Chương 4: Người Sống Sót Cuối Cùng
Tiếng chuông cảnh báo còn vang vọng trên mái ngói Minh Kiếm Sơn Trang, người trong các viện đã lần lượt đổ về tiền môn. Đệ tử tuần tra rút kiếm đứng thành hai hàng, ánh mắt đề phòng nhìn về phía bậc đá dẫn xuống núi. Trời chiều vừa tắt nắng, sắc mây xám đè trên đỉnh núi, khiến cổng lớn sơn trang vốn trang nghiêm càng thêm lạnh lẽo.
Hạ Vân Thiên đi rất nhanh, vạt áo trắng lướt qua hành lang như một vệt tuyết lạnh. Thẩm Thanh Ly sóng vai bên cạnh hắn, sắc mặt đã không còn ý cười nhàn nhạt ban nãy. Tin tiêu sư sống sót đều chết trong một đêm quá trùng hợp. Ban ngày bọn họ vừa tra lại khe bắc rừng Tàn Phong, chiều đến nhân chứng cũ đã bị diệt khẩu. Đối phương hoặc biết bọn họ đang tra, hoặc từ đầu đã chuẩn bị xóa sạch dấu vết vào lúc thích hợp.
Dù là khả năng nào, đều chứng tỏ chuyện Lạc Hà trấn không còn là một vụ mai phục đơn giản.
Khi hai người đến tiền môn, Hạ Chấn Nam và mấy vị trưởng lão cũng đã có mặt. Giữa sân đá trước cổng, một nam nhân mặc áo tiêu sư quỳ sụp trên đất, cả người đầy máu, lưng cắm một mũi tên gãy, cánh tay trái gần như không nhấc lên nổi. Hắn bị hai đệ tử đỡ mới không ngã xuống, hơi thở gấp gáp như ống bễ rách. Trên thắt lưng hắn quả thật treo lệnh bài đồng của Lạc Hà tiêu cục, nhưng mặt lệnh bài đã bị máu khô phủ kín hơn nửa.
Hạ Vân Thiên vừa nhìn thấy người kia, đồng tử lập tức co lại.
Người này hắn có ấn tượng. Kiếp trước sau trận mai phục ở rừng Tàn Phong, Lạc Hà tiêu cục từng phái người đến sơn trang tạ tội. Trong số đó có một tiêu sư trẻ tên Đường Kính, tính tình trầm mặc, cánh tay trái từng bị thương nên về sau rời tiêu cục. Khi ấy Hạ Vân Thiên không để ý nhiều, chỉ biết vụ cướp tiêu đã kết thúc, đám cướp bị giết, tiêu cục bồi thường, mọi chuyện dần lắng xuống.
Nhưng hiện tại xem ra, chuyện năm ấy chưa từng thật sự kết thúc.
Hạ Chấn Nam trầm giọng hỏi: “Ngươi là người của Lạc Hà tiêu cục?”
Nam nhân kia khó khăn ngẩng đầu, môi trắng bệch, giọng khàn đến gần như không nghe rõ. “Tiểu nhân… Đường Kính… là tiêu sư của Lạc Hà tiêu cục. Xin Hạ trang chủ, Hạ thiếu chủ cứu mạng…”
Triệu trưởng lão cau mày. “Ngươi vừa nói tiêu sư sống sót sau trận mai phục nửa tháng trước đều chết trong đêm qua, là thật hay giả?”
Đường Kính run rẩy lấy từ trong áo ra một mảnh vải dính máu, trên đó viết mấy cái tên bằng nét mực vội vàng. “Đều chết rồi. Tối qua… sau giờ Tý, tiêu cục cháy. Tổng tiêu đầu, Lưu phó tiêu đầu, mấy huynh đệ từng đi chuyến tiêu đó… đều bị giết. Tiểu nhân vì đi đổi thuốc cho mẫu thân ở cuối trấn, quay về muộn nên tránh được một kiếp. Nhưng bọn họ phát hiện tiểu nhân còn sống, đuổi giết suốt một đêm. Tiểu nhân không còn đường nào khác, chỉ có thể chạy đến Minh Kiếm Sơn Trang.”
Hạ Vân Thiên bước tới, nhìn thẳng vào hắn. “Vì sao chạy đến đây?”
Đường Kính nhìn thấy hắn, ánh mắt lập tức thay đổi. Trong đó có sợ hãi, có hy vọng, cũng có chút áy náy khó giấu. Hắn dập đầu xuống nền đá, giọng run lên: “Hạ thiếu chủ, chuyến tiêu nửa tháng trước có vấn đề. Chúng ta không phải vô ý để lộ hành tung của ngài, là có người cố ý đưa lộ tuyến cho sát thủ. Tiểu nhân biết một chút chuyện, nhưng lúc ấy không dám nói. Bây giờ tiêu cục bị diệt khẩu, tiểu nhân nếu còn giấu nữa, chết cũng không nhắm mắt.”
Mấy vị trưởng lão lập tức biến sắc.
Hạ Chấn Nam ánh mắt sắc bén như kiếm. “Nói rõ.”
Đường Kính ho dữ dội, máu từ khóe môi trào ra. Đệ tử bên cạnh vội đỡ hắn, nhưng Hạ Vân Thiên đã đưa tay điểm mấy huyệt quanh vai và ngực hắn, tạm thời khóa lại khí huyết đang tán loạn. Đường Kính thở được một hơi, sắc mặt lại càng xám hơn. Hạ Vân Thiên biết hắn bị thương quá nặng, độc trên mũi tên đã vào kinh mạch, nếu không lập tức giải độc, nhiều nhất chỉ chống được nửa canh giờ.
“Gọi đại phu.” Hạ Vân Thiên nói. “Đem người vào thiên sảnh, không để quá nhiều người vây quanh.”
Triệu trưởng lão lập tức nói: “Vân Thiên, người này chưa rõ thật giả, sao có thể tùy tiện đưa vào trong?”
Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn ông. “Hắn liều mạng đến báo tin. Nếu là thích khách, vừa rồi đã có cơ hội ra tay. Nếu là mồi nhử, để hắn chết trước cổng sơn trang mới là đúng ý người phía sau.”
Triệu trưởng lão bị chặn lời, sắc mặt hơi khó coi. Hạ Chấn Nam lại gật đầu. “Đưa vào thiên sảnh. Phong tỏa tiền môn, hôm nay người trong sơn trang không được tự ý xuống núi. Phái người đến Lạc Hà trấn xác minh tin tiêu cục cháy, nhưng không được vào trấn quá sâu, tránh bị mai phục.”
Đệ tử lập tức lĩnh mệnh.
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh nhìn Hạ Vân Thiên sắp xếp, trong lòng hơi động. Hạ Vân Thiên phản ứng rất nhanh, không vì Đường Kính có thể là nhân chứng mà vội tin hết, cũng không vì hắn mang theo phiền phức mà đẩy ra ngoài. Đây mới là thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang mà y quen biết, mạnh mẽ, tỉnh táo, có thể trong thời khắc hỗn loạn nhất nhanh chóng giữ thế cục không rơi vào tay người khác.
Chỉ là hôm nay hắn không còn đứng một mình trong ánh sáng ấy nữa.
Hắn thỉnh thoảng sẽ quay đầu nhìn y, ánh mắt như đang hỏi ý kiến, cũng như xác nhận y vẫn còn ở bên cạnh.
Thẩm Thanh Ly không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với hắn.
