Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

KIẾM LINH CỦA TRƯỞNG LÃO TIÊN MÔN

Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan

Chương 1: Tịch Tuyết Hóa Linh Chương 2: Làm Người Khó Hơn Làm Kiếm Chương 3: Dấu Ấn Huyết La Chương 4: Kiếm Đồng Của Cô Hàn Phong Chương 5: Đường Về Cố Thành Chương 6: Tiếng Gọi Dưới Hắc Thủy Lĩnh Chương 7: Bạch Cốt Gọi Tên Chương 8: Tàn Đăng Chiếu Tâm Chương 9: Vô Thanh Vô Tức Chương 10: Cố Thành Đợi Kiếm Chương 11: Về Lại Cô Hàn Phong Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan Chương 13: Ngọt Sau Tuyết Lạnh Chương 14: Dưới Cây Linh Quả Nhỏ Chương 15: Đạo Lữ Dưới Tuyết Xuân Chương 16: Phiên Ngoại: Linh Quả Chín Rồi

Chương 12: Một Giọt Máu Chưa Tan

Tin Thẩm Vô Cữu bị giam vào Trấn Ma thất không truyền ra ngoài ngay, nhưng Thanh Huyền Tiên Môn vẫn nhanh chóng cảm nhận được có điều gì đó thay đổi. Chấp Pháp đường vốn nghiêm ngặt nhất tiên môn bị chưởng môn hạ lệnh phong tỏa, các chấp sự cấp cao lần lượt bị gọi lên Chủ Phong tra hỏi, Kiếm Các cũng mở kho điển tịch cấm, ba vị trưởng lão quanh năm bế quan cùng xuất hiện dưới chân núi. Đệ tử các phong không biết rõ nội tình, chỉ nghe nói Thẩm trưởng lão tu luyện sai lầm dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, cần tạm thời giao quyền lại cho chưởng môn xử lý. Nhưng những người tinh ý đều nhận ra chuyện này không đơn giản, bởi ngay cả Cô Hàn phong vốn xưa nay không dính đến việc trong môn cũng được thêm ba tầng hộ sơn cấm chế, mà Tạ Hàn Chi sau khi “bế quan” trở ra, khí tức tuy vẫn lạnh lẽo như cũ nhưng bên trong lại có một tầng kiếm ý mới khó đoán, giống tuyết trắng sau khi đi qua lửa máu.

Linh Tịch không xuống Cô Hàn phong trong ba ngày đầu. Lạc Thanh Dao mỗi ngày đều lên kiểm tra linh thai cho y, còn Tạ Hàn Chi phải dưỡng kiếm tâm nên phần lớn thời gian ngồi điều tức trong Hàn Ngọc điện. Theo lý mà nói, người bệnh cần thanh tĩnh, nhưng Cô Hàn phong từ khi có Linh Tịch đã không còn thật sự thanh tĩnh được nữa. Y nói không nhiều vì cổ họng vừa khôi phục, nhưng mỗi ngày đều ngồi bên cạnh Tạ Hàn Chi, nghiêm túc nhìn hắn uống thuốc, ăn linh quả, điều tức, rồi lại cẩn thận ghi nhớ giờ nào nên đổi thuốc, giờ nào nên tưới linh lực cho ba chậu cây giống bên cửa sổ. Một kiếm linh từng không biết nước uống vào để ở đâu, nay lại học dáng vẻ của Lạc Thanh Dao mà đặt tay lên cổ tay Tạ Hàn Chi, dù linh lực yếu đến mức không kiểm tra được gì, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như đang làm đại sự.

Tạ Hàn Chi để mặc y. Ban đầu hắn còn nói mình không cần trông chừng, sau đó phát hiện chỉ cần nói câu này, Linh Tịch sẽ lập tức im lặng nhìn hắn bằng ánh mắt vừa buồn vừa cố chấp, giống hệt lúc y hỏi hắn có phải đau không. Vì vậy đến ngày thứ ba, khi Linh Tịch bưng thuốc đến, Tạ Hàn Chi đã tự mình nhận lấy chén, uống xong rồi đặt xuống trước khi y kịp nhắc. Linh Tịch đứng bên bàn, đôi mắt lập tức sáng lên, vội vàng đưa một viên linh quả nhỏ mới được Lạc Thanh Dao gửi tới. “Chủ nhân hôm nay uống rất nhanh.”

“Ừ.”

“Có đắng không?”

“Có.”

Linh Tịch hài lòng vì hắn nói thật, lại đưa linh quả gần hơn một chút. “Vậy ăn cái này. Lạc cô nương nói thuốc đắng mới tốt, nhưng đắng quá thì trong lòng sẽ khó chịu. Ăn ngọt một chút sẽ đỡ.”

Tạ Hàn Chi nhìn viên linh quả trong tay y, nhận lấy ăn một miếng. Linh Tịch thấy vậy mới yên tâm ngồi xuống đối diện, sau đó lấy từ túi trữ vật ra tờ giấy viết chữ. Mấy ngày nay y đã có thể viết tên mình rõ hơn một chút, chữ vẫn chưa đẹp nhưng không còn xiêu vẹo đến mức khó nhận. Tạ Hàn Chi bảo y không cần vội, cổ họng chưa khỏi thì có thể dùng viết chữ thay nói chuyện, nhưng Linh Tịch lại xem việc viết chữ thành một cách rất quan trọng để giữ lấy mình. Y từng bị Vô Thanh lấy giọng, từng chỉ có thể viết lên tay Tạ Hàn Chi để nói điều muốn nói, cho nên mỗi nét chữ với y đều giống một con đường khác để trở về bên chủ nhân.

“Chủ nhân, chữ này đúng chưa?” Linh Tịch đẩy giấy qua.

Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn. Trên giấy là hai chữ “Hàn Chi”, bên cạnh là hai chữ “Linh Tịch”, chữ trước cứng hơn, chữ sau mềm hơn, rõ ràng y đã cố học theo nét bút của hắn nhưng vẫn không tránh khỏi mang theo hơi thở của chính mình. Hắn cầm bút sửa lại một nét, giọng bình thản: “Nét ngang này không cần run.”

