chủ nhân nửa bước. Đối với Tạ Hàn Chi, nó là bản mệnh kiếm, là một phần đạo tâm, là thứ thân cận nhất cũng là thứ ít phiền toái nhất trong đời hắn.
Đêm nay, Tạ Hàn Chi bế quan trong Hàn Ngọc điện đã tròn bảy bảy bốn mươi chín ngày. Trên án kiếm trước mặt hắn, Tịch Tuyết được đặt ngang trong trận văn do chính tay hắn khắc xuống, linh quang quanh thân kiếm khi sáng khi tối, giống như trong lớp tuyết lạnh có một mạch nước ngầm đang âm thầm chảy qua. Ngoài điện, mây đen tụ lại trên không trung, tiếng sấm lăn qua đỉnh núi, từng đạo thiên lôi bị hộ sơn đại trận ngăn bên ngoài nhưng dư uy vẫn ép cho tuyết trên mái điện rơi xuống từng mảng. Hắn mở mắt giữa luồng kiếm khí cuồn cuộn, đôi mắt lạnh nhạt như chứa cả vực băng ngàn trượng, đầu ngón tay khẽ điểm lên chuôi kiếm, giọng nói trầm thấp vang lên trong điện vắng: “Tịch Tuyết, quy vị.”
Theo lý mà nói, bản mệnh kiếm sẽ đáp lại chủ nhân bằng kiếm minh. Thế nhưng lần này, thân kiếm chỉ run lên rất nhẹ, sau đó toàn bộ trận văn dưới án kiếm đột nhiên sáng rực, ánh bạc lan ra như trăng vỡ trên mặt nước, ép cả Hàn Ngọc điện chìm vào một màu trắng lóa. Tạ Hàn Chi hơi nhíu mày, linh lực trong lòng bàn tay lập tức đè xuống, định cưỡng ép ổn định kiếm khí đang mất khống chế, nhưng Tịch Tuyết lại bất ngờ thoát khỏi tay hắn, tự mình bay lên giữa không trung. Một tiếng kiếm ngân trong trẻo vang dội qua mây tuyết, không sắc bén như lúc ra khỏi vỏ giết địch, ngược lại có chút gì đó non nớt, hoảng loạn, như một sinh linh ngủ say quá lâu bỗng bị thiên địa đánh thức.
Cửa điện bị gió tuyết thổi bật ra, thiên lôi ngoài trời theo khe hở giáng xuống, rơi thẳng vào thân kiếm giữa điện. Cấm chế Cô Hàn phong chấn động dữ dội, mấy con hạc trắng đậu nơi vách đá kinh hãi bay lên, tiếng kêu xé qua tầng mây, khiến đệ tử tuần sơn dưới chân núi đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh phong. Chỉ thấy trên Cô Hàn phong, một cột sáng bạc xông thẳng lên trời, kiếm ý lạnh thấu xương phủ kín nửa dãy núi, nhưng trong kiếm ý ấy lại xen lẫn một luồng sinh khí mềm mại lạ thường. Có đệ tử trẻ tuổi run giọng hỏi có phải Tạ trưởng lão lại phá cảnh hay không, người lớn tuổi hơn lập tức bịt miệng hắn, bảo hắn đừng nói bừa, bởi cảnh giới Đại Thừa vốn đã gần sát đỉnh nhân gian, nếu còn có dị tượng như vậy, e rằng không phải chuyện nhỏ.
Trong Hàn Ngọc điện, Tạ Hàn Chi đã đứng dậy. Bạch y trên người hắn không gợn nếp, tóc đen buộc bằng ngọc quan, dáng người thẳng tắp như một thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ, song ánh mắt nhìn Tịch Tuyết đã lạnh hơn bình thường vài phần. Hắn cảm nhận được linh thức trong kiếm đang bành trướng vượt khỏi dự liệu, không phải kiếm linh mơ hồ từng được hắn nuôi dưỡng bằng linh lực suốt nghìn năm, mà là một ý thức hoàn chỉnh, non trẻ nhưng rõ ràng, đang tự mình tranh đoạt hình thái với thiên đạo. Nếu để mặc nó tiếp tục hấp thu thiên lôi, thân kiếm có thể nứt vỡ, mà bản mệnh kiếm một khi tổn hại, ngay cả Đại Thừa như hắn cũng sẽ bị phản phệ.
“Tịch Tuyết, dừng lại.” Tạ Hàn Chi vung tay, mười hai đạo kiếm phù lập tức hiện ra quanh thân kiếm, từng phù văn xoay tròn như xiềng xích bằng ánh sáng, vừa khóa thiên lôi vừa giữ lấy linh thức bên trong. Giọng hắn không lớn, nhưng mỗi chữ đều mang theo uy áp khiến cả điện lặng xuống, “Ngươi theo ta nghìn năm, nên biết cưỡng ép hoá hình nguy hiểm thế nào. Bây giờ thu linh thức lại, bổn tọa sẽ thay ngươi ổn định kiếm thân.”
Thân kiếm run lên, phát ra một tiếng ngân dài, lần này không còn giống đáp lời ngoan ngoãn mà giống một tiếng phản kháng vụng về. Ánh bạc trên vỏ kiếm càng lúc càng mạnh, mười hai đạo kiếm phù bị chấn nứt từng đường nhỏ, linh khí trong điện cuộn thành vòng xoáy quanh thân kiếm, thổi tung màn lụa trước cửa sổ. Tạ Hàn Chi khẽ híp mắt, đầu ngón tay vừa nâng lên, trong lòng đã hiện ra ba cách mạnh mẽ trấn áp, nhưng hắn chưa kịp ra tay thì Tịch Tuyết bỗng phát ra một luồng sáng chói mắt, cả thanh kiếm như tan thành tuyết mỏng giữa không trung.
