Chương 4: Kiếm Đồng Của Cô Hàn Phong
Ma văn trên cổ tay Linh Tịch chìm xuống rất nhanh, nhanh đến mức nếu không phải Tạ Hàn Chi tận mắt nhìn thấy, gần như sẽ tưởng đó chỉ là một vệt bóng đỏ do ánh trăng xuyên qua song cửa tạo thành. Nhưng kiếm ý của hắn vẫn còn bao phủ quanh cổ tay y, từng sợi lạnh như sương tuyết thấm vào linh mạch, muốn tìm ra dấu vết ma khí còn sót lại. Kỳ lạ là ma văn kia sau khi nhập vào linh thể Linh Tịch lại sạch sẽ đến mức không còn chút khí tức tà ác nào, giống như nó vốn không phải thứ từ bên ngoài xâm nhập, mà là một phần dấu ấn đã ngủ say rất lâu trong thân thể y, chỉ bị Huyết La ấn đánh thức trong khoảnh khắc. Chính điều này mới khiến sắc mặt Tạ Hàn Chi càng lạnh hơn, bởi nếu là ma khí bên ngoài, hắn có thể chém, có thể phong, có thể luyện hóa, nhưng nếu nó vốn là nhân quả khắc trong bản thể Tịch Tuyết từ nghìn năm trước, cách xử lý sẽ phức tạp hơn rất nhiều.
Linh Tịch vẫn ngủ không yên. Y nhíu mày, đầu ngón tay vô thức cuộn lại, hơi thở lúc nhẹ lúc nặng, như bị kéo vào một cơn mộng quá sâu mà không tìm được đường về. Tạ Hàn Chi ngồi xuống mép giường, một tay nắm cổ tay y, một tay điểm giữa mi tâm y để ổn định linh đài, linh lực Đại Thừa chậm rãi chảy vào thân thể kiếm linh, không mạnh mẽ trấn áp như khi đối địch, mà cẩn thận đến mức gần như xa lạ với chính hắn. Hắn đã dùng Tịch Tuyết hơn nghìn năm, từng lấy kiếm ý dưỡng thân kiếm, từng dùng tinh huyết vá vết nứt trên lưỡi kiếm, nhưng đó đều là cách đối đãi với thần binh; hiện tại Linh Tịch có nhịp thở, có nhiệt độ rất nhạt, có hàng mi run lên vì bất an, mọi linh lực truyền vào đều khiến hắn không thể không giảm nhẹ thêm một phần.
“Linh Tịch.” Hắn thấp giọng gọi.
Thiếu niên trong mộng khẽ động, nhưng không tỉnh. Tạ Hàn Chi nhìn gương mặt tái nhợt của y, lại nhìn tờ giấy bên gối đã bị ma khí làm nhòe mất hai chữ tên y, ánh mắt lạnh như có tuyết rơi sâu trong đáy mắt. Hắn phất tay, một đạo truyền âm phù lập tức bay ra khỏi Hàn Ngọc điện, xuyên qua cấm chế Cô Hàn phong đến Chủ Phong. Chỉ chưa đầy nửa khắc, Mục Trường Uyên đã đáp lại bằng giọng còn mang chút mệt mỏi vì vừa mới nghỉ chưa bao lâu: “Lại xảy ra chuyện?”
“Ma văn nhập thể.” Tạ Hàn Chi nói.
Đầu kia im lặng trong chớp mắt, sau đó giọng Mục Trường Uyên lập tức tỉnh hẳn. “Linh Tịch?”
“Ừ.”
“Có ma khí không?”
“Không cảm nhận được. Giống huyết khế cũ bị đánh thức.”
Mục Trường Uyên trầm xuống. “Ta gọi Lạc Thanh Dao lên ngay. Hàn Chi, ngươi đừng cưỡng ép rút ma văn ra, nếu đó thật sự là Khai Linh Huyết Khế năm xưa, nó có thể đã hòa vào linh thai của Tịch Tuyết. Rút sai một phần là thương một phần linh thức, y hiện tại chịu không nổi.”
Tạ Hàn Chi không đáp, nhưng linh lực đang bao quanh cổ tay Linh Tịch quả nhiên dịu hơn. Hắn hiểu điều đó, chỉ là khi nhìn thấy dấu ấn Huyết La hiện trên thân thể y, phản ứng đầu tiên của hắn vẫn là muốn chém sạch mọi thứ dám chạm vào kiếm linh của mình. Loại sát ý ấy đến quá nhanh, vượt khỏi sự bình tĩnh thường ngày của vô tình kiếm đạo, khiến hắn nhận ra lời Mục Trường Uyên từng nói không hề sai. Linh Tịch vừa mới hóa hình đã trở thành điểm yếu dễ nhìn thấy nhất của hắn, mà điều đáng sợ hơn là chính hắn biết rõ điều ấy, nhưng vẫn không có ý định đẩy y ra xa.
Khi Lạc Thanh Dao vội vã đến Cô Hàn phong, trời vẫn còn tối, tuyết cũ ngoài sân bị linh quang trên giày nàng giẫm ra những vết nông. Nàng mang theo hộp thuốc và ba viên ngọc chẩn, vừa bước vào nội thất đã bị khí lạnh trong phòng làm cho khựng lại một thoáng. Không phải khí lạnh bình thường của Cô Hàn phong, mà là kiếm ý của Tạ Hàn Chi đã phủ kín mọi ngóc ngách, giống như chỉ cần có kẻ lạ lại gần Linh Tịch lúc này, cả điện sẽ lập tức hóa thành kiếm trận. Lạc Thanh Dao nhìn vị trưởng lão ngồi bên giường, thấy hắn vẫn là dáng vẻ áo trắng tóc đen, sắc mặt bình thản, nhưng bàn tay nắm cổ tay Linh Tịch chưa từng buông ra.
“Để ta xem.” Nàng không nhiều lời, đặt ngọc chẩn lên cổ tay còn lại của Linh Tịch, linh lực y tu chậm rãi dò vào. Vừa đi qua linh mạch, nàng đã nhíu mày, bởi tình trạng của Linh Tịch không giống bị ma khí xâm nhập, cũng không giống trúng chú thuật bên ngoài. Trong linh thể của y có một lớp ấn ký rất mỏng, mỏng đến mức bình thường gần như không tồn tại, nhưng lúc này lại như sợi chỉ đỏ chìm dưới nước, quấn quanh kiếm tâm và linh đài, không siết chặt, cũng không buông ra. Nó dường như đã ở đó từ rất lâu, lâu hơn cả thời gian Linh Tịch có ý thức rõ ràng, chỉ vì đêm nay có người dùng Huyết La ấn từ xa cộng minh nên mới nổi lên một lần.