“Ta không cố ý run.” Linh Tịch nhìn ngón tay mình, hơi xấu hổ, “Mỗi lần viết tên chủ nhân, ta đều sợ viết xấu.”

“Viết xấu cũng không sao.”

“Nhưng tên chủ nhân nên đẹp.”

“Chữ luyện lâu sẽ đẹp.”

“Vậy ta luyện lâu.” Linh Tịch nói, rồi chậm rãi bổ sung, “Một năm, mười năm, một trăm năm cũng luyện.”

Tạ Hàn Chi dừng bút rất nhẹ. Với tu sĩ, trăm năm không phải quá dài; với kiếm linh từng theo hắn nghìn năm, trăm năm càng chỉ là một đoạn đường. Nhưng khi lời ấy từ miệng Linh Tịch nói ra, lại khác hẳn quá khứ một kiếm một người đi qua năm tháng. Bởi y không còn nằm yên trong vỏ kiếm, mà sẽ dùng mắt nhìn, dùng tay viết, dùng giọng gọi hắn, dùng chính lựa chọn của mình đi qua những năm sau. Nghĩ đến đây, vết thương nơi kiếm tâm như lại đau âm ỉ, không phải vì oán nghiệp mà vì một cảm xúc lặng lẽ thấm vào rất sâu.

Linh Tịch nhận ra hắn im lặng, lập tức đặt bút xuống. “Chủ nhân đau sao?”

“Một chút.”

“Vậy hôm nay không viết nữa.” Y lập tức thu giấy, động tác nhanh đến mức như sợ mình chậm một chút sẽ khiến hắn khó chịu hơn. “Lạc cô nương nói người không được hao thần quá nhiều. Ta đi tưới linh lực cho cây, chủ nhân nghỉ đi.”

Tạ Hàn Chi nhìn y ôm giấy đứng dậy, bỗng đưa tay giữ cổ tay y. “Không sao.”

“Không được nói không sao.” Linh Tịch quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt rất nghiêm túc, “Người nói đau một chút rồi, đau một chút cũng phải nghỉ.”

Tạ Hàn Chi im lặng nhìn y. Nếu đổi thành đệ tử trong môn dám dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn, có lẽ đã bị kiếm khí lạnh đến đứng không vững. Nhưng Linh Tịch nói ra lại không có chút mạo phạm nào, chỉ có sự lo lắng vụng về mà thẳng thắn. Hắn từng là người nói một không hai ở Cô Hàn phong, nay lại bị một kiếm linh mới học làm người quản chuyện uống thuốc nghỉ ngơi. Kỳ lạ là hắn không thấy phiền, chỉ thấy Hàn Ngọc điện lạnh nhiều năm như được đặt thêm một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng không rực nhưng luôn ở đó.

“Được.” Hắn nói.

Linh Tịch lập tức mỉm cười. Y đi đến bên cửa sổ, ngồi xổm trước ba chậu cây giống linh quả, cẩn thận truyền một chút linh lực vào đất. Tạ Hàn Chi nhìn bóng dáng y cúi đầu chăm cây, đáy mắt thoáng dịu xuống. Ngoài cửa sổ tuyết còn rơi, từng hạt tuyết nhỏ bám lên song gỗ rồi tan đi vì hơi ấm của trận pháp trong điện. Ba chậu cây giống vẫn chỉ có vài chiếc lá non, muốn kết quả còn rất lâu, nhưng Linh Tịch ngày nào cũng nhìn chúng như nhìn lời hẹn tương lai. Một năm sau sẽ có quả, một năm sau bọn họ đều phải còn ở đây, đó là điều y tự mình ghi nhớ.

Buổi chiều, Mục Trường Uyên lên Cô Hàn phong. Hắn không còn dáng vẻ thong dong phe phẩy quạt như thường ngày mà sắc mặt hơi mệt, hiển nhiên việc thanh tra Chấp Pháp đường và phong ấn huyết niệm trong người Thẩm Vô Cữu khiến hắn bận đến không thở nổi. Vừa vào Hàn Ngọc điện, hắn đã thấy Tạ Hàn Chi ngồi bên án, còn Linh Tịch đang đứng trước mặt hắn, trong tay cầm một chiếc áo choàng trắng dày hơn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Mục Trường Uyên còn chưa kịp hỏi chuyện gì, Linh Tịch đã quay sang hành lễ, rồi nói bằng giọng vẫn hơi khàn: “Chưởng môn, chủ nhân muốn ra ngoài xem kiếm trận, nhưng Lạc cô nương nói chưa được hóng gió lạnh lâu. Ta bảo người mặc áo choàng.”

Mục Trường Uyên suýt nữa quên mất mình đến đây vì chính sự. Hắn nhìn Tạ Hàn Chi, lại nhìn áo choàng trong tay Linh Tịch, cuối cùng rất dứt khoát đứng về phía kiếm linh. “Mặc đi. Ngươi bị thương kiếm tâm, gió lạnh tuy không làm ngươi bệnh như phàm nhân, nhưng sẽ khiến oán nghiệp khó luyện hóa hơn. Tiểu Linh Tịch nói đúng.”

Tạ Hàn Chi lạnh nhạt nhìn hắn. “Ngươi đến để nói việc này?”

“Ta đến để nói việc Thẩm Vô Cữu.” Mục Trường Uyên ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên áo choàng, “Nhưng trước đó ta cảm thấy mình nên chứng kiến cảnh Tạ trưởng lão mặc áo choàng do kiếm linh nhà mình đưa. Cơ hội thế này không nhiều.”

Linh Tịch nghe hai chữ “nhà mình” đã quen hơn trước, không còn ngơ ngác như lần đầu, chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi cuối cùng vẫn nhận áo khoác lên người. Áo choàng vốn là của hắn, màu trắng tuyết, không khác áo ngoài thường ngày bao nhiêu, nhưng vì là Linh Tịch tự tay lấy đến, Mục Trường Uyên nhìn thế nào cũng thấy cảnh tượng này rất đáng ghi vào ký sự tiên môn. Tạ Hàn Chi hiển nhiên không muốn cho hắn cơ hội trêu thêm, trực tiếp hỏi: “Huyết niệm thế nào?”

