Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

Dưới Ánh Trăng Có Người Đợi Ta

Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện

Chương 1: Kiếp Sau Nguyện Không Gặp Lại Chương 2: Người Dưới Hiên Xưa Chương 3: Dấu Máu Ở Khe Núi Chương 4: Người Sống Sót Cuối Cùng Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch Chương 6: Tên Người Trong Thư Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm Chương 8: Đánh Xong Rồi Hôn Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện

Không khí trong chính đường lập tức lạnh xuống.

Triệu trưởng lão đứng bật dậy, chiếc chén trà bên tay áo bị quét rơi xuống nền gạch, vỡ thành mấy mảnh nhỏ. Ông là người nóng tính, bình thường đối với đệ tử nghiêm khắc, nói chuyện cũng thường không mềm mỏng, nhưng ở Minh Kiếm Sơn Trang mấy chục năm, chưa từng dính đến hai chữ phản bội. Lúc này nghe thấy trong phòng phụ tá của mình có mật đạo, còn có áo xám dính máu và giày da hươu dính bùn mới, sắc mặt ông vừa giận vừa trắng, không biết là tức vì bị nghi ngờ hay vì thật sự kinh hãi.

“Hoang đường!” Triệu trưởng lão giận đến giọng run lên. “Tĩnh Tâm viện do lão phu quản hơn hai mươi năm, sao có thể giấu áo của tử sĩ? Phụ tá bên cạnh lão phu cũng đều là người theo nhiều năm, tuyệt đối không thể làm ra chuyện cấu kết ngoại địch!”

Hạ Chấn Nam sắc mặt nặng nề, không lập tức kết luận. Ông nhìn đệ tử đang quỳ dưới đất, hỏi: “Phòng phụ tá nào?”

Đệ tử vội đáp: “Là phòng của Tôn Bách tiên sinh. Khi người của Tĩnh Tâm viện về lấy sổ tuần tra, phát hiện phòng ông ta không khóa. Một đệ tử thấy dưới giường có vết bùn, dời giường ra mới thấy nền gạch bị cạy lên. Mật đạo phía dưới rất hẹp, nhưng có dấu người mới đi qua. Áo xám và giày da hươu giấu trong hốc đá bên trong mật đạo.”

Triệu trưởng lão càng giận hơn. “Tôn Bách đi theo lão phu mười hai năm, phụ trách sổ sách và việc tuần tra của Tĩnh Tâm viện. Hắn là người cẩn thận nhất, sao có thể để đồ vật dễ dàng bị phát hiện như vậy? Đây rõ ràng là có người vu oan!”

Hạ Vân Thiên không đáp ngay. Hắn nhìn phản ứng của Triệu trưởng lão, trong lòng đã nghiêng về khả năng ông bị lợi dụng nhiều hơn. Nếu Triệu trưởng lão thật sự là người phía sau, ông sẽ không để chứng cứ lộ ra thô thiển như vậy, càng không thể để chính đệ tử của mình phát hiện. Nhưng phụ tá Tôn Bách thì chưa chắc. Một người ở cạnh trưởng lão mười hai năm, nắm rõ tuần tra, chìa khóa, đường đi trong sơn trang, nếu bị mua chuộc hoặc có thân phận khác, quả thật có thể trở thành lưỡi kim đâm sâu nhất.

Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh Hạ Vân Thiên, ánh mắt rơi trên vẻ mặt phẫn nộ của Triệu trưởng lão. Y không vội nói gì. Trước đây Triệu trưởng lão nhiều lần dùng lời không nhẹ với y, nhưng y không đến mức vì chút ấm ức mà muốn kéo ông xuống nước. Chuyện trong giang hồ, càng nóng vội càng dễ bị người khác dắt đi. Nếu đối phương muốn bọn họ nghi ngờ Tĩnh Tâm viện, vậy việc đầu tiên cần làm không phải thuận theo, mà là xem người nào mong bọn họ thuận theo nhất.

Hạ Chấn Nam trầm giọng: “Đến Tĩnh Tâm viện.”

Mọi người lập tức rời chính đường. Hạ Vân Thiên theo bản năng nhìn sang Thẩm Thanh Ly, thấy y cũng đang nhìn mình. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để hiểu ý nhau. Chuyện này đến quá đúng lúc, lại quá dễ thấy. Dù bên trong thật sự có người phản, cũng không thể chỉ nhìn áo xám và giày dính bùn đã định tội cả Tĩnh Tâm viện.

Đường đến Tĩnh Tâm viện không xa, nhưng cả đoàn người đi qua hành lang dài vẫn khiến đệ tử các viện âm thầm nhìn theo. Tin phong thư đe dọa sáng nay đã bắt đầu lan ra, nay lại thêm chuyện mật đạo, trong mắt nhiều người khi nhìn Thẩm Thanh Ly đã nhiều thêm mấy phần phức tạp. Dạ Vũ Lâu, Mộ Kinh Hàn, Thanh Bình Môn, tử sĩ áo xám, tất cả đều như mây đen chồng lên nhau, còn Thẩm Thanh Ly đứng giữa trung tâm cơn gió ấy, muốn không bị nhìn cũng khó.

Hạ Vân Thiên đi bên cạnh y, bỗng đưa tay rất tự nhiên kéo lại dây buộc áo choàng trên vai y.

Động tác ấy không lớn, nhưng giữa hành lang có quá nhiều người, lập tức khiến vài ánh mắt lén nhìn vội vàng cúi xuống. Thẩm Thanh Ly cũng hơi khựng lại, sau đó nghiêng mắt nhìn hắn. Hạ Vân Thiên như không cảm thấy có gì khác thường, chỉ thấp giọng nói: “Gió lạnh, vai đệ còn dính mưa đêm qua.”

