Chương 6: Tiếng Gọi Dưới Hắc Thủy Lĩnh
Ma văn trên cổ tay Linh Tịch đỏ lên trong khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ khiến cả căn phòng khách điếm chìm vào một luồng khí lạnh đến tận xương. Tạ Hàn Chi nắm lấy cổ tay y, kiếm ấn do tâm huyết ngưng thành lập tức sáng lên, từng sợi bạc mỏng như tuyết đầu mùa phủ xuống, ép màu đỏ kia chậm rãi lùi vào dưới da. Linh Tịch ngồi trên giường, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt vẫn dừng ở nơi hạc giấy vừa tan ngoài cửa sổ, tựa như còn nghe thấy tiếng khóc trẻ con vọng ra từ đáy huyết trì. Y không biết vì sao mình đau lòng, cũng không biết nỗi đau này thuộc về bản thân hay thuộc về những thanh kiếm phôi chưa từng có cơ hội mở mắt, chỉ cảm thấy lồng ngực bị thứ gì đó nặng trĩu đè lên, khiến ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Tạ Hàn Chi không lập tức hỏi y đã nghe thấy gì. Hắn dùng linh lực ổn định linh đài của Linh Tịch trước, lại đặt an thần ngọc vào lòng bàn tay y, đợi hơi thở thiếu niên dần chậm lại mới quay đầu nhìn dòng chữ đỏ thẫm còn sót trên cấm chế. Hắc Thủy Lĩnh là ranh giới giữa Vân Tịch trấn và Ma Vực cũ, cũng là nơi năm đó các tiên môn dựng tuyến phong tỏa sau khi Huyết La thành bị diệt. Nếu đối phương chọn nơi đó dẫn họ đến, chắc chắn không chỉ muốn dùng vài tiếng khóc nhiễu loạn Linh Tịch đơn giản như vậy. Nhưng nếu lời hạc giấy nói là thật, trong huyết trì năm xưa có thể còn sót lại tàn linh của những kiếm phôi khác, vậy chuyện này đã không còn chỉ liên quan đến Huyết La ấn trên người Linh Tịch nữa.
“Chủ nhân.” Linh Tịch khẽ gọi, giọng vẫn còn run nhưng đã tỉnh táo hơn ban nãy. Y cúi đầu nhìn cổ tay bị Tạ Hàn Chi nắm trong tay, nơi kiếm ấn bạc đang phủ lên dấu ma văn chìm khuất, khiến cảm giác bị kéo đi yếu đi rất nhiều. “Ta không cố ý đáp lại. Ta biết kiếm ấn không sáng theo tiếng gọi kia, nên ta không đáp, nhưng vừa nghe thấy tiếng khóc, trong đầu ta liền hiện ra rất nhiều thanh kiếm vỡ. Chúng không có hình người, cũng không nói được rõ ràng, nhưng ta cảm thấy chúng rất đau.”
“Ngươi không sai.” Tạ Hàn Chi nói.
“Nhưng nếu chúng thật sự còn ở đó thì sao?” Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo đầy bất an. “Nếu năm đó ta phá trận tâm rồi đi theo chủ nhân, còn chúng bị bỏ lại trong huyết trì, vậy có phải ta đã bỏ chúng lại không? Ta không nhớ mình có đồng bạn hay không, cũng không biết kiếm có thể xem nhau là đồng bạn không, nhưng tiếng khóc đó khiến ta rất khó chịu.”
Tạ Hàn Chi nhìn y thật lâu. Khi còn là kiếm, Tịch Tuyết chưa từng có quyền nhớ về những gì bị chôn lại trong Huyết La thành; khi hóa thành người, những mảnh ký ức kia lại bị kẻ khác dùng làm dây kéo, mỗi lần nhắc đến đều đau như vết thương bị xé ra. Hắn vốn có thể bảo y không cần để ý, vì ma tu giỏi nhất là dùng tiếng khóc và áy náy để dụ người rơi vào bẫy, nhưng trước ánh mắt của Linh Tịch, lời phủ nhận đơn giản ấy không nói ra được. Nếu bên dưới Hắc Thủy Lĩnh thật sự có tàn linh kiếm phôi, y có quyền biết, cũng có quyền lựa chọn có muốn đối mặt hay không.
“Ngày mai đi Hắc Thủy Lĩnh.” Tạ Hàn Chi nói.
Linh Tịch hơi ngẩn ra. “Chủ nhân tin ta sao?”
“Ta tin ngươi nghe thấy thứ không phải giả hoàn toàn.” Hắn đứng dậy, dùng kiếm khí xóa sạch dòng chữ máu trên cấm chế, sau đó mới quay về bên giường. “Nhưng cũng phải nhớ, đối phương cố ý để ngươi nghe thấy, nghĩa là hắn muốn lợi dụng lòng bất an của ngươi. Đến đó có thể cứu được gì thì cứu, nếu là bẫy thì chém bẫy. Không được tự trách chuyện nghìn năm trước.”
“Nhưng nếu thật sự vì ta rời đi nên chúng bị bỏ lại…”
“Không phải vì ngươi.” Tạ Hàn Chi cắt lời y, giọng nói lạnh xuống nhưng không phải trách y, “Luyện huyết trì là tội của Huyết La thành, giết kiếm phôi là tội của huyết trì chi chủ, không phải tội của một thanh kiếm chưa kịp sinh linh trí hoàn chỉnh. Năm đó ngươi phá trận tâm, cứu người sống sót, cũng giúp ta phong huyết trì. Nếu còn tàn linh bị giữ lại, người nên trả nợ là kẻ luyện chúng, không phải ngươi.”
Linh Tịch nhìn hắn, môi khẽ động nhưng không nói nên lời ngay. Y mới học làm người, rất nhiều đạo lý nghe qua vẫn mơ hồ, nhưng giọng của Tạ Hàn Chi quá chắc chắn, chắc chắn đến mức khiến những sợi dây tự trách vừa quấn lên linh thức y bị cắt đứt từng đoạn. Y cúi đầu nhìn an thần ngọc trong tay, rất lâu sau mới nhỏ giọng đáp: “Vậy ngày mai ta sẽ nghe lời chủ nhân. Nếu thấy gì, ta nói cho chủ nhân. Nếu đau, ta cũng nói. Ta không tự chạy theo tiếng gọi.”
“Ừ.”
“Nhưng nếu thật sự có kiếm phôi đang khóc, chủ nhân có thể giúp chúng không?”
“Có thể.”
Linh Tịch thở nhẹ một hơi, như chỉ cần một câu có thể của Tạ Hàn Chi đã đủ để y yên tâm. Y nằm xuống lần nữa, nhưng bàn tay vẫn nắm an thần ngọc và không chịu buông mép tay áo hắn. Tạ Hàn Chi nhìn đầu ngón tay y đang níu rất nhẹ, không dùng sức, chỉ như sợ mình ngủ rồi lại bị tiếng gọi kéo đi. Hắn vốn có thể bảo y buông, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống bên giường, để y nắm một góc tay áo, một tay đặt lên kiếm ấn trên cổ tay y. Đêm còn lại không có hạc giấy nào nữa, nhưng Linh Tịch ngủ rất nông, thỉnh thoảng nhíu mày, mỗi lần như vậy Tạ Hàn Chi đều truyền một chút linh lực vào kiếm ấn, kéo y trở về từ rìa mộng cũ.