Mục Trường Uyên thu lại ý cười, đặt một viên ngọc giản lên bàn. “Không ổn lắm. Sợi huyết niệm kia không đủ để đoạt xá Thẩm Vô Cữu, nhưng nó bám vào tham niệm còn sót của hắn, giống như rễ cỏ bám trong khe đá. Kiếm Các đã thử dùng Tịnh Ma trận luyện một lần, chỉ ép nó hiện hình được nửa khắc, không thể nhổ sạch. Nếu cưỡng ép luyện tiếp, Thẩm Vô Cữu có thể chết, còn huyết niệm chưa chắc tan.”

Linh Tịch ngồi xuống bên cạnh Tạ Hàn Chi, nghe đến đây liền cau mày. “Hắn chết cũng không được sao?”

Mục Trường Uyên nhìn y, không vì câu hỏi thẳng thắn ấy mà trách. “Không phải thương hắn. Thẩm Vô Cữu cấu kết ma tu, hại đồng môn, tội đáng xử. Nhưng nếu hắn chết mà huyết niệm chạy thoát, sau này lại bám vào người khác, chuyện sẽ rắc rối hơn. Hơn nữa chúng ta còn cần từ hắn tra ra trong Chấp Pháp đường có bao nhiêu người bị huyết chú động tay.”

Linh Tịch suy nghĩ một lát. “Vậy phải làm sao?”

“Ta đến hỏi Hàn Chi.” Mục Trường Uyên nhìn Tạ Hàn Chi, “Huyết La ấn từng bị ngươi nghiền trong kiếm tâm, Linh Tịch cũng từng phá bốn mắt trận. Nếu nói hiện tại ai hiểu huyết niệm kia nhất, chỉ có hai người các ngươi. Nhưng ta vốn không muốn để Linh Tịch lại gần Thẩm Vô Cữu, y vừa ổn định không lâu.”

Tạ Hàn Chi đáp rất nhanh: “Không đi.”

Linh Tịch lại không lập tức phụ họa. Y cúi đầu nhìn vết sẹo đỏ nhạt trên cổ tay mình, nơi sợi dây bạc vẫn buộc cạnh hai chữ Linh Tịch đã mờ. Thẩm Vô Cữu từng muốn đưa y vào Kiếm Các, từng cấu kết huyết trì chi chủ, từng mở khe cấm chế Cô Hàn phong. Y không thích hắn, cũng không hề muốn cứu hắn. Nhưng nếu huyết niệm còn lại có thể gây hại cho tiên môn, có thể lại khiến chủ nhân phải lo lắng, vậy y không thể chỉ vì mình sợ mà xem như không biết. Y ngẩng đầu nhìn Tạ Hàn Chi, không phản bác ngay, chỉ hỏi rất nhẹ: “Chủ nhân, nếu huyết niệm không sạch, có ảnh hưởng đến người không?”

“Không ảnh hưởng đến ta.”

“Đến tiên môn?”

“Có thể.”

“Đến Cô Hàn phong?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Nếu để nó thoát, có thể.”

Linh Tịch mím môi. “Vậy không thể để nó thoát.”

“Ta nói không đi.” Tạ Hàn Chi lặp lại, giọng đã nghiêm hơn.

Linh Tịch im lặng một chút, rồi đặt tay lên mu bàn tay hắn. “Chủ nhân, ta không muốn tự ý đi. Ta cũng không muốn lại lấy mình ra đổi. Nhưng nếu chỉ nhìn một chút, đứng rất xa, có người và chưởng môn ở đó, Lạc cô nương cũng có thể ở đó, ta có thể thử cảm nhận huyết niệm. Nếu khó chịu, ta lập tức nói. Nếu người nói dừng, ta dừng. Như vậy có được xem là cùng chọn không?”

Mục Trường Uyên không nói gì. Hắn nhận ra Linh Tịch đã thật sự nhớ lời hứa sau Bạch Cốt trận, không còn tự mình lao vào nguy hiểm vì lòng thương hay áy náy. Y đang hỏi, đang đặt giới hạn, đang đưa lựa chọn cho Tạ Hàn Chi cùng quyết định. Nhưng chính vì y làm đúng lời hứa, Tạ Hàn Chi lại càng khó dùng một câu không đi để chặn lại mọi thứ. Bảo hộ không phải giam y trong Hàn Ngọc điện, mà là cùng y cân nhắc nguy hiểm và đường lui.

Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch rất lâu. “Ngươi sợ Thẩm Vô Cữu.”

“Ta không thích hắn.” Linh Tịch thành thật nói, “Cũng có chút sợ. Nhưng ta sợ huyết niệm thoát ra hơn.”

“Nếu đến đó nghe thấy tiếng gọi?”

“Ta sẽ nhìn sợi dây.” Y nâng cổ tay cho hắn xem, rồi nhỏ giọng bổ sung, “Và nhìn chủ nhân. Bây giờ huyết trì chi chủ không còn bốn mắt trận, giọng của hắn cũng không kéo được ta như trước. Ta không phải muốn chứng minh mình mạnh, chỉ là muốn giúp một chút.”

Tạ Hàn Chi cuối cùng quay sang Mục Trường Uyên. “Trấn Ma thất bố trí lại. Ta, ngươi, Thanh Dao, ba trưởng lão Kiếm Các cùng ở đó. Linh Tịch chỉ đứng ngoài trận, không vào vòng phong ma. Nếu huyết niệm dao động, lập tức lui.”

Mục Trường Uyên gật đầu. “Được. Ta sẽ chuẩn bị trước, ngày mai giờ Tỵ.”

Linh Tịch nghe hắn đồng ý, trong mắt vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng. Tạ Hàn Chi nhìn y, giọng thấp xuống một chút: “Đêm nay nghỉ sớm. Không luyện chữ.”

Y lập tức gật đầu. “Ta nghe.”

