Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 5: Người Cũ Trở Về

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 5: Người Cũ Trở Về

Tin nhắn của Bạch Du xuất hiện trong đêm kỷ niệm một năm ngày cưới, giống như một vệt mực rơi xuống tờ giấy trắng vừa được hong khô. Nó không lập tức phá hủy điều gì, cũng không làm căn nhà Nam Sơn đang sáng đèn bỗng chốc lạnh đi, nhưng Tần Dĩ Ninh biết rõ có thứ gì đó đã thay đổi. Một năm qua, y đã tự cho phép mình tin rằng cuộc hôn nhân này không còn chỉ là liên hôn, tin rằng những bữa sáng, những lần đưa đón, những đêm ôm nhau ngủ và câu nói “chỉ vì người đó là em” của Cố Thừa An đều có thể trở thành nền móng cho một tình cảm thật sự. Thế nhưng cái tên Bạch Du vừa hiện lên, những lời đồn từng bị y cố ý chôn sâu lại đồng loạt sống dậy, nhắc y nhớ rằng trước khi y bước vào đời Cố Thừa An bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn, trong lòng hắn từng có một người khác.

Cố Thừa An không lập tức trả lời tin nhắn. Hắn đặt điện thoại xuống bàn trà, ánh mắt vẫn dừng trên Tần Dĩ Ninh, dường như nhận ra vẻ bình tĩnh quá mức của y không thật sự bình thường. Nhưng Cố Thừa An vốn không phải người giỏi xử lý những tình huống liên quan đến cảm xúc, càng không quen giải thích một chuyện khi hắn cho rằng nó chưa tạo thành vấn đề. Trong nhận thức của hắn, Bạch Du chỉ là một người quen cũ vừa về nước, một cái tên thuộc về quá khứ đã lâu không chạm tới, không đủ để làm lung lay bất kỳ điều gì giữa hắn và Tần Dĩ Ninh hiện tại. Nhưng hắn không biết rằng có những cái tên chưa cần làm gì cũng đã mang theo sức nặng, bởi nó từng được người khác đặt vào vị trí “bạch nguyệt quang” trong vô số lời đồn kín đáo.

“Dĩ Ninh.” Cố Thừa An lên tiếng trước, giọng thấp hơn bình thường. “Tôi có thể giải thích.”

Tần Dĩ Ninh ôm bó linh lan trắng, ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ. “Anh muốn giải thích gì?”

Cố Thừa An hơi khựng lại. Hắn không thích cách y hỏi câu này, nhẹ quá, bình tĩnh quá, giống như đã tự mình lùi ra khỏi phạm vi có quyền truy hỏi. Hắn im lặng một giây rồi nói: “Bạch Du là bạn học đại học của tôi. Trước đây chúng tôi có quen biết, sau đó cậu ấy ra nước ngoài, nhiều năm không liên lạc thường xuyên. Tôi không biết hôm nay cậu ấy về nước.”

“Em biết.” Tần Dĩ Ninh đáp.

Ánh mắt Cố Thừa An trầm xuống. “Em biết?”

“Biết anh ấy là bạn học cũ của anh.” Tần Dĩ Ninh cúi đầu chỉnh lại cành linh lan hơi lệch, giọng nói rất mềm, cũng rất đúng mực. “Trong giới có nghe qua vài lần. Anh nổi tiếng như vậy, chuyện từng có người thân thiết bên cạnh cũng không phải bí mật gì lớn.”

Cố Thừa An nhìn y, trực giác bảo hắn câu này không chỉ đơn giản là “bạn học cũ”. Một năm qua Tần Dĩ Ninh rất ít khi nói chuyện bằng giọng vòng vo như thế trước mặt hắn, y có thể mềm mại, có thể trêu chọc, có thể thẳng thắn nhắc hắn ăn cơm đúng giờ, nhưng hiếm khi dựng lên một lớp lễ phép mỏng manh như hiện tại. Lớp lễ phép ấy không đủ lạnh lùng để gọi là xa cách, nhưng đủ khiến Cố Thừa An cảm thấy bàn tay mình đang chạm vào một cánh cửa khép hờ.

“Dĩ Ninh, giữa tôi và cậu ấy không có quan hệ vượt quá giới hạn.” Cố Thừa An nói rõ từng chữ. “Trước khi kết hôn với em, tôi độc thân. Sau khi kết hôn với em, tôi cũng chưa từng làm chuyện có lỗi với em. Tin nhắn này tôi chưa trả lời, cũng không có ý định giấu em.”

Tần Dĩ Ninh biết những lời này đều là thật. Cố Thừa An không phải kiểu người sẽ phản bội hôn nhân, điểm này y chưa từng nghi ngờ. Nếu hắn muốn gặp Bạch Du, hắn sẽ nói; nếu hắn muốn liên lạc lại, có lẽ cũng sẽ dùng thái độ quang minh chính đại chứ không lén lút giấu giếm. Nhưng con người không phải chỉ đau vì bị phản bội, có đôi khi người ta đau vì phát hiện bản thân vẫn chưa chắc đã thắng nổi một bóng hình cũ, càng đau hơn khi không có tư cách oán trách, bởi đối phương thật sự chưa làm sai điều gì.

“Em không nói anh có lỗi với em.” Tần Dĩ Ninh khẽ cười. “Thừa An, em hiểu nguyên tắc của anh. Anh đã kết hôn với em thì sẽ không phản bội, chuyện này em biết.”

“Vậy vì sao em lại như vậy?”

“Em như vậy là như thế nào?” Tần Dĩ Ninh hỏi lại, giọng vẫn nhẹ. “Em chỉ hỏi anh có cần trả lời bạn cũ không. Người ta vừa về nước, lại chủ động nhắn tin, nếu anh không trả lời sẽ hơi thất lễ.”

Cố Thừa An nhìn y rất lâu. “Em muốn tôi trả lời?”

Tần Dĩ Ninh siết nhẹ cành hoa trong tay, đầu ngón tay bị cuống hoa ép đến hơi trắng. Y đương nhiên không muốn. Y muốn ích kỷ một lần, muốn cầm điện thoại của Cố Thừa An tắt đi, muốn nói rằng đêm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, anh đừng để người khác xuất hiện giữa hai người. Nhưng những lời ấy quá khó nói, bởi y không phải người yêu được Cố Thừa An theo đuổi bằng tình yêu nồng nhiệt, mà là bạn đời bước vào cuộc hôn nhân từ liên hôn. Một năm qua họ đã rất tốt, tốt đến mức y gần như quên mất mình vẫn chưa nghe được câu yêu rõ ràng nhất.

“Anh tự quyết định là được.” Cuối cùng y nói.

Cố Thừa An không thích đáp án này. Hắn bước đến gần hơn, đưa tay muốn lấy bó hoa trong tay Tần Dĩ Ninh, nhưng y lại vô thức ôm chặt hơn một chút. Động tác rất nhỏ ấy khiến cả hai đều im lặng. Sau một lúc, Tần Dĩ Ninh giống như nhận ra mình phản ứng quá rõ, bèn chủ động đưa hoa cho hắn, nụ cười trên môi vẫn chưa tắt nhưng ánh mắt đã hơi né tránh.

“Em đi thay đồ trước.” Y nói. “Hoa để em cắm vào bình, không thì lát nữa héo mất.”

Cố Thừa An không nhận hoa ngay. “Dĩ Ninh, nhìn tôi.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu.