Đường Kính được đưa vào thiên sảnh. Đại phu trong sơn trang nhanh chóng chạy đến, cắt áo sau lưng hắn để xử lý mũi tên. Khi lớp vải bị xé ra, mọi người mới nhìn rõ vết thương không chỉ có một. Trên lưng Đường Kính có ba vết đao, vai phải trúng tên, bên hông còn bị một lưỡi móc kéo rách da thịt. Hắn có thể chống đến Minh Kiếm Sơn Trang đã là kỳ tích.
Đại phu xem độc trên mũi tên xong, sắc mặt lập tức thay đổi. “Trang chủ, độc này rất mạnh. Lão phu chỉ có thể tạm thời giữ mạng hắn, muốn giải hết cần tìm đúng thuốc đối chứng.”
Đường Kính nghe vậy, mắt lập tức đỏ lên. Hắn cố chống người dậy, giọng khàn đặc: “Không cần cứu tiểu nhân. Tiểu nhân biết mình sống không lâu. Hạ thiếu chủ, xin cho tiểu nhân nói trước…”
Hạ Vân Thiên đứng bên giường, ánh mắt trầm xuống. Kiếp trước, Đường Kính chưa từng đến báo tin. Có lẽ hắn đã chết trong trận diệt khẩu này, hoặc bị đuổi giết rồi biến mất ở nơi nào đó không ai biết. Vì hôm nay Hạ Vân Thiên tra lại quá nhanh, vì Thẩm Thanh Ly đưa tin quá sớm, đường đi cũ đã bị lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Người phía sau cũng vì vậy ra tay sớm hơn.
Hắn không biết sự thay đổi này sẽ cứu được bao nhiêu người, hay khiến bao nhiêu hiểm nguy đến nhanh hơn. Nhưng ít nhất hiện tại Đường Kính còn sống, còn có thể nói ra thứ kiếp trước đã bị chôn vùi.
“Ngươi nói.” Hạ Vân Thiên trầm giọng. “Ta nghe.”
Đường Kính hít một hơi rất khó nhọc, nhìn quanh một vòng. Trong thiên sảnh lúc này chỉ còn Hạ Chấn Nam, Hạ Vân Thiên, Thẩm Thanh Ly, hai vị trưởng lão được Hạ Chấn Nam giữ lại cùng đại phu đang xử lý vết thương. Đường Kính nhìn đến Thẩm Thanh Ly thì hơi khựng lại, trong mắt có chút kinh ngạc.
“Hôm đó… người chặn nhóm sát thủ ở khe bắc… là Thẩm công tử phải không?”
Thẩm Thanh Ly ngồi bên bàn, tay đang chậm rãi lau vết máu dính trên một cây ngân châm. Nghe vậy, y ngẩng đầu, giọng bình tĩnh: “Ngươi thấy ta?”
Đường Kính gật đầu rất nhẹ. “Tiểu nhân khi ấy bị thương, trốn trong khe đá. Nhóm sát thủ áo xám đuổi theo một người của tiêu cục muốn diệt khẩu, vừa lúc gặp Thẩm công tử. Tiểu nhân thấy Thẩm công tử giết mấy người kia, cũng thấy người bắt sống một tên. Nhưng tiểu nhân sợ liên lụy, không dám xuất hiện.”
Thẩm Thanh Ly không có vẻ bất ngờ, chỉ hỏi: “Người của tiêu cục bị đuổi giết là ai?”
“Lưu phó tiêu đầu.” Đường Kính đáp. “Hắn biết ai đưa lộ tuyến cho sát thủ.”
Hạ Vân Thiên ánh mắt lập tức lạnh xuống. “Ai?”
Đường Kính cắn răng, như sợ mình chưa nói hết đã tắt thở. “Không phải người ngoài. Là tổng tiêu đầu nhận một phong thư mật. Người đưa thư mặc áo đen, nhưng dùng lệnh bài Thanh Bình Môn để vào hậu viện tiêu cục. Tiểu nhân không thấy mặt người đưa thư, chỉ nghe tổng tiêu đầu gọi người đó là… A Nhạn cô nương.”
Không khí trong thiên sảnh lập tức đông cứng.
Triệu trưởng lão theo bản năng nhìn về phía Hạ Chấn Nam. Hạ Chấn Nam sắc mặt đã lạnh đi. Dù trước đó đã nghe Hạ Vân Thiên nói nhóm sát thủ thứ hai, ông vẫn chưa thật sự liên hệ chuyện này trực tiếp với Thanh Bình Môn. Nhưng lúc này Đường Kính nói ra tên A Nhạn, mọi thứ liền khác hẳn.
A Nhạn là nha hoàn thân cận của Sở Uyển Ninh. Một nha hoàn như nàng không thể tự ý dùng lệnh bài Thanh Bình Môn làm việc lớn như vậy. Nếu nàng thật sự xuất hiện ở tiêu cục, vậy sau lưng nàng nhất định có người sai khiến.
Thẩm Thanh Ly hơi cụp mắt, không để người khác nhìn rõ cảm xúc trong mắt. Hắn đã nhận được tin từ Dạ Vũ Lâu, biết A Nhạn từng xuất hiện ở hậu hẻm tiệm rèn. Nhưng không ngờ nàng còn trực tiếp đến Lạc Hà tiêu cục. Sở Uyển Ninh đi quá nhiều bước, hoặc vì nàng tự tin không ai tra đến, hoặc vì người phía sau nàng đủ mạnh để khiến nàng không sợ bị phát hiện.
Hạ Vân Thiên hỏi: “Lưu phó tiêu đầu đã chết?”
Đường Kính gật đầu, giọng nghẹn lại: “Chết rồi. Hắn vốn định chạy đến Minh Kiếm Sơn Trang, nhưng mới ra khỏi trấn đã bị giết. Trước khi chết, hắn đưa cho tiểu nhân một thứ, bảo tiểu nhân nhất định phải giao cho Hạ thiếu chủ.”
Hạ Vân Thiên lập tức tiến lên.
Đường Kính run rẩy đưa tay vào lớp áo trong rách nát, lấy ra một mảnh ngọc nhỏ bọc trong vải dầu. Vải dầu dính đầy máu, nhưng bên trong được giữ khá nguyên vẹn. Hạ Vân Thiên nhận lấy, mở ra nhìn, bên trong là nửa mảnh lệnh bài bằng bạch ngọc. Trên mảnh ngọc khắc một chữ “Uyển” rất nhỏ, nét khắc tinh xảo, mép vỡ có dấu bị chém gãy.
Hạ Vân Thiên từng thấy mảnh ngọc này.
Kiếp trước, Sở Uyển Ninh luôn đeo một miếng ngọc bội bên hông. Nàng nói đó là di vật mẫu thân để lại, từ nhỏ không rời người. Sau này khi hắn bị vây ở vực Vô Hồi, trong đám người chính đạo, hắn từng thấy bên hông nàng vẫn có miếng ngọc ấy, nhưng hình như đã đổi dây tua mới. Khi đó hắn không để ý, hiện tại mới nhớ ra, miếng ngọc bội ấy có lẽ thiếu một góc rất nhỏ.
Mảnh ngọc trong tay hắn chính là góc vỡ ấy.
“Lưu phó tiêu đầu nói…” Đường Kính thở gấp hơn, “nói hắn nhặt được thứ này ở hậu viện tiêu cục đêm người đưa thư rời đi. Tổng tiêu đầu sợ rước họa, bảo hắn hủy đi. Nhưng hắn lén giữ lại, nghĩ sau này có thể dùng để bảo mạng. Không ngờ…”
Hạ Vân Thiên siết mảnh ngọc, nhìn Đường Kính. “Vì sao bây giờ ngươi mới nói?”
