Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

Dưới Ánh Trăng Có Người Đợi Ta

Chương 6: Tên Người Trong Thư

Chương 1: Kiếp Sau Nguyện Không Gặp Lại Chương 2: Người Dưới Hiên Xưa Chương 3: Dấu Máu Ở Khe Núi Chương 4: Người Sống Sót Cuối Cùng Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch Chương 6: Tên Người Trong Thư Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm Chương 8: Đánh Xong Rồi Hôn Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Chương 6: Tên Người Trong Thư

Phong thư của Đường Kính nằm trong tay Hạ Vân Thiên, vết máu khô trên mép giấy dưới ánh đèn hành lang hiện ra màu nâu sẫm. Chữ viết trên đó run rẩy, nhiều chỗ mực nhòe đi vì hơi ẩm, nhưng ba chữ Mộ Kinh Hàn lại rõ ràng đến chói mắt. Cái tên ấy giống như một lưỡi câu đột ngột móc vào thân phận của Thẩm Thanh Ly, kéo tất cả những bí mật y cẩn thận giấu nhiều năm ra gần hơn với ánh sáng.

Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh hắn, sắc mặt đã khôi phục bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại lạnh hơn vừa rồi rất nhiều. Y không sợ bị người khác biết mình có liên quan đến Dạ Vũ Lâu, chỉ là chưa phải lúc. Một khi cái tên Mộ Kinh Hàn xuất hiện trong vụ Lạc Hà tiêu cục, chuyện sẽ không còn chỉ là A Nhạn, Sở Uyển Ninh hay Thanh Bình Môn nữa. Nếu có người cố ý mượn danh Dạ Vũ Lâu để giao dịch với tiêu cục, vậy mục đích không chỉ là giết Hạ Vân Thiên, mà còn là đẩy nghi ngờ về phía y.

Hạ Vân Thiên gấp phong thư lại, giọng trầm xuống: “Tin này còn có ai biết?”

Đệ tử đưa thư cúi đầu đáp: “Chỉ có Lâm sư huynh, thuộc hạ và thiếu chủ. Lâm sư huynh đã đưa mẫu thân Đường Kính đến một viện nhỏ dưới chân núi tạm lánh, không đưa thẳng vào sơn trang vì sợ bị người chú ý. Phong thư này cũng được bọc trong áo cũ giấu dưới tượng Phật, chưa có ai khác chạm vào.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Làm tốt. Ngươi lui xuống trước, bảo Lâm Việt canh người cho kỹ. Không có lệnh của ta, không cho bất kỳ ai gặp mẫu thân Đường Kính.”

Đệ tử lĩnh mệnh rời đi.

Hành lang lại yên tĩnh. Xa xa Thanh Trúc viện vẫn đèn đuốc sáng trưng, người của Thanh Bình Môn còn đang qua lại lo cho thương thế của Sở Uyển Ninh. Nhưng bên này, gió đêm thổi qua tán trúc, âm thanh xào xạc khiến không khí lạnh hơn vài phần. Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ly, thấy y đang nhìn phong thư trong tay mình, ánh mắt sâu đến mức như có bóng đêm lặng lẽ phủ xuống.

“Thanh Ly.” Hắn gọi.

Thẩm Thanh Ly hoàn hồn, khóe môi hơi cong nhưng không có ý cười. “Huynh muốn hỏi ta về Mộ Kinh Hàn?”

“Ta muốn nghe đệ nói, nhưng không ép.” Hạ Vân Thiên đáp. “Nếu hiện tại không tiện, chúng ta về chủ viện trước.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một lát, rồi cười khẽ. “Huynh thật sự học được cách không ép ta rồi.”

“Ta vốn nên học từ lâu.”

Câu này khiến nụ cười trên môi Thẩm Thanh Ly hơi khựng. Y nhìn Hạ Vân Thiên, đáy mắt lại hiện lên chút mơ hồ quen thuộc. Từ hôm qua đến giờ, Hạ Vân Thiên thỉnh thoảng sẽ nói những câu giống như từng bỏ lỡ y rất lâu, từng hối hận rất nhiều. Thẩm Thanh Ly không hiểu nguồn gốc của những lời ấy. Nhưng hắn đã nói không ép, y cũng không muốn ép hắn giải thích ngay.

“Về chủ viện đi.” Thẩm Thanh Ly nói. “Chuyện này không thích hợp nói ngoài hành lang.”

Hạ Vân Thiên gật đầu, đi bên cạnh y. Lần này hắn không cố ý đi trước, cũng không để y đi sau. Hai người sóng vai qua con đường lát đá dẫn về chủ viện. Trong sơn trang đang có nhiều người thức trắng vì chuyện A Nhạn và Sở Uyển Ninh, ánh mắt âm thầm nhìn về phía họ không ít. Có tò mò, có nghi ngờ, có kinh ngạc, cũng có vài phần không tán thành khó giấu. Thẩm Thanh Ly nhận ra, nhưng chỉ bình thản đi tiếp. Hắn đã quen bị nhìn như vậy. Từ sau khi tâm tư với Hạ Vân Thiên bị phát hiện, hắn đã chuẩn bị phải đối mặt với những ánh mắt này.

Nhưng hôm nay khác một chút.

Bởi vì Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh y.

Khi có một đệ tử lén nhìn y rồi lập tức cúi đầu, Hạ Vân Thiên bỗng dừng chân, quay sang nhìn người nọ. Đệ tử kia giật mình, vội vàng hành lễ. Hạ Vân Thiên không trách mắng, chỉ lạnh nhạt nói: “Nếu rảnh đến mức đứng đây nhìn người khác, sáng mai đến Hàn Sơn đài luyện thêm hai canh giờ.”

Đệ tử sắc mặt tái đi. “Vâng, thiếu chủ.”

Thẩm Thanh Ly đợi đi xa hơn mới nghiêng đầu nhìn hắn. “Huynh không cần làm vậy. Bọn họ muốn nhìn thì cứ để nhìn.”

“Ta không cấm bọn họ nhìn.” Hạ Vân Thiên nói. “Nhưng ta phải để bọn họ biết nhìn đệ bằng ánh mắt khiến đệ khó chịu thì phải trả giá.”

Thẩm Thanh Ly khẽ cười. “Ta chưa nói mình khó chịu.”

“Ta khó chịu.”

Thẩm Thanh Ly ngẩn ra.

Hạ Vân Thiên nhìn thẳng phía trước, giọng rất bình tĩnh: “Đệ bị nhìn bằng ánh mắt như vậy, ta khó chịu.”

Thẩm Thanh Ly bỗng không biết nên đáp thế nào. Hắn vốn đã chuẩn bị vài câu nhẹ nhàng để nói mình không yếu ớt đến mức bị vài ánh mắt làm đau, nhưng Hạ Vân Thiên không nói vì y khó chịu, mà nói chính hắn khó chịu. Câu này không phải thương hại, cũng không phải che chở quá mức. Nó giống một thứ cảm xúc rất tự nhiên: người mình để ý bị người khác nhìn sai, trong lòng hắn không vui.

Thẩm Thanh Ly kéo nhẹ áo ngoài Hạ Vân Thiên vẫn khoác trên vai mình, khóe môi cong lên. “Hạ Vân Thiên, huynh thật sự càng ngày càng biết khiến ta vui.”