Khoảnh khắc ánh sáng tản đi, tiếng kim loại rơi xuống nền điện không hề vang lên. Thay vào đó, có thứ gì đó mềm mại từ giữa luồng linh quang ngã thẳng về phía hắn, mang theo hơi lạnh quen thuộc của Tịch Tuyết, nhưng lại có nhịp thở rất nhẹ, rất rõ. Tạ Hàn Chi theo bản năng đưa tay đỡ lấy, rồi cả người thoáng khựng lại. Trong tay hắn không còn là một thanh kiếm, mà là một thiếu niên tóc đen ánh bạc, dung mạo trong trẻo đến mức gần như không nhiễm bụi trần, hàng mi còn vương chút sương tuyết, thân thể được linh khí kết thành một lớp y phục trắng mỏng, hai tay mềm mại đang bám chặt lấy vạt áo hắn.
Thiếu niên mở mắt trong lòng hắn. Đôi mắt ấy sáng như tuyết đầu mùa dưới trăng, trong veo, sạch sẽ, lại đầy vẻ mờ mịt của một sinh linh vừa bước vào nhân gian lần đầu. Y nhìn Tạ Hàn Chi rất lâu, như nhận ra hơi thở đã khắc sâu vào linh thức suốt nghìn năm, sau đó bỗng cong mắt, ôm chặt lấy eo hắn bằng cả hai tay. Giọng y còn hơi khàn vì chưa quen phát âm, nhưng hai chữ bật ra lại rõ ràng đến mức khiến Hàn Ngọc điện đang đầy kiếm khí cũng như lặng đi một nhịp: “Chủ nhân.”
Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn thiếu niên trong lòng, sắc mặt không đổi, chỉ có đầu ngón tay đang đỡ sau lưng y hơi cứng lại. Hắn từng gặp yêu vật hóa hình, gặp linh thú khai trí, gặp ma tu đoạt xá, cũng từng nhìn thấy thần binh sinh linh trong cổ tịch của Kiếm Các, nhưng chưa từng nghĩ một ngày nào đó, bản mệnh kiếm của mình sẽ biến thành một thiếu niên nằm trong lòng hắn, dùng ánh mắt thân cận quá mức nhìn hắn rồi gọi hắn là chủ nhân. Đối với một kiếm tu tu vô tình đạo mà nói, chuyện này quả thực còn phiền phức hơn bị ba vị Đại Thừa ma tu vây công cùng lúc.
“Buông tay.” Tạ Hàn Chi nói.
Thiếu niên nghe thấy giọng hắn liền chớp mắt, dường như rất vui vì chủ nhân chịu nói chuyện với mình. Không những y không buông, ngược lại còn ôm chặt hơn một chút, gò má cọ nhẹ lên cổ áo lạnh như tuyết của hắn, thần sắc thỏa mãn như một con thú nhỏ cuối cùng cũng tìm được ổ quen thuộc. “Chủ nhân, ta ra được rồi.”
Tạ Hàn Chi im lặng nhìn y. Một lát sau, hắn đưa tay giữ lấy cổ tay thiếu niên, muốn gỡ y xuống khỏi người mình, nhưng mới vừa chạm vào đã phát hiện thân thể y do kiếm linh ngưng tụ, kinh mạch chưa ổn, linh lực vẫn còn hỗn loạn sau trận thiên lôi vừa rồi. Nếu dùng sức quá mạnh, rất có thể sẽ khiến linh thể mới hóa hình bị thương. Vì vậy vị trưởng lão một kiếm từng chém đứt nửa ngọn núi của ma tông, lúc này lại bị một kiếm linh vừa hóa hình ôm cứng lấy mà không thể trực tiếp ném ra ngoài.
“Biến về.” Hắn lạnh giọng ra lệnh.
Thiếu niên ngẩng mặt nhìn hắn, vẻ vui mừng trên mặt lập tức hóa thành ngơ ngác. Y suy nghĩ rất nghiêm túc, sau đó nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú cau nhẹ, dường như đang cố nhớ xem bản thân trước kia làm kiếm như thế nào. Trong điện yên tĩnh hồi lâu, ngoài cửa gió tuyết vẫn gào thét, còn trong lòng Tạ Hàn Chi, thiếu niên cố gắng đến mức vành tai hơi đỏ lên, cuối cùng chỉ khiến một sợi tóc bạc nhạt trên vai biến thành một luồng kiếm quang nhỏ rồi lại lập tức mềm xuống. Y mở mắt, hơi chột dạ nhìn Tạ Hàn Chi, giọng nhỏ hơn lúc nãy: “Chủ nhân, ta không biết.”
Tạ Hàn Chi nhìn y hồi lâu, ánh mắt lạnh đến mức người bình thường chỉ sợ đã quỳ xuống nhận tội. Nhưng thiếu niên không biết sợ là gì, hoặc có lẽ trong linh thức của y, Tạ Hàn Chi vốn là người duy nhất đáng thân cận trên đời này, cho nên dù bị hắn nhìn như vậy, y vẫn chỉ ôm chặt lấy hắn không buông. Y còn khẽ kéo kéo một chút, giống như sợ hắn không tin, vội vàng giải thích: “Ta thật sự không biết. Lúc trước ta chỉ nghe thấy chủ nhân gọi ta, lại có thứ gì đó đánh vào thân kiếm rất đau, ta muốn ra nhìn chủ nhân một chút, sau đó liền ra được. Nhưng làm sao để về, ta chưa từng học.”
“Ngươi là kiếm.” Tạ Hàn Chi nói.
Thiếu niên lập tức gật đầu, ngoan ngoãn đến mức gần như đáng thương. “Ta là kiếm của chủ nhân.”
“Kiếm nên ở trong vỏ.”
“Nhưng ta đã ra rồi.”
“Vậy thì về lại.”
“Ta không biết về.”
Cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy khiến trong điện rơi vào một khoảng lặng kỳ dị. Nếu lúc này có bất kỳ đệ tử nào của Thanh Huyền Tiên Môn đứng ngoài cửa, chỉ sợ sẽ kinh hãi đến mức nghi ngờ mình rơi vào huyễn cảnh, bởi Tạ Hàn Chi nổi tiếng ngàn năm không nói quá ba câu vô nghĩa với người khác, nay lại đứng giữa Hàn Ngọc điện tranh luận với kiếm của mình về chuyện nên ở trong vỏ hay ở ngoài vỏ. Mà điều khiến người ta càng khó tin hơn là, vị trưởng lão cao lãnh kia rõ ràng đang rơi vào thế hạ phong, bởi đối phương căn bản không hiểu mệnh lệnh lạnh lùng của hắn có nghĩa là gì, cũng không có khả năng thực hiện.
Tạ Hàn Chi cuối cùng vẫn gỡ được tay thiếu niên ra, không phải bằng cưỡng ép, mà là dùng một luồng linh lực nâng y đứng vững trên nền điện. Thiếu niên vừa rời khỏi lòng hắn liền lảo đảo, bàn chân trần đạp lên nền ngọc lạnh buốt, cả người nghiêng về phía trước như chưa biết cách dùng hai chân. Tạ Hàn Chi vốn đã xoay người định lấy áo khoác trên giá, nghe thấy tiếng động lại phải đưa tay đỡ y lần nữa. Thiếu niên lập tức thuận thế túm lấy cổ tay hắn, đôi mắt sáng lên, giọng nói đầy tin cậy: “Chủ nhân.”
“Đứng thẳng.” Tạ Hàn Chi nói, giọng lạnh hơn tuyết ngoài cửa.
Thiếu niên cúi đầu nhìn chân mình, thử đặt trọng tâm xuống như cách y từng cảm nhận khi Tạ Hàn Chi cầm kiếm đứng trên chiến trường. Nhưng làm kiếm và làm người vốn khác nhau, kiếm chỉ cần được chủ nhân nắm trong tay, còn người phải tự chống đỡ thân thể, phải biết bước đi, biết giữ thăng bằng, biết chịu lạnh nóng đau mỏi. Y thử một lúc, cuối cùng vẫn dựa nửa người vào Tạ Hàn Chi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc mà nói: “Chủ nhân, làm người khó hơn làm kiếm.”
Tạ Hàn Chi lạnh nhạt đáp: “Vậy thì làm kiếm.”
Thiếu niên ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn hắn, trong đó không có oán giận, chỉ có một chút buồn rầu chân thật. “Nhưng ta chưa biết biến về. Chủ nhân dạy ta được không?”
Tạ Hàn Chi không trả lời ngay. Hắn đưa áo khoác phủ lên người y, che đi lớp y phục do linh khí kết thành vốn quá mỏng manh, sau đó mới đặt hai ngón tay lên mạch môn của thiếu niên. Linh thức vừa dò vào, hắn lập tức cảm nhận được hơi thở quen thuộc đến tận xương tủy của Tịch Tuyết, kiếm tâm thuần khiết, không có ma khí, không có oán niệm, càng không có dấu vết bị đoạt xá. Nhưng chính vì vậy, chuyện trước mắt mới càng khó xử lý. Tịch Tuyết thật sự đã hóa linh thành người, mà còn là trong tình huống hắn không hề chuẩn bị.
“Ngươi có tên không?” Tạ Hàn Chi hỏi.
Thiếu niên nghiêng đầu, dường như không hiểu vì sao kiếm lại cần tên khác ngoài tên chủ nhân đã đặt. “Tịch Tuyết.”
“Đó là tên kiếm.”
“Ta là Tịch Tuyết.”
Tạ Hàn Chi nhìn gương mặt trong trẻo trước mắt, không hiểu vì sao bỗng cảm thấy nếu tiếp tục gọi thiếu niên này là Tịch Tuyết, sau này khi rút kiếm giết địch sẽ rất phiền. Hắn im lặng một lát, ánh mắt rơi lên vệt linh quang nhàn nhạt giữa mi tâm y, nơi ấy có một điểm sáng như ánh trăng đọng trong tuyết, vừa lạnh vừa mềm. “Từ hôm nay, hình người của ngươi gọi là Linh Tịch. Khi nào biến về kiếm, vẫn là Tịch Tuyết.”
Thiếu niên nghe xong, đôi mắt lập tức sáng lên. Y lặp lại rất chậm, như sợ đọc sai món quà đầu tiên chủ nhân ban cho hình người của mình: “Linh Tịch. Ta gọi là Linh Tịch.”
“Ừ.”
“Chủ nhân đặt tên cho ta.”
“Chỉ là để phân biệt.”
“Nhưng vẫn là chủ nhân đặt.”
Tạ Hàn Chi không muốn tiếp tục dây dưa với y về một cái tên. Hắn buông cổ tay Linh Tịch ra, xoay người muốn thu dọn trận văn bị thiên lôi phá hỏng, nhưng mới đi được một bước, tay áo lại bị kéo nhẹ. Hắn quay đầu, thấy Linh Tịch đứng trên nền ngọc, hai chân vẫn chưa quen dùng, áo khoác rộng lớn phủ trên người khiến y trông càng nhỏ hơn, đầu ngón tay nắm lấy một góc tay áo hắn, vẻ mặt vừa mong chờ vừa bất an. Y như một thanh kiếm lần đầu có cảm xúc riêng, không biết chủ nhân có còn cần mình hay không, cho nên chỉ có thể dùng cách vụng về nhất để xác nhận.
“Lại chuyện gì?” Tạ Hàn Chi hỏi.
“Chủ nhân đi đâu?”
“Thu trận.”
“Ta đi cùng.”
“Đứng yên.”
“Nhưng trước kia chủ nhân đi đâu cũng mang ta theo.”