Đường Kính cúi đầu, nước mắt hòa với máu rơi xuống gối. “Vì tiểu nhân sợ. Thanh Bình Môn có danh tiếng lớn, Sở cô nương lại là khách quý của Minh Kiếm Sơn Trang. Tổng tiêu đầu nói chuyện này không được chọc vào, nếu không cả tiêu cục đều chết. Tiểu nhân chỉ là một tiêu sư nhỏ, còn có mẫu thân bệnh nặng, tiểu nhân không dám…”
Hắn nói đến đây, đột nhiên ho dữ dội. Đại phu vội vàng đè vai hắn, nhưng máu đen vẫn trào ra từ khóe môi. Thẩm Thanh Ly nhìn sắc máu, ánh mắt trầm xuống. “Độc đã lan đến tâm mạch.”
Đường Kính biết mình không còn nhiều thời gian, bỗng dùng hết sức túm lấy tay áo Hạ Vân Thiên. “Hạ thiếu chủ, tiểu nhân không cầu sống. Chỉ cầu người cứu mẫu thân tiểu nhân. Bọn họ biết tiểu nhân còn sống, nhất định sẽ tìm đến bà ấy. Tiểu nhân đã đưa bà đến miếu hoang ngoài trấn, nhưng không biết bà còn an toàn hay không…”
Hạ Vân Thiên lập tức nói: “Lâm Việt.”
Lâm Việt đứng ngoài cửa lập tức bước vào. “Thiếu chủ.”
“Mang bốn người xuống núi, đến miếu hoang ngoài Lạc Hà trấn tìm mẫu thân Đường Kính. Nếu người còn sống, lập tức đưa về sơn trang. Trên đường tránh đường lớn, đổi y phục thường dân, đừng để người Thanh Bình Môn phát hiện.”
“Vâng.”
Lâm Việt xoay người rời đi.
Đường Kính như cuối cùng buông được một hơi, ánh mắt dần tan rã. Hắn nhìn Hạ Vân Thiên, môi mấp máy. “Hạ thiếu chủ… ngày ấy Thẩm công tử không đến muộn vô cớ. Tiểu nhân thấy y bị thương… nhưng y vẫn đi về phía rừng Tàn Phong. Tiểu nhân xin lỗi… tiểu nhân nên nói sớm…”
Hạ Vân Thiên quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ly.
Thẩm Thanh Ly ngồi ở đó, vẻ mặt không thay đổi nhiều, như thể người được nhắc đến không phải mình. Nhưng Hạ Vân Thiên biết y nghe thấy. Biết Thẩm Thanh Ly ngày ấy bị thương rồi vẫn chạy đến cứu viện, biết y bị hiểu lầm nhưng không giải thích, biết y có lẽ đã quen với việc không ai hỏi đến những vết thương của mình.
Đường Kính không chống đỡ được nữa. Tay hắn trượt khỏi tay áo Hạ Vân Thiên, hơi thở đứt quãng vài lần rồi hoàn toàn yên xuống. Đại phu thở dài, kéo vải trắng phủ lên mặt hắn.
Thiên sảnh lặng đi rất lâu.
Hạ Chấn Nam đứng bên cạnh, sắc mặt nặng nề. Một người sống sót liều mạng đến báo tin, rồi chết ngay trong Minh Kiếm Sơn Trang. Chuyện này không thể xem nhẹ. Lạc Hà tiêu cục bị diệt khẩu, mảnh ngọc của Sở Uyển Ninh, cái tên A Nhạn, nhóm sát thủ áo xám, tất cả nối lại với nhau đã đủ để khiến Thanh Bình Môn không thể dễ dàng phủi tay.
Triệu trưởng lão không còn khí thế trách Thẩm Thanh Ly như lúc trước. Ông nhìn thi thể Đường Kính, rồi nhìn Thẩm Thanh Ly, vẻ mặt có chút mất tự nhiên. “Nếu lời hắn nói là thật, vậy chuyện ngày ấy… Thanh Ly quả thật chịu ấm ức.”
Thẩm Thanh Ly rũ mắt, giọng nhàn nhạt: “Triệu trưởng lão khách khí. Một chút ấm ức mà thôi, không đáng để người nhớ.”
Triệu trưởng lão bị câu này làm nghẹn.
Hạ Vân Thiên quay sang nhìn ông, ánh mắt lạnh hơn vài phần. “Một chút ấm ức trong miệng người ngoài, rơi trên người đệ ấy chính là máu thật thương thật. Trưởng lão sau này nếu muốn định luận đúng sai, xin hỏi rõ trước rồi nói.”
Triệu trưởng lão sắc mặt đỏ lên, nhưng trước mặt Hạ Chấn Nam cũng không tiện nổi giận. Hạ Chấn Nam nhìn nhi tử, ánh mắt phức tạp, cuối cùng chỉ nói: “Vân Thiên, con xử lý thi thể Đường Kính tử tế. Chuyện mẫu thân hắn, phải cứu. Còn mảnh ngọc này…”
“Con sẽ giữ.” Hạ Vân Thiên cất mảnh ngọc vào hộp gỗ nhỏ. “Hiện tại chưa thể đem ra đối chất với Sở Uyển Ninh.”
Hạ Chấn Nam nhìn hắn. “Vì sao?”
“Vì nàng có thể nói ngọc bội từng bị mất, hoặc nói A Nhạn tự ý làm chuyện này. Nếu Thanh Bình Môn muốn bảo vệ nàng, một mảnh ngọc chưa đủ.” Hạ Vân Thiên chậm rãi nói. “Huống chi, người ra tay diệt khẩu Lạc Hà tiêu cục không nhất định là Sở Uyển Ninh một mình có thể điều động. Sau lưng nàng còn có người.”
Hạ Chấn Nam nghe đến đây, vẻ mặt càng trầm. Ông phát hiện chỉ sau một đêm, nhi tử mình như bỗng trưởng thành thêm rất nhiều. Hạ Vân Thiên trước kia đã đủ ưu tú, nhưng vẫn còn sự ngay thẳng của thiếu niên chính đạo, tin rằng chứng cứ trước mắt là thật, tin rằng người có danh tiếng sẽ không dễ dàng làm ác. Nhưng hôm nay hắn nhìn sự việc thấu hơn, cũng lạnh hơn, không vội vung kiếm, mà biết giấu lưỡi kiếm dưới tay áo chờ thời điểm thích hợp.
“Vậy con định làm gì?” Hạ Chấn Nam hỏi.
“Giữ kín tin Đường Kính đã chết.” Hạ Vân Thiên nói. “Bên ngoài chỉ nói hắn bị thương nặng, còn đang được cứu chữa. Người phía sau nếu muốn xác nhận hắn đã nói gì, nhất định sẽ tìm cách thăm dò. Con muốn xem ai là người sốt ruột nhất.”
Thẩm Thanh Ly ngẩng mắt nhìn hắn.
Hạ Vân Thiên vừa lúc cũng nhìn sang y. Hai người chỉ trao đổi một ánh mắt rất ngắn, nhưng Thẩm Thanh Ly đã hiểu ý hắn. Giữ tin Đường Kính còn sống là một cái bẫy. Nếu A Nhạn hoặc người của Sở Uyển Ninh sợ Đường Kính khai ra thêm chuyện, tất nhiên sẽ tìm cách diệt khẩu lần nữa, hoặc ít nhất cũng sẽ truyền tin ra ngoài. Khi đó, họ có thể thuận theo dấu vết mà tìm người phía sau.
Hạ Vân Thiên không dùng từ hoa mỹ, nhưng cách hắn sắp xếp rất gọn và chắc.