“Tôi không biết em nghe được bao nhiêu lời đồn về Bạch Du.” Cố Thừa An nhìn thẳng vào mắt y, giọng trầm ổn nhưng mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy. “Nhưng tôi cần em biết, người hiện tại kết hôn với tôi là em, người tôi sống cùng hơn một năm qua cũng là em. Quá khứ nếu có chuyện gì chưa nói rõ, tôi có thể nói với em. Nhưng đừng tự mình lùi lại trước khi hỏi tôi.”

Tần Dĩ Ninh cảm thấy cổ họng mình hơi nghẹn. Cố Thừa An thật sự rất nhạy bén trong một vài khoảnh khắc, dù hắn không giỏi nói yêu, cũng không tinh tế trong tất cả cảm xúc, nhưng hắn có thể nhận ra y đang lùi lại. Một năm qua, hắn đã quá quen với việc y ở bên cạnh mình, quen đến mức chỉ cần y hơi thu mình, hắn đã lập tức phát hiện khoảng cách ấy khiến mình không thoải mái. Điều này đáng lẽ phải khiến Tần Dĩ Ninh vui, nhưng lúc này y lại không biết mình nên vui hay đau lòng.

“Em không lùi.” Tần Dĩ Ninh nói khẽ. “Em chỉ cần một chút thời gian để hiểu chuyện này.”

“Vậy tôi ở đây cùng em.”

“Không cần.” Y gần như lập tức đáp, sau đó thấy ánh mắt Cố Thừa An trầm xuống mới chậm lại. “Ý em là hôm nay anh cũng mệt rồi. Chúng ta vừa về, anh còn có việc công ty. Em chỉ đi thay đồ, lát nữa xuống cắm hoa thôi.”

Cố Thừa An nhìn y rất lâu, cuối cùng vẫn không ép thêm. “Được. Nhưng tối nay chúng ta phải nói chuyện rõ ràng.”

Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Được.”

Y ôm bó hoa lên tầng, bước chân vẫn bình thường, lưng vẫn thẳng, nhưng khi cửa phòng ngủ khép lại sau lưng, nụ cười trên mặt mới chậm rãi tan đi. Căn phòng này đã chứa rất nhiều dấu vết của hai người, áo khoác của Cố Thừa An treo cạnh khăn choàng của y, sách của y nằm bên cạnh đồng hồ của hắn, trên tủ đầu giường còn đặt tấm thiệp kỷ niệm một năm mà sáng nay y đã cất vào sách rồi lại lấy ra nhìn thêm một lần. Tần Dĩ Ninh đặt bó linh lan lên bàn, cúi người chống tay xuống mép giường, hít một hơi rất sâu, nhưng vẫn không thể ngăn được cảm giác chua xót đang dâng lên trong ngực.

Y không trách Cố Thừa An. Ít nhất bây giờ y chưa có lý do để trách. Chính vì không có lý do, nỗi khó chịu này mới trở nên vô lý đến mức khiến y tự ghét bản thân. Bạch Du chỉ nhắn một câu, Cố Thừa An chưa trả lời, chưa gặp, chưa làm bất cứ điều gì sai. Nhưng Tần Dĩ Ninh lại nhớ đến đêm tân hôn một năm trước, nhớ mình từng nghĩ giữa mình và Cố Thừa An còn một cánh cửa chưa mở, nhớ những lời đồn nói Bạch Du là người duy nhất từng khiến Cố Thừa An mềm lòng khi còn trẻ. Một cái tên như vậy trở về vào đúng ngày kỷ niệm của họ, dù không cố ý, vẫn đủ khiến sự dịu dàng cả năm qua bỗng trở nên mong manh hơn.

Dưới tầng, Cố Thừa An đứng trong phòng khách một lúc lâu mới cầm điện thoại lên. Tin nhắn của Bạch Du vẫn nằm trên màn hình, ngắn gọn, thân thiết, giống giọng điệu của một người từng quen biết rất sâu. Hắn nhìn vài giây rồi trả lời một câu rất ngắn: “Chào mừng về nước. Tôi đã kết hôn, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của tôi và bạn đời, không tiện nói chuyện lâu.” Sau khi gửi xong, hắn đặt điện thoại xuống, nhưng trong lòng vẫn không yên. Hắn biết mình đã làm điều cần làm, cũng biết câu trả lời ấy đủ rõ ràng, nhưng điều khiến hắn lo lắng không phải Bạch Du sẽ nghĩ gì, mà là Tần Dĩ Ninh đã nghĩ gì trong khoảnh khắc nhìn thấy cái tên đó.

Điện thoại rất nhanh rung lên lần nữa. Bạch Du trả lời gần như lập tức: “Em biết anh kết hôn rồi. Chúc mừng anh, cũng chúc mừng bạn đời của anh. Hôm khác có thời gian gặp một bữa nhé, em có chuyện muốn nhờ anh giúp.” Cố Thừa An nhìn tin nhắn này, mày hơi nhíu lại. Nếu là trước đây, hắn có lẽ sẽ trực tiếp bảo trợ lý Chu sắp xếp một cuộc gặp ngắn trong giờ làm việc, nhưng tối nay, hắn bỗng không muốn tự mình quyết định một chuyện có thể khiến Tần Dĩ Ninh khó chịu.

Khi Tần Dĩ Ninh thay đồ xuống tầng, bó hoa đã được y cắm vào bình thủy tinh trắng. Y mặc áo ở nhà màu nhạt, tóc hơi rối vì vừa rửa mặt, vẻ bình tĩnh trở lại trên gương mặt, nhưng đôi mắt vẫn còn chút ửng đỏ rất khó nhận ra. Cố Thừa An đứng dậy ngay khi thấy y, ánh mắt dừng trên bình hoa trong tay y, sau đó lại nhìn lên mặt y. Tần Dĩ Ninh đặt bình hoa lên bàn trà, chỉnh lại cành linh lan cuối cùng rồi mới ngồi xuống sofa đối diện hắn.

“Anh trả lời rồi sao?” Y hỏi.

“Ừm.” Cố Thừa An đưa điện thoại cho y. “Em có thể xem.”

Tần Dĩ Ninh nhìn chiếc điện thoại được đưa đến trước mặt mình, hơi ngẩn ra. “Em không cần kiểm tra điện thoại của anh.”

“Tôi biết.” Cố Thừa An vẫn giữ tay ở đó. “Nhưng tôi muốn em xem, vì tôi không muốn giữa chúng ta có thêm hiểu lầm từ một tin nhắn.”

Tần Dĩ Ninh im lặng một lúc mới nhận lấy. Màn hình mở sẵn đoạn trò chuyện với Bạch Du, y nhìn thấy câu trả lời của Cố Thừa An, cũng nhìn thấy câu “hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của tôi và bạn đời”. Đầu ngón tay y hơi khựng lại trên mép điện thoại. Một phần trong lòng y được an ủi rất rõ ràng, bởi Cố Thừa An đã đặt y vào câu trả lời ngay lập tức, không né tránh, không giấu giếm, cũng không vì Bạch Du trở về mà quên mất hôm nay là ngày của hai người.

Nhưng ngay sau đó, y cũng nhìn thấy tin nhắn mới của Bạch Du.

“Anh ấy muốn gặp anh.” Tần Dĩ Ninh nói.

“Cậu ấy nói có chuyện muốn nhờ.” Cố Thừa An ngồi xuống bên cạnh y, nhưng giữ khoảng cách vừa đủ để không khiến y thấy bị ép. “Tôi chưa trả lời. Tôi muốn hỏi ý em trước.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Anh hỏi ý em làm gì? Đây là bạn cũ của anh.”

“Vì em là bạn đời của tôi.” Cố Thừa An đáp. “Nếu việc tôi gặp cậu ấy khiến em không thoải mái, tôi sẽ cân nhắc cách xử lý khác. Có thể để trợ lý Chu liên hệ, cũng có thể gặp ở công ty, thời gian rõ ràng, nội dung rõ ràng. Tôi không muốn chuyện này biến thành một thứ khiến em phải tự đoán.”

Tần Dĩ Ninh nhìn Cố Thừa An, lòng bỗng đau đến mức mềm ra. Người đàn ông này thật sự không có ý phản bội y. Hắn thậm chí đang cố dùng cách vụng về nhưng nghiêm túc nhất để trao cho y cảm giác an toàn. Nhưng chính vì hắn làm quá đúng, Tần Dĩ Ninh lại càng không biết nên nói ra nỗi bất an của mình thế nào. Nếu y nói không muốn hắn gặp, có phải quá hẹp hòi không? Nếu y nói cứ gặp đi, có phải lại đang tự tay đẩy cánh cửa kia mở rộng hơn không?

“Em không thể cấm anh gặp bạn cũ.” Tần Dĩ Ninh nói sau một lúc lâu. “Nếu anh ấy thật sự có việc cần nhờ, anh có thể gặp. Chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

Tần Dĩ Ninh cụp mắt. “Chỉ là đừng giấu em.”

Cố Thừa An gần như lập tức đáp: “Tôi sẽ không giấu.”

“Cũng đừng để người khác nói cho em biết trước.” Tần Dĩ Ninh khẽ siết điện thoại trong tay, giọng bình tĩnh nhưng có chút khàn rất nhẹ. “Thừa An, em không sợ anh gặp người cũ, cũng không nghĩ anh sẽ làm chuyện có lỗi với em. Nhưng em sợ bản thân là người cuối cùng biết. Nếu có một ngày em phải nghe từ miệng người ngoài rằng anh đã gặp Bạch Du ở đâu, ăn cơm với anh ấy bao lâu, nói chuyện thân thiết thế nào, em sẽ rất khó chịu.”

Cố Thừa An nhìn y, cổ họng như bị thứ gì chặn lại. Đây là lần đầu tiên trong đêm nay Tần Dĩ Ninh nói ra nỗi khó chịu của mình một cách rõ ràng. Không trách móc, không chất vấn, chỉ thẳng thắn nói rằng y sẽ khó chịu. Đối với người luôn quen tự giữ chừng mực như Tần Dĩ Ninh, câu này đã gần như là một lần mở lòng rất khó khăn. Cố Thừa An đưa tay phủ lên mu bàn tay y, giọng trầm xuống.

“Tôi nhớ rồi.” Hắn nói. “Tôi sẽ nói với em trước. Nếu gặp, thời gian, địa điểm, lý do, tôi đều sẽ nói rõ. Nếu em muốn đi cùng…”

“Em không muốn.” Tần Dĩ Ninh ngắt lời rất nhanh, sau đó lại thở nhẹ. “Xin lỗi, em không có ý…”

“Không cần xin lỗi.” Cố Thừa An nói. “Em không muốn thì không đi.”

Tần Dĩ Ninh quay đầu nhìn bình linh lan trên bàn. Hương hoa trắng rất nhẹ, nhưng lúc này lại khiến y nhớ đến bữa tối trên tầng thượng Vân Đỉnh, nhớ khoảnh khắc Cố Thừa An nói muốn tiếp tục sống cùng y. Y không muốn làm hỏng đêm nay thêm nữa, càng không muốn bản thân trở nên đáng thương trước mặt người mình thích. Nhưng có những cảm xúc càng cố đè xuống lại càng trào lên, nhất là khi người trước mặt càng dịu dàng, y càng dễ lộ ra phần yếu mềm mà mình luôn che giấu.

“Em từng nghe người ta nói anh thích Bạch Du rất nhiều năm.” Tần Dĩ Ninh cuối cùng vẫn nói ra câu này, giọng rất nhẹ, giống như sợ chỉ cần nói nặng hơn một chút sẽ khiến chính mình khó xử. “Trước khi kết hôn, em đã nghe rồi. Khi đó em nghĩ không sao, dù sao cuộc hôn nhân này vốn không bắt đầu từ tình yêu. Anh có quá khứ của anh, em không có tư cách can thiệp. Nhưng một năm qua anh đối xử với em quá tốt, tốt đến mức em gần như quên mất chuyện đó. Tối nay nhìn thấy tên anh ấy, em mới nhận ra hóa ra mình vẫn rất để ý.”

Cố Thừa An không ngờ Tần Dĩ Ninh sẽ nói thẳng đến vậy. Hắn càng không ngờ, điều y để ý không phải tin nhắn tối nay, mà là lời đồn đã tồn tại từ trước hôn lễ. Hắn từng biết ngoài giới có rất nhiều lời bàn tán về mình và Bạch Du, nhưng vì hắn và Bạch Du chưa từng chính thức ở bên nhau, hắn cũng không xem những lời đồn ấy là chuyện cần giải thích. Bây giờ hắn mới nhận ra sự im lặng của mình đã để Tần Dĩ Ninh bước vào cuộc hôn nhân này với một vết gai rất nhỏ trong lòng, mà một năm qua, vết gai ấy chưa từng biến mất.

“Tôi từng thích Bạch Du.” Cố Thừa An nói.

Tần Dĩ Ninh dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự nghe hắn thừa nhận, ngón tay vẫn lạnh đi.

“Đó là chuyện rất nhiều năm trước.” Cố Thừa An nhìn sắc mặt của y, bàn tay siết nhẹ hơn. “Khi ấy tôi còn trẻ, cậu ấy là người rất nổi bật, thẳng thắn, tự do, khác với những người tôi quen trong Cố gia. Tôi từng có thiện cảm, cũng từng nghĩ nếu có cơ hội có lẽ sẽ thử tiến xa hơn. Nhưng sau đó cậu ấy ra nước ngoài, chúng tôi không nói rõ điều gì, cũng không bắt đầu mối quan hệ nào. Nhiều năm trôi qua, phần cảm xúc đó đã dừng lại từ lâu.”

Tần Dĩ Ninh cúi mắt. “Dừng lại từ lâu là từ khi nào?”

Cố Thừa An im lặng.

Chính sự im lặng ấy khiến lòng Tần Dĩ Ninh chợt đau. Y không trách hắn, nhưng vẫn không thể không đau. Có lẽ đến chính Cố Thừa An cũng chưa từng nghiêm túc suy nghĩ cảm xúc dành cho Bạch Du biến mất từ lúc nào. Nếu một người không thể nói rõ mình đã buông quá khứ từ khi nào, vậy y phải lấy gì để tin rằng hiện tại mình không chỉ là người đến sau được đặt vào vị trí trách nhiệm?

“Em hỏi khó quá đúng không?” Tần Dĩ Ninh khẽ cười, muốn rút tay về. “Không sao, anh không cần trả lời ngay.”

Cố Thừa An giữ tay y lại. “Không phải khó. Là vì tôi chưa từng nghĩ kỹ.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn.

