Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm

Sáng hôm sau, Tần Dĩ Ninh tỉnh dậy trong mùi cà phê nhàn nhạt và tiếng Cố Thừa An gọi điện ngoài ban công. Giọng hắn được hạ rất thấp, nhưng phòng ngủ quá yên tĩnh nên y vẫn nghe được vài chữ rời rạc như “Cố Tuấn Dương”, “đừng để cậu ta tiếp cận Dĩ Ninh”, “báo cho nhà cũ”. Y nằm trên giường thêm vài giây, cơn buồn ngủ cuối cùng tan sạch, sau đó ngồi dậy khoác áo ngủ đi về phía ban công. Cố Thừa An quay đầu thấy y tỉnh, ánh mắt lập tức dịu xuống, nhưng điện thoại trong tay vẫn chưa tắt.

“Chuẩn bị xe trước chín giờ.” Cố Thừa An nói với đầu dây bên kia. “Ngoài ra, cho người đến Tần thị xác nhận an ninh ở bãi đỗ xe và cửa phụ. Không cần làm lớn, nhưng phải có người nhìn chằm chằm. Nếu Cố Tuấn Dương xuất hiện ở gần Dĩ Ninh, lập tức báo cho tôi.”

Tần Dĩ Ninh đứng sau cửa kính nghe đến đây, không đợi hắn cúp máy đã mở cửa bước ra. “Cố Tuấn Dương muốn tìm em?”

Cố Thừa An cúp máy, đi tới kéo y vào trong phòng trước vì ngoài ban công còn hơi lạnh buổi sáng. “Tối qua nhà cũ báo tin. Từ Mạn ngất sau khi biết Hạ Sâm bị chúng ta chặn lại, Cố Tuấn Dương nổi nóng bỏ ra ngoài. Trước khi đi, cậu ta nói muốn tìm em hỏi cho rõ vì sao tôi vì em mà ép chi thứ hai đến mức này.”

Tần Dĩ Ninh nghe xong không quá bất ngờ. Cố Tuấn Dương vốn là người nóng vội, lại bị chuyển khỏi bộ phận đầu tư đúng lúc chi thứ hai mất quyền tham gia dự án, trong mắt hắn có lẽ mọi chuyện đều bắt đầu từ y. Hạ Sâm và Hằng Việt quá xa, Từ Mạn là mẹ hắn, Cố Thừa An lại quá mạnh để hắn trực tiếp đối đầu, vậy Tần Dĩ Ninh trở thành mục tiêu dễ bị đổ lỗi nhất. Nhưng hiểu logic không có nghĩa là y không cảm thấy mỏi mệt. Mấy ngày nay hết Bạch Du, Lục Nghiêu, Từ Mạn, Hạ Sâm, bây giờ lại đến Cố Tuấn Dương, mỗi người đều dùng một lý do khác nhau kéo cuộc sống của y và Cố Thừa An vào vòng xoáy mới.

“Anh định làm gì?” Tần Dĩ Ninh hỏi.

“Đưa em đến Tần thị rồi ở đó với em đến khi chắc chắn cậu ta không xuất hiện.” Cố Thừa An đáp rất nhanh. “Tôi cũng đã bảo nhà cũ tìm người đưa cậu ta về. Nếu tìm được trước, tôi sẽ xử lý ở Cố gia.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, giọng bình tĩnh nhưng không đồng ý ngay. “Thừa An, anh không thể vì Cố Tuấn Dương nói một câu mà cả ngày canh bên cạnh em. Hôm nay anh còn phải xử lý phần chứng cứ với Hằng Việt, chiều có cuộc họp với pháp chế Cố thị. Nếu anh bỏ hết lịch, người ngoài lại càng nghĩ chuyện này ảnh hưởng đến chúng ta.”

“Công việc có thể giao cho người khác trước.” Cố Thừa An nói. “Em thì không.”

Tần Dĩ Ninh hơi mềm lòng, nhưng vẫn lắc đầu. “Em biết anh lo. Nhưng chuyện này phải xử lý hợp lý. Cố Tuấn Dương không phải kẻ liều mạng, anh ấy chỉ đang tức giận vì nghĩ em khiến chi thứ hai bị ép. Nếu anh càng làm như em cần được bảo vệ khỏi anh ấy bằng mọi giá, trong mắt anh ấy em sẽ càng giống nguyên nhân khiến anh quay lưng với người nhà.”

Cố Thừa An nhíu mày. “Em muốn gặp cậu ta?”

“Nếu anh ấy thật sự tìm đến, em muốn nói chuyện một lần.” Tần Dĩ Ninh nói, thấy sắc mặt hắn trầm xuống liền nắm lấy tay hắn trước. “Không phải gặp riêng. Có anh, anh cả hoặc bảo vệ ở gần. Em chỉ muốn để anh ấy hiểu một điều, chi thứ hai bị xử lý không phải vì em nói vài câu bên gối, mà vì họ thật sự làm sai.”