Hạ Vân Thiên bước chân hơi chậm lại. “Vậy vui thêm một chút.”

“Không được.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Vui nhiều quá dễ mất tỉnh táo.”

“Ở trước mặt ta, đệ không cần lúc nào cũng tỉnh táo.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt mềm đi. “Nhưng ta thích huynh, vốn đã không đủ tỉnh táo rồi.”

Hạ Vân Thiên im lặng.

Một câu nói nhẹ nhàng như vậy, lại khiến hắn đau đến gần như không dám thở mạnh. Thẩm Thanh Ly đời này không có ký ức kiếp trước, nên y vẫn có thể nói thích hắn bằng giọng nửa thật nửa trêu. Nhưng Hạ Vân Thiên nhớ rất rõ, cũng chính người này từng dùng chút hơi thở cuối cùng nói kiếp này yêu huynh đã đủ. Tình cảm mà y cho là không đủ tỉnh táo ấy, kiếp trước đã đốt sạch một đời của y.

Đời này, hắn không thể chỉ nhận.

Hắn phải trả lại bằng cả đời mình.

Trở về thư phòng chủ viện, Hạ Vân Thiên cho người dâng trà nóng rồi lui hết ra ngoài. Thẩm Thanh Ly ngồi xuống bên bàn, đặt phong thư trước mặt. Ánh nến rơi lên gương mặt y, làm vẻ lạnh lùng ban nãy dịu đi một chút. Hắn nhìn ba chữ Mộ Kinh Hàn trong thư, hồi lâu mới mở miệng.

“Mộ Kinh Hàn là chủ nhân hiện tại của Dạ Vũ Lâu.”

Hạ Vân Thiên ngồi đối diện, không lộ vẻ bất ngờ quá mức. “Ta từng nghe danh.”

“Huynh từng nghe đến mức nào?”

“Hắn từng là người bên cạnh tiền lâu chủ Dạ Vũ Lâu, sau biến cố nhiều năm trước mới tiếp quản Dạ Vũ Lâu. Người này hành tung bí ẩn, tính tình lạnh, không dễ tin ai, cũng không dễ bị người khác mượn danh.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt có chút nghiền ngẫm. “Một thiếu chủ chính đạo lại biết khá rõ về Dạ Vũ Lâu.”

Hạ Vân Thiên hơi khựng lại. Hắn biết không ít vì kiếp trước sau khi thân phận Thẩm Thanh Ly bị kéo ra, hắn đã tra rất nhiều chuyện liên quan đến Dạ Vũ Lâu. Nhưng những điều đó không thể nói. Hắn chỉ đáp: “Minh Kiếm Sơn Trang từng thu thập tin tức các thế lực lớn trong giang hồ. Dạ Vũ Lâu là tổ chức tình báo, tất nhiên không thể hoàn toàn không biết.”

Thẩm Thanh Ly không truy hỏi, chỉ chậm rãi gõ đầu ngón tay lên mặt bàn. “Mộ Kinh Hàn không phải người dễ để lộ tên. Nếu thật là ông ấy làm, Đường Kính sẽ không thể nghe thấy ba chữ này. Nếu không phải ông ấy, vậy có hai khả năng. Một là có người trong Dạ Vũ Lâu phản bội, dùng danh nghĩa của ông ấy để làm việc. Hai là người ngoài cố ý mượn danh Mộ Kinh Hàn để kéo ta và Dạ Vũ Lâu vào chuyện này.”

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Đệ thiên về khả năng nào?”

“Khả năng thứ hai.” Thẩm Thanh Ly đáp rất nhanh. “Người trong Dạ Vũ Lâu muốn làm việc xấu sẽ không ngu đến mức dùng tên Mộ Kinh Hàn. Cái tên ấy trong lâu còn đáng sợ hơn lệnh bài. Nếu bị ông ấy biết, chết còn dễ chịu hơn sống.”

Hạ Vân Thiên nhíu mày. “Đệ rất tin hắn?”

Thẩm Thanh Ly ngước mắt nhìn hắn, sau đó bỗng cười. “Huynh ghen à?”

Hạ Vân Thiên khựng lại.

Thẩm Thanh Ly chỉ thuận miệng trêu, nhưng thấy hắn thật sự im lặng, nụ cười trên môi lại sâu thêm một chút. Y chống cằm, cố ý nói chậm: “Mộ Kinh Hàn là người đưa tin cho ta từ năm ta mười ba tuổi. Ông ấy biết cha mẹ ta là ai, biết ta vì sao được đưa vào Minh Kiếm Sơn Trang, cũng biết rất nhiều chuyện mà ngay cả trang chủ cũng chưa chắc muốn nói rõ với ta. Nếu nói trên đời này ta có thể tin vài người, ông ấy nhất định tính một người.”

Hạ Vân Thiên nghe từng chữ, trong lòng không khỏi nặng xuống. Hắn biết Mộ Kinh Hàn đối với Thẩm Thanh Ly không giống người ngoài. Kiếp trước sau khi Thẩm Thanh Ly chết, hắn từng gặp Mộ Kinh Hàn một lần. Người đàn ông ấy mặc áo đen đứng trong mưa, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh đến tận xương, chỉ nói một câu: Hạ Vân Thiên, ngươi khiến người duy nhất còn sống của Thẩm gia chết vì ngươi, ngươi xứng đáng bị chôn cùng y.

Khi ấy Hạ Vân Thiên không phản bác được.

Đời này, nghĩ đến Thẩm Thanh Ly từ mười ba tuổi đã nhận tin của Mộ Kinh Hàn, nhận sự chỉ dẫn của ông ta, biết thân thế từ một người khác chứ không phải từ hắn, trong lòng Hạ Vân Thiên quả thật có chút chua xót. Không phải kiểu ghen tuông nam nữ, mà là cảm giác chính mình đã bỏ lỡ quá nhiều năm tháng quan trọng của y.

“Ta không ghen.” Hạ Vân Thiên nói.

Thẩm Thanh Ly nhướng mày. “Ồ.”

Hạ Vân Thiên nhìn y, cuối cùng sửa lời: “Có một chút.”

Thẩm Thanh Ly ngẩn ra, rồi bật cười thật sự. Tiếng cười ấy nhẹ mà trong, khác hẳn những nụ cười sắc bén trước mặt người ngoài. Y cười xong mới nói: “Hạ Vân Thiên, huynh có biết dáng vẻ thẳng thắn của huynh bây giờ rất dễ khiến người ta được nước lấn tới không?”

“Đệ có thể lấn tới.”

“Lại câu này.” Thẩm Thanh Ly lắc đầu, nhưng trong mắt rõ ràng có vui. “Ta tin Mộ Kinh Hàn không phải vì tình cảm nam nữ hay nam nam gì cả. Với ta, ông ấy giống một vị trưởng bối khó tính hơn. Ông ấy từng nói nếu Hạ Vân Thiên bắt nạt ta, cứ báo cho ông ấy biết, ông ấy sẽ đưa ta rời khỏi Minh Kiếm Sơn Trang.”

Hạ Vân Thiên siết nhẹ tay.