Mục Trường Uyên nhìn hai người, trong lòng bỗng thấy rất lạ. Một người là Đại Thừa kiếm tu vừa phá vô tình đạo, một người là kiếm linh vừa thoát Huyết La ấn, nhưng cuộc đối thoại của họ lại giống hai người bình thường đang học cách chăm sóc và thương lượng với nhau. Có lẽ chính điều đó mới khiến huyết trì chi chủ thất bại. Ma tu kia hiểu tham niệm, hiểu đau khổ, hiểu cách dùng tội nghiệt ép người cúi đầu, nhưng hắn không hiểu những việc nhỏ như uống thuốc, chia linh quả, hỏi trước khi chọn, và đợi một người tự đi về phía mình.

Ngày hôm sau, Trấn Ma thất dưới Chủ Phong mở cửa. Đây là nơi giam giữ ma tu và tà vật nguy hiểm nhất trong Thanh Huyền Tiên Môn, bốn phía đều dùng huyền thiết khắc phù, dưới nền chôn kiếm cốt của tiền bối Kiếm Các, mỗi bước đi vào đều có thể nghe thấy tiếng kiếm khí rất nhỏ cọ qua linh lực. Linh Tịch theo Tạ Hàn Chi bước xuống cầu thang đá, tay nắm một góc tay áo hắn, nhưng bước chân không chậm. Lạc Thanh Dao đi bên cạnh, trên tay cầm hộp thuốc và vài viên an thần ngọc, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt y. Mục Trường Uyên đã chờ ở cửa trận, ba vị trưởng lão Kiếm Các đứng ở ba hướng, mỗi người cầm một thanh kiếm cổ làm trận nhãn.

Thẩm Vô Cữu bị khóa trên trụ đá giữa Trấn Ma thất. Chỉ mấy ngày không gặp, hắn đã già đi rất nhiều, tóc đen pha bạc, gương mặt hốc hác, linh lực gần như cạn sạch. Nhưng mắt trái hắn vẫn bị một lớp phù văn đỏ nhạt bao phủ, dù nhắm lại cũng khiến người ta cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn ra từ bên trong. Linh Tịch vừa bước đến ngoài vòng trận, cổ tay liền hơi nóng. Không phải tiếng gọi mạnh như trước, chỉ là cảm giác quen thuộc của Huyết La ấn cũ chạm vào linh thai, giống một vết sẹo bị gió lạnh lướt qua.

Tạ Hàn Chi lập tức nhìn y. “Khó chịu?”

“Một chút.” Linh Tịch không giấu, “Nhưng chịu được.”

Lạc Thanh Dao đặt an thần ngọc vào tay y. “Nắm cái này. Nếu cổ họng đau, linh thai đau, hoặc nghe thấy tiếng gì, phải nói ngay.”

Linh Tịch gật đầu. “Ta nhớ.”

Mục Trường Uyên mở trận. Thanh quang từ bốn phía ép vào trụ đá, phù văn trên mắt trái Thẩm Vô Cữu lập tức sáng lên, sợi huyết niệm ẩn bên trong như bị đánh thức, hóa thành một đường đỏ mảnh bò dưới mí mắt. Thẩm Vô Cữu khẽ run, rồi chậm rãi mở mắt. Mắt phải của hắn đục ngầu vì suy kiệt, mắt trái lại đỏ thẫm trong chớp mắt, nhưng không còn khí thế của huyết trì chi chủ, chỉ giống một đốm lửa tàn bị nhốt trong tro lạnh. Hắn nhìn thấy Tạ Hàn Chi trước, khóe miệng giật nhẹ, không biết là hận hay sợ.

“Tạ… Hàn Chi…”

Giọng Thẩm Vô Cữu khàn đặc, như cổ họng đã bị máu khô bít lại. Linh Tịch nghe thấy giọng hắn thì nắm chặt an thần ngọc, nhưng không lùi. Mục Trường Uyên lạnh giọng hỏi: “Thẩm Vô Cữu, trong Chấp Pháp đường còn ai bị huyết chú điều khiển? Huyết niệm trong người ngươi còn giấu ở đâu?”

Thẩm Vô Cữu cười khàn. “Ngươi nghĩ ta còn trả lời được sao? Hắn ở trong đầu ta… hắn cười suốt. Ta cũng bị hắn lừa. Hắn nói chỉ cần Tịch Tuyết về huyết trì, ta có thể phá cảnh. Hắn nói Tạ Hàn Chi sẽ mất kiếm, Thanh Huyền sẽ đổi chủ. Nhưng cuối cùng… hắn lấy linh đài của ta.”

Mục Trường Uyên không mềm lòng. “Ngươi tự chọn đường này.”

“Phải.” Thẩm Vô Cữu nhắm mắt phải lại, mắt trái đỏ hơn một chút, “Ta tự chọn. Ta ghét Tạ Hàn Chi, ghét các ngươi luôn nói hắn là kiếm tu mạnh nhất, ghét một thanh kiếm cũng được hắn giữ như bảo vật. Ta giữ quy củ cả đời, cuối cùng lại bị một ý nghĩ phá cảnh kéo xuống đến đây. Chưởng môn, ngươi muốn biết còn ai bị huyết chú? Không nhiều. Chỉ ba chấp sự thân cận, hai người đã chết, một người còn ở Chấp Pháp đường, tên Lưu Kính. Nhưng huyết niệm không giấu ở họ.”

Mục Trường Uyên nhíu mày. “Giấu ở đâu?”

Thẩm Vô Cữu bỗng nhìn Linh Tịch. Tạ Hàn Chi lập tức bước lên nửa bước, chắn bớt ánh mắt kia. Thẩm Vô Cữu cười một tiếng rất khó nghe. “Không phải trong người y. Ngươi không cần nhìn ta như vậy. Huyết trì chi chủ tính rất sâu, sợi huyết niệm cuối cùng không phải để đoạt lại kiếm linh, mà là để bám vào thứ các ngươi nhất định sẽ đem về tiên môn.”

Mục Trường Uyên sắc mặt biến đổi. “Khóa linh phù?”