Lạc Thanh Dao thu tay, vẻ mặt nặng nề. “Không thể rút.”
Tạ Hàn Chi nhìn nàng. “Nói rõ.”
“Dấu ấn này không nằm trên da, cũng không nằm trong kinh mạch, mà quấn vào linh thai của y. Nếu Linh Tịch là người, ta có thể nói nó giống một vết bớt sinh ra đã có; nếu y là kiếm, thì nó giống một đường văn bị luyện vào phôi kiếm từ lúc thành hình.” Lạc Thanh Dao nói rất chậm, sợ Linh Tịch đang ngủ nghe thấy sẽ bất an, nhưng mỗi chữ đều rõ ràng với Tạ Hàn Chi, “Nếu dùng kiếm ý cưỡng ép cắt bỏ, có thể làm linh thức y rách theo. Nhẹ thì mất ký ức, nặng thì không thể giữ hình người, thậm chí thân kiếm cũng sẽ tổn hại.”
Tạ Hàn Chi rũ mắt nhìn Linh Tịch. “Có cách áp chế?”
“Có, nhưng chỉ là tạm thời.” Lạc Thanh Dao lấy ra một viên ngọc châm trong suốt, đặt nhẹ lên mi tâm Linh Tịch, “Ta sẽ dùng dưỡng linh trận giữ linh đài cho y, ngươi dùng kiếm ý bọc bên ngoài, đừng để dấu ấn cộng minh với Huyết La thành nữa. Nhưng đây không phải kế lâu dài. Trước rằm, tốt nhất tìm ra cách giải huyết khế trong điển tịch cũ, hoặc tìm người năm đó luyện nó.”
“Người đó chưa chết.” Tạ Hàn Chi nói.
Lạc Thanh Dao ngẩng đầu. “Huyết trì chi chủ?”
“Có lẽ.”
Nàng hít khẽ một hơi. Dù là y tu ít ra ngoài chém giết, nàng cũng từng nghe qua cái tên ấy trong những bài giảng về ma tu cũ. Huyết trì chi chủ là kẻ đứng sau Huyết La thành năm xưa, dùng người sống luyện khí, lấy máu nuôi kiếm, bị các đại tiên môn liên thủ trấn áp. Nếu hắn còn tàn hồn chưa diệt, lại muốn dùng Linh Tịch mở lại phong ấn, vậy kiếm linh vừa hóa hình này đã không chỉ là chuyện riêng của Cô Hàn phong nữa. Nàng nhìn Linh Tịch ngủ không yên trên giường, trong lòng bỗng sinh ra chút thương xót, vì một sinh linh mới học làm người chưa được bao lâu đã bị nhân quả nghìn năm kéo trở lại nơi y từng đau nhất.
Trong lúc hai người nói chuyện, Linh Tịch chậm rãi mở mắt. Ánh mắt y còn mơ hồ, dường như chưa phân rõ mình đang ở Hàn Ngọc điện hay trong huyết trì mộng cũ, nhưng vừa nhìn thấy Tạ Hàn Chi bên cạnh, y liền thả lỏng rất rõ. Y muốn ngồi dậy, lại bị Tạ Hàn Chi đặt tay trên vai đè lại, lực không nặng nhưng không cho phép cự tuyệt. Linh Tịch ngoan ngoãn nằm lại, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn hắn, giọng khàn hơn thường ngày: “Chủ nhân, ta lại làm phiền người sao?”
“Không có.” Tạ Hàn Chi đáp.
“Ta mơ thấy nơi đó.” Linh Tịch cụp mắt, đầu ngón tay khẽ động trong tay hắn, dường như vừa nhận ra cổ tay mình vẫn được chủ nhân nắm, nhưng không rút về. “Có một cái hồ rất đỏ, có nhiều thanh kiếm bị cắm quanh hồ, nhưng chúng đều nứt rồi. Ta ở giữa, không muốn mở mắt, nhưng có người cứ gọi ta. Người đó nói nếu ta không tỉnh, hắn sẽ ném thêm người vào trong hồ.”
Lạc Thanh Dao nghe mà sắc mặt hơi trắng. Tạ Hàn Chi vẫn bình tĩnh, nhưng kiếm ý trong phòng bỗng lạnh hơn, khiến ngọn linh đăng gần giường kết một tầng sương mỏng. Linh Tịch cảm nhận được chủ nhân không vui, lập tức nắm nhẹ tay hắn, như muốn trấn an nhưng lại không biết mình có tư cách hay không. “Chủ nhân, lúc đó ta chưa gặp người. Ta không biết mình nên làm gì. Sau đó ta nghe thấy tiếng kiếm của người, rất sáng, rất lạnh, không giống người kia. Ta hình như muốn đi theo tiếng kiếm đó, nên mới phá thứ gì đó.”
“Ngươi phá trận tâm.” Tạ Hàn Chi nói.
“Vậy ta có làm đúng không?”
“Đúng.”
Linh Tịch yên tâm hơn một chút. Nhưng rất nhanh, y lại nhìn cổ tay mình, dù ma văn đã chìm xuống không thấy nữa, cảm giác bị thứ gì đó quấn quanh linh thai vẫn còn mơ hồ. Y ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi, ánh mắt có chút thấp thỏm nhưng không né tránh. “Chủ nhân, dấu ấn đó có phải sẽ khiến ta quay lại Huyết La thành không?”
Tạ Hàn Chi chưa đáp, Lạc Thanh Dao đã nhẹ giọng nói: “Nó sẽ gọi ngươi, nhưng gọi được không còn xem ngươi có đi theo hay không, cũng xem người bên cạnh ngươi có để nó kéo đi hay không. Hiện tại ngươi ở cạnh Tạ trưởng lão, chỉ cần không tự ý vận kiếm khí đáp lại, tạm thời sẽ không sao.”