Cố Thừa An nhìn y rất lâu. “Tôi không thích.”

“Em biết.” Tần Dĩ Ninh khẽ cười. “Nhưng anh từng nói em có thể tự xử lý nếu em muốn, anh sẽ đứng bên cạnh em. Chuyện này cũng vậy. Anh đứng bên cạnh em, nhưng để em tự nói vài câu, được không?”

Cố Thừa An im lặng. Hắn không muốn để Tần Dĩ Ninh đối diện với bất kỳ ai mang địch ý, càng không muốn nghe Cố Tuấn Dương dùng lời khó nghe công kích y. Nhưng mấy ngày qua đã chứng minh Tần Dĩ Ninh không phải người chỉ cần được che sau lưng. Y cần được tôn trọng trong cách đối diện với vấn đề, nếu hắn cứ lấy danh nghĩa bảo vệ để tước đi quyền lên tiếng của y, vậy chẳng khác nào lại đặt y vào vị trí yếu thế.

“Được.” Cuối cùng hắn nói. “Nhưng nếu cậu ta vượt giới hạn, tôi sẽ ngắt cuộc nói chuyện ngay.”

“Được.” Tần Dĩ Ninh đáp rất nhanh. “Em cũng không định để người khác mắng mình cho đủ.”

Cố Thừa An cúi đầu nhìn y, giọng dịu đi một chút. “Em hôm nay không được một mình đi đâu.”

“Vâng.”

“Tan họp phải nhắn tôi.”

“Vâng.”

“Nếu thấy Cố Tuấn Dương, không được vì muốn nói chuyện rõ ràng mà tự bước tới trước.”

Tần Dĩ Ninh bật cười, chủ động ôm lấy eo hắn. “Cố tổng, anh thật sự càng ngày càng giống anh cả em.”

Cố Thừa An ôm lại y. “Tôi xem đây là lời khen.”

“Anh cả nghe được sẽ không vui đâu.”

“Anh ấy không vui cũng không ảnh hưởng đến việc tôi học theo.”

Tần Dĩ Ninh cười trong lòng hắn, sự nặng nề buổi sáng cuối cùng nhẹ hơn một chút. Sau bữa sáng, Cố Thừa An vẫn đưa y đến Tần thị. Trước khi xuống xe, hắn dặn lại mấy câu, đến mức Tần Dĩ Ninh phải nghiêng người hôn lên khóe môi hắn để chặn lời. Cố Thừa An hơi khựng lại, sau đó giữ gáy y hôn sâu thêm một chút, làm trợ lý Chu ngồi ghế phụ lập tức nhìn thẳng về phía trước bằng vẻ mặt nghiêm túc quá mức.

Tần Dĩ Ninh đỏ tai xuống xe. Cố Thừa An nhìn theo đến khi y vào sảnh mới thu mắt lại. Trợ lý Chu chờ vài giây rồi nói: “Cố tổng, người của chúng ta đã ở gần Tần thị. Nhà cũ vẫn chưa tìm được Cố Tuấn Dương, nhưng xe của cậu ta xuất hiện gần khu trung tâm lúc bảy giờ sáng, hướng đi có thể là Tần thị hoặc Cố thị.”

“Báo cho Tần Dĩ Chu chưa?”

“Đã báo.” Trợ lý Chu đáp. “Tần tổng nói nếu Cố Tuấn Dương dám đến Tần thị gây chuyện, anh ấy sẽ tự mình gọi bảo vệ ném ra ngoài trước rồi mới nói đạo lý.”

Cố Thừa An im lặng một giây. “Rất giống phong cách của anh ấy.”

Trợ lý Chu hỏi nhỏ: “Vậy chúng ta đến Cố thị trước hay ở gần đây?”

“Đến Cố thị.” Cố Thừa An nhìn đồng hồ. “Nếu tôi ở lại Tần thị cả ngày, Dĩ Ninh sẽ không vui. Nhưng để xe dự phòng ở đây, có chuyện lập tức quay lại.”

Trợ lý Chu lập tức đáp: “Vâng.”

Tại Tần thị, Tần Dĩ Ninh vừa vào phòng làm việc đã thấy Tần Dĩ Chu ngồi chờ trên sofa, trên tay cầm một tách cà phê còn chưa uống. Anh cả ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt quét qua môi y một cái, sau đó lạnh nhạt hỏi: “Cố Thừa An đưa em đến?”

Tần Dĩ Ninh giả vờ không hiểu ánh mắt của anh. “Vâng.”

“Cậu ta có dặn em không được gặp Cố Tuấn Dương một mình không?”

“Có.”

“Vậy anh đỡ phải nói lại.” Tần Dĩ Chu đặt tách cà phê xuống. “Hