Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

Dưới Ánh Trăng Có Người Đợi Ta

Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm

Chương 1: Kiếp Sau Nguyện Không Gặp Lại Chương 2: Người Dưới Hiên Xưa Chương 3: Dấu Máu Ở Khe Núi Chương 4: Người Sống Sót Cuối Cùng Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch Chương 6: Tên Người Trong Thư Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm Chương 8: Đánh Xong Rồi Hôn Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm

Ba ngày trước giờ hẹn, Minh Kiếm Sơn Trang yên tĩnh đến khác thường.

Sau khi Sở Uyển Ninh bị phát hiện giấu ngân châm, Thanh Trúc viện bị canh giữ nghiêm ngặt. Người của Thanh Bình Môn ngoài mặt không còn làm ầm như đêm trước, nhưng sắc mặt ai nấy đều khó coi, trong lời nói cũng nhiều thêm vài phần gai góc. Lưu Kính sai người truyền thư về Thanh Bình Môn, nói Sở Uyển Ninh bị nghi ngờ vô cớ, nha hoàn thân cận bị giam giữ, Minh Kiếm Sơn Trang không nể tình nghĩa hai phái. Hạ Chấn Nam biết chuyện nhưng không ngăn, chỉ lệnh cho người theo dõi đường truyền thư, xem lá thư ấy đi đến đâu, có rẽ sang tay người khác hay không.

Hạ Vân Thiên thì gần như không rời khỏi chủ viện.

Ban ngày hắn tra những người từng ra vào ngoại viện trước đêm A Nhạn lẻn vào nhà kho, đối chiếu sổ thuốc Thanh Trúc viện dùng trong nửa tháng qua, lại cho người kiểm tra nơi mua bán Xích Tủy Đằng ở mấy trấn quanh Lạc Hà. Đến đêm, hắn cùng Thẩm Thanh Ly xem lại từng dòng tin tức được đưa về, tách thứ thật khỏi thứ giả, tách trùng hợp khỏi dấu vết cố ý che giấu. Mọi chuyện rối rắm như sợi tơ ướt mưa, nếu kéo sai một sợi, cả búi sẽ siết chặt vào cổ người điều tra.

Thẩm Thanh Ly lại không hề mất kiên nhẫn.

Y ngồi bên án thư, tay áo xanh nhạt phủ qua cổ tay, đầu ngón tay cầm bút son khoanh lại ba chỗ trên bản đồ Lạc Hà trấn. Hạ Vân Thiên đứng sau y, nhìn ánh nến rơi trên hàng mi y, trong lòng có cảm giác rất kỳ lạ. Trước kia, hắn từng cho rằng Thẩm Thanh Ly nên sống an ổn trong sơn trang, tránh xa đao kiếm và tranh chấp. Nhưng khi thật sự nhìn y xử lý những tin tức này, hắn mới biết y vốn sinh ra không phải để bị nhốt trong một tiểu viện yên tĩnh. Thẩm Thanh Ly có sự nhạy bén của người từng sống giữa bóng tối, có sự bình tĩnh của người đã quen đối mặt nguy hiểm, cũng có sự sắc bén khiến kẻ khác không dám xem thường.

Y càng được tin tưởng, càng tỏa sáng.

Mà ánh sáng ấy không giống ánh mặt trời rực rỡ của danh môn chính đạo, mà giống ánh trăng lạnh rơi trên lưỡi dao, đẹp, sáng, nhưng không hề yếu mềm.

“Huynh nhìn ta gần nửa canh giờ rồi.” Thẩm Thanh Ly không ngẩng đầu, giọng vẫn bình thản. “Nếu ta viết sai một chữ, có phải huynh định thay ta sửa luôn không?”

Hạ Vân Thiên hoàn hồn. “Ta chỉ đang nghĩ.”

“Nghĩ gì?”

“Nghĩ trước kia ta thật sự nhìn đệ quá ít.”

Ngòi bút trong tay Thẩm Thanh Ly khựng lại rất nhẹ. Y ngẩng đầu nhìn hắn, dưới ánh nến, đôi mắt y có chút ý cười nhưng cũng có chút bất đắc dĩ. “Hạ Vân Thiên, mấy ngày nay huynh nói những lời như vậy hơi nhiều.”

“Đệ không thích nghe?”

“Không phải.” Thẩm Thanh Ly đặt bút xuống. “Ta chỉ sợ huynh cứ tự trách mãi, rồi một ngày nào đó không phân biệt được mình đang thích ta, hay đang muốn bù cho ta.”

Hạ Vân Thiên im lặng.

Đây là câu hỏi Thẩm Thanh Ly đã đặt xuống giữa hai người từ rất sớm, chỉ là không dùng lời gay gắt để ép hắn trả lời. Y thông minh, cũng thẳng thắn với tình cảm của mình. Y chấp nhận sự quay đầu của Hạ Vân Thiên, vui vì được bảo vệ, tham luyến từng chút dịu dàng hắn trao, nhưng y không mù quáng. Y nhìn ra trong mắt hắn có đau lòng, có áy náy, có một thứ mất mát nặng đến mức không hợp lý. Chính vì nhìn ra, y mới luôn tự nhắc mình không nên chìm quá nhanh.

Nhưng y càng nhắc, Hạ Vân Thiên lại càng đau.

Bởi vì ban đầu hắn thật sự quay đầu vì hối hận. Nếu không có vực Vô Hồi, nếu không tận mắt nhìn Thẩm Thanh Ly chết trong lòng mình, hắn có lẽ vẫn sẽ tiếp tục trốn tránh rất lâu. Sự thật này khiến hắn không có tư cách lập tức nói tình cảm của mình đã sạch sẽ không lẫn áy náy. Nhưng sau khi sống lại, từng ngày nhìn thấy Thẩm Thanh Ly còn sống, nhìn thấy y sắc bén, dịu dàng, kiêu ngạo, biết trêu chọc, biết mềm lòng, biết thẳng thắn nói yêu mình, hắn đã không còn chỉ muốn bù đắp.

Hắn muốn người này.

Không phải cái bóng của kiếp trước, không phải sinh mạng hắn đã đánh mất, mà là Thẩm Thanh Ly đang ngồi trước mặt hắn, còn có thể nhướng mày hỏi hắn có phải nhìn đủ chưa.

Hạ Vân Thiên đi đến bên bàn, cúi đầu nhìn y. “Ta hiện tại chưa thể nói mình không còn áy náy. Trước kia ta làm sai, chuyện đó không thể chỉ vì ta muốn quên mà biến mất. Nhưng Thanh Ly, ta muốn bù cho đệ không phải vì thương hại. Ta đau lòng vì từng làm đệ đau, nhưng ta cũng rung động vì chính con người đệ hiện tại.”

Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên nói tiếp, giọng thấp mà chậm: “Đệ không cần tin ngay. Ta sẽ chứng minh. Nhưng nếu đệ hỏi ta hiện tại muốn gì, ta có thể nói rõ với đệ. Ta muốn ở bên đệ, muốn nhìn đệ cười, muốn cùng đệ tra những chuyện đệ muốn tra, cũng muốn khi người khác nhắc đến đệ, ta có tư cách nói đệ là người của ta.”