Thẩm Thanh Ly nhìn vẻ nghiêm túc của hắn, khóe môi không nhịn được cong lên một chút. “Hạ thiếu chủ, bây giờ đang đi điều tra mật đạo, huynh còn để ý áo choàng của ta à?”

“Điều tra mật đạo là chuyện phải làm.” Hạ Vân Thiên đáp. “Để ý đệ cũng là chuyện phải làm.”

Thẩm Thanh Ly nhất thời không nói được gì.

Vài trưởng lão đi phía trước không nghe rõ, nhưng đệ tử đứng gần đều nghe được loáng thoáng. Có người suýt vấp chân vào bậc thềm, bị đồng môn bên cạnh kéo lại mới không ngã. Thẩm Thanh Ly thấy vậy, vành tai hơi nóng lên, nhưng lần này y không né tránh. Y đã nói mình sẽ nắm lấy. Nếu Hạ Vân Thiên dám đối tốt với y trước mặt mọi người, y cũng không muốn giả vờ như mình không vui.

Tĩnh Tâm viện vốn là nơi yên tĩnh nhất trong sơn trang, trước sân có hai cây tùng già, quanh năm ít người qua lại. Triệu trưởng lão phụ trách việc tuần tra và quy củ, nên trong viện đặt nhiều sổ sách, lệnh bài và bản đồ phân bố các chốt canh. Lúc mọi người đến, bên ngoài đã bị đệ tử phong tỏa. Tôn Bách không thấy đâu. Mấy người trong viện nói ông ta từ sáng sớm đã đi đến dược phòng đối chiếu danh sách thuốc, sau đó không trở về.

Hạ Vân Thiên nghe đến dược phòng, ánh mắt khẽ trầm xuống.

Dược phòng từng cấp thuốc cho Thanh Trúc viện. Xích Tủy Đằng, Toái Kinh Tán, ngân châm kích mạch, tất cả đều liên quan đến thuốc. Nếu Tôn Bách thật sự biến mất ở dược phòng, chuyện này lại thêm một tầng liên kết mới.

Phòng của Tôn Bách nằm ở góc đông Tĩnh Tâm viện. Bên trong bài trí rất đơn giản, một giường gỗ, một bàn sách, hai giá hồ sơ, ngoài ra không có đồ vật đáng chú ý. Dưới giường đã bị dời ra, lộ một phiến gạch xanh bị cạy lên. Phía dưới là một lối hẹp đủ cho một người cúi người bò qua. Trong hốc đá cạnh lối vào đặt một bộ áo xám dính máu khô và một đôi giày da hươu bám bùn. Bề ngoài nhìn qua đúng là chứng cứ rất rõ.

Triệu trưởng lão nhìn thấy những thứ ấy, cả người run lên vì tức. “Không thể nào. Tôn Bách dù có phản, cũng không thể ngu đến mức giấu đồ ngay dưới giường mình.”

Thẩm Thanh Ly ngồi xổm xuống xem đôi giày, dùng một que gỗ nhỏ gạt lớp bùn trên đế. Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh, hơi cúi người chắn bớt người phía sau để không ai vô ý chen vào đụng phải y. Thẩm Thanh Ly nhận ra động tác ấy, nhưng không ngẩng đầu, chỉ khẽ nói: “Bùn này là bùn ở rừng phía tây miếu Sơn Thần. Nhưng bám quá đều.”

Triệu trưởng lão lập tức hỏi: “Ý ngươi là gì?”

Thẩm Thanh Ly cầm que gỗ chỉ vào đế giày. “Người thật sự đi đường rừng trong mưa, bùn sẽ bám không đều. Chỗ gót nhiều, chỗ mũi bị đá cạo mất, khe đế giày còn lẫn lá mục hoặc cát nhỏ. Nhưng đôi giày này giống như bị người ta cố ý đặt xuống bùn rồi nhấc lên. Bùn dày, nhưng sạch quá.”

Mấy vị trưởng lão lập tức cúi xuống xem. Quả nhiên, bùn trên đôi giày nhìn dơ nhưng không có lá vụn hay sạn đá. Triệu trưởng lão sắc mặt hơi dịu đi, nhưng vẫn rất khó coi. Hạ Chấn Nam nhìn Thẩm Thanh Ly, ánh mắt có thêm vài phần suy xét. Đứa trẻ này quả thật nhạy bén hơn nhiều người trong sơn trang tưởng.

Hạ Vân Thiên lại nhìn bộ áo xám. “Máu trên áo là máu người?”

Thẩm Thanh Ly dùng khăn trắng thấm nhẹ lên vết máu khô, rồi nhỏ một giọt thuốc lên. Vết máu chuyển màu rất chậm. Y nhíu mày: “Là máu người, nhưng không phải máu mới từ đêm qua. Ít nhất đã ba bốn ngày.”

Hạ Vân Thiên nói: “Vậy không phải áo của người theo dõi đêm qua.”

“Không phải.” Thẩm Thanh Ly đứng dậy. “Có người muốn chúng ta cho rằng nó phải.”

Triệu trưởng lão lập tức nhìn Hạ Chấn Nam. “Trang chủ, lão phu đã nói đây là vu oan!”

Hạ Chấn Nam không vội kết luận. “Tôn Bách mất tích là thật. Mật đạo dưới phòng hắn cũng là thật. Dù áo và giày có thể bị đặt vào, hắn vẫn phải giải thích rõ.”

Triệu trưởng lão nghẹn lại, nhưng không thể phản bác.

