Chương 8: Đánh Xong Rồi Hôn
Mưa đêm rơi dày đặc trên mái miếu Sơn Thần mục nát.
Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và mùi sát khí hòa vào nhau, khiến không khí trong miếu lạnh như vừa bị ngâm qua nước đá. Hạ Vân Thiên cầm kiếm đứng bên cạnh Thẩm Thanh Ly, ánh mắt lướt qua từng bóng người áo xám đang vây ngoài cửa miếu. Có mười bảy người. Tám người trước cửa chính, năm người vòng ra hai bên vách hở, còn bốn người nấp trong rừng, cung nỏ đã giương sẵn. Những kẻ này không phải đám sát thủ tầm thường, bước chân ổn, hơi thở nhẹ, cách vây kín đường lui rất quen thuộc. Trên cổ tay bọn họ đều có ký hiệu cánh chim gãy.
Kiếp trước, Hạ Vân Thiên từng gặp nhóm người này nhiều lần. Khi ấy hắn chỉ biết chúng là tử sĩ của một thế lực bí mật, chuyên làm những chuyện không thể đặt dưới ánh sáng. Sau này mọi manh mối bị lẫn vào lời vu oan Thiên La Giáo và Dạ Vũ Lâu, khiến hắn đi rất nhiều đường vòng mới chạm đến dấu mây cuộn kia. Nhưng đời này, đám người này đã sớm tự lộ mặt trước miếu Sơn Thần. Hạ Vân Thiên không biết nên nói là do hắn ép quá nhanh, hay do người phía sau vốn không còn kiên nhẫn.
Dù là nguyên nhân nào, đêm nay bọn họ đến không chỉ để giết người.
Bọn họ muốn để Hạ Vân Thiên chết trong lúc gặp Thẩm Thanh Ly và Mộ Kinh Hàn. Chỉ cần hắn bị thương nặng hoặc chết ở đây, sáng mai giang hồ sẽ có lời đồn rằng thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang đêm khuya cấu kết Dạ Vũ Lâu, sau đó phân chia lợi ích không đều nên bị giết. Thẩm Thanh Ly sẽ bị đẩy vào tâm bão, Dạ Vũ Lâu sẽ bị kéo ra ngoài ánh sáng, còn Sở Uyển Ninh và Thanh Bình Môn có thể nhân cơ hội rửa sạch hiềm nghi.
Chiêu này không mới, nhưng đủ độc.
“Người trong tối không dám lộ mặt, lại thích mượn miệng kẻ chết định tội người sống.” Thẩm Thanh Ly cầm đoản nhận, nụ cười bên môi nhạt như ánh trăng bị mưa che khuất. “Các ngươi nói ta là yêu nhân Dạ Vũ Lâu, vậy có biết Dạ Vũ Lâu giết người thường lấy bao nhiêu tiền không?”
Tên áo xám đứng đầu cười lạnh. “Đến lúc này còn muốn giả thần giả quỷ?”
Thẩm Thanh Ly nghiêng đầu, giọng rất nhẹ: “Không phải giả thần giả quỷ. Ta chỉ muốn nhắc các ngươi, nếu đã dùng danh Dạ Vũ Lâu hắt nước bẩn lên người ta, ít nhất cũng nên biết quy củ của Dạ Vũ Lâu. Người như các ngươi, nếu đặt trong bảng treo thưởng, nhiều nhất đáng giá ba mươi lượng một mạng. Rẻ như vậy mà còn dám lớn tiếng trước mặt ta, thật khiến người ta khó xử.”
Một tên áo xám bị chọc giận, lập tức nâng đao định xông vào. Nhưng thủ lĩnh kia giơ tay chặn lại. Người này mặc áo choàng xám sẫm, khuôn mặt che nửa dưới bằng khăn đen, chỉ lộ một đôi mắt lạnh. Tay trái hắn giấu trong tay áo, nhưng khi nâng tay lên, Thẩm Thanh Ly vẫn nhìn thấy ngón út bị cụt.
Y khẽ híp mắt.
Hạ Vân Thiên cũng thấy.
Người Mộ Kinh Hàn nhắc đến đã xuất hiện.
Thủ lĩnh áo xám nhìn hai người, giọng khàn như bị cát mài qua. “Hạ thiếu chủ, nếu ngươi còn chút tự trọng của danh môn chính đạo, hiện tại bước ra khỏi miếu, tự phế võ công, giao yêu nhân Dạ Vũ Lâu cho chúng ta mang đi. Như vậy, có lẽ Minh Kiếm Sơn Trang còn giữ được chút thể diện cuối cùng.”
Hạ Vân Thiên không giận, chỉ chậm rãi rút Hàn Tự kiếm ra thêm một tấc. Ánh kiếm lạnh lẽo phản chiếu màn mưa ngoài cửa, giống một đường tuyết sắc cắt ngang đêm tối.
“Ngươi nói sai hai chỗ.” Hắn nói.
Thủ lĩnh áo xám nheo mắt. “Sai chỗ nào?”
“Thứ nhất, Thanh Ly không phải yêu nhân.” Hạ Vân Thiên nhìn hắn, giọng bình tĩnh mà lạnh. “Thứ hai, thể diện của Minh Kiếm Sơn Trang không cần giữ bằng cách giao người bên cạnh ta cho một đám chuột trong bóng tối.”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh hắn, lòng bỗng nóng lên một chút. Câu “người bên cạnh ta” mấy ngày nay Hạ Vân Thiên đã nói không ít, nhưng mỗi lần nghe, y vẫn không thể hoàn toàn bình tĩnh. Y biết trong mắt Hạ Vân Thiên có áy náy, biết hắn vẫn còn điều gì đó không nói, biết tình cảm này chưa thể một bước đi đến nơi sâu nhất. Nhưng khi hắn đứng giữa sát cơ đêm mưa, không chút do dự đặt y vào bên cạnh mình, Thẩm Thanh Ly vẫn sẽ vui.
Y yêu hắn, nên y nhận phần vui ấy rất thẳng thắn.
“Nghe thấy chưa?” Thẩm Thanh Ly cười với đám người áo xám. “Thiếu chủ nhà ta nói các ngươi là chuột.”
Hạ Vân Thiên hơi nghiêng mắt nhìn y.
Thiếu chủ nhà ta.
Bốn chữ ấy bị y nói ra nhẹ nhàng như trêu đùa, nhưng rơi vào tai Hạ Vân Thiên lại khiến lồng ngực hắn chấn động. Kiếp trước, Thẩm Thanh Ly từng gọi hắn là Hạ thiếu chủ rất lâu, lễ độ đến mức như tự tay cắt đứt tất cả thân mật. Đời này, y lại có thể đứng cạnh hắn, giữa mưa đêm và đao kiếm, dùng giọng rất tự nhiên nói thiếu chủ nhà ta.
Hạ Vân Thiên siết chặt chuôi kiếm, đáy mắt dịu đi trong khoảnh khắc.