Thẩm Thanh Ly siết nhẹ ngón tay.

Lời cuối cùng kia quá thẳng, thẳng đến mức vành tai y lập tức nóng lên. Nhưng y không né tránh. Y đã nói mình sẽ nắm lấy, sẽ muốn nhiều hơn, vậy lúc Hạ Vân Thiên thật sự đưa thứ y muốn đến trước mặt, y không muốn giả vờ mình không động lòng.

“Người của huynh?” Thẩm Thanh Ly chậm rãi hỏi. “Hạ thiếu chủ, lời này nếu truyền ra ngoài, ngày mai cả sơn trang đều sẽ nói ta mê hoặc huynh đến thần trí không rõ.”

Hạ Vân Thiên đáp: “Không phải đệ mê hoặc ta.”

“Vậy là gì?”

“Là ta cam tâm tình nguyện.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một lát, bỗng bật cười, nhưng cười xong lại cúi đầu cầm bút lên, như muốn che đi đôi mắt đang sáng quá rõ. “Được rồi, đừng nói nữa. Nói nữa ta thật sự không xem tin tức được.”

Hạ Vân Thiên nhìn vành tai đỏ lên của y, đáy mắt dịu xuống. Hắn không tiếp tục ép y, chỉ ngồi xuống bên cạnh, cùng y xem lại bản đồ. Hai người nói đến chuyện chính rất nhanh lại nghiêm túc. Mật thư từ người Hạ Vân Thiên gửi đi chưa hồi đáp, nhưng tin từ Dạ Vũ Lâu đã đưa về thêm một lần. Ba tháng trước, quả thật có người mượn danh Mộ Kinh Hàn xuất hiện ở vùng Lạc Hà, nhưng người đó không vào thẳng tiêu cục mà thông qua một thương nhân họ Tề để truyền lời. Thương nhân kia sau đó rời trấn đi về phía tây nam, trùng với nơi có Xích Tủy Đằng.

Thẩm Thanh Ly khoanh tròn tên người kia. “Tề Vọng. Người này trước kia buôn dược liệu, sau vì nợ cờ bạc mà bán sạch gia sản. Hai năm gần đây bỗng phất lên, đi lại giữa Thanh Bình Môn, Lạc Hà trấn và vùng tây nam. Nếu Xích Tủy Đằng thật sự từ hắn mà ra, hắn chính là mắt xích quan trọng.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Nhưng hắn đã rời Lạc Hà, trước mắt chưa chắc tìm được.”

“Không cần tìm ngay.” Thẩm Thanh Ly nói. “Ba ngày sau nếu gặp được Mộ Kinh Hàn, ông ấy hẳn biết nhiều hơn. Người dám mượn danh ông ấy làm việc, Dạ Vũ Lâu sẽ không bỏ qua.”

Nhắc đến Mộ Kinh Hàn, giọng y bình tĩnh hơn rất nhiều, giống như tin tưởng người kia nhất định có năng lực xé mở lớp sương mù này. Hạ Vân Thiên nghe ra, trong lòng lại có chút chua xót rất nhỏ. Lần này hắn không phủ nhận. Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lập tức mang theo ý cười.

“Lại ghen?”

Hạ Vân Thiên im lặng một lát. “Một chút.”

Thẩm Thanh Ly cười đến vai khẽ run. “Vân Thiên ca ca, huynh thật sự càng ngày càng thành thật.”

Tiếng “Vân Thiên ca ca” này được y gọi trong lúc cười, mềm hơn bình thường rất nhiều. Hạ Vân Thiên nhìn y, trong lòng bỗng nóng lên rồi lại đau xuống. Hắn đã đánh mất tiếng gọi này quá lâu. Mỗi lần nghe lại, hắn đều như nhặt được một mảnh đời cũ mà mình từng tự tay đánh rơi.

Thẩm Thanh Ly nhận ra ánh mắt hắn lại nặng xuống, lập tức thu ý cười. “Ta không trêu huynh nữa.”

Hạ Vân Thiên khẽ lắc đầu. “Đệ có thể trêu.”

“Ta sợ trêu nữa, huynh lại nhìn ta như sắp khóc.”

“Ta không khóc.”

“Ừ, Hạ thiếu chủ không khóc.” Thẩm Thanh Ly chống cằm nhìn hắn, cố ý nói chậm, “Hạ thiếu chủ chỉ nhìn ta bằng ánh mắt làm ta mềm lòng thôi.”

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Vậy đệ mềm lòng thêm một chút được không?”

Thẩm Thanh Ly bị hỏi đến nghẹn lời. Một lúc sau, y mới nghiêng mặt đi, giọng nhỏ hơn: “Đã mềm rồi.”

Nến trong thư phòng khẽ nổ một tiếng. Đêm ngoài cửa sổ vẫn lạnh, nhưng trong phòng lại có hơi ấm chậm rãi lan ra. Hạ Vân Thiên không tiếp tục nói những lời khiến y mất tự nhiên nữa, chỉ rót thêm trà nóng, đặt chén bên tay y. Thẩm Thanh Ly nhận lấy uống một ngụm, vị trà hơi đắng, nhưng vì bên cạnh có đĩa mứt quả hắn chuẩn bị sẵn, y bỗng cảm thấy vị đắng này cũng đáng yêu hơn bình thường một chút.

Hai ngày sau đó, Thanh Trúc viện bị khóa chặt như một chiếc lồng son.

Sở Uyển Ninh dưỡng thương trong phòng, ngoài mặt yếu ớt không tranh, nhưng người của Thanh Bình Môn không ngừng tìm cách truyền tin ra ngoài. Ba phong thư bị chặn ở cửa núi, một nha hoàn khác muốn nhân lúc đưa thuốc rời viện cũng bị Trình Túc bắt lại. A Nhạn bị giam riêng, ban đầu còn một mực nhận tội thay chủ, nhưng khi biết Sở Uyển Ninh không xin gặp nàng nữa, tinh thần dần dao động. Thẩm Thanh Ly không vội thẩm thêm. Y chỉ sai người mỗi ngày đưa cho A Nhạn một bát thuốc an thần, một phần cơm nóng, và một câu giống nhau: Sở cô nương hôm nay vẫn khỏe.

Đến ngày thứ ba, A Nhạn cuối cùng không chịu nổi.

Nàng yêu cầu gặp Hạ Vân Thiên, nhưng khi Hạ Vân Thiên đến, Thẩm Thanh Ly cũng đi cùng. A Nhạn vừa thấy y thì sắc mặt hơi đổi, rõ ràng sợ y hơn sợ Hạ Vân Thiên. Căn phòng giam nhỏ không tối tăm, thậm chí còn khá sạch sẽ. Hạ Vân Thiên không dùng hình, cũng không để người nhục mạ nàng. Nhưng chính sự yên tĩnh ấy lại khiến A Nhạn càng bất an. Nàng không biết bên ngoài ra sao, không biết Sở Uyển Ninh có định cứu mình hay không, càng không biết mình sẽ bị bỏ đến khi nào.