Sáng hôm sau, Vân Tịch trấn chìm trong màn sương xám nhạt. Mục Trường Uyên nghe xong chuyện hạc giấy đêm qua, sắc mặt khó coi hiếm thấy, lập tức bỏ ý định đi đường vòng phía bắc mà đổi sang Hắc Thủy Lĩnh. Hắn không tin huyết trì chi chủ chỉ vì lòng tốt mà tiết lộ tung tích tàn linh kiếm phôi, nhưng nếu đối phương dám gửi lời khiêu khích đến trước mặt Tạ Hàn Chi, chứng tỏ nơi đó nhất định có thứ hắn muốn Linh Tịch nhìn thấy. Ba người rời khách điếm lúc trời chưa sáng hẳn, Tạ Hàn Chi để lại một đạo huyễn ảnh trong phòng giả làm họ còn nghỉ ngơi, còn Mục Trường Uyên dùng phù che khí tức dẫn đường ra khỏi trấn qua con đường nhỏ sau miếu cổ.
Linh Tịch khoác áo choàng nhạt màu, tay áo che kín cổ tay có kiếm ấn. Y đi giữa Tạ Hàn Chi và Mục Trường Uyên, bước chân đã vững hơn ngày trước, nhưng càng về phía tây, cảm giác bị gọi trong linh thai càng rõ. Không phải một giọng nói cụ thể, mà là rất nhiều tiếng rung vỡ chồng lên nhau, giống như hàng trăm thanh kiếm rỉ sét bị gió thổi qua cùng lúc, tiếng nào cũng mỏng, tiếng nào cũng đau. Y nhớ lời chủ nhân, mỗi lần cảm giác mạnh hơn đều lập tức nói ra, không tự nhịn. Tạ Hàn Chi cũng không chê phiền, cứ cách một đoạn lại kiểm tra kiếm ấn cho y, còn Mục Trường Uyên ở phía trước nhìn đến mức từ đầu đến cuối không dám trêu chọc nửa câu.
Ra khỏi Vân Tịch trấn khoảng ba mươi dặm, cảnh vật bắt đầu thay đổi. Cây cối thưa dần, đất dưới chân chuyển từ màu vàng nâu sang xám đen, thỉnh thoảng có khe nước nhỏ chảy qua nhưng nước lại đục như mực loãng. Đây là dấu vết linh khí bị ma sát ăn mòn lâu năm, dù Huyết La thành đã bị diệt nghìn năm, vùng biên giới Ma Vực cũ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Linh Tịch ngồi trên phiến đá nghỉ tạm, nhìn dòng nước đen chảy qua chân núi, trong lòng bỗng thấy khó chịu không rõ nguyên do. Y cầm chén nước Tạ Hàn Chi đưa nhưng không uống ngay, mà nhìn bóng mình mơ hồ phản chiếu trên mặt nước đục.
“Chủ nhân, Hắc Thủy Lĩnh vì nước đen nên gọi như vậy sao?”
“Ừ.” Tạ Hàn Chi đáp, rồi ngồi xuống bên cạnh y, khoảng cách vừa đủ để kiếm ấn trên cổ tay y luôn nằm trong phạm vi linh lực của mình. “Năm đó huyết trì bị phá, máu độc chảy theo mạch ngầm đến đây, làm nước suối biến đen. Sau này các tiên môn thanh tẩy nhiều lần, nhưng nơi này vẫn không thể trở lại như cũ.”
Linh Tịch khẽ siết chén nước. “Vậy những người sống ở đây thì sao?”
“Một phần rời đi, một phần chết trong ma loạn.”
“Còn những kiếm phôi kia?”
Tạ Hàn Chi nhìn dòng nước đen. “Năm đó ta chỉ thấy Tịch Tuyết trên đài tế. Những kiếm phôi vỡ khác bị huyết trì nuốt mất, không tìm được tàn thân.”
Linh Tịch cúi đầu. “Ta không nhớ rõ chúng, nhưng khi nghe tiếng khóc, trong lòng ta giống như bị nhiều mảnh kiếm vỡ đâm vào. Chúng hỏi vì sao ta có thể rời đi, vì sao ta được chủ nhân mang đi, còn chúng thì vẫn ở dưới nước. Ta biết có thể là ma tu lừa ta, nhưng ta vẫn thấy khó chịu.”
Mục Trường Uyên đứng bên cạnh nghe đến đây, giọng hiếm khi ôn hòa hơn nhiều. “Tiểu Linh Tịch, nếu thật sự có tàn linh oán ngươi, đó cũng là vì chúng đau quá lâu, không phân rõ ai là kẻ hại mình. Người sống bị nhốt nghìn năm còn có thể sinh oán, huống hồ là kiếm phôi bị luyện bằng huyết khế. Ngươi có thể thương chúng, có thể muốn cứu chúng, nhưng đừng nhận tội thay ma tu.”
Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn. “Chưởng môn cũng nghĩ không phải lỗi của ta sao?”
“Đương nhiên.” Mục Trường Uyên phe phẩy quạt, dù quanh đây gió lạnh lẫn ma khí khiến cây quạt kia trông rất không hợp cảnh, nhưng giọng hắn lại nghiêm túc thật sự. “Nếu năm đó không có ngươi phá trận, Huyết La thành có thể còn giết nhiều người hơn. Ngươi không bỏ lại chúng, ngươi chỉ là thanh kiếm đầu tiên thoát khỏi trận. Nếu hôm nay ngươi có thể giúp chúng thoát, đó là lòng tốt của ngươi, không phải món nợ ngươi bắt buộc phải trả.”
Linh Tịch suy nghĩ rất lâu, sau đó gật đầu. Y chưa thể hoàn toàn buông cảm giác áy náy, nhưng lời của Mục Trường Uyên và Tạ Hàn Chi giống hai tầng kiếm khí bảo vệ linh đài, khiến tiếng khóc dưới Hắc Thủy Lĩnh không dễ dàng chạm vào nơi mềm nhất trong lòng y. Y uống hết chén nước, lại lấy từ túi trữ vật ra một viên linh quả nhỏ, chia làm hai nửa rất vụng về, đưa một nửa cho Mục Trường Uyên. “Chưởng môn, cho ngươi.”
Mục Trường Uyên nhìn nửa viên linh quả, hơi ngẩn ra rồi bật cười. “Sao lại cho ta?”
“Vì ngươi vừa nói chuyện với ta.” Linh Tịch đáp rất thành thật, lại đưa nửa còn lại cho Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân cũng có.”
Tạ Hàn Chi nhìn nửa viên linh quả trong lòng bàn tay y. “Ngươi ăn.”
“Ta còn.” Linh Tịch mở túi trữ vật cho hắn xem, bên trong được cất rất cẩn thận ba viên linh quả, một tờ giấy viết tên và sợi dây buộc tóc bạc. “Chủ nhân nói đồ của ta, ta tự quyết. Ta muốn chia.”
Mục Trường Uyên nhận nửa viên linh quả, lần này không trêu nữa. Tạ Hàn Chi im lặng một lát, cuối cùng cũng nhận lấy, nhưng vẫn không ăn ngay mà cất vào hộp nhỏ cùng viên kẹo hồ lô hôm qua. Linh Tịch nhìn thấy, khóe môi lập tức cong lên, dường như việc chủ nhân chịu cất đồ mình cho còn vui hơn tự ăn linh quả. Mục Trường Uyên nhìn hộp nhỏ kia, trong lòng âm thầm nghĩ vị bằng hữu này chắc đã quên túi trữ vật của mình từng chỉ đựng kiếm phù, sát trận và linh thạch, nay lại có thêm kẹo hồ lô cùng nửa viên linh quả, quả thực là biến đổi kinh thiên động địa.