Linh Tịch nhìn nàng. “Nếu ta ngủ rồi tự đi theo thì sao?”
“Ta sẽ để lại an thần ngọc bên cạnh ngươi.”
“Có đủ không?”
Lạc Thanh Dao vốn muốn trả lời đủ, nhưng đối diện với đôi mắt quá sạch của y, lời trấn an quá mức chắc chắn lại không nói ra được. Nàng nhìn sang Tạ Hàn Chi, thấy hắn đang nhìn Linh Tịch, liền hiểu người thật sự có thể khiến y yên tâm không phải mình. Tạ Hàn Chi nắm cổ tay Linh Tịch, dùng linh lực vẽ một vòng kiếm ấn rất mỏng che lên nơi ma văn từng hiện ra, giọng nói bình tĩnh: “Từ đêm nay, ta ở đây.”
Linh Tịch ngẩn ra. “Chủ nhân không nhập định ngoài điện sao?”
“Không.”
“Ở đây là… bên cạnh ta sao?”
“Ừ.”
Ánh mắt Linh Tịch lập tức sáng lên, nhưng niềm vui ấy vừa hiện ra đã bị y cố gắng đè xuống, như sợ mình vui quá sẽ khiến chủ nhân cảm thấy phiền. Y mím môi một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được cong mắt, giọng nhỏ hơn hẳn: “Vậy ta sẽ không tự đi theo.”
Lạc Thanh Dao nhìn cảnh ấy, đột nhiên cảm thấy mình ở lại trong phòng này có phần dư thừa. Nàng thu dọn ngọc chẩn, để lại dưỡng linh đan và an thần ngọc, trước khi đi còn dặn rất kỹ những chuyện phải chú ý trong sáu ngày tới. Linh Tịch cần ăn chút linh thực mềm để ổn định khí huyết, cần học thu khí tức mỗi ngày nhưng không được quá sức, cần có người ở gần khi ngủ, càng cần tránh bị lời nói kích động đến vận kiếm khí. Tạ Hàn Chi nghe hết, sắc mặt không đổi, nhưng từng thứ đều ghi vào ngọc giản, nghiêm túc đến mức Lạc Thanh Dao hoài nghi nếu mình nói kiếm linh cần được dỗ ngủ, vị trưởng lão này có lẽ cũng sẽ lạnh mặt ghi lại.
Sau khi Lạc Thanh Dao rời đi, trời ngoài cửa sổ đã hơi sáng. Một đêm bị gián đoạn khiến Linh Tịch mệt mỏi hơn hôm qua, nhưng y lại không muốn ngủ tiếp, cứ nhìn Tạ Hàn Chi như sợ vừa nhắm mắt sẽ lại thấy huyết trì. Tạ Hàn Chi cũng không ép y, chỉ lấy tờ giấy có tên hai người đã bị ma khí làm nhòe, thay bằng một tờ giấy mới. Hắn viết lại ba chữ “Tạ Hàn Chi”, rồi viết xuống hai chữ “Linh Tịch”, nét bút vẫn lạnh sắc nhưng động tác chậm hơn lần trước, đủ để Linh Tịch nhìn rõ từng nét.
“Nhìn.” Hắn nói, “Đây là tên ngươi.”
Linh Tịch cúi đầu nhìn hai chữ kia, hơi thở dần bình ổn. Có lẽ vì tên là thứ chủ nhân cho, cũng là điều tách y khỏi những ký ức hỗn loạn của Huyết La thành, mỗi lần nhìn thấy hai chữ này, y đều cảm thấy mình thật sự không chỉ là thanh kiếm nằm trong huyết trì nữa. Y dùng đầu ngón tay vẽ theo khoảng không bên cạnh, từng nét vụng về, vừa viết vừa nhỏ giọng đọc: “Linh Tịch.”
Tạ Hàn Chi đặt bút xuống. “Ừ.”
“Chủ nhân, nếu ta học viết được tên mình, có phải ta sẽ giống người hơn một chút không?”
“Ừ.”
“Vậy ta cũng muốn học viết tên chủ nhân.”
“Vì sao?”
Linh Tịch suy nghĩ một lúc, như thể câu hỏi này rất khó, nhưng đáp án trong lòng lại rất rõ ràng. “Bởi vì ta muốn nhận ra chủ nhân trong chữ. Nếu sau này có người viết tên chủ nhân, ta sẽ biết đó là người. Nếu ta lạc, nhìn thấy tên chủ nhân, ta cũng sẽ biết phải đi về đâu.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, cổ họng bỗng nghẹn nhẹ bởi một cảm giác khó gọi tên. Với Linh Tịch, tên của hắn không phải một danh hào Đại Thừa kiếm tu khiến tiên môn kính sợ hay Ma Vực kiêng dè, mà là đường về. Một thanh kiếm đã theo hắn nghìn năm, hóa thành người rồi vẫn chỉ nghĩ làm sao nhận ra hắn, làm sao không lạc khỏi hắn. Hắn từng cho rằng sự lệ thuộc này là vì bản mệnh khế ước, là bản năng của kiếm linh, nhưng càng ở bên Linh Tịch, hắn càng khó dùng hai chữ bản năng để giải thích tất cả.
Hôm ấy, Tạ Hàn Chi không đến Kiếm Các nhỏ tra ngọc giản ngay mà ở lại nội thất dạy Linh Tịch viết chữ. Y mới học cầm bút, ngón tay chưa quen dùng lực, chữ đầu tiên viết ra xiêu vẹo đến mức không nhận ra hình dạng, nhưng y vẫn cực kỳ nghiêm túc, viết hỏng liền ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi, chờ hắn chỉ lại. Vị trưởng lão từng dùng một câu khiến đệ tử Kiếm Phong ngộ đạo, nay ngồi bên cạnh kiếm linh mới hóa hình, cầm tay y sửa từng nét ngang nét sổ. Khoảng cách giữa hai người gần hơn bình thường rất nhiều, hơi thở của Linh Tịch khẽ lướt qua mu bàn tay hắn, còn chính hắn lại hiếm khi không lập tức rút tay về.
“Lực nhẹ hơn.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch nghe lời giảm lực, kết quả nét bút nhạt đến gần như không thấy. Y ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt vừa xấu hổ vừa mong chờ. “Như vậy có nhẹ quá không?”
“Ừ.”
