Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

Dưới Ánh Trăng Có Người Đợi Ta

Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Chương 1: Kiếp Sau Nguyện Không Gặp Lại Chương 2: Người Dưới Hiên Xưa Chương 3: Dấu Máu Ở Khe Núi Chương 4: Người Sống Sót Cuối Cùng Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch Chương 6: Tên Người Trong Thư Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm Chương 8: Đánh Xong Rồi Hôn Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Tiền viện Minh Kiếm Sơn Trang đã không còn vẻ yên tĩnh thường ngày.

Người của Thanh Bình Môn tụ lại trước hành lang, sắc mặt ai nấy đều căng thẳng, trong mắt có giận dữ và bất an đan xen. Lưu Kính đứng phía trước, tay áo xanh thêu văn trúc bị gió thổi phất lên, gương mặt vốn luôn cố giữ vẻ trưởng bối ôn hòa lúc này đã lạnh cứng. Phía sau ông ta, vài đệ tử Thanh Bình Môn đang lớn tiếng tranh cãi với đệ tử canh giữ Thanh Trúc viện, nói Minh Kiếm Sơn Trang cố ý giam lỏng Sở Uyển Ninh, còn giết Tôn Bách rồi đổ tội ngược cho Thanh Bình Môn để che giấu chuyện thiếu chủ cấu kết Dạ Vũ Lâu.

Hạ Chấn Nam đứng dưới mái hiên tiền viện, sắc mặt trầm như nước.

Ông là trang chủ Minh Kiếm Sơn Trang, nhiều năm xử lý tranh chấp võ lâm, đương nhiên nhìn ra tình thế trước mắt đang bị người cố ý đẩy lên cao. Tôn Bách chết trong giếng cạn sau dược phòng, trong tay lại nắm mảnh vải áo của Thanh Bình Môn. Nếu nói Thanh Bình Môn giết người diệt khẩu, chứng cứ quá rõ đến mức đáng nghi. Nếu nói Minh Kiếm Sơn Trang tự dựng chuyện vu oan, lời này cũng dễ được kẻ ngoài tin, bởi Sở Uyển Ninh đang bị giữ trong sơn trang, A Nhạn cũng bị giam. Chỉ cần một bên mất bình tĩnh trước, bên còn lại sẽ lập tức bị kéo vào vòng tranh chấp không thể rửa sạch.

Khi Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly bước vào tiền viện, tiếng ồn ào bỗng thấp xuống một nhịp.

Rất nhiều ánh mắt lập tức rơi lên người họ.

Trước kia, Thẩm Thanh Ly luôn bị xem là người đi sau Hạ Vân Thiên. Dù được Hạ phu nhân cưng chiều từ nhỏ, dù trong sơn trang không ai dám thật sự xem y là hạ nhân, nhưng mọi người vẫn quen nhìn y như một cái bóng thanh nhã, ít nói, đứng ở nơi thiếu chủ quay đầu là có thể thấy. Vậy mà lúc này, y mặc áo xanh bước bên cạnh Hạ Vân Thiên, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt sáng lạnh, không hề có vẻ né tránh trước những lời đồn đang đổ về phía mình.

Hạ Vân Thiên cũng không đi trước y.

Tay áo hai người gần như chạm vào nhau. Khoảng cách ấy không thân mật đến mức thất lễ, nhưng đủ rõ để tất cả mọi người nhận ra: thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang không định để Thẩm Thanh Ly đứng một mình.

Lưu Kính vừa thấy bọn họ, lập tức cười lạnh. “Hạ thiếu chủ cuối cùng cũng đến. Chúng ta còn tưởng ngươi đang bận xử lý chứng cứ giết người ở dược phòng, không rảnh gặp người Thanh Bình Môn.”

Hạ Vân Thiên dừng lại trước mặt ông ta, giọng bình tĩnh: “Lưu tiền bối nói chứng cứ giết người, là chỉ mảnh vải Thanh Bình Môn trong tay Tôn Bách?”

“Chẳng lẽ không phải?” Một đệ tử Thanh Bình Môn tức giận nói. “Người chết trong dược phòng của các ngươi, tay lại cầm vải áo của Thanh Bình Môn. Nếu không phải các ngươi muốn vu oan, sao chuyện lại trùng hợp như vậy?”

Thẩm Thanh Ly khẽ cười. “Ngươi cũng biết quá trùng hợp?”

Đệ tử kia nghẹn lại.

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, giọng không nhanh không chậm: “Tôn Bách là phụ tá của Triệu trưởng lão, mật đạo trong phòng hắn vừa bị phát hiện, hắn lập tức chết ở dược phòng. Trong tay hắn còn nắm một mảnh vải Thanh Bình Môn vừa đủ để mọi người nghi ngờ các ngươi. Chứng cứ đưa đến tận mắt, dễ hiểu đến mức ngay cả đứa trẻ mười tuổi cũng biết nên nghi ai. Nếu hung thủ thật sự là người Thanh Bình Môn, vậy không khỏi quá chu đáo với Minh Kiếm Sơn Trang rồi.”

Lưu Kính sắc mặt hơi trầm. “Thẩm công tử nói lời này, là muốn thay Thanh Bình Môn rửa sạch hiềm nghi?”

“Không.” Thẩm Thanh Ly đáp rất dứt khoát. “Ta chỉ nói mảnh vải trong tay Tôn Bách là chứng cứ giả. Còn Thanh Bình Môn có sạch hay không, phải xem chuyện A Nhạn, Lạc Hà tiêu cục, Xích Tủy Đằng và Sở cô nương giải thích thế nào.”

Lời vừa ra, người Thanh Bình Môn lập tức biến sắc.

Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh y, trong mắt thoáng hiện ý cười rất nhạt. Thẩm Thanh Ly không hề bị đẩy theo lời người khác. Y không vì đối phương nghi ngờ mình mà vội vàng cắn ngược, cũng không vì muốn chứng minh công bằng mà buông bỏ những dấu vết thật. Y phân biệt rất rõ: cái gì là bẫy, cái gì là thật, cái gì nên bác bỏ, cái gì không thể thả.

Đó là Thẩm Thanh Ly của hắn.