Thẩm Thanh Ly ngồi xuống trước mặt nàng, đặt một chén trà lên bàn. “A Nhạn cô nương muốn nói rồi?”

A Nhạn cắn môi. “Ta muốn gặp tiểu thư.”

“Không được.”

“Vậy ta không nói gì cả.”

Thẩm Thanh Ly cười nhẹ. “Ngươi không nói cũng được. Dù sao hiện tại chúng ta đã có mảnh ngọc, tử sĩ, chìa khóa nhà kho, ngân châm trong tay áo Sở Uyển Ninh, còn có lời Đường Kính trước khi chết. Ngươi có nhận hay không, Sở Uyển Ninh cũng không còn sạch như trước. Thứ duy nhất ngươi có thể đổi, chẳng qua là mạng của chính mình.”

A Nhạn sắc mặt trắng đi. “Các ngươi… các ngươi hứa sẽ tha mạng cho ta?”

“Ta không hứa.” Thẩm Thanh Ly đáp rất thẳng. “Mạng người Lạc Hà tiêu cục không thể vì ngươi khóc vài tiếng mà bỏ qua. Nhưng nếu ngươi nói thật, ít nhất ta có thể bảo đảm ngươi sẽ được xét đúng tội mình làm, không phải gánh thay những thứ Sở Uyển Ninh muốn đẩy lên đầu ngươi.”

A Nhạn run lên. “Tiểu thư không đẩy ta…”

“Vậy vì sao nàng không xin gặp ngươi nữa?” Thẩm Thanh Ly hỏi. “Ngươi bị giam ba ngày, nàng thương ngươi như vậy, lại chưa từng hỏi ngươi ăn gì, thương ở đâu, có bị dùng hình hay không. A Nhạn, người muốn giữ ngươi sống sẽ không yên lặng như vậy.”

A Nhạn bật khóc. “Ngươi đừng nói nữa.”

Thẩm Thanh Ly không ép tiếp, chỉ ngồi đó chờ. Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh, nhìn y từng chút phá vỡ phòng tuyến của A Nhạn, trong lòng có cảm giác phức tạp. Thẩm Thanh Ly sắc bén, thậm chí có thể nói là tàn nhẫn khi cần. Nhưng sự tàn nhẫn của y không vô cớ, cũng không lấy việc giày vò người khác làm vui. Y chỉ nhìn thẳng vào điểm yếu của đối phương, rồi dùng cách nhanh nhất khiến người kia không thể tiếp tục trốn.

Kiếp trước, có phải y cũng từng dùng những thủ đoạn như vậy thay hắn xử lý những nguy hiểm trong bóng tối không?

Hạ Vân Thiên siết nhẹ tay.

A Nhạn khóc hồi lâu, cuối cùng khàn giọng nói: “Ta chỉ biết một phần. Chuyện Lạc Hà tiêu cục, đúng là tiểu thư bảo ta đưa thư. Nhưng tiểu thư nói đó chỉ là thư nhờ tiêu cục đổi tuyến đường, vì nàng nghe nói đường cũ có cướp. Ta không biết sẽ có sát thủ, thật sự không biết.”

Thẩm Thanh Ly hỏi: “Lệnh bài Thanh Bình Môn là ai đưa cho ngươi?”

“Là Lưu sư thúc.” A Nhạn thấp giọng. “Ông ấy nói đi lại bên ngoài dùng lệnh bài dễ hơn, không ai dám làm khó. Nhưng thư là tiểu thư tự tay viết, sau đó dùng sáp phong lại. Ta không biết trong đó viết gì.”

Hạ Vân Thiên ánh mắt lạnh xuống. “Tử sĩ áo đen đêm đó thì sao?”

A Nhạn lắc đầu rất nhanh. “Ta không biết hắn là ai. Đêm lẻn vào nhà kho, ta chỉ nghe người trong viện nói Đường Kính còn sống, để lại vật chứng. Tiểu thư lúc đó mới tỉnh, nghe xong rất hoảng, bảo ta nhất định phải tìm xem vật chứng là gì. Nàng nói nếu bị người khác lấy được, Thanh Bình Môn sẽ xong. Ta sợ quá nên đi. Nhưng người áo đen không phải ta gọi. Ta vừa vào nhà kho, hắn đã đến.”

Thẩm Thanh Ly nhìn nàng. “Sở Uyển Ninh có biết hắn sẽ đến không?”

A Nhạn im lặng.

Thẩm Thanh Ly nói: “Nghĩ kỹ rồi đáp. Ngươi nói dối lúc này không cứu được nàng, chỉ hại ngươi.”

A Nhạn cắn môi đến bật máu, cuối cùng run giọng nói: “Ta không biết. Nhưng khi ta rời viện, tiểu thư đưa cho ta một viên thuốc, bảo nếu gặp nguy hiểm thì bóp nát. Ta chưa kịp dùng, người áo đen đã xuất hiện.”

“Thuốc đâu?”

“Bị… bị ta giấu trong giày.”

Hạ Vân Thiên lập tức cho người lấy giày của nàng kiểm tra. Quả nhiên trong lớp đế giày có một viên thuốc nhỏ màu nâu đỏ bọc trong sáp. Thẩm Thanh Ly chỉ nhìn một cái đã nhận ra: “Dẫn Hồn Hương. Bóp nát ra sẽ có mùi rất nhạt, người bình thường không ngửi thấy rõ, nhưng sát thủ được huấn luyện có thể lần theo mùi này tìm đến.”

A Nhạn nghe vậy, sắc mặt hoàn toàn không còn huyết sắc. “Tiểu thư… tiểu thư nói đó là thuốc phòng thân.”

Thẩm Thanh Ly nhìn nàng, giọng nhạt đi: “Nàng nói gì ngươi cũng tin, cho nên nàng mới dám dùng ngươi.”

A Nhạn ngồi bệt xuống đất, không khóc nổi nữa.

Hạ Vân Thiên thu viên thuốc lại, nói với Trình Túc bên ngoài: “Canh chừng nàng, không để bất kỳ ai tiếp xúc. Lời nàng vừa nói ghi lại, để nàng ký tên điểm chỉ.”

A Nhạn hoảng loạn ngẩng đầu. “Nếu ta ký, tiểu thư sẽ giết ta.”

Hạ Vân Thiên lạnh nhạt nói: “Nếu ngươi không ký, người chết sẽ là ngươi.”

A Nhạn run rẩy nhìn hắn, cuối cùng cúi đầu bật khóc. Thẩm Thanh Ly đứng dậy rời khỏi phòng giam, Hạ Vân Thiên đi theo. Ra đến hành lang, y bỗng dừng bước, dựa nhẹ vào lan can.

Hạ Vân Thiên lập tức hỏi: “Mệt?”

“Không mệt.” Thẩm Thanh Ly nói xong, thấy ánh mắt hắn liền sửa lại, “Có một chút. Nhưng không phải thân thể mệt, là trong lòng hơi chán.”

Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh y. “Vì A Nhạn?”