“Không.” Thẩm Vô Cữu chậm rãi thở ra, mắt trái đỏ lên, “Là tro của Huyết La thành. Các ngươi nghĩ cố thành sụp rồi, huyết trì chôn rồi, mọi thứ kết thúc rồi. Nhưng khi đài tế vỡ, bụi đỏ đã bám lên truyền tống phù của chưởng môn, theo các ngươi về Chủ Phong. Chỉ cần một giọt máu đen của ta rơi xuống trận, huyết niệm sẽ tìm được bụi đó. Nó không cần thân thể ta, nó cần một nơi đủ gần linh mạch tiên môn.”

Mục Trường Uyên lập tức quay đầu. “Chủ Phong linh mạch!”

Ba vị trưởng lão Kiếm Các đồng thời biến sắc. Lạc Thanh Dao cũng nắm chặt hộp thuốc. Chủ Phong linh mạch là trung tâm hộ sơn đại trận, nếu huyết niệm bám được vào đó, dù không thể lập tức làm loạn, cũng có thể âm thầm ăn mòn cấm chế. Đến lúc đó không chỉ Cô Hàn phong, cả Thanh Huyền Tiên Môn đều thành nơi bị huyết trì chi chủ theo dõi. Mục Trường Uyên lập tức muốn rời đi, nhưng Thẩm Vô Cữu bỗng bật cười, mắt trái đỏ đến mức như muốn chảy máu.

“Muộn rồi.” Hắn nói. “Từ lúc các ngươi bước vào Trấn Ma thất, giọt máu kia đã tỉnh. Chưởng môn, ngươi mở trận để ép nó hiện hình, nhưng cũng mở đường cho nó nối với linh mạch.”

Nền Trấn Ma thất đột nhiên rung lên. Không mạnh, nhưng đủ khiến kiếm phù trên bốn vách sáng rực. Từ khe nứt rất nhỏ dưới chân trụ đá, một đường máu đen bò ra, men theo phù văn dưới nền lao thẳng về phía cửa trận. Mục Trường Uyên vung tay chém xuống, thanh quang cắt đứt đường máu trong nháy mắt, nhưng phần đã thấm vào trận lại biến mất như bị đất nuốt. Cùng lúc đó, trên đỉnh Chủ Phong truyền đến tiếng chuông cảnh báo, ba tiếng dồn dập vang qua toàn bộ tiên môn.

Tạ Hàn Chi giữ Linh Tịch bên cạnh, kiếm ý lập tức bao phủ cả Trấn Ma thất. Linh Tịch cảm nhận cổ tay nóng lên, không phải bị gọi mà là vết sẹo Huyết La đang phản ứng với huyết niệm bỏ chạy. Y nhìn Tạ Hàn Chi, nói rất nhanh: “Chủ nhân, ta cảm nhận được nó. Nó đi lên phía trên, rất nhỏ, giống sợi chỉ máu.”

Tạ Hàn Chi hỏi: “Có kéo ngươi không?”

“Không kéo. Nó sợ ta.” Linh Tịch ngẩn ra sau khi nói câu này, rồi như hiểu ra điều gì, mắt sáng lên một chút, “Chủ nhân, Huyết La ấn bị chém rồi, bây giờ nó không gọi được ta nữa. Nhưng vết sẹo của ta nhận ra nó. Ta có thể chỉ đường.”

“Không được đến gần linh mạch.” Tạ Hàn Chi lập tức nói.

“Ta biết. Ta chỉ đứng xa cảm nhận.” Linh Tịch lần này không đợi hắn cau mày đã nắm tay hắn, giọng vừa gấp vừa nghiêm túc, “Cùng chọn, chủ nhân. Nếu để nó vào linh mạch, Cô Hàn phong cũng nguy hiểm. Cây linh quả còn ở đó.”

Tình thế căng thẳng đến vậy, Mục Trường Uyên suýt nữa vẫn bị câu cuối của y làm nghẹn. Nhưng hắn không cười nổi, lập tức mở cửa Trấn Ma thất. “Đi Chủ Phong linh mạch. Linh Tịch chỉ đường, Hàn Chi bảo hộ y, Thanh Dao theo sát. Kiếm Các ở lại phong Thẩm Vô Cữu, đừng để hắn chết trước khi huyết niệm bị bắt lại.”

Thẩm Vô Cữu nghe vậy cười khàn. “Không giết ta sao?”

Mục Trường Uyên lạnh lùng nhìn hắn. “Chết dễ quá, không hợp với tội của ngươi.”

Bọn họ rời khỏi Trấn Ma thất rất nhanh. Chủ Phong bên ngoài đã loạn, nhưng là cái loạn có trật tự của đại tông nhiều năm được huấn luyện kỹ. Đệ tử các phong theo lệnh rút khỏi khu vực linh mạch, trưởng lão Dược Phong và Kiếm Phong cùng mở phụ trận, hộ sơn đại trận chuyển sang trạng thái khẩn cấp. Mục Trường Uyên đứng giữa quảng trường Chủ Phong, ngọc lệnh chưởng môn treo trước người, thanh quang nối với linh mạch dưới đất. Tạ Hàn Chi nắm tay Linh Tịch đứng bên cạnh, sắc mặt trắng hơn vì vừa vận kiếm ý trong lúc thương thế chưa khỏi, nhưng khí tức vẫn vững.

Linh Tịch nhắm mắt, cảm nhận vết sẹo trên cổ tay. Lần này không có tiếng khóc, không có giọng gọi, chỉ có một đường máu rất mảnh đang trườn dưới lòng đất, cố chui vào nơi linh khí dày nhất. Nó không mạnh, nhưng cực kỳ giỏi ẩn nấp, mỗi lần chạm vào linh mạch liền tản ra thành bụi đỏ, tránh khỏi trận quang của Mục Trường Uyên. Linh Tịch cau mày, đầu ngón tay chỉ về phía bắc quảng trường. “Ở đó. Nhưng nó tản ra rồi. Không phải một sợi, là rất nhiều hạt nhỏ.”