Thẩm Thanh Ly bỗng thấy lòng mình yên hơn. Người y yêu vốn nên là như vậy. Không phải kẻ chỉ biết đứng trước che chắn cho y bằng cảm xúc nhất thời, mà là người có thể cùng y nhìn rõ hiểm nguy, cùng y đi qua từng lớp sương mù. Nếu Hạ Vân Thiên thật sự muốn đi đến bên y, vậy người này không thể chỉ biết nói lời dịu dàng. Hắn phải đủ mạnh, đủ tỉnh táo, đủ kiên định để không bị những lời mềm yếu giả tạo kéo đi như kiếp trước.
Hôm nay, Hạ Vân Thiên đã làm được bước đầu tiên.
Hạ Chấn Nam trầm ngâm giây lát rồi gật đầu. “Theo ý con. Nhưng chuyện này không được làm rối danh tiếng hai phái trước khi có chứng cứ xác thực. Thanh Bình Môn dù sao cũng là môn phái lớn trong chính đạo, nếu xử lý không khéo, sẽ kinh động cả võ lâm.”
Hạ Vân Thiên nghe vậy, đáy mắt thoáng lạnh.
Kiếp trước cũng vậy. Danh tiếng hai phái, ổn định võ lâm, đại cục chính đạo. Những chữ này luôn được đặt rất cao, cao đến mức có thể che khuất một người bị oan, một vết thương không ai hỏi, một mạng người không ai nhớ. Hắn từng bị những chữ ấy trói lại, từng vì vậy mà chần chừ, lùi bước, im lặng.
Đời này hắn vẫn hiểu đại cục, nhưng sẽ không để đại cục trở thành cái cớ để phụ một người nữa.
“Con biết chừng mực.” Hạ Vân Thiên nói. “Nhưng nếu chứng cứ xác thực, con sẽ không vì danh tiếng hai phái mà bỏ qua.”
Hạ Chấn Nam nhìn hắn thật lâu, cuối cùng không phản bác.
Rời khỏi thiên sảnh, sắc trời đã tối hẳn. Gió núi mang theo hơi lạnh thổi qua hành lang, đèn lồng hai bên lần lượt được thắp lên, ánh lửa vàng nhạt lay động trên phiến đá xanh. Thẩm Thanh Ly đi bên cạnh Hạ Vân Thiên, tay áo thỉnh thoảng chạm vào tay áo hắn rồi lại tách ra. Cả hai đều không nói gì, nhưng sự im lặng này không giống xa cách, mà giống hai người cùng suy nghĩ về một chuyện.
Đến đoạn rẽ về chủ viện, Thẩm Thanh Ly bỗng dừng bước.
Hạ Vân Thiên cũng dừng lại. “Sao vậy?”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, giọng bình tĩnh: “Ta muốn đến chỗ Đường Kính một lát.”
Hạ Vân Thiên nhíu mày rất nhẹ. “Đệ muốn kiểm tra thi thể?”
“Ừ.” Thẩm Thanh Ly không giấu. “Độc trên mũi tên rất lạ. Đại phu trong sơn trang chưa chắc nhận ra. Ta muốn xem có phải loại độc của tử sĩ áo xám hay không.”
Hạ Vân Thiên nhìn sắc mặt y. “Ta đi cùng đệ.”
Thẩm Thanh Ly cười khẽ. “Huynh bây giờ thật sự muốn đi đâu cũng theo ta?”
“Không phải theo.” Hạ Vân Thiên nói. “Là cùng đi.”
Thẩm Thanh Ly bị câu này làm cho hơi mất tự nhiên. Y quay mặt đi, nhưng khóe môi vẫn không nhịn được cong lên. “Vậy cùng đi.”
Thi thể Đường Kính tạm thời được đặt ở gian phòng phía sau thiên sảnh. Hai đệ tử canh cửa thấy Hạ Vân Thiên đến, lập tức hành lễ tránh đường. Trong phòng đốt hai ngọn nến trắng, ánh sáng lạnh rơi lên tấm vải phủ thi thể, khiến không khí càng thêm nặng nề. Thẩm Thanh Ly bước vào, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Y kéo vải trắng xuống một đoạn, cúi người xem vết thương trên vai phải Đường Kính.
Hạ Vân Thiên đứng cạnh y, không cản, cũng không thúc. Hắn nhìn Thẩm Thanh Ly lấy từ tay áo ra một chiếc bao da nhỏ, bên trong xếp ngân châm, dao mỏng, bình sứ và mấy tờ giấy thấm thuốc. Những thứ này được y mang theo rất tự nhiên, rõ ràng không phải lần đầu xử lý thương độc. Hạ Vân Thiên lại nghĩ đến những năm thiếu niên, khi y vẫn ở trong sơn trang được mẫu thân mình cưng chiều, luôn mặc áo sạch, tay cầm sách hoặc điểm tâm, ai nhìn cũng thấy là một tiểu công tử được nuôi dưỡng trong bình yên.
Nhưng từ khi mười ba tuổi biết thân phận, y đã lặng lẽ học những thứ này sao?
“Đừng nhìn ta như vậy.” Thẩm Thanh Ly bỗng nói.
Hạ Vân Thiên hoàn hồn. “Như thế nào?”
“Như thể ta đang tự cắt tay mình trước mặt huynh.” Thẩm Thanh Ly dùng ngân châm chạm vào phần máu đen quanh vết thương, giọng rất nhạt. “Ta chỉ kiểm tra độc, không đau.”
Hạ Vân Thiên mím môi. “Ta không quen.”
Thẩm Thanh Ly dừng tay, nghiêng đầu nhìn hắn. “Không quen gì?”
“Không quen nhìn thấy những thứ ta từng không biết về đệ.” Hạ Vân Thiên đáp rất thật. “Nhưng ta sẽ học cách quen.”
Thẩm Thanh Ly im lặng một lát rồi cười khẽ. “Hạ thiếu chủ nói chuyện càng ngày càng thẳng.”
“Đệ không thích?”
“Không.” Thẩm Thanh Ly cúi đầu tiếp tục kiểm tra. “Ta thích.”
Hai chữ ấy rất nhẹ, nhưng Hạ Vân Thiên vẫn nghe rõ. Hắn đứng dưới ánh nến, bỗng cảm thấy những lời nói kiếp trước hắn chưa từng nghe, những biểu cảm hắn chưa từng nhìn kỹ, đời này đều đang từng chút một trở lại. Chỉ là càng có được, hắn lại càng sợ mất. Nỗi sợ ấy như bóng vực sâu nằm dưới chân, chỉ cần hắn sơ sẩy một bước, sẽ lại kéo cả hai rơi xuống.
Thẩm Thanh Ly dùng giấy thấm thuốc lau qua vết máu đen, sắc mặt dần lạnh đi. “Là độc Toái Kinh Tán.”
Hạ Vân Thiên ánh mắt khẽ biến. “Toái Kinh Tán?”
“Ừ. Loại độc này không giết người ngay, mà làm kinh mạch từng chút đứt đoạn. Người trúng độc ban đầu còn có thể chạy, có thể nói chuyện, nhưng càng vận nội lực càng chết nhanh. Đường Kính có thể chạy đến sơn trang là vì hắn không có nội lực thâm hậu. Nếu đổi thành người luyện võ cao hơn, trên đường cưỡng ép vận công, e là đã chết trước khi đến cổng núi.”
Hạ Vân Thiên nhìn thi thể Đường Kính. “Đối phương cố ý để hắn có cơ hội chạy đến?”
“Có thể.” Thẩm Thanh Ly nói. “Hoặc bọn họ không nghĩ một tiêu sư nhỏ như hắn thật sự có thể sống đến đây. Nhưng loại độc này có một điểm đặc biệt, nguyên liệu chính là Xích Tủy Đằng, thường mọc ở vùng núi phía tây nam, trong Đại Lương rất hiếm. Người có thể lấy được không nhiều.”