Không cần trốn sau lưng ai, cũng không cần dựa vào ai mới có thể đứng vững.

Lưu Kính nhìn y một lúc, bỗng chuyển ánh mắt sang Hạ Vân Thiên. “Hạ thiếu chủ, hiện tại ngay cả Thẩm công tử cũng thừa nhận mảnh vải kia chưa chắc là chứng cứ. Vậy vì sao các ngươi vẫn giam người Thanh Bình Môn? A Nhạn đã nói nàng tự ý làm, Uyển Ninh bị thương chưa lành, nay lại bị giữ trong Thanh Trúc viện không được tự do ra vào. Minh Kiếm Sơn Trang có phải nên cho chúng ta một lời công bằng không?”

Hạ Vân Thiên nhìn ông ta. “Lời công bằng của Lưu tiền bối là gì?”

“Thả A Nhạn, để Uyển Ninh rời sơn trang về Thanh Bình Môn dưỡng thương. Những chuyện còn lại, hai phái cùng tra. Nếu quả thật có người mượn danh Thanh Bình Môn làm ác, chúng ta tuyệt không bao che.”

Hạ Vân Thiên chưa đáp, Thẩm Thanh Ly đã khẽ nói: “Nói rất hay.”

Lưu Kính nhíu mày.

Thẩm Thanh Ly nhìn ông ta, khóe môi cong nhẹ: “Thả A Nhạn, thả Sở Uyển Ninh rời sơn trang, sau đó trên đường các nàng gặp mai phục, chết không đối chứng. Thanh Bình Môn đau mất ái đồ, Minh Kiếm Sơn Trang mất người quan trọng để tra án, cuối cùng toàn bộ tội danh đều đổ lên Dạ Vũ Lâu và ta. Lưu tiền bối, nếu đây là lời công bằng của ngài, vậy không khỏi quá tiện cho hung thủ.”

Lưu Kính tức giận: “Ngươi đang nói ta muốn hại Uyển Ninh?”

“Ta không nói ngài muốn.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Ta chỉ nói nếu làm theo cách của ngài, kết quả có thể như vậy. Nếu Lưu tiền bối thật sự thương Sở cô nương, lúc này càng nên để nàng ở lại nơi an toàn, chứ không phải đưa nàng ra khỏi sơn trang giữa lúc người ngoài đang diệt khẩu khắp nơi.”

Lưu Kính bị câu này chặn lại.

Đệ tử Thanh Bình Môn phía sau cũng nhất thời không biết nên nói gì. Nếu tiếp tục đòi đưa người đi, chẳng khác nào không quan tâm an nguy của Sở Uyển Ninh. Nhưng nếu không đòi nữa, lại như mặc nhận Minh Kiếm Sơn Trang có lý khi giữ người. Thẩm Thanh Ly chỉ mấy câu đã đẩy lựa chọn vốn được Lưu Kính chuẩn bị kỹ vào thế khó, khiến đối phương tiến lùi đều không thỏa đáng.

Hạ Chấn Nam nhìn Thẩm Thanh Ly, ánh mắt sâu hơn vài phần.

Đứa trẻ này trước kia quá im lặng trước mặt trưởng bối, đến mức nhiều người quên mất y không phải kẻ dễ bắt nạt. Hôm nay y đứng giữa tiền viện, đối mặt Lưu Kính và người Thanh Bình Môn vẫn ung dung như vậy, lời nào cũng có lý có gai. Nếu đặt trong giang hồ, đây tuyệt đối không phải người nên bị nhốt trong một viện nhỏ sống qua ngày.

Hạ Vân Thiên lại bỗng đưa tay, rất nhẹ phủi đi một chiếc lá nhỏ rơi trên vai Thẩm Thanh Ly.

Động tác ấy tự nhiên đến mức như đã làm qua vô số lần.

Thẩm Thanh Ly hơi nghiêng mắt nhìn hắn, ánh mắt như đang hỏi lúc này huynh còn làm gì vậy. Hạ Vân Thiên chỉ thấp giọng nói: “Có lá.”

“Ta tự phủi được.”

“Ta thấy trước.”

Cuộc đối chất còn căng, người hai bên còn đang nhìn, nhưng hai người họ lại vì một chiếc lá trên vai mà nói hai câu rất khẽ. Thẩm Thanh Ly vốn nên nhắc hắn chú ý hoàn cảnh, nhưng nhìn ánh mắt bình tĩnh của Hạ Vân Thiên, lòng y bỗng mềm xuống. Hắn không phải không biết có người nhìn. Hắn chỉ không còn muốn che giấu từng chút để ý nhỏ nhặt nữa.

Y liền không nói thêm, mặc hắn đứng gần mình.

Lưu Kính nhìn cảnh ấy, sắc mặt càng khó coi. “Hạ thiếu chủ, ngươi thật sự muốn để Thẩm công tử quyết định chuyện giữa hai phái sao?”

Hạ Vân Thiên ngẩng mắt nhìn ông ta. “Đệ ấy nói có lý, vì sao không thể nghe?”

“Nhưng thân phận của hắn…”

“Thân phận của đệ ấy là người lớn lên ở Minh Kiếm Sơn Trang, là người bị kéo vào chuyện này, cũng là người nhiều lần tìm ra sơ hở trong lời nói của các ngươi.” Hạ Vân Thiên lạnh nhạt nói. “Nếu Lưu tiền bối cảm thấy chỉ vì đệ ấy có liên quan đến Dạ Vũ Lâu nên lời nào cũng không đáng nghe, vậy người Thanh Bình Môn có liên quan đến A Nhạn và Sở Uyển Ninh, có phải cũng nên ngậm miệng từ đầu không?”

Lưu Kính bị nghẹn đến sắc mặt đỏ lên.

Đúng lúc này, bên trong Thanh Trúc viện truyền đến một tiếng ho nhẹ. Mọi người quay đầu, thấy Sở Uyển Ninh được hai nữ đệ tử dìu ra. Nàng mặc áo trắng, bên ngoài khoác áo choàng màu nhạt, sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ yếu hơn mấy hôm trước rất nhiều. Vết thương trước ngực khiến mỗi bước của nàng có vẻ khó khăn, nhưng nàng vẫn cố đi đến tiền viện, hốc mắt đỏ lên khi nhìn thấy người Thanh Bình Môn.