Mục Trường Uyên lập tức điều trận quang ép xuống phía bắc, nhưng huyết niệm lại tách ra lần nữa. Lạc Thanh Dao dùng dược phù rải xuống, ép ma khí hiện hình, nhưng sợi máu kia không phải ma khí thuần túy, mà là tàn niệm bám vào bụi Huyết La, quá nhỏ để bị bắt trọn. Tạ Hàn Chi nhìn tình hình, biết nếu cứ tiếp tục kéo dài, nó sớm muộn cũng có một hạt bám được vào linh mạch chính. Hắn nâng tay định dùng kiếm tâm mới sinh chém thẳng xuống đất, nhưng Linh Tịch lập tức giữ hắn lại.

“Chủ nhân, người còn đau.”

“Không chém không kịp.”

“Ta có cách.” Linh Tịch nhìn hắn, sợ hắn từ chối ngay nên nói rất nhanh, “Không phải lấy mình đổi. Huyết niệm sợ vết sẹo của ta vì Huyết La ấn đã bị chủ nhân chém nát trong kiếm tâm. Nếu ta hóa kiếm, dùng vết sẹo làm mồi, nó sẽ tụ lại muốn tránh ta. Khi nó tụ lại, chủ nhân và chưởng môn cùng chém. Ta không để nó nhập vào linh thai, chỉ làm mồi ở ngoài.”

Tạ Hàn Chi nhíu mày. “Nguy hiểm.”

“Nguy hiểm, nhưng có giới hạn.” Linh Tịch nhìn hắn, giọng khàn hơn vì nói nhiều nhưng không lùi, “Ta nói trước rồi. Ta cũng biết nếu đau phải dừng. Chủ nhân ở đây, Lạc cô nương ở đây, chưởng môn ở đây. Ta không một mình làm.”

Mục Trường Uyên nhìn linh mạch dưới đất, hiểu đây là cách nhanh nhất. Huyết niệm tản quá nhỏ, trận pháp khó bắt, nhưng nếu dùng vết tích Huyết La ấn đã bị phá trên người Linh Tịch làm mồi, nó sẽ bản năng tránh hoặc phản ứng, khi đó mới có hình để chém. Hắn nhìn Tạ Hàn Chi, trầm giọng nói: “Có thể thử. Ta sẽ dùng hộ sơn trận giữ ngoài, ngươi chỉ cần bảo hộ Linh Tịch. Nếu nó dám tụ, chúng ta chém ngay.”

Tạ Hàn Chi nhìn Linh Tịch. Y đã không còn là thiếu niên bị tiếng gọi kéo đi nữa. Y biết sợ, biết đau, biết hậu quả, cũng biết nói ra kế hoạch và giới hạn. Hắn không muốn để y mạo hiểm, nhưng cũng không thể phủ nhận đây là lựa chọn y đã suy nghĩ rõ. Hắn cuối cùng đưa tay, lòng bàn tay mở ra trước mặt y, giống lúc ở Hắc Thủy Lĩnh bảo y lên kiếm khí.

“Đến đây.”

Linh Tịch mỉm cười rất nhẹ. Ánh bạc từ người y tỏa ra, thân thể hóa thành Tịch Tuyết trong lòng bàn tay hắn. Lần này không có Huyết La ấn đỏ thẫm quấn quanh thân kiếm, chỉ có một vệt sẹo nhạt như đường chỉ đỏ nằm gần chuôi kiếm, bị hai chữ Linh Tịch bằng kiếm khí phủ lên. Tạ Hàn Chi nắm kiếm, linh thức hai người lập tức nối lại, không phải kiểu bản mệnh khế ước cưỡng ép, mà là sự phối hợp sau khi cùng đi qua lựa chọn. Giọng Linh Tịch vang trong kiếm tâm hắn, rõ ràng hơn trước rất nhiều.

“Chủ nhân, ta ở đây.”

Tạ Hàn Chi đáp: “Ta biết.”

Hắn cắm Tịch Tuyết xuống trung tâm trận quang Mục Trường Uyên mở, để vết sẹo Huyết La trên thân kiếm tỏa ra ánh bạc nhạt. Quả nhiên, bụi máu đang tản trong linh mạch lập tức dao động. Nó sợ ánh bạc ấy, cũng hận ánh bạc ấy, vì đó là chứng tích huyết khế bị phá, là nơi Tịch Tuyết từ chìa khóa của huyết trì trở thành Linh Tịch của chính mình. Từng hạt bụi đỏ bị ép hiện hình, ban đầu chỉ là điểm nhỏ như bụi, sau đó dần tụ lại thành một con mắt đỏ rất mờ dưới lòng đất. Con mắt ấy nhìn Tịch Tuyết, trong đó hiện lên oán độc của huyết trì chi chủ, nhưng không còn tiếng cười khàn như trước, chỉ còn bản năng muốn cắn nuốt và trốn chạy.

“Bây giờ!” Mục Trường Uyên quát.

Hộ sơn đại trận giáng xuống thanh quang. Tạ Hàn Chi rút Tịch Tuyết lên, một kiếm chém thẳng vào con mắt đỏ dưới lòng đất. Kiếm tâm của hắn vẫn đau, nhưng kiếm ý hữu tình mới sinh không vì đau mà yếu; ngược lại, khi Linh Tịch trong kiếm cùng hắn chém xuống, ánh bạc trở nên sáng hơn, như tuyết phủ kín giọt máu cuối cùng. Lạc Thanh Dao dùng dược phù khóa đường lui, ba vị trưởng lão Kiếm Các từ Trấn Ma thất truyền kiếm trận lên, chặn huyết niệm quay về thân Thẩm Vô Cữu. Con mắt đỏ bị chém trúng, lập tức vỡ thành vô số sợi máu, nhưng lần này không tản được nữa mà bị ánh bạc của Tịch Tuyết cuốn lấy.

Trong kiếm tâm, Linh Tịch khẽ rên một tiếng. Tạ Hàn Chi lập tức hỏi: “Đau?”

“Một chút.” Y đáp rất nhanh, rồi bổ sung, “Chưa cần dừng.”

“Không cố.”