“Ừ. Nàng không vô tội, nhưng cũng đáng thương.” Thẩm Thanh Ly nhìn khoảng sân nhỏ ngoài hành lang. “Ta không thích người quá trung thành đến mức không còn đầu óc. Sở Uyển Ninh bảo nàng đi, nàng liền đi. Bảo nàng nhận, nàng liền nhận. Đến cuối cùng, nàng phát hiện mình chỉ là quân cờ bị bỏ lại, nhưng vẫn không thể lập tức hận chủ tử của mình.”

Hạ Vân Thiên nghe vậy, tim chợt đau.

Thẩm Thanh Ly nói A Nhạn, nhưng hắn lại nghĩ đến kiếp trước. Khi ấy Thẩm Thanh Ly có phải cũng từng vì hắn mà đi vào những nơi nguy hiểm, vì hắn mà nhận những hiểu lầm không nên nhận, vì hắn mà đặt mình vào vị trí có thể bị bỏ lại bất cứ lúc nào. Chỉ là Thẩm Thanh Ly khác A Nhạn. Y không ngu muội, không bị lợi dụng mà không biết. Y biết rất rõ, nhưng vẫn tự mình chọn.

Chính vì vậy mới càng đau.

“Thanh Ly.” Hạ Vân Thiên thấp giọng gọi.

Thẩm Thanh Ly quay đầu. “Sao vậy?”

“Sau này đừng vì ta mà đặt mình vào hiểm cảnh một mình.”

Thẩm Thanh Ly hơi khựng lại, rồi cười: “Hạ Vân Thiên, câu này của huynh không hợp lý lắm. Người tối nay muốn theo ta đến miếu Sơn Thần chẳng phải là huynh sao? Nếu có nguy hiểm, chúng ta đều ở trong đó.”

“Ta nói là một mình.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên nói rất chậm: “Nếu là hiểm cảnh không thể tránh, ta đi cùng đệ. Nhưng đừng giấu ta, cũng đừng thay ta gánh trước. Ta không cần đệ đứng trong tối vì ta dọn sạch tất cả nguy hiểm.”

Thẩm Thanh Ly nhíu mày nhẹ. “Huynh vì chuyện Lạc Hà tiêu cục nên nghĩ nhiều?”

“Ừ.”

“Ta không yếu đến mức làm một chút chuyện đã cần huynh đau lòng như vậy.”

“Ta biết.” Hạ Vân Thiên nhìn y. “Nhưng biết đệ mạnh, không có nghĩa là ta có thể yên tâm để đệ đau.”

Thẩm Thanh Ly bỗng im lặng.

Một lúc lâu sau, y mới nhẹ giọng nói: “Ta hiểu. Sau này nếu vì huynh làm chuyện gì nguy hiểm, ta nói với huynh trước.”

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Không phải vì ta mới nói. Vì đệ cũng là người cần được bảo vệ.”

Thẩm Thanh Ly cụp mắt, khóe môi hơi cong nhưng không cười rõ. “Biết rồi. Vân Thiên ca ca càng ngày càng dài dòng.”

Hạ Vân Thiên nghe tiếng gọi ấy, lòng mềm xuống. “Chỉ dài dòng với đệ.”

Thẩm Thanh Ly tai lại nóng lên, lập tức đi về phía trước. “Đi thôi. Tối nay còn phải xuống núi, đừng để Mộ Kinh Hàn đợi lâu. Ông ấy ghét nhất người không đúng giờ.”

Hạ Vân Thiên đi theo, trong lòng yên tĩnh hơn một chút. Dù chỉ là một lời hứa nhỏ, nhưng đối với hắn đã là bước tiến. Kiếp trước, Thẩm Thanh Ly giấu quá nhiều, hắn lại không hỏi. Đời này hắn phải học cách hỏi, còn y cũng đang học cách nói. Chỉ cần còn có thể nói với nhau, rất nhiều đường sẽ không đi đến tận cùng như trước nữa.

Đêm xuống rất nhanh.

Giờ Hợi vừa qua, Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly thay y phục tối màu, lặng lẽ rời khỏi Minh Kiếm Sơn Trang bằng cửa phụ phía đông. Họ không mang theo nhiều người, chỉ để Lâm Việt và Trình Túc dẫn một đội nhỏ đi vòng đường khác, cách xa nửa dặm để tiếp ứng. Hạ Vân Thiên biết Mộ Kinh Hàn không thích gặp quá nhiều người, càng không thích chính đạo bày trận quanh mình. Nhưng hắn cũng không thể thật sự chỉ cùng Thẩm Thanh Ly đến đó mà không chuẩn bị đường lui.

Đường núi về đêm lạnh hơn trong sơn trang. Trăng bị mây che, rừng cây hai bên tối sẫm, chỉ còn tiếng vó ngựa rất nhẹ trên đất ẩm. Đi được nửa đường, mưa bụi bắt đầu rơi. Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn trời, kéo mũ áo choàng lên. Hạ Vân Thiên nhìn y, lập tức đưa tay chỉnh mép áo che kín hơn một chút.

Thẩm Thanh Ly để mặc hắn chỉnh, chỉ nói: “Huynh như vậy, Mộ Kinh Hàn nhìn thấy nhất định sẽ càng không thích huynh.”

Hạ Vân Thiên hỏi: “Vì sao?”

“Ông ấy vốn cảm thấy người của Minh Kiếm Sơn Trang đều không đáng tin. Nếu thấy huynh đối với ta bỗng nhiên tốt như vậy, ông ấy chỉ nghĩ huynh có mưu đồ khác.”

“Hắn rất quan tâm đệ.”

“Ừ.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Ông ấy từng chịu ơn cha ta, sau khi cha mẹ ta mất, ông ấy luôn cảm thấy mình không bảo vệ tốt Thẩm gia. Nếu không phải phu nhân nhất quyết đưa ta vào Minh Kiếm Sơn Trang, ông ấy hẳn đã mang ta đi từ năm đó.”

Hạ Vân Thiên hỏi rất nhẹ: “Nếu năm đó hắn mang đệ đi, đệ có vui hơn không?”

Thẩm Thanh Ly nghiêng đầu nhìn hắn. “Nếu năm đó ta không đến Minh Kiếm Sơn Trang, sẽ không gặp huynh.”

Hạ Vân Thiên siết dây cương.

Thẩm Thanh Ly nhìn con đường mưa bụi phía trước, giọng rất bình thản: “Gặp huynh khiến ta đau lòng không ít, nhưng nếu hỏi ta có hối hận vì đến sơn trang không, ta không hối hận. Ít nhất hiện tại không hối hận.”

Hạ Vân Thiên nghẹn giọng: “Sau này cũng đừng hối hận.”

“Vậy phải xem huynh.”

“Ta sẽ cố.”

Thẩm Thanh Ly cười khẽ. “Huynh không cần lúc nào cũng nghiêm túc như đang lập lời thề. Ta nói xem huynh, không phải muốn ép huynh mỗi câu đều nặng như núi.”