Đến gần Hắc Thủy Lĩnh, sương mù dày lên rõ rệt. Mặt trời mới lên chưa cao đã bị tầng mây xám che mất, khiến cả dãy núi trông như một con thú đen nằm phục trên mặt đất. Đường núi hẹp, đá lởm chởm, hai bên có những thân cây khô cong queo, trên cành treo vài mảnh bùa cũ đã rách, có lẽ là di vật của các tu sĩ từng đến thanh tẩy ma khí. Linh Tịch đi được một đoạn thì dừng lại, sắc mặt hơi tái. Tạ Hàn Chi không cần hỏi đã nắm cổ tay y, nhưng lần này kiếm ấn vừa sáng lên, trong sương mù phía trước bỗng vang lên một tiếng kiếm ngân rất nhỏ.
Tiếng kiếm ấy không trong trẻo như Tịch Tuyết, cũng không sắc bén như kiếm tu xuất chiêu. Nó khàn, vỡ, kéo dài như một thanh kiếm nứt bị gõ nhẹ vào đá. Ngay sau đó, tiếng thứ hai, thứ ba vang lên, từng tiếng chồng lên nhau, cuối cùng hóa thành một trận kiếm minh hỗn loạn phủ kín cả Hắc Thủy Lĩnh. Linh Tịch đứng giữa đường núi, toàn thân cứng lại, đôi mắt mở to, không phải vì sợ hãi mà vì trong linh thức bỗng hiện ra vô số mảnh hình ảnh: kiếm phôi bị đặt quanh huyết trì, ma văn bò lên thân kiếm như rắn, từng lưỡi kiếm nứt ra trong tiếng khóc của người sống bị hiến tế, còn y nằm ở trung tâm trận pháp, chưa có mắt nhưng vẫn cảm nhận được tất cả.
“Linh Tịch.” Tạ Hàn Chi gọi, giọng nói như kiếm khí chém qua sương mù, kéo y về trong chớp mắt.
Y hít mạnh một hơi, bàn tay lập tức nắm lấy tay áo hắn. “Chủ nhân, chúng ở phía trước. Rất nhiều, nhưng không giống còn sống. Giống như… giống như tiếng còn lại sau khi kiếm đã vỡ.”
Mục Trường Uyên rút kiếm ngắn bên hông, thu lại vẻ thong dong. “Tàn linh bám trên kiếm cốt. Cẩn thận, loại tàn linh này không có lý trí, nếu bị huyết trì chi chủ thao túng, chúng sẽ tấn công theo bản năng.”
Tạ Hàn Chi gật đầu. Hắn không rút kiếm, bởi Tịch Tuyết hiện tại đang đứng bên cạnh hắn bằng hình người, nhưng quanh thân hắn đã hiện ra mười hai đạo kiếm quang mỏng như tuyết. Linh Tịch nhìn thấy kiếm quang kia, trong lòng vừa yên vừa có một chút cảm giác lạ. Trước kia mỗi lần chủ nhân gặp nguy hiểm, thứ được cầm trong tay luôn là mình; hôm nay chủ nhân dùng kiếm khí thay kiếm, còn y đứng cạnh hắn, được bảo hộ nhưng cũng không còn là lưỡi kiếm duy nhất. Cảm giác ấy khiến y thấy hơi mất mát trong chớp mắt, rồi lại lập tức tự trách mình không nên nghĩ vậy giữa lúc nguy hiểm.
Tạ Hàn Chi như nhìn ra suy nghĩ của y, nghiêng mắt hỏi: “Muốn hóa kiếm?”
Linh Tịch ngẩng đầu. “Nếu chủ nhân cần.”
“Ta hỏi ngươi có muốn không.”
Y dừng lại. Tiếng kiếm vỡ trong sương mù vẫn vang lên, từng đợt chạm vào linh thức khiến cổ tay y âm ỉ nóng, nhưng vì có kiếm ấn của Tạ Hàn Chi, y vẫn giữ được tỉnh táo. Y nhìn về phía trước, rồi lại nhìn bàn tay mình. “Ta muốn đi bằng hình người trước. Nếu chúng thật sự là tàn linh kiếm phôi, ta muốn nhìn chúng bằng mắt.”
“Được.”
Tạ Hàn Chi không nói thêm, chỉ đặt một đạo kiếm khí quanh người y. Linh Tịch bỗng cảm thấy nơi ngực mình nhẹ đi một chút. Được hỏi “có muốn không” khác với được hỏi “có làm được không”, và mỗi lần Tạ Hàn Chi hỏi như vậy, y đều thấy mình không còn chỉ là một thanh kiếm chờ lệnh nữa. Y đi theo hắn vào sương mù, bàn tay vẫn nắm tay áo hắn, nhưng bước chân đã vững hơn nhiều.
Sâu trong Hắc Thủy Lĩnh có một khe núi bị nước đen cắt ngang. Dưới khe là dòng Hắc Thủy chảy chậm, mặt nước không phản chiếu trời mây mà chỉ xoáy từng vòng đỏ sẫm rất nhạt. Hai bên bờ cắm đầy những mảnh kiếm gãy, có cái chỉ còn chuôi, có cái mất nửa lưỡi, có cái bị ma văn ăn mòn đến không còn nhìn ra chất liệu. Chúng không phải thần binh hoàn chỉnh, chỉ là kiếm phôi thất bại bị huyết trì vứt bỏ, nhưng mỗi mảnh đều còn giữ một tia linh tính rất mỏng, trải qua nghìn năm không tan, bị dòng nước đen và oán khí giam ở nơi này. Khi Linh Tịch xuất hiện, tất cả mảnh kiếm đồng loạt rung lên, phát ra tiếng minh vỡ vụn như tiếng khóc bị nén quá lâu.
Linh Tịch đứng bên bờ, sắc mặt trắng hơn giấy. Y nghe thấy rất nhiều âm thanh tràn vào linh thức, có tiếng hỏi vì sao đau như vậy, có tiếng gọi mẫu thân từ ký ức của người bị hiến tế, có tiếng oán hận mơ hồ hướng về thanh kiếm đã thoát khỏi huyết trì. Nhưng trong vô số âm thanh ấy, y cũng nghe được một tiếng rất nhỏ, yếu đến mức gần như bị vùi dưới nước: “Tịch Tuyết… ngươi còn sáng không?”
Y bỗng bước lên nửa bước. Tạ Hàn Chi lập tức giữ vai y. “Đừng xuống nước.”
“Có một thanh kiếm đang gọi ta.” Linh Tịch run giọng nói, nhưng ánh mắt rất rõ. “Không giống những tiếng khác. Nó biết tên Tịch Tuyết.”
Mục Trường Uyên đứng bên cạnh, linh lực quét qua khe núi một lượt rồi chỉ về phía tảng đá đen giữa dòng. “Ở đó có một đoạn kiếm cốt còn chưa hoàn toàn bị ăn mòn. Nhưng dưới nước có huyết chú, không thể tùy tiện chạm vào.”
Tạ Hàn Chi nhìn theo, quả nhiên thấy giữa dòng Hắc Thủy có một mảnh kiếm dài bằng cánh tay, nứt dọc từ giữa, nhưng trong vết nứt còn sót một tia ánh trắng rất mỏng. Ánh trắng ấy yếu hơn Tịch Tuyết rất nhiều, nhưng cùng một loại sạch sẽ không chịu bị ma huyết nuốt trọn. Hắn phất tay định dùng kiếm khí kéo mảnh kiếm lên, nhưng vừa chạm đến mặt nước, toàn bộ Hắc Thủy lập tức sôi lên, ma văn đỏ thẫm nổi dày đặc như mạng nhện, quấn lấy kiếm khí của hắn và phát ra tiếng cười khàn khàn quen thuộc.
