Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

Dưới Ánh Trăng Có Người Đợi Ta

Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch

Chương 1: Kiếp Sau Nguyện Không Gặp Lại Chương 2: Người Dưới Hiên Xưa Chương 3: Dấu Máu Ở Khe Núi Chương 4: Người Sống Sót Cuối Cùng Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch Chương 6: Tên Người Trong Thư Chương 7: Hẹn Gặp Dưới Mưa Đêm Chương 8: Đánh Xong Rồi Hôn Chương 9: Dấu Đường Dưới Tĩnh Tâm Viện Chương 10: Giữ Người Trước Mặt

Chương 5: Một Dao Chứng Trong Sạch

Thanh Trúc viện sáng rực ánh đèn.

Khi Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đến nơi, trong viện đã đầy người. Đệ tử Minh Kiếm Sơn Trang đứng chen ở hành lang, người của Thanh Bình Môn tụ lại trước cửa phòng trong, ai nấy đều mang sắc mặt vừa kinh hoảng vừa tức giận. Lưu Kính xông vào trước nhất, tiếng ông ta gọi “Uyển Ninh” gần như phá vỡ màn đêm yên tĩnh trong sơn trang. Hạ Chấn Nam cũng đã được người mời đến, bước chân trầm ổn nhưng sắc mặt âm trầm, hiển nhiên chuyện Sở Uyển Ninh tự đâm mình đã chạm đến giới hạn của ông.

Trong phòng, mùi máu nhàn nhạt hòa cùng mùi thuốc an thần.

Sở Uyển Ninh nằm trên giường, áo trắng trước ngực bị máu thấm đỏ một mảng. Con dao ngắn đã được đại phu lấy ra, đặt trong khay đồng bên cạnh, trên lưỡi dao còn dính máu chưa khô. Nàng sắc mặt tái nhợt, môi không còn chút huyết sắc, tóc đen xõa trên gối, nhìn qua yếu ớt đến mức chỉ cần gió thổi qua cũng có thể tan biến. Vài nữ đệ tử của Thanh Bình Môn đứng bên giường khóc đỏ mắt, một người không nhịn được quay đầu trừng Thẩm Thanh Ly, như thể tất cả máu trên người Sở Uyển Ninh đều do y ép ra.

Thẩm Thanh Ly đứng cạnh cửa, ánh mắt bình tĩnh lướt qua vết thương của Sở Uyển Ninh.

Dao đâm lệch tim, tránh qua chỗ hiểm, miệng vết thương nhìn đáng sợ nhưng chưa chắc trí mạng. Góc độ đâm xuống cũng rất khéo, vừa đủ khiến máu chảy nhiều, vừa không làm đứt mạch chính. Nếu là người bình thường nhìn thấy, hẳn sẽ cảm thấy nàng bị ép đến tuyệt vọng nên mới tự tổn thương bản thân. Nhưng với Thẩm Thanh Ly, một người dám tự đâm mình cũng chưa chắc là trong sạch. Có những người dùng nước mắt để buộc kẻ khác cúi đầu, có những người dùng máu của mình để đổi lấy lời thiên hạ.

Sở Uyển Ninh chính là loại thứ hai.

Lưu Kính đứng cạnh giường, giận đến sắc mặt xanh mét. “Hạ trang chủ, Minh Kiếm Sơn Trang hôm nay nhất định phải cho Thanh Bình Môn một lời giải thích. Uyển Ninh là đệ tử được môn chủ chúng ta yêu thương nhất, đến quý trang làm khách lại bị nghi ngờ cấu kết sát thủ, ép đến mức tự đâm mình chứng trong sạch. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, hai phái chúng ta còn mặt mũi nào nhìn võ lâm đồng đạo?”

Hạ Chấn Nam chưa đáp ngay. Ông nhìn Sở Uyển Ninh trên giường, rồi lại nhìn Hạ Vân Thiên. Với thân phận trang chủ, ông không thể xem nhẹ việc khách bị thương trong sơn trang, càng không thể để Thanh Bình Môn có cớ nói Minh Kiếm Sơn Trang ỷ thế ép người. Nhưng ông cũng không phải kẻ hồ đồ đến mức chỉ vì một nhát dao mà quên hết A Nhạn, tử sĩ, Lạc Hà tiêu cục và mảnh ngọc trong tay Hạ Vân Thiên.

Hạ Vân Thiên đứng bên cạnh Thẩm Thanh Ly, ánh mắt lạnh nhạt đến gần như không có dao động. Kiếp trước, Sở Uyển Ninh cũng từng dùng cách tương tự. Khi ấy nàng không tự đâm mình, nhưng từng vì một lời chất vấn của Thẩm Thanh Ly mà bệnh cũ tái phát, ho ra máu trước mặt mọi người. Hắn lúc đó không biết nàng giả nhiều hay thật nhiều, chỉ thấy Thẩm Thanh Ly đứng giữa ánh mắt trách móc của đám đông, môi mím rất chặt, sau đó cúi đầu nói là ta lỡ lời.

Hắn chưa từng hỏi y có thật sự lỡ lời hay không.

Đời này, hắn sẽ không để chuyện đó lặp lại.

“Lưu tiền bối muốn lời giải thích gì?” Hạ Vân Thiên hỏi.

Lưu Kính quay phắt đầu nhìn hắn. “Hạ thiếu chủ còn hỏi được câu này sao? Các ngươi bắt A Nhạn, nghi ngờ Uyển Ninh, khiến nàng bị ép đến mức dùng dao tự chứng trong sạch. Chẳng lẽ không nên thả A Nhạn, xin lỗi Uyển Ninh, rồi cùng Thanh Bình Môn tra rõ kẻ thật sự đứng sau chuyện Lạc Hà tiêu cục sao?”

Thẩm Thanh Ly nghe đến đây, khẽ cười một tiếng.

Tiếng cười ấy không lớn, nhưng trong căn phòng đầy căng thẳng lại đặc biệt rõ ràng. Mấy nữ đệ tử Thanh Bình Môn lập tức nhìn sang, một người tức giận nói: “Thẩm công tử, Sở sư tỷ đã bị thương thành như vậy, ngươi còn cười được sao?”