“Sư thúc.” Sở Uyển Ninh khẽ gọi.

Lưu Kính lập tức bước tới đỡ nàng. “Uyển Ninh, sao con lại ra đây? Thân thể con còn chưa khỏi.”

Sở Uyển Ninh lắc đầu, giọng mềm yếu: “Con không thể để hai phái vì con mà sinh hiềm khích. Hạ trang chủ, Hạ thiếu chủ, Thẩm công tử, nếu các vị cảm thấy Uyển Ninh có tội, Uyển Ninh nguyện ở lại sơn trang để các vị điều tra. Nhưng A Nhạn chỉ là nha hoàn, nàng biết không nhiều, cũng không chịu nổi bị giam lâu. Xin các vị thả nàng ra. Nếu cần người chịu trách nhiệm, Uyển Ninh chịu là được.”

Một phen nói xuống, người không rõ chuyện sẽ chỉ cảm thấy nàng thiện lương, biết đại cục, lại không đành lòng nha hoàn chịu tội thay mình. Vài đệ tử Minh Kiếm Sơn Trang đứng xa xa quả nhiên lộ vẻ dao động. Dù ngân châm trong tay áo đã phá đi hình tượng hoàn toàn trong sạch của nàng, nhưng Sở Uyển Ninh nhiều năm nổi danh dịu dàng, nhất thời không dễ khiến mọi người tin nàng là kẻ độc ác.

Thẩm Thanh Ly nhìn nàng, ánh mắt rất bình tĩnh.

Sở Uyển Ninh thật sự rất biết dùng chính mình làm lưỡi dao. Một người đẹp yếu ớt, bị thương, chịu nhún nhường, chịu nhận trách nhiệm thay nha hoàn, so với việc khóc lóc kêu oan còn dễ khiến người khác mềm lòng hơn. Nhưng đáng tiếc, Thẩm Thanh Ly đã thấy quá nhiều kiểu người như vậy. Nếu y mềm lòng vì dáng vẻ bên ngoài, đã không thể sống đến hôm nay.

“Hỏi Sở cô nương một câu.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nếu A Nhạn thật sự chỉ là nha hoàn không biết gì, vì sao nàng có Dẫn Hồn Hương do cô nương đưa?”

Sở Uyển Ninh sắc mặt hơi đổi, nhưng rất nhanh đã lộ vẻ mờ mịt. “Dẫn Hồn Hương?”

Thẩm Thanh Ly nhìn nàng diễn, giọng vẫn nhẹ: “Viên thuốc cô nương bảo nàng mang theo để phòng thân. A Nhạn đã nói rõ. Thuốc đó không phải phòng thân, mà dùng để dẫn người áo đen tìm đến nàng. Sở cô nương không biết sao?”

Sở Uyển Ninh cắn môi. “Ta không biết. Viên thuốc ấy là một vị khách giang hồ từng tặng ta, nói nếu gặp nguy hiểm thì bóp nát, mùi thuốc có thể khiến người xung quanh choáng váng trong thời gian ngắn. Ta sợ A Nhạn đi một mình gặp chuyện nên mới cho nàng. Nếu thuốc có vấn đề, có lẽ ta cũng bị người lừa.”

Thẩm Thanh Ly cười nhạt. “Sở cô nương lúc nào cũng bị người lừa rất đúng lúc.”

Sở Uyển Ninh nhìn y, trong mắt dâng lên nước. “Thẩm công tử, ngươi không thích ta, ta biết. Nhưng ta thật sự không hiểu vì sao ngươi nhất định phải đẩy ta vào tội chết. Ta chưa từng hại ngươi, cũng chưa từng tranh gì với ngươi. Hạ thiếu chủ đối với ngươi khác biệt, ta cũng đã nhìn ra. Nếu điều đó khiến ngươi bất an, ta có thể lập tức rời khỏi Minh Kiếm Sơn Trang, cả đời không xuất hiện trước mặt hai người nữa. Nhưng xin ngươi đừng hại A Nhạn.”

Lời này vừa ra, những ánh mắt vốn đã yên xuống lại lần nữa rơi lên Thẩm Thanh Ly.

Sở Uyển Ninh quả nhiên vẫn chọn kéo chuyện về tình cảm. Nàng biết nếu chỉ luận chứng cứ, mình không chiếm ưu thế, nên cố tình khiến mọi người nghĩ Thẩm Thanh Ly vì ghen ghét mà không chịu buông tha nàng. Một nam tử yêu thiếu chủ, một nữ tử bị thiếu chủ từng thiên vị, chỉ cần đặt vào lời đồn, rất nhanh sẽ biến thành chuyện tư tình khó coi.

Hạ Vân Thiên ánh mắt lập tức lạnh đi.

Nhưng Thẩm Thanh Ly lại bỗng cười.

Y bước lên một bước, không đứng sau Hạ Vân Thiên, cũng không cần hắn thay mình mở miệng. Ánh mắt y nhìn Sở Uyển Ninh không sắc bén ngay từ đầu, thậm chí còn có vài phần ôn hòa, nhưng chính sự ôn hòa ấy lại khiến Sở Uyển Ninh bất giác siết chặt tay.

“Sở cô nương nói đúng một chuyện.” Thẩm Thanh Ly chậm rãi nói. “Ta bất an.”

Mọi người sửng sốt.

Sở Uyển Ninh cũng hơi ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ y sẽ nhận.

Thẩm Thanh Ly tiếp tục: “Ta yêu Hạ Vân Thiên. Trước kia huynh ấy từng thiên vị cô nương, từng vì cô nương mà hiểu lầm ta, từng cho rằng cô nương yếu hơn ta nên đáng được nhường hơn. Ta nhìn thấy cô nương xuất hiện trước mặt huynh ấy, quả thật sẽ khó chịu, sẽ không vui, cũng từng bất an vì sợ huynh ấy mãi mãi đứng về phía cô nương.”

Hạ Vân Thiên tim bỗng đau nhói.