“Tạ Hàn Chi, ngươi vẫn nóng vội như năm đó.”
Sương mù trước mặt tụ thành bóng áo đỏ mơ hồ. Huyết trì chi chủ chưa thật sự hiện thân, chỉ là một đạo tàn niệm bám trên trận pháp Hắc Thủy, nhưng dung mạo lờ mờ vẫn đủ khiến Linh Tịch toàn thân lạnh buốt. Mắt trái đỏ như máu, tóc dài rũ xuống, khóe môi cong lên như đang nhìn một món đồ thất lạc cuối cùng tự đi về. Hắn không nhìn Tạ Hàn Chi trước, mà nhìn thẳng vào Linh Tịch, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn. “Con của ta, ngươi hóa hình rồi. Ta đã chờ ngày này rất lâu.”
Linh Tịch theo bản năng lùi nửa bước, lưng chạm vào kiếm khí của Tạ Hàn Chi. “Ta không phải con của ngươi.”
“Không phải sao?” Huyết trì chi chủ khẽ cười, tiếng cười khiến những mảnh kiếm gãy bên bờ rung lên dữ dội. “Ai dùng huyết trì nuôi ngươi, ai khắc Khai Linh Huyết Khế vào linh thai của ngươi, ai để ngươi trở thành thanh kiếm duy nhất sống sót trong chín mươi chín kiếm phôi? Tạ Hàn Chi chỉ nhặt ngươi đi sau khi ngươi đã thành hình, còn ta mới là người khiến ngươi mở mắt.”
Tạ Hàn Chi lạnh giọng: “Ngươi khiến y đau.”
“Đau mới sinh linh, máu mới dưỡng kiếm.” Huyết trì chi chủ nhìn Tạ Hàn Chi, ánh mắt đỏ thẫm lộ ra căm hận bị che giấu rất sâu, “Năm đó ngươi phá huyết trì của ta, cướp Tịch Tuyết của ta, còn tự cho mình là cứu nó. Nhưng ngươi có hỏi nó muốn gì không? Có lẽ nó vốn nên trở thành huyết kiếm mạnh nhất Ma Vực, là chìa khóa mở ra cảnh giới vượt qua Đại Thừa. Ngươi lại dùng thứ kiếm đạo lạnh lẽo của mình nuôi nó thành dáng vẻ mềm yếu này.”
Linh Tịch nắm chặt tay áo Tạ Hàn Chi. Những lời kia như ma khí, từng câu chui vào tai y, cố làm lung lay nhận thức mới được xây lên trong mấy ngày qua. Y đúng là không biết năm đó mình muốn gì, cũng không nhớ khoảnh khắc mở mắt trong huyết trì, nhưng y nhớ tiếng kiếm của Tạ Hàn Chi, nhớ cảm giác được bàn tay thiếu niên kia cầm lên khỏi máu, nhớ hơn nghìn năm nằm bên cạnh chủ nhân, dù lạnh lẽo, dù yên tĩnh, nhưng chưa từng bị ép đau đến muốn vỡ nát. Nếu đó gọi là bị cướp đi, vậy y thà bị chủ nhân cướp đi nghìn năm nữa.
“Ngươi nói sai rồi.” Linh Tịch ngẩng đầu, giọng ban đầu còn run, nhưng càng nói càng rõ. “Ta không nhớ mình có muốn thành huyết kiếm không, nhưng ta nhớ ta không thích ngươi. Ngươi gọi ta là con, nhưng ngươi bóp thân kiếm của ta, dùng máu ép ta mở mắt, còn ném rất nhiều kiếm phôi xuống huyết trì. Chủ nhân nhặt ta lên, lau sạch máu trên thân kiếm, cho ta tên Tịch Tuyết. Bây giờ chủ nhân còn cho ta tên Linh Tịch. Ta không phải của ngươi.”
Huyết trì chi chủ nhìn y, ý cười trên mặt nhạt đi. “Ngươi mới hóa hình vài ngày đã học được cãi lời ta như vậy, xem ra Tạ Hàn Chi nuôi ngươi không tệ. Nhưng ngươi có dám nhìn những thứ hắn bỏ lại không? Những kiếm phôi này từng cùng ngươi nằm trong huyết trì, cùng chịu huyết khế, cùng chờ ngày sinh linh. Chỉ có ngươi được mang đi, chỉ có ngươi được dưỡng bằng kiếm ý Đại Thừa, còn chúng bị ném ở Hắc Thủy Lĩnh nghìn năm, ngày ngày nghe ngươi sáng sạch dưới ánh tuyết của Cô Hàn phong.”
Theo giọng hắn, Hắc Thủy bỗng dâng cao. Những mảnh kiếm gãy bên bờ rung lên điên cuồng, từng sợi tàn linh đỏ đen bò ra khỏi vết nứt, hóa thành bóng trẻ nhỏ mơ hồ trên mặt nước. Chúng không có mặt rõ ràng, chỉ có tiếng khóc sắc nhọn xoáy vào linh thức Linh Tịch, từng tiếng đều gọi Tịch Tuyết, từng tiếng đều hỏi vì sao. Ma văn trên cổ tay y lại nóng lên, lần này mạnh hơn trước rất nhiều, như muốn đáp lại những tàn linh kia. Linh Tịch đau đến khụy gối, nhưng Tạ Hàn Chi đã đỡ lấy y trước khi y ngã xuống.
“Đừng nghe.” Tạ Hàn Chi nói, kiếm ý quanh thân bùng lên.
“Không.” Linh Tịch cắn môi, mồ hôi lạnh thấm ướt thái dương, nhưng y vẫn nhìn về phía mảnh kiếm cốt giữa dòng. “Ta phải nghe rõ. Không nghe rõ thì không biết đâu là tiếng của chúng, đâu là tiếng của hắn.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Ngươi chịu được?”
“Có chủ nhân ở đây, ta chịu được.” Linh Tịch nắm lấy tay hắn, giọng nói rất khẽ nhưng kiên định. “Chủ nhân, nếu ta bị kéo đi, người gọi ta. Kiếm ấn sáng, ta sẽ về.”
Tạ Hàn Chi im lặng trong chớp mắt. Mục Trường Uyên đứng bên cạnh muốn nói quá nguy hiểm, nhưng nhìn ánh mắt của Linh Tịch lại không mở miệng. Thiếu niên này không còn là kiếm linh chỉ biết trốn sau lưng chủ nhân nữa; y muốn phân biệt thật giả, muốn cứu những tàn linh có thể bị lợi dụng, cũng muốn chứng minh mình không phải chìa khóa ngoan ngoãn của huyết trì chi chủ. Tạ Hàn Chi cuối cùng đặt tay lên lưng y, truyền linh lực ổn định vào linh đài, giọng nói trầm xuống: “Ta ở đây.”
Linh Tịch nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, vô số tiếng khóc tràn vào linh thức y, mạnh đến mức thân thể y run lên. Huyết trì chi chủ cười lạnh, tưởng y sẽ lập tức bị oán khí của kiếm phôi kéo sụp, nhưng rất nhanh nụ cười của hắn cứng lại. Bởi quanh người Linh Tịch dần hiện ra ánh bạc rất mỏng, không phải kiếm khí sát phạt, mà là linh quang sạch sẽ của Tịch Tuyết từng phá trận tâm năm đó. Ánh sáng ấy chạm vào tàn linh kiếm phôi, tiếng khóc hỗn loạn bỗng giảm xuống một chút, để lộ những âm thanh nguyên bản bị ma khí che lấp.