Thẩm Thanh Ly nâng mắt nhìn nàng, giọng không nhanh không chậm: “Ta chỉ cười Lưu tiền bối nói chuyện rất hay. A Nhạn nửa đêm lẻn vào nhà kho, bên ngoài có tử sĩ tiếp ứng, bị bắt tại trận. Sở cô nương tự đâm mình một dao, A Nhạn liền biến thành vô tội, Thanh Bình Môn cũng thành người bị hại. Nếu máu thật sự dùng tốt như vậy, sau này giang hồ xét án cần gì chứng cứ, ai đâm mình sâu hơn thì người đó trong sạch là được.”

Nữ đệ tử kia nghẹn lời, mặt đỏ lên vì giận. “Ngươi… ngươi thật độc miệng!”

Thẩm Thanh Ly khẽ nghiêng đầu. “Ta nói sai chỗ nào?”

Trong phòng yên tĩnh một thoáng.

Lưu Kính lạnh lùng nói: “Thẩm công tử, ngươi luôn miệng nói chứng cứ, vậy chứng cứ đâu? Một nha hoàn đi nhầm vào nhà kho, một kẻ áo đen không rõ lai lịch, các ngươi liền muốn đổ hết lên đầu Uyển Ninh. Bây giờ nàng đã dùng mạng để chứng minh trong sạch, ngươi còn muốn ép nàng đến mức nào?”

Hạ Vân Thiên bỗng bước lên nửa bước, vừa vặn đứng giữa Lưu Kính và Thẩm Thanh Ly. “Lưu tiền bối, đừng đánh tráo trước sau. A Nhạn không phải đi nhầm vào nhà kho, nàng dùng chìa khóa mở khóa. Người áo đen không phải không rõ lai lịch, trên tay hắn có ký hiệu giống nhóm sát thủ từng chặn viện binh ở khe bắc rừng Tàn Phong. Sở cô nương tự đâm mình là chuyện sau khi A Nhạn bị bắt, không thể dùng chuyện sau để xóa sạch chuyện trước.”

Lưu Kính giận dữ nói: “Vậy ý Hạ thiếu chủ là Uyển Ninh tự đâm mình để diễn kịch?”

Hạ Vân Thiên nhìn Sở Uyển Ninh đang nhắm mắt trên giường. “Ta chưa nói vậy.”

Lưu Kính cười lạnh. “Nhưng trong lòng ngươi đã nghĩ vậy.”

“Ta nghĩ gì không quan trọng.” Hạ Vân Thiên nói. “Quan trọng là A Nhạn phải thẩm, tử sĩ phải tra, Lạc Hà tiêu cục bị diệt khẩu cũng phải tra. Nếu Sở cô nương thật sự trong sạch, vậy càng nên để chúng ta tra rõ, trả nàng một sự trong sạch chân chính, chứ không phải dùng một nhát dao khiến mọi người không dám hỏi tiếp.”

Sở Uyển Ninh nằm trên giường khẽ run lên.

Nàng chậm rãi mở mắt, hàng mi ướt nước, ánh mắt yếu ớt nhìn về phía Hạ Vân Thiên. “Hạ thiếu chủ… thì ra trong lòng huynh thật sự nghĩ Uyển Ninh là loại người như vậy.”

Giọng nàng rất nhẹ, nghe qua như một người bị tổn thương đến tận cùng. Mấy nữ đệ tử Thanh Bình Môn lập tức rơi nước mắt, ngay cả vài đệ tử Minh Kiếm Sơn Trang đứng ngoài cửa cũng lộ vẻ không đành lòng. Sở Uyển Ninh vốn nổi danh dịu dàng trong giang hồ, lại từng nhiều lần chữa thương cho người trong sơn trang, hình tượng nhiều năm không phải một hai câu là có thể phá bỏ. Lúc này nàng nằm trên giường đầy máu, bất kể Hạ Vân Thiên nói gì cũng dễ thành lạnh lùng vô tình.

Thẩm Thanh Ly nhìn nàng, trong mắt không có nửa phần thương hại.

Sở Uyển Ninh cũng nhìn về phía y. Ánh mắt hai người gặp nhau giữa ánh nến, một yếu mềm, một bình tĩnh. Sở Uyển Ninh khẽ cắn môi, giọng càng nghẹn hơn: “Thẩm công tử, ta biết ngươi không thích ta. Từ trước đến nay, mỗi lần ta đến gần Hạ thiếu chủ, ngươi đều không vui. Nhưng ta và Hạ thiếu chủ chỉ là bằng hữu, chưa từng có tâm tư khác. Nếu những lời nói đêm qua khiến ngươi khó chịu, ta có thể xin lỗi ngươi. Nhưng A Nhạn theo ta nhiều năm, nàng tuyệt đối sẽ không cấu kết sát thủ. Xin ngươi đừng vì giận ta mà đẩy nàng vào chỗ chết.”

Lời này vừa ra, sắc mặt nhiều người lại thay đổi.

Nàng không trực tiếp nói Thẩm Thanh Ly vì ghen mà vu oan, nhưng từng chữ đều dẫn người khác nghĩ đến hướng đó. Thẩm Thanh Ly yêu Hạ Vân Thiên đã bị phát hiện, chuyện này tuy chưa truyền ra ngoài, nhưng trong chủ viện đã có vài người biết. Nếu Sở Uyển Ninh cứ cắn vào điểm này, mọi hành động của Thẩm Thanh Ly sẽ dễ bị xem thành lòng riêng.

Hạ Vân Thiên ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Nhưng trước khi hắn mở miệng, Thẩm Thanh Ly đã bước lên.

Y không đứng sau Hạ Vân Thiên nữa, cũng không để Hạ Vân Thiên thay mình cản hết lời nói. Y đi đến trước giường Sở Uyển Ninh, dừng ở khoảng cách ba bước, vừa đủ lễ, cũng vừa đủ gần để nhìn rõ sắc mặt nàng. Hạ Vân Thiên nhìn bóng lưng y, cuối cùng không cản. Hắn từng nói muốn để Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh mình, vậy không thể vừa gặp chuyện đã coi y như người cần giấu đi.

Thẩm Thanh Ly nhìn Sở Uyển Ninh, giọng bình tĩnh: “Sở cô nương nói đúng một nửa. Ta quả thật không thích cô nương.”

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Không ai ngờ Thẩm Thanh Ly sẽ nhận thẳng như vậy. Sở Uyển Ninh cũng hơi khựng lại, nước mắt còn đọng nơi khóe mắt, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào.