Thủ lĩnh áo xám không kiên nhẫn nghe hai người qua lại. Hắn giơ tay, mười mấy bóng người lập tức ép sát cửa miếu. Bốn mũi tên từ rừng cây bắn vào trước, không nhắm vào chỗ hiểm mà nhắm vào đầu gối và vai, rõ ràng muốn phế khả năng di chuyển của hai người. Hạ Vân Thiên xoay cổ tay, Hàn Tự kiếm ra khỏi vỏ hoàn toàn. Kiếm quang lạnh như sương quét ngang, bốn mũi tên lập tức bị chém rơi xuống đất, thân tên vỡ thành tám đoạn.
Gần như cùng lúc, Thẩm Thanh Ly đã biến mất khỏi bên cạnh hắn.
Bóng áo xanh lướt qua tượng Sơn Thần đổ nát, nhanh như ánh trăng trượt trên mặt nước. Hai tên áo xám vừa xông qua cửa sổ vỡ bên trái đã thấy một luồng lạnh lướt qua cổ tay. Binh khí trong tay họ chưa kịp chém xuống đã rơi loảng xoảng xuống nền đất, gân tay bị cắt đứt chính xác. Thẩm Thanh Ly không dừng, mũi chân điểm nhẹ lên mép bàn thờ, cả người nghiêng qua tránh một lưỡi đao chém ngang, đoản nhận trong tay trái rạch qua cổ họng đối phương. Máu bắn vào cột gỗ mục, nhanh chóng bị mưa hắt vào rửa nhòe.
Hạ Vân Thiên không quay lại cứu y.
Không phải vì không lo, mà vì hắn biết Thẩm Thanh Ly không cần hắn bỏ lưng mình để bảo vệ. Nếu hắn nóng vội che chắn mọi thứ, chỉ làm rối tiết tấu của y. Thẩm Thanh Ly đã nói, y không muốn bị bắt đứng sau. Vậy hắn phải tin y, như tin chính kiếm trong tay mình.
Hắn bước lên trước, một kiếm đỡ ba thanh đao chém tới, nội lực Hàn Sơn bộc phát khiến cổ tay ba người kia tê rần. Hạ Vân Thiên xoay kiếm, lưỡi kiếm lướt qua khe hở giữa ba người, vừa nhanh vừa lạnh, cắt đứt dây buộc giáp tay của kẻ gần nhất. Khi vòng kim loại rơi xuống, ký hiệu cánh chim gãy lộ rõ dưới ánh chớp ngoài miếu. Hắn đá vòng kim loại về phía bàn thờ sau lưng, trầm giọng nói: “Giữ lại.”
Thẩm Thanh Ly vừa đạp một tên áo xám văng vào vách, nghe vậy liền dùng mũi đoản nhận hất chiếc vòng vào tay áo. “Biết rồi.”
Hai người phối hợp quá tự nhiên.
Một người giữ chính diện, kiếm pháp mở rộng như tuyết phủ núi cao. Một người đi trong khoảng hở, đoản nhận sắc bén như bóng trăng cắt nước. Tử sĩ áo xám vốn định chia cắt hai người, nhưng đánh một lúc lại phát hiện bọn họ không cần đứng sát vẫn có thể bù vào sơ hở của nhau. Khi có người muốn đánh lén Hạ Vân Thiên từ sau lưng, Thẩm Thanh Ly luôn xuất hiện đúng lúc cắt đường. Khi có nỏ nhắm vào Thẩm Thanh Ly, kiếm của Hạ Vân Thiên đã chém rơi trước khi mũi tên rời dây.
Đây không phải một người bảo vệ một người.
Là hai người cùng đứng trong hiểm cảnh, cùng mở đường sống.
Thủ lĩnh áo xám thấy tình thế bất lợi, ánh mắt càng âm trầm. Hắn bỗng lùi nửa bước, lấy từ tay áo ra một viên đạn khói màu đen ném xuống đất. Khói đen nổ tung, mùi hăng cay lập tức lan khắp miếu. Hạ Vân Thiên lập tức nín thở, nhắc: “Có độc.”
Thẩm Thanh Ly đã nhanh hơn hắn một bước, ném cho hắn một viên thuốc nhỏ. “Ngậm.”
Hạ Vân Thiên nhận lấy ngậm vào miệng, vị thuốc hơi đắng nhưng rất nhanh hóa mát, chặn mùi độc bên ngoài. Hắn nhìn qua màn khói, thấy thủ lĩnh áo xám đang lùi về phía cửa sau. Người này không định liều mạng. Hắn đến để giết hoặc vu oan, nếu không thành thì lập tức rút. Còn đám tử sĩ còn lại chỉ là thứ dùng để cản đường.
“Ta đuổi hắn.” Hạ Vân Thiên nói.
Thẩm Thanh Ly lập tức đáp: “Cùng đi.”
“Trong miếu còn người.”
“Lâm Việt sắp đến rồi.” Thẩm Thanh Ly nói rất nhanh. “Mưa nặng hạt như vậy, tiếng giao thủ truyền không xa, nhưng tín hiệu ta để ngoài miếu đã đốt. Bọn họ nhiều nhất nửa khắc sẽ đến. Người thiếu ngón út quan trọng hơn.”
Hạ Vân Thiên không do dự nữa. “Đi.”
Hai người gần như đồng thời phá qua màn khói đuổi ra cửa sau. Bên ngoài miếu là một đoạn dốc đá trơn vì mưa, hai bên cây rừng rậm rạp. Thủ lĩnh áo xám khinh công rất tốt, bóng lưng thoắt ẩn thoắt hiện giữa màn mưa. Hạ Vân Thiên dùng nội lực đạp lên thân cây đuổi theo, Thẩm Thanh Ly đi đường thấp hơn, thân pháp nhẹ đến mức gần như không để lại tiếng động. Hai người một trên một dưới, từng chút thu hẹp khoảng cách.
Thủ lĩnh áo xám quay đầu nhìn, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Có lẽ hắn không ngờ Thẩm Thanh Ly lại theo kịp nhanh như vậy, càng không ngờ Hạ Vân Thiên hoàn toàn không bỏ y lại phía sau mà phối hợp ép đường chạy của hắn.
Đến một khúc rẽ cạnh suối cạn, thủ lĩnh áo xám bỗng xoay người ném ra ba mũi phi đao. Phi đao không nhắm vào Hạ Vân Thiên, mà chia làm ba hướng phong tỏa đường đi của Thẩm Thanh Ly. Hạ Vân Thiên lập tức đổi hướng, kiếm khí chém rơi một mũi, nhưng hai mũi còn lại đã sát đến trước mặt y. Thẩm Thanh Ly không hoảng, eo lưng uốn nhẹ, cả người nghiêng qua một góc gần như không thể, đoản nhận đánh bật một mũi phi đao, mũi cuối cùng lướt qua vai áo y, rạch một đường nhỏ trên vải.
Hạ Vân Thiên tim thắt lại.
Chính khoảnh khắc hắn phân tâm, thủ lĩnh áo xám đã bắt được sơ hở. Hắn bắn một mũi tên ngắn giấu trong tay áo, nhắm thẳng vào ngực Hạ Vân Thiên. Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, Hạ Vân Thiên chỉ kịp nghiêng người tránh chỗ hiểm, mũi tên sượt qua vai trái hắn, máu lập tức thấm ra.
“Hạ Vân Thiên!” Thẩm Thanh Ly lạnh giọng gọi.
“Không sao.” Hạ Vân Thiên nắm chặt kiếm. “Đừng để hắn chạy.”