Những lời ấy Thẩm Thanh Ly nói rất bình tĩnh, nhưng mỗi chữ đều như nhắc hắn đã từng làm y tổn thương thế nào. Hắn từng nghĩ mình chỉ là giữ lễ, chỉ là bảo vệ người yếu hơn, chỉ là không muốn Thẩm Thanh Ly vì tình cảm không nên có mà càng lún sâu. Nhưng với Thẩm Thanh Ly, mỗi lần hắn đứng về phía Sở Uyển Ninh đều là một lần đẩy y ra xa.

Hạ Vân Thiên muốn nắm tay y, nhưng trước mắt nhiều người, hắn chỉ có thể đứng sát hơn một chút, để tay áo mình chạm vào tay áo y.

Thẩm Thanh Ly cảm nhận được, ánh mắt hơi mềm trong thoáng chốc, rồi lại nhìn về phía Sở Uyển Ninh. “Nhưng ta bất an là chuyện của ta, không liên quan đến mạng người Lạc Hà tiêu cục. Ta không thích cô nương là chuyện của ta, cũng không thể vì không thích mà biến A Nhạn thành người liên quan đến tử sĩ. Sở cô nương muốn dùng tình cảm của ta làm tấm màn che cho tội lỗi của người khác, ta không nhận.”

Sở Uyển Ninh môi hơi trắng.

Thẩm Thanh Ly bước thêm nửa bước, giọng lạnh đi: “Ta yêu Hạ Vân Thiên, không có nghĩa ta mất sạch đầu óc. Ta ghen với cô nương, không có nghĩa cô nương trong sạch. Ta thừa nhận mình có lòng riêng, vậy Sở cô nương có dám thừa nhận cô nương cũng có không?”

Sở Uyển Ninh nhìn y, nước mắt chậm rãi rơi xuống. “Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

“Không hiểu cũng không sao.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nhưng trước khi cô nương tiếp tục dùng dáng vẻ bị hại để khiến người khác thương tiếc, ta muốn nhắc cô nương một câu. Người chết trong Lạc Hà tiêu cục không thể khóc trước mặt mọi người như cô nương. Đường Kính cũng không thể tự đâm mình một dao để chứng minh mình từng bị diệt khẩu. Tôn Bách chết dưới giếng cạn, ngay cả lời cuối cùng cũng không để lại được. Nếu cô nương thật sự vô tội, vậy nên giúp chúng ta tìm hung thủ, không phải hết lần này đến lần khác dùng máu và nước mắt để ngăn người khác hỏi tiếp.”

Sân viện yên lặng đến đáng sợ.

Mấy đệ tử vốn dao động cũng dần cúi đầu. Lời của Thẩm Thanh Ly không né tránh tình cảm riêng, ngược lại vì y nhận thẳng nên những lời sau càng có sức nặng. Một người dám thừa nhận mình ghen, mình bất an, mình yêu Hạ Vân Thiên, lại càng không giống kẻ dùng tình cảm làm cớ hại người rồi giả vờ trong sạch.

Hạ Vân Thiên nhìn y, đáy mắt có đau lòng, nhưng nhiều hơn là rung động.

Thẩm Thanh Ly mạnh hơn hắn từng tưởng rất nhiều. Y không cần phủ nhận sự mềm yếu trong lòng mình để chứng minh bản thân trong sạch. Y dám để người khác nhìn thấy tình cảm ấy, rồi đứng trên chính tình cảm ấy nói rõ đúng sai. Một người như vậy, sao kiếp trước hắn có thể cho rằng y nên bị đẩy vào tiểu viện, nên rời khỏi những tranh chấp ngoài sáng?

Hắn thật sự từng mù đến mức đáng hận.

Sở Uyển Ninh chậm rãi cúi đầu, vai khẽ run, như thể bị những lời kia làm tổn thương sâu sắc. Lưu Kính lập tức cau mày: “Thẩm công tử miệng lưỡi sắc bén, nhưng nói nhiều như vậy cũng không thay đổi được việc Minh Kiếm Sơn Trang đang giam người Thanh Bình Môn. Uyển Ninh thân thể yếu, nếu tiếp tục ở lại đây xảy ra chuyện, các ngươi chịu trách nhiệm nổi sao?”

Hạ Vân Thiên lạnh giọng: “Ta chịu.”

Lưu Kính giật mình.

Hạ Vân Thiên bước lên, đứng cạnh Thẩm Thanh Ly, ánh mắt lướt qua người Thanh Bình Môn. “Sở Uyển Ninh ở lại Minh Kiếm Sơn Trang, ta bảo đảm nàng còn sống trước khi chân tướng rõ ràng. Nếu nàng thật sự vô tội, Minh Kiếm Sơn Trang sẽ tự mình xin lỗi Thanh Bình Môn. Nhưng nếu nàng có tội, dù Thanh Bình Môn chủ đích thân đến đây, ta cũng không thả.”

Lưu Kính giận dữ: “Ngươi dựa vào đâu?”

“Dựa vào việc nàng là người có hiềm nghi trong vụ Lạc Hà tiêu cục, A Nhạn, Dẫn Hồn Hương và tử sĩ áo xám.” Hạ Vân Thiên nhìn Sở Uyển Ninh, giọng không nặng nhưng từng chữ đều rõ. “Cũng dựa vào việc nếu hiện tại thả nàng rời đi, người tiếp theo chết không đối chứng rất có thể chính là nàng.”

Sở Uyển Ninh sắc mặt thật sự biến đổi.

Hạ Vân Thiên thấy rất rõ. Nàng không sợ bị giam, cũng không sợ tự đâm mình, nhưng nàng sợ lời này. Bởi nàng biết người phía sau có thể bỏ A Nhạn, bỏ Tôn Bách, tất nhiên cũng có thể bỏ nàng. Một khi nàng không còn tác dụng, cái gọi là Sở cô nương thanh nhã cao quý cũng chỉ là một quân bị hy sinh.

“Sở cô nương.” Hạ Vân Thiên nhìn nàng. “Ngươi rất thông minh. Hẳn nên hiểu rời khỏi Minh Kiếm Sơn Trang lúc này chưa chắc là đường sống.”