Hạ Vân Thiên im lặng một lát, rồi nói: “Ta chỉ sợ nhẹ quá, đệ không tin.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn trong màn mưa bụi. Hắn mặc áo đen, khác hẳn dáng vẻ thiếu chủ áo trắng thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn y vẫn trầm tĩnh và cố chấp như cũ. Thẩm Thanh Ly bỗng đưa tay ra, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên mu bàn tay hắn đang cầm dây cương.

“Ta đang tin rồi.” Y nói. “Từng chút một.”

Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn y.

Thẩm Thanh Ly rút tay về trước khi hắn kịp nắm lấy, như thể vừa rồi chỉ là một cơn gió nhẹ lướt qua. Nhưng Hạ Vân Thiên vẫn cảm nhận được hơi ấm ngắn ngủi ấy, cũng nghe thấy tiếng tim mình chậm rãi rơi xuống nơi mềm nhất.

Miếu Sơn Thần ngoài Lạc Hà trấn nằm ở chân một ngọn núi thấp. Miếu đã bỏ hoang nhiều năm, mái ngói vỡ hơn nửa, tượng thần trong điện chính bong tróc sơn son, chỉ còn đôi mắt mờ mịt nhìn xuống người đến. Khi Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đến nơi, mưa bụi đã dày hơn. Trước miếu không có ánh đèn, chỉ có một chiếc ô giấy dầu màu đen đặt tựa bên cột đá, trên mặt ô vẽ một vầng trăng khuyết chìm trong màn mưa.

Thẩm Thanh Ly xuống ngựa, ánh mắt hơi đổi. “Ông ấy đến rồi.”

Hạ Vân Thiên cũng xuống ngựa, tay đặt trên chuôi kiếm, nhưng không rút ra. Hai người bước vào trong miếu. Bên trong tối hơn bên ngoài, chỉ có chút ánh trăng lạnh xuyên qua mái vỡ rơi xuống nền đất. Một người đàn ông mặc áo đen đứng trước tượng Sơn Thần, bóng lưng cao gầy, tóc buộc bằng dây đen, trên tay cầm một cây dù đã khép lại. Dù không quay đầu, quanh thân ông vẫn có khí thế lạnh lẽo khiến người ta không dám tùy tiện đến gần.

“Mộ thúc.” Thẩm Thanh Ly lên tiếng trước.

Người kia chậm rãi quay lại.

Mộ Kinh Hàn nhìn qua khoảng hơn ba mươi, gương mặt lạnh và sắc, đôi mắt đen như đáy giếng sâu. Ánh mắt ông trước tiên rơi trên người Thẩm Thanh Ly, xác nhận y không bị thương, sau đó mới chuyển sang Hạ Vân Thiên. Chỉ một ánh mắt, Hạ Vân Thiên đã cảm nhận được sự không thích gần như không che giấu.

“Mấy năm không gặp.” Mộ Kinh Hàn nhìn Thẩm Thanh Ly. “Ngươi vẫn thích tự đưa mình vào phiền phức.”

Thẩm Thanh Ly cười nhẹ. “Mộ thúc vừa gặp đã mắng ta sao?”

“Ta không mắng người chết.”

“Mộ thúc nói vậy không may mắn lắm.”

“Nếu ngươi còn biết hai chữ may mắn, đã không để thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang đi cùng.” Mộ Kinh Hàn lạnh nhạt nói xong, ánh mắt rơi lên Hạ Vân Thiên. “Hạ thiếu chủ, Dạ Vũ Lâu không chào đón người của Minh Kiếm Sơn Trang.”

Hạ Vân Thiên chắp tay. “Mộ lâu chủ.”

“Đừng gọi khách khí như vậy.” Mộ Kinh Hàn nói. “Ta đến gặp Thanh Ly, không phải đến gặp ngươi.”

Thẩm Thanh Ly hơi nhíu mày. “Mộ thúc.”

Hạ Vân Thiên lại không giận. Kiếp trước Mộ Kinh Hàn từng mắng hắn còn khó nghe hơn nhiều. Hắn biết người này thật lòng bảo vệ Thẩm Thanh Ly, cũng biết mình trong mắt ông không khác gì kẻ từng làm tổn thương y. Dù đời này Mộ Kinh Hàn chưa biết những chuyện kia, sự không thích dành cho Minh Kiếm Sơn Trang có lẽ đã tồn tại từ nhiều năm trước.

“Hôm nay ta đi cùng Thanh Ly, vì cái tên của Mộ lâu chủ đã bị người khác kéo vào vụ Lạc Hà tiêu cục.” Hạ Vân Thiên nói. “Nếu Mộ lâu chủ không muốn nói với ta, ta có thể đứng xa hơn. Nhưng chuyện liên quan đến an nguy của Thanh Ly, ta sẽ không rời đi.”

Mộ Kinh Hàn nhìn hắn, ánh mắt càng lạnh. “An nguy của Thanh Ly từ khi nào đến lượt ngươi quản?”

Không khí trong miếu lập tức căng lên.

Thẩm Thanh Ly bước lên nửa bước, vừa vặn đứng giữa hai người. “Mộ thúc, là ta để huynh ấy đi cùng.”

Mộ Kinh Hàn nhìn y. “Ngươi tin hắn?”

Thẩm Thanh Ly im lặng một lát, rồi đáp: “Ta đang thử tin.”

Câu này vừa ra, ánh mắt Mộ Kinh Hàn lập tức sâu hơn. Ông quá hiểu Thẩm Thanh Ly. Đứa trẻ năm đó được đưa đến Minh Kiếm Sơn Trang, nhìn qua ngoan ngoãn ít nói, thật ra từ nhỏ đã có chủ ý. Y có thể nói đang thử tin, nghĩa là trong lòng đã mềm hơn một nửa. Mộ Kinh Hàn không biết Hạ Vân Thiên dùng cách gì khiến y mềm lòng đến vậy, nhưng điều này hiển nhiên không khiến ông vui.

“Thử tin một người họ Hạ?” Mộ Kinh Hàn lạnh giọng. “Thanh Ly, ta từng nói với ngươi, Minh Kiếm Sơn Trang không phải nơi ngươi có thể gửi hết lòng mình.”

Thẩm Thanh Ly ánh mắt hơi trầm xuống. “Mộ thúc, ta biết mình đang làm gì.”

“Ngươi biết?” Mộ Kinh Hàn cười lạnh. “Nếu ngươi thật sự biết, mười ba tuổi đã nên theo ta rời khỏi sơn trang, không phải ở lại làm một thiếu gia trên danh nghĩa, còn trong lòng thì ngày ngày đi theo một người không biết quay đầu.”

Hạ Vân Thiên ngực nhói lên.

Thẩm Thanh Ly nhíu mày. “Mộ thúc.”

Mộ Kinh Hàn nhìn y, giọng lạnh nhưng không giấu được đau lòng: “Ta nói sai sao? Ngươi từ nhỏ đi sau hắn gọi Vân Thiên ca ca. Hắn luyện kiếm, ngươi đợi. Hắn xuống núi, ngươi lo. Hắn bị thương, ngươi đưa thuốc. Đến khi hắn biết tâm tư của ngươi, hắn định đẩy ngươi đến tiểu viện phía tây. Nếu không phải mấy ngày nay không biết vì sao hắn đổi ý, ngươi hiện tại còn đứng ở đây nói thử tin hắn sao?”