“Tịch Tuyết… đau quá…”
“Đừng để hắn mở hồ…”
“Chúng ta không muốn giết người…”
“Ngươi còn sáng… tốt quá…”
Linh Tịch mở mắt, nước mắt đã rơi xuống từ lúc nào nhưng ánh mắt lại tỉnh táo hơn. Y quay đầu nhìn Tạ Hàn Chi, giọng nghẹn lại: “Chủ nhân, chúng không oán ta. Hắn ép chúng gọi ta, nhưng chúng không oán ta. Chúng muốn ta đừng mở huyết trì.”
Sắc mặt huyết trì chi chủ lập tức trầm xuống. “Một đám kiếm phôi vỡ nát, chết rồi còn không biết nghe lời.”
Tạ Hàn Chi nâng mắt. “Nghe thấy rồi?”
Mục Trường Uyên phe phẩy quạt, nhưng ánh mắt đã lạnh đi. “Nghe rất rõ. Xem ra tàn linh kiếm phôi không phải mồi dụ, mà là thứ ngươi dùng để ép Linh Tịch cộng minh. Nếu giải thoát chúng, Huyết La ấn trên người Linh Tịch cũng sẽ yếu đi một phần, đúng không?”
Huyết trì chi chủ cười lạnh, bóng áo đỏ trong sương mù bắt đầu vặn vẹo. “Giải thoát? Chỉ bằng các ngươi? Những kiếm phôi này đã bị huyết khế khóa vào Hắc Thủy, muốn giải thoát chúng phải có Tịch Tuyết làm dẫn. Nó dám xuống nước sao? Nó dám dùng linh thai của mình chạm vào đám oán linh vỡ nát này sao?”
Linh Tịch nhìn dòng nước đen, bàn tay hơi run. Y biết mình sợ, sợ thứ nước kia, sợ cảm giác bị huyết khế kéo về, sợ nhìn thấy quá khứ mà mình chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt. Nhưng dưới dòng nước đó có những tiếng nói đang cầu xin, không phải cầu xin y quay về mở huyết trì, mà cầu xin y đừng để huyết trì mở lại. Chúng từng cùng y nằm trong trận, cùng đau, cùng bị gọi là kiếm phôi, chỉ là y may mắn gặp được chủ nhân, còn chúng bị chôn ở nơi tối tăm này suốt nghìn năm.
Y quay sang Tạ Hàn Chi. “Chủ nhân, nếu ta làm dẫn, có phải rất nguy hiểm không?”
“Có.” Tạ Hàn Chi đáp thẳng.
“Người có thể kéo ta về không?”
“Có.”
“Vậy ta muốn thử.” Linh Tịch nói, sau đó sợ hắn hiểu lầm mình liều lĩnh, vội nói tiếp, “Không phải vì ta nghe lời hắn, cũng không phải vì ta tự trách. Là vì chúng vừa nói không muốn giết người. Nếu ta có thể giúp chúng, ta muốn giúp. Chủ nhân nói đồ của ta, ta tự quyết. Linh thai của ta… ta cũng có thể tự quyết một lần không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y. Hắn có thể ngăn cản, có thể một kiếm chém tan trận Hắc Thủy rồi mang Linh Tịch rời đi, nhưng như vậy những tàn linh kiếm phôi sẽ tan cùng ma khí, còn Huyết La ấn trên người Linh Tịch có lẽ vẫn giữ nguyên. Quan trọng hơn, nếu hắn ngăn y chỉ vì sợ y đau, vậy chẳng khác nào lại xem y như một thanh kiếm cần được cất trong vỏ, không cho y lựa chọn việc mình muốn làm. Hắn đặt tay lên kiếm ấn ở cổ tay y, ánh mắt lạnh nhưng ổn định như núi tuyết. “Ta chỉ cho ngươi một khắc. Quá một khắc, dù chưa xong ta cũng kéo ngươi về.”
Linh Tịch gật đầu. “Được.”
Mục Trường Uyên lập tức đứng sang một bên bố trận hộ pháp. Tạ Hàn Chi dùng kiếm ý cắt ra một con đường trên mặt Hắc Thủy, không để nước đen trực tiếp chạm vào thân thể Linh Tịch, chỉ dẫn tàn linh kiếm phôi qua ánh bạc của y. Linh Tịch đứng bên bờ, hai tay kết ấn theo cách Tạ Hàn Chi vừa dạy, chậm rãi thả một sợi linh thức vào mảnh kiếm cốt giữa dòng. Khoảnh khắc linh thức chạm vào kiếm cốt, y thấy mình rơi vào huyết trì nghìn năm trước, xung quanh là chín mươi tám thanh kiếm phôi nứt vỡ, mỗi thanh đều chứa một chút linh tính chưa thành hình, mỗi thanh đều bị ma văn ép uống máu người.
Linh Tịch đau đến gần như không đứng vững, nhưng bàn tay Tạ Hàn Chi vẫn đặt sau lưng y, kiếm ấn trên cổ tay sáng đến mức át đi ma văn đỏ thẫm. Y nghe thấy tiếng chủ nhân gọi mình, không lớn, chỉ một tiếng “Linh Tịch”, nhưng đủ để y không lạc trong ký ức. Y đi theo tiếng gọi ấy, đồng thời đưa ánh bạc của mình chạm vào từng tàn linh. Những bóng nhỏ trên mặt nước ban đầu còn run rẩy, sau đó dần buông tiếng khóc, để linh quang bạc phủ lên vết nứt của mình.
Huyết trì chi chủ nhận ra trận pháp đang bị phá, bóng áo đỏ lập tức hóa thành một bàn tay máu chụp về phía Linh Tịch. Tạ Hàn Chi không rời y nửa bước, chỉ nâng tay còn lại, mười hai đạo kiếm quang cùng lúc chém xuống. Bàn tay máu bị cắt nát giữa không trung, tiếng gào giận dữ của huyết trì chi chủ vang vọng khắp khe núi, làm Hắc Thủy dâng lên thành từng cột sóng đen. Mục Trường Uyên mở quạt, một trận pháp thanh quang bao lấy bờ khe, chặn những mảnh kiếm gãy bị ma khí điều khiển lao về phía họ.
“Còn bao lâu?” Mục Trường Uyên hỏi.
“Nửa khắc.” Tạ Hàn Chi đáp, ánh mắt chưa từng rời Linh Tịch.
Linh Tịch nghe thấy, liền cố gắng nhanh hơn. Nhưng linh thức của y vừa chạm đến tàn linh cuối cùng trong mảnh kiếm cốt, một ký ức bỗng tràn vào mạnh hơn tất cả: năm đó, giữa huyết trì, Tịch Tuyết không phải tự nhiên phá trận tâm. Chính những kiếm phôi vỡ nát xung quanh đã đem phần linh tính cuối cùng đẩy về phía y, để thanh kiếm duy nhất còn nguyên có đủ sức cắt đứt ma văn. Chúng không bị y bỏ lại; chúng đã chọn để y rời đi, chọn để y mang ánh sáng của tất cả thoát khỏi huyết trì.
Y mở mắt trong tiếng kiếm minh vang dội. Nước mắt rơi xuống, nhưng ánh bạc quanh người lại bừng lên như tuyết gặp trăng. “Chủ nhân, không phải ta một mình phá trận. Là chúng giúp ta.”
Tạ Hàn Chi nhìn y. “Vậy hôm nay đưa chúng đi.”