Thẩm Thanh Ly nhìn thấy, nụ cười nhạt hơn một chút. “Trước kia ta chưa từng đồng ý. Vì ta không muốn rời đi.”

Vì sao không muốn rời đi, hai người đều hiểu.

Hạ Vân Thiên nhìn y, giọng thấp xuống: “Sau này nếu hắn lại muốn đưa đệ đi thì sao?”

Thẩm Thanh Ly không đáp ngay. Y nhìn Hạ Vân Thiên, trong mắt có một chút ý cười, cũng có một chút nghiêm túc. “Vậy phải xem huynh có đáng để ta ở lại không.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Ta sẽ để đệ thấy.”

“Vậy ta chờ.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nhưng trước đó, chuyện Mộ Kinh Hàn phải xử lý cẩn thận. Nếu tin này truyền ra ngoài, rất nhanh sẽ có người nói Dạ Vũ Lâu cấu kết Thanh Bình Môn, hoặc nói ta cấu kết Dạ Vũ Lâu hãm hại Sở Uyển Ninh. Khi ấy, mọi chứng cứ liên quan đến A Nhạn đều sẽ bị đẩy thành thủ đoạn của ta.”

Hạ Vân Thiên nói: “Cho nên phong thư này tạm thời không thể để người khác thấy.”

“Đúng.” Thẩm Thanh Ly gật đầu. “Ít nhất chưa thể để Thanh Bình Môn biết chúng ta đã thấy tên Mộ Kinh Hàn. Nhưng ta cần liên hệ với ông ấy.”

Hạ Vân Thiên nhíu mày. “Có nguy hiểm không?”

“Có.” Thẩm Thanh Ly đáp không tránh né. “Nếu có người đang chờ ta liên hệ với Dạ Vũ Lâu, tín hiệu gửi ra ngoài có thể bị theo dõi. Nhưng không liên hệ càng nguy hiểm. Chúng ta phải biết cái tên Mộ Kinh Hàn bị dùng thế nào, dùng từ khi nào, và có bao nhiêu người đã nghe thấy.”

Hạ Vân Thiên im lặng một lát. “Ta đi cùng đệ.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. “Ta chỉ gửi tin, không phải xuống núi gặp người.”

“Ta cũng muốn ở bên.”

“Huynh sợ ta biến mất?”

Hạ Vân Thiên vốn muốn phủ nhận, nhưng lời đến môi lại dừng. Hắn nhìn Thẩm Thanh Ly dưới ánh nến, cuối cùng thấp giọng đáp: “Sợ.”

Thẩm Thanh Ly im lặng.

Chữ “sợ” này của Hạ Vân Thiên quá nặng. Không giống sợ chuyện y bị theo dõi đơn giản, mà giống một người từng tận mắt thấy y biến mất khỏi tay mình. Thẩm Thanh Ly không biết vì sao mình lại có cảm giác ấy. Rõ ràng bọn họ chưa từng sinh ly tử biệt, rõ ràng hắn vẫn luôn ở Minh Kiếm Sơn Trang, rõ ràng chỉ mới từ hôm qua Hạ Vân Thiên mới đột nhiên quay đầu.

Nhưng y cảm nhận được nỗi sợ kia là thật.

Thẩm Thanh Ly đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Hạ Vân Thiên. “Ta không biến mất. Ít nhất hiện tại sẽ không.”

Hạ Vân Thiên cúi mắt nhìn tay y. Bàn tay Thẩm Thanh Ly thon dài, đầu ngón tay hơi lạnh. Hắn muốn nắm lại, nhưng vẫn chậm một nhịp, như sợ đường đột. Thẩm Thanh Ly thấy vậy, bỗng chủ động cong ngón tay, gõ nhẹ lên mu bàn tay hắn.

“Hạ Vân Thiên.”

“Ừ?”

“Ta đã đặt tay lên rồi, huynh còn định nhìn bao lâu?”

Hạ Vân Thiên ngước mắt nhìn y.

Thẩm Thanh Ly hơi nghiêng mặt, cố làm như không để ý, nhưng vành tai đã đỏ lên dưới ánh nến. Hạ Vân Thiên cảm thấy tim mình vừa đau vừa mềm, cuối cùng chậm rãi nắm lấy tay y. Tay hắn ấm hơn tay Thẩm Thanh Ly rất nhiều. Khi lòng bàn tay phủ xuống, Thẩm Thanh Ly khẽ động một chút, nhưng không rút ra.

Hai người cứ thế im lặng một lúc.

Bên ngoài thư phòng là đêm dài đầy sát cơ, Thanh Trúc viện có Sở Uyển Ninh đang bị thương, thiên sảnh có A Nhạn bị giam, dưới chân núi có mẫu thân Đường Kính còn đang chờ bảo vệ, còn cái tên Mộ Kinh Hàn vừa xuất hiện như một dấu hiệu báo trước nguy hiểm lớn hơn. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hạ Vân Thiên chỉ cảm nhận được bàn tay Thẩm Thanh Ly trong tay mình còn sống, còn ấm, còn nguyện ý để hắn nắm.

Với hắn, như vậy đã là trời cao thương xót.

Thẩm Thanh Ly rút tay ra trước khi bầu không khí trở nên quá mức khó nói. Y đứng dậy đi đến giá sách phía sau thư phòng, lấy một tờ giấy trắng và bút mực. Hạ Vân Thiên nhìn y viết rất nhanh vài chữ, nét chữ thanh gầy nhưng sắc, sau đó lại thấy y lấy từ tay áo ra một lọ thuốc nhỏ, nhỏ một giọt lên tờ giấy. Mực trên giấy lập tức nhạt đi, cuối cùng chỉ còn lại một trang giấy trắng.

“Dạ Vũ Lâu truyền tin bằng cách này?” Hạ Vân Thiên hỏi.

“Đây chỉ là một cách.” Thẩm Thanh Ly gấp tờ giấy lại. “Gặp nước thuốc đặc biệt mới hiện chữ. Nếu bị người ngoài chặn được, nhiều nhất chỉ thấy một tờ giấy trắng. Nhưng nếu người chặn tin đủ hiểu Dạ Vũ Lâu, cách này chưa chắc giấu được.”

“Vậy vì sao còn dùng?”

“Vì ta muốn biết có người chặn hay không.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nếu tin này đến tay Mộ Kinh Hàn bình thường, ba ngày sau ta sẽ nhận hồi âm. Nếu giữa đường bị chặn, cũng sẽ có dấu vết khác báo lại. Dạ Vũ Lâu không mạnh ở chỗ không bao giờ bị theo dõi, mà mạnh ở chỗ nếu bị theo dõi, bọn họ cũng biết ai đang theo dõi.”

Hạ Vân Thiên nhìn y, trong mắt có tán thưởng rất rõ. “Đệ học những thứ này từ năm mười ba tuổi?”

“Không phải một lúc học hết.” Thẩm Thanh Ly gấp giấy thành hình nhỏ như lá trúc. “Ban đầu chỉ là nhận biết ám hiệu, sau đó học phân biệt dấu vết, đọc mật thư, dùng người đưa tin. Mộ Kinh Hàn không cho ta nhúng tay quá sâu, nói ta vẫn còn ở Minh Kiếm Sơn Trang, không nên để thân phận lộ sớm. Nhưng ông ấy càng không cho, ta càng muốn học.”