“Làm người khó, viết chữ cũng khó.”
“Khó thì luyện.”
“Chủ nhân ngày trước cũng luyện sao?”
“Ừ.”
“Chủ nhân luyện bao lâu mới viết đẹp như vậy?”
Tạ Hàn Chi dừng một chút. “Không nhớ.”
Linh Tịch nhìn nét chữ của hắn trên giấy, lại nhìn nét chữ xiêu vẹo của mình, không hề nản lòng mà còn nghiêm túc kết luận: “Vậy ta luyện nghìn năm, chắc cũng có thể viết đẹp bằng một nửa chủ nhân.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Không cần nghìn năm.”
“Vì sao?”
“Ta dạy ngươi.”
Linh Tịch hơi ngẩn ra, sau đó cười đến đôi mắt cong lên. Y dường như đã phát hiện chỉ cần chủ nhân nói “ta dạy ngươi”, những việc khó đến đâu cũng trở nên đáng mong chờ. Cả buổi sáng, y viết đi viết lại hai chữ Linh Tịch, đến cuối cùng vẫn chưa đẹp, nhưng đã có thể nhận ra đại khái. Tạ Hàn Chi cất tờ giấy tốt nhất vào một hộp ngọc, động tác tự nhiên đến mức Linh Tịch nhìn theo một lúc mới hỏi vì sao không vứt những tờ viết xấu đi. Hắn chỉ đáp rằng giấy còn dùng được, nhưng hộp ngọc kia vốn là nơi hắn đặt kiếm quyết quan trọng, chuyện này đương nhiên không nói cho y biết.
Đến giờ ngọ, Mục Trường Uyên lại mang tin tức đến Cô Hàn phong. Lần này hắn không đi đường chính mà dùng mật đạo truyền tống giữa Chủ Phong và Cô Hàn phong, tránh tai mắt Chấp Pháp đường. Vừa vào điện, hắn đã thấy Linh Tịch ngồi bên án, trước mặt là một bát linh cháo Lạc Thanh Dao sai người đưa tới, còn Tạ Hàn Chi đứng bên cạnh như đang giám sát một trận phá cảnh. Linh Tịch cầm thìa rất cẩn thận, ăn một ngụm lại nhìn Tạ Hàn Chi một lần, vẻ mặt như muốn hỏi mình có ăn đúng không.
Mục Trường Uyên nhìn một lúc, cuối cùng không nhịn được nói: “Hàn Chi, ngươi đứng như vậy, y ăn được mới lạ.”
Tạ Hàn Chi lạnh nhạt nhìn hắn. “Ngươi đến làm gì?”
“Đem tin.” Mục Trường Uyên đặt một cuộn ngọc giản lên án, ánh mắt vẫn không nhịn được liếc qua bát cháo trước mặt Linh Tịch, “Nhưng xem ra ta đến đúng lúc. Tiểu Linh Tịch, cháo này ăn được không?”
Linh Tịch đặt thìa xuống rất ngoan. “Ăn được. Không ngọt bằng linh quả, nhưng ấm.”
“Ấm là tốt. Người mới hóa hình nên ăn chút đồ ấm.” Mục Trường Uyên cười, sau đó mới thu lại vẻ nhẹ nhàng, nhìn Tạ Hàn Chi, “Người của ta tra được một việc. Đêm qua ma khí có thể lọt qua vòng ngoài Cô Hàn phong không phải vì cấm chế của ngươi yếu, mà vì có người trong môn dùng lệnh phù Chấp Pháp đường mở một khe rất nhỏ cho nó.”
Linh Tịch nghe đến Chấp Pháp đường liền ngẩng đầu. Tạ Hàn Chi không bất ngờ, chỉ hỏi: “Thẩm Vô Cữu?”
“Chưa có chứng cứ trực tiếp.” Mục Trường Uyên nói, “Lệnh phù bị dùng là của một chấp sự dưới quyền hắn, người đó sáng nay đã chết trong phòng, nhìn qua giống tự hủy linh đài, nhưng ta kiểm tra thấy trên người có vết huyết chú. Hắn có lẽ chỉ là quân cờ bị diệt khẩu.”
Tạ Hàn Chi mở ngọc giản, trong đó hiện ra hình ảnh thi thể chấp sự và vết huyết chú rất mảnh sau tai. Huyết chú ấy cùng ma văn trên án kiếm đêm qua có hơi thở tương đồng, tuy đã bị xóa phần lớn nhưng không thoát khỏi mắt hắn. Linh Tịch không nên nhìn những thứ này, Tạ Hàn Chi vừa định khép ngọc giản lại thì y đã cau mày, nhẹ giọng nói: “Ta thấy dấu này rồi.”
Mục Trường Uyên lập tức nhìn y. “Ở đâu?”
Linh Tịch đặt bát cháo xuống, vẻ mặt hơi mờ mịt nhưng không đau như khi nhớ huyết trì. “Trên tay người kia. Không phải trong mộng đêm qua, là rất lâu trước kia. Người cầm ta trước khi chủ nhân đến, sau tai hắn cũng có dấu giống vậy, nhưng lớn hơn. Hắn gọi những người khác là vật liệu, gọi kiếm phôi là con. Hắn không thích ta, vì ta không nghe lời.”
Tạ Hàn Chi hỏi: “Hắn trông thế nào?”
Linh Tịch nhắm mắt lại, cố tìm trong mảnh ký ức lẫn mùi máu. “Áo đỏ. Tóc rất dài. Mắt… một bên mắt không có màu đen, chỉ có đỏ. Hắn cười rất nhiều, nhưng khi ta không mở mắt, hắn bóp thân kiếm rất mạnh. Ta không có tay chân, nhưng vẫn cảm thấy đau.”
Mục Trường Uyên sắc mặt trầm xuống. “Huyết trì chi chủ năm đó được ghi trong điển tịch là mắt trái đỏ như máu, áo đỏ tóc dài. Nếu ký ức của Linh Tịch không sai, kẻ luyện Tịch Tuyết chính là hắn.”
“Không phải luyện thành.” Tạ Hàn Chi nói lạnh nhạt, “Hắn thất bại.”
Linh Tịch nhìn hắn. “Vì ta không nghe lời sao?”
“Ừ.”