Thẩm Thanh Ly tiếp tục: “Nhưng ta không thích cô nương, không phải vì cô nương đến gần Hạ Vân Thiên. Người muốn đến gần hắn trong giang hồ này không ít, chẳng lẽ ta phải hại từng người một sao? Ta không thích cô nương, vì cô nương quá thích dùng dáng vẻ vô tội để nói lời có tội. Hôm qua cô nương nhắc chuyện Lạc Hà trấn, từng câu đều nói mình không có ý trách ta, nhưng từng câu đều muốn khiến người khác nhớ rằng ta đến muộn. Hôm nay cô nương nói ta giận cô nương, lại nói A Nhạn vô tội, chẳng qua cũng muốn đem chuyện sát thủ biến thành ghen tuông tư tình.”

Sở Uyển Ninh đỏ mắt: “Ta không có…”

“Có hay không, cô nương tự biết.” Thẩm Thanh Ly cắt lời nàng, giọng không cao nhưng sắc như lưỡi dao mỏng. “Ta yêu Hạ Vân Thiên, chuyện này ta nhận. Ta không thấy đó là việc đáng xấu hổ. Nhưng ta yêu hắn không có nghĩa là ta sẽ vì ghen mà ngu đến mức dùng chuyện Lạc Hà tiêu cục diệt môn để hại một nha hoàn. Sở cô nương, cô nương xem nhẹ ta quá, cũng xem nhẹ mạng người chết trong tiêu cục quá.”

Hạ Vân Thiên đứng sau y, tim bỗng run lên.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Ly công khai thừa nhận y yêu hắn trước mặt người ngoài.

Không phải trong bóng tối, không phải dưới ánh trăng nơi chỉ có hai người, cũng không phải lời nói bị phát hiện rồi không thể phủ nhận. Y đứng giữa Thanh Trúc viện, trước mặt Hạ Chấn Nam, Lưu Kính, người của Thanh Bình Môn và Minh Kiếm Sơn Trang, bình tĩnh nói rằng y yêu Hạ Vân Thiên, và y không thấy điều đó đáng xấu hổ.

Kiếp trước, chính tình cảm này từng bị hắn xem là điều cần né tránh.

Đời này, người bị tình cảm ấy làm tổn thương nhất lại đứng thẳng lưng thừa nhận nó, không hèn mọn, không van xin, không trốn tránh. Hạ Vân Thiên nhìn bóng lưng Thẩm Thanh Ly, trong lòng đau đến mức gần như không thở nổi, nhưng bên dưới nỗi đau ấy lại có một sự rung động rõ ràng. Hắn không chỉ muốn bù đắp cho người này nữa. Hắn muốn đi đến bên y, muốn đứng cạnh y, muốn để tất cả mọi người biết tình cảm của Thẩm Thanh Ly không phải thứ cần che giấu trong bóng tối.

Sở Uyển Ninh sắc mặt càng trắng. Nàng không ngờ Thẩm Thanh Ly lại nhận thẳng như vậy. Nếu y phủ nhận, nàng có thể tiếp tục ép. Nếu y xấu hổ, nàng có thể khiến mọi người cảm thấy y chột dạ. Nhưng y nhận rồi, còn nhận đến thản nhiên như vậy, khiến những lời nàng chuẩn bị bỗng trở nên chật vật.

Lưu Kính lạnh giọng: “Thẩm công tử thật biết nói. Nhưng dù ngươi nói thế nào, A Nhạn là nha hoàn của Uyển Ninh, các ngươi chưa có chứng cứ xác thực mà giam người, còn khiến Uyển Ninh tự tổn thương bản thân, chuyện này Thanh Bình Môn không thể bỏ qua.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn ông. “Lưu tiền bối luôn miệng nói không có chứng cứ xác thực, nhưng từ khi vào phòng đến giờ, tiền bối đã hỏi A Nhạn vì sao có chìa khóa nhà kho chưa? Đã hỏi nàng vì sao xuất hiện đúng lúc cùng tử sĩ chưa? Đã hỏi nàng vì sao nửa đêm không ở bên chăm sóc Sở cô nương mà lén đi tìm vật chứng chưa?”

Lưu Kính sắc mặt âm trầm. “A Nhạn hiện tại bị các ngươi giữ, ta muốn hỏi cũng không hỏi được.”

“Vậy hỏi đi.” Hạ Vân Thiên đột nhiên nói. “Đưa A Nhạn tới đây.”

Mọi người đều nhìn về phía hắn.

Hạ Chấn Nam nhíu mày. “Vân Thiên, Sở cô nương đang bị thương, hiện tại đối chất e rằng…”

“Phụ thân.” Hạ Vân Thiên nói. “Chính vì Sở cô nương đang bị thương, càng nên hỏi rõ. Nếu A Nhạn thật sự vô tội, thả nàng về chăm sóc chủ tử. Nếu nàng có tội, cũng không thể để một nhát dao làm mọi chuyện dừng lại.”

Hạ Chấn Nam nhìn hắn một lát, cuối cùng gật đầu.

Không lâu sau, A Nhạn bị đưa đến Thanh Trúc viện. Nàng bị điểm huyệt, sắc mặt trắng bệch, vừa nhìn thấy Sở Uyển Ninh nằm trên giường đầy máu liền bật khóc. “Tiểu thư!”

Sở Uyển Ninh nhìn nàng, nước mắt cũng rơi xuống. “A Nhạn, ngươi đừng sợ. Ta biết ngươi không làm chuyện xấu. Dù hôm nay ta phải chết ở đây, cũng sẽ không để người khác tùy tiện vu oan cho ngươi.”

A Nhạn khóc càng dữ, nhìn qua đúng là chủ tớ tình sâu. Nhưng Thẩm Thanh Ly chỉ nhìn tay nàng. Khi Sở Uyển Ninh nói đến chữ “chết”, ngón út tay trái của A Nhạn run lên một cái rất nhỏ. Người khác không để ý, nhưng y thấy rõ.

A Nhạn sợ không phải vì thương tâm.

Nàng sợ Sở Uyển Ninh thật sự sẽ để nàng chết thay.

Hạ Vân Thiên ngồi xuống ghế bên cạnh, thần sắc lạnh nhạt. “A Nhạn, ta hỏi ngươi. Chìa khóa nhà kho từ đâu mà có?”

A Nhạn nghẹn ngào nói: “Là… là nô tỳ nhặt được.”

Thẩm Thanh Ly khẽ cười. “Nhặt ở đâu?”

“Ở… ở hành lang sau thiên sảnh.”