Tạ Hàn Chi nghẹn lại trong chớp mắt, hiếm khi không tìm được lời đáp thích hợp. Trước kia hắn mang Tịch Tuyết theo là vì đó là kiếm, bản mệnh kiếm vốn nên tùy thân, chứ không phải vì hắn muốn dẫn một thiếu niên vừa hóa hình đi theo mình khắp nơi. Nhưng Linh Tịch hiển nhiên không hiểu sự khác biệt ấy, trong nhận thức của y, hơn nghìn năm qua y luôn ở bên cạnh chủ nhân, dù là bế quan, luyện kiếm, xuống núi trừ ma, hay đứng một mình trong tuyết suốt đêm, y đều ở nơi gần hắn nhất. Bây giờ y chỉ đổi một hình dạng khác, vì sao lại phải đứng yên ở chỗ xa chủ nhân?
“Ngươi hiện tại không phải kiếm.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch lập tức đáp: “Ta vẫn là kiếm của chủ nhân.”
“Kiếm không nói nhiều.”
“Trước kia ta cũng muốn nói, nhưng chưa có miệng.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Linh Tịch cũng ngửa đầu nhìn lại, ánh mắt trong veo, lời nói chân thành đến mức không có nửa phần cố ý chống đối. Một lúc lâu sau, Tạ Hàn Chi rốt cuộc xoay người, dùng linh lực kéo một chiếc ghế ngọc đến bên cạnh án kiếm, giọng nói lạnh nhạt nhưng đã mang theo chút bất đắc dĩ khó nhận ra: “Ngồi đó. Không được động vào trận văn, không được hấp thu linh khí lung tung, càng không được gọi ta nếu không có việc.”
Linh Tịch ngoan ngoãn vịn ghế ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, áo khoác trắng phủ qua mắt cá chân, nhìn qua quả thật rất nghe lời. Nhưng y vừa ngồi yên chưa đến ba nhịp thở đã ngẩng đầu hỏi: “Chủ nhân, thế nào mới là có việc?”
Tạ Hàn Chi đang khôi phục kiếm phù bị nứt, nghe vậy chỉ đáp: “Chuyện nguy hiểm đến tính mạng.”
Linh Tịch suy nghĩ một lát, lại hỏi: “Ta nhớ chủ nhân, có tính không?”
Đầu bút linh quang trong tay Tạ Hàn Chi khựng lại, một nét kiếm phù suýt nữa lệch khỏi trận tâm. Hắn quay đầu nhìn Linh Tịch, ánh mắt lạnh lẽo đủ khiến tuyết ngoài điện cũng phải ngừng rơi, nhưng thiếu niên chỉ nghiêm túc chờ câu trả lời, dường như thật sự không biết câu hỏi ấy có gì không ổn. Tạ Hàn Chi thu mắt lại, tiếp tục sửa trận, giọng nói không chút dao động: “Không tính.”
“Vậy nếu ta rất nhớ chủ nhân thì sao?”
“Cũng không tính.”
“Nhớ đến linh khí trong thân thể khó chịu thì sao?”
Tạ Hàn Chi rốt cuộc đặt bút xuống. Hắn đi đến trước mặt Linh Tịch, cúi người kiểm tra linh mạch cho y, phát hiện linh khí trong thân thể y quả nhiên dao động, nhưng không phải vì nhớ hắn, mà là vì mới hóa hình, linh thức chưa biết cách vận chuyển khí tức, càng cố ngồi yên càng dễ nghẹn lại ở kinh mạch. Linh Tịch thấy hắn đến gần liền lập tức thả lỏng, linh khí hỗn loạn cũng bình ổn hơn nhiều, tựa như chỉ cần hơi thở của Tạ Hàn Chi ở bên cạnh, y liền biết nên đi theo hướng nào.
Tạ Hàn Chi nhìn hiện tượng ấy, hàng mày nhíu lại càng sâu. Tịch Tuyết là bản mệnh kiếm của hắn, linh thức vốn được hắn nuôi bằng kiếm ý suốt nghìn năm, nay hóa thành người, sự lệ thuộc vào hắn còn nặng hơn hắn dự đoán. Nếu lập tức tách ra, Linh Tịch có thể thật sự xảy ra vấn đề; nhưng nếu cứ để y gần mình như vậy, e rằng Cô Hàn phong từ nay sẽ không còn hai chữ thanh tĩnh. Sau khi cân nhắc lợi hại, Tạ trưởng lão dùng giọng điệu như tuyên án nói: “Từ ngày mai, bổn tọa sẽ dạy ngươi cách vận khí và hóa về kiếm.”
Linh Tịch hỏi: “Học xong rồi, ta phải biến về kiếm mãi sao?”
“Đúng.”
“Vậy ta có thể thỉnh thoảng ra nhìn chủ nhân không?”
“Không cần.”
“Nhưng ta muốn nhìn.”
“Kiếm không cần nhìn.”
“Nhưng Linh Tịch cần.”
Tạ Hàn Chi im lặng. Linh Tịch có lẽ cũng cảm nhận được hắn không vui, đầu ngón tay đang đặt trên đầu gối khẽ cuộn lại, giọng nói nhỏ đi rất nhiều nhưng vẫn cố chấp giữ lấy ý nghĩ đầu tiên sau khi hóa hình. “Chủ nhân, ta ở trong kiếm đã rất lâu rất lâu rồi. Trước kia ta chỉ nghe được tiếng gió, tiếng tuyết, tiếng kiếm của chủ nhân ra khỏi vỏ, còn có tiếng máu rơi trên thân kiếm. Ta biết chủ nhân không thích ồn ào, cũng biết chủ nhân không thích người khác đến gần, nhưng ta không phải người khác. Ta là kiếm của chủ nhân, ta đã theo chủ nhân hơn nghìn năm, bây giờ ta chỉ muốn dùng mắt nhìn chủ nhân, dùng miệng gọi chủ nhân, như vậy cũng không được sao?”