Y chớp mắt, bỗng có chút vui rất nhỏ. “Vậy ta khi đó cũng không ngoan với người xấu.”
Mục Trường Uyên nghe vậy bật cười, nhưng cười xong lại thấy trong lòng phát nặng. Một thanh kiếm phôi chưa hoàn toàn sinh linh, bị đặt trong huyết trì, chịu ma huyết tế luyện, vậy mà vẫn giữ được bản năng không nghe lời ma tu, thậm chí phá trận tâm để cứu Tạ Hàn Chi năm đó. Nếu nói Tịch Tuyết có ma tính, vậy trên đời này rất nhiều người mang danh chính đạo còn chưa chắc sạch bằng nó. Hắn nhìn Tạ Hàn Chi, giọng nói nghiêm túc hơn: “Ba ngày sau đi Huyết La cố thành e rằng không kịp. Nếu ma tu đã có thể động đến Chấp Pháp đường, càng kéo dài càng nguy hiểm. Ta nghĩ ngày mai xuất phát.”
Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch. Y vừa mới ổn định một đêm, đi đường xa vào Ma Vực cũ chắc chắn không thoải mái, nhưng nếu ở lại tiên môn, không chỉ Huyết La ấn có thể bị kích động lần nữa, người trong môn cũng chưa chắc đều đáng tin. Linh Tịch cảm nhận được hắn đang do dự vì mình, lập tức đặt thìa xuống, ngồi thẳng hơn một chút. “Chủ nhân, ta có thể đi.”
“Ngươi biết đi đâu sao?”
“Huyết La thành.” Linh Tịch nói ra ba chữ ấy rất chậm, trong mắt có sợ hãi không giấu được, nhưng vẫn không lùi, “Ta sợ nơi đó, nhưng nếu không đi, chủ nhân sẽ không tìm được cách giải dấu ấn. Ta không muốn mỗi đêm đều mơ thấy nó, cũng không muốn có người dùng ta uy hiếp chủ nhân.”
Mục Trường Uyên nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng âm thầm thở dài. Hắn càng lúc càng hiểu vì sao Tạ Hàn Chi ngoài miệng lạnh lùng nhưng lại không đẩy Linh Tịch ra được. Một người sạch sẽ như vậy, dù ngây thơ đến mức chưa biết cầm thìa, vẫn theo bản năng muốn bảo vệ chủ nhân của mình, ai có thể thật sự chỉ xem y là một thanh kiếm cần được phong vào vỏ. Huống hồ Tịch Tuyết đã theo Tạ Hàn Chi nghìn năm, tình nghĩa ấy dù bị gọi là bản mệnh khế ước cũng không thể hoàn toàn che lấp.
Tạ Hàn Chi nói: “Ngày mai xuất phát.”
Linh Tịch lập tức gật đầu. Mục Trường Uyên bắt đầu nói đến sắp xếp cụ thể, đối ngoại vẫn tuyên bố Tạ Hàn Chi bế quan ổn định kiếm linh, thực tế hắn và Tạ Hàn Chi sẽ mang Linh Tịch rời tiên môn bằng mật đạo dưới Cô Hàn phong. Lạc Thanh Dao không thể đi theo vì Dược Phong cần nàng che mắt người ngoài, nhưng nàng sẽ chuẩn bị đủ dưỡng linh đan và an thần phù. Về phần Thẩm Vô Cữu, Mục Trường Uyên sẽ giả vờ để hắn tiếp tục điều tra trong môn, xem hắn có lộ thêm sơ hở không. Cuộc bàn bạc kéo dài gần một canh giờ, Linh Tịch ngồi bên cạnh nghe rất chăm chú, dù nhiều chỗ không hiểu nhưng vẫn cố ghi nhớ những từ quan trọng như mật đạo, Huyết La, không được rời khỏi chủ nhân.
Sau khi Mục Trường Uyên rời đi, Tạ Hàn Chi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Hắn lấy một chiếc túi trữ vật nhỏ đặt trước mặt Linh Tịch, bên trong có y phục, linh quả, dưỡng linh đan, an thần ngọc và vài tấm hộ thân phù. Linh Tịch nhìn chiếc túi nhỏ kia, vẻ mặt như nhận được thứ gì cực kỳ quan trọng, nhưng mở ra nhìn một lát lại cau mày. “Chủ nhân, ta không biết dùng.”
Tạ Hàn Chi đưa tay, dùng thần thức của mình mở một đường dẫn đơn giản trong túi trữ vật, rồi dạy y nhận chủ bằng một sợi linh lực. Linh Tịch học rất nhanh, nhưng vì linh lực còn yếu, thử ba lần mới lấy được một viên linh quả ra ngoài. Y vui đến mức suýt đứng bật dậy, nhưng nhớ không được chạy, không được quá kích động, bèn chỉ ngồi yên ôm túi trữ vật, đôi mắt sáng rực nhìn hắn. “Chủ nhân, ta có thể tự lấy đồ rồi.”
“Ừ.”
“Vậy sau này chủ nhân cho ta linh quả, ta có thể tự cất vào đây sao?”
“Có thể.”
“Cất nhiều được không?”
Tạ Hàn Chi nhìn vẻ mong chờ của y. “Được.”
“Vậy ta có thể cất giấy viết tên không?”
“Có thể.”
“Có thể cất một mảnh tay áo của chủ nhân không?”
Tạ Hàn Chi dừng lại. “Không thể.”
Linh Tịch hơi thất vọng. “Vì sao?”
“Không hợp lễ.”
“Nhưng trước kia ta luôn ở trong tay áo chủ nhân.”
“Đó là kiếm.”
“Ta cũng là kiếm.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Linh Tịch cũng ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt vô tội mà nghiêm túc, hiển nhiên thật sự không hiểu vì sao làm kiếm thì có thể ở trong tay áo, làm người lại không thể cất một mảnh tay áo. Cuộc tranh luận tương tự đã xảy ra nhiều lần trong hai ngày nay, cuối cùng thường kết thúc bằng việc Tạ Hàn Chi im lặng, bởi hắn phát hiện Linh Tịch luôn có cách dùng thân phận “ta là kiếm của chủ nhân” để phá vỡ rất nhiều quy củ nhân gian. Hắn rốt cuộc chỉ lấy một sợi dây buộc tóc màu bạc đặt vào túi trữ vật của y.