Linh Tịch gật đầu. Y nâng tay, ánh bạc từ kiếm tâm tỏa ra, mảnh kiếm cốt giữa dòng Hắc Thủy cuối cùng vỡ thành vô số điểm sáng. Những tàn linh kiếm phôi không còn là bóng khóc méo mó nữa, mà hóa thành từng tia sáng trắng nhạt bay lên khỏi mặt nước. Chúng xoay quanh Linh Tịch một vòng, không oán, không trách, chỉ phát ra tiếng kiếm ngân rất nhẹ, như đang nói với thanh kiếm năm đó được chúng đưa đi rằng ngươi còn sáng là tốt rồi.
Hắc Thủy dưới khe lập tức đen kịt lại, ma văn của huyết trì chi chủ bị phá mất một góc, bóng áo đỏ trong sương mù cũng trở nên mờ đi rất nhiều. Hắn nhìn Linh Tịch bằng ánh mắt oán độc, giọng nói không còn dịu dàng giả tạo mà lạnh như máu đông. “Tịch Tuyết, ngươi dám phản ta lần thứ hai.”
Linh Tịch đứng dựa vào Tạ Hàn Chi, sắc mặt trắng bệch vì tiêu hao quá mức, nhưng vẫn nhìn thẳng vào hắn. “Ta chưa từng thuộc về ngươi.”
Tạ Hàn Chi đỡ lấy y, ánh mắt chuyển sang bóng áo đỏ. “Lần thứ hai?”
Huyết trì chi chủ nhận ra mình lỡ lời, nhưng đã muộn. Tạ Hàn Chi một tay giữ Linh Tịch, một tay kết kiếm quyết, kiếm khí trong toàn bộ Hắc Thủy Lĩnh lập tức như tuyết lở ép xuống. Bóng áo đỏ muốn tản vào sương mù, nhưng bị kiếm ý khóa lại một nhịp, đủ để Mục Trường Uyên dùng trận pháp chụp lấy một sợi tàn niệm. Tàn niệm bị kéo ra, hóa thành một hạt máu đen rơi vào bình ngọc, bên trong vẫn vang lên tiếng nguyền rủa mơ hồ.
Huyết trì chi chủ biến mất, Hắc Thủy Lĩnh cũng dần yên tĩnh lại. Những mảnh kiếm gãy bên bờ sau khi tàn linh rời đi bắt đầu hóa thành bụi, rơi xuống dòng nước đen rồi tan như chưa từng tồn tại. Linh Tịch nhìn cảnh ấy, mệt đến mức gần như không đứng nổi, nhưng khóe môi lại hơi cong lên. Y không biết đây có算 là cứu được chúng hay không, nhưng tiếng khóc đã biến mất, thay vào đó là một khoảng lặng rất nhẹ, như người ngủ lâu cuối cùng cũng được nhắm mắt yên ổn.
“Chủ nhân.” Y khẽ gọi.
“Ừ.”
“Ta không bỏ lại chúng.”
“Ừ.”
“Chúng cũng không oán ta.”
“Ừ.”
Linh Tịch ngẩng đầu, đôi mắt còn ướt nhưng sáng hơn trước. “Ta có làm tốt không?”
Tạ Hàn Chi nhìn y, lòng bàn tay đỡ sau lưng thiếu niên siết lại rất nhẹ. “Rất tốt.”
Chỉ hai chữ ấy đã đủ khiến Linh Tịch cười lên, nhưng nụ cười chưa kịp trọn vẹn thì linh lực trong thân thể y bỗng trống rỗng. Y khụy xuống, Tạ Hàn Chi lập tức ôm lấy y vào lòng, để y dựa lên ngực mình. Linh Tịch mệt đến mức không còn sức ngẩng đầu, nhưng vẫn nhớ mình đang ở bên ngoài, có người ngoài, không nên quá thân cận với chủ nhân. Y cố nhúc nhích muốn đứng thẳng, lại bị Tạ Hàn Chi giữ lại.
“Đừng động.”
“Có chưởng môn…” Linh Tịch nhỏ giọng nhắc.
Mục Trường Uyên lập tức xoay người nhìn trời, giọng nghiêm túc đến mức giả tạo. “Ta không thấy gì cả. Ta đang xem mây ở Hắc Thủy Lĩnh rất đen.”
Linh Tịch nghe vậy yên tâm hơn một chút, nhưng vẫn nhỏ giọng nói với Tạ Hàn Chi: “Chủ nhân, ta có thể tự đứng.”
“Không thể.”
“Ta nặng không?”
“Không.”
“Nhưng ta hiện tại là người, không phải kiếm.”
Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn y. “Người mệt cũng có thể được đỡ.”
Linh Tịch ngẩn ra, rồi ngoan ngoãn không giãy nữa. Y dựa vào lòng Tạ Hàn Chi, cảm nhận kiếm ý quen thuộc phủ quanh mình, trong lòng bỗng thấy làm người tuy dễ mệt, dễ đau, dễ khóc, nhưng cũng có những lúc rất tốt. Khi làm kiếm, y chỉ có thể nằm trong tay chủ nhân; khi làm người, y có thể nghe chủ nhân nói mình làm tốt, có thể được đỡ khi đứng không vững, có thể biết tàn linh năm xưa không oán mình. Những điều này đều khiến y thấy, dù con đường phía trước dẫn về Huyết La cố thành đáng sợ đến đâu, y vẫn muốn tiếp tục đi bằng đôi mắt của Linh Tịch.
Mục Trường Uyên thu bình ngọc chứa tàn niệm, quay lại thì thấy Tạ Hàn Chi đã dùng áo choàng bọc Linh Tịch kín hơn. Hắn kiểm tra khe núi một lượt, phát hiện huyết chú ở Hắc Thủy Lĩnh đã bị phá hơn nửa, nhưng cùng lúc đó, một đường ma văn rất mỏng dưới đáy nước lại chỉ về phía tây, giống như đường máu dẫn thẳng đến cố thành. Hắn nhíu mày nói: “Hắc Thủy Lĩnh chỉ là một mắt trận phụ. Nhưng chúng ta phá nó, Huyết La ấn trên người Linh Tịch hẳn sẽ yếu đi một chút.”
Tạ Hàn Chi nhìn cổ tay Linh Tịch. Ma văn đỏ vẫn còn, nhưng màu đã nhạt hơn trước, chỉ là kiếm ấn bạc cũng mờ đi vì vừa rồi tiêu hao quá nhiều. Linh Tịch thấy hắn nhìn cổ tay mình, lập tức nâng lên một chút. “Chủ nhân, tâm huyết của người có bị ta dùng hết không?”
“Không.”
“Nhưng nó nhạt rồi.”
“Ta bổ lại.”
“Có đau không?”
“Không.”
Linh Tịch rõ ràng không tin hoàn toàn, nhưng y quá mệt, chỉ có thể nhíu mày nhìn hắn. Tạ Hàn Chi không cho y lo thêm, trực tiếp truyền linh lực vào kiếm ấn, nhưng lần này không dùng thêm tâm huyết ngay mà lấy dưỡng linh đan cho y uống trước. Linh Tịch ngậm thuốc, đắng đến mức cả gương mặt nhăn lại, nhưng trong túi trữ vật của y không còn kẹo hồ lô, linh quả vừa rồi cũng đã chia hết. Y đang cố nuốt vị đắng xuống thì một miếng linh quả đã được đưa đến môi. Y ngẩn ra, nhận ra đó là nửa viên mình vừa cho Tạ Hàn Chi.
“Chủ nhân không cất sao?”
“Cho ngươi ăn.”
“Nhưng đó là ta cho chủ nhân.”