“Không cố. Ta nói thật.”

Tạ Hàn Chi tin y, tiếp tục dẫn kiếm ý ép xuống. Huyết niệm cuối cùng gào lên không tiếng, cố bám vào linh mạch Chủ Phong, nhưng bị Mục Trường Uyên dùng ngọc lệnh chưởng môn nhổ bật ra. Khoảnh khắc nó rời khỏi linh mạch, Tạ Hàn Chi và Linh Tịch cùng chém kiếm thứ hai. Kiếm quang xuyên qua huyết niệm, ánh bạc, thanh quang và dược phù cùng lúc bùng lên, cuối cùng luyện giọt máu đen thành tro trắng. Tro trắng rơi xuống nền quảng trường, bị gió trên Chủ Phong thổi tan, không còn lại nửa điểm khí tức Huyết La.

Hộ sơn đại trận dần bình ổn. Mục Trường Uyên thở ra một hơi dài, sắc mặt tái đi vì tiêu hao quá lớn nhưng ánh mắt nhẹ nhõm. Lạc Thanh Dao lập tức chạy đến kiểm tra Tạ Hàn Chi và Tịch Tuyết. Tạ Hàn Chi thu kiếm, ánh bạc tản ra, Linh Tịch hóa hình rơi vào lòng hắn. Y sắc mặt hơi trắng, nhưng vẫn tỉnh táo, vừa đứng vững đã hỏi: “Chủ nhân đau không?”

Tạ Hàn Chi nhìn y. “Một chút.”

“Ta cũng một chút.” Linh Tịch nói, rồi như nhớ lời hứa, lập tức bổ sung, “Không nói dối.”

Lạc Thanh Dao kiểm tra xong, vừa tức vừa buồn cười. “Hai người các ngươi thật là… một người kiếm tâm chưa khỏi, một người linh thai chưa ổn, vừa về đã lại chém huyết niệm. Nhưng may mà lần này không tổn thương căn cơ. Về Cô Hàn phong nghỉ ngay. Tạ trưởng lão uống thêm một viên Thanh Tâm Dưỡng Nguyên đan, Linh Tịch uống dưỡng linh đan, hôm nay không luyện chữ, không tưới cây, không hỏi cây bao giờ kết quả.”

Linh Tịch hơi tiếc. “Không tưới cây thật sao?”

“Không.” Lạc Thanh Dao nghiêm mặt, “Cây chịu được một ngày không tưới. Ngươi mà ngã xuống, Tạ trưởng lão sẽ lại dùng kiếm tâm làm chuyện nguy hiểm.”

Linh Tịch lập tức nhìn Tạ Hàn Chi. “Vậy ta nghỉ.”

Mục Trường Uyên thu ngọc lệnh, nghe vậy liền cười. “Xem ra khuyên Linh Tịch còn dễ hơn khuyên Hàn Chi. Sau này Dược Phong muốn quản Cô Hàn phong, chỉ cần nói một câu ‘ngươi không nghỉ thì Tạ trưởng lão sẽ lo’, chắc chắn hiệu quả.”

Tạ Hàn Chi lạnh nhạt nhìn hắn. “Ngươi còn việc.”

“Có, rất nhiều.” Mục Trường Uyên thở dài, ánh mắt chuyển về phía Trấn Ma thất, “Huyết niệm đã tan, Thẩm Vô Cữu không còn giá trị che giấu. Chấp Pháp đường sẽ công khai thẩm phán hắn. Những người bị huyết chú động tay cũng phải xử lý sạch. Thanh Huyền Tiên Môn lần này bị xé một vết không nhỏ, nhưng ít nhất vết độc đã lộ ra.”

Linh Tịch nghe vậy nhẹ giọng hỏi: “Hắn sẽ chết sao?”

Mục Trường Uyên nhìn y. “Theo môn quy, cấu kết ma tu hại đồng môn, đáng phế tu vi, giam dưới Trấn Ma nhai đến chết. Hắn hiện tại tu vi cũng gần như mất hết, kết quả không khác bao nhiêu.”

Linh Tịch im lặng một lúc. Y không thương Thẩm Vô Cữu, nhưng cũng không thấy vui khi nghe kết cục ấy. Người kia từng là trưởng lão tiên môn, từng có thể dùng kiếm bảo vệ người khác, cuối cùng lại vì tham niệm phá cảnh mà để ma tu lợi dụng đến mức mất hết. Y bỗng hiểu thêm một chút lời Mục Trường Uyên từng nói: người sống cũng có thể bị oán và tham kéo xuống, không chỉ kiếm phôi hay tàn linh mới đáng thương. Nhưng đáng thương không có nghĩa vô tội. Y gật đầu, không hỏi thêm.

Khi Tạ Hàn Chi dẫn Linh Tịch về Cô Hàn phong, tuyết trên đường núi đã ngừng. Đệ tử các phong chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Tạ trưởng lão áo trắng đi qua mây tuyết, bên cạnh vẫn là vị kiếm đồng mới, hai người cùng bước lên bậc đá Cô Hàn phong. Có vài đệ tử xa xa hành lễ, Linh Tịch nhớ thân phận đối ngoại nên cố giữ vẻ bình tĩnh, không nắm tay áo Tạ Hàn Chi trước mặt họ quá rõ, nhưng vừa vào cấm chế Cô Hàn phong liền lập tức kéo nhẹ. Tạ Hàn Chi cúi mắt nhìn y, y nhỏ giọng giải thích: “Vừa rồi có người ngoài.”

“Ừ.”

“Bây giờ không có.”

“Ừ.”

“Vậy ta nắm một chút.”

Tạ Hàn Chi đưa tay cho y nắm. Linh Tịch nắm lấy, khóe môi cong lên rất nhẹ. Sau khi đi qua Trấn Ma thất và Chủ Phong linh mạch, y càng cảm thấy Cô Hàn phong thật yên ổn. Nơi này vẫn lạnh, vẫn ít người, vẫn có tuyết phủ kín rừng tùng, nhưng từng bước đi lên đều như trở về một chỗ thuộc về mình. Y từng sợ mình chỉ là kiếm của Huyết La, từng sợ chủ nhân không cần mình khi mình không làm kiếm, từng sợ giọng nói bị lấy mất sẽ không gọi được đường về. Bây giờ y biết, dù còn nhiều điều phải học, dù vết sẹo Huyết La chưa hoàn toàn biến mất, y vẫn có thể đi bên cạnh Tạ Hàn Chi bằng thân phận Linh Tịch.