Thẩm Thanh Ly nhìn vết máu trên vai hắn, ánh mắt lập tức lạnh đến đáng sợ. Y không còn cười nữa. Bóng áo xanh bỗng tăng tốc, Nguyệt Ảnh Bộ dưới chân vận đến cực hạn. Trong màn mưa, thân ảnh y như bị chia thành hai bóng mờ, một trước một sau ép sát thủ lĩnh áo xám. Người kia vung đao chém đến, Thẩm Thanh Ly không tránh xa mà lách vào sát thân đao, đoản nhận tay phải đâm vào khớp vai hắn, tay trái đồng thời rút ra một cây kim đen cực mảnh, ghim thẳng vào huyệt sau tai đối phương.
Thủ lĩnh áo xám thân thể cứng lại trong chớp mắt.
Chỉ một chớp mắt ấy đã đủ.
Hàn Tự kiếm của Hạ Vân Thiên áp lên cổ hắn.
Mưa rơi xuống lưỡi kiếm, lạnh đến mức thủ lĩnh áo xám không dám động. Thẩm Thanh Ly rút đoản nhận ra, máu theo lưỡi nhận chảy xuống, rất nhanh bị nước mưa cuốn đi. Y nhìn người trước mặt, giọng nhẹ đến đáng sợ: “Mũi tên vừa rồi, ai dạy ngươi bắn?”
Thủ lĩnh áo xám cười khàn. “Thẩm công tử đau lòng rồi?”
Thẩm Thanh Ly cũng cười. “Đúng vậy. Ta đau lòng, nên tính tình không tốt lắm.”
Hắn vừa dứt lời, đoản nhận đã cắt qua gân chân đối phương. Thủ lĩnh áo xám rên lên một tiếng, quỳ sụp xuống bùn. Hạ Vân Thiên nhìn y, không cản. Nếu là trước kia, hắn có lẽ sẽ nhíu mày vì thủ đoạn của Thẩm Thanh Ly quá nặng. Nhưng hiện tại hắn chỉ thấy trong lòng mềm xuống rất sâu. Y nói đau lòng hắn, cũng thật sự vì hắn mà nổi giận. Cơn giận ấy không che giấu, không nhẫn nhịn, không giả vờ rộng lượng.
Hạ Vân Thiên thậm chí cảm thấy vui trong đau.
Thẩm Thanh Ly cúi người kéo tay trái thủ lĩnh áo xám ra. Quả nhiên ngón út bị cụt, vết thương đã lành nhiều năm. Cổ tay hắn cũng có ký hiệu cánh chim gãy, nhưng khác với đám tử sĩ bình thường, dấu khắc này sâu hơn, bên cạnh còn có một điểm mây cuộn rất nhỏ gần như bị vết sẹo che mất.
Hạ Vân Thiên nhìn điểm mây ấy, ánh mắt lập tức trầm xuống.
“Ngươi là người của ai?” Hạ Vân Thiên hỏi.
Thủ lĩnh áo xám cười lạnh, máu từ khóe miệng chảy xuống. “Hạ thiếu chủ không phải đã biết rồi sao? Ngươi cấu kết Dạ Vũ Lâu, giết người diệt khẩu. Đêm nay dù ta chết ở đây, cũng sẽ có người biết ngươi và Thẩm Thanh Ly gặp Mộ Kinh Hàn trong miếu hoang.”
Thẩm Thanh Ly nói: “Mộ Kinh Hàn đã đi trước khi các ngươi xuất hiện. Ngươi cố ý chọn thời điểm đó ra tay, chứng tỏ ngươi không dám đối đầu trực diện với ông ấy.”
Thủ lĩnh áo xám ánh mắt hơi đổi.
Thẩm Thanh Ly tiếp tục: “Ngươi không phải người của Dạ Vũ Lâu, cũng không phải người của Thanh Bình Môn. Thanh Bình Môn chỉ là nơi ngươi mượn tay, Sở Uyển Ninh cũng chỉ là người bị ngươi đưa lên trước mặt. Ngươi biết A Nhạn đưa thư, biết Tề Vọng vận thuốc, biết Lạc Hà tiêu cục phải bị diệt khẩu. Nhưng ngươi không muốn lộ mặt quá sớm, cho nên mới để tất cả dấu vết nhìn như dẫn về Sở Uyển Ninh và Dạ Vũ Lâu.”
Hạ Vân Thiên nhìn Thẩm Thanh Ly.
Y đang ép đối phương phản ứng. Từng câu từng chữ đều không phải đoán bừa, mà là dùng những gì đã biết đẩy người kia vào góc chết. Nếu đối phương dao động ở điểm nào, chính là điểm đó chạm đến sự thật.
Quả nhiên, khi nghe đến câu “Sở Uyển Ninh cũng chỉ là người bị đưa lên trước mặt”, ánh mắt thủ lĩnh áo xám lạnh đi trong khoảnh khắc.
Hạ Vân Thiên bắt được điểm ấy. “Sở Uyển Ninh biết bao nhiêu?”
Thủ lĩnh áo xám mím chặt môi.
Thẩm Thanh Ly đứng dậy, chậm rãi lau đoản nhận. “Nàng biết đủ để tự cứu mình, nhưng không đủ để cứu các ngươi. Cho nên khi A Nhạn bị bắt, nàng chỉ có thể tự đâm mình. Vì nàng cũng không biết người thật sự đứng sau sẽ bỏ nàng lúc nào.”
Thủ lĩnh áo xám bỗng cười. “Thẩm công tử quả nhiên thông minh. Nhưng người thông minh thường chết sớm.”
Hạ Vân Thiên ánh mắt lạnh đi, kiếm trong tay ép xuống nửa tấc. “Nói thêm một câu, ta cắt lưỡi ngươi.”
Thẩm Thanh Ly liếc hắn một cái, trong mắt có chút ý cười rất nhạt. “Hạ thiếu chủ, ta còn chưa tức, huynh tức cái gì?”
“Ta nghe không lọt.”
Thẩm Thanh Ly khẽ cười, nhưng ngay sau đó ánh mắt lại quay về thủ lĩnh áo xám. “Ngươi không nói cũng được. Dù sao ngươi còn sống là đủ. Người sống luôn có cách để mở miệng.”
Thủ lĩnh áo xám bỗng nhếch môi.
Hạ Vân Thiên lập tức nhận ra không ổn. Hắn vừa định điểm huyệt, người kia đã dùng lực cắn xuống răng sau. Nhưng lần này Thẩm Thanh Ly nhanh hơn. Cây kim đen lúc trước ghim sau tai đối phương vốn không chỉ để khóa thân thể. Y búng tay một cái, đầu kim run nhẹ, thủ lĩnh áo xám lập tức cứng đờ, hàm răng không thể khép lại hoàn toàn. Viên độc giấu trong răng bị cắn vỡ một nửa, độc dịch tràn ra nhưng chưa kịp nuốt xuống.
Thẩm Thanh Ly dùng chuôi đoản nhận đánh mạnh vào cằm hắn, ép viên độc rơi xuống bùn.
“Cùng một chiêu dùng quá nhiều lần sẽ không còn hữu dụng.” Y lạnh nhạt nói.