Hạ Vân Thiên đi đến lối mật đạo, cúi người nhìn vào bên trong. Lối đi rất hẹp, tường đá hai bên có dấu cũ đã lâu, chứng tỏ không phải mới đào. Nhưng bụi trên bậc đá bị quét qua, có một vài vết cọ mới. Hắn nhớ kiếp trước mình từng biết một lối thoát hiểm sau Tàng Kiếm đường, nhưng không biết nó thông đến Tĩnh Tâm viện. Có lẽ mạng lưới đường ngầm của Minh Kiếm Sơn Trang phức tạp hơn hắn tưởng.

Thẩm Thanh Ly đứng sau hắn, nhẹ giọng hỏi: “Huynh muốn xuống?”

“Ừ.” Hạ Vân Thiên quay lại nhìn y. “Đi cùng ta?”

Thẩm Thanh Ly hơi cong môi. “Lần này hỏi rất nhanh.”

“Ta nhớ lời đệ.”

“Vậy đi.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nhưng vai huynh còn thương, xuống dưới đừng cậy mạnh.”

Hạ Vân Thiên đáp rất ngoan: “Được.”

Triệu trưởng lão nhìn hai người đối đáp tự nhiên như vậy, lông mày giật nhẹ. Ông vốn muốn nói vài câu về chuyện thiếu chủ không nên để Thẩm Thanh Ly nhúng tay quá sâu, nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra mấy ngày nay, lời đến miệng lại nuốt xuống. Hiện tại dù ông không muốn thừa nhận, cũng không thể phủ nhận nếu không có Thẩm Thanh Ly, nhiều dấu vết có thể đã bị nhìn sai.

Hạ Chấn Nam phân phó vài đệ tử đứng canh bên ngoài, chỉ cho Hạ Vân Thiên, Thẩm Thanh Ly, Triệu trưởng lão và hai thân tín cầm đèn xuống mật đạo. Lối đi phía dưới thấp và lạnh, vách đá ẩm ướt, mùi mốc lâu năm xộc vào mũi. Hạ Vân Thiên đi trước nửa bước, nhưng không kéo Thẩm Thanh Ly ra sau. Mỗi lần gặp bậc đá trơn, hắn chỉ đưa tay ra bên cạnh, để y tự đặt tay lên nếu cần.

Thẩm Thanh Ly ban đầu không cần đỡ, nhưng lần thứ ba thấy bàn tay hắn lặng lẽ đưa ra, y cuối cùng vẫn đặt tay mình vào.

Hạ Vân Thiên nắm lấy rất tự nhiên, lực vừa đủ, không kéo mạnh, cũng không buông lỏng. Đường mật đạo tối hẹp, phía sau còn có trưởng lão và đệ tử, nhưng cái nắm tay này lại không vội vàng giấu đi. Thẩm Thanh Ly nhìn bóng lưng hắn trước mặt, lòng mềm xuống như nước mưa thấm qua đất khô. Có những thân mật không cần nói lớn, cũng không cần cố ý. Chỉ một bàn tay chờ sẵn ở nơi bậc đá trơn, một lực nắm vừa đủ để y bước vững, đã khiến y cảm thấy mình thật sự được đặt trong lòng người này.

Triệu trưởng lão phía sau ho nhẹ một tiếng.

Thẩm Thanh Ly muốn rút tay, nhưng Hạ Vân Thiên không buông ngay. Hắn quay đầu nhìn Triệu trưởng lão, giọng bình tĩnh: “Dưới này trơn, trưởng lão cũng cẩn thận.”

Triệu trưởng lão nghẹn một hơi trong cổ. Ông muốn nói lão phu chưa già đến mức cần ngươi nhắc, nhưng nhìn tay hai người vẫn nắm nhau, lại cảm thấy nói gì cũng không đúng. Cuối cùng ông chỉ hừ một tiếng, chống gậy đi tiếp. Thẩm Thanh Ly mím môi nhịn cười, đầu ngón tay khẽ gõ vào lòng bàn tay Hạ Vân Thiên.

Hạ Vân Thiên nghiêng mắt nhìn y.

Thẩm Thanh Ly dùng khẩu hình rất nhẹ: “Huynh cố ý.”

Hạ Vân Thiên cũng dùng giọng rất thấp đáp: “Không có.”

“Không tin.”

“Vậy lát nữa ta dỗ đệ tin.”

Thẩm Thanh Ly tai nóng lên, lập tức quay mặt đi. Trong mật đạo tối, ánh đèn leo lét che đi sắc đỏ trên vành tai y, nhưng Hạ Vân Thiên vẫn nhìn thấy. Hắn không nói nữa, chỉ nắm tay y cẩn thận hơn. Vết thương trên vai vẫn đau âm ỉ, nhưng hơi ấm trong lòng bàn tay Thẩm Thanh Ly khiến cơn đau ấy trở nên không đáng nhắc.

Mật đạo kéo dài khoảng hơn trăm bước thì chia làm hai hướng. Bên trái có gió lùa vào, bên phải thì ẩm hơn, trên đất có vết nước. Thẩm Thanh Ly ngồi xuống xem dấu giày. “Người đi gần đây chọn hướng trái. Nhưng hướng phải có vết kéo cũ, có lẽ từng vận chuyển đồ.”

Hạ Vân Thiên nhìn bản đồ cũ khắc mờ trên vách. “Hướng trái có thể thông ra phía sau Tàng Kiếm đường. Hướng phải…”

Hắn dừng lại.

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, không hỏi vì sao hắn biết, chỉ tiếp lời: “Hướng phải có thể thông ra dược phòng?”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Rất có thể.”