Trong miếu yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài mái vỡ.

Thẩm Thanh Ly không ngờ Mộ Kinh Hàn biết cả chuyện tiểu viện phía tây. Nhưng nghĩ lại cũng không lạ. Dạ Vũ Lâu đã có người âm thầm liên hệ với y, Mộ Kinh Hàn nếu thật sự quan tâm y, tất nhiên không thể không biết biến động trong sơn trang. Chỉ là những lời này bị nói trước mặt Hạ Vân Thiên, dù y không muốn tỏ ra yếu thế, trong lòng vẫn có chút khó xử.

Hạ Vân Thiên bước lên một bước.

Thẩm Thanh Ly theo bản năng muốn ngăn, nhưng Hạ Vân Thiên chỉ đứng bên cạnh y, không vượt qua y. Hắn nhìn Mộ Kinh Hàn, giọng trầm xuống: “Mộ lâu chủ nói không sai.”

Mộ Kinh Hàn nheo mắt.

Hạ Vân Thiên tiếp tục: “Trước kia là ta sai. Ta từng không dám đối mặt với tình cảm của Thanh Ly, từng nghĩ đẩy đệ ấy ra là cách tốt cho cả hai. Ta không phủ nhận.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên không nhìn y, bởi hắn sợ chỉ cần nhìn một cái, những ký ức nặng hơn hiện tại sẽ tràn ra. Hắn chỉ nói với Mộ Kinh Hàn, cũng như nói với chính mình: “Nhưng từ nay về sau, ta sẽ không đẩy đệ ấy đi nữa. Mộ lâu chủ không tin ta là phải. Ta không cầu ngài tin ngay, cũng không dùng vài câu để bảo ngài giao Thanh Ly cho ta. Ta chỉ nói rõ một điều, nếu sau này có người muốn hại đệ ấy, phải bước qua ta trước.”

Mộ Kinh Hàn nhìn hắn rất lâu, bỗng cười nhạt. “Lời này nghe hay. Người chính đạo các ngươi giỏi nhất nói lời nghe hay.”

Thẩm Thanh Ly thấp giọng: “Mộ thúc, chúng ta đến để nói chính sự.”

Mộ Kinh Hàn thu ánh mắt khỏi Hạ Vân Thiên, không tiếp tục châm chọc. Ông lấy từ tay áo ra một mảnh vải đen, ném lên bàn thờ phủ bụi trước tượng thần. Trên mảnh vải có thêu ký hiệu cánh chim gãy bằng chỉ xám bạc. Hạ Vân Thiên lập tức nhận ra ký hiệu giống trên vòng kim loại của tử sĩ.

“Ba tháng trước, có người dùng danh nghĩa của ta xuất hiện ở Lạc Hà trấn, gặp thương nhân dược liệu Tề Vọng.” Mộ Kinh Hàn nói. “Người đó không phải người của Dạ Vũ Lâu. Hắn dùng ám ký giả, lừa được đám ngoài nghề, nhưng không lừa được người trong lâu. Ta vốn định thả dây dài để xem hắn muốn làm gì, không ngờ hắn lại kéo Thanh Ly vào.”

Thẩm Thanh Ly hỏi: “Tề Vọng hiện ở đâu?”

“Chết rồi.”

Thẩm Thanh Ly ánh mắt lạnh xuống. “Khi nào?”

“Đêm qua.” Mộ Kinh Hàn nhìn y. “Chết ở khách điếm cách Lạc Hà trấn bốn mươi dặm. Trước khi chết, hắn đốt sạch sổ sách mang theo, nhưng người của ta nhặt được thứ này trong tro.”

Ông lại ném ra một mảnh đồng nhỏ bị cháy đen hơn nửa. Thẩm Thanh Ly cầm lên xem, thấy trên đó có một nửa dấu khắc hình hoa văn giống mây cuộn. Hạ Vân Thiên vừa nhìn thấy, ánh mắt lập tức trầm xuống.

Kiếp trước, hắn từng thấy dấu này.

Không phải ở Thanh Bình Môn, cũng không phải ở Dạ Vũ Lâu, mà trên mật lệnh của một thế lực trong triều đình từng âm thầm cấu kết với các môn phái võ lâm. Khi đó mọi thứ đã quá muộn, Minh Kiếm Sơn Trang bị vu oan, hắn bị đẩy thành kẻ cấu kết tà giáo, còn Sở Uyển Ninh đứng trong đám đông lạnh nhạt nhìn hắn. Dấu mây cuộn này chính là một trong những manh mối dẫn đến bàn tay phía sau, nhưng kiếp trước hắn tìm thấy nó sau khi Thẩm Thanh Ly đã chết.

Đời này, nó xuất hiện quá sớm.

Thẩm Thanh Ly nhận ra sắc mặt Hạ Vân Thiên thay đổi. “Huynh biết?”

Hạ Vân Thiên im lặng trong chớp mắt rồi nói: “Từng thấy trong hồ sơ cũ của phụ thân. Dấu này không thuộc môn phái giang hồ bình thường.”

Mộ Kinh Hàn nhìn hắn, ánh mắt sắc như dao. “Hạ thiếu chủ biết hơi nhiều.”

Hạ Vân Thiên không né tránh. “Muốn sống lâu, biết nhiều một chút không sai.”

Mộ Kinh Hàn lạnh nhạt nói: “Biết nhiều mà không bảo vệ được người bên cạnh, cũng vô dụng.”

Câu này đâm thẳng vào nơi đau nhất của Hạ Vân Thiên. Hắn im lặng, không phản bác.

Thẩm Thanh Ly nhíu mày. “Mộ thúc.”

“Được.” Mộ Kinh Hàn rốt cuộc thu lại mấy phần lạnh lẽo. “Dấu này ta chưa tra rõ, nhưng Tề Vọng trước khi chết từng gặp một người. Người kia mặc áo choàng xám, tay trái thiếu một ngón út. Hắn giao cho Tề Vọng một hộp thuốc, rất có thể là Xích Tủy Đằng. Sau đó Tề Vọng đến Lạc Hà tiêu cục, A Nhạn cũng xuất hiện ở đó. Sở Uyển Ninh không phải người đứng sau cùng, nàng nhiều nhất là người nối dây.”

Hạ Vân Thiên hỏi: “Người tay trái thiếu ngón út hiện ở đâu?”

Mộ Kinh Hàn nhìn hắn. “Đó là điều ta muốn hỏi các ngươi.”

Thẩm Thanh Ly ánh mắt khẽ đổi. “Ông ấy vào Minh Kiếm Sơn Trang?”

“Ba ngày trước, hắn từng xuất hiện dưới chân núi.” Mộ Kinh Hàn nói. “Sau đó biến mất. Nếu ta đoán không sai, hắn không vào bằng cổng chính, mà dùng thân phận khác lẫn vào nơi có thể tiếp xúc với Thanh Trúc viện hoặc ngoại viện.”