“Cất cái này.”
Linh Tịch cầm sợi dây buộc tóc, ngẩng đầu hỏi: “Của chủ nhân sao?”
“Ừ.”
“Cho ta?”
“Ừ.”
Niềm vui trên mặt Linh Tịch lần này rõ đến mức không cần hỏi cũng biết. Y cẩn thận cất sợi dây vào túi trữ vật, còn dùng linh lực kiểm tra lại hai lần, như sợ nó biến mất. Tạ Hàn Chi nhìn động tác ấy, không hiểu vì sao cảm thấy trong lòng mềm đi một chút, nhưng hắn rất nhanh thu hồi ánh mắt, tiếp tục chuẩn bị phù chú và kiếm trận. Linh Tịch ngồi bên cạnh không quấy rầy, chỉ thỉnh thoảng lấy túi trữ vật ra nhìn, khóe môi cong lên rất nhẹ, như thể trong đó không phải một sợi dây buộc tóc bình thường mà là một món bảo vật hơn cả thần binh.
Chiều muộn, Lạc Thanh Dao đưa thuốc lên lần cuối trước khi họ xuất phát. Nàng còn mang theo một chiếc áo choàng trắng viền lông mềm, nói là Ma Vực cũ gió độc nhiều, Linh Tịch linh thể chưa ổn, mặc thêm sẽ tốt hơn. Linh Tịch nhận áo choàng, theo bản năng nhìn Tạ Hàn Chi, thấy hắn gật đầu mới ngoan ngoãn để Lạc Thanh Dao khoác lên người. Áo choàng hơi rộng, phủ xuống khiến y trông càng giống một tiểu công tử vừa được bọc kín, hoàn toàn không giống thần kiếm từng khiến ma tu nghe tên run sợ.
“Đẹp lắm.” Lạc Thanh Dao cười nói.
Linh Tịch cúi đầu nhìn mình. “Đẹp là tốt sao?”
“Tất nhiên là tốt.” Nàng giúp y chỉnh lại dây áo, giọng nói mềm mại, “Nhưng quan trọng hơn là ấm. Đến Ma Vực cũ, nếu thấy lạnh hoặc đau phải nói ngay, đừng cố nhịn. Ngươi không phải kiếm trong vỏ nữa, thân người bị thương sẽ rất khó chịu.”
Linh Tịch gật đầu. “Ta sẽ nói với chủ nhân.”
“Không chỉ Tạ trưởng lão, nếu chưởng môn ở gần cũng có thể nói với chưởng môn. Nếu ta đưa truyền âm phù cho ngươi, có việc cũng có thể gọi ta.”
“Nhưng ta chỉ quen gọi chủ nhân.”
Lạc Thanh Dao nhìn Tạ Hàn Chi một cái, cố nhịn cười. “Vậy từ từ học. Người không thể cả đời chỉ gọi một người.”
Linh Tịch nghe câu này lại không đồng ý lắm, nhưng vì Lạc Thanh Dao luôn cho mình thuốc và linh quả, y không phản bác. Đợi nàng dặn xong, y bỗng lấy từ túi trữ vật ra một viên linh quả nhỏ, đưa đến trước mặt nàng. “Lạc cô nương, cho ngươi.”
Lạc Thanh Dao ngẩn ra. “Cho ta?”
“Ừ.” Linh Tịch nhìn viên linh quả, trong mắt rõ ràng có chút tiếc nhưng vẫn rất nghiêm túc, “Ngươi giúp ta, còn cho ta áo ấm. Chủ nhân nói nhận đồ của người khác phải biết cảm tạ. Ta hiện tại chỉ có cái này.”
Lạc Thanh Dao lập tức mềm lòng. Nàng không nhận viên linh quả, chỉ cười đẩy tay y về. “Ta nhận lời cảm tạ là đủ rồi, linh quả ngươi giữ mà ăn. Nhưng ngươi nhớ cảm giác này, khi người khác đối tốt với ngươi, ngươi muốn đáp lại, đó chính là một phần làm người.”
Linh Tịch như hiểu như không, nhưng vẫn gật đầu. “Vậy sau này ta có nhiều linh quả hơn, lại cho ngươi.”
“Được.” Lạc Thanh Dao cười, lại nhìn Tạ Hàn Chi, “Tạ trưởng lão, nhớ cho y thêm vài viên. Kiếm linh nhà ngươi rất hào phóng.”
Hai chữ “nhà ngươi” khiến Tạ Hàn Chi liếc nàng một cái, nhưng không phủ nhận. Linh Tịch nghe không hiểu hết, chỉ nghe thấy mình và chủ nhân dường như được đặt chung một chỗ, liền vui vẻ cất linh quả về túi. Lạc Thanh Dao rời đi không lâu, trời bắt đầu tối, Cô Hàn phong lại chìm trong sương tuyết mỏng. Ngày mai phải rời tiên môn, nhưng đêm nay Linh Tịch ngược lại bình tĩnh hơn đêm trước rất nhiều, có lẽ vì Tạ Hàn Chi nói sẽ ở bên cạnh y, cũng có lẽ vì trong túi trữ vật có sợi dây buộc tóc của chủ nhân, khiến y cảm thấy dù mộng cũ có kéo đến cũng không còn đáng sợ như vậy.
Tối đó, Tạ Hàn Chi dạy Linh Tịch thử hóa kiếm một lần. Không phải để y trở về vỏ mãi mãi, mà để khi gặp nguy hiểm trên đường, y biết cách bảo vệ linh thể của mình. Hàn Ngọc điện được đặt ba tầng dưỡng linh trận, Mục Trường Uyên cũng ở ngoài hộ pháp, Lạc Thanh Dao truyền âm kiểm tra từng bước. Linh Tịch đứng giữa trận, hai tay nắm nhẹ, ánh mắt có chút căng thẳng nhưng vẫn nhìn Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân, nếu ta lại biến thành kiếm nhỏ thì sao?”
“Ta sẽ dẫn ngươi về.”
“Nếu biến không ra người thì sao?”
“Ta cũng sẽ dẫn ngươi về.”
“Nếu ta đau thì sao?”
“Dừng lại.”
“Vậy nếu ta sợ?”
Tạ Hàn Chi đứng ngoài trận, ánh mắt rất ổn. “Nhìn ta.”