“Hiện tại ta cho lại ngươi.”
Linh Tịch suy nghĩ một lúc, cảm thấy vòng qua vòng lại hơi khó hiểu, nhưng vì thuốc thật sự đắng nên vẫn ngoan ngoãn cắn một miếng. Vị ngọt nhạt lan ra, y lập tức thả lỏng hơn, đôi mắt mệt mỏi cũng sáng lên một chút. Mục Trường Uyên nhìn hai người trao qua đổi lại nửa viên linh quả, trong lòng cảm thấy cảnh tượng này so với trận pháp Hắc Thủy vừa rồi còn khiến hắn khó ứng phó hơn. Nhưng lần này hắn không trêu, bởi Linh Tịch vừa phá một mắt trận huyết khế, sắc mặt tái nhợt như vậy, ai còn trêu được cũng quá không có lương tâm.
Sau khi nghỉ gần một canh giờ, ba người không tiếp tục đi sâu ngay mà tìm một hang đá sạch ở sườn núi tạm trú. Linh Tịch cần ổn định linh thức, Mục Trường Uyên cũng cần thẩm vấn tàn niệm bắt được, còn Tạ Hàn Chi phải kiểm tra xem việc giải thoát tàn linh kiếm phôi có ảnh hưởng đến Huyết La ấn hay không. Hang đá được đặt ba tầng cấm chế, bên ngoài nhìn chỉ là vách núi phủ rêu, bên trong lại được linh thạch chiếu sáng nhàn nhạt. Linh Tịch ngồi trên tấm đệm Tạ Hàn Chi lấy ra, khoác áo choàng, hai tay ôm chén nước ấm, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức hoàn toàn không giống người vừa đối mặt với huyết trì chi chủ.
Mục Trường Uyên đặt bình ngọc lên giữa trận. Tàn niệm trong bình bị thanh quang ép ra, hóa thành một khuôn mặt méo mó không rõ nam nữ, chỉ còn mắt trái đỏ như máu. Hắn dùng ngọc lệnh chưởng môn trấn trên miệng bình, giọng nói không còn vẻ đùa cợt thường ngày. “Nói đi. Huyết La cố thành hiện tại có bao nhiêu mắt trận, Huyết La ấn trên người Linh Tịch muốn mở bằng cách nào?”
Tàn niệm cười khàn. “Các ngươi nghĩ phá một Hắc Thủy Lĩnh là có thể cứu nó sao? Tịch Tuyết vốn là kiếm chủ của huyết trì, chín mươi tám kiếm phôi kia chỉ là vật lót đường cho nó. Nay nó hóa linh, huyết khế đã có hình, rằm tháng bảy trăng máu lên, nó không về cũng phải về.”
Tạ Hàn Chi lạnh nhạt nói: “Ngươi chỉ còn một sợi tàn niệm, vẫn nói nhiều như vậy.”
Tàn niệm nghe thấy giọng hắn liền vặn vẹo dữ dội, oán độc gần như tràn ra khỏi bình. “Tạ Hàn Chi, ngươi tưởng mình thắng sao? Năm đó ngươi chỉ là nhặt được món đồ ta cố ý để lại. Nếu không phải ta cần ngươi dùng kiếm ý Đại Thừa dưỡng nó, ngươi nghĩ mình có thể mang nó đi khỏi Huyết La thành? Nghìn năm qua ngươi nuôi nó càng sạch, linh thai càng ổn, đến lúc mở huyết trì mới càng hoàn mỹ.”
Linh Tịch nắm chặt chén nước. Tạ Hàn Chi đưa tay đặt lên vai y, lực rất nhẹ nhưng đủ để y không bị lời kia kéo vào tự trách. Mục Trường Uyên nhìn tàn niệm, ánh mắt càng lạnh. “Ý ngươi là năm đó Huyết La thành bị phá cũng nằm trong tính toán của ngươi?”
“Không hoàn toàn.” Tàn niệm cười, “Nhưng huyết trì chi chủ chưa bao giờ chỉ chuẩn bị một con đường. Tịch Tuyết không chịu nghe lời, vậy để kiếm tu sạch nhất mang nó đi, dùng chính đạo kiếm ý nuôi nó lớn cũng không tệ. Các ngươi gọi đó là cứu rỗi, ta gọi đó là dưỡng khóa. Đến khi khóa thành hình, cửa tự nhiên mở.”
Linh Tịch bỗng hỏi: “Ta là khóa sao?”
Tàn niệm quay sang y, giọng lại trở nên dịu dàng giả tạo. “Đúng vậy, con ngoan. Ngươi là chiếc khóa đẹp nhất của ta, cũng là chìa khóa duy nhất. Những kiếm phôi vừa rồi đáng lẽ phải kéo ngươi nhớ lại bản năng, không ngờ chúng chết rồi vẫn dám phản chủ. Nhưng không sao, Huyết La cố thành còn nhiều thứ chờ ngươi. Rằm tháng bảy, ngươi sẽ tự tay mở cửa cho ta.”
Linh Tịch nhìn nó, không né tránh. “Ta không phải con của ngươi, cũng không phải khóa của ngươi. Ta là Linh Tịch.”
Tàn niệm cười nhạo. “Tên Tạ Hàn Chi đặt cho ngươi? Một cái tên mới vài ngày đã khiến ngươi quên mình được luyện ra từ đâu?”
“Ta không quên.” Linh Tịch đặt chén nước xuống, giọng vẫn mềm nhưng rõ ràng hơn rất nhiều. “Ta sẽ nhớ Huyết La thành, nhớ huyết trì, nhớ những kiếm phôi đã giúp ta, cũng nhớ ngươi làm chúng đau thế nào. Nhưng nhớ không có nghĩa ta thuộc về ngươi. Chủ nhân đặt tên cho ta, nhưng ta chọn làm Linh Tịch. Ngươi không hiểu điều đó.”
Tàn niệm méo mó trong bình im lặng một cái chớp mắt. Chính sự im lặng ngắn ngủi ấy để lộ rằng lời của Linh Tịch chạm đến điểm nó không dự đoán được. Huyết trì chi chủ có thể tính huyết khế, tính ma trận, tính cả việc Tạ Hàn Chi dùng kiếm ý nuôi Tịch Tuyết, nhưng hắn không tính được một kiếm linh vừa hóa hình sẽ học được chữ “tự chọn” nhanh như vậy. Mục Trường Uyên nhân cơ hội ép trận pháp xuống, thanh quang lập tức siết chặt tàn niệm, buộc nó phun ra một mảnh ký ức đứt đoạn trước khi tan.
Trong ký ức ấy, Huyết La cố thành hiện ra dưới trăng đỏ, bốn phía có bốn mắt trận phụ lần lượt là Hắc Thủy, Bạch Cốt, Tàn Đăng và Vô Thanh. Hắc Thủy đã phá, còn ba nơi khác đang chờ hấp thu cộng minh từ Huyết La ấn. Khi rằm tháng bảy đến, nếu bốn mắt trận vẫn còn quá nửa, huyết trì chi chủ có thể mượn ma văn trong linh thai Linh Tịch mở lại phong ấn. Nhưng nếu bốn mắt trận bị phá trước lúc trăng máu lên, Huyết La ấn sẽ mất nơi đáp lại, lúc đó mới có cơ hội tách nó khỏi linh thai mà không làm tổn thương y.