Trong Hàn Ngọc điện, lò hương lạnh đã tắt từ lâu, chỉ còn mùi tuyết và kiếm khí nhàn nhạt quẩn quanh. Tạ Hàn Chi đứng trước mặt Linh Tịch, lần đầu tiên nghe thanh kiếm của mình nói ra những lời mà một thanh kiếm không nên nói, cũng lần đầu tiên nhận ra trong hơn nghìn năm cô độc của hắn, Tịch Tuyết không chỉ là vật chứng kiến tất cả, mà có lẽ cũng đã lặng lẽ sinh ra cảm nhận của riêng mình. Nhưng Tạ Hàn Chi tu vô tình đạo quá lâu, những dao động vừa xuất hiện liền bị hắn ép xuống như tuyết phủ lên vết chân, hắn thu tay về, giọng nói vẫn lạnh nhạt: “Ngươi vừa hóa hình, thần trí chưa ổn, những lời này không cần nói lại.”
Linh Tịch ngẩn ra. Ánh sáng trong mắt y hơi tối xuống, không phải vì hiểu hết sự lạnh nhạt trong lời hắn, mà vì cảm nhận được chủ nhân không muốn nghe. Y cúi đầu nhìn bàn tay mình, như lần đầu phát hiện hóa thành người cũng không phải chuyện hoàn toàn vui vẻ, bởi làm kiếm sẽ không vì một câu nói của chủ nhân mà thấy trong thân thể có nơi nào đó âm ỉ khó chịu. Rất lâu sau, y mới khẽ đáp: “Ta biết rồi, chủ nhân.”
Tạ Hàn Chi nhìn đỉnh đầu y, môi mỏng khẽ mím. Hắn vốn có thể nói thêm vài câu giải thích rằng việc kiếm linh hóa hình quá nguy hiểm, rằng trong ngoài tiên môn chưa chắc đều an toàn, rằng hắn không ghét Tịch Tuyết mà chỉ không quen một biến số như vậy xuất hiện bên cạnh mình. Nhưng những lời ấy đến bên môi lại hóa thành im lặng, bởi hắn chưa từng học cách trấn an ai, càng chưa từng nghĩ một ngày mình cần trấn an chính thanh kiếm của mình.
Đúng lúc ấy, ngoài điện truyền đến tiếng chuông hỏi phong. Ba tiếng chuông ngọc vang lên giữa gió tuyết, là tín hiệu chưởng môn cầu kiến. Tạ Hàn Chi phất tay áo, cửa điện mở ra, gió lạnh lập tức cuốn tuyết vào trong, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị kiếm khí vô hình nghiền thành bụi sáng. Chưởng môn Mục Trường Uyên đứng ngoài bậc thềm, áo xanh phủ tuyết, vẻ mặt vốn còn nghiêm túc vì dị tượng ban nãy, nhưng khi nhìn thấy thiếu niên ngồi cạnh án kiếm trong điện, nụ cười trên mặt hắn lập tức đông cứng.
Mục Trường Uyên nhìn Linh Tịch, lại nhìn Tạ Hàn Chi, sau đó cẩn thận lùi nửa bước ra ngoài điện, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu Hàn Ngọc điện để xác nhận mình không đi nhầm phong. Làm chưởng môn Thanh Huyền Tiên Môn mấy trăm năm, hắn từng xử lý không ít chuyện hoang đường, từ đệ tử luyện đan làm nổ Đan Phong đến linh thú của Ngự Thú đường ăn vụng tiên thảo hóa béo thành quả cầu, nhưng cảnh tượng Tạ Hàn Chi giấu một thiếu niên áo trắng trong điện giữa đêm tuyết thì quả thật vượt khỏi khả năng ứng biến của hắn.
“Hàn Chi,” Mục Trường Uyên chậm rãi mở miệng, cố giữ giọng bình tĩnh của một chưởng môn, “ta cảm nhận được thiên lôi giáng xuống Cô Hàn phong, còn tưởng ngươi xảy ra chuyện nên mới đến xem. Nhưng hiện tại xem ra, người xảy ra chuyện hình như không phải ngươi, mà là ta. Vị tiểu công tử này là ai?”
Tạ Hàn Chi lạnh nhạt đáp: “Tịch Tuyết.”
Mục Trường Uyên im lặng rất lâu. Hắn nhìn thiếu niên mềm mại ngồi trên ghế ngọc, lại nghĩ đến thanh thần kiếm lạnh lẽo từng theo Tạ Hàn Chi chém ma tu đến mức cả Ma Vực nghe tên cũng tránh ba phần, vẻ mặt dần trở nên khó diễn tả. “Ngươi nói vị tiểu công tử này là Tịch Tuyết kiếm của ngươi?”
“Ừ.”
“Thanh kiếm theo ngươi hơn nghìn năm, thân dài ba thước ba tấc, chém người không dính máu, lạnh đến mức đệ tử Kim Đan đến gần ba bước cũng run rẩy kia?”
“Ừ.”
“Bây giờ hóa thành người?”
“Ừ.”
Mục Trường Uyên hít sâu một hơi, ánh mắt chuyển sang Linh Tịch. Thiếu niên thấy có người lạ đến liền theo bản năng đứng dậy, nhưng vừa đứng lên đã hơi nghiêng người, Tạ Hàn Chi không nhìn y mà vẫn đưa tay đỡ đúng lúc. Linh Tịch vịn lấy cổ tay hắn, sau đó nhìn Mục Trường Uyên, lễ phép lặp lại lời chủ nhân vừa nói: “Ta là kiếm của chủ nhân.”