Hạ Vân Thiên khẽ hỏi: “Vì muốn tra thân thế?”

“Ừ.” Thẩm Thanh Ly dừng tay, giọng chậm lại. “Cũng vì muốn có năng lực tự bảo vệ mình. Ta biết phu nhân thương ta, trang chủ cũng chưa từng bạc đãi ta. Ở Minh Kiếm Sơn Trang, ta ăn mặc như thiếu gia, không ai dám công khai khinh mạn. Nhưng Hạ Vân Thiên, nơi này không phải nhà thật sự của ta. Ta không thể cả đời chỉ dựa vào người khác thương mà sống.”

Hạ Vân Thiên thấy lòng mình đau âm ỉ. “Nơi này có thể là nhà của đệ.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên nói tiếp: “Nếu trước kia không phải, sau này ta sẽ cố gắng để nó là.”

Thẩm Thanh Ly cười rất nhẹ. “Huynh nói vậy, không sợ trang chủ nghe thấy sao? Minh Kiếm Sơn Trang đâu phải một mình huynh định đoạt.”

“Hiện tại chưa phải.” Hạ Vân Thiên nhìn y, giọng trầm ổn. “Nhưng người bên cạnh ta, ta định đoạt được.”

Thẩm Thanh Ly cụp mắt, lặng lẽ gấp xong mật thư. “Huynh hôm nay nói lời nào cũng dễ nghe.”

“Vậy sau này ta nói nhiều hơn.”

“Không cần quá nhiều.” Y cất mật thư vào một ống trúc nhỏ. “Nói nhiều quá, ta sẽ tin thật.”

“Ta muốn đệ tin.”

Thẩm Thanh Ly động tác dừng lại rất nhẹ, nhưng lần này không tiếp tục trêu nữa. Y đi đến cửa sổ, huýt một tiếng rất khẽ. Không lâu sau, một con chim xám nhỏ từ mái hiên đáp xuống. Đây không phải chim bồ câu đưa tin bình thường, mà là loại chim núi nhỏ, nhìn qua không khác chim hoang, nhưng chân có một vòng dây mảnh gần như hòa vào lông xám. Thẩm Thanh Ly buộc ống trúc vào chân nó, mở cửa sổ thả đi.

Con chim xám lao vào màn đêm, rất nhanh biến mất.

Hạ Vân Thiên đứng sau y, nhìn bóng chim xa dần, trong lòng lại có cảm giác bất an. Kiếp trước, rất nhiều biến cố bắt đầu từ những mật thư và tin tức bị người khác dẫn lệch. Đời này, hắn phải cẩn thận từng bước, nhưng hắn cũng không thể ngăn Thẩm Thanh Ly liên hệ với Dạ Vũ Lâu. Nếu muốn yêu y, trước tiên phải tôn trọng con đường y đang đi.

Thẩm Thanh Ly đóng cửa sổ lại, quay đầu thấy vẻ mặt hắn liền hỏi: “Huynh lại lo?”

“Ừ.”

“Ta còn tưởng huynh sẽ nói không.”

“Trước mặt đệ, ta muốn nói thật hơn một chút.”

Thẩm Thanh Ly im lặng nhìn hắn một lát, rồi chậm rãi đi tới. Y đứng trước mặt Hạ Vân Thiên, ngẩng đầu nhìn hắn. “Vậy ta cũng nói thật. Ta thích huynh lo cho ta.”

Hạ Vân Thiên ánh mắt khẽ động.

Thẩm Thanh Ly tiếp tục: “Nhưng ta không thích bị cản. Nếu ta muốn làm chuyện nguy hiểm, huynh có thể đi cùng, có thể nhắc ta cẩn thận, cũng có thể cùng ta tìm cách tốt hơn. Nhưng đừng lấy lý do lo cho ta mà bắt ta đứng sau.”

Hạ Vân Thiên nghiêm túc đáp: “Ta nhớ.”

“Nhớ thật?”

“Nhớ thật.”

Thẩm Thanh Ly lúc này mới hài lòng, nhưng ngay sau đó lại hơi nhíu mày, che môi ho khẽ một tiếng. Tiếng ho rất nhẹ, nhưng Hạ Vân Thiên lập tức nhìn sang. Thẩm Thanh Ly vừa thấy ánh mắt ấy đã biết không ổn, vội nói: “Chỉ là gió đêm lạnh, không phải chuyện lớn.”

Hạ Vân Thiên không nói hai lời, đi ra ngoài gọi người đưa thuốc ấm và lò sưởi tay. Thẩm Thanh Ly đứng trong phòng nhìn bóng lưng hắn, ban đầu muốn cười, nhưng khi thấy hắn nghiêm túc dặn dò đệ tử phải cho thêm gừng và mật ong, lòng lại mềm xuống. Y không yếu, cũng không muốn bị xem như người dễ vỡ. Nhưng được người mình yêu để ý từng tiếng ho, cảm giác ấy thật sự khiến người ta khó mà không tham luyến.

Đêm đó, Hạ Vân Thiên gần như ép Thẩm Thanh Ly uống hết một bát thuốc ấm. Thẩm Thanh Ly ngồi bên bàn, nhìn bát thuốc đen trước mặt, vẻ mặt hiếm khi có chút khó chịu. “Ta chỉ ho một tiếng, huynh đã bắt ta uống thuốc. Nếu ngày mai ta hắt hơi, có phải huynh muốn mời cả y đường lên núi không?”

Hạ Vân Thiên đặt một đĩa mứt quả bên cạnh. “Uống xong ăn cái này.”

Thẩm Thanh Ly nhìn đĩa mứt quả, rồi nhìn hắn. “Huynh xem ta là trẻ con thật à?”

“Không.” Hạ Vân Thiên nói. “Chỉ nhớ đệ sợ đắng.”

Thẩm Thanh Ly im bặt.

Khi còn nhỏ y quả thật sợ đắng. Mỗi lần uống thuốc đều phải ăn mứt quả, nếu không sẽ nhăn mặt rất lâu. Nhưng sau này y lớn lên, học được rất nhiều thứ đắng hơn thuốc. Thuốc trong miệng không còn tính là gì nữa, y cũng không để ai biết mình vẫn thích ăn chút ngọt sau vị đắng. Không ngờ Hạ Vân Thiên lại nhớ.

Y bưng bát thuốc lên uống một hơi. Vị đắng lan khắp đầu lưỡi, nhưng vì có người ngồi đối diện nhìn chăm chú, y lại cảm thấy vị đắng ấy không khó chịu như tưởng. Uống xong, Hạ Vân Thiên lập tức đẩy mứt quả đến. Thẩm Thanh Ly cầm một viên bỏ vào miệng, vị ngọt chậm rãi tan ra, khiến vẻ mặt y dịu xuống.

“Ngọt không?” Hạ Vân Thiên hỏi.

Thẩm Thanh Ly đáp: “Ngọt.”

“Vậy mang về phòng một ít.”

“Huynh thật sự xem ta là trẻ con.”

“Là ta muốn dỗ đệ.” Hạ Vân Thiên nói.