“Lúc nào?”

“Giờ Tuất.”

“Giờ Tuất ngươi không phải đang ở Thanh Trúc viện chăm sóc Sở cô nương sao?” Thẩm Thanh Ly hỏi rất nhanh. “Sở cô nương vừa ngất, người của Thanh Bình Môn đều nói nàng bệnh nặng không thể rời người. Ngươi thân là nha hoàn thân cận nhất, lại rảnh rỗi đi đến hành lang sau thiên sảnh nhặt chìa khóa?”

A Nhạn há miệng, trong chớp mắt không đáp được.

Lưu Kính lập tức nói: “Nha hoàn hoảng loạn, nhớ nhầm thời gian cũng là bình thường.”

Thẩm Thanh Ly gật đầu. “Vậy đổi câu khác. A Nhạn, ngươi vào nhà kho để tìm gì?”

A Nhạn run rẩy nói: “Nô tỳ nghe nói Đường tiêu sư để lại vật chứng, sợ có người dùng vật giả hại tiểu thư, nên mới muốn xem một chút.”

“Xem một chút?” Thẩm Thanh Ly chậm rãi hỏi. “Ngươi biết vật chứng là gì sao?”

“Nô tỳ không biết.”

“Không biết mà dám chắc có thể hại Sở cô nương?”

A Nhạn lại nghẹn.

Sở Uyển Ninh chống người muốn ngồi dậy, nữ đệ tử bên cạnh vội đỡ nàng. Nàng nhìn A Nhạn, giọng yếu ớt: “A Nhạn, ngươi đừng sợ. Có gì nói thật là được. Ta chưa từng bảo ngươi làm chuyện xấu, ngươi cũng không cần thay ta che giấu điều gì.”

Câu này nghe như an ủi, nhưng A Nhạn lại run mạnh hơn. Thẩm Thanh Ly nhìn thấy, ánh mắt lạnh xuống. Sở Uyển Ninh đang nhắc A Nhạn, nếu không muốn liên lụy chủ tử thì phải tự nhận. Nàng đã tự đâm mình trước mặt mọi người, hiện tại dù A Nhạn nói gì, cũng có thể bị đẩy thành nha hoàn tự ý hộ chủ.

Quả nhiên, A Nhạn bỗng dập đầu xuống đất, khóc lớn: “Là nô tỳ sai! Là nô tỳ tự ý làm! Nô tỳ thấy Thẩm công tử nhiều lần nhằm vào tiểu thư, sợ Đường tiêu sư để lại thứ gì bị người khác lợi dụng để hại tiểu thư, nên mới lẻn vào nhà kho. Tiểu thư không biết gì hết, tất cả đều là nô tỳ tự chủ trương!”

Lưu Kính lập tức nhìn Hạ Vân Thiên. “Hạ thiếu chủ nghe thấy rồi chứ? Chuyện này là nha hoàn lo lắng cho chủ nên hồ đồ, không liên quan đến Uyển Ninh.”

Hạ Vân Thiên chưa đáp, Thẩm Thanh Ly đã bước đến trước mặt A Nhạn. Y cúi người, giọng rất nhẹ: “Vậy tử sĩ áo đen thì sao? Cũng là ngươi gọi đến?”

A Nhạn cắn môi, nước mắt rơi không ngừng. “Nô tỳ không biết hắn là ai. Nô tỳ vừa vào nhà kho, hắn đã xuất hiện. Có lẽ… có lẽ hắn cũng muốn tìm vật chứng.”

“Trùng hợp thật.” Thẩm Thanh Ly nói. “Ngươi vừa tự ý đi tìm vật chứng, tử sĩ cũng vừa đến tìm vật chứng. Cả hai còn rất ăn ý, một trong một ngoài, như đã hẹn từ trước.”

A Nhạn run lên, không dám ngẩng đầu.

Sở Uyển Ninh khẽ ho một tiếng, máu lại thấm ra băng vải trước ngực. Đại phu vội vàng tiến lên đè vai nàng. Sở Uyển Ninh nhắm mắt, nước mắt trượt xuống thái dương. “Đủ rồi… A Nhạn đã nhận sai, Thẩm công tử còn muốn ép nàng đến mức nào? Nàng chỉ là một nha hoàn. Nếu ngươi thật sự giận ta, cứ nhắm vào ta là được. Ta đã đâm mình một dao, nếu vẫn chưa đủ, ta có thể…”

“Sở cô nương.” Hạ Vân Thiên bỗng lạnh giọng cắt ngang. “Dao đâm vào người cô nương, không phải đâm vào người chết của Lạc Hà tiêu cục. Cô nương bị thương đáng thương, nhưng người tiêu cục bị diệt khẩu không đáng thương sao? A Nhạn là nha hoàn của cô nương, nàng có hiềm nghi liên quan đến án mạng, không phải nhận một câu hồ đồ là có thể bỏ qua.”

Sở Uyển Ninh nhìn hắn, sắc mặt thật sự trắng đi vài phần.

Có lẽ đến giờ phút này, nàng mới rõ ràng nhận ra Hạ Vân Thiên đã thay đổi. Nếu là trước kia, hắn dù không hoàn toàn tin nàng cũng sẽ giữ lại thể diện, sẽ không trước mặt mọi người dùng lời nặng như vậy. Nhưng hiện tại, mỗi câu của hắn đều cắt đứt đường lui nàng muốn dùng máu mở ra.

Lưu Kính giận dữ nói: “Hạ Vân Thiên, ngươi thật sự muốn vì một Thẩm Thanh Ly mà trở mặt với Thanh Bình Môn?”

Trong phòng chợt lặng xuống.

Hạ Chấn Nam ánh mắt trầm hẳn.

Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh A Nhạn, đầu ngón tay hơi siết. Câu này cuối cùng vẫn đến. Vì một Thẩm Thanh Ly. Dường như chỉ cần dính đến y, mọi chuyện đều sẽ bị nói thành Hạ Vân Thiên vì tư tình mà làm sai. Y có thể không sợ lời người khác, nhưng y biết Hạ Vân Thiên từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong danh dự sơn trang. Một câu trở mặt với Thanh Bình Môn không phải chuyện nhỏ.

Nếu là trước kia, có lẽ hắn sẽ chần chừ.