“Nhưng tôi có thể nói rõ điều này.” Cố Thừa An nhìn thẳng vào mắt y, giọng nghiêm túc đến mức từng chữ như được đặt xuống rất nặng. “Một năm qua, tôi không nhớ Bạch Du. Tôi không chờ cậu ấy trở về, không tưởng tượng nếu cậu ấy trở về thì sẽ thế nào, cũng không so sánh em với cậu ấy. Khi tôi về nhà, người tôi muốn gặp là em. Khi tôi thấy một món ăn, một tiệm bánh, một bó hoa, người tôi nghĩ đến là em. Khi tôi nói muốn tiếp tục sống cùng một người, người đó là em. Dĩ Ninh, tôi không biết như vậy đã đủ để trả lời câu hỏi của em chưa, nhưng đây là sự thật.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, mắt đỏ lên rất chậm. Y muốn tin, thật sự rất muốn tin. Cố Thừa An không phải người biết nói dối để dỗ dành người khác, càng không phải kiểu người tùy tiện hứa hẹn. Mỗi câu hắn nói lúc này đều vụng về nhưng chân thành, giống như hắn đang cố đem những gì mình hiểu rõ nhất đặt ra trước mặt y. Nhưng nỗi bất an của một người yêu thầm nhiều năm không thể chỉ vì vài câu nói mà biến mất hoàn toàn, nhất là khi cái tên Bạch Du đã thật sự trở về.

“Em tin anh.” Tần Dĩ Ninh nói, giọng khẽ run. “Nhưng em cần thời gian để tin bản thân mình cũng đủ quan trọng.”

Cố Thừa An như bị câu này đâm vào lòng. Hắn đưa tay ôm lấy Tần Dĩ Ninh, lần này không còn giữ khoảng cách cẩn thận như ban đầu nữa. Tần Dĩ Ninh hơi cứng người trong khoảnh khắc đầu, sau đó vẫn chậm rãi tựa vào vai hắn. Hơi ấm quen thuộc bao quanh y, mùi gỗ tuyết tùng trên người Cố Thừa An vẫn giống mọi đêm, không có bất kỳ điều gì thay đổi, nhưng y biết cánh cửa mang tên quá khứ đã mở ra, muốn đóng lại sẽ không còn dễ như trước.

“Em quan trọng.” Cố Thừa An nói bên tai y. “Rất quan trọng.”

Tần Dĩ Ninh nhắm mắt. “Anh đừng nói chỉ vì muốn dỗ em.”

“Tôi không dỗ người khác bằng lời giả.”

“Em biết.” Y khẽ đáp. “Cho nên em mới càng sợ.”

Cố Thừa An không hiểu ngay câu này. Hắn muốn hỏi, nhưng cảm nhận được Tần Dĩ Ninh đang mệt, cuối cùng chỉ ôm y thêm một lúc rồi thấp giọng nói: “Tối nay không nói nữa. Em nghỉ trước, chuyện Bạch Du tôi sẽ xử lý rõ ràng. Ngày mai tôi đến công ty, nếu cần gặp cậu ấy, tôi sẽ nói với em trước.”

“Ừm.”

“Dĩ Ninh.”

“Vâng?”

“Đừng vì cậu ấy trở về mà phủ định một năm qua của chúng ta.” Cố Thừa An nói rất chậm. “Tôi không cho phép.”

Tần Dĩ Ninh mở mắt, hơi bất ngờ vì bốn chữ cuối cùng của hắn. “Không cho phép?”

“Ừm.” Cố Thừa An cúi đầu nhìn y, ánh mắt rất trầm. “Tôi đã mất một năm để học cách sống cùng em. Em cũng đã mất một năm để bước vào cuộc sống của tôi. Một người từ quá khứ trở về, không có tư cách khiến tất cả những điều đó trở thành không đáng tính.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, cuối cùng không nhịn được bật cười rất khẽ, dù mắt vẫn còn đỏ. “Anh nói chuyện ngang ngược quá.”

“Có lẽ.” Cố Thừa An đáp. “Nhưng chuyện này tôi không muốn nhường.”

Lòng Tần Dĩ Ninh mềm xuống. Y biết đêm nay mình sẽ không thể hoàn toàn bình tĩnh, nhưng ít nhất Cố Thừa An đã không né tránh. Hắn thừa nhận quá khứ, cũng đặt hiện tại trước mặt y, thậm chí dùng sự cứng rắn vụng về để nói rằng không cho phép y phủ định một năm của họ. Điều này không xóa sạch nỗi bất an, nhưng đủ để y không lập tức rơi vào vực sâu của những suy đoán tự mình tạo ra.

Đêm đó, hai người lên phòng muộn hơn thường ngày. Cố Thừa An không làm gì thêm, chỉ ôm Tần Dĩ Ninh nằm xuống như những đêm trước. Tần Dĩ Ninh ban đầu vẫn còn căng, nhưng khi bàn tay hắn đặt lên lưng y, nhẹ nhàng vỗ từng chút rất chậm, sự mệt mỏi tích tụ cả ngày cuối cùng kéo y xuống. Trước khi ngủ, y mơ hồ nghe thấy điện thoại của Cố Thừa An rung thêm một lần nữa trên tủ đầu giường, nhưng người đàn ông bên cạnh không buông y ra để xem, chỉ vươn tay tắt âm rồi kéo y vào lòng chặt hơn.

Sáng hôm sau, Cố Thừa An dậy sớm như thường lệ. Khi Tần Dĩ Ninh mở mắt, bên cạnh vẫn còn hơi ấm nhưng người đã không ở đó. Y nằm thêm một lúc rồi mới ngồi dậy, đầu hơi đau vì tối qua ngủ không sâu. Trên tủ đầu giường vẫn có ly nước ấm, bên dưới ly nước đặt một tờ giấy nhỏ. Cố Thừa An viết rằng sáng nay hắn có cuộc họp sớm, bữa sáng đã chuẩn bị sẵn, hôm nay sẽ không gặp Bạch Du nếu chưa nói trước với y. Chữ viết gọn gàng, câu từ đơn giản, nhưng chữ “chưa nói trước với em” khiến Tần Dĩ Ninh nhìn rất lâu.

Y xuống tầng ăn sáng một mình. Quản gia nhìn sắc mặt y không tốt liền hỏi có cần gọi bác sĩ không, y chỉ cười nói không cần. Sau đó y đến Tần thị, cả ngày bận rộn trong các cuộc họp liên quan đến giai đoạn triển khai dự án. Công việc giúp y tạm thời không nghĩ nhiều, nhưng đến giờ nghỉ trưa, điện thoại đặt bên cạnh màn hình bỗng sáng lên vì tin nhắn của Tần Dĩ Chu. Anh cả hỏi tối qua kỷ niệm thế nào, Cố Thừa An có làm gì khiến y vui không. Tần Dĩ Ninh nhìn câu hỏi ấy, do dự rất lâu mới trả lời rằng mọi thứ rất tốt.

Tần Dĩ Chu gần như lập tức gọi đến. “Giọng em không giống mọi thứ rất tốt.”

Tần Dĩ Ninh dựa vào ghế, nhìn cửa kính phòng làm việc phản chiếu vẻ mặt hơi mệt của mình. “Anh, anh đừng nhạy như vậy.”

“Anh không nhạy, là em nói dối quá kém.” Tần Dĩ Chu lạnh giọng. “Cố Thừa An làm gì em?”

“Anh ấy không làm gì.” Tần Dĩ Ninh vội nói. “Thật sự không làm gì có lỗi với em.”