Thủ lĩnh áo xám trừng mắt nhìn y, lần đầu tiên lộ vẻ hoảng sợ thật sự. Tử sĩ không sợ chết, nhưng nếu ngay cả chết cũng không thể tự chọn, vậy mọi thứ sẽ khác. Hạ Vân Thiên lập tức điểm huyệt quanh cổ và ngực hắn, phong nội lực rồi xé dây áo trói hai tay hắn lại. Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng huýt ngắn. Là tín hiệu của Lâm Việt.
Tiếp ứng đã đến.
Không lâu sau, Lâm Việt và Trình Túc dẫn người xuất hiện trong màn mưa. Họ nhìn thủ lĩnh áo xám còn sống, sắc mặt vừa kinh ngạc vừa mừng. Lâm Việt chắp tay bẩm: “Thiếu chủ, người trong miếu đã bị khống chế. Chết bảy, bắt sống ba, còn lại mấy tên tự sát. Bên ta có hai người bị thương nhẹ.”
Hạ Vân Thiên gật đầu. “Đem người này về nơi mẫu thân Đường Kính đang tạm lánh, không đưa về sơn trang trước.”
Trình Túc hơi ngạc nhiên. “Không đưa về sơn trang?”
“Trong sơn trang có người truyền tin.” Hạ Vân Thiên nói. “Đưa về chính là đưa vào tay kẻ khác. Chọn nơi khác giam giữ, dùng người đáng tin canh phòng. Không ai được biết hắn còn sống.”
“Vâng.”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh nghe hắn sắp xếp, ánh mắt mềm đi một chút. Hạ Vân Thiên không chỉ biết bảo vệ y bằng kiếm. Hắn đang thật sự học cách nhìn vào những chỗ tối, học cách không để danh môn chính đạo trói chân mình. Một Hạ Vân Thiên như vậy, so với người từng khiến y yêu thầm nhiều năm càng khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng khi ánh mắt y rơi xuống vai trái Hạ Vân Thiên, sự mềm mại lập tức hóa thành lạnh.
“Vết thương của huynh cần xử lý.”
Hạ Vân Thiên cúi đầu nhìn vết máu trên vai. “Không sâu.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn không nói.
Hạ Vân Thiên lập tức sửa lời: “Xử lý ngay.”
Lâm Việt và Trình Túc đồng thời cúi đầu, cố nhịn biểu cảm. Thiếu chủ nhà bọn họ trước kia bị thương sâu đến thấy xương cũng có thể mặt không đổi sắc nói không cần, hiện tại bị Thẩm công tử nhìn một cái liền ngoan ngoãn đổi lời. Chuyện này nếu truyền về sơn trang, chỉ sợ đệ tử chủ viện sẽ kinh ngạc đến rơi cả kiếm.
Thẩm Thanh Ly không để ý người khác nghĩ gì. Y kéo Hạ Vân Thiên vào một hang đá nhỏ gần suối để tránh mưa, lấy thuốc trị thương trong tay áo ra. Hang đá không lớn, chỉ đủ cho hai người ngồi gần nhau. Bên ngoài Lâm Việt và Trình Túc xử lý hiện trường, cố ý không đến quấy rầy. Mưa rơi trên lá cây và đá núi, âm thanh đều đều che đi rất nhiều tiếng động.
Hạ Vân Thiên ngồi trên một phiến đá, cởi nửa áo ngoài. Vết thương trên vai trái không quá sâu, nhưng mũi tên có rãnh móc nhỏ, kéo qua da thịt để lại một đường máu dài. Thẩm Thanh Ly cúi đầu rửa sạch vết thương bằng nước thuốc, động tác rất nhẹ, nhưng sắc mặt vẫn lạnh.
Hạ Vân Thiên nhìn y. “Giận rồi?”
“Không.”
“Thanh Ly.”
“Giận.” Thẩm Thanh Ly đặt lọ thuốc xuống, ngẩng đầu nhìn hắn. “Huynh vừa rồi phân tâm.”
Hạ Vân Thiên im lặng.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, giọng không cao, nhưng từng chữ đều rõ: “Ta biết huynh lo cho ta. Nhưng trong lúc giao thủ, nếu huynh vì ta phân tâm, người bị thương không chỉ là huynh, ta cũng sẽ loạn. Hạ Vân Thiên, ta không muốn huynh vì bảo vệ ta mà tự đặt mình vào chỗ nguy hiểm. Ta càng không muốn mình trở thành sơ hở của huynh.”
Hạ Vân Thiên nghe vậy, trong lòng chấn động.
Kiếp trước, Thẩm Thanh Ly từng trở thành sơ hở của hắn rất muộn. Muộn đến khi hắn hiểu ra thì y đã chết. Đời này, y nói thẳng với hắn từ lúc mọi thứ còn kịp sửa. Y không muốn bị bảo vệ đến mức khiến hắn bị thương, cũng không muốn tình cảm của mình khiến hai người yếu đi. Y muốn sóng vai, không muốn trở thành điểm yếu bị kẻ khác lợi dụng.
“Là ta sai.” Hạ Vân Thiên nói.
Thẩm Thanh Ly dừng động tác. “Huynh nhận sai nhanh quá.”
“Vì đúng là ta sai.” Hạ Vân Thiên nhìn y. “Ta vẫn chưa quen. Mỗi lần thấy đệ gặp nguy hiểm, ta sẽ nhớ đến… sẽ sợ.”
Hắn suýt nữa nói ra vực Vô Hồi, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống. Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt dịu đi một chút. Y không hỏi hắn nhớ đến gì, cũng không ép hắn nói rõ. Chỉ là khi y tiếp tục bôi thuốc, lực tay đã nhẹ hơn rất nhiều.
“Ta không trách huynh lo.” Thẩm Thanh Ly nói. “Ta chỉ muốn huynh tin ta hơn một chút. Nếu ta thật sự tránh không được, ta sẽ gọi huynh. Nhưng trước khi ta gọi, huynh phải tin ta có thể tự xử lý.”
Hạ Vân Thiên thấp giọng: “Ta tin.”
“Tin thì lần sau đừng phân tâm.”
“Được.”
Thẩm Thanh Ly băng lại vết thương cho hắn, thắt nút cuối cùng hơi chặt. Hạ Vân Thiên đau đến khẽ nhíu mày, nhưng không lên tiếng. Thẩm Thanh Ly nhìn thấy, khóe môi hơi cong. “Đau?”
“Không đau.”
“Lại nói không đau?” Thẩm Thanh Ly nhướng mày. “Ai bảo ta ở trước mặt huynh không cần lúc nào cũng nhịn? Sao đến lượt huynh lại quên?”
Hạ Vân Thiên khựng lại, rồi sửa lời rất nghiêm túc: “Đau.”
Thẩm Thanh Ly bật cười. “Đáng đời.”
Dù nói vậy, y vẫn cúi xuống thổi nhẹ lên chỗ băng vải như dỗ trẻ con. Hơi thở ấm áp của y rơi qua lớp vải mỏng, Hạ Vân Thiên cả người cứng đờ. Thẩm Thanh Ly vốn chỉ làm theo thói quen khi còn nhỏ. Ngày xưa Hạ Vân Thiên luyện kiếm trầy tay, y cũng từng thổi như vậy, còn nghiêm túc nói thổi một chút sẽ không đau nữa. Nhưng hiện tại hai người đều đã trưởng thành. Động tác ấy rơi vào đêm mưa trong hang đá chật hẹp, lập tức trở nên thân mật quá mức.