Nhưng Hạ Vân Thiên chỉ nhìn Lưu Kính, giọng bình tĩnh đến mức lạnh lẽo: “Lưu tiền bối nói sai rồi. Không phải ta vì Thẩm Thanh Ly mà trở mặt với Thanh Bình Môn. Là Thanh Bình Môn có người dính líu đến sát thủ, diệt khẩu tiêu cục, còn muốn dùng một nha hoàn và một nhát dao để ép Minh Kiếm Sơn Trang dừng tra. Nếu Thanh Bình Môn trong sạch, vậy nên cùng ta tra rõ, chứ không phải lấy tình nghĩa hai phái ra uy hiếp.”

Lưu Kính giận đến mặt đỏ lên. “Ngươi…”

“Còn nữa.” Hạ Vân Thiên đứng dậy, ánh mắt lướt qua người trong phòng rồi dừng trên Lưu Kính. “Thẩm Thanh Ly không phải lý do khiến ta xử lý chuyện này. Đệ ấy là người bị vu oan trong chuyện này. Lưu tiền bối nếu còn dùng giọng điệu như thể đệ ấy là tai họa gây rối, vậy đừng trách ta không nể mặt trưởng bối.”

Kiếm Hàn Tự bên hông hắn vẫn chưa rút ra, nhưng khí thế đã ép người ta khó thở.

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, trong lòng bỗng nóng lên từng chút. Hắn không phải người chỉ biết dùng lời ngọt dỗ y khi không có người. Hắn đang thật sự đem y đặt vào vị trí cần được tôn trọng, cần được tin tưởng, cần được công bằng đối đãi. Điều này đối với Thẩm Thanh Ly còn quý hơn một câu thích hay không thích hiện tại. Vì y biết, nếu Hạ Vân Thiên không vượt qua được phần áp lực này, tình cảm sau này dù sâu đến đâu cũng sẽ bị lời người đời bóp méo.

Hạ Chấn Nam rốt cuộc mở miệng: “Đủ rồi.”

Ông nhìn Lưu Kính, giọng trầm ổn nhưng không còn khách khí như trước. “Lưu huynh, chuyện này liên quan đến mạng người của Lạc Hà tiêu cục, cũng liên quan đến an nguy của Vân Thiên. A Nhạn bị bắt tại nhà kho là thật, tử sĩ xuất hiện cũng là thật. Trước khi tra rõ, nàng không thể thả.”

Lưu Kính sắc mặt khó coi. “Hạ trang chủ muốn giam người của Thanh Bình Môn?”

“Hạ mỗ chỉ giam người có hiềm nghi.” Hạ Chấn Nam nói. “Nếu Thanh Bình Môn cảm thấy bị xúc phạm, có thể truyền thư cho Sở môn chủ. Nhưng trước khi Sở môn chủ đến, A Nhạn vẫn phải ở lại Minh Kiếm Sơn Trang.”

Lưu Kính tức đến không nói được. Sở Uyển Ninh nằm trên giường, tay dưới chăn chậm rãi siết lại, nhưng trên mặt vẫn chỉ có vẻ yếu ớt đau lòng. Nàng biết Hạ Chấn Nam đã mở miệng, hôm nay không thể ép họ thả A Nhạn nữa. Nhát dao này khiến nàng giữ được hình tượng bị hại, nhưng không thể cắt đứt hướng tra của Hạ Vân Thiên.

Thẩm Thanh Ly nhìn sắc mặt nàng, bỗng nhẹ nhàng lên tiếng: “Sở cô nương bị thương không nhẹ, nên tĩnh dưỡng cho tốt. Dù sao sau này còn nhiều chuyện cần cô nương tự mình giải thích, nếu thân thể không chống đỡ nổi thì đáng tiếc quá.”

Sở Uyển Ninh nhìn y, ánh mắt yếu ớt cuối cùng hiện một tia lạnh lẽo.

Thẩm Thanh Ly lại mỉm cười rất ôn hòa.

A Nhạn bị dẫn đi lần nữa. Lần này không ai của Thanh Bình Môn có thể cản. Lưu Kính phất tay áo rời khỏi phòng, mấy nữ đệ tử cũng lần lượt lui ra chăm sóc việc sắc thuốc. Hạ Chấn Nam đứng lại dặn đại phu vài câu, sau đó nhìn Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly. Ánh mắt ông dừng trên hai người một lát, dường như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ nói chuyện tra xét ngày mai đến chính đường bẩm lại rồi rời đi.

Trong phòng chỉ còn Sở Uyển Ninh trên giường, Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đứng cách đó không xa.

Sở Uyển Ninh yếu ớt mở miệng: “Hạ thiếu chủ, ta có thể nói riêng với huynh vài câu không?”

Thẩm Thanh Ly hơi nhướng mày, nhưng không nói gì.

Hạ Vân Thiên nhìn nàng. “Không tiện.”

Sở Uyển Ninh cứng người.

Hạ Vân Thiên tiếp tục: “Có chuyện gì, Sở cô nương cứ nói trước mặt Thanh Ly.”

Sở Uyển Ninh nhìn hắn bằng ánh mắt khó tin. Sau đó nàng khẽ cười, nụ cười yếu ớt pha chút tự giễu. “Hạ thiếu chủ bây giờ thật sự tin Thẩm công tử đến vậy sao? Ngay cả vài câu riêng cũng không muốn nghe ta nói?”

“Không phải tin đến vậy.” Hạ Vân Thiên đáp. “Là ta không muốn để đệ ấy hiểu lầm.”

Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh khẽ động mi.

Sở Uyển Ninh nhìn Thẩm Thanh Ly, rồi lại nhìn Hạ Vân Thiên. Lần này, vẻ yếu mềm trên mặt nàng cuối cùng có chút rạn nứt. “Hạ thiếu chủ, trước kia huynh không phải như vậy. Huynh từng nói Thẩm công tử tâm tư nặng, không nên để hắn đi quá gần những việc trong giang hồ. Huynh từng nói hắn nên ở lại sơn trang tĩnh dưỡng, đừng nhúng tay vào chuyện ngoài sáng. Bây giờ chỉ vì hắn thích huynh, vì hắn tỏ ra đáng thương, huynh liền hoàn toàn thay đổi sao?”

Hạ Vân Thiên nhìn nàng, ký ức kiếp trước như lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua tim.

Đúng.

Những lời này kiếp trước hắn từng nói.