Triệu trưởng lão lập tức nói: “Tĩnh Tâm viện sao lại có đường thông đến dược phòng? Lão phu ở đây nhiều năm chưa từng biết.”

Hạ Vân Thiên chạm tay lên vết khắc trên tường. “Có lẽ là đường cũ từ thời tổ phụ, dùng để chuyển thuốc và binh khí khi sơn trang từng bị vây núi. Sau này yên ổn quá lâu, người biết đường này dần mất hoặc không truyền lại. Nhưng nếu có người tìm được hồ sơ xây dựng cũ, vẫn có thể lần ra.”

Triệu trưởng lão sắc mặt càng khó coi. “Hồ sơ xây dựng cũ đặt ở Tàng Thư các. Người thường không vào được.”

Thẩm Thanh Ly nói: “Người thường không vào được, nhưng người có lệnh bài trưởng lão, thiếu chủ hoặc quản sự lớn thì vào được. Tôn Bách đi theo trưởng lão nhiều năm, nếu muốn mượn lệnh bài xem vài quyển hồ sơ cũ, không khó.”

Triệu trưởng lão mím chặt môi, lần này không phản bác.

Hạ Vân Thiên nhìn hai hướng một lúc, rồi nói: “Chia ra không an toàn. Đi hướng trái trước, xem lối ra có đúng là Tàng Kiếm đường hay không. Sau đó quay lại đi hướng phải.”

Thẩm Thanh Ly gật đầu. “Được.”

Họ đi theo hướng trái. Đường bên này khô hơn, trên vách có vài vết cào mới, hẳn là người đi qua mang theo vật cứng. Đi thêm một đoạn, phía trước xuất hiện bậc đá dẫn lên. Trình Túc đi trước mở nắp gỗ phía trên, ánh sáng mờ tràn xuống. Quả nhiên, lối ra nằm sau một kệ cũ trong kho phụ của Tàng Kiếm đường. Nơi này chứa vỏ kiếm hỏng, đá mài, dây da và một số binh khí cũ ít dùng, bình thường rất ít người đến.

Hạ Vân Thiên bước ra trước, nhìn quanh một vòng. Trên bụi dưới đất có dấu giày bị cố ý quét qua, nhưng vẫn còn một vệt rất nhạt kéo về phía cửa sau. Thẩm Thanh Ly đi theo, vừa bước lên đã hơi lảo đảo vì bậc gỗ mục. Hạ Vân Thiên lập tức đỡ eo y. Động tác của hắn rất nhanh, tay đặt lên eo y chỉ một thoáng rồi muốn thu lại, nhưng Thẩm Thanh Ly lại giữ cổ tay hắn.

“Đỡ thì đỡ hẳn.” Y nói rất khẽ. “Huynh cứ như sợ ta mắng.”

Hạ Vân Thiên nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Ta sợ đệ không thích.”

“Nếu không thích, ta đã tránh rồi.”

Hạ Vân Thiên im lặng một lát, sau đó thật sự không rút tay ngay. Hắn đỡ y đứng vững, đầu ngón tay qua lớp áo chạm vào eo Thẩm Thanh Ly, cảm giác gần gũi ấy khiến cả hai đều hơi mất tự nhiên, nhưng không ai lùi trước. Phía sau Triệu trưởng lão vừa bước lên, nhìn thấy cảnh này lại ho khan một tiếng nặng hơn ban nãy.

Thẩm Thanh Ly lần này thật sự đỏ tai, nhưng vẫn ung dung đứng thẳng, như thể không có gì xảy ra.

Hạ Vân Thiên thu tay lại, vẻ mặt rất bình tĩnh. “Nơi này ít người đến, nhưng ổ khóa không hỏng. Người ra vào phải có chìa khóa hoặc biết cách mở khóa cũ.”

Trình Túc kiểm tra cửa sau, bẩm: “Thiếu chủ, khóa ngoài không có dấu cạy. Nhưng then cửa bên trong bị mài mòn, hẳn là thường xuyên có người mở từ trong ra.”

Thẩm Thanh Ly đi đến cửa sau, nhìn vệt bụi bị kéo trên nền. “Người kia từ mật đạo lên đây, mở cửa sau ra ngoài, rồi vòng đến rừng phía tây xuống núi. Sau khi trở về lại theo đường cũ vào sơn trang, vì cửa chính và cửa phụ đều không ghi chép. Như vậy người theo dõi chúng ta đêm qua rất có thể đi bằng lối này.”

Triệu trưởng lão cắn răng: “Nếu là Tôn Bách, lão phu nhất định tự tay phế hắn.”

Hạ Vân Thiên không đáp, chỉ phân phó Trình Túc phong tỏa kho phụ, không để tin này truyền ra. Sau đó họ quay lại mật đạo, đi theo hướng phải. Đường bên phải ẩm hơn, có nhiều rêu xanh. Đi được nửa đường, Thẩm Thanh Ly bỗng dừng lại, kéo Hạ Vân Thiên đứng yên.

“Có mùi thuốc.” Y nói.

Hạ Vân Thiên nín thở nghe. Trong không khí quả thật có mùi thuốc rất nhạt, bị mùi mốc che đi, nếu không phải người quen phân biệt dược liệu sẽ rất khó nhận ra. Thẩm Thanh Ly lấy một miếng khăn tẩm thuốc che mũi, cũng đưa cho Hạ Vân Thiên một miếng. Hạ Vân Thiên nhận lấy, nhưng trước khi buộc lên lại đưa tay thay y chỉnh lại khăn trước.

Thẩm Thanh Ly ngẩng mắt nhìn hắn. “Huynh chỉnh của mình trước.”

“Của đệ lỏng.”