Sở Uyển Ninh siết tay dưới áo choàng. Ánh mắt nàng lướt qua Lưu Kính, lại nhìn người Thanh Bình Môn phía sau. Trong khoảnh khắc rất ngắn, sự do dự hiện rõ trên mặt nàng. Nhưng nàng giấu đi rất nhanh, khẽ ho một tiếng, thân thể như không chống đỡ nổi mà dựa vào nữ đệ tử bên cạnh.

“Ta mệt rồi.” Nàng nói rất nhẹ. “Nếu Hạ trang chủ và Hạ thiếu chủ nhất định muốn ta ở lại, ta ở lại là được. Chỉ xin các vị đừng làm khó A Nhạn nữa. Nàng thật sự chỉ là người hầu cận bên ta.”

Lưu Kính lập tức gọi: “Uyển Ninh!”

Sở Uyển Ninh lắc đầu với ông ta, dáng vẻ nhẫn nhịn vì đại cục. Nhưng Thẩm Thanh Ly thấy rất rõ, nàng đã lùi. Không phải vì nàng tin Hạ Vân Thiên, mà vì câu “người tiếp theo chết không đối chứng rất có thể chính là nàng” đã chạm đến nỗi sợ thật sự.

Chỉ cần nàng sợ, sẽ có khe hở.

Hạ Chấn Nam rốt cuộc mở miệng: “Sở cô nương đã đồng ý ở lại, vậy Thanh Trúc viện tiếp tục canh giữ. Lưu huynh, người của Thanh Bình Môn có thể ở lại chăm sóc, nhưng không được tự ý ra khỏi khu vực đã định. Chuyện Tôn Bách chết, ta sẽ cho người tra. Nếu chứng minh có người cố ý vu oan Thanh Bình Môn, Minh Kiếm Sơn Trang sẽ trả lại trong sạch cho các vị.”

Lưu Kính sắc mặt khó coi, nhưng Sở Uyển Ninh đã lùi, ông ta cũng không thể tiếp tục làm ầm. Người Thanh Bình Môn đỡ Sở Uyển Ninh trở về Thanh Trúc viện. Trước khi đi, nàng bỗng quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ly. Ánh mắt nàng không còn yếu mềm như trước, mà có một tia lạnh rất sâu.

Thẩm Thanh Ly nhìn lại nàng, khóe môi cong lên rất nhẹ.

Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh bỗng thấp giọng hỏi: “Đệ đang vui?”

“Vui.” Thẩm Thanh Ly đáp rất thẳng. “Nàng sợ rồi.”

“Ừ.”

“Người sợ sẽ làm sai.” Thẩm Thanh Ly nhìn bóng lưng Sở Uyển Ninh biến mất sau cửa viện. “Nàng đã quen dùng dáng vẻ yếu thế để khiến người khác bảo vệ mình. Nhưng khi phát hiện ngay cả người sau lưng cũng có thể giết mình, nàng sẽ bắt đầu tự bảo vệ. Một khi nàng tự bảo vệ, sẽ để lộ thứ nàng giấu.”

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Đệ định ép nàng tự cứu mình?”

“Đúng.” Thẩm Thanh Ly nói. “A Nhạn chưa chắc biết nhiều. Tôn Bách đã chết. Người áo xám bị chúng ta giấu đi, tạm thời chưa thể đưa ra. Muốn tìm thêm dấu vết, phải khiến Sở Uyển Ninh động.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Ta phối hợp với đệ.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn, ánh mắt hơi sáng. “Huynh không cảm thấy ta thủ đoạn sao?”

“Đối phó người muốn hại đệ, thủ đoạn một chút rất tốt.” Hạ Vân Thiên đáp. “Nếu đệ không đủ thủ đoạn, ta mới lo.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một lúc, bỗng nhẹ nhàng kéo tay áo hắn. Động tác rất nhỏ, chỉ như một cái chạm thoáng qua giữa tiền viện còn nhiều người, nhưng Hạ Vân Thiên lập tức cúi mắt nhìn y. Thẩm Thanh Ly không nói gì, chỉ dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay hắn, rồi buông ra.

Hạ Vân Thiên hiểu đó là một lời đáp lại.

Không cần nói thích, cũng không cần nắm tay trước mặt mọi người. Chỉ một cái chạm nhẹ, đã đủ khiến tim hắn mềm xuống.

Sau khi đám người tản đi, Hạ Chấn Nam giữ Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly lại chính đường. Triệu trưởng lão cũng đi cùng, vẻ mặt vẫn nặng nề vì cái chết của Tôn Bách. Đợi cửa đóng lại, Hạ Chấn Nam mới nhìn hai người trước mặt.

“Chuyện đêm qua gặp Mộ Kinh Hàn, các con còn giấu gì?”

Hạ Vân Thiên không bất ngờ. “Chúng con bị tử sĩ áo xám phục kích. Bắt được thủ lĩnh, người này chưa chết.”

Triệu trưởng lão lập tức ngẩng đầu. “Chưa chết? Vừa rồi con nói đã chết…”

“Trong chính đường khi ấy có nhiều người, con không thể nói thật.” Hạ Vân Thiên nhìn Hạ Chấn Nam. “Phụ thân, trong sơn trang có người truyền tin ra ngoài. Trước khi tìm ra người đó, càng ít người biết thủ lĩnh áo xám còn sống càng tốt.”

Hạ Chấn Nam nhìn hắn thật lâu. “Ngay cả ta cũng giấu?”

Hạ Vân Thiên chắp tay, giọng bình tĩnh: “Không phải không tin phụ thân. Là sợ lời nói lọt ra ngoài từ nơi phụ thân không ngờ đến. Nếu phụ thân trách phạt, con nhận.”

Hạ Chấn Nam không nói gì ngay.

Nếu là trước kia, ông có lẽ sẽ giận vì nhi tử tự ý quyết định việc lớn. Nhưng những chuyện liên tiếp mấy ngày nay đã chứng minh Hạ Vân Thiên không còn là thiếu niên chỉ biết cầm kiếm đứng ngoài sáng. Hắn suy nghĩ sâu hơn, hành sự thận trọng hơn, thậm chí dám giấu cả ông để giữ người sống trong tay. Điều này khiến Hạ Chấn Nam vừa không quen, vừa không thể không thừa nhận hắn đã trưởng thành.

“Người đang ở đâu?” Hạ Chấn Nam hỏi.