Có lẽ không hoàn toàn giống từng chữ, nhưng ý tứ không sai. Khi ấy hắn phát hiện Thẩm Thanh Ly có liên hệ với Dạ Vũ Lâu, lại bị tình cảm của y làm cho hoảng loạn, liền dùng danh nghĩa muốn y tĩnh dưỡng để đẩy y ra khỏi mọi việc. Hắn nói Thẩm Thanh Ly tâm tư nặng, nói y không nên dây vào chuyện giang hồ quá sâu, nói y ở lại sơn trang là tốt nhất.

Những lời ấy qua miệng Sở Uyển Ninh nói ra, giống như chính tay hắn tát vào mặt mình.

Thẩm Thanh Ly cũng nghe thấy.

Y không biết vì sao Sở Uyển Ninh lại nhắc những lời này. Có lẽ trước kia Hạ Vân Thiên thật sự từng nói, cũng có lẽ là nàng cố ý thêm bớt. Nhưng bất kể thế nào, đây đều là suy nghĩ rất phù hợp với Hạ Vân Thiên trước kia. Người này từng không thích y nhúng tay quá nhiều, cũng từng cảm thấy y nên đứng ở nơi an ổn hơn, sạch sẽ hơn, xa hắn hơn.

Thẩm Thanh Ly cúi mắt, trong lòng không phải không đau. Nhưng đau ấy không sâu như tưởng tượng. Có lẽ vì từ khi tình cảm bị phát hiện, y đã chuẩn bị Hạ Vân Thiên sẽ nghĩ mình là phiền phức. Cũng có lẽ vì hôm nay Hạ Vân Thiên đã đứng về phía y quá nhiều lần, cho nên lời cũ qua miệng người khác tuy vẫn sắc, nhưng chưa đủ khiến y buông tay.

Hạ Vân Thiên chậm rãi nói: “Trước kia là ta sai.”

Sở Uyển Ninh giật mình.

Thẩm Thanh Ly cũng ngẩng đầu nhìn hắn.

Hạ Vân Thiên không né tránh ánh mắt của bất kỳ ai. “Ta từng nghĩ Thanh Ly tâm tư nặng là chuyện không tốt, từng cho rằng để đệ ấy rời xa tranh chấp là bảo vệ. Nhưng ta chưa từng hỏi đệ ấy muốn gì, cũng chưa từng nghĩ vì sao đệ ấy phải học cách tự bảo vệ mình. Ta dùng suy nghĩ của mình để quyết định thay đệ ấy, đó là ta sai.”

Sở Uyển Ninh không ngờ hắn có thể nhận sai thẳng như vậy. Nàng vốn muốn dùng lời cũ để khiến Thẩm Thanh Ly đau lòng, cũng để Hạ Vân Thiên nhớ lại khoảng cách năm xưa. Nhưng hắn không giải thích, không phủ nhận, chỉ thẳng thắn nhận sai. Một khi hắn nhận, lời nàng liền không còn sức ép như trước, thậm chí còn trở thành cơ hội để hắn nói rõ trước mặt Thẩm Thanh Ly.

Hạ Vân Thiên nhìn Thẩm Thanh Ly, giọng thấp xuống: “Sau này ta sẽ không tự ý quyết định thay đệ nữa.”

Thẩm Thanh Ly im lặng một lát, rồi cười nhẹ. “Huynh nhớ là được.”

Hạ Vân Thiên gật đầu. “Ta nhớ.”

Sở Uyển Ninh nhìn hai người, ngón tay siết chặt chăn đến mức móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay. Nàng không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành như vậy. Hạ Vân Thiên không nên thay đổi nhanh như thế. Hắn rõ ràng là người trọng lễ, trọng danh, không thích bị tình cảm nam tử dây dưa. Chỉ cần nàng nhắc đến điểm này, hắn vốn nên lùi lại, nên khó xử, nên giống trước kia dùng sự trầm mặc đẩy Thẩm Thanh Ly ra.

Nhưng hắn không lùi.

Thậm chí hắn còn dùng mỗi câu của nàng để kéo Thẩm Thanh Ly đến gần hơn.

Sở Uyển Ninh nhắm mắt, hơi thở trở nên yếu ớt. “Ta mệt rồi.”

Hạ Vân Thiên không nhiều lời. “Sở cô nương nghỉ ngơi.”

Hắn xoay người định đi, Thẩm Thanh Ly cũng theo bên cạnh. Nhưng vừa đến cửa, Sở Uyển Ninh lại bỗng nói: “Thẩm công tử.”

Thẩm Thanh Ly dừng bước, quay đầu.

Sở Uyển Ninh nằm trên giường, ánh mắt trong bóng nến vừa yếu vừa lạnh. “Ngươi thắng một lần, không có nghĩa là lần nào cũng thắng. Người đời sẽ không vì ngươi nói vài câu sắc bén mà tin ngươi trong sạch.”

Thẩm Thanh Ly nhìn nàng, bỗng cười.

Nụ cười ấy không còn ôn hòa che giấu, mà mang theo sự sắc bén rất thật. “Sở cô nương, ta chưa từng muốn người đời tin ta trong sạch.”

Sở Uyển Ninh hơi khựng lại.

Thẩm Thanh Ly chậm rãi nói tiếp: “Ta chỉ cần người nên tin ta, tin ta là đủ. Còn người đời muốn nghĩ gì, ta không quan tâm bằng cô nương đâu.”

Nói xong, y không nhìn nàng nữa, xoay người đi ra ngoài.

Hạ Vân Thiên nhìn bóng lưng y, trong lòng bị câu “người nên tin ta” đập mạnh một cái. Hắn biết người đó là mình. Kiếp trước, Thẩm Thanh Ly cũng từng cần hắn tin y. Nhưng hắn đã chậm, đã nghi ngờ, đã im lặng. Đời này, câu nói kia rơi xuống trước mặt hắn lần nữa, không phải oán trách, cũng không phải van xin, mà là một lần giao phó cuối cùng y chưa nhận ra.

Hắn bước theo y ra ngoài.

Đêm đã khuya. Sau trận hỗn loạn, Thanh Trúc viện vẫn đầy ánh đèn, nhưng con đường về chủ viện lại yên tĩnh hơn nhiều. Hai người đi qua hành lang dài, bóng đèn lồng kéo dài dưới chân. Thẩm Thanh Ly đi trước nửa bước, áo xanh trong gió đêm có vẻ mỏng hơn bình thường. Hạ Vân Thiên nhìn vai y, bỗng cởi áo ngoài khoác lên người y.