Hạ Vân Thiên lập tức nhớ đến những người gần đây ra vào sơn trang. Đại phu, người đưa thuốc, thương nhân giao than, đệ tử ngoại viện, cả người của Thanh Bình Môn. Nếu đối phương thật sự đã lẫn vào, vậy mọi bố trí trong sơn trang mấy ngày qua có thể đều nằm trong mắt hắn.

Thẩm Thanh Ly cũng nghĩ đến điểm này. Y nhìn Mộ Kinh Hàn. “Mộ thúc hẹn ta đến đây, ngoài chuyện nói những tin này, còn muốn làm gì?”

Mộ Kinh Hàn nhìn y, giọng trầm xuống: “Rời khỏi Minh Kiếm Sơn Trang.”

Không khí vừa dịu xuống lại lập tức căng lên.

Hạ Vân Thiên ngẩng mắt.

Thẩm Thanh Ly cũng nhíu mày. “Mộ thúc, hiện tại không phải lúc nói chuyện này.”

“Hiện tại chính là lúc.” Mộ Kinh Hàn lạnh giọng. “Có người đã dùng tên ta kéo Dạ Vũ Lâu vào, lại dùng Sở Uyển Ninh và Thanh Bình Môn kéo ngươi xuống. Tiếp theo chỉ cần thân phận của ngươi bị lộ, toàn bộ ánh mắt võ lâm sẽ rơi lên ngươi. Minh Kiếm Sơn Trang bảo vệ được ngươi sao?”

Hạ Vân Thiên nói: “Ta bảo vệ được.”

Mộ Kinh Hàn cười lạnh: “Bằng cái gì? Bằng thân phận thiếu chủ của ngươi, hay bằng cái gọi là chính đạo sẽ không vu oan người vô tội?”

Hạ Vân Thiên không đáp ngay.

Nếu là trước kia, hắn có lẽ sẽ nói Minh Kiếm Sơn Trang không sợ lời đồn, nói mình nhất định tra rõ chân tướng. Nhưng hắn đã sống qua một đời, biết lời đồn có thể giết người, biết chính đạo có thể vì tự bảo vệ mà đẩy người vô tội ra ngoài. Mộ Kinh Hàn hỏi rất sắc, nhưng không sai. Chỉ bằng một câu hắn bảo vệ được là không đủ.

Hắn nhìn Mộ Kinh Hàn, giọng trầm ổn hơn: “Bằng việc ta sẽ không để đệ ấy một mình đối mặt. Bằng việc nếu Minh Kiếm Sơn Trang không giữ được công bằng cho đệ ấy, ta sẽ đứng cùng đệ ấy rời khỏi Minh Kiếm Sơn Trang.”

Thẩm Thanh Ly đột nhiên quay đầu nhìn hắn.

Mộ Kinh Hàn ánh mắt cũng hơi đổi.

Hạ Vân Thiên nói tiếp: “Mộ lâu chủ có thể không tin. Nhưng lời này ta nói trước mặt ngài, cũng nói trước mặt Thanh Ly. Nếu thật có ngày Minh Kiếm Sơn Trang và Thanh Ly không thể cùng tồn tại, ta chọn Thanh Ly.”

Mưa ngoài miếu bỗng nặng hạt hơn, tiếng nước rơi qua mái vỡ xuống nền đất vang lên từng tiếng rõ ràng.

Thẩm Thanh Ly nhìn Hạ Vân Thiên, trong lòng như có một dòng nước nóng chậm rãi tràn qua. Y biết Hạ Vân Thiên đang thay đổi, biết hắn muốn đối tốt với mình, biết hắn đã nhiều lần đứng về phía y. Nhưng Minh Kiếm Sơn Trang là nơi hắn sinh ra, là danh dự, trách nhiệm, gốc rễ của hắn. Vậy mà hắn nói nếu có ngày phải chọn, hắn chọn y.

Thẩm Thanh Ly không phải người dễ tin lời thề. Nhưng câu này, y không thể không động lòng.

Mộ Kinh Hàn nhìn Hạ Vân Thiên rất lâu, ánh mắt vẫn lạnh, nhưng sự khinh miệt ban đầu đã nhạt đi một chút. “Lời ngươi nói hôm nay, ta nhớ.”

“Ta cũng nhớ.” Hạ Vân Thiên đáp.

Thẩm Thanh Ly hít nhẹ một hơi, ép cảm xúc trong lòng lắng xuống. “Mộ thúc, ta hiện tại không thể rời sơn trang. Nếu ta đi lúc này, chẳng khác nào chứng thực có người muốn che giấu thân phận. Hơn nữa A Nhạn còn chưa khai hết, Sở Uyển Ninh chưa bị kéo ra, người thiếu ngón út có thể đang ở trong sơn trang. Ta phải ở lại.”

Mộ Kinh Hàn cau mày. “Ngươi nhất định muốn ở lại vì hắn?”

“Không chỉ vì huynh ấy.” Thẩm Thanh Ly nhìn ông. “Cũng vì chính ta. Có người mượn tên của ông, mượn thân phận của ta, muốn dùng ta làm lưỡi dao đâm Hạ Vân Thiên và Minh Kiếm Sơn Trang. Nếu ta đi, bọn họ vẫn sẽ tiếp tục dùng cái tên Thẩm Thanh Ly để đặt điều. Ta không muốn cả đời bị người khác đẩy đi như vậy.”

Mộ Kinh Hàn nhìn y, trong mắt có chút bất đắc dĩ rất sâu.

Đứa trẻ năm đó thật sự đã lớn rồi. Không còn là đứa bé bốn tuổi được đưa vào sơn trang trong đêm mưa, cũng không còn là thiếu niên mười ba tuổi lặng lẽ hỏi cha mẹ ta rốt cuộc chết thế nào. Thẩm Thanh Ly hiện tại đã có lựa chọn của mình. Y có thể yêu Hạ Vân Thiên, nhưng không phải chỉ vì tình yêu mà ở lại. Y muốn tự tay kéo những kẻ dùng tên mình ra khỏi bóng tối.

Mộ Kinh Hàn cuối cùng nói: “Ba ngày. Trong ba ngày tới, ta sẽ ở gần Lạc Hà trấn. Nếu ngươi đổi ý, để lại ám ký ở miếu này.”

Thẩm Thanh Ly gật đầu. “Ta biết.”

“Còn ngươi.” Mộ Kinh Hàn nhìn Hạ Vân Thiên. “Nếu ngươi lại khiến nó bị thương vì ngươi, ta sẽ tự tay đưa nó đi. Khi đó, dù ngươi quỳ trước Dạ Vũ Lâu, ta cũng không cho ngươi gặp nó.”

Hạ Vân Thiên cổ họng nghẹn lại, nhưng vẫn chậm rãi gật đầu. “Sẽ không có ngày đó.”

Mộ Kinh Hàn không đáp nữa. Ông cầm dù, xoay người bước vào màn mưa ngoài miếu. Chỉ chớp mắt, bóng áo đen đã biến mất giữa rừng cây, giống như chưa từng xuất hiện.

Trong miếu chỉ còn Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly.