Tàn niệm tan sạch sau khi ký ức hiện xong. Trong hang đá yên tĩnh một lúc lâu, chỉ còn tiếng gió thổi qua khe núi ngoài cấm chế. Mục Trường Uyên nhìn bản đồ hiện ra từ ký ức, vẻ mặt nghiêm trọng. “Còn năm ngày, ba mắt trận. Nếu đi nhanh có thể kịp, nhưng mỗi mắt trận chắc chắn đều nhắm vào Linh Tịch. Huyết trì chi chủ muốn dùng ký ức, oán khí và huyết khế kéo y dao động. Hắc Thủy đã khiến y tiêu hao như vậy, ba nơi còn lại chỉ sợ càng khó hơn.”
Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch. “Ngươi không cần đi từng nơi. Ta có thể phá trận.”
Linh Tịch lắc đầu trước khi hắn nói hết. “Chủ nhân, Hắc Thủy Lĩnh nếu không có ta nghe tàn linh, chúng ta sẽ không biết kiếm phôi không oán ta, cũng không biết còn ba mắt trận khác. Nếu những nơi kia cũng có thứ bị huyết trì chi chủ giữ lại, chỉ chém nát có thể sẽ làm chúng tan mất.”
“Ngươi sẽ đau.”
“Ta biết.” Linh Tịch mím môi, sau đó chậm rãi nói tiếp, “Nhưng đau khác với bị hắn kéo đi. Khi ta biết chủ nhân ở sau lưng, ta có thể chịu được một chút. Nếu thật sự không chịu được, ta sẽ nói. Ta hứa không tự ép mình quá mức.”
Tạ Hàn Chi nhìn y, ánh mắt trầm xuống. “Lời hứa của ngươi có nhớ được không?”
“Nhớ được.” Linh Tịch đáp rất nghiêm túc, rồi đưa cổ tay có kiếm ấn cho hắn xem. “Nếu ta quên, chủ nhân kéo ta lại. Nhưng đừng kéo đau.”
Mục Trường Uyên vốn đang căng thẳng, nghe câu cuối suýt nữa bật cười, nhưng nhìn sắc mặt Tạ Hàn Chi lại cố nhịn. Tạ Hàn Chi nắm cổ tay Linh Tịch, kiểm tra kiếm ấn một lần nữa, sau đó lấy thêm một sợi kiếm ý trộn với linh lực phủ lên. Lần này hắn không dùng tâm huyết, nhưng động tác vẫn rất cẩn thận. Linh Tịch nhìn tay hắn, bỗng nhỏ giọng nói: “Chủ nhân, nếu ta làm tốt ba mắt trận còn lại, người có thể khen ta như hôm nay không?”
Tạ Hàn Chi dừng một chút. “Có thể.”
“Vậy ta sẽ cố gắng.”
“Không phải vì được khen mới cố gắng.”
“Không phải chỉ vì được khen.” Linh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mệt mỏi nhưng sáng trong. “Là vì chủ nhân khen, ta sẽ biết mình không bị hắn biến thành khóa. Ta vẫn là Linh Tịch, vẫn có thể làm chuyện đúng.”
Tạ Hàn Chi im lặng rất lâu. Hắn vốn không giỏi nói lời trấn an, nhưng lúc này lại hiểu Linh Tịch cần không phải những đạo lý lớn, mà là một điểm neo để y xác nhận mình không lạc khỏi con đường mới chọn. Vì vậy hắn đưa tay đặt lên tóc y, động tác nhẹ hơn cả lúc phủ kiếm ý. “Ngươi vẫn là Linh Tịch.”
Linh Tịch cười lên, ngoan ngoãn để hắn chạm một lúc rồi mới cúi đầu uống nước. Trong hang đá lạnh, ánh linh thạch chiếu lên gương mặt y, khiến vẻ tái nhợt sau trận Hắc Thủy dịu đi phần nào. Mục Trường Uyên quay mặt nhìn bản đồ, trong lòng thầm thở dài. Con đường phía trước chắc chắn càng lúc càng khó, nhưng nếu Tạ Hàn Chi cứ dùng giọng lạnh như băng mà dỗ người như vậy, tiểu kiếm linh này e rằng dù bị Huyết La ấn gọi đến đâu cũng sẽ tự mình bò về bên hắn.
Đêm đó, ba người nghỉ trong hang đá. Mục Trường Uyên canh bên ngoài trận, Tạ Hàn Chi ở lại trong hang cùng Linh Tịch. Y mệt đến mức rất nhanh đã ngủ, nhưng vì tiếng tàn linh đã tan nên lần này không mơ thấy tiếng khóc nữa. Chỉ là gần nửa đêm, cổ tay y bỗng sáng lên một chút, không phải màu đỏ của Huyết La ấn, mà là ánh bạc sạch sẽ của những kiếm phôi vừa được giải thoát. Ánh bạc ấy tụ lại thành một điểm sáng nhỏ, chậm rãi nhập vào kiếm tâm Linh Tịch, khiến linh thể y vốn suy yếu dần ổn định hơn.
Tạ Hàn Chi mở mắt, nhìn điểm sáng kia biến mất. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn nghe thấy một tiếng kiếm ngân rất nhẹ, như lời cảm tạ cuối cùng của chín mươi tám kiếm phôi đã ngủ yên. Linh Tịch trong giấc ngủ khẽ động, không còn nhíu mày nữa, khóe môi thậm chí hơi cong lên. Hắn nhìn y một lát, rồi lấy từ túi trữ vật ra hộp nhỏ, bên trong cất viên kẹo hồ lô đã được linh lực bảo quản và nửa viên linh quả y đưa. Những thứ này vốn chẳng có giá trị gì với tu sĩ Đại Thừa, nhưng hiện tại lại nằm cạnh những kiếm phù quan trọng nhất của hắn.
Tạ Hàn Chi nhìn hộp nhỏ, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn từng nghĩ đạo của mình không cần vướng bận, càng không cần nhân gian ngọt chua, nhưng từ khi Linh Tịch hóa hình, những thứ nhỏ nhặt ấy cứ từng chút từng chút bước vào bên cạnh hắn. Một tiếng chủ nhân, một câu sư huynh, một viên kẹo hồ lô, một nửa linh quả, một câu hỏi “ta có làm tốt không”, tất cả đều rất nhẹ, nhưng nhẹ đến mức có thể xuyên qua khe hở mà kiếm đạo vô tình cũng không kịp khép lại.
Ngoài hang đá, Mục Trường Uyên bỗng truyền âm vào. “Hàn Chi, hướng tây bắc có động tĩnh. Có lẽ mắt trận thứ hai Bạch Cốt tự mở rồi.”
Tạ Hàn Chi cất hộp nhỏ, đứng dậy bước ra ngoài. Trên bầu trời phía tây bắc, mây đen bị một luồng sáng trắng xám xé ra, không phải ánh trăng, mà là bạch cốt phản chiếu huyết quang. Cùng lúc đó, Linh Tịch trong hang đá mở mắt, cổ tay hiện lên ma văn đỏ nhạt hơn trước nhưng kéo dài thành một đường chỉ về phía tây bắc. Y ngồi dậy, sắc mặt còn yếu, nhưng ánh mắt đã tỉnh táo.
“Chủ nhân.” Y nói, giọng khẽ mà rõ. “Có người đang gọi tên Linh Tịch.”
Tạ Hàn Chi quay đầu. “Không phải Tịch Tuyết?”
Linh Tịch gật đầu, bàn tay chậm rãi đặt lên kiếm ấn. “Không phải Tịch Tuyết. Lần này, hắn gọi Linh Tịch.”
Ngoài xa, trong ánh bạch cốt xám trắng, một giọng nói giống hệt Tạ Hàn Chi bỗng vang lên giữa gió đêm.
“Linh Tịch, đến đây.”
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0