“Một nơi an toàn dưới chân núi, do Lâm Việt canh giữ.”

“Có khai gì chưa?”

“Chưa kịp thẩm sâu.” Hạ Vân Thiên nói. “Nhưng trên người hắn có dấu mây cuộn. Đây không phải thế lực giang hồ bình thường. Ngoài ra, chúng con tìm được nửa miếng phù gỗ Tĩnh Tâm viện trên người hắn.”

Triệu trưởng lão sắc mặt lập tức khó coi. “Phù gỗ?”

Hạ Vân Thiên lấy miếng phù ra, đặt lên bàn. “Vật này quá rõ, có thể là cố ý dẫn chúng ta nghi ngờ Tĩnh Tâm viện. Nhưng Tôn Bách thật sự liên quan đến mật đạo và dược phòng, nên không thể bỏ qua.”

Triệu trưởng lão cầm miếng phù, tay run lên. “Đây đúng là phù gỗ của Tĩnh Tâm viện. Nhưng mấy ngày trước, Tôn Bách từng nói phù cũ nứt, xin lão phu đổi cái mới. Lão phu lúc ấy bận việc, bảo hắn tự lấy một miếng dự phòng trong tủ. Nếu hắn lấy hai miếng…”

Ông nói đến đây, mặt càng trắng.

Thẩm Thanh Ly hỏi: “Tủ đựng phù gỗ còn ai có thể mở?”

Triệu trưởng lão đáp: “Ta, Tôn Bách, và hai đệ tử phụ trách tuần tra đêm.”

Hạ Vân Thiên nhìn Trình Túc bên cạnh. “Tra hai đệ tử đó. Đừng bắt người trước, chỉ xem đêm qua và sáng nay họ ở đâu, gặp ai, có dấu bùn trên giày hay không.”

Trình Túc lĩnh mệnh rời đi.

Hạ Chấn Nam nhìn Thẩm Thanh Ly. “Thanh Ly, con thấy chuyện này nên xử lý thế nào?”

Triệu trưởng lão hơi ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên Hạ Chấn Nam trực tiếp hỏi ý Thẩm Thanh Ly trước mặt trưởng lão. Thẩm Thanh Ly cũng hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

“Trang chủ hỏi con, con nói thẳng.” Y chắp tay, giọng rõ ràng. “Hiện tại có ba chuyện phải làm. Thứ nhất, giữ Sở Uyển Ninh ở lại, nhưng không ép quá mạnh. Nàng đã bắt đầu sợ người sau lưng, nếu ép quá mức, nàng có thể tự hủy đường lui hoặc lại dùng khổ nhục kế. Thứ hai, tìm Tôn Bách đã gặp ai trước khi chết, đặc biệt là người từ dược phòng và Tàng Kiếm đường. Thứ ba, âm thầm đưa tin giả ra ngoài rằng chúng ta tin Tĩnh Tâm viện có vấn đề, để xem ai sẽ nhân cơ hội đẩy Triệu trưởng lão vào tội.”

Triệu trưởng lão cau mày. “Lấy lão phu làm mồi?”

Thẩm Thanh Ly nhìn ông, không né tránh. “Trưởng lão không muốn?”

“Không phải không muốn.” Triệu trưởng lão hừ lạnh. “Lão phu chỉ không thích bị một đứa nhỏ tính toán.”

Thẩm Thanh Ly khẽ cười. “Vậy con nói rõ trước mặt trưởng lão, không tính là tính toán sau lưng.”

Triệu trưởng lão bị câu này làm nghẹn, sau đó tức đến bật cười. “Miệng lưỡi đúng là không tha người.”

Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh, giọng rất tự nhiên: “Đệ ấy nói có lý.”

Triệu trưởng lão nhìn hắn, chỉ cảm thấy thiếu chủ nhà mình hiện tại đã hoàn toàn không còn thuốc chữa. Chỉ cần Thẩm Thanh Ly nói, hắn liền cảm thấy có lý. Nhưng nghĩ lại, lời này đúng là có lý, ông lại không thể phản bác. Cuối cùng Triệu trưởng lão chỉ vỗ bàn: “Được! Nếu có kẻ muốn đẩy Tĩnh Tâm viện của lão phu vào tội, lão phu làm mồi một lần thì sao? Nhưng Thẩm Thanh Ly, nếu ngươi tính sai, lão phu sẽ bắt ngươi chép quy củ sơn trang ba trăm lần.”

Hạ Vân Thiên lập tức nói: “Con chép thay đệ ấy.”

Chính đường yên lặng.

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn, không nhịn được cười. “Hạ Vân Thiên, huynh nghiêm túc chút.”

“Ta rất nghiêm túc.” Hạ Vân Thiên đáp. “Vai đệ dễ mỏi.”

Triệu trưởng lão tức đến đứng dậy, phất tay áo đi ra ngoài. “Không nhìn nổi nữa!”

Ngay cả Hạ Chấn Nam cũng khẽ nhíu mày, nhưng lần này ông không mắng. Có lẽ ông cũng nhìn ra, trong mấy ngày hỗn loạn này, chính sự thân mật tự nhiên giữa hai người lại khiến Hạ Vân Thiên ổn định hơn. Trước kia hắn giống một thanh kiếm được đặt trong vỏ danh dự, sắc nhưng quá lạnh. Hiện tại hắn vẫn sắc, nhưng vì có người trước mắt mà biết mềm lại đúng lúc.

Đợi Triệu trưởng lão rời đi, Hạ Chấn Nam mới trầm giọng nói: “Vân Thiên, con ở lại. Thanh Ly, con ra ngoài trước.”

Hạ Vân Thiên lập tức nhìn về phía phụ thân. Thẩm Thanh Ly lại đưa tay nhẹ chạm vào cổ tay hắn, ý bảo không cần căng thẳng. Y hành lễ với Hạ Chấn Nam, rồi xoay người đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Hạ Vân Thiên, y nói rất khẽ: “Ta ở ngoài đợi huynh.”

Chỉ một câu ấy đã khiến ánh mắt Hạ Vân Thiên dịu xuống. “Được.”

Cửa chính đường khép lại.