Mục Trường Uyên cảm thấy câu này nghe rất đúng, nhưng cũng rất không đúng. Hắn ho nhẹ một tiếng, cố gắng không để ánh mắt mình dừng trên bàn tay Linh Tịch đang nắm lấy cánh tay Tạ Hàn Chi quá lâu, dù sao với tính tình của vị bằng hữu này, nếu đổi thành người khác chạm vào hắn như vậy, e rằng đã bị kiếm khí đẩy ra khỏi Cô Hàn phong từ lâu. Nhưng thiếu niên này chẳng những còn đứng nguyên vẹn, trên người còn khoác áo ngoài của Tạ Hàn Chi, chuyện này đối với Thanh Huyền Tiên Môn mà nói, mức độ chấn động không kém thiên lôi ban nãy.
“Tình huống này không nhỏ.” Mục Trường Uyên thu lại ý cười, vẻ mặt nghiêm túc hơn, “Thần binh sinh linh vốn hiếm thấy, huống hồ Tịch Tuyết là bản mệnh kiếm của ngươi, lại hóa hình ngay lúc ngươi bế quan. Tin tức dị tượng đã truyền xuống các phong, sáng mai chắc chắn sẽ có trưởng lão hỏi đến. Nếu xử lý không cẩn thận, người trong môn có thể nghi ngờ hắn… à không, nghi ngờ y bị ma khí xâm nhiễm.”
Tạ Hàn Chi đáp: “Không có ma khí.”
“Ta tin ngươi, nhưng không phải ai cũng tin.” Mục Trường Uyên nhìn Linh Tịch, giọng nói ôn hòa hơn một chút, “Huống chi y mới hóa hình, khí tức chưa ổn, nếu bị người ngoài nhìn ra điểm yếu, chưa chắc là chuyện tốt. Tịch Tuyết vốn là thần kiếm khiến bao nhiêu người đỏ mắt, nay lại thành kiếm linh có thể hóa người, ngươi thử nghĩ xem, Ma Vực nếu biết chuyện này sẽ phản ứng thế nào?”
Linh Tịch nghe thấy hai chữ Ma Vực, ánh mắt vốn ngây ngô bỗng lạnh đi trong chớp mắt. Đó không phải sát ý của người, mà là bản năng của một thanh kiếm từng uống máu ma tu suốt nghìn năm. Nhưng sát ý ấy vừa dâng lên đã khiến linh mạch chưa ổn trong thân thể y đau nhói, y khẽ nhíu mày, đầu ngón tay siết chặt cánh tay Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi lập tức đặt tay lên lưng y, truyền một luồng linh lực lạnh nhạt mà ổn định vào kinh mạch, không nhanh không chậm đè xuống kiếm ý đang cuộn lên.
“Đừng động kiếm khí.” Hắn nói.
Linh Tịch ngoan ngoãn gật đầu. “Ta nghe chủ nhân.”
Mục Trường Uyên nhìn cảnh ấy, ánh mắt thoáng lóe lên một chút ý vị sâu xa, nhưng rất nhanh đã giấu đi. Hắn biết Tạ Hàn Chi ngoài mặt lạnh lùng, thật ra đối với bản mệnh kiếm xưa nay cực kỳ coi trọng, nhưng coi trọng một thanh kiếm và đưa tay trấn an một thiếu niên kiếm linh hiển nhiên không giống nhau. Có điều hiện tại không phải lúc trêu chọc, hắn chỉ nói: “Tạm thời phong tỏa tin tức đi. Ta sẽ nói với các phong rằng ngươi luyện kiếm dẫn động thiên lôi, còn y… trước hết để y ở Cô Hàn phong. Nhưng ngươi phải chuẩn bị, ngày mai ta sẽ mời vài vị trưởng lão đáng tin đến kiểm tra khí tức, tránh sau này bị người khác nắm lấy cớ.”
Tạ Hàn Chi hơi nhíu mày. “Không cần.”
Mục Trường Uyên biết hắn không thích người khác can thiệp vào chuyện của mình, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Hàn Chi, chuyện này không chỉ là chuyện của Cô Hàn phong. Nếu y chỉ là một thanh kiếm, ngươi muốn giấu trong vỏ hay đặt trên án đều không ai dám hỏi, nhưng hiện tại y là hình người. Một kiếm linh mới sinh linh trí hoàn chỉnh, lại gắn với Đại Thừa kiếm tu như ngươi, chỉ cần có kẻ muốn gây sóng gió, y sẽ lập tức bị đẩy lên đầu ngọn gió. Ngươi càng muốn giữ y lại bên cạnh, càng phải cho y một thân phận danh chính ngôn thuận.”
Tạ Hàn Chi chưa đáp, Linh Tịch đã ngẩng đầu nhìn hắn. Y không hiểu hết những lời kia, nhưng nghe ra một điều: nếu không có thân phận thích hợp, y có thể sẽ không được ở bên chủ nhân. Nghĩ đến đây, y lập tức kéo tay áo Tạ Hàn Chi, giọng nói vừa nhỏ vừa nghiêm túc: “Chủ nhân, ta không muốn đi Kiếm Các.”
Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn y. “Ai nói đưa ngươi đến Kiếm Các?”
“Ta nghe thấy.” Linh Tịch cau mày, như đang cố nhớ những âm thanh hỗn độn khi còn nằm trong thân kiếm, “Trước kia có người nhìn ta, nói Tịch Tuyết nếu không phải bản mệnh kiếm của chủ nhân thì nên đặt trong Kiếm Các trấn môn. Ta không thích nơi đó. Nơi đó không có chủ nhân.”
Mục Trường Uyên khẽ thở dài. Lời này tám phần là mấy trăm năm trước có trưởng lão từng thuận miệng tiếc nuối, không ngờ linh thức trong kiếm lại nhớ đến tận hôm nay. Hắn vừa định an ủi vài câu, đã thấy Tạ Hàn Chi đưa tay gỡ đầu ngón tay Linh Tịch khỏi tay áo mình, động tác vẫn lạnh nhạt nhưng không hề mạnh. Sau đó hắn nói bằng giọng bình tĩnh như đang định đoạt một chuyện hết sức hiển nhiên: “Ngươi là kiếm của ta, không ai đưa ngươi đi đâu cả.”