“Ta tự chỉnh được.”

“Ta biết.” Hạ Vân Thiên buộc xong, đầu ngón tay lướt rất nhẹ qua tóc mai y. “Nhưng ta muốn chỉnh.”

Câu này nói quá tự nhiên. Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, cuối cùng chỉ khẽ hừ một tiếng, để mặc hắn làm. Triệu trưởng lão phía sau lần thứ ba cảm thấy mình không nên đứng gần như vậy. Nhưng lần này ông không ho nữa, chỉ quay đầu nhìn vách đá như thể trên đó bỗng có kiếm phổ tuyệt thế.

Đi thêm mấy chục bước, lối phải thông đến một gian hầm nhỏ dưới dược phòng. Trong hầm còn để vài hòm gỗ rỗng, trên đất có vụn rễ thuốc khô và một ít bột đỏ nâu. Thẩm Thanh Ly dùng giấy gói lại một chút, đưa lên ngửi, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Xích Tủy Đằng.”

Hạ Vân Thiên ánh mắt lạnh đi.

Triệu trưởng lão không nhịn được nói: “Xích Tủy Đằng là nguyên liệu của Toái Kinh Tán?”

“Đúng.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Độc trên mũi tên Đường Kính trúng có dùng thứ này. Nếu Xích Tủy Đằng từng được cất ở hầm dưới dược phòng, vậy người trong sơn trang ít nhất từng tiếp xúc với nguyên liệu độc.”

Trình Túc lập tức nói: “Dược phòng gần đây có người của Thanh Trúc viện thường xuyên đến lấy thuốc. Sau khi Sở cô nương bị thương, thuốc dùng càng nhiều. Người của Thanh Bình Môn cũng có vài lần tự đem dược liệu đến phối.”

Hạ Vân Thiên hỏi: “Tôn Bách có từng đến dược phòng không?”

Trình Túc đáp: “Theo lời đệ tử báo, sáng nay hắn đến dược phòng đối chiếu danh sách thuốc rồi biến mất.”

“Không phải biến mất ở dược phòng.” Thẩm Thanh Ly nhìn lối hầm, giọng lạnh hơn. “Hắn có thể từ dược phòng đi xuống đây, theo mật đạo về Tĩnh Tâm viện hoặc Tàng Kiếm đường, sau đó rời sơn trang.”

Triệu trưởng lão mặt trắng bệch. Tôn Bách là người của ông, nếu thật sự liên quan đến dược phòng, tử sĩ, mật đạo, vậy dù ông không biết chuyện, Tĩnh Tâm viện cũng khó thoát liên lụy. Ông đứng trong hầm ẩm lạnh, bỗng như già đi vài tuổi.

Hạ Vân Thiên nhìn ông, giọng trầm ổn: “Trưởng lão, hiện tại quan trọng nhất là tìm Tôn Bách. Nếu hắn còn sống, có thể là nội gián, cũng có thể là nhân chứng bị người khác ép đi. Nếu hắn chết, đối phương sẽ dùng cái chết của hắn định tội Tĩnh Tâm viện.”

Triệu trưởng lão hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh. “Lão phu hiểu. Từ giờ trở đi, người của Tĩnh Tâm viện do thiếu chủ điều động. Nếu thật có kẻ phản bội, lão phu tuyệt không bao che.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Đa tạ trưởng lão.”

Thẩm Thanh Ly nhìn Triệu trưởng lão một cái, không nói thêm. Ông nóng tính, dễ bị lời nói đẩy đi, nhưng không phải kẻ không biết nặng nhẹ. Nếu có thể kéo ông về đứng đúng phía, ít nhất trong sơn trang sẽ bớt một mối lo.

Rời khỏi mật đạo đã gần giữa trưa. Hạ Vân Thiên cho người phong cả ba lối ra, ngoài mặt chỉ nói Tĩnh Tâm viện bị kẻ gian đặt chứng cứ vu oan, cần tra lại toàn bộ sổ tuần tra. Tin này vừa truyền ra, Thanh Trúc viện lập tức có động tĩnh. Người của Sở Uyển Ninh xin gặp Hạ Chấn Nam, nói thân thể nàng không chịu được việc bị giam giữ, muốn về Thanh Bình Môn dưỡng thương. Hạ Chấn Nam không đồng ý, chỉ cho phép đại phu đến xem bệnh.

Thẩm Thanh Ly nghe xong chỉ cười nhạt. “Nàng muốn đi.”

Hạ Vân Thiên ngồi trong thư phòng, vai trái vừa thay thuốc xong, áo ngoài khoác hờ. “Vì Tôn Bách mất tích?”

“Có lẽ.” Thẩm Thanh Ly đứng sau hắn, cúi đầu buộc lại băng vải trên vai. “Nếu Tôn Bách biết chuyện A Nhạn và Thanh Bình Môn, hắn biến mất sẽ khiến Sở Uyển Ninh bất an. Nàng không biết hắn còn sống hay đã chết, càng không biết hắn có bị chúng ta bắt trước không. Lúc này muốn rời sơn trang là phản ứng rất bình thường.”

Hạ Vân Thiên cảm nhận đầu ngón tay y lướt qua vai mình, giọng thấp đi một chút. “Đừng buộc chặt quá.”

Thẩm Thanh Ly khựng lại, rồi bật cười. “Đau thì nói đau, tiến bộ rồi.”

“Đệ dạy tốt.”

“Ta không dạy huynh làm nũng.”

Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn y. “Ta làm nũng?”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt rơi từ hàng mi xuống môi hắn, sau đó như nhớ đến nụ hôn đêm qua, vành tai hơi đỏ. “Không giống lắm, nhưng cũng gần.”