Hạ Chấn Nam nhìn nhi tử, im lặng hồi lâu mới nói: “Con thật sự đã nghĩ kỹ?”

Hạ Vân Thiên biết ông hỏi không chỉ về chuyện điều tra, mà là chuyện Thẩm Thanh Ly. Hắn đứng thẳng, giọng không chút do dự: “Nghĩ kỹ rồi.”

“Thanh Ly là nam tử.”

“Con biết.”

“Nó liên quan đến Dạ Vũ Lâu.”

“Con biết.”

“Thân thế của nó không đơn giản. Sau này nếu sự thật bị kéo ra, có thể ảnh hưởng đến Minh Kiếm Sơn Trang.”

“Con cũng biết.”

Hạ Chấn Nam nhìn hắn, ánh mắt nặng như núi. “Biết hết mà vẫn muốn đứng bên nó?”

Hạ Vân Thiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào phụ thân. “Vâng.”

Hạ Chấn Nam trầm mặc rất lâu. Gương mặt nghiêm nghị của ông dưới ánh sáng trong chính đường có thêm vài phần mệt mỏi mà bình thường ít để lộ. Ông từng nghĩ nhi tử mình sẽ trở thành trang chủ đời tiếp theo, cầm kiếm Hàn Tự, đứng giữa võ lâm, cưới một nữ tử môn đăng hộ đối, giữ danh tiếng Minh Kiếm Sơn Trang vững như núi. Ông chưa từng nghĩ người khiến Hạ Vân Thiên quyết liệt đến vậy lại là đứa trẻ năm xưa phu nhân ông ôm về trong đêm mưa.

“Con có biết năm đó vì sao mẫu thân con nhất quyết đưa Thanh Ly về không?” Hạ Chấn Nam bỗng hỏi.

Hạ Vân Thiên tim khẽ động. “Vì phụ mẫu Thanh Ly là bằng hữu cũ của mẫu thân?”

“Không chỉ vậy.” Hạ Chấn Nam nhìn về phía ngoài cửa, như nhìn qua rất nhiều năm cũ. “Mẫu thân của Thanh Ly tên Thẩm Ninh Sơ, từng là người cứu mạng mẫu thân con. Phụ thân nó là Thẩm Hoài Nguyệt, tiền lâu chủ Dạ Vũ Lâu. Năm đó Dạ Vũ Lâu xảy ra biến cố, Thẩm Hoài Nguyệt bị nhiều thế lực truy sát. Trước khi chết, ông ấy gửi Thanh Ly đến chỗ mẫu thân con, chỉ cầu một điều: để đứa trẻ ấy sống như người bình thường.”

Hạ Vân Thiên siết tay.

Dù đã biết phần lớn từ kiếp trước, khi nghe phụ thân chính miệng nói ra, lòng hắn vẫn trầm xuống. Thẩm Thanh Ly là con của tiền lâu chủ Dạ Vũ Lâu. Một khi chuyện này bị võ lâm biết, những kẻ từng tham gia biến cố năm đó tuyệt đối sẽ không để y sống yên.

Hạ Chấn Nam tiếp tục: “Mẫu thân con thương Thanh Ly, cũng áy náy vì không cứu được Thẩm Ninh Sơ. Bà ấy dặn ta, dù sau này bà không còn, cũng phải để Thanh Ly ở sơn trang bình an lớn lên. Ta đã làm theo. Nhưng Vân Thiên, bình an và đứng bên con dưới ánh mắt võ lâm là hai chuyện khác nhau.”

Hạ Vân Thiên thấp giọng: “Con hiểu.”

“Không, con chưa hiểu hết.” Hạ Chấn Nam nhìn hắn. “Nếu chỉ là con thích một nam tử, ta có thể giận, có thể không chấp nhận ngay, nhưng đó vẫn là chuyện trong nhà. Nhưng nếu người đó là Thẩm Thanh Ly, chuyện này sẽ không chỉ là tình cảm. Nó liên quan đến Dạ Vũ Lâu, án cũ, chính tà, thậm chí cả những người năm xưa không muốn huyết mạch Thẩm gia còn sống.”

Hạ Vân Thiên nói: “Chính vì vậy, con càng không thể để đệ ấy một mình.”

Hạ Chấn Nam nhíu mày. “Con đang lấy tình cảm chống lại nguy hiểm.”

“Không.” Hạ Vân Thiên đáp. “Con dùng lựa chọn của mình để đối mặt nguy hiểm. Phụ thân, nếu năm xưa mẫu thân đưa Thanh Ly về là để đệ ấy sống, vậy hôm nay chúng ta càng không thể vì sợ phiền phức mà đẩy đệ ấy ra. Đệ ấy không phải tai họa của Minh Kiếm Sơn Trang. Tai họa là những kẻ muốn dùng thân thế của đệ ấy để hại người.”

Hạ Chấn Nam nhìn hắn thật lâu.

“Con giống mẫu thân con.” Ông bỗng nói.

Hạ Vân Thiên hơi khựng lại.

Hạ Chấn Nam nhắm mắt trong thoáng chốc, giọng trầm xuống: “Năm đó bà ấy cũng nói như vậy. Bà ấy nói một đứa trẻ không nên trở thành tội lỗi chỉ vì sinh ra trong Thẩm gia. Ta nói giữ nó lại sẽ khiến Minh Kiếm Sơn Trang gặp họa, bà ấy nói nếu sơn trang ngay cả một đứa trẻ cũng không dám bảo vệ, vậy cái gọi là chính đạo chỉ là trò cười.”

Trong lòng Hạ Vân Thiên bỗng đau âm ỉ. Hắn từng được mẫu thân dạy kiếm, dạy lễ, dạy làm người. Nhưng sau khi mẫu thân mất, hắn càng ngày càng bị danh tiếng và trách nhiệm đè nặng, cuối cùng quên mất điều bà từng bảo vệ nhất không phải thanh danh, mà là một trái tim không hổ thẹn với người trước mắt.

“Phụ thân.” Hạ Vân Thiên chậm rãi quỳ một gối xuống. “Con biết đường này khó đi. Nhưng con không muốn làm người cả đời không phụ thiên hạ, cuối cùng lại phụ người bên cạnh mình.”