Thẩm Thanh Ly cũng nhận ra.
Y ngẩng đầu, vừa lúc chạm vào ánh mắt Hạ Vân Thiên.
Khoảng cách giữa hai người rất gần. Hạ Vân Thiên áo ngoài cởi nửa, vai trái quấn băng, tóc bị mưa làm ướt một chút, vài sợi rơi bên thái dương. Hắn không giống thiếu chủ cao không thể chạm trong sơn trang, cũng không giống người trầm ổn lạnh lùng cầm kiếm trước đám đông. Lúc này hắn chỉ ngồi trước mặt y, ánh mắt sâu và nóng, lại vẫn cố kìm nén như sợ dọa y.
Thẩm Thanh Ly bỗng nhớ đến câu hắn nói trước khi giao thủ.
Đánh xong rồi hôn.
Tim y đập nhanh hơn, nhưng lần này y không tránh.
“Hạ Vân Thiên.” Y gọi khẽ.
“Ừ?”
“Người vừa rồi nói đánh xong rồi hôn là huynh.”
Hơi thở Hạ Vân Thiên rõ ràng ngừng lại một nhịp.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, khóe môi hơi cong, nhưng tai đã đỏ lên. “Bây giờ đánh xong rồi.”
Mưa ngoài hang đá bỗng như xa đi.
Hạ Vân Thiên nhìn y rất lâu, giọng khàn xuống: “Đệ chắc không?”
“Không chắc thì ta nhắc huynh làm gì?”
“Thanh Ly…”
“Huynh còn hỏi nữa, ta sẽ đổi ý.”
Câu sau cùng vừa dứt, Hạ Vân Thiên cuối cùng đưa tay ôm lấy eo y, cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn đầu tiên rơi lên môi Thẩm Thanh Ly rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như chỉ là một lần chạm cẩn thận. Hạ Vân Thiên vẫn còn nhớ mình chưa thật sự có tư cách đòi hỏi quá nhiều, cũng sợ sự nóng vội của mình làm người trong lòng khó chịu. Nhưng Thẩm Thanh Ly không để hắn lùi. Y đưa tay nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, hơi ngẩng đầu đáp lại.
Chỉ một chút đáp lại ấy, lớp nhẫn nại của Hạ Vân Thiên gần như vỡ ra.
Hắn ôm y chặt hơn, nhưng vẫn tránh không để vết thương trên vai đè vào người y. Nụ hôn từ cẩn thận trở nên sâu hơn một chút, vẫn không quá mức, nhưng đủ để hơi thở của hai người rối vào nhau. Môi Thẩm Thanh Ly hơi lạnh vì mưa, nhưng rất nhanh bị hơi ấm của Hạ Vân Thiên phủ lấy. Y ban đầu còn có chút cứng, sau đó dần thả lỏng, bàn tay nắm áo hắn cũng chậm rãi siết lại.
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Thanh Ly bỗng cảm thấy tất cả tiếng mưa, sát cơ, âm mưu, thân phận và bất an đều lùi ra rất xa.
Y từng nghĩ mình chỉ cần Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn mình là đủ.
Nhưng hóa ra không đủ.
Khi người này thật sự hôn y, thật sự ôm y trong lòng, thật sự dùng sự trân trọng vụng về mà rõ ràng đáp lại tình cảm của y, lòng tham của y lập tức mọc rễ. Y muốn nhiều hơn. Muốn Hạ Vân Thiên không chỉ vì áy náy mà đến gần, muốn hắn thật sự thích mình, muốn hắn có một ngày có thể không do dự nói yêu, muốn dưới ánh trăng sau này không còn chỉ có một mình y đợi.
Hạ Vân Thiên buông y ra trước khi mọi thứ vượt khỏi kiểm soát.
Trán hai người gần như chạm nhau, hơi thở đều hơi loạn. Thẩm Thanh Ly rũ mắt, hàng mi run rất nhẹ, môi bị hôn đến đỏ hơn bình thường. Hạ Vân Thiên nhìn y, lòng mềm đến đau. Hắn từng ôm người này trong máu lạnh, từng cầu trời cao cho một lần trở lại. Bây giờ người ấy ở trước mặt hắn, còn sống, còn ấm, còn chủ động nhắc hắn thực hiện một câu hứa chưa tròn nửa đêm.
Hắn cúi đầu, lại hôn nhẹ lên khóe môi y một cái.
Thẩm Thanh Ly ngẩng mắt nhìn hắn. “Sao còn hôn?”
Hạ Vân Thiên khàn giọng: “Vừa rồi là lời hứa trước khi đánh. Cái này là ta muốn hôn.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, mặt nóng lên rõ ràng, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản. “Hạ thiếu chủ càng ngày càng không biết giữ lễ.”
“Ừ.” Hạ Vân Thiên thấp giọng đáp. “Không muốn giữ với đệ.”
Thẩm Thanh Ly không nói được gì nữa, chỉ quay mặt đi, nhưng bàn tay vẫn nắm vạt áo hắn không buông. Hạ Vân Thiên nhìn động tác nhỏ ấy, đáy mắt dịu đi. Hắn đưa tay lau giọt mưa còn đọng trên tóc y, động tác nhẹ đến mức như chạm vào một vầng trăng mong manh.
Một lát sau, Thẩm Thanh Ly mới khẽ nói: “Hạ Vân Thiên, ta sẽ xem nụ hôn này là thật.”
“Vốn là thật.”
“Không phải vì bầu không khí vừa rồi, không phải vì huynh bị thương, cũng không phải vì huynh áy náy?”
“Không phải.” Hạ Vân Thiên nhìn y. “Là vì ta muốn hôn đệ.”
Thẩm Thanh Ly im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng dựa trán lên vai không bị thương của hắn. Động tác này rất nhỏ, nhưng đối với y đã là một lần chủ động tin tưởng. Hạ Vân Thiên không động, chỉ lặng lẽ ôm y. Ngoài hang đá, Lâm Việt và Trình Túc đang cố ý đứng rất xa, không dám tiến đến phá hỏng bầu không khí hiếm có này.
Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài quá lâu.
Một tiếng chim đêm chợt vang lên từ hướng rừng sâu. Thẩm Thanh Ly lập tức ngẩng đầu. Hạ Vân Thiên cũng buông y ra, ánh mắt trở nên sắc bén. Đây không phải tiếng chim bình thường, mà là ám hiệu cảnh báo của Dạ Vũ Lâu. Âm ngắn một tiếng, dài hai tiếng, nghĩa là có người lạ đang rời khỏi khu vực phía tây.
Thẩm Thanh Ly đứng dậy rất nhanh. “Còn có người theo dõi.”
Hạ Vân Thiên mặc lại áo ngoài, dù vết thương còn đau cũng không chậm trễ. “Hướng nào?”
“Phía tây. Nhưng không phải nhóm áo xám vừa rồi.” Thẩm Thanh Ly nhìn ra màn mưa. “Người của Dạ Vũ Lâu phát hiện mà không trực tiếp đuổi theo, chứng tỏ thân pháp người kia rất tốt, hoặc thân phận không tiện động.”