Hạ Vân Thiên hỏi: “Dạ Vũ Lâu tra được không?”
Thẩm Thanh Ly liếc hắn. “Huynh hỏi thẳng như vậy rồi à?”
“Ta đoán đệ muốn hỏi người ngoài.”
“Đúng là có thể hỏi.” Thẩm Thanh Ly cất ngân châm vào bao da, lau sạch tay rồi đứng dậy. “Nhưng ta không muốn lần nào cũng dùng người của Dạ Vũ Lâu. Nếu dùng quá nhiều, dấu vết của ta sẽ đậm hơn. Một khi người khác phát hiện, thân phận của ta sẽ khó giấu.”
Hạ Vân Thiên nghe vậy, lòng hơi thắt lại. “Vậy để ta tra từ sơn trang.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn. “Huynh không hỏi vì sao ta muốn giấu thân phận?”
Hạ Vân Thiên đáp: “Vì hiện tại chưa phải lúc để người khác biết.”
“Chỉ vậy?”
“Còn vì đệ chưa muốn nói hết.” Hạ Vân Thiên nhìn y. “Ta đã nói rồi, ta đợi.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, ánh mắt dịu đi rất nhiều. Hắn bỗng bước đến gần nửa bước, thấp giọng nói: “Hạ Vân Thiên, huynh như vậy sẽ làm ta rất khó giữ tỉnh táo.”
Hạ Vân Thiên tim khẽ động. “Vậy đừng giữ quá chặt.”
Thẩm Thanh Ly hơi nhướng mày. “Huynh đang dụ ta?”
Hạ Vân Thiên vốn chỉ thuận theo tâm ý mà nói, đến khi nghe y hỏi mới nhận ra câu vừa rồi có bao nhiêu thân mật. Nếu là Hạ Vân Thiên trước kia, hẳn đã lập tức lùi lại, giữ khoảng cách đúng mực. Nhưng hiện tại hắn không lùi. Hắn nhìn Thẩm Thanh Ly, nghiêm túc đến gần như vụng về.
“Nếu đệ muốn bước tới, ta sẽ không tránh.”
Trong phòng đặt thi thể người chết, ánh nến trắng lay động, không khí vốn không thích hợp để nói những lời như vậy. Nhưng chính vì quá không thích hợp, câu ấy lại càng giống lời thật lòng buột ra trong khoảnh khắc không kịp che giấu. Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, khóe môi hơi động, ánh mắt có vui, có bất an, cũng có một chút tham lam đang dần lộ rõ.
“Ta nhớ rồi.” Y nói. “Huynh đừng hối hận.”
Hạ Vân Thiên đáp: “Không hối hận.”
Thẩm Thanh Ly thu lại bao da, rồi cúi xuống phủ vải trắng lên thi thể Đường Kính. Động tác của y rất nhẹ, không giống đối với một nhân chứng đã chết, mà giống dành cho một người cuối cùng cũng nói ra sự thật. Y đứng thẳng dậy, giọng bình tĩnh trở lại. “Đi thôi. Đường Kính đã chết, nhưng người khác chưa chắc biết. Nếu chúng ta muốn dụ người đến xác nhận, cần bố trí ngay trong đêm.”
Hạ Vân Thiên gật đầu. “Ta sẽ để Trình Túc cải trang thành đại phu canh ở thiên sảnh. Tin tức truyền ra ngoài là Đường Kính bị thương nặng, đang mê man chưa tỉnh. Người biết thi thể ở đây chỉ có vài người thân tín.”
“Chưa đủ.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nếu ta là người phía sau, ta sẽ không lập tức phái người vào giết Đường Kính. Quá dễ bị bắt. Ta sẽ trước hết tìm người trong sơn trang hỏi thăm hắn đã nói gì, sau đó mới quyết định ra tay hay không.”
Hạ Vân Thiên nhìn y. “Vậy đệ cảm thấy nên làm thế nào?”
Thẩm Thanh Ly cười rất nhạt. “Để A Nhạn nghe được một tin. Nói Đường Kính trước khi hôn mê chỉ kịp nhắc đến một vật chứng, nhưng chưa nói giấu ở đâu. Nếu nàng thật sự liên quan, nhất định sẽ nghĩ cách tìm vật kia trước chúng ta.”
Hạ Vân Thiên lập tức hiểu. “Mảnh ngọc.”
“Đúng.” Thẩm Thanh Ly nói. “Chúng ta không cần để nàng biết là mảnh ngọc, chỉ cần để nàng biết có vật chứng. Người sốt ruột sẽ tự đi tìm. Đến lúc đó nhìn nàng muốn tìm gì, sẽ biết nàng sợ gì.”
Hạ Vân Thiên nhìn Thẩm Thanh Ly dưới ánh nến, trong lòng vừa tán thưởng vừa đau lòng. Y phản ứng quá nhanh, thủ đoạn cũng đủ sắc. Đây là năng lực y giấu dưới vẻ ngoài dịu dàng nhiều năm. Nếu kiếp trước Hạ Vân Thiên chịu nhìn kỹ, hắn đã sớm biết Thẩm Thanh Ly không phải người chỉ đứng sau đợi hắn.
“Được.” Hạ Vân Thiên nói. “Làm theo cách của đệ.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn, như cười như không. “Huynh tin ta đến mức không sợ ta nhân cơ hội hại Sở Uyển Ninh?”
“Nếu nàng vô tội, đệ hại không được.” Hạ Vân Thiên nói. “Nếu nàng có tội, không cần đệ hại.”
Thẩm Thanh Ly bật cười. “Hạ Vân Thiên, huynh học xấu rồi.”
“Gần mực thì đen?”
“Huynh nói ai là mực?”
“Ta.” Hạ Vân Thiên đáp rất tự nhiên. “Đệ là trăng.”
Thẩm Thanh Ly hoàn toàn ngẩn ra.
Câu này không giống Hạ Vân Thiên trước kia sẽ nói. Người kia luôn đoan chính, luôn giữ lễ, ngay cả khi còn nhỏ cũng chỉ biết nghiêm túc cõng y qua bậc thềm phủ tuyết, rất ít khi nói lời khiến người ta đỏ mặt. Nhưng hiện tại hắn đứng trước mặt y, nói y là trăng, ánh mắt lại nghiêm túc đến mức không có nửa phần trêu đùa.
Thẩm Thanh Ly cảm thấy mặt mình hơi nóng. Y xoay người đi ra ngoài trước, giọng vẫn cố bình tĩnh: “Thiếu chủ luyện kiếm nhiều năm, miệng lưỡi cũng sắc lên không ít.”
Hạ Vân Thiên đi theo sau y, đáy mắt hiếm khi có chút ý cười. Nhưng ý cười ấy rất nhanh đã bị sự lạnh lẽo đè xuống khi hắn nghĩ đến chuyện tiếp theo. Sở Uyển Ninh đã có liên quan đến Lạc Hà tiêu cục, A Nhạn cũng đã lộ dấu vết. Nếu tiếp tục ép, người phía sau tất nhiên sẽ phản kích. Đời này mọi chuyện đến sớm hơn, hắn phải càng cẩn thận.
Đêm đó, tin Đường Kính chưa chết được truyền ra ngoài một cách rất tự nhiên.
Đại phu trong sơn trang ra vào thiên sảnh mấy lần, vẻ mặt nặng nề. Trình Túc cải trang thành dược đồng, cố ý để một đệ tử miệng không kín nghe được câu “người còn sống, nhưng chưa tỉnh, hình như trước khi hôn mê nhắc đến vật chứng”. Chưa đến nửa canh giờ, tin ấy đã truyền đến mấy viện nhỏ. Đến gần giờ Hợi, nha hoàn A Nhạn quả nhiên rời Thanh Trúc viện, nói là đi lấy thuốc an thần cho Sở Uyển Ninh.