Thẩm Thanh Ly suýt bị vị ngọt trong miệng làm nghẹn. Y quay mặt đi, tai đỏ lên rất rõ. Hạ Vân Thiên nhìn thấy, lần này không vạch trần, chỉ lặng lẽ rót thêm trà nóng cho y.

Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân. Trình Túc đứng ngoài bẩm báo: “Thiếu chủ, A Nhạn muốn gặp Sở cô nương. Nàng nói nếu không được gặp, nàng sẽ không khai thêm nửa chữ.”

Thẩm Thanh Ly cười nhạt. “Nàng bắt đầu sợ rồi.”

Hạ Vân Thiên hỏi: “Đệ muốn để họ gặp?”

“Muốn.” Thẩm Thanh Ly đặt viên mứt còn lại xuống. “Nhưng không phải gặp riêng. Để A Nhạn biết Sở Uyển Ninh còn sống, cũng để Sở Uyển Ninh biết A Nhạn chưa chết. Chủ tớ tình sâu như vậy, gặp nhau trước mặt người khác chắc chắn rất cảm động.”

Hạ Vân Thiên nhìn y.

Thẩm Thanh Ly nhướng mày. “Sao? Huynh thấy ta xấu?”

“Không.” Hạ Vân Thiên nói. “Ta đang nghĩ nếu là ta, có lẽ không nhanh bằng đệ.”

Thẩm Thanh Ly cười. “Hạ thiếu chủ đang khen ta à?”

“Ừ. Đệ rất giỏi.”

Thẩm Thanh Ly bị hắn khen thẳng đến mức hơi mất tự nhiên, chỉ đành nâng chén trà lên che đi khóe môi. Hạ Vân Thiên quay sang phân phó Trình Túc: “Sáng mai để A Nhạn gặp Sở Uyển Ninh. Chọn thiên sảnh, để đại phu, phụ thân ta và Lưu Kính đều có mặt. Trước đó không cho bất kỳ ai truyền lời giữa họ.”

“Vâng.”

Trình Túc lui xuống.

Thẩm Thanh Ly nhìn ra ngoài cửa, giọng chậm lại: “Ngày mai Sở Uyển Ninh sẽ càng diễn đáng thương hơn. A Nhạn có thể sẽ nhận hết tội. Nếu nàng thật sự trung thành, chúng ta khó kéo được Sở Uyển Ninh ra ngay.”

“Không cần kéo ngay.” Hạ Vân Thiên nói. “Chỉ cần làm nàng hoảng.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn. “Huynh định dùng A Nhạn ép nàng lộ sơ hở?”

“Ừ. Sở Uyển Ninh có thể tự đâm mình, chứng tỏ nàng đủ tàn nhẫn với bản thân. Người như vậy sẽ không dễ sụp vì một nha hoàn. Nhưng nếu A Nhạn biết quá nhiều, nàng sẽ muốn diệt khẩu. Chúng ta không cần ép A Nhạn khai hết, chỉ cần giữ nàng sống.”

Thẩm Thanh Ly chống cằm nhìn hắn, ánh mắt có chút tán thưởng. “Hạ Vân Thiên, huynh thật sự không giống trước kia.”

Hạ Vân Thiên siết tay rất nhẹ. “Trước kia ta không tốt?”

Thẩm Thanh Ly im lặng một lát. “Trước kia huynh rất tốt. Chính trực, quang minh, được người kính trọng. Nhưng trước kia huynh quá tin vào dáng vẻ bên ngoài của người khác, cũng quá tin rằng nhường một bước là giữ được yên ổn. Bây giờ…”

“Bây giờ thế nào?”

“Bây giờ huynh khiến ta cảm thấy, nếu ta thật sự muốn làm chút chuyện không quang minh, huynh chẳng những không ngăn, còn có thể đưa đao cho ta.”

Hạ Vân Thiên nhìn y: “Nếu người kia đáng bị đao, ta đưa.”

Thẩm Thanh Ly bật cười. “Câu này nếu để trang chủ nghe thấy, chắc chắn sẽ phạt huynh chép gia quy.”

“Vậy đệ chép cùng ta?”

“Ta không.” Thẩm Thanh Ly đáp rất nhanh. “Huynh đưa đao, huynh chịu phạt. Ta chỉ phụ trách dùng.”

Hạ Vân Thiên nhìn vẻ mặt đương nhiên của y, rốt cuộc không nhịn được cười rất khẽ. Tiếng cười của hắn rất thấp, nhưng Thẩm Thanh Ly vẫn nghe thấy. Y ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hơi sáng lên. Từ hôm qua đến giờ, Hạ Vân Thiên luôn trầm nặng, đau lòng, nghiêm túc, giống như trong lòng cất quá nhiều thứ không thể nói. Đây là lần đầu tiên y thấy hắn cười nhẹ nhàng như vậy.

Thẩm Thanh Ly bỗng cảm thấy mình nên nói thêm vài câu khiến hắn cười.

Nhưng ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, y lại hơi ngẩn ra. Thì ra y không chỉ muốn Hạ Vân Thiên đối tốt với mình, cũng muốn hắn vui hơn một chút. Cho dù y biết trong lòng hắn có bí mật, có áy náy, có những thứ chưa thể nói rõ, y vẫn muốn kéo người này ra khỏi bóng tối mơ hồ ấy. Có lẽ yêu một người chính là như vậy. Vừa tham lam muốn được chọn, vừa nhịn không được muốn người ấy tốt hơn.

Đêm đã rất sâu, Hạ Vân Thiên đưa Thẩm Thanh Ly về phòng. Đến trước cửa, hắn không lập tức rời đi. Thẩm Thanh Ly ôm đĩa mứt quả được hắn cố ý sai người gói lại, đứng dưới hiên nhìn hắn.

“Hạ Vân Thiên.” Y gọi.

“Ừ?”

“Ngày mai nếu Sở Uyển Ninh lại khóc, huynh sẽ mềm lòng sao?”

“Sẽ không.”

“Nếu nàng nói vì huynh không tin nàng nên nàng đau lòng?”

“Đó là chuyện của nàng.”

“Nếu người Thanh Bình Môn nói huynh bị ta mê hoặc?”

Hạ Vân Thiên nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Vậy để họ nói.”

Thẩm Thanh Ly khẽ cong môi. “Nếu ta thật sự mê hoặc huynh thì sao?”

Hạ Vân Thiên im lặng một lát, rồi thấp giọng đáp: “Vậy đệ thành công rồi.”

Thẩm Thanh Ly ngẩn ra.

Hạ Vân Thiên dường như cũng nhận ra mình nói gì, nhưng hắn không đổi lời. Hắn chỉ nhìn Thẩm Thanh Ly thật lâu, sau đó đưa tay chỉnh lại áo ngoài trên vai y, giọng trầm thấp hơn đêm gió. “Nghỉ sớm đi. Ngày mai còn nhiều chuyện phải xử lý.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn xoay người rời đi, đến khi bóng áo trắng biến mất ở cuối hành lang mới cúi đầu nhìn đĩa mứt quả trong tay. Một lát sau, y bật cười rất khẽ, trong mắt có ánh sáng mềm mại không giấu được.

“Thành công rồi sao…”

Y thấp giọng lặp lại, sau đó ôm đĩa mứt vào phòng.