Hạ Vân Thiên nhíu mày. “Người trong sơn trang?”
“Có thể.”
Hai người lập tức rời khỏi hang đá. Mưa đã nhỏ hơn một chút, trong rừng còn vương mùi máu sau trận giao thủ. Lâm Việt tiến lên bẩm báo rằng thủ lĩnh áo xám đã bị đưa đi, những người sống còn lại cũng được bịt miệng áp giải theo đường khác. Hạ Vân Thiên nghe xong liền dẫn Thẩm Thanh Ly đuổi về hướng tây. Đường rừng trơn trượt, nhưng khinh công hai người đều tốt, chưa đến nửa nén hương đã tới một gò đất cao nhìn xuống đường nhỏ bên dưới.
Trên bùn đất ướt có dấu chân rất nhạt.
Thẩm Thanh Ly cúi xuống xem, ánh mắt dần lạnh. “Giày đệ tử Minh Kiếm Sơn Trang.”
Hạ Vân Thiên quỳ một gối bên cạnh y, chạm tay lên dấu chân. “Không phải đệ tử bình thường. Đế giày này dùng loại da hươu chống trượt, chỉ thân tín các viện hoặc người thường xuống núi làm việc mới có.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. “Chủ viện, ngoại viện, dược phòng, nhà kho đều có người dùng loại này.”
“Còn Thanh Trúc viện?” Hạ Vân Thiên hỏi.
“Người của Thanh Bình Môn không dùng giày này.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Nhưng nếu có người trong sơn trang giúp họ, vậy khác.”
Hạ Vân Thiên nhìn dấu chân kéo dài về phía đường núi, trong lòng trầm xuống. Dấu chân này rời đi sau khi phục kích thất bại, chứng tỏ người kia đã tận mắt nhìn thấy hắn và Thẩm Thanh Ly gặp Mộ Kinh Hàn, cũng thấy trận giao thủ sau đó. Nếu người này trở về sơn trang trước họ, tin tức có thể lại bị bóp méo.
“Không đuổi kịp nữa.” Thẩm Thanh Ly đứng dậy. “Hắn rất cẩn thận. Đi đến đoạn đá phía trước là mất dấu.”
Hạ Vân Thiên im lặng một lát, rồi nói: “Về sơn trang.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. “Huynh định để hắn nghĩ mình đã an toàn?”
“Ừ.” Hạ Vân Thiên nói. “Nếu hắn muốn truyền tin, nhất định phải có động tác. Chúng ta không kinh động hắn trước.”
Thẩm Thanh Ly cong môi. “Hạ thiếu chủ bây giờ càng ngày càng biết nhẫn nại.”
“Ở cạnh đệ học được.”
“Ta đâu có dạy huynh.”
“Đệ đứng đó, ta tự học.”
Thẩm Thanh Ly bị hắn chọc đến không nhịn được cười, nhưng nụ cười rất nhanh nhạt đi khi nhìn lại dấu chân trong bùn. Người trong sơn trang. Bốn chữ này nặng hơn tử sĩ áo xám nhiều. Tử sĩ là dao của người ngoài, nhưng nội gián là lưỡi kim giấu trong tay áo. Nếu không tìm ra, mọi bước đi của họ đều sẽ bị người khác nhìn thấy.
Trở về Minh Kiếm Sơn Trang đã gần sáng.
Hạ Vân Thiên cố ý không đi cửa chính, mà theo đường phụ vào chủ viện. Vết thương trên vai hắn được băng lại lần nữa, Thẩm Thanh Ly giám sát rất nghiêm, bắt hắn thay thuốc sạch rồi mới cho ngồi xuống. Lâm Việt đưa người bị bắt đến nơi an toàn xong cũng quay lại bẩm báo, nói thủ lĩnh áo xám đã bị phong huyệt, tạm thời chưa thể tự sát. Trình Túc thì mang về một vật tìm được trong áo người kia: nửa miếng phù gỗ nhỏ có khắc chữ “Tĩnh”.
Hạ Vân Thiên nhìn miếng phù gỗ, sắc mặt lập tức thay đổi.
Thẩm Thanh Ly nhận ra. “Huynh biết?”
Hạ Vân Thiên cầm miếng phù, chậm rãi nói: “Đây là phù ra vào của Tĩnh Tâm viện trong sơn trang.”
Thẩm Thanh Ly nhíu mày. “Tĩnh Tâm viện không phải nơi ở của Triệu trưởng lão sao?”
Hạ Vân Thiên gật đầu.
Trong phòng bỗng trở nên rất yên tĩnh. Triệu trưởng lão mấy ngày nay nhiều lần mở miệng trách Thẩm Thanh Ly không biết chừng mực, cũng từng ngăn Hạ Vân Thiên đưa Đường Kính vào thiên sảnh. Nhưng chỉ bằng một miếng phù gỗ chưa thể kết luận ông có vấn đề. Có thể là ông, có thể là người bên cạnh ông, cũng có thể là có người cố ý đặt lên người thủ lĩnh áo xám để dẫn họ nghi ngờ Tĩnh Tâm viện.
Thẩm Thanh Ly cầm miếng phù lên xem kỹ. “Vật này quá dễ thấy. Nếu là chứng cứ thật, người kia sẽ không giữ trong người khi đi phục kích. Nếu là giả, lại quá thô.”
Hạ Vân Thiên nói: “Có thể hắn vốn không định bị bắt sống.”
“Đúng.” Thẩm Thanh Ly đặt phù gỗ xuống. “Tử sĩ đã định chết thì không sợ mang chứng cứ. Người phía sau cũng không sợ chúng ta tìm được. Thậm chí có thể muốn chúng ta tìm được, để kéo Tĩnh Tâm viện vào.”
Hạ Vân Thiên nhìn miếng phù, ánh mắt sâu hơn. “Triệu trưởng lão kiếp… trước kia luôn xem trọng danh dự sơn trang, nhưng tính tình nóng vội, dễ bị người dẫn dắt. Nếu có người muốn dùng ông ấy làm lớp che phía ngoài, không khó.”
Thẩm Thanh Ly ngước mắt nhìn hắn. “Huynh vừa muốn nói kiếp gì?”
Hạ Vân Thiên tim khẽ ngừng.
Hắn suýt nữa lỡ lời.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn chăm chú. Trong mắt y không có ép hỏi, nhưng có sự nhạy bén rất rõ. Hạ Vân Thiên biết mình không thể tùy tiện qua loa. Người trước mặt quá thông minh, nếu hắn càng né, y càng dễ nhận ra bất thường.
“Ta muốn nói trước kia.” Hạ Vân Thiên chậm rãi đáp. “Chỉ là nghĩ đến nhiều chuyện nên nói nhầm.”
Thẩm Thanh Ly im lặng một lát.
Sau đó y không hỏi tiếp, chỉ khẽ gật đầu. “Được. Ta xem như huynh nói nhầm.”
Hạ Vân Thiên nhìn y, cổ họng hơi nghẹn. “Thanh Ly…”
“Ta nói rồi, mỗi người đều có bí mật.” Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, giọng bình tĩnh. “Huynh không muốn nói, ta không ép. Nhưng Hạ Vân Thiên, đừng dùng lời nói dối quá vụng về lừa ta. Ta có thể đợi huynh tự nguyện nói, nhưng ta không thích bị xem là kẻ ngốc.”