Mưa rơi qua mái vỡ, từng giọt rơi xuống nền đất cũ. Thẩm Thanh Ly đứng trước bàn thờ phủ bụi, nhìn mảnh đồng cháy đen trong tay, một lúc lâu không nói. Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh y, cũng không thúc. Hắn biết cuộc gặp này đối với Thẩm Thanh Ly không nhẹ nhàng. Mộ Kinh Hàn là trưởng bối, là người biết thân thế y, cũng là người muốn kéo y rời khỏi hắn. Nhưng y đã chọn ở lại.

Hạ Vân Thiên không biết mình có xứng đáng với lựa chọn ấy không.

Nhưng hắn sẽ dùng cả đời để xứng đáng.

“Vừa rồi lời huynh nói là thật sao?” Thẩm Thanh Ly bỗng hỏi.

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Lời nào?”

“Nếu Minh Kiếm Sơn Trang và ta không thể cùng tồn tại, huynh chọn ta.”

“Thật.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn. “Huynh biết câu đó nặng đến mức nào không?”

“Biết.”

“Trang chủ nghe thấy sẽ tức giận.”

“Ta sẽ tự nói với phụ thân khi đến lúc.”

“Người đời sẽ mắng huynh vì tư tình mà bỏ đại nghĩa.”

“Đại nghĩa không nên cần hy sinh đệ để thành toàn.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn rất lâu, bỗng cười khẽ. “Hạ Vân Thiên, huynh thật sự khiến ta không còn cách nào giữ mình tỉnh táo.”

Hạ Vân Thiên bước đến gần y. “Vậy đừng giữ nữa.”

Thẩm Thanh Ly hơi ngẩng đầu. Trong miếu hoang tối mờ, ánh trăng bị mưa che khuất, chỉ có chút sáng lạnh rơi trên mặt hai người. Khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức Thẩm Thanh Ly có thể nghe thấy hơi thở của Hạ Vân Thiên. Y biết bọn họ còn chưa đến lúc nói yêu trọn vẹn, biết phía trước vẫn còn rất nhiều nguy hiểm. Nhưng lúc này, khi Hạ Vân Thiên đứng trước mặt y, nói một cách bình tĩnh rằng đại nghĩa không nên cần hy sinh y để thành toàn, Thẩm Thanh Ly bỗng không muốn tiếp tục lùi.

Y yêu người này lâu như vậy.

Bây giờ người này đang đi về phía y.

Vì sao y không thể bước tới?

Thẩm Thanh Ly đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo trước ngực Hạ Vân Thiên. Hạ Vân Thiên cứng người, ánh mắt lập tức tối xuống nhưng vẫn không động. Thẩm Thanh Ly nhìn dáng vẻ nhẫn nại ấy, trong lòng vừa mềm vừa buồn cười.

“Huynh căng thẳng gì vậy?” Y hỏi khẽ.

Hạ Vân Thiên khàn giọng: “Sợ đường đột.”

“Ta nắm áo huynh trước.”

“Ừ.”

“Vậy không tính huynh đường đột.”

Hạ Vân Thiên nhìn y, tay chậm rãi nâng lên, cuối cùng đặt nhẹ lên eo y. Lực tay hắn rất cẩn thận, như đang hỏi, cũng như sợ y đổi ý. Thẩm Thanh Ly không tránh, ngược lại kéo hắn gần hơn một chút. Hạ Vân Thiên hô hấp khẽ loạn. Trong khoảnh khắc này, hắn không nghĩ đến kiếp trước, không nghĩ đến vực Vô Hồi, không nghĩ đến máu và hối hận. Hắn chỉ nhìn thấy Thẩm Thanh Ly còn sống đứng trước mặt mình, chủ động kéo hắn lại gần.

Hắn cúi đầu rất chậm.

Thẩm Thanh Ly không nhắm mắt ngay. Y nhìn Hạ Vân Thiên đến gần, nhìn sự trân trọng gần như đau đớn trong mắt hắn, trái tim cũng theo đó mềm đi. Đến khi hơi thở của hai người chạm vào nhau, y mới khẽ khép mắt.

Nhưng nụ hôn chưa kịp rơi xuống.

Một tiếng xé gió lạnh lẽo bỗng phá mưa lao đến từ cửa miếu.

Hạ Vân Thiên gần như lập tức ôm Thẩm Thanh Ly xoay người. Mũi tên đen sát qua vai hắn, cắm phập vào thân tượng Sơn Thần phía sau. Tiếng gỗ mục vỡ ra vang lên khô khốc. Cùng lúc đó, ngoài miếu vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, ít nhất hơn mười người đang áp sát.

Thẩm Thanh Ly ánh mắt lạnh đi, đoản nhận trong tay trượt ra khỏi tay áo. “Có phục kích.”

Hạ Vân Thiên rút Hàn Tự kiếm, đứng chắn nửa bước trước người y nhưng không che hết đường ra tay của y. “Đi cửa sau.”

Thẩm Thanh Ly nhìn mũi tên trên tượng thần, bỗng nói: “Không phải nhắm vào ta.”

Hạ Vân Thiên lập tức hiểu. Mũi tên vừa rồi nếu muốn giết Thẩm Thanh Ly, góc bắn không đúng. Nó nhằm vào vị trí Hạ Vân Thiên vừa đứng. Người tới muốn giết hắn, hoặc ít nhất muốn ép hắn bị thương ở đây. Nếu Hạ Vân Thiên chết hoặc trọng thương trong lúc gặp Mộ Kinh Hàn, Dạ Vũ Lâu và Thẩm Thanh Ly sẽ lập tức bị kéo vào.

Ngoài miếu, một giọng khàn khàn vang lên giữa tiếng mưa.

“Hạ thiếu chủ cấu kết Dạ Vũ Lâu, đêm khuya gặp riêng yêu nhân. Chứng cứ rõ ràng, còn không chịu bó tay?”

Thẩm Thanh Ly cười lạnh. “Đến nhanh thật.”

Hạ Vân Thiên nhìn màn mưa ngoài cửa, ánh mắt lạnh như kiếm. “Xem ra trong sơn trang thật sự có người báo tin.”

Tiếng binh khí rút ra vang lên ngoài miếu. Những bóng người áo xám xuất hiện trong màn mưa, trên cổ tay đều có ký hiệu cánh chim gãy. Hạ Vân Thiên nắm chặt kiếm, nhưng lần này trong lòng không còn hoảng loạn như kiếp trước. Bên cạnh hắn, Thẩm Thanh Ly cũng đứng vững, ánh mắt sáng và sắc, không hề có ý định lùi ra sau.

Y nói sẽ không đứng yên đợi.

Hắn cũng nói sẽ đi cùng y.

Mưa đêm phủ xuống miếu hoang. Sát cơ bốn phía dần khép lại.

Thẩm Thanh Ly nghiêng đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Hạ Vân Thiên, xem ra đêm nay không hôn được rồi.”

Hạ Vân Thiên nắm kiếm, giọng thấp mà chắc: “Vậy đánh xong rồi hôn.”

Thẩm Thanh Ly ngẩn ra, rồi bật cười trong tiếng mưa.

“Được.”

(Hết chương 7)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0