Thẩm Thanh Ly đứng trên mái hiên cách đó không xa, áo xanh gần như hòa vào bóng đêm. Hạ Vân Thiên đứng cạnh y, dùng nội lực ép hơi thở xuống rất thấp. Phía dưới, A Nhạn cầm đèn lồng đi qua hành lang, bước chân ban đầu còn ổn, nhưng đến chỗ rẽ lại hơi nhanh hơn. Nàng không đi về phía dược phòng, mà vòng qua vườn trúc nhỏ phía sau Thanh Trúc viện, hướng đến khu nhà kho cũ nơi tạm giữ đồ vật thu từ người Đường Kính.
Thẩm Thanh Ly nhếch môi. “Quả nhiên.”
Hạ Vân Thiên nhìn bóng lưng A Nhạn, giọng lạnh xuống. “Nàng biết vật chứng có thể nằm trong đồ của Đường Kính.”
“Không chỉ biết.” Thẩm Thanh Ly nói. “Nàng còn rất rõ nên tìm ở đâu. Chứng tỏ lúc trước nàng từng thấy vật đó, hoặc biết mình đã để lộ thứ gì.”
A Nhạn đi đến trước nhà kho cũ, nhìn quanh xác nhận không có người rồi lấy từ tay áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ. Hạ Vân Thiên ánh mắt trầm xuống. Nhà kho cũ dùng khóa của ngoại viện, chìa khóa chỉ có quản sự và đệ tử tuần tra giữ. Một nha hoàn của Thanh Trúc viện không nên có chìa khóa này.
A Nhạn mở cửa rất nhanh, lách người vào trong.
Hạ Vân Thiên vừa định động, Thẩm Thanh Ly đã giữ cổ tay hắn. Đầu ngón tay y lạnh nhưng rất ổn. “Đợi.”
Hạ Vân Thiên dừng lại.
Quả nhiên, chưa đến một lát sau, phía sau nhà kho lại có một bóng người khác xuất hiện. Người này mặc áo đen, thân pháp nhẹ hơn A Nhạn rất nhiều, rõ ràng là người luyện võ. Hắn không vào nhà kho ngay, mà đứng trong bóng cây quan sát xung quanh. Nếu Hạ Vân Thiên vừa rồi đi xuống bắt A Nhạn, người này nhất định sẽ lập tức phát hiện không đúng rồi chạy thoát.
Thẩm Thanh Ly nghiêng đầu nhìn Hạ Vân Thiên, ánh mắt có chút đắc ý rất nhạt, như đang nói thấy chưa, nghe ta là đúng.
Hạ Vân Thiên thấp giọng: “Đệ rất lợi hại.”
Thẩm Thanh Ly khựng lại một chút, suýt nữa không giữ được biểu cảm. “Đang làm chính sự, Hạ thiếu chủ nghiêm túc chút.”
“Ta rất nghiêm túc.”
Thẩm Thanh Ly không để ý đến hắn nữa, nhưng khóe môi lại cong lên trong bóng tối.
Người áo đen xác nhận xung quanh không có động tĩnh mới tiến vào nhà kho. Gần như ngay lúc hắn đẩy cửa, Hạ Vân Thiên đã lướt xuống từ mái hiên. Kiếm Hàn Tự chưa ra khỏi vỏ, nhưng vỏ kiếm đã mang theo nội lực lạnh buốt đánh thẳng vào lưng người áo đen. Người kia phản ứng rất nhanh, xoay người rút đao chặn lại. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong đêm.
A Nhạn bên trong hét lên một tiếng.
Thẩm Thanh Ly từ cửa sổ phía sau lách vào, đoản nhận trong tay chặn đường lui của nàng. A Nhạn nhìn thấy y, sắc mặt lập tức trắng bệch. “Thẩm công tử!”
Thẩm Thanh Ly cười nhẹ. “A Nhạn cô nương, đêm khuya không ngủ, đến nhà kho tìm thuốc cho Sở cô nương sao?”
A Nhạn lùi một bước, tay giấu vào tay áo. Thẩm Thanh Ly nhìn thấy động tác ấy, ánh mắt lạnh đi. “Ta khuyên ngươi đừng lấy độc. Khoảng cách này, trước khi ngươi rải thuốc, ta có thể cắt gân tay ngươi.”
A Nhạn cứng đờ.
Bên ngoài, Hạ Vân Thiên đã ép người áo đen lùi đến sân trống. Người kia võ công không yếu, nhưng trước mặt Hạ Vân Thiên vẫn kém một đoạn. Kiếm Hàn Tự ra khỏi vỏ, ánh kiếm lạnh như sương phủ, chỉ trong mười chiêu đã cắt rách vai đối phương. Người áo đen thấy không thoát được, bỗng cắn mạnh vào răng sau.
Hạ Vân Thiên ánh mắt sắc bén, lập tức điểm huyệt cằm hắn, nhưng vẫn chậm nửa nhịp. Máu đen chảy ra từ khóe miệng người áo đen, thân thể hắn mềm xuống, rất nhanh mất hơi thở.
Tử sĩ.
Lại là chết không đối chứng.
Hạ Vân Thiên đáy mắt lạnh đến đáng sợ. Hắn cúi người kiểm tra cổ tay người áo đen, quả nhiên thấy dưới bao cổ tay có ký hiệu cánh chim gãy giống trên vòng kim loại ở khe núi.
Trong nhà kho, Thẩm Thanh Ly đã khống chế A Nhạn. Nàng bị điểm huyệt quỳ trên đất, gương mặt không còn chút máu. Trên bàn trước mặt nàng đặt mấy món đồ thu từ người Đường Kính, phần lớn là quần áo rách, lệnh bài tiêu cục và vài đồng bạc vụn. Dĩ nhiên, mảnh ngọc thật đã không ở đây.
Hạ Vân Thiên bước vào, ánh mắt rơi lên A Nhạn. “Ngươi muốn tìm gì?”
A Nhạn run rẩy nói: “Nô tỳ… nô tỳ chỉ nghe nói Đường tiêu sư có vật chứng, sợ có người vu oan tiểu thư nhà ta nên mới đến xem…”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh cười một tiếng. “Ngươi thật trung thành. Sợ người khác vu oan tiểu thư, nên tự mình trộm chìa khóa nhà kho, còn gọi thêm một tử sĩ đi cùng. Sở cô nương nuôi nha hoàn như ngươi, thật đúng là phúc khí.”
A Nhạn môi run lên. “Không phải tử sĩ, nô tỳ không biết hắn là ai…”
“Không biết?” Hạ Vân Thiên đặt vòng kim loại lấy từ người áo đen xuống bàn. “Vậy vì sao hắn đến cùng lúc với ngươi?”
A Nhạn không đáp được.
Thẩm Thanh Ly đi đến trước mặt nàng, cúi người nhìn thẳng vào mắt nàng. Giọng y rất nhẹ, nhưng lạnh đến mức khiến A Nhạn không dám thở mạnh. “A Nhạn, ta hỏi ngươi một lần. Mảnh ngọc của Sở Uyển Ninh vì sao lại nằm trong tay Đường Kính?”
A Nhạn hoảng sợ ngẩng đầu. “Mảnh ngọc nào? Nô tỳ không biết!”
Thẩm Thanh Ly nhìn phản ứng của nàng, cười. “Ta còn chưa nói mảnh ngọc ấy khắc chữ gì, ngươi đã biết là chuyện mình không thể nhận rồi.”