Hạ Vân Thiên trở về thư phòng, ánh mắt dịu dàng trước đó dần bị sự lạnh lẽo thay thế. Hắn trải phong thư của Đường Kính lên bàn, lại đặt mảnh ngọc khắc chữ “Uyển”, vòng kim loại cánh chim gãy và mẩu giấy nhắc đến A Nhạn bên cạnh. Những thứ này rời rạc, nhưng đã đủ cho thấy có một bàn tay đang luồn qua Thanh Bình Môn, Lạc Hà tiêu cục và cả cái tên Mộ Kinh Hàn để dẫn họ đi về một hướng nguy hiểm.

Hắn không dùng từ cũ trong đầu nữa, chỉ xem đây là một màn sương độc. Muốn cứu Thẩm Thanh Ly, muốn cứu Minh Kiếm Sơn Trang, hắn phải từng lớp xé nó ra trước khi độc ngấm vào xương.

Hắn ngồi xuống, viết ba phong thư.

Một phong gửi cho Lâm Việt, bảo hắn âm thầm bảo vệ mẫu thân Đường Kính và hỏi kỹ những người từng lui tới miếu hoang. Một phong gửi cho một bằng hữu cũ ở Lạc Hà trấn, tra lai lịch Xích Tủy Đằng và tiệm thuốc từng bán nguyên liệu này. Phong cuối cùng không ký tên, chỉ viết một câu rất ngắn: Tra người từng mạo danh Mộ Kinh Hàn trong vòng một tháng gần đây.

Phong thư thứ ba, hắn do dự rất lâu mới gấp lại.

Kiếp trước, sau khi Thẩm Thanh Ly chết, hắn từng dùng toàn bộ những gì còn sót lại để điều tra Dạ Vũ Lâu. Vì vậy hắn biết một vài đường truyền tin không thuộc Minh Kiếm Sơn Trang, cũng biết làm sao để tin rơi vào tay người của Mộ Kinh Hàn mà không kinh động quá nhiều người. Đời này hắn vốn không muốn chạm vào những thứ ấy quá sớm, nhưng cái tên Mộ Kinh Hàn đã bị kéo ra, hắn không thể chỉ để Thẩm Thanh Ly một mình liên hệ.

Bí mật trọng sinh hắn không thể nói.

Nhưng những gì có thể làm, hắn phải làm trước.

Gần canh ba, một bóng đen lặng lẽ rời khỏi mái hiên thư phòng, mang theo phong thư thứ ba biến mất vào bóng đêm. Hạ Vân Thiên đứng bên cửa sổ nhìn người nọ đi xa, ánh mắt trầm tĩnh.

Sáng hôm sau, khi sương núi còn phủ trên cành tùng, thiên sảnh Minh Kiếm Sơn Trang đã có người chờ sẵn. A Nhạn bị đưa đến trước, sắc mặt so với đêm qua càng tiều tụy. Nàng không còn khóc lớn, chỉ ngồi quỳ trên đất, hai tay bị trói bằng dây mềm, môi cắn đến bật máu. Không lâu sau, Sở Uyển Ninh cũng được người dìu vào. Nàng mặc áo trắng, bên ngoài khoác áo choàng mỏng, sắc mặt yếu ớt, vết thương trước ngực đã được băng lại, mỗi bước đi đều như cố nhịn đau.

Người của Thanh Bình Môn đứng sau nàng, ai nấy đều nhìn A Nhạn bằng vẻ đau lòng. Lưu Kính thì nhìn Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly bằng ánh mắt cực kỳ khó chịu, hiển nhiên cho rằng buổi đối chất này là Minh Kiếm Sơn Trang cố ý làm nhục Thanh Bình Môn.

Hạ Chấn Nam ngồi ở chủ vị. Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đứng bên trái, không tách quá xa. Triệu trưởng lão và vài trưởng lão khác cũng có mặt. Không khí trong thiên sảnh nặng nề hơn đêm qua rất nhiều.

Sở Uyển Ninh vừa thấy A Nhạn, hốc mắt lập tức đỏ lên. “A Nhạn…”

A Nhạn ngẩng đầu nhìn nàng, nước mắt lập tức rơi xuống. “Tiểu thư, là nô tỳ sai. Nô tỳ khiến người chịu khổ rồi.”

Sở Uyển Ninh lắc đầu, giọng yếu ớt: “Ngươi đừng nói vậy. Ta biết ngươi chỉ là nhất thời hồ đồ. Ta không trách ngươi.”

Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh, vẻ mặt bình thản như đang xem một vở diễn đã biết trước đoạn sau. Hạ Vân Thiên lại nhìn A Nhạn rất kỹ. Nha hoàn này đang sợ, nhưng không phải chỉ sợ bị phạt. Nàng liên tục nhìn về phía tay áo Sở Uyển Ninh, như muốn xác nhận điều gì.

Hạ Vân Thiên chợt nhớ, kiếp trước Sở Uyển Ninh có thói quen giấu ngân châm trong tay áo. Khi cần giả bệnh, nàng thường dùng một loại châm nhỏ kích thích huyệt vị khiến sắc mặt trắng bệch, mạch tượng hỗn loạn trong thời gian ngắn. Đại phu bình thường rất khó nhìn ra.

Hắn nhìn sang Thẩm Thanh Ly. Thẩm Thanh Ly cũng đang nhìn tay áo Sở Uyển Ninh.

Hai người gần như cùng lúc nhận ra điểm ấy.

Hạ Vân Thiên thấp giọng nói: “Tay áo.”

Thẩm Thanh Ly nhẹ nhàng gật đầu. “Ta thấy rồi.”

Sở Uyển Ninh ngồi xuống ghế, che môi ho khẽ. “Hạ trang chủ, Hạ thiếu chủ, hôm qua là Uyển Ninh nhất thời nghĩ quẩn, khiến mọi người lo lắng. A Nhạn từ nhỏ đi theo ta, tính tình trung thành nhưng lỗ mãng. Nếu nàng thật sự vì lo cho ta mà làm sai, ta nguyện thay nàng chịu phạt. Chỉ xin các vị niệm tình nàng chưa từng hại ai, tha cho nàng một mạng.”

A Nhạn lập tức khóc: “Tiểu thư, không được! Là nô tỳ tự ý làm, không liên quan đến người!”

Chủ tớ hai người một người xin thay chịu phạt, một người nhận hết lỗi, quả thật tình sâu nghĩa nặng. Nếu không có những chứng cứ trước đó, e rằng không ít người sẽ mềm lòng. Nhưng lúc này, Hạ Chấn Nam chỉ trầm mặt, không nói.

Hạ Vân Thiên nhìn A Nhạn. “Ngươi nói ngươi tự ý làm. Vậy ta hỏi ngươi, lệnh bài Thanh Bình Môn dùng để vào hậu viện Lạc Hà tiêu cục từ đâu mà có?”

A Nhạn run lên, nhưng vẫn cắn răng nói: “Nô tỳ không biết chuyện tiêu cục.”

“Vậy chìa khóa nhà kho từ đâu mà có?”

“Nô tỳ nhặt được.”

“Người áo đen đi cùng ngươi là ai?”