Linh Tịch gật đầu. Y nhắm mắt, theo linh lực Tạ Hàn Chi dẫn dắt, chậm rãi thu hơi thở vào kiếm tâm. Ánh bạc từ dưới chân y lan lên, áo trắng hóa thành sương tuyết, tóc dài cũng tan thành kiếm quang mỏng. Lần này không có tiếng lảo đảo rơi lên án, cũng không có hình thái nhỏ bé sai lệch, mà một thanh trường kiếm trắng bạc dần hiện ra trong trận. Tịch Tuyết kiếm lơ lửng giữa không trung, thân kiếm sáng như tuyết dưới trăng, nhưng so với lạnh lẽo vô tri ngày trước, quanh thân kiếm giờ có một luồng linh thức mềm mại đang cẩn thận gọi hắn.
“Chủ nhân, ta đúng chưa?”
Tạ Hàn Chi bước vào trận, đưa tay nắm lấy chuôi kiếm. Cảm giác quen thuộc đến tận xương tủy trở về trong lòng bàn tay, nhưng lần này bên trong kiếm có Linh Tịch đang chờ hắn trả lời. Hắn khẽ siết tay, kiếm khí quanh thân lập tức quy thuận như nghìn năm qua chưa từng thay đổi, chỉ khác là khi hắn cúi mắt nhìn thân kiếm, trong lòng không còn xem đây chỉ là bản mệnh thần binh nữa. “Đúng.”
Tịch Tuyết kiếm khẽ ngân lên, âm thanh trong trẻo hơn mọi lần, giống như Linh Tịch đang cười. Nhưng chỉ qua vài nhịp thở, kiếm quang đã hơi dao động, rõ ràng hình thái nguyên bản đối với y hiện tại vẫn hao tổn không nhỏ. Tạ Hàn Chi lập tức truyền linh lực vào chuôi kiếm, không để y cố thêm, giọng nói trầm xuống: “Biến ra.”
“Ta thử.”
Ánh bạc lại tan ra, thiếu niên áo trắng rơi xuống giữa trận, lần này không ngã hẳn mà được Tạ Hàn Chi đưa tay đỡ lấy từ trước. Linh Tịch vừa đứng vững đã ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt sáng đến mức mệt mỏi cũng không che được. “Chủ nhân, ta biến đúng rồi.”
“Ừ.”
“Vậy ta có thể đi theo chủ nhân tốt hơn trước chưa?”
“Có tiến bộ.”
Linh Tịch nghe được ba chữ ấy, vui đến mức suýt quên lời không được nhào tới ôm hắn. Y nhịn rất vất vả, chỉ đứng tại chỗ nắm hai tay, nhưng ánh mắt lại bán đứng tất cả. Mục Trường Uyên đứng ngoài trận nhìn cảnh này, cuối cùng không nhịn được cười ra tiếng. “Hàn Chi, ngươi khen thêm một câu đi. Ta thấy y sắp tự mình nghẹn thành kiếm nhỏ nữa rồi.”
Tạ Hàn Chi lạnh lùng nhìn hắn. “Ngươi rảnh?”
“Không rảnh, nhưng xem ngươi dạy kiếm linh làm người thú vị hơn xử lý công văn nhiều.” Mục Trường Uyên phe phẩy quạt, vẻ mặt thản nhiên, “Tiểu Linh Tịch, ngươi làm rất tốt. Ít nhất ngày mai nếu gặp nguy hiểm, ngươi có thể tạm thời hóa kiếm để Hàn Chi mang theo. Nhưng đừng cố quá lâu, hiện tại ngươi là người mới là chính, làm kiếm lâu sẽ mệt.”
Linh Tịch nghe đến câu “hiện tại ngươi là người mới là chính”, ánh mắt hơi sáng. Y lặng lẽ nhìn Tạ Hàn Chi, như muốn biết chủ nhân có phản bác không. Tạ Hàn Chi không nói gì, chỉ đưa cho y một viên dưỡng linh đan. Linh Tịch ngoan ngoãn nuốt xuống, lần này vừa nhăn mặt vì đắng, một viên linh quả đã được đặt vào tay y. Y lập tức cong mắt, cầm linh quả nhỏ giọng nói cảm tạ chủ nhân, khiến Mục Trường Uyên ở bên cạnh nhìn đến mức cảm khái vô cùng. Vị bằng hữu lạnh như băng của hắn có lẽ còn chưa tự nhận ra, động tác dỗ kiếm linh uống thuốc đã thành thạo hơn rất nhiều.
Đêm khuya, mọi thứ chuẩn bị xong. Mục Trường Uyên về Chủ Phong bố trí che mắt người ngoài, Hàn Ngọc điện chỉ còn Tạ Hàn Chi và Linh Tịch. Theo lời hứa đêm qua, Tạ Hàn Chi không nhập định ngoài điện mà ngồi bên án kiếm trong nội thất, cách giường của Linh Tịch chỉ vài bước. Linh Tịch nằm trong chăn, bên cạnh đặt an thần ngọc, cổ tay được kiếm ấn của Tạ Hàn Chi che chở, túi trữ vật nhỏ đặt dưới gối, bên trong có sợi dây buộc tóc bạc và tờ giấy viết tên y. Y nhắm mắt được một lát lại mở ra, nhìn Tạ Hàn Chi trong ánh đèn mờ.
“Chủ nhân.”
“Ừ.”
“Ngày mai chúng ta đi Huyết La thành, chủ nhân có sợ không?”
“Không.”
“Ta có một chút sợ.”
“Ừ.”
“Nhưng ta cũng muốn đi.” Linh Tịch nghiêng mặt trên gối, giọng nói rất nhẹ, “Ta muốn biết trước khi gặp chủ nhân, ta là gì. Nếu ta từng là vật tế, ta muốn biết vì sao ta không nghe lời người kia. Nếu ta từng cứu chủ nhân, ta cũng muốn nhớ rõ chuyện đó. Chủ nhân nói sau này để ta tự chọn, vậy ta phải biết mình từ đâu đến, mới biết nên chọn thế nào.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Ánh đèn linh thạch rơi trên gương mặt thiếu niên, khiến vẻ non nớt của y dịu đi, để lộ sự kiên định mảnh mai nhưng rõ ràng. Hắn từng nghĩ mình chỉ cần bảo vệ y, chém hết những thứ muốn kéo y đi là đủ, nhưng Linh Tịch muốn biết, muốn nhớ, muốn tự chọn. Một thanh kiếm không cần quá khứ, chỉ cần lưỡi sắc; nhưng một người cần biết mình là ai, cần đối mặt với thứ đã tạo nên vết thương của mình. Tạ Hàn Chi tu đạo nghìn năm, lần đầu học được rằng bảo hộ không phải chỉ là giấu người sau lưng, mà còn là đứng bên cạnh khi người ấy muốn nhìn thẳng vào bóng tối.