Linh Tịch ngẩng mặt nhìn hắn, ánh sáng trong mắt lại chậm rãi sáng lên. “Thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy ta vẫn có thể ở bên chủ nhân?”
“Tạm thời.”
“Tạm thời là bao lâu?”
Tạ Hàn Chi dừng một chút. “Đến khi ngươi học được cách biến về.”
Linh Tịch mím môi, có vẻ không quá hài lòng với đáp án này, nhưng vì chủ nhân vừa nói sẽ không đưa y đi, y vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Mục Trường Uyên nhìn thiếu niên rõ ràng vui buồn đều đặt hết trên mặt, lại nhìn Tạ Hàn Chi vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt vô tình, trong lòng bỗng sinh ra một dự cảm kỳ lạ. Có lẽ Cô Hàn phong yên tĩnh nghìn năm sắp thật sự không còn yên tĩnh nữa.
Sau khi Mục Trường Uyên rời đi, tuyết ngoài điện đã nhỏ hơn nhiều. Tạ Hàn Chi đóng lại cửa điện, dùng linh lực gia cố cấm chế quanh Cô Hàn phong, sau đó quay người thì thấy Linh Tịch vẫn đứng tại chỗ nhìn mình. Y dường như sợ bị bỏ lại, nhưng lại nhớ lời hắn nói không được tùy tiện động, cho nên dù muốn đến gần cũng cố nhịn, chỉ dùng ánh mắt theo từng bước chân hắn. Tạ Hàn Chi bị nhìn đến mức hiếm khi cảm thấy không tự nhiên, cuối cùng chỉ có thể chỉ về phía nội thất sau bình phong.
“Đêm nay ngươi ở đó.”
Linh Tịch nhìn theo hướng hắn chỉ, lại nhìn án kiếm bên cạnh hắn. “Chủ nhân không ngủ ở đó sao?”
“Bổn tọa không cần ngủ.”
“Vậy ta cũng không ngủ.”
“Ngươi cần.”
“Vì sao?”
“Ngươi hiện tại là thân người.”
Linh Tịch cúi đầu nhìn thân thể mình, như vẫn chưa quen với khái niệm ấy. Một lát sau, y chậm rãi đi theo Tạ Hàn Chi vào nội thất, bước chân ban đầu xiêu vẹo, về sau nhờ nắm tay áo hắn nên ổn hơn rất nhiều. Giường ngọc trong nội thất phủ chăn trắng, lạnh lẽo sạch sẽ như mọi thứ trên Cô Hàn phong, hoàn toàn không giống nơi dành cho một người mới hóa hình nghỉ ngơi. Tạ Hàn Chi lấy thêm một viên noãn ngọc đặt vào trong chăn, lại dùng linh lực hóa ra một tầng kết giới mềm quanh giường, tránh linh khí trong thân thể Linh Tịch tản loạn khi ngủ.
Linh Tịch ngồi bên mép giường, tay vẫn nắm áo hắn. “Chủ nhân, ngủ là nhắm mắt lại sao?”
“Ừ.”
“Nhắm mắt rồi, chủ nhân còn ở đây không?”
“Ở ngoài điện.”
“Xa quá.”
“Không xa.”
“Ta không nhìn thấy.”
“Ngủ rồi không cần nhìn.”
Linh Tịch suy nghĩ một lát, bỗng nhỏ giọng hỏi: “Vậy ta có thể biến về kiếm rồi nằm bên cạnh chủ nhân không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Linh Tịch cũng biết mình lại nhắc đến chuyện không làm được, vẻ mặt lập tức có chút ủ rũ. Y buông tay áo hắn, chậm rãi nằm xuống theo lời dạy, hai tay đặt trước ngực, tư thế cứng nhắc như một thanh kiếm được đặt ngay ngắn trên giá. Tạ Hàn Chi nhìn y nằm như vậy, trong lòng không hiểu sao hiện lên hình ảnh Tịch Tuyết yên tĩnh trong vỏ kiếm suốt rất nhiều năm, cũng là dáng vẻ thẳng tắp, lạnh lẽo, không biết đau, không biết buồn, càng không biết dùng giọng nói mềm xuống gọi hắn là chủ nhân.
Hắn đứng bên giường một lúc, cuối cùng vẫn nói: “Ngày mai ta dạy ngươi.”
Linh Tịch lập tức mở mắt. “Dạy ta biến về sao?”
“Dạy ngươi làm người trước.”
Linh Tịch ngẩn ra, sau đó chậm rãi cong mắt cười. Nụ cười ấy sạch sẽ đến mức khiến ánh sáng noãn ngọc cũng trở nên dịu hơn, giống như tuyết lạnh nghìn năm bỗng được ánh mặt trời đầu xuân chạm vào. Y kéo chăn lên một chút, giọng nói vì buồn ngủ mà mềm hơn ban nãy: “Chủ nhân thật tốt.”
Tạ Hàn Chi không đáp. Hắn vốn muốn nói mình chỉ vì bản mệnh kiếm không thể tổn hại, cũng không phải thật sự muốn nuôi một kiếm linh hình người bên cạnh, nhưng nhìn Linh Tịch vừa mới hóa hình đã mệt đến không mở nổi mắt, lời lạnh nhạt ấy cuối cùng vẫn không nói ra. Hắn phất tay tắt bớt linh đăng, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ gần giường, sau đó xoay người đi ra ngoài điện.
Nhưng ngay khi hắn bước qua bình phong, phía sau bỗng truyền đến tiếng Linh Tịch rất khẽ. “Chủ nhân.”
Tạ Hàn Chi dừng bước. “Chuyện nguy hiểm đến tính mạng?”
“Không phải.”
“Vậy đừng gọi.”
“Nhưng ta muốn nói một câu.”