Hạ Vân Thiên siết chặt tay. “Ta không xem đệ là kẻ ngốc.”
“Vậy là được.” Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một lát, bỗng cười rất nhẹ. “Hơn nữa, ta vừa mới hôn huynh, tạm thời không muốn cãi nhau.”
Hạ Vân Thiên ngẩn ra, sau đó đáy mắt mềm xuống. “Ừ. Không cãi.”
Thẩm Thanh Ly cúi đầu nhìn miếng phù gỗ, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn. “Chuyện Tĩnh Tâm viện không thể động ngay. Trước tiên để người canh Triệu trưởng lão và người bên cạnh ông ấy. Đồng thời thả ra tin giả rằng thủ lĩnh áo xám đã chết, không tìm được gì trên người. Nếu miếng phù này là thứ người phía sau muốn chúng ta thấy, khi phát hiện chúng ta không nhắc đến nó, đối phương sẽ nghi ngờ.”
Hạ Vân Thiên gật đầu. “Ta cũng nghĩ vậy.”
“Còn dấu chân đệ tử trong rừng, phải tra danh sách người rời sơn trang đêm nay.”
“Cửa chính và cửa phụ đều có ghi chép, nhưng nếu người đó biết đường bí mật thì không có.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. “Minh Kiếm Sơn Trang có đường bí mật?”
Hạ Vân Thiên im lặng.
Kiếp trước hắn biết có một lối đi cũ sau Tàng Kiếm đường, vốn là đường thoát hiểm thời tổ tiên xây sơn trang. Lối đó ít người biết, hắn cũng chỉ biết sau khi Minh Kiếm Sơn Trang xảy ra biến cố. Đời này theo thời điểm hiện tại, hắn lẽ ra chưa nên biết rõ. Nhưng nếu không nói, sẽ bỏ lỡ thời cơ.
Hắn nhìn Thẩm Thanh Ly, chậm rãi nói: “Có thể có. Ta cần xác nhận.”
Thẩm Thanh Ly không hỏi hắn vì sao biết. Y chỉ nói: “Vậy ta đi cùng huynh.”
“Được.”
Câu đáp lần này không chút do dự.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, khóe môi hơi cong. “Tiến bộ rồi.”
Hạ Vân Thiên biết y đang nhắc mình không tự ý quyết định thay y. Hắn nhìn y, ánh mắt rất dịu. “Vì có người dạy tốt.”
“Ta không nhận đồ đệ lớn như vậy.”
“Vậy nhận người bên cạnh đệ.”
Thẩm Thanh Ly tai lại đỏ lên, lập tức quay mặt đi. “Hạ Vân Thiên, huynh còn nói nữa ta sẽ thật sự cho rằng sau nụ hôn kia, huynh bị mở thông khiếu nói lời ngọt rồi.”
“Không phải lời ngọt.” Hạ Vân Thiên thấp giọng. “Là lời thật.”
Thẩm Thanh Ly mím môi, không đáp, nhưng ánh mắt rõ ràng mềm hơn. Bọn họ vừa trải qua phục kích, bắt sống thủ lĩnh áo xám, phát hiện dấu vết nội gián và phù gỗ Tĩnh Tâm viện. Rất nhiều nguy hiểm đang đổ về, nhưng trong lòng y vẫn có một vùng nhỏ ấm áp vì câu nói của Hạ Vân Thiên.
Y biết mình càng ngày càng khó rút lui.
Nhưng y cũng không muốn rút nữa.
Trời vừa sáng, Minh Kiếm Sơn Trang nhận được một phong thư không ký tên.
Phong thư được bắn vào cổng chính bằng một mũi tên đen, trước mặt rất nhiều đệ tử tuần tra. Khi Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đến chính đường, Hạ Chấn Nam đã mở thư. Sắc mặt ông cực kỳ khó coi. Triệu trưởng lão và mấy vị trưởng lão khác cũng có mặt, ai nấy đều nhìn hai người với ánh mắt khác nhau.
Hạ Vân Thiên bước vào, hành lễ. “Phụ thân.”
Hạ Chấn Nam đưa phong thư cho hắn. “Tự xem.”
Hạ Vân Thiên nhận lấy. Trên giấy chỉ viết vài hàng chữ, nhưng đủ để khiến không khí trong chính đường căng như dây cung.
Đêm qua giờ Tý, Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly gặp Mộ Kinh Hàn tại miếu Sơn Thần ngoài Lạc Hà trấn. Thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang cấu kết Dạ Vũ Lâu, âm thầm che giấu yêu nhân bên cạnh. Nếu trong ba ngày Minh Kiếm Sơn Trang không giao Thẩm Thanh Ly ra, chuyện này sẽ truyền khắp võ lâm.
Dưới cùng còn có một dấu mây cuộn cháy đen.
Triệu trưởng lão nhìn Thẩm Thanh Ly, sắc mặt khó giấu kinh nghi. “Thanh Ly, ngươi thật sự gặp Mộ Kinh Hàn?”
Thẩm Thanh Ly chưa đáp, Hạ Vân Thiên đã gấp thư lại.
“Gặp.” Hắn nói.
Chính đường lập tức xôn xao.
Hạ Chấn Nam trầm giọng: “Vân Thiên.”
Hạ Vân Thiên ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh. “Đêm qua con cùng Thanh Ly đến miếu Sơn Thần gặp Mộ Kinh Hàn. Vì có người mượn danh Mộ Kinh Hàn dính líu đến Lạc Hà tiêu cục, chúng con cần xác nhận. Gặp là thật, cấu kết là giả.”
Triệu trưởng lão lập tức nói: “Nhưng Dạ Vũ Lâu là tổ chức tình báo không rõ chính tà, Mộ Kinh Hàn càng là người giang hồ kiêng dè. Con thân là thiếu chủ, sao có thể tùy tiện gặp hắn? Còn Thanh Ly… Thanh Ly, rốt cuộc ngươi và Dạ Vũ Lâu có quan hệ gì?”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh Hạ Vân Thiên, ánh mắt bình tĩnh. Y biết câu hỏi này sớm muộn cũng đến, chỉ là không ngờ đến nhanh như vậy. Hắn vừa định mở miệng, Hạ Vân Thiên đã nhẹ nhàng chạm vào cổ tay áo y.
Không phải ngăn y nói.
Chỉ như nhắc y rằng hắn ở đây.
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn một cái, rồi bước lên nửa bước, đứng ngang hàng với hắn.
“Có quan hệ.” Y nói.
Chính đường lập tức yên tĩnh.
Thẩm Thanh Ly nhìn thẳng Triệu trưởng lão, giọng không cao nhưng rõ ràng: “Ta từ mười ba tuổi đã tiếp xúc với người của Dạ Vũ Lâu. Mộ Kinh Hàn biết thân thế của ta, cũng từng thay cha mẹ ta đưa tin. Chuyện này ta chưa công khai, nhưng không có nghĩa là ta cấu kết người ngoài hại Minh Kiếm Sơn Trang.”