Hạ Vân Thiên nhìn thấy sắc đỏ ấy, ánh mắt lập tức dịu đi. Từ đêm qua sau nụ hôn trong hang đá, giữa hai người như có thứ gì đó lặng lẽ thay đổi. Không phải xác nhận quan hệ rõ ràng, cũng chưa phải lời yêu trọn vẹn, nhưng những động tác gần gũi trở nên tự nhiên hơn. Hạ Vân Thiên chỉnh áo choàng cho y, y không tránh. Y thay thuốc cho Hạ Vân Thiên, hắn cũng không còn căng cứng đến mức như ngồi trước hình phạt. Một ánh mắt, một cái chạm tay, một câu trêu chọc, đều như nước chảy qua lòng đá, không ồn ào nhưng âm thầm làm mềm những góc sắc nhất.

Thẩm Thanh Ly buộc xong băng, đang định thu tay thì Hạ Vân Thiên bỗng nắm lấy cổ tay y.

Y nhướng mày. “Lại làm gì?”

Hạ Vân Thiên không đáp ngay, chỉ kéo tay y đến trước mặt, nhìn vết xước nhỏ trên ngón tay y. Có lẽ vừa rồi trong mật đạo bị đá nhọn cào qua, rất nông, ngay cả Thẩm Thanh Ly cũng không để ý. Nhưng Hạ Vân Thiên lại nhìn thấy. Hắn lấy thuốc bên cạnh, bôi một chút lên vết xước.

Thẩm Thanh Ly nhìn động tác của hắn, khóe môi hơi cong. “Vết nhỏ như vậy mà huynh cũng thấy?”

“Thấy.”

“Không đau.”

Hạ Vân Thiên ngẩng mắt nhìn y.

Thẩm Thanh Ly lập tức sửa lời: “Hơi rát.”

Hạ Vân Thiên lúc này mới tiếp tục bôi thuốc, dùng khăn quấn qua đầu ngón tay y một vòng rất mỏng. Thẩm Thanh Ly nhìn ngón tay bị băng lại đến hơi khoa trương, không nhịn được nói: “Nếu người ngoài thấy, chắc tưởng ta bị chém đứt ngón.”

“Không cho họ thấy.”

“Vì sao?”

Hạ Vân Thiên nắm tay y, đặt lên bàn, giọng rất thấp: “Vì ta muốn giữ riêng.”

Thẩm Thanh Ly im lặng.

Lời này thật ra không rõ ràng lắm. Không biết là giữ riêng vết thương nhỏ này, giữ riêng khoảnh khắc được chăm sóc, hay giữ riêng con người y. Nhưng bất kể là ý nào, đều đủ khiến tim Thẩm Thanh Ly mềm xuống. Y ngồi xuống cạnh hắn, không rút tay về, chỉ nhìn ngón tay được băng lại, một lát sau khẽ nói: “Hạ Vân Thiên, huynh càng ngày càng tham.”

“Ừ.” Hắn thừa nhận rất nhanh. “Đệ có thể tham, ta cũng muốn tham một chút.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên nhìn lại y, ánh mắt trầm tĩnh mà nóng. “Trước kia ta lùi quá nhiều. Bây giờ ta không muốn chỉ đứng xa nhìn đệ. Đệ bị thương nhỏ ta muốn biết, đệ mệt ta muốn hỏi, đệ vui vì điều gì ta cũng muốn nhớ. Nếu đó là tham, vậy ta tham.”

Thẩm Thanh Ly bị hắn nói đến lòng ngực hơi nóng. Y vốn là người biết nói, biết dùng một câu nhẹ nhàng đâm vào điểm yếu của người khác, nhưng trước mặt Hạ Vân Thiên càng lúc càng dễ nghẹn lời. Có lẽ vì những lời của hắn không phải hoa mỹ, mà là thật. Thật đến mức không có chỗ cho y dùng vài câu trêu chọc che đi rung động.

Y nghiêng người, rất nhẹ dựa đầu lên vai phải không bị thương của Hạ Vân Thiên.

Hạ Vân Thiên lập tức cứng người.

“Đừng động.” Thẩm Thanh Ly nói khẽ. “Ta mệt một chút.”

Hạ Vân Thiên liền thật sự không động. Hắn ngồi thẳng đến mức giống như đang chịu phạt, chỉ có bàn tay vẫn cẩn thận nắm lấy tay y. Thẩm Thanh Ly dựa vào vai hắn, nghe nhịp thở hắn dần trở nên nhẹ hơn, trong lòng bỗng bình yên lạ thường. Ngoài kia có mật đạo, nội gián, tử sĩ, lời đe dọa và những ánh mắt sắp đổ về. Nhưng lúc này, y chỉ muốn mượn vai người này một lát.

Không phải vì y yếu.

Mà vì y muốn.

Hạ Vân Thiên cúi mắt nhìn mái tóc y, giọng rất khẽ: “Thanh Ly.”

“Ừ?”

“Sau này mệt thì cứ dựa.”

Thẩm Thanh Ly nhắm mắt, khóe môi cong lên. “Huynh nói đó.”

“Ta nói.”

“Ta sẽ thật sự dựa.”

“Ta đỡ được.”

Thẩm Thanh Ly bật cười rất nhẹ. “Nếu có ngày huynh đỡ không được thì sao?”

Hạ Vân Thiên siết tay y. “Vậy ta quỳ xuống làm đá kê cho đệ cũng được.”

Thẩm Thanh Ly mở mắt, ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt như muốn cười nhưng mắt lại hơi nóng. “Hạ Vân Thiên, huynh không cần nói đến mức đó.”