Tạ Hàn Chi quay đầu, cách bình phong nhìn thấy thiếu niên nằm trong ánh đèn mờ, đôi mắt đã nhắm lại nhưng môi vẫn khẽ động. Linh Tịch dường như sợ hắn không nghe thấy, cố gắng nói rõ từng chữ, mềm mại lại chân thành như kiếm minh đầu tiên sau nghìn năm yên lặng: “Ta rất vui vì cuối cùng cũng có thể nói chuyện cùng chủ nhân.”
Tạ Hàn Chi đứng trong bóng tối sau bình phong, thật lâu không nói gì. Ngoài điện, tuyết vẫn rơi xuống Cô Hàn phong, phủ lên dấu vết thiên lôi và trận văn vỡ nát, như muốn che đi tất cả biến cố của đêm nay. Nhưng có một số chuyện đã không thể trở lại như cũ, giống như thanh kiếm yên tĩnh bên cạnh hắn hơn nghìn năm đã hóa thành một người, mở mắt nhìn hắn, gọi hắn là chủ nhân, rồi đem một câu vui mừng đơn giản đặt vào nơi lạnh nhất trong đạo tâm hắn.
Rất lâu sau, Tạ Hàn Chi mới thấp giọng đáp: “Ngủ đi.”
Linh Tịch không nghe rõ hắn có nói gì nữa hay không, nhưng hơi thở quen thuộc của chủ nhân vẫn ở gần đó, khiến linh thức vừa trải qua thiên lôi dần dần yên ổn. Y ngủ rất nhanh, trong mộng dường như lại trở về những năm tháng còn là một thanh kiếm, được Tạ Hàn Chi cầm trong tay đi qua gió tuyết và máu lửa. Chỉ là lần này, y không còn chỉ có thể lắng nghe từ trong vỏ kiếm nữa, y có mắt để nhìn bóng lưng hắn, có tay để nắm tay áo hắn, có miệng để gọi hắn từng tiếng chủ nhân.
…..
Ngoài cửa Hàn Ngọc điện, Mục Trường Uyên chưa đi xa mà đứng dưới một gốc tùng phủ tuyết, nhìn cấm chế Cô Hàn phong lần nữa khép kín. Bên cạnh hắn, một đạo truyền âm phù từ Chủ Phong bay đến, mang theo giọng nói nghiêm khắc của Thẩm Vô Cữu: “Chưởng môn, dị tượng Cô Hàn phong rốt cuộc là gì? Ta thấy trong thiên lôi có linh hình sinh ra, chẳng lẽ Tạ trưởng lão giấu thứ gì trong điện?”
Mục Trường Uyên nhìn ánh đèn mờ sau cửa điện, ánh mắt trầm xuống. Hắn phất tay xóa đi tuyết trên truyền âm phù, giọng nói vẫn ôn hòa như thường ngày nhưng đã mang theo uy nghiêm của chưởng môn: “Tạ trưởng lão luyện kiếm dẫn lôi, không có gì khác thường. Các phong không cần tự ý dò xét Cô Hàn phong.”
Truyền âm phù im lặng một lát, rồi giọng Thẩm Vô Cữu lại vang lên, thấp hơn nhưng sắc bén hơn: “Nếu chỉ luyện kiếm, vì sao ta cảm nhận được sinh khí của hình người? Chưởng môn, thần binh sinh linh là chuyện lớn, nếu thật có dị vật xuất thế, nên giao cho Kiếm Các cùng Chấp Pháp đường kiểm tra, không thể để Tạ trưởng lão một mình xử trí.”
Mục Trường Uyên khẽ nhíu mày. “Ta tự có phân xử.”
Truyền âm phù tắt đi, nhưng sắc mặt hắn lại không nhẹ nhõm hơn. Hắn biết Thẩm Vô Cữu sẽ không dễ dàng bỏ qua, càng biết chuyện Tịch Tuyết hóa linh không thể giấu quá lâu. Đêm tuyết này chỉ là mở đầu, từ ngày mai trở đi, một thiếu niên vừa mới học làm người sẽ bị kéo vào ánh mắt dò xét của cả tiên môn, mà Tạ Hàn Chi, người cả đời ghét nhất phiền toái, chỉ sợ đã tự tay giữ lại phiền toái lớn nhất đời mình.
Trong Hàn Ngọc điện, Tạ Hàn Chi ngồi bên án kiếm trống không, ánh mắt rơi vào vị trí Tịch Tuyết thường nằm. Nơi đó giờ chỉ còn vài vệt linh quang chưa tan, nhắc hắn rằng thanh kiếm của mình đã không còn ngoan ngoãn ở trong vỏ. Sau bình phong, tiếng hít thở rất nhẹ của Linh Tịch truyền đến, xa lạ mà rõ ràng, khiến Hàn Ngọc điện vốn tĩnh mịch nhiều năm lần đầu có thêm hơi người.
Tạ Hàn Chi nhắm mắt, định nhập định như mọi đêm, nhưng chưa đầy một khắc sau, trong điện bỗng vang lên tiếng động rất khẽ. Hắn mở mắt, thấy một luồng sáng bạc từ sau bình phong bay ra, lảo đảo như kiếm khí chưa thành hình, cuối cùng rơi xuống bên án kiếm. Ánh sáng tản đi, không phải thiếu niên Linh Tịch, cũng không phải Tịch Tuyết hoàn chỉnh, mà là một thanh kiếm nhỏ chỉ dài bằng bàn tay, nằm nghiêng trên án, thân kiếm run nhẹ như đang giận dỗi hoặc mộng du.
Tạ Hàn Chi nhìn thanh kiếm nhỏ kia, vẻ mặt hiếm khi xuất hiện một tia ngưng trệ.
Ngay sau đó, từ thân kiếm truyền ra giọng Linh Tịch mơ hồ vì buồn ngủ, vừa mềm vừa tủi thân: “Chủ nhân... ta hình như biến về sai rồi.”
(Hết chương 1)
Bình luận 💬 0