“Vậy vì sao em khó chịu?”

Tần Dĩ Ninh im lặng một lúc. Đối diện anh cả, y không cần giả vờ quá lâu, nhưng cũng không muốn biến một chuyện chưa rõ ràng thành vấn đề lớn. Cuối cùng y chỉ nói: “Bạch Du về nước rồi.”

Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.

Một lúc sau, giọng Tần Dĩ Chu trầm xuống rõ rệt: “Cái người từng bị đồn là bạch nguyệt quang của Cố Thừa An?”

“Vâng.”

“Hắn liên lạc với Cố Thừa An?”

“Đêm qua nhắn tin.” Tần Dĩ Ninh nhắm mắt. “Nhưng Thừa An đã nói rõ với em, cũng cho em xem điện thoại. Anh ấy không giấu, còn nói nếu gặp sẽ nói với em trước.”

Tần Dĩ Chu cười lạnh. “Đó là điều hắn nên làm.”

“Em biết.”

“Dĩ Ninh, anh không bảo em lập tức nghi ngờ hắn. Nhưng em phải nhớ, người cũ trở về thường phiền nhất không phải vì họ nhất định muốn phá hoại, mà vì sự tồn tại của họ sẽ kéo ra rất nhiều thứ chưa từng nói rõ.” Tần Dĩ Chu nói rất chậm, từng chữ đều mang theo sự bảo vệ rõ ràng. “Nếu Cố Thừa An thật sự đã buông, hắn phải tự mình xử lý sạch sẽ. Em không cần rộng lượng thay hắn, càng không cần vì sợ bị xem là hẹp hòi mà ép mình chịu đựng.”

Tần Dĩ Ninh siết điện thoại. “Em biết. Nhưng anh ấy đã làm rất tốt rồi, ít nhất hiện tại là vậy.”

“Anh hy vọng hắn có thể làm tốt đến cùng.” Tần Dĩ Chu nói. “Còn em, nếu thấy khó chịu thì nói thẳng. Em là bạn đời hợp pháp của hắn, không phải người ngoài chen ngang vào câu chuyện của bọn họ. Đừng đặt mình sai vị trí.”

Câu này khiến mắt Tần Dĩ Ninh hơi nóng. Y vẫn luôn sợ mình đặt sai vị trí, sợ mình được một năm dịu dàng liền tham lam quá nhiều, sợ quá khứ của Cố Thừa An trở về sẽ khiến y trở thành kẻ khó xử. Nhưng Tần Dĩ Chu lại nói y không phải người ngoài. Đúng vậy, người kết hôn với Cố Thừa An là y, người sống cùng hắn hơn một năm là y. Dù Bạch Du từng là bạch nguyệt quang, hiện tại y mới là bạn đời hợp pháp của Cố Thừa An.

“Em nhớ rồi.” Tần Dĩ Ninh nói khẽ.

“Có chuyện gì gọi cho anh.” Tần Dĩ Chu dặn. “Đừng tự chịu một mình.”

“Vâng.”

Buổi chiều, Cố Thừa An gửi tin nhắn cho y lúc ba giờ rưỡi: “Bạch Du muốn gặp chiều nay, nói là chuyện liên quan đến dự án nghệ thuật của gia đình cậu ấy. Tôi hẹn ở phòng tiếp khách Cố thị lúc năm giờ, trợ lý Chu sẽ có mặt. Nếu em không thoải mái, tôi có thể từ chối.” Tần Dĩ Ninh nhìn tin nhắn này rất lâu. Hắn thật sự nói trước, nói rõ thời gian, địa điểm, lý do, còn nói trợ lý Chu sẽ có mặt, giống như tối qua đã hứa. Y đáng lẽ nên thấy yên tâm, nhưng khi tưởng tượng Cố Thừa An và Bạch Du ngồi đối diện nhau, trong lòng vẫn không tránh khỏi đau âm ỉ.

Y trả lời: “Anh gặp đi. Em tin anh.”

Ba chữ “em tin anh” gửi đi rồi, Tần Dĩ Ninh đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế nhắm mắt rất lâu. Tin không có nghĩa là không đau. Tin cũng không có nghĩa là không sợ. Nhưng y không muốn biến bản thân thành người dùng nỗi bất an để trói tay Cố Thừa An, càng không muốn cuộc hôn nhân vừa có dấu hiệu tốt đẹp đã bắt đầu bằng sự nghi ngờ. Nếu Cố Thừa An thật sự xem y là người quan trọng, vậy y cũng nên cho hắn cơ hội chứng minh những lời tối qua là thật.

Năm giờ chiều, phòng tiếp khách tầng cao nhất Cố thị sáng đèn. Bạch Du đến đúng giờ, mặc áo khoác dài màu be, tóc hơi dài buộc thấp sau gáy, dáng vẻ nổi bật và tự do giống hệt những gì lời đồn từng miêu tả. Cậu ta đứng trước cửa kính nhìn thành phố một lúc, khi nghe tiếng cửa mở mới quay đầu. Cố Thừa An bước vào cùng trợ lý Chu, vẫn là bộ âu phục đen chỉnh tề, vẻ mặt bình tĩnh, không có sự dao động rõ ràng khi gặp lại người cũ sau nhiều năm.

Bạch Du nhìn hắn, khóe môi cong lên. “Lâu rồi không gặp, Thừa An.”

“Lâu rồi không gặp.” Cố Thừa An ngồi xuống ghế đối diện, thái độ lịch sự nhưng giữ khoảng cách rất rõ. “Cậu vừa về nước?”

“Ừm, tối qua mới đáp máy bay.” Bạch Du ngồi xuống, ánh mắt lướt qua trợ lý Chu đứng bên cạnh, nụ cười có chút trêu chọc. “Gặp bạn cũ mà còn mang trợ lý theo, anh vẫn nghiêm túc như trước.”

“Bây giờ tôi đã kết hôn.” Cố Thừa An nói. “Có một số chuyện cần rõ ràng hơn trước.”

Bạch Du hơi ngẩn ra, sau đó bật cười. “Xem ra anh thật sự rất để ý bạn đời của mình.”

Cố Thừa An không phủ nhận. “Ừm.”

Một tiếng đáp ngắn gọn ấy khiến Bạch Du nhìn hắn lâu hơn. Trong trí nhớ của cậu ta, Cố Thừa An luôn là người lạnh nhạt đến mức khó đoán, dù năm đó giữa họ từng có vài khoảnh khắc mập mờ, hắn cũng chưa từng thẳng thắn thừa nhận điều gì như vậy. Bây giờ chỉ nhắc đến bạn đời, hắn lại có thể đáp một tiếng “ừm” không chút do dự. Bạch Du bỗng cảm thấy những lời đồn mình nghe được sau khi về nước có lẽ không đáng tin lắm. Người ta nói cuộc liên hôn này chỉ là lợi ích, nhưng dáng vẻ Cố Thừa An hiện tại rõ ràng không giống chỉ đang giữ trách nhiệm.

“Anh thay đổi rồi.” Bạch Du nói.

“Con người đều sẽ thay đổi.” Cố Thừa An nhìn cậu. “Cậu nói có chuyện muốn nhờ, là chuyện gì?”