Hạ Chấn Nam nhìn hắn, ánh mắt đột nhiên chấn động.

Câu nói ấy quá nặng. Nặng đến mức không giống lời một người trẻ tuổi nói vì tình cảm nhất thời. Hạ Chấn Nam không biết vì sao nhi tử mình bỗng có ánh mắt như từng đi qua một đời rất dài, nhưng ông có thể nhìn ra Hạ Vân Thiên không phải đang mê muội. Hắn tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào.

“Đứng lên đi.” Hạ Chấn Nam nói sau một lúc lâu. “Ta không đồng ý, nhưng trước mắt cũng không ngăn. Con muốn đứng bên Thanh Ly, vậy chứng minh cho ta thấy con có thể bảo vệ nó mà không làm hại chính mình, cũng không làm hại sơn trang.”

Hạ Vân Thiên cúi đầu. “Con sẽ chứng minh.”

Ra khỏi chính đường, Hạ Vân Thiên thấy Thẩm Thanh Ly đang đứng dưới gốc lê ngoài sân. Ánh chiều rơi qua kẽ lá, phủ lên vai áo xanh của y một lớp sáng dịu. Y không hỏi hắn và phụ thân nói gì, chỉ nhìn thấy hắn bước ra liền đi tới.

“Bị mắng không?” Thẩm Thanh Ly hỏi.

Hạ Vân Thiên nhìn y, lòng mềm xuống. “Không.”

“Không bị phạt chép gia quy?”

“Chưa.”

“Vậy tiếc thật.” Thẩm Thanh Ly cười nhẹ. “Ta còn muốn xem Hạ thiếu chủ chép thay ta ba trăm lần quy củ sơn trang.”

Hạ Vân Thiên bước đến trước mặt y, tự nhiên nắm lấy bàn tay có ngón tay bị băng lại của y. “Nếu đệ muốn xem, ta có thể chép.”

Thẩm Thanh Ly nhìn tay mình bị hắn nắm, không rút ra. “Ta không muốn huynh mệt.”

Hạ Vân Thiên khẽ cười. “Vậy không chép.”

Thẩm Thanh Ly ngước mắt nhìn hắn. “Trang chủ nói gì với huynh?”

Hạ Vân Thiên im lặng một lát, rồi đáp: “Nói về phụ mẫu đệ.”

Ánh mắt Thẩm Thanh Ly hơi đổi.

Hạ Vân Thiên nắm tay y chặt hơn một chút. “Ta chưa thể nói hết nếu chưa hỏi ý phụ thân, nhưng ông ấy thừa nhận mẫu thân đệ từng cứu mẫu thân ta. Ông ấy cũng nói năm đó mẫu thân ta đưa đệ về sơn trang là vì muốn đệ sống bình an.”

Thẩm Thanh Ly im lặng.

Đây không phải toàn bộ sự thật, nhưng chỉ vài câu đã đủ khiến lòng y chấn động. Từ nhỏ y đã biết phụ mẫu mình không đơn giản, cũng biết Hạ phu nhân đối với mình không chỉ là thương xót con của bằng hữu. Nhưng chính miệng nghe chuyện mẫu thân mình từng cứu mẫu thân Hạ Vân Thiên, cảm giác vẫn khác. Hóa ra giữa y và Hạ Vân Thiên không chỉ có những năm tháng lớn lên cùng nhau, mà còn có ân tình của đời trước quấn vào vận mệnh hai người từ rất sớm.

“Bình an…” Thẩm Thanh Ly khẽ nói. “Nhưng hình như ta không đi được con đường bình an đó.”

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Không đi được cũng không sao. Ta đi đường khác cùng đệ.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn rất lâu, bỗng nhẹ nhàng cười. “Hôm nay huynh nói quá nhiều lời dễ nghe rồi.”

“Đệ chán nghe?”

“Không.” Y bước gần hơn một chút, giọng thấp xuống. “Ta chỉ sợ mình quen mất.”

Hạ Vân Thiên cúi mắt nhìn y. “Vậy cứ quen.”

Thẩm Thanh Ly không đáp, chỉ chậm rãi dựa trán vào ngực hắn một chút. Động tác ấy rất nhẹ, nhanh chóng rời ra, nhưng Hạ Vân Thiên vẫn như bị cả mùa xuân cũ đập vào lòng. Hắn muốn ôm y, nhưng nơi này là trước chính đường, đệ tử còn qua lại. Cuối cùng hắn chỉ nâng tay, chạm rất nhẹ lên tóc y.

“Thanh Ly.” Hắn khẽ gọi.

“Ừ?”

“Đợi chuyện trước mắt qua đi, ta đưa đệ đến từ đường gặp mẫu thân.”

Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên nói: “Bà ấy nhất định cũng muốn thấy đệ hiện tại.”

Mắt Thẩm Thanh Ly hơi đỏ lên, nhưng y rất nhanh cúi xuống che đi. Một lúc lâu sau, y mới khẽ đáp: “Được.”

Ngay lúc ấy, Trình Túc vội vàng chạy tới, phá vỡ khoảnh khắc yên tĩnh hiếm có. Hắn hành lễ, giọng căng thẳng: “Thiếu chủ, tra được rồi. Trong hai đệ tử giữ chìa khóa tủ phù gỗ, có một người tên Chu Thành biến mất. Người này trước đây thường phụ trách việc dưới núi, hôm qua còn là người đi hỏi thăm tiệm rèn ở Lạc Hà trấn.”

Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đồng thời ngẩng đầu.

Chu Thành.

Người từng mang tin từ tiệm rèn về, nói ngân phiếu liên quan đến Thanh Bình Môn.

Nếu hắn có vấn đề, vậy tin tức tiệm rèn cũng có thể bị động tay chân.

Trình Túc tiếp tục nói, sắc mặt càng khó coi: “Ngoài ra, trong phòng Chu Thành tìm được một bản vẽ mật đạo Minh Kiếm Sơn Trang. Trên bản vẽ có đánh dấu một chỗ… là viện của Thẩm công tử.”

Thẩm Thanh Ly ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Hạ Vân Thiên nắm chặt tay y, giọng trầm đến đáng sợ: “Đưa ta xem.”

(Hết chương 10)

← Trước
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0