“Nô tỳ không biết.”

“Vậy ngươi biết gì?” Hạ Vân Thiên giọng lạnh đi. “Ngươi cái gì cũng không biết, nhưng lại biết phải đến nhà kho tìm vật chứng. A Nhạn, ngươi cảm thấy lời này có thể khiến ai tin?”

A Nhạn sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, nhưng vẫn không đổi lời. “Nô tỳ chỉ là… chỉ là nghe người khác nói…”

Thẩm Thanh Ly bỗng mở miệng: “Nghe ai nói?”

A Nhạn im bặt.

Thẩm Thanh Ly đi tới trước mặt nàng, cúi người nhìn nàng. “Ngươi không nói, ta thay ngươi đoán. Người kia nói Đường Kính trước khi hôn mê để lại vật chứng. Hắn còn nói vật chứng có thể liên quan đến Sở Uyển Ninh, đúng không?”

A Nhạn không dám nhìn y.

Thẩm Thanh Ly tiếp tục: “Ngươi sợ vật chứng thật sự rơi vào tay Hạ Vân Thiên, nên vội vàng đi tìm. Nhưng ngươi không biết đó là gì, chỉ biết nó có thể nằm trong đồ của Đường Kính. Người áo đen không phải ngươi gọi, nhưng ngươi biết hắn sẽ đến tiếp ứng. Vì trước đó đã có người nói với ngươi, nếu bị phát hiện, sẽ có người giúp ngươi thoát thân.”

A Nhạn run càng dữ.

Sở Uyển Ninh nhẹ nhàng nói: “Thẩm công tử, ngươi đừng dọa nàng. A Nhạn chỉ là nha hoàn, không chịu nổi ngươi ép hỏi như vậy.”

“Ta còn chưa bắt đầu dọa.” Thẩm Thanh Ly đứng thẳng dậy, nhìn về phía Sở Uyển Ninh. “Sở cô nương gấp cái gì?”

Sở Uyển Ninh cụp mắt. “Ta chỉ đau lòng cho nàng.”

Thẩm Thanh Ly cười nhạt. “Vậy cô nương thật nên đau lòng hơn một chút. Vì người áo đen đêm qua đã chết. Nếu hắn còn sống, có lẽ A Nhạn còn có thể nói mình bị uy hiếp. Nhưng hắn chết quá nhanh, độc trong răng là độc tử sĩ thường dùng. Một nha hoàn bình thường lại có tử sĩ tiếp ứng, chuyện này dù A Nhạn nhận hết, Thanh Bình Môn cũng không sạch được.”

Lưu Kính lạnh giọng: “Thẩm Thanh Ly, ngươi đừng há miệng là Thanh Bình Môn. Một tử sĩ không rõ lai lịch, ai biết có phải người khác cố ý hãm hại hay không?”

“Đúng.” Thẩm Thanh Ly quay sang nhìn ông, nụ cười càng nhạt. “Cho nên mới phải tra. Lưu tiền bối nếu cứ vội vàng cản, thật khiến người ta khó mà không nghĩ nhiều.”

Lưu Kính sắc mặt âm trầm.

Hạ Vân Thiên lúc này bỗng nói: “Sở cô nương.”

Sở Uyển Ninh nhìn hắn, ánh mắt mềm xuống. “Hạ thiếu chủ?”

“Đêm qua cô nương tự đâm mình, dao là từ đâu ra?”

Sở Uyển Ninh khựng rất nhẹ, rồi đáp: “Là dao phòng thân ta luôn đặt dưới gối.”

“Vì sao khách ở Minh Kiếm Sơn Trang cần đặt dao dưới gối?”

“Ta từ nhỏ thân thể không tốt, lại thường đi lại trong giang hồ, nên quen giữ dao phòng thân bên cạnh.” Sở Uyển Ninh nói rất tự nhiên. “Hạ thiếu chủ nếu thấy không thỏa đáng, Uyển Ninh xin lỗi.”

“Dao phòng thân của cô nương dài ba tấc bảy, lưỡi mỏng, chuôi khảm ngọc.” Hạ Vân Thiên nhìn khay đồng đặt bên cạnh. “Nhưng vết thương của cô nương chỉ sâu chưa đến một tấc, tránh tim hai phân, cũng tránh qua mạch chính. Một người trong lúc tuyệt vọng tự sát, xuống tay lại chuẩn như vậy sao?”

Sắc mặt Sở Uyển Ninh lập tức đổi nhẹ.

Đại phu bên cạnh cũng ngẩn ra. Ông chỉ lo cầm máu cứu người, chưa từng nghĩ sâu về góc độ vết thương. Lúc này nghe Hạ Vân Thiên nhắc, ông mới cau mày, tiến lên xem lại băng vải và dao ngắn. Hạ Chấn Nam cũng nhìn về phía đại phu.

“Có đúng như Vân Thiên nói không?” Hạ Chấn Nam hỏi.

Đại phu do dự một chút, rồi chắp tay đáp: “Vết thương của Sở cô nương nhìn nhiều máu, nhưng quả thật tránh qua chỗ hiểm. Nếu nói nàng may mắn cũng không phải không thể, nhưng… vị trí này rất khéo.”

Sở Uyển Ninh lập tức đỏ mắt. “Ý của đại phu là ta cố ý sao? Ta lúc ấy chỉ cảm thấy sống không bằng chết, đâu còn nghĩ được nên đâm vào đâu. Có lẽ là ông trời thương ta chưa tuyệt đường sống…”

Thẩm Thanh Ly nhìn tay áo nàng, bỗng nói: “Sở cô nương, tay phải của cô nương đang giấu gì?”

Sở Uyển Ninh cứng đờ.

Mọi ánh mắt lập tức rơi lên tay áo phải của nàng. Nàng nhẹ nhàng siết tay, sắc mặt càng trắng. “Thẩm công tử, ngươi lại muốn vu oan gì nữa?”

Thẩm Thanh Ly mỉm cười. “Ta chỉ hỏi. Nếu không có gì, cô nương đưa tay ra cho mọi người xem là được.”

Một nữ đệ tử Thanh Bình Môn tức giận nói: “Thẩm Thanh Ly, Sở sư tỷ vừa bị thương, ngươi còn muốn làm nhục nàng sao?”

Hạ Vân Thiên lạnh nhạt nhìn sang. “Đưa tay ra xem là làm nhục, vậy đêm qua các ngươi ép Thanh Ly nhận tiếng ghen tuông hại người thì tính là gì?”

Nữ đệ tử kia lập tức câm miệng.

Sở Uyển Ninh nhìn Hạ Vân Thiên, nước mắt lại rơi xuống. Nhưng lần này Hạ Vân Thiên không nhìn mắt nàng, chỉ nhìn tay áo phải. Sở Uyển Ninh biết không thể tránh, cuối cùng chậm rãi đưa tay ra khỏi tay áo. Lòng bàn tay nàng trống không.

Lưu Kính lập tức nói: “Thẩm công tử vừa lòng chưa?”

Thẩm Thanh Ly không đáp, chỉ nhìn cổ tay áo của nàng. “Không phải trong tay, là trong nếp tay áo.”