A Nhạn sắc mặt càng trắng.
Hạ Vân Thiên nhìn Thẩm Thanh Ly. Y đang dùng lời ép A Nhạn tự loạn. Dáng vẻ này của y sắc bén, lạnh lùng, không chút mềm yếu, khác hẳn khi ở trước mặt hắn nhận áo choàng rồi đỏ tai. Nhưng Hạ Vân Thiên chỉ thấy một lòng mềm đi. Người này vốn nên như vậy. Dịu dàng hay sắc bén đều là Thẩm Thanh Ly, hắn đời này muốn nhìn rõ tất cả, không chỉ muốn phần dịu dàng y dành riêng cho mình.
Ngoài nhà kho đã có tiếng bước chân truyền đến. Trình Túc dẫn người chạy tới, nhìn thấy tử sĩ đã chết ngoài sân thì sắc mặt lập tức biến đổi. Hạ Vân Thiên phân phó: “Đưa A Nhạn đến thiên sảnh, canh giữ nghiêm ngặt. Thi thể tử sĩ cũng mang đi kiểm tra. Không cho bất kỳ ai của Thanh Trúc viện tiếp cận.”
“Vâng.”
A Nhạn nghe đến đó bỗng giãy giụa. “Hạ thiếu chủ, nô tỳ là người của Sở cô nương! Người không thể tự ý giam nô tỳ! Tiểu thư nhà ta thân thể yếu, nếu biết nô tỳ bị bắt nhất định sẽ chịu không nổi!”
Hạ Vân Thiên lạnh nhạt nhìn nàng. “Vậy để nàng chịu.”
A Nhạn hoàn toàn ngây người.
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh, không nhịn được quay đầu nhìn hắn. Hạ Vân Thiên trước kia tuyệt đối sẽ không nói câu này. Nếu đổi lại là trước đây, dù hắn không thích Sở Uyển Ninh, ít nhất cũng sẽ giữ lại mấy phần thể diện cho nàng. Nhưng hiện tại, hắn thậm chí không muốn để một câu “Sở cô nương chịu không nổi” cản đường.
Thẩm Thanh Ly bỗng cảm thấy tâm tình rất tốt.
A Nhạn bị dẫn đi, nhà kho nhanh chóng được phong tỏa. Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly đứng dưới hành lang, nhìn đệ tử thu dọn dấu vết trong sân. Đêm đã sâu, gió thổi qua rặng trúc vang lên tiếng xào xạc. Hạ Vân Thiên nghiêng đầu nhìn Thẩm Thanh Ly, thấy trên tay áo y dính một vệt bụi, liền đưa tay phủi nhẹ.
Thẩm Thanh Ly cúi mắt nhìn tay hắn. “Hạ thiếu chủ, huynh càng ngày càng tự nhiên rồi.”
Hạ Vân Thiên khựng lại. “Đệ không thích?”
“Ta có nói không thích sao?” Thẩm Thanh Ly đáp rất nhanh, sau đó lại chậm rãi bổ sung, “Chỉ là ta đang nhắc huynh, nếu cứ tiếp tục như vậy, sau này muốn giữ khoảng cách sẽ khó lắm.”
Hạ Vân Thiên nhìn y. “Ta không muốn giữ khoảng cách.”
Thẩm Thanh Ly tim đập nhanh hơn một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. “Hiện tại không muốn, sau này thì sao?”
“Sau này cũng không.”
“Huynh đừng trả lời nhanh như vậy.” Thẩm Thanh Ly nhìn về phía sân tối, giọng nhẹ xuống. “Ta biết huynh đang cố đối tốt với ta. Ta cũng biết huynh thật lòng muốn tin ta. Nhưng Hạ Vân Thiên, ta đã nói rồi, ta không phải người rộng lượng. Nếu sau này huynh đi đến nửa đường rồi phát hiện mình vẫn không thể thích một nam nhân, khi đó ta sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ.”
Hạ Vân Thiên cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Thẩm Thanh Ly càng thẳng thắn, hắn càng đau. Kiếp trước y chưa từng có cơ hội nói những lời này. Khi tình cảm bị phát hiện, hắn đã dùng sự im lặng và xa lánh chặn hết đường y có thể bước tới. Đời này y còn nguyện ý nói, còn nguyện ý cảnh báo hắn trước, còn nguyện ý để hắn đi đến bên mình. Đây đã là sự mềm lòng lớn nhất.
“Ta biết.” Hạ Vân Thiên thấp giọng. “Ta không yêu nam nhân.”
Thẩm Thanh Ly khẽ mím môi.
Hạ Vân Thiên nhìn y, tiếp tục nói: “Ta chỉ biết người trước mặt ta là đệ.”
Thẩm Thanh Ly ngẩng đầu.
“Ta không dám dùng vài ngày thay đổi để nói với đệ rằng ta đã hiểu hết tình yêu.” Hạ Vân Thiên chậm rãi nói. “Nhưng ta biết, nếu người đó là đệ, ta muốn thử. Không phải thử xem mình có thể thích nam nhân hay không, mà là thử đi đến nơi trước kia ta không dám đi. Nếu cuối con đường ấy là đệ, ta sẽ không quay đầu.”
Thẩm Thanh Ly nhìn hắn rất lâu.
Ánh trăng đêm nay bị mây che khuất, chỉ còn ánh đèn lồng nhàn nhạt chiếu lên mặt hai người. Thẩm Thanh Ly bỗng cảm thấy cổ họng mình hơi nghẹn. Y từng nghĩ Hạ Vân Thiên sẽ né tránh cả đời. Người này quá đoan chính, quá được đặt trong khuôn phép chính đạo, quá quen với việc gánh kỳ vọng của người khác. Y không dám mong hắn lập tức yêu mình, càng không dám mong hắn thừa nhận có thể vì mình bước ra một bước.
Nhưng hắn nói muốn thử.
Với Thẩm Thanh Ly, như vậy đã đủ khiến y muốn đưa tay.
Y thật sự đưa tay.
Đầu ngón tay y nhẹ nhàng kéo lấy tay áo Hạ Vân Thiên, lực rất nhỏ, nhưng Hạ Vân Thiên lập tức cảm nhận được. Hắn cúi mắt nhìn tay y, rồi ngẩng đầu nhìn vào mắt y.
Thẩm Thanh Ly nói: “Vậy ta chờ huynh đi tới.”
Hạ Vân Thiên khàn giọng đáp: “Được.”
“Nhưng ta không đứng yên đợi.” Thẩm Thanh Ly cong môi, ánh mắt lại sáng lên một chút. “Ta cũng sẽ đi về phía huynh. Nếu có ngày huynh lùi, ta sẽ kéo huynh lại. Nếu kéo không được, ta sẽ trói huynh lại hỏi cho rõ.”
Hạ Vân Thiên nhìn y, đáy mắt cuối cùng có chút ý cười. “Được. Đệ trói.”
Thẩm Thanh Ly bị câu này làm cho vành tai nóng lên, lập tức buông tay áo hắn. “Ta chỉ nói vậy thôi.”
“Ta nhớ rồi.”
“Không được nhớ lung tung.”
“Ừ, chỉ nhớ đúng câu đệ nói.”
Thẩm Thanh Ly quay mặt đi, nhưng khóe môi không giấu được. Trong đêm có xác chết, nhân chứng, độc dược và âm mưu đang lộ dần, vậy mà giữa hành lang lạnh lẽo này, y vẫn cảm thấy có một chút vui rất không hợp thời. Y biết mình đang lún sâu hơn. Nhưng nếu người kéo y xuống là Hạ Vân Thiên, nếu người ấy cũng đang cố bước về phía y, vậy y không muốn giả vờ mình còn có thể toàn thân trở ra.