Bạch Du dựa lưng vào ghế, nụ cười nhạt đi vài phần. “Gia đình em muốn mở một trung tâm nghệ thuật ở Hải Thành, cần hợp tác với vài quỹ đầu tư. Em mới về nước, quan hệ trong nước không còn nhiều, muốn hỏi anh có thể giới thiệu vài người phù hợp không. Em không cần anh đầu tư, cũng không muốn khiến bạn đời của anh hiểu lầm. Nếu chuyện này bất tiện, em có thể tìm người khác.”

Cố Thừa An nhìn tài liệu cậu đưa qua, không mở ngay. “Tôi có thể để trợ lý Chu gửi danh sách vài quỹ phù hợp. Nhưng quá trình hợp tác sau đó do cậu tự liên hệ, Cố thị không đứng ra bảo lãnh.”

“Đương nhiên.” Bạch Du gật đầu. “Em cũng không định vừa về nước đã lợi dụng tình cũ.”

Cố Thừa An nhíu mày. “Bạch Du.”

“Được rồi, em nói đùa.” Bạch Du giơ tay đầu hàng, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc hơn. “Thừa An, anh thật sự không giống trước đây. Năm đó nếu em nói câu này, anh nhiều nhất chỉ nhìn em một cái rồi mặc kệ. Bây giờ anh lập tức nhíu mày, vì sợ lời này truyền đến tai bạn đời anh sao?”

“Vì nó không đúng.” Cố Thừa An nói. “Tôi không muốn dùng cách gọi đó cho quan hệ của chúng ta.”

Bạch Du yên lặng vài giây. “Năm đó anh từng thích em, đúng không?”

Trợ lý Chu đứng bên cạnh lập tức cảm thấy mình như đang nghe điều không nên nghe, nhưng Cố Thừa An không bảo anh ta rời đi, anh ta chỉ có thể tiếp tục cúi đầu giả vờ chuyên nghiệp. Cố Thừa An nhìn Bạch Du, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt đã sâu hơn. Đây là câu hỏi mà tối qua Tần Dĩ Ninh cũng đã hỏi bằng cách khác. Hắn từng né tránh việc định nghĩa quá khứ vì cho rằng nó không còn quan trọng, nhưng bây giờ hắn nhận ra nếu quá khứ không được nói rõ, nó sẽ trở thành bóng đen đè lên hiện tại.

“Từng có thiện cảm.” Cố Thừa An nói. “Nhưng đó đã là chuyện rất lâu trước đây.”

“Vậy bây giờ thì sao?”

“Bây giờ tôi đã kết hôn.” Cố Thừa An đáp rất rõ. “Tôi có bạn đời, cũng có cuộc sống mà tôi muốn tiếp tục. Bạch Du, nếu chúng ta gặp lại với tư cách bạn cũ, tôi có thể giúp trong phạm vi hợp lý. Nhưng nếu cuộc gặp này khiến bất kỳ ai hiểu lầm rằng giữa chúng ta còn khả năng khác, vậy sau này không cần gặp riêng nữa.”

Bạch Du nhìn hắn, một lúc sau bỗng cười nhẹ. Nụ cười lần này không còn trêu chọc, mà có chút cảm thán thật lòng. “Em hiểu rồi. Anh thật sự thích người đó.”

Cố Thừa An hơi dừng lại.

Bạch Du bắt được phản ứng đó, nhướng mày. “Anh chưa nói với người ta?”

Cố Thừa An không đáp.

“Thừa An, anh đúng là vẫn như cũ ở điểm này.” Bạch Du thở dài, giọng có chút bất đắc dĩ. “Anh có thể vì người ta giữ khoảng cách, có thể vì người ta dẫn trợ lý đến gặp em, có thể vừa mở miệng đã nói mình đã kết hôn, nhưng lại chưa nói câu quan trọng nhất với người ta. Anh có biết người bên cạnh anh sẽ bất an không?”

Ánh mắt Cố Thừa An thay đổi rất nhẹ. “Cậu ấy bất an vì quá khứ của tôi.”

“Không chỉ vì quá khứ của anh.” Bạch Du nói. “Mà vì hiện tại của anh chưa đủ rõ ràng. Một người từng nghe anh có bạch nguyệt quang, lại bước vào hôn nhân bằng liên hôn, dù anh đối xử tốt đến đâu, nếu anh không nói rõ trái tim mình, người ta sẽ luôn sợ một ngày nào đó mình chỉ là trách nhiệm được anh thực hiện quá tốt.”

Cố Thừa An im lặng.

Bạch Du nhìn hắn, giọng dịu đi hiếm thấy. “Em không về để cướp người. Năm đó chúng ta chưa bắt đầu, bây giờ càng không thể. Nhưng nếu vì sự xuất hiện của em mà bạn đời anh tổn thương, vậy em thật sự thấy mình rất oan. Anh tự xử lý cho rõ đi, đừng để người ta buồn vì một cái bóng đã sớm không còn ở trong lòng anh.”

Cuộc gặp kết thúc sau chưa đầy bốn mươi phút. Cố Thừa An để trợ lý Chu tiễn Bạch Du xuống tầng, còn mình đứng trong phòng tiếp khách nhìn thành phố ngoài cửa kính rất lâu. Lời Bạch Du nói giống một thứ gì đó hắn từng mơ hồ cảm nhận nhưng chưa gọi thành tên. Hắn nghĩ mình đã làm đủ rõ, không giấu giếm, không phản bội, không vượt giới hạn, nhưng có lẽ đối với Tần Dĩ Ninh, điều y cần không chỉ là sự đúng đắn trong hành vi. Y cần biết trong lòng hắn, vị trí của y không chỉ là bạn đời hợp pháp, không chỉ là người nhà, không chỉ là một phần của cuộc sống mà hắn đã quen.

Hắn cần nói ra.

Tối đó, Cố Thừa An đến Tần thị đón Tần Dĩ Ninh như đã hẹn. Tần Dĩ Ninh vừa lên xe đã nhìn hắn, ánh mắt cố giữ bình thường nhưng sự căng thẳng vẫn lộ ra trong cách y nắm dây túi. Cố Thừa An không đợi y hỏi, chủ động nói hết cuộc gặp với Bạch Du, từ lý do cậu ta muốn gặp, nội dung dự án nghệ thuật, đến việc trợ lý Chu có mặt suốt buổi. Hắn không nói những câu có thể khiến y hiểu lầm, cũng không giấu chuyện Bạch Du đã nhắc đến quá khứ giữa hai người.

Tần Dĩ Ninh nghe rất yên lặng. Đến khi hắn nói xong, y mới hỏi: “Anh ấy nói anh thật sự thích em?”

Cố Thừa An nhìn y. “Ừm.”

“Vậy anh trả lời thế nào?”

Cố Thừa An hơi im lặng.

Chỉ một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, ánh mắt Tần Dĩ Ninh đã tối đi một chút. Y quay đầu nhìn ra cửa sổ, nụ cười nơi khóe môi nhạt đến mức gần như không thấy. “Không sao. Câu hỏi đó chắc hơi đột ngột.”

“Dĩ Ninh.” Cố Thừa An gọi tên y.

“Em biết anh không giỏi trả lời chuyện tình cảm.” Tần Dĩ Ninh vẫn nhìn ra ngoài, giọng rất nhẹ. “Anh đã làm rất tốt rồi. Anh nói trước với em, cũng không giấu em điều gì. Em thật sự không nên đòi hỏi nhiều hơn ngay lúc này.”