Triệu trưởng lão sắc mặt thay đổi. “Ngươi giấu nhiều năm như vậy…”
“Vì thân thế của ta liên quan đến án cũ, không tiện nói.” Thẩm Thanh Ly đáp. “Nếu trưởng lão muốn hỏi vì sao trang chủ và phu nhân năm đó đưa ta về sơn trang, có lẽ nên hỏi trang chủ trước. Ta khi ấy chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi, không tự mình chọn được nơi đến.”
Triệu trưởng lão nghẹn lại, nhìn về phía Hạ Chấn Nam.
Hạ Chấn Nam sắc mặt càng trầm, nhưng không phản bác lời Thẩm Thanh Ly. Điều này đã đủ khiến mọi người hiểu, chuyện Thẩm Thanh Ly liên hệ với Dạ Vũ Lâu không phải hoàn toàn không có căn nguyên. Nhưng dù vậy, ba chữ Dạ Vũ Lâu vẫn quá nhạy cảm. Chỉ cần truyền ra ngoài, rất nhiều người sẽ nhân cơ hội công kích Minh Kiếm Sơn Trang.
Hạ Vân Thiên bỗng mở miệng: “Phụ thân, phong thư này đến quá đúng lúc.”
Hạ Chấn Nam nhìn hắn. “Ý con là gì?”
“Đêm qua chúng con vừa gặp Mộ Kinh Hàn, sáng nay phong thư đã đến. Người viết thư biết rõ thời gian, địa điểm, biết rõ Thanh Ly và Mộ Kinh Hàn có liên quan. Nhưng hắn không nhắc đến một chuyện.” Hạ Vân Thiên lấy từ tay áo ra vòng kim loại cánh chim gãy thu được ở miếu Sơn Thần, đặt lên bàn. “Đêm qua tại miếu Sơn Thần, chúng con bị nhóm tử sĩ này phục kích. Nếu không phải đã chuẩn bị, hiện tại có lẽ đã không thể đứng ở đây.”
Mấy vị trưởng lão lập tức biến sắc.
Hạ Vân Thiên tiếp tục: “Người viết thư nhìn thấy chúng con gặp Mộ Kinh Hàn, nhưng cố ý bỏ qua chuyện tử sĩ phục kích. Điều này chứng tỏ người đó không phải người qua đường vô tình phát hiện. Hắn là người cùng phe với đám tử sĩ, hoặc ít nhất biết bọn chúng sẽ xuất hiện.”
Hạ Chấn Nam ánh mắt lạnh xuống. “Con bắt được người sống không?”
Hạ Vân Thiên im lặng một lát. “Bắt được một người, nhưng trên đường áp giải đã chết.”
Thẩm Thanh Ly không nhìn hắn, chỉ lặng lẽ đứng cạnh. Đây là lời họ đã thống nhất: thả ra tin thủ lĩnh áo xám đã chết. Trước mặt mọi người, ngay cả Hạ Chấn Nam cũng tạm thời không thể nói thật. Không phải không tin ông, mà là trong chính đường này có quá nhiều lỗ tai.
Triệu trưởng lão nói: “Chết rồi thì vẫn là chết không đối chứng. Còn chuyện Thanh Ly liên quan đến Dạ Vũ Lâu lại là chính miệng y thừa nhận.”
Hạ Vân Thiên nhìn ông. “Triệu trưởng lão muốn nói gì?”
Triệu trưởng lão cau mày, giọng nặng nề: “Ta không phải muốn làm khó Thanh Ly. Nó cũng là đứa trẻ lớn lên trong sơn trang, ta nhìn nó từ nhỏ đến lớn. Nhưng chuyện này liên quan đến danh tiếng Minh Kiếm Sơn Trang. Nếu trong ba ngày người viết thư thật sự truyền tin ra ngoài, cả võ lâm sẽ hỏi vì sao thiếu chủ của chúng ta đêm khuya gặp chủ nhân Dạ Vũ Lâu, vì sao Thẩm Thanh Ly giấu thân phận nhiều năm. Chúng ta phải có cách ứng đối.”
Hạ Vân Thiên nhìn ông rất lâu. “Cách ứng đối của trưởng lão là giao Thanh Ly ra?”
Triệu trưởng lão lập tức nói: “Ta chưa nói như vậy!”
“Vậy tốt.” Hạ Vân Thiên đáp rất nhanh. “Vì ai dám nói giao đệ ấy ra, trước hết hỏi kiếm của ta.”
Chính đường lặng ngắt.
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh hắn, đầu ngón tay trong tay áo khẽ động. Dù đã nghe Hạ Vân Thiên nói những lời tương tự nhiều lần, khi lời ấy vang lên trước mặt Hạ Chấn Nam và toàn bộ trưởng lão, y vẫn không thể không động lòng. Hắn không tránh, không giấu, càng không giả vờ chỉ vì công đạo. Hắn bảo vệ y rất rõ ràng, rõ ràng đến mức không ai có thể tự lừa mình rằng đó chỉ là tình nghĩa huynh đệ.
Hạ Chấn Nam nhìn nhi tử, ánh mắt nặng nề. “Vân Thiên, con biết mình đang đứng ở đâu không?”
“Biết.” Hạ Vân Thiên nói. “Con đứng ở Minh Kiếm Sơn Trang. Nhưng con cũng đứng bên cạnh Thẩm Thanh Ly.”
Hạ Chấn Nam trầm mặc.
Trong khoảnh khắc ấy, ông như nhìn thấy nhi tử mình thật sự rời khỏi con đường bằng phẳng mà ông từng chuẩn bị sẵn. Hạ Vân Thiên vẫn là thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang, vẫn cầm kiếm Hàn Tự, vẫn có khí độ của người đứng đầu thế hệ trẻ. Nhưng trong mắt hắn đã có một thứ cố chấp khác, một thứ không còn chỉ vì sơn trang, không còn chỉ vì chính đạo, mà vì một người cụ thể đang đứng cạnh hắn.
Hạ Chấn Nam không biết đây là tốt hay xấu.
Nhưng ông biết, nếu ép quá mạnh, Hạ Vân Thiên thật sự có thể rút kiếm.
Đúng lúc không khí trong chính đường căng đến cực hạn, bên ngoài bỗng có một đệ tử vội vàng chạy vào, sắc mặt trắng bệch.
“Trang chủ, thiếu chủ, không ổn rồi!”
Hạ Chấn Nam lạnh giọng: “Lại chuyện gì?”
Đệ tử kia quỳ xuống, giọng run rẩy: “Tĩnh Tâm viện xảy ra chuyện. Triệu trưởng lão vừa sai người về lấy sổ tuần tra, nhưng đệ tử phát hiện trong phòng phụ tá của trưởng lão có một mật đạo cũ. Dưới mật đạo… dưới mật đạo có áo xám dính máu, còn có một đôi giày da hươu vừa dính bùn mới!”
Triệu trưởng lão sắc mặt đại biến. “Không thể nào!”
Hạ Vân Thiên lập tức nhìn về phía ông.
Thẩm Thanh Ly cũng chậm rãi nhíu mày.
Mảnh phù gỗ Tĩnh Tâm viện còn chưa được đặt ra ngoài, vậy mà mật đạo đã tự lộ.
Có người đang ép họ nghi ngờ Triệu trưởng lão.
Hoặc là, Triệu trưởng lão thật sự đã bị người bên cạnh kéo vào rất sâu.
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0