Ngay lúc hai người chuẩn bị rời khỏi nhà kho, Trình Túc bỗng vội vàng quay lại. “Thiếu chủ, không ổn rồi.”
Hạ Vân Thiên thu lại vẻ dịu dàng, ánh mắt lập tức lạnh xuống. “Chuyện gì?”
Trình Túc chắp tay, giọng căng thẳng: “Sở cô nương biết A Nhạn bị bắt, đột nhiên ngất trong Thanh Trúc viện. Người của Thanh Bình Môn nói chúng ta vu oan giá họa, đang làm ầm lên ở tiền viện. Lưu Kính còn bảo nếu Minh Kiếm Sơn Trang không thả người, bọn họ sẽ lập tức truyền thư về Thanh Bình Môn, mời môn chủ đến đòi công đạo.”
Thẩm Thanh Ly khẽ cười, nhưng đáy mắt không có chút ý cười nào. “Nhanh thật.”
Hạ Vân Thiên nhìn về phía tiền viện, tay đặt lên chuôi kiếm. “Đi.”
Thẩm Thanh Ly bước theo hắn, giọng thản nhiên: “Lần này huynh định xử lý thế nào?”
Hạ Vân Thiên nhìn thẳng về phía trước, giọng trầm ổn: “Không thả người.”
“Dù Sở Uyển Ninh ngất?”
“Ngất thì mời đại phu.”
Thẩm Thanh Ly nghiêng đầu nhìn hắn, ý cười nơi khóe môi cuối cùng không nhịn được lan ra. “Hạ Vân Thiên.”
“Ừ?”
“Câu này của huynh hôm nay đặc biệt dễ nghe.”
Hạ Vân Thiên bước chậm lại nửa nhịp, quay sang nhìn y. “Vậy sau này ta nói nhiều hơn cho đệ nghe.”
Thẩm Thanh Ly không đáp, nhưng bước chân đã nhẹ hơn ban nãy rất nhiều.
Tiền viện đèn đuốc sáng rực. Người của Thanh Bình Môn đứng ở hành lang, sắc mặt ai nấy đều khó coi. Lưu Kính đứng giữa sân, đang lớn tiếng chất vấn đệ tử Minh Kiếm Sơn Trang. Vừa thấy Hạ Vân Thiên đến, hắn lập tức lạnh giọng nói: “Hạ thiếu chủ, ngươi bắt nha hoàn của Uyển Ninh, còn ép nàng đến ngất xỉu, chuyện này Minh Kiếm Sơn Trang định giải thích thế nào?”
Hạ Vân Thiên đi vào sân, thần sắc bình tĩnh. “Nha hoàn của Sở cô nương nửa đêm lẻn vào nhà kho, còn có tử sĩ đi theo. Ta bắt nàng là vì nàng có hiềm nghi liên quan đến chuyện Lạc Hà tiêu cục bị diệt khẩu. Lưu tiền bối muốn ta giải thích, vậy trước tiên xin ngài giải thích vì sao nha hoàn của Thanh Bình Môn có thể mở khóa nhà kho của Minh Kiếm Sơn Trang.”
Lưu Kính sắc mặt đổi nhẹ. “Tử sĩ gì? Hạ thiếu chủ nói miệng không bằng chứng, ai biết có phải các ngươi tự sắp đặt để vu oan Thanh Bình Môn hay không?”
Thẩm Thanh Ly đứng bên cạnh, ung dung nói: “Lưu tiền bối nói cũng có lý. Vậy chúng ta mời trang chủ, các trưởng lão, đại phu và đệ tử tuần tra cùng xem thi thể tử sĩ. Thuận tiện kiểm tra xem độc trong miệng hắn, vòng kim loại trên tay hắn, còn có chìa khóa trong tay A Nhạn là từ đâu ra. Nếu Thanh Bình Môn trong sạch, chắc hẳn không sợ tra.”
Lưu Kính nhìn y, ánh mắt âm trầm. “Thẩm Thanh Ly, ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao?”
Lời vừa dứt, kiếm Hàn Tự trong tay Hạ Vân Thiên bỗng ra khỏi vỏ nửa tấc.
Âm thanh ấy không lớn, nhưng tất cả người trong sân đều nghe thấy. Hàn ý từ thân kiếm lan ra, khiến Lưu Kính lập tức im bặt.
Hạ Vân Thiên nhìn hắn, từng chữ lạnh như tuyết: “Ở nơi ta đứng, có chỗ cho đệ ấy nói chuyện.”
Sân viện lập tức tĩnh lặng.
Thẩm Thanh Ly đứng cạnh hắn, đầu ngón tay trong tay áo khẽ run. Không phải vì sợ, cũng không phải vì giận. Mà vì câu nói ấy rơi vào lòng y quá nặng, nặng đến mức y nhất thời không biết nên dùng vẻ mặt nào để đáp lại. Y từng nghĩ mình có thể tự đứng vững trước tất cả lời khinh mạn. Nhưng được người mình yêu bảo vệ như vậy, được hắn nói trước mặt người ngoài rằng nơi hắn đứng cũng có chỗ cho mình nói chuyện, cảm giác ấy vẫn khiến y không thể bình tĩnh hoàn toàn.
Hạ Vân Thiên lại không dừng ở đó. Hắn nhìn Lưu Kính, giọng càng lạnh hơn: “Lưu tiền bối, Thẩm Thanh Ly không phải hạ nhân trong Minh Kiếm Sơn Trang, càng không phải người để Thanh Bình Môn tùy ý quát nạt. Nếu ngài còn muốn nói chuyện, xin nói cho đúng lễ.”
Lưu Kính tức đến mặt xanh mét. Người của Thanh Bình Môn phía sau cũng nhao nhao bất mãn, nhưng Hạ Vân Thiên đứng đó, kiếm đã hé vỏ, khí thế thiếu chủ Minh Kiếm Sơn Trang ép xuống khiến không ai dám tiến lên trước.
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng có đệ tử chạy vào, sắc mặt tái nhợt.
“Thiếu chủ, trang chủ! Thanh Trúc viện xảy ra chuyện!”
Hạ Vân Thiên lập tức nhíu mày. “Nói.”
Đệ tử kia thở gấp: “Sở cô nương sau khi ngất đã tỉnh lại, nhưng nàng… nàng vừa tự đâm mình một dao. Nàng nói nếu Minh Kiếm Sơn Trang nhất định nghi ngờ nàng cấu kết sát thủ, nàng chỉ có thể lấy cái chết chứng minh trong sạch!”
Lưu Kính sắc mặt đại biến. “Uyển Ninh!”
Người của Thanh Bình Môn lập tức hỗn loạn, vội vàng chạy về phía Thanh Trúc viện. Trong sân, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Hạ Vân Thiên và Thẩm Thanh Ly. Một nữ tử bệnh yếu, bị nghi ngờ rồi tự đâm mình chứng trong sạch, bất kể sự thật thế nào, chỉ cần tin này truyền ra ngoài, lời đồn sẽ lập tức nghiêng về phía Sở Uyển Ninh.
Thẩm Thanh Ly nhìn về phía Thanh Trúc viện, ánh mắt lạnh đi.
Hạ Vân Thiên thì chậm rãi siết chặt chuôi kiếm.
Sở Uyển Ninh quả nhiên vẫn là Sở Uyển Ninh.
Một khi không thể dùng nước mắt khiến người khác mềm lòng, nàng sẽ dùng máu của chính mình để ép người khác phải lùi.
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0