Cố Thừa An nhìn sườn mặt y, trong lòng bỗng đau rất rõ. Chính là như vậy. Mỗi lần Tần Dĩ Ninh muốn thêm một chút gì đó, y sẽ lập tức tự nhắc mình không nên đòi hỏi nhiều hơn. Y dịu dàng đến mức khiến người khác đau lòng, cũng tỉnh táo đến mức khiến hắn không thể không nhận ra trong một năm qua, có lẽ y đã rất nhiều lần tự mình nuốt xuống những bất an giống như hôm nay. Cố Thừa An đưa tay nắm lấy tay y, lần này không cho y rút về.

“Không phải em đòi hỏi nhiều.” Hắn nói.

Tần Dĩ Ninh quay đầu.

“Là tôi nói quá ít.” Cố Thừa An nhìn y, lặp lại câu tối qua, nhưng lần này giọng chắc chắn hơn rất nhiều. “Tôi không trả lời Bạch Du lúc đó không phải vì tôi không có đáp án. Là vì tôi nhận ra câu trả lời này không nên để em nghe lại từ miệng người khác.”

Tần Dĩ Ninh ngẩn ra.

Cố Thừa An siết tay y, ánh mắt sâu và nghiêm túc. “Dĩ Ninh, tôi thích em. Có lẽ còn muộn hơn em chờ đợi, cũng muộn hơn người khác có thể nhận ra, nhưng không phải vì trách nhiệm, không phải vì thói quen đơn thuần, càng không phải vì liên hôn. Tôi thích cuộc sống có em, thích về nhà nhìn thấy em, thích nghe em nói những chuyện nhỏ trong ngày, thích em quản tôi ăn cơm ngủ nghỉ, thích cả việc em vì tôi mà bất an rồi vẫn cố tỏ ra rộng lượng. Nhưng phần cuối cùng tôi không muốn thích nữa, vì tôi không muốn em phải bất an.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, mắt đỏ lên rất nhanh.

“Tôi không biết tình cảm này bắt đầu từ ngày nào.” Cố Thừa An tiếp tục. “Có thể là lần em đứng ở Cố gia nói giúp tôi, có thể là lần em ngủ quên trên vai tôi, có thể là khi em nói căn nhà Nam Sơn cuối cùng giống nhà hơn, cũng có thể là rất nhiều ngày cộng lại. Nhưng hiện tại tôi biết rất rõ, người tôi muốn ở bên là em.”

Tần Dĩ Ninh mở miệng, nhưng không nói được gì.

“Vì vậy sau này nếu em bất an, có thể hỏi tôi.” Cố Thừa An nói. “Nếu tôi chưa nói đủ, em có thể yêu cầu tôi nói lại. Nhưng đừng tự mình nghĩ rằng em không có tư cách đòi hỏi. Em có. Em là bạn đời của tôi, cũng là người tôi thích.”

Nước mắt Tần Dĩ Ninh cuối cùng rơi xuống. Y vội cúi đầu, muốn che đi dáng vẻ chật vật của mình, nhưng Cố Thừa An đã đưa tay lau khóe mắt y trước. Động tác của hắn vẫn không quá thuần thục, thậm chí có chút vụng về, nhưng sự vụng về ấy lại chân thật đến mức khiến Tần Dĩ Ninh không thể tiếp tục giả vờ bình tĩnh. Y đã chờ những lời này quá lâu, từ năm mười chín tuổi nhìn người đàn ông ấy đưa cho mình ly nước ấm, đến đêm tân hôn tự nhủ không nên tham lam, rồi hơn một năm làm bạn đời hợp pháp mà không dám hỏi tình cảm trong lòng hắn. Cuối cùng, hôm nay hắn đã nói.

“Anh biết không…” Tần Dĩ Ninh nghẹn giọng. “Em thích anh từ rất lâu rồi.”

Cố Thừa An khựng lại rất nhẹ. “Rất lâu là bao lâu?”

“Lâu hơn cuộc hôn nhân này rất nhiều.” Tần Dĩ Ninh cười trong nước mắt. “Năm mười chín tuổi, ở buổi tiệc từ thiện của Lâm gia, anh đưa em một ly nước ấm. Có lẽ anh đã quên, nhưng em nhớ rất lâu. Lúc hai nhà nói đến liên hôn, em biết trong lòng anh từng có người khác nhưng vẫn đồng ý, không phải vì em rộng lượng, cũng không phải vì em không để ý. Chỉ vì đối tượng là anh, nên em muốn thử một lần.”

Cố Thừa An nhìn y, trái tim như bị thứ gì siết chặt. Hắn nhớ tấm ảnh trong album ở chương đầu cuộc sống chung, nhớ ánh mắt thiếu niên trong bức ảnh nhìn mình từ xa. Hóa ra không phải lọt vào ảnh, cũng không phải tình cờ. Tần Dĩ Ninh đã nhìn hắn từ rất sớm, sớm đến mức khi hắn còn chưa biết y là ai, y đã âm thầm cất hắn vào lòng.

“Vì sao không nói với tôi?” Cố Thừa An hỏi, giọng khàn đi.

“Lúc đó nói để làm gì?” Tần Dĩ Ninh khẽ cười, mắt vẫn đỏ. “Anh không thích em. Sau khi kết hôn, em lại càng không dám nói. Em sợ anh vì trách nhiệm mà đối xử với em tốt hơn, sợ tình cảm của em biến thành áp lực cho anh. Em chỉ muốn chờ một chút, chờ xem một ngày nào đó anh có thể tự mình quay đầu nhìn em không.”

Cố Thừa An cúi người ôm lấy y trong khoang xe yên tĩnh. Tài xế phía trước rất thức thời hạ vách ngăn từ lúc nào, để lại không gian riêng cho hai người. Tần Dĩ Ninh vùi mặt vào vai hắn, nước mắt thấm vào áo sơ mi đắt tiền, nhưng không ai để ý. Cố Thừa An ôm y rất chặt, chặt đến mức giống như cuối cùng cũng nhận ra người mình đang ôm đã từng một mình đi qua rất nhiều năm yêu thầm, lại ở bên hắn thêm một năm bằng sự dịu dàng cẩn thận.

“Xin lỗi.” Cố Thừa An thấp giọng nói.

“Anh không cần xin lỗi.” Tần Dĩ Ninh lắc đầu trong lòng hắn. “Anh không biết mà.”

“Vì tôi không biết nên càng nên xin lỗi.” Cố Thừa An hôn nhẹ lên tóc y. “Sau này tôi sẽ không để em chờ một mình nữa.”

Tần Dĩ Ninh nhắm mắt, rất lâu sau mới khẽ đáp: “Được.”

Đêm ấy, họ không về nhà ngay mà để tài xế lái xe vòng quanh bờ sông một lúc. Tần Dĩ Ninh ngồi trong lòng Cố Thừa An sau khi vách ngăn hạ xuống, ban đầu còn thấy tư thế này quá thân mật, nhưng vì vừa khóc xong cả người mệt mỏi, cuối cùng vẫn dựa vào hắn không động. Cố Thừa An cầm khăn ấm lau tay cho y, lại đưa nước để y uống, mọi hành động đều mang theo sự kiên nhẫn hơn ngày thường. Tần Dĩ Ninh nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn, bỗng cảm thấy nỗi đau bị cái tên Bạch Du khơi lên vẫn còn đó, nhưng đã không còn sắc bén như tối qua.

“Anh còn gặp Bạch Du nữa không?” Y hỏi khẽ.