Sở Uyển Ninh rốt cuộc không giữ được vẻ mặt. Hạ Vân Thiên gần như cùng lúc bước tới, vỏ kiếm nhẹ nhàng chặn trước tay áo nàng. Hắn không chạm vào nàng, chỉ dùng vỏ kiếm gạt nhẹ nếp áo. Một cây ngân châm mảnh như sợi tóc rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Mọi người đều nhìn thấy.

Sắc mặt Sở Uyển Ninh trắng bệch thật sự.

Đại phu nhặt ngân châm lên, ngửi nhẹ, sắc mặt lập tức thay đổi. “Trên châm có thuốc kích mạch. Châm vào huyệt Thiên Trì có thể khiến mạch tượng hỗn loạn, khí huyết nghịch lên, nhìn như bệnh cũ phát tác.”

Thiên sảnh lập tức xôn xao.

Lưu Kính bước lên một bước, nhưng lần này ông ta cũng không thể lập tức tìm được lời bào chữa. Sở Uyển Ninh nhìn cây ngân châm trong tay đại phu, nước mắt ngừng lại trong khoảnh khắc. Nàng biết chỉ một cây châm chưa đủ chứng minh tất cả, nhưng nó đủ phá vỡ dáng vẻ hoàn toàn vô tội mà nàng dựng lên từ đêm qua.

Hạ Vân Thiên nhìn nàng, ánh mắt lạnh nhạt. “Sở cô nương, đây cũng là A Nhạn tự ý giấu vào tay áo cô nương sao?”

Sở Uyển Ninh môi run lên. “Ta… ta chỉ là sợ mình bệnh phát đột ngột nên mang theo châm cứu bên người. Trên châm có thuốc là vì đại phu Thanh Bình Môn từng dùng để ổn định mạch cho ta. Ta không biết nó có thể…”

“Đủ rồi.” Hạ Chấn Nam trầm giọng.

Ông nhìn Sở Uyển Ninh, ánh mắt đã không còn vẻ khách khí đơn thuần với khách. “Sở cô nương thương thế chưa lành, trước mắt ở lại Thanh Trúc viện tĩnh dưỡng. Nhưng từ hôm nay, Thanh Trúc viện do người của Minh Kiếm Sơn Trang canh giữ. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được tự ý ra vào, càng không được truyền thư xuống núi.”

Lưu Kính lập tức nói: “Hạ trang chủ, ngài muốn giam lỏng người của Thanh Bình Môn?”

Hạ Chấn Nam nhìn ông. “Lưu huynh, nếu ngươi cảm thấy không ổn, có thể ở lại Thanh Trúc viện cùng Sở cô nương. Minh Kiếm Sơn Trang sẽ đãi khách đầy đủ, nhưng trước khi chuyện Lạc Hà tiêu cục và tử sĩ áo đen được tra rõ, không ai có hiềm nghi được tùy ý rời đi.”

Lưu Kính sắc mặt cực kỳ khó coi, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Hạ Chấn Nam và Hạ Vân Thiên, cuối cùng cũng không thể lập tức trở mặt. Sở Uyển Ninh ngồi trên ghế, thân thể hơi run, không biết vì đau hay vì giận. Nàng nhìn về phía Thẩm Thanh Ly, ánh mắt lần đầu tiên không giấu được oán độc.

Thẩm Thanh Ly đón lấy ánh mắt ấy, bình thản cười.

Lúc rời khỏi thiên sảnh, Thẩm Thanh Ly đi rất chậm. Hạ Vân Thiên phát hiện sắc mặt y không tốt lắm, liền hỏi: “Không khỏe?”

“Không.” Thẩm Thanh Ly đáp theo thói quen, nhưng vừa nói xong lại nhớ đến lời Hạ Vân Thiên từng dặn, y im lặng một chút rồi sửa lời, “Có một chút mệt.”

Hạ Vân Thiên lập tức dừng bước. “Ta đưa đệ về nghỉ.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, bỗng cười. “Ta chỉ nói mệt một chút, không phải đi không nổi.”

“Ta biết.”

“Vậy huynh đừng như sắp bế ta về.”

Hạ Vân Thiên khựng lại. “Đệ muốn ta bế?”

Thẩm Thanh Ly suýt nữa bị hắn làm cho nghẹn. “Ta không muốn.”

“Ồ.”

“Huynh tiếc nuối cái gì?”

“Không có.”

Thẩm Thanh Ly nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, cuối cùng không nhịn được bật cười. Cười xong, y mới phát hiện sự mệt mỏi trong lòng quả thật tan đi không ít. Đối mặt Sở Uyển Ninh không khó, vạch trần ngân châm cũng không khó. Khó là một lần nữa đứng trước ánh mắt nghi ngờ của nhiều người, một lần nữa nghe người khác ám chỉ tình cảm của y là lỗi, là lý do khiến y hại người. Nhưng lần này Hạ Vân Thiên không im lặng.

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, Thẩm Thanh Ly liền thấy mình có thể đi tiếp.

Hai người trở về chủ viện, vừa đến sân đã thấy một con chim xám đậu trên cửa sổ thư phòng. Thẩm Thanh Ly ánh mắt khẽ đổi, lập tức bước nhanh tới. Con chim này không phải con y thả đêm qua, nhưng là cùng loại. Trên chân nó có một ống trúc màu đen, khác với ống trúc thường dùng.

Thẩm Thanh Ly tháo ống trúc ra, mở thư bên trong. Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh, thấy sắc mặt y dần thay đổi.

“Là Mộ Kinh Hàn hồi âm?” hắn hỏi.

Thẩm Thanh Ly lắc đầu, đưa thư cho hắn.

Trên giấy chỉ có mấy chữ ngắn gọn, nét bút lạnh cứng như người viết:

Ba ngày sau, giờ Tý, miếu Sơn Thần ngoài Lạc Hà trấn. Người mạo danh ta, ta cũng muốn gặp.

Dưới cùng không ký tên, chỉ vẽ một dấu trăng khuyết chìm trong mưa.

Thẩm Thanh Ly nhìn dấu ấy, giọng trầm xuống: “Là ám ký của Mộ Kinh Hàn.”

Hạ Vân Thiên siết chặt tờ giấy. “Hắn muốn đệ đến gặp?”

“Không chỉ muốn gặp ta.” Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. “Ông ấy biết huynh cũng đang tra.”

Hạ Vân Thiên ánh mắt hơi lạnh.

Ba ngày sau, giờ Tý, miếu Sơn Thần ngoài Lạc Hà trấn. Đó là nơi rất gần chỗ mẫu thân Đường Kính từng lánh nạn, cũng là vùng vừa xảy ra diệt khẩu. Nếu Mộ Kinh Hàn thật sự xuất hiện, có thể họ sẽ biết kẻ mạo danh ông ta là ai. Nhưng nếu đây là thư giả, hoặc thư đã bị người khác lợi dụng, đó sẽ là một cái bẫy cực nguy hiểm.

Thẩm Thanh Ly gấp thư lại, ngẩng đầu nhìn Hạ Vân Thiên. “Ta phải đi.”

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Ta đi cùng đệ.”

Lần này Thẩm Thanh Ly không từ chối.

Y chỉ nhìn hắn, chậm rãi nói: “Được. Cùng đi.”

(Hết chương 6)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0