“Ta đi cùng ngươi.” Hắn nói.
Linh Tịch cười rất khẽ. “Ta biết.”
“Ngủ đi.”
“Chủ nhân còn ở đây chứ?”
“Ở.”
“Ta ngủ rồi, nếu Huyết La ấn gọi ta, chủ nhân nhớ kéo ta lại.”
“Ừ.”
“Nhưng đừng kéo đau.” Linh Tịch nói xong lại thấy yêu cầu này hình như hơi nhiều, vội bổ sung, “Đau một chút cũng được, chỉ cần là chủ nhân kéo.”
Tạ Hàn Chi im lặng nhìn y. Một lát sau, hắn đứng dậy đi đến bên giường, cúi người đặt hai ngón tay lên cổ tay y, linh lực lạnh mà ổn định chậm rãi phủ lên kiếm ấn. “Không kéo đau.”
Linh Tịch ngẩn ra, sau đó khóe môi cong lên. Y rốt cuộc yên tâm nhắm mắt, hơi thở dần đều xuống trong ánh đèn mờ. Đêm nay Huyết La ấn không hiện nữa, có lẽ vì kiếm ý của Tạ Hàn Chi quá mạnh, cũng có lẽ vì người đứng sau đang chờ họ tự bước về cố thành. Nhưng bất luận thế nào, Linh Tịch ngủ yên hơn đêm trước rất nhiều, tay đặt gần mép chăn, cách bàn tay Tạ Hàn Chi chỉ một khoảng rất nhỏ.
Gần sáng, khi tiếng chuông sớm của tiên môn còn chưa vang lên, mật đạo dưới Cô Hàn phong đã mở. Mục Trường Uyên mặc một thân áo đen giản dị đứng chờ bên trong, bên hông không mang ngọc lệnh chưởng môn mà chỉ treo một thanh kiếm ngắn che giấu khí tức. Tạ Hàn Chi dẫn Linh Tịch đi xuống bậc đá, Linh Tịch khoác áo choàng trắng, tay nắm nhẹ một góc tay áo hắn, bước chân đã vững hơn hai ngày trước nhưng vẫn theo sát không rời. Trước khi rời khỏi Hàn Ngọc điện, y quay đầu nhìn án kiếm trống không, nơi Tịch Tuyết từng nằm suốt nghìn năm.
Tạ Hàn Chi hỏi: “Muốn mang án kiếm?”
Linh Tịch lắc đầu. “Không cần. Trước kia ta nằm ở đó vì chờ chủ nhân cầm ta lên. Bây giờ ta đi theo chủ nhân rồi.”
Mục Trường Uyên ở phía trước nghe thấy, lặng lẽ quay mặt đi, cố nhịn ý cười lẫn chút cảm khái. Tạ Hàn Chi không nói gì, nhưng khi Linh Tịch bước xuống bậc cuối cùng hơi trượt, hắn đã đưa tay đỡ lấy y trước cả khi y kịp gọi. Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, cười rất nhỏ, rồi ngoan ngoãn đứng vững lại. Mật đạo khép sau lưng họ, Hàn Ngọc điện chìm vào yên tĩnh, chỉ còn cấm chế bế quan giả được dựng lên ngoài phong để che mắt người trong môn.
Nhưng ngay sau khi ba người rời đi không lâu, một bóng người áo xám xuất hiện ngoài rìa Cô Hàn phong. Thẩm Vô Cữu đứng sau rừng tùng phủ tuyết, nhìn cấm chế bế quan sáng lên quanh Hàn Ngọc điện, khóe môi chậm rãi cong xuống. Hắn lấy ra một mảnh huyết phù đã cháy mất nửa góc, trên đó hiện lên một đường đỏ rất mờ, chỉ thẳng về phía tây. Một giọng nói khàn khàn từ huyết phù truyền ra, mang theo tiếng cười âm u như vọng lên từ đáy huyết trì.
“Bọn chúng đi rồi?”
Thẩm Vô Cữu nhìn về hướng mật đạo đã khép, ánh mắt tối lại. “Đi rồi. Nhưng Tạ Hàn Chi không dễ đối phó.”
“Ta không cần ngươi đối phó hắn.” Giọng nói kia cười nhẹ, từng chữ như máu nhỏ xuống đá, “Ta chỉ cần ngươi bảo đảm, khi bọn chúng đến Huyết La cố thành, kiếm linh kia sẽ nghe thấy tiếng gọi của ta.”
Thẩm Vô Cữu siết chặt huyết phù. “Ngươi đã hứa, sau khi lấy được kiếm linh, sẽ giúp ta phá cảnh Đại Thừa.”
“Đương nhiên.” Giọng nói khàn khàn dịu xuống, nhưng sự dịu dàng ấy lại càng đáng sợ, “Chỉ cần Tịch Tuyết trở về huyết trì, thứ Tạ Hàn Chi nuôi nghìn năm sẽ không còn là kiếm của hắn nữa. Đến lúc đó, đừng nói Đại Thừa, cả Thanh Huyền Tiên Môn cũng có thể đổi chủ.”
Huyết phù tắt đi, trong rừng tùng chỉ còn tiếng tuyết rơi khỏi cành. Thẩm Vô Cữu đứng im rất lâu, cuối cùng xoay người rời khỏi Cô Hàn phong, bóng áo xám nhanh chóng biến mất trong sương sớm. Ở nơi xa hơn, phía tây trời còn chưa sáng, một vệt đỏ rất nhạt đã hiện lên sau tầng mây đen, giống như Huyết La cố thành ngủ say nghìn năm đang chậm rãi mở mắt.
Cách rằm tháng bảy còn năm ngày.
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0