“Nếu là chuyện công việc cần xử lý, tôi sẽ để trợ lý Chu liên hệ trước.” Cố Thừa An đáp. “Nếu cần tôi ra mặt, tôi sẽ nói với em. Nếu em không muốn, tôi có thể không gặp riêng.”

Tần Dĩ Ninh suy nghĩ rồi nói: “Em không muốn mình trở thành người cấm anh qua lại với bạn cũ.”

“Em không phải cấm.” Cố Thừa An nói. “Em đang nói cảm nhận của mình. Tôi nên cân nhắc cảm nhận đó.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, khóe môi cong rất nhẹ. “Anh học câu này ở đâu?”

“Bạch Du nói.” Cố Thừa An thành thật đáp.

Tần Dĩ Ninh ngẩn ra rồi bật cười, nhưng cười xong lại có chút bất đắc dĩ. “Anh thật sự không sợ em ghen sao?”

“Em đang ghen sao?” Cố Thừa An hỏi rất nghiêm túc.

Tần Dĩ Ninh bị hỏi đến nghẹn lời, tai đỏ lên. “Anh đừng hỏi thẳng như vậy.”

“Vậy là có.”

“Cố Thừa An.”

“Ừm.”

“Anh càng ngày càng xấu rồi.”

Cố Thừa An nhìn y, khóe môi rất nhạt cong lên. “Chỉ với em thôi.”

Tần Dĩ Ninh không chịu nổi câu này, lập tức quay mặt đi. Nhưng Cố Thừa An đã cúi đầu hôn lên khóe môi y, không sâu, chỉ là một cái chạm rất nhẹ, giống như dỗ dành, cũng giống như xác nhận. Tần Dĩ Ninh không né, ngược lại đưa tay nắm lấy cổ áo hắn. Một năm qua họ đã thân mật rất nhiều lần, nhưng nụ hôn sau khi hai người nói rõ tình cảm lại khác hẳn, như thể cuối cùng giữa họ không còn chỉ là trách nhiệm và thói quen, mà có thêm một thứ được gọi tên rõ ràng hơn.

Khi xe về đến biệt thự Nam Sơn, trời đã tối hẳn. Bó linh lan từ đêm kỷ niệm vẫn đặt trong phòng khách, hương hoa dịu hơn hôm qua nhưng chưa tàn. Cố Thừa An nắm tay Tần Dĩ Ninh bước vào nhà, quản gia thấy mắt y hơi đỏ thì lập tức lo lắng, nhưng chưa kịp hỏi đã thấy Cố Thừa An nhẹ nhàng lắc đầu. Tần Dĩ Ninh hơi ngượng, muốn rút tay về nhưng bị hắn nắm chặt hơn, đành để mặc hắn kéo mình lên tầng trước ánh mắt cố nhịn cười của người giúp việc.

Vào phòng ngủ, Tần Dĩ Ninh vừa định đi tắm thì bị Cố Thừa An ôm từ phía sau. Hắn không làm gì quá mức, chỉ ôm y đứng giữa phòng, cằm đặt nhẹ lên vai y. Tần Dĩ Ninh cảm nhận hơi thở ấm áp của hắn rơi bên tai, tim lại mềm xuống. Một ngày trước, cái tên Bạch Du khiến y đau đến mức không thở nổi; một ngày sau, chính sự xuất hiện ấy lại buộc họ nói ra những điều đã chôn rất lâu. Y không biết nên cảm ơn hay nên sợ hãi biến cố này, chỉ biết hiện tại vòng tay của Cố Thừa An rất thật.

“Dĩ Ninh.” Cố Thừa An gọi.

“Vâng?”

“Ngày mai tôi muốn cùng em ăn tối ở nhà.” Hắn nói. “Không xã giao, không công việc. Chỉ hai chúng ta.”

Tần Dĩ Ninh khẽ cười. “Anh mới tỏ tình xong đã bắt đầu lên lịch hẹn hò sao?”

“Tôi cần bù lại.”

“Bù lại cái gì?”

“Những năm em chờ tôi.” Cố Thừa An nói. “Có thể không bù hết, nhưng tôi muốn bắt đầu.”

Tần Dĩ Ninh xoay người lại nhìn hắn. Hắn vẫn là Cố Thừa An ít nói, nghiêm túc, có khi vụng về đến mức khiến người ta muốn cười, nhưng cũng chính người này đã dùng giọng điệu trịnh trọng nói rằng muốn bù lại những năm y chờ hắn. Tần Dĩ Ninh đưa tay ôm lấy cổ hắn, chủ động hôn lên môi hắn một cái. Nụ hôn rất nhẹ, nhưng ánh mắt y khi rời ra lại sáng hơn rất nhiều.

“Vậy anh phải cố gắng.” Y nói. “Em chờ lâu lắm đấy.”

Cố Thừa An ôm eo y, giọng thấp xuống. “Tôi biết.”

“Anh không biết hết đâu.”

“Vậy em từ từ nói cho tôi biết.”

“Được.” Tần Dĩ Ninh mỉm cười. “Sau này em sẽ nói từng chút.”

Đêm đó, họ nằm cùng nhau rất muộn. Có những nụ hôn kéo dài, có những cái ôm chặt hơn mọi ngày, cũng có sự thân mật tự nhiên của hai người đã thật sự xác nhận tình cảm, nhưng tất cả đều dừng ở sự dịu dàng và gắn kết. Cố Thừa An kiên nhẫn hôn lên mắt Tần Dĩ Ninh, nơi từng đỏ lên vì bất an, rồi thấp giọng lặp lại rằng hắn thích y, không phải vì trách nhiệm, không phải vì thói quen, mà vì người đó là y. Tần Dĩ Ninh nghe một lần lại muốn nghe thêm một lần, cuối cùng vừa xấu hổ vừa tham lam vùi mặt vào vai hắn, để mặc bản thân trong đêm ấy nhận lấy những lời mà mình đã chờ rất nhiều năm.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua tán cây sau cơn mưa. Trong phòng ngủ chính của biệt thự Nam Sơn, chiếc điện thoại của Cố Thừa An đặt úp trên bàn, không còn là thứ khiến Tần Dĩ Ninh bất an như tối qua. Nhưng ở một nơi khác trong thành phố, Bạch Du đứng trước cửa sổ căn hộ mới thuê, nhìn tin nhắn trợ lý Chu gửi danh sách quỹ đầu tư, sau đó lại nhìn một tấm ảnh cũ trong điện thoại. Trong ảnh là ba người trẻ tuổi của nhiều năm trước, Cố Thừa An đứng ở giữa, Bạch Du cười rực rỡ bên cạnh, còn phía xa sau khung hình, một thiếu niên mặc sơ mi trắng đang lặng lẽ nhìn về phía họ.

Bạch Du nhìn thiếu niên trong ảnh rất lâu, rồi khẽ thở dài.

“Thì ra là em ấy.”

Cậu ta tắt màn hình, nhưng ngay sau đó lại nhận được một cuộc gọi từ số lạ trong nước. Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ mềm mại, mang theo ý cười rất khẽ.

“Bạch tiên sinh, nghe nói cậu đã về Hải Thành. Tôi là Từ Mạn, thím hai của Thừa An. Không biết cậu có thời gian gặp một bữa không? Có vài chuyện về Thừa An và vị Tần tiên sinh kia, tôi nghĩ cậu nhất định sẽ muốn biết.”

Bạch Du nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, nụ cười trên môi chậm rãi nhạt đi.

(Hết chương 5)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0