Về đến Hàn Ngọc điện, Lạc Thanh Dao đã sai người đưa thuốc mới lên trước. Linh Tịch vừa nhìn thấy hai chén thuốc đặt trên bàn đã lập tức ngoan ngoãn đi rửa tay, sau đó bưng một chén đến cho Tạ Hàn Chi. Tạ Hàn Chi uống xong, y cũng uống chén của mình, đắng đến nhíu mày nhưng không than. Trên bàn chỉ còn một viên linh quả, hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng Linh Tịch rất nghiêm túc bẻ đôi. Một nửa đưa cho Tạ Hàn Chi, một nửa giữ lại cho mình.

“Cùng uống thuốc, cùng ăn linh quả.” Y nói.

Tạ Hàn Chi nhận lấy. “Ừ.”

“Cùng nghỉ.”

“Ừ.”

“Cùng dưỡng thương.”

“Ừ.”

Linh Tịch hài lòng. Sau khi ăn xong nửa viên linh quả, y nhìn ba chậu cây bên cửa sổ, rõ ràng rất muốn qua xem nhưng nhớ lời Lạc Thanh Dao nên chỉ ngồi yên. Tạ Hàn Chi nhìn thấy, phất tay truyền một chút linh lực rất nhẹ vào đất. Linh Tịch lập tức quay đầu nhìn hắn, ánh mắt vừa vui vừa lo. “Lạc cô nương nói người không được hao thần quá nhiều.”

“Chỉ một chút.”

“Vậy ngày mai ta tưới.”

“Được.”

Đêm đó, cả Cô Hàn phong yên tĩnh hơn nhiều ngày trước. Không còn tiếng gọi Huyết La, không còn huyết niệm trong linh mạch, không còn truyền âm gấp từ Chủ Phong. Linh Tịch nằm trên giường, Tạ Hàn Chi vẫn ngồi bên án điều tức, hai chén thuốc đã được dọn xuống, trên bàn đặt tờ giấy y viết dở hai cái tên. Y nhìn Tạ Hàn Chi trong ánh đèn, bỗng rất nhẹ gọi: “Chủ nhân.”

“Ừ.”

“Hôm nay ta có làm tốt không?”

Tạ Hàn Chi mở mắt nhìn y. Câu hỏi này y đã hỏi nhiều lần, nhưng mỗi lần lại khác. Lúc ở Hắc Thủy, y hỏi vì muốn biết mình có bị huyết trì chi chủ biến thành chìa khóa không; lúc ở Bạch Cốt, y hỏi vì sợ mình lấy bản thân ra đổi quá nhiều; lúc ở Huyết La thành, y không kịp hỏi mà chỉ chọn cùng hắn chém xuống. Hôm nay, y hỏi trong Hàn Ngọc điện, sau khi mọi hiểm nguy lớn nhất đã qua, giống một đứa trẻ thật sự muốn được người quan trọng xác nhận rằng mình đã đi đúng đường.

“Rất tốt.” Tạ Hàn Chi nói.

Linh Tịch cười lên. “Vậy chủ nhân cũng làm tốt.”

Tạ Hàn Chi hơi dừng. “Ta?”

“Ừ.” Linh Tịch nghiêm túc gật đầu, giọng mềm hơn vì buồn ngủ, “Chủ nhân hôm nay có nói đau một chút, có uống thuốc, có ăn linh quả, có để ta cùng chọn. Làm rất tốt.”

Tạ Hàn Chi nhìn y thật lâu, cuối cùng khóe môi gần như không thể nhận ra mà dịu đi. “Ngủ đi.”

“Chủ nhân ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Linh Tịch nhắm mắt lại. Lần này y ngủ rất yên, bàn tay không còn nắm chặt tay áo Tạ Hàn Chi vì sợ bị kéo đi, chỉ đặt nhẹ trên sợi dây bạc ở cổ tay. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi xuống ba chậu cây giống linh quả, bị kết giới nhẹ nhàng ngăn lại, không chạm đến lá non. Tạ Hàn Chi ngồi bên án, kiếm tâm vẫn còn vết thương, nhưng đau đã không còn sắc như trước. Hắn nhìn Linh Tịch ngủ, rồi nhìn tờ giấy trên bàn. Trên đó, hai chữ Hàn Chi và Linh Tịch nằm cạnh nhau, nét bút của y còn vụng nhưng rất nghiêm túc.

Rất lâu sau, Tạ Hàn Chi cầm bút, viết thêm bên dưới hai chữ mới: “Về nhà.”

Mực chưa khô, linh đăng khẽ lay động. Trong Hàn Ngọc điện, một người một kiếm linh cuối cùng cũng có được một đêm không mộng dữ.

Nhưng sáng hôm sau, khi Linh Tịch tỉnh lại, y phát hiện án kiếm bên cạnh giường trống không, còn trên bàn đặt một phong truyền âm phù từ Chủ Phong. Tạ Hàn Chi đang đứng trước cửa điện, áo trắng phủ tuyết, ánh mắt nhìn về phía mây xa. Mục Trường Uyên truyền đến một tin khiến cả Thanh Huyền Tiên Môn chấn động: sau khi huyết niệm bị diệt, Thẩm Vô Cữu đã tỉnh, tự nguyện giao ra toàn bộ danh sách người bị huyết chú và xin được gặp Linh Tịch một lần trước khi chịu phán quyết.

Linh Tịch đứng sau bình phong, tay khẽ chạm vào vết sẹo trên cổ tay.

Tạ Hàn Chi quay đầu nhìn y, lần này không nói thay y quyết định.

“Ngươi muốn gặp không?”

(Hết chương 12)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0