Thẩm Thanh Ly dừng lại, cúi đầu nhìn áo ngoài trên vai. “Hôm qua áo choàng, hôm nay áo ngoài. Hạ thiếu chủ định để cả sơn trang biết huynh sợ ta lạnh sao?”

Hạ Vân Thiên đáp: “Biết thì biết.”

Thẩm Thanh Ly quay đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút bất ngờ.

Hạ Vân Thiên nói: “Trước kia là ta quá sợ người khác biết. Sợ người khác nhìn ra đệ đối với ta khác biệt, sợ chính mình không biết đáp lại thế nào, nên ta luôn muốn giữ khoảng cách. Nhưng hiện tại ta không muốn sợ nữa.”

Thẩm Thanh Ly im lặng.

Gió đêm thổi qua, ánh đèn trên hành lang lay động. Y kéo nhẹ áo ngoài trên vai, cảm nhận hơi ấm còn vương trên đó, trong lòng vừa ngọt vừa chua. Hắn nói không muốn sợ nữa. Đối với người khác, đó có thể chỉ là một câu. Nhưng với Thẩm Thanh Ly, nó giống như tiếng cửa đã đóng chặt nhiều năm cuối cùng được người bên trong tự tay mở ra một khe.

“Huynh không sợ, nhưng ta sợ.” Thẩm Thanh Ly nói rất nhẹ.

Hạ Vân Thiên nhìn y. “Sợ gì?”

“Sợ huynh chỉ là vì ta bị người ngoài ép nên nhất thời thương tiếc. Sợ huynh hôm nay đứng về phía ta, ngày mai lại nhớ ra mình là thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang, không nên cùng một nam nhân dây dưa không rõ. Sợ ta càng tin, sau này càng khó thu tay.” Thẩm Thanh Ly nói những lời này rất bình tĩnh, không giống oán, càng không giống cầu xin. “Ta có thể mưu tính người khác, có thể không quan tâm người đời nghĩ gì, nhưng với huynh, ta không làm được ung dung như vậy.”

Hạ Vân Thiên bước đến trước mặt y.

Hắn không lập tức chạm vào Thẩm Thanh Ly, chỉ cúi mắt nhìn y, như muốn đem từng chữ của y khắc vào lòng. “Ta biết.”

Thẩm Thanh Ly bật cười khẽ. “Huynh lại biết.”

“Vì ta cũng sợ.” Hạ Vân Thiên nói.

Thẩm Thanh Ly ngẩn ra. “Huynh sợ gì?”

Hạ Vân Thiên nhìn y rất lâu. Hắn sợ rất nhiều. Sợ vực Vô Hồi lặp lại, sợ máu của y lại lạnh trong lòng mình, sợ câu kiếp sau không gặp lại trở thành thật, sợ đời này dù hắn cố hết sức vẫn không thể xóa hết những tổn thương đã từng gây ra ở một đời mà Thẩm Thanh Ly không biết. Nhưng những lời ấy hắn không thể nói.

Cuối cùng, hắn chỉ thấp giọng đáp: “Sợ đệ không tin ta nữa.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn.

Trong mắt Hạ Vân Thiên có thứ gì đó rất nặng, giống như một nỗi đau cũ bị giấu sau lớp sương mỏng. Thẩm Thanh Ly không hiểu nỗi đau ấy từ đâu mà đến, nhưng trong khoảnh khắc ấy, y bỗng không nỡ hỏi tiếp. Mỗi người đều có bí mật. Y có thân phận Dạ Vũ Lâu, có những người cũ đang tìm mình, có một nửa con đường chìm trong bóng tối. Hạ Vân Thiên cũng có sự thay đổi kỳ lạ, có ánh mắt như từng đánh mất y một lần.

Có lẽ bọn họ đều chưa thể nói hết.

Nhưng có thể đi cùng nhau trước.

Thẩm Thanh Ly chậm rãi đưa tay, nắm lấy một góc tay áo Hạ Vân Thiên. Động tác ấy giống lúc ở nhà kho, nhưng lần này rõ ràng hơn, không còn là vô thức. “Vậy huynh làm cho ta tin đi.”

Hạ Vân Thiên nhìn bàn tay đang giữ tay áo mình, cổ họng khẽ động. “Được.”

“Ta không dễ tin đâu.”

“Ta biết.”

“Cũng không dễ dỗ.”

“Ừ.”

“Càng không rộng lượng.”

“Không cần rộng lượng.”

Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu nhìn hắn. “Thật không?”

Hạ Vân Thiên nói: “Ở trước mặt ta, đệ không cần rộng lượng. Không thích ai có thể nói không thích, không muốn ta đi có thể nói không muốn. Nếu ta làm đệ đau, đệ cũng có thể nói đau. Đệ không cần luôn tỏ ra không sao.”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, mắt bỗng hơi nóng.

Y đã quen không nói đau. Khi còn nhỏ, ngã trên tuyết cũng nhịn không khóc, vì sợ người ta thấy mình phiền. Khi lớn lên, biết thân phận, biết nguy hiểm, y càng học được cách không để người khác nhìn thấy điểm yếu. Đến khi yêu Hạ Vân Thiên, y lại càng không dám nói đau, vì chỉ sợ một khi nói ra, người kia sẽ thấy tình cảm này là gánh nặng.

Nhưng Hạ Vân Thiên bảo y có thể nói.

Thẩm Thanh Ly bỗng cười, chỉ là nụ cười này rất nhẹ. “Hạ Vân Thiên, huynh hôm nay thật sự rất biết làm người ta mềm lòng.”

“Vậy đệ mềm lòng chưa?”

Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, bỗng kéo tay áo hắn lại gần hơn một chút. Khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn, gần đến mức Hạ Vân Thiên có thể ngửi thấy hương thuốc nhàn nhạt trên tay áo y. Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu, ánh mắt dưới đèn vừa sáng vừa mềm, lại có vài phần cố ý trêu chọc.

“Mềm rồi.” Y nói. “Nhưng chỉ một chút.”

Hạ Vân Thiên nhìn y, tim đập nặng một nhịp.

Hắn muốn ôm y.

Ý nghĩ ấy đến quá rõ ràng, rõ đến mức chính hắn cũng khựng lại. Kiếp trước trước khi vực Vô Hồi xảy ra, hắn chưa từng chủ động ôm Thẩm Thanh Ly. Lần đầu tiên hắn ôm y thật chặt lại là khi thân thể y đã lạnh đi. Ký ức ấy khiến hắn gần như không dám đưa tay. Hắn sợ mình vừa chạm vào, người trước mặt sẽ biến thành máu trong lòng hắn.