“Ta muốn đệ biết.” Hắn nhìn y. “Ta không phải chỉ muốn đi cùng đệ lúc mọi chuyện dễ dàng.”

Thẩm Thanh Ly im lặng một lát, rồi bỗng nghiêng người hôn rất nhẹ lên khóe môi hắn.

Nụ hôn này nhanh như chuồn chuồn chạm nước, gần như vừa chạm đã rời. Hạ Vân Thiên ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Thanh Ly đã quay mặt đi, vành tai đỏ lên nhưng giọng vẫn bình tĩnh: “Thưởng cho huynh.”

Hạ Vân Thiên nhìn y, ánh mắt tối xuống rồi lại mềm ra. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên khóe môi mình, như thể nụ hôn kia vẫn còn đọng lại. Thẩm Thanh Ly bị hắn nhìn đến không chịu nổi, vừa định đứng dậy thì bên ngoài truyền đến tiếng Trình Túc bẩm báo.

“Thiếu chủ, Thẩm công tử, tìm được tung tích Tôn Bách rồi.”

Hai người lập tức thu lại vẻ thân mật. Hạ Vân Thiên đứng dậy, khoác áo ngoài. “Ở đâu?”

Trình Túc đứng ngoài cửa, giọng nặng nề: “Không phải tìm được người sống. Là tìm được thi thể. Tôn Bách chết ở giếng cạn sau dược phòng, trong tay còn nắm một mảnh vải áo xanh của Thanh Bình Môn.”

Thẩm Thanh Ly ánh mắt lập tức lạnh đi.

Hạ Vân Thiên quay sang nhìn y. “Đến dược phòng.”

Dược phòng lúc này đã bị phong tỏa. Giếng cạn phía sau nằm dưới một gốc hòe già, bình thường dùng để chứa nước mưa rửa dược cụ, sau này khô đi liền bỏ không. Tôn Bách bị phát hiện dưới đáy giếng, cổ bị vặn gãy, trên ngực có một vết chưởng rất nặng. Khi thi thể được kéo lên, trong tay phải hắn quả thật nắm chặt một mảnh vải xanh thêu chỉ bạc, kiểu hoa văn đúng là của đệ tử Thanh Bình Môn.

Triệu trưởng lão nhìn thi thể Tôn Bách, mặt xám như tro. Dù ông vừa nói sẽ tự tay phế người phản bội, nhưng người theo mình mười hai năm chết trước mắt, trong lòng không thể không đau. Ông cúi xuống muốn gỡ tay Tôn Bách ra, nhưng bị Hạ Vân Thiên ngăn lại.

“Đừng chạm.” Hạ Vân Thiên nói. “Có thể có độc.”

Thẩm Thanh Ly đã ngồi xuống bên thi thể. Y nhìn bàn tay nắm mảnh vải, rồi nhìn vết bầm trên ngực Tôn Bách. Một lát sau, y nói: “Không phải Tôn Bách trước khi chết tự nắm lấy.”

Triệu trưởng lão lập tức hỏi: “Vì sao?”

“Người trước khi chết nếu giằng co sẽ nắm rất chặt, khớp ngón tay co cứng tự nhiên, móng tay có thể cào rách vải hoặc dính da thịt đối phương. Nhưng tay hắn quá sạch.” Thẩm Thanh Ly dùng que gỗ gạt nhẹ mảnh vải. “Mảnh vải được nhét vào tay sau khi hắn chết hoặc trước khi chết rất ngắn, mục đích là để chúng ta nhìn thấy.”

Hạ Vân Thiên nhìn vết chưởng. “Vết thương trên ngực thì sao?”

“Chưởng lực mạnh, nhưng không phải võ công Thanh Bình Môn.” Thẩm Thanh Ly cau mày. “Thanh Bình Môn lấy y thuật và chưởng pháp mềm làm chủ, vết thương thường tán lực rộng hơn. Vết này lực đạo tụ vào một điểm, giống võ công của người luyện ngoại gia nhiều năm.”

Triệu trưởng lão nghiến răng: “Vậy vẫn là có người vu oan!”

“Đúng là vu oan Thanh Bình Môn ở chỗ này.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nhưng không có nghĩa Thanh Bình Môn vô tội ở chuyện khác. Người phía sau đang làm hai việc cùng lúc: vừa dùng Sở Uyển Ninh và A Nhạn để che dấu vết thật, vừa dùng dấu vết giả kéo mọi người cắn lẫn nhau. Chúng ta càng loạn, hắn càng dễ thoát.”

Hạ Vân Thiên nhìn thi thể Tôn Bách, bỗng hỏi: “Hắn chết bao lâu rồi?”

Đại phu kiểm tra xong đáp: “Khoảng hơn ba canh giờ. Có lẽ chết vào gần giờ Thìn.”

Giờ Thìn.

Đó là sau khi phong thư đe dọa được bắn vào cổng chính, cũng là trước khi họ phát hiện mật đạo không lâu. Nói cách khác, Tôn Bách chết khi tất cả sự chú ý dồn về chính đường. Người giết hắn rất rõ lịch trình trong sơn trang, biết khi nào dược phòng ít người nhất, biết làm sao đặt xác ở chỗ đủ kín nhưng không quá khó tìm.

Hạ Vân Thiên bỗng nói: “Tìm người thiếu ngón út trong sơn trang.”

Trình Túc đáp: “Thiếu chủ, thủ lĩnh áo xám đã bị bắt rồi.”

“Không phải hắn.” Hạ Vân Thiên nhìn quanh dược phòng. “Người theo dõi đêm qua về sơn trang, có thể không thiếu ngón út, nhưng kẻ giết Tôn Bách có võ công ngoại gia mạnh, đi lại quen thuộc, còn biết đặt chứng cứ. Kiểm tra tất cả quản sự, hộ viện, người đưa thuốc, người giao hàng từng vào dược phòng trong ba ngày qua. Đặc biệt là người có tay trái từng bị thương, đeo găng hoặc dùng tay áo che tay.”

Trình Túc lập tức lĩnh mệnh.

Thẩm Thanh Ly đứng dậy, đi đến bên Hạ Vân Thiên. “Huynh nghĩ còn một người khác trong sơn trang?”

“Ừ.” Hạ Vân Thiên đáp. “Thủ lĩnh áo xám bị chúng ta bắt, nhưng tin sáng nay vẫn bắn vào cổng chính, Tôn Bách vẫn bị giết. Chứng tỏ người truyền tin trong sơn trang không phải hắn.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt trầm xuống. “Người này biết chúng ta gặp Mộ Kinh Hàn, biết Tôn Bách, biết dược phòng, biết mật đạo, còn có thể ra vào trong sơn trang trước mặt mọi người. Địa vị của hắn có lẽ không thấp, hoặc thân phận quá bình thường nên không ai để ý.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Cả hai đều nguy hiểm.”

Triệu trưởng lão đứng bên cạnh nghe hai người phân tích, sắc mặt dần nghiêm lại. Trước kia ông chỉ thấy Thẩm Thanh Ly lời nói sắc bén, không đủ mềm mỏng. Nhưng hiện tại nhìn y cùng Hạ Vân Thiên đứng trước thi thể Tôn Bách, một người nhìn ngoài sáng, một người xét trong tối, không hiểu sao lại có cảm giác hai người vốn nên đứng cạnh nhau như vậy. Ông bỗng nhớ khi hai đứa còn nhỏ, Thẩm Thanh Ly luôn đi sau Hạ Vân Thiên. Khi ấy ai cũng cho rằng y được Hạ phu nhân cưng chiều nên dính thiếu chủ. Không ngờ nhiều năm sau, đứa trẻ đi sau ấy đã có thể đứng ngang hàng.

Đúng lúc này, một đệ tử vội vã chạy đến, sắc mặt rất khó coi.

“Thiếu chủ, trang chủ mời người và Thẩm công tử đến tiền viện ngay. Thanh Bình Môn nhận được tin Tôn Bách chết trong dược phòng, nói chúng ta cố ý giết người rồi vu oan ngược lại. Lưu Kính đang dẫn người đòi gặp Sở cô nương, còn nói nếu không cho gặp, bọn họ sẽ xông vào Thanh Trúc viện.”

Hạ Vân Thiên ánh mắt lạnh xuống.

Thẩm Thanh Ly nhìn mảnh vải xanh trong tay Tôn Bách, rồi nhìn về phía Thanh Trúc viện xa xa. Một chuỗi chuyện xảy ra quá liên tiếp. Phong thư đe dọa, mật đạo Tĩnh Tâm viện, thi thể Tôn Bách, mảnh vải Thanh Bình Môn, tất cả giống như từng lớp sóng ép tới, không cho bọn họ có thời gian thở.

Nhưng càng như vậy, người phía sau càng sốt ruột.

Sốt ruột là tốt.

Sợ nhất là kẻ địch không động.

Hạ Vân Thiên quay sang nhìn Thẩm Thanh Ly. “Mệt không?”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, không ngờ giữa lúc này hắn còn hỏi câu ấy. Y bỗng cười, nhưng nụ cười rất nhẹ. “Mệt một chút.”

“Vậy lát nữa đứng cạnh ta.” Hạ Vân Thiên nói. “Nếu không muốn nói, để ta nói.”

Thẩm Thanh Ly bước đến gần hắn, trước mặt Triệu trưởng lão và mấy đệ tử, rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại cổ áo Hạ Vân Thiên bị lệch vì cúi xuống xem thi thể. “Không. Ta muốn nói.”

Hạ Vân Thiên cúi mắt nhìn y.

Thẩm Thanh Ly chỉnh xong, đầu ngón tay dừng ở vạt áo hắn trong thoáng chốc rồi mới buông. “Nhưng nếu có người mắng ta khó nghe, huynh nhớ che chở ta.”

Hạ Vân Thiên nắm lấy tay y rất nhanh, cũng rất nhẹ. “Ta nhớ.”

Triệu trưởng lão nhìn trời, nhìn đất, cuối cùng nhìn gốc hòe già, giả vờ mình chưa thấy gì.

Thẩm Thanh Ly không nhịn được cười, nhưng ánh mắt khi quay về phía tiền viện đã lạnh xuống. “Vậy đi thôi. Ta cũng muốn xem, Sở Uyển Ninh lần này định dùng máu của ai để chứng minh trong sạch.”

Hạ Vân Thiên cùng y sóng vai bước ra khỏi dược phòng.

Gió trong sơn trang nổi lên, thổi qua những tán tùng già, cuốn theo hơi ẩm còn sót lại sau cơn mưa đêm. Trước mắt là tiền viện đang chờ một trận đối chất mới, sau lưng là mật đạo chưa tra hết và thi thể Tôn Bách vừa được kéo khỏi giếng cạn. Nhưng lần này, Thẩm Thanh Ly không còn đi phía sau Hạ Vân Thiên nữa.

Y đi bên cạnh hắn.

Tay áo hai người thỉnh thoảng chạm vào nhau theo nhịp bước, tự nhiên như đã từng đi cạnh nhau rất nhiều năm, cũng như sau này sẽ còn đi tiếp rất lâu.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0