Thẩm Thanh Ly thấy hắn bất động, ánh mắt hơi đổi. “Huynh sao vậy?”

Hạ Vân Thiên hít một hơi thật chậm, cuối cùng vẫn đưa tay ra, rất nhẹ nắm lấy vai y. Động tác của hắn cẩn thận đến mức gần như vụng về, như thể chỉ cần dùng lực hơn một chút sẽ làm y đau. Thẩm Thanh Ly không tránh. Y đứng yên, cảm nhận bàn tay Hạ Vân Thiên đặt trên vai mình, hơi ấm xuyên qua lớp áo ngoài truyền đến.

“Ta có thể ôm đệ một chút không?” Hạ Vân Thiên hỏi khàn giọng.

Thẩm Thanh Ly ngẩn ra.

Một cái ôm mà thôi, hắn lại hỏi nghiêm túc như vậy. Thẩm Thanh Ly vốn nên cười hắn quá câu nệ, nhưng nhìn ánh mắt của hắn, những lời trêu chọc lại nghẹn lại trong cổ họng. Ánh mắt Hạ Vân Thiên quá đau, đau đến mức y không hiểu, cũng không nỡ từ chối.

“Có thể.” Thẩm Thanh Ly nhẹ giọng nói.

Giây tiếp theo, Hạ Vân Thiên cúi người ôm lấy y.

Cái ôm này không mạnh, nhưng rất chặt. Hạ Vân Thiên một tay đặt sau vai y, một tay vòng qua lưng y, như ôm lại thứ đã từng rơi khỏi lòng mình. Thẩm Thanh Ly ban đầu hơi cứng người, sau đó chậm rãi thả lỏng. Hắn nghe thấy nhịp tim của Hạ Vân Thiên, nặng và nhanh hơn bình thường. Cũng cảm nhận được hơi thở của hắn rơi trên tóc mình, mang theo sự run rẩy rất nhỏ.

Thẩm Thanh Ly vốn muốn hỏi huynh sao vậy.

Nhưng cuối cùng, y chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên lưng Hạ Vân Thiên.

Hạ Vân Thiên lập tức ôm y chặt hơn một chút.

Trong khoảnh khắc ấy, vực Vô Hồi, máu mưa, tiếng gió và câu kiếp sau không gặp lại như lại cuộn lên trước mắt hắn. Nhưng lần này người trong lòng hắn còn ấm. Thẩm Thanh Ly còn sống, còn có thể đáp lại cái ôm của hắn, còn có thể dùng giọng hơi bất đắc dĩ nói bên tai hắn: “Hạ Vân Thiên, huynh ôm nữa là ta thật sự tưởng huynh thích ta rồi đấy.”

Hạ Vân Thiên nhắm mắt, giọng khàn đến gần như vỡ ra.

“Vậy cứ tưởng như vậy trước.”

Thẩm Thanh Ly khựng lại.

Một lúc lâu sau, y mới khẽ cười trong lòng hắn. “Được. Ta tưởng trước.”

Hạ Vân Thiên không nói nữa. Hắn chỉ ôm y trong hành lang vắng, dưới ánh đèn lồng nhạt màu, để hơi ấm của người trong lòng từng chút một xua đi cơn lạnh đã bám trên xương cốt hắn từ kiếp trước. Hắn biết đây chưa phải lúc nói yêu. Tình cảm của hắn vẫn còn lẫn quá nhiều hối hận và đau lòng cần được gột sạch bằng thời gian. Nhưng hắn cũng biết, từ giờ phút này, hắn đã không còn muốn quay về con đường cũ.

Ở cuối hành lang, một bóng người vội vàng chạy đến, nhưng nhìn thấy cảnh này liền khựng lại. Đệ tử nọ cúi đầu rất nhanh, không dám nhìn nhiều, chỉ thấp giọng bẩm báo: “Thiếu chủ, người của chúng ta vừa về từ miếu hoang ngoài Lạc Hà trấn.”

Hạ Vân Thiên buông Thẩm Thanh Ly ra, nhưng tay vẫn đặt nhẹ trên vai y, như không muốn rời quá xa. “Mẫu thân Đường Kính thế nào?”

Đệ tử kia sắc mặt khó coi. “Đã tìm được người. Bà ấy còn sống, nhưng bị kinh sợ quá độ. Lâm sư huynh còn tìm thấy trong miếu hoang một phong thư Đường Kính giấu dưới tượng Phật. Thư này… là viết cho Thẩm công tử.”

Thẩm Thanh Ly ánh mắt lập tức thay đổi. “Cho ta?”

Đệ tử hai tay dâng lên một phong thư dính bụi và vết máu khô.

Thẩm Thanh Ly nhận lấy, mở ra dưới ánh đèn. Chữ trong thư rất run, có lẽ Đường Kính viết trong lúc chạy trốn. Nội dung không dài, chỉ vài dòng, nhưng càng đọc, sắc mặt Thẩm Thanh Ly càng lạnh.

Hạ Vân Thiên hỏi: “Trong thư viết gì?”

Thẩm Thanh Ly đưa thư cho hắn.

Hạ Vân Thiên cúi đầu nhìn. Trên giấy viết rằng, người áo đen đưa thư cho Lạc Hà tiêu cục ngoài A Nhạn còn từng nhắc một cái tên: Mộ Kinh Hàn. Tổng tiêu đầu vì nghe đến danh này mới không dám từ chối.

Mộ Kinh Hàn.

Chủ nhân hiện tại của Dạ Vũ Lâu.

Hạ Vân Thiên ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Ly. Dưới ánh đèn, sắc mặt y đã lạnh đến không còn chút ý cười. Nếu tên Mộ Kinh Hàn thật sự bị kéo vào chuyện này, vậy hoặc là Dạ Vũ Lâu cũng có người bị lợi dụng, hoặc có kẻ đang cố ý mượn danh Mộ Kinh Hàn để đẩy Thẩm Thanh Ly vào hiểm cảnh.

Thẩm Thanh Ly chậm rãi siết chặt phong thư, giọng thấp xuống.

“Có người muốn kéo Dạ Vũ Lâu xuống nước.”

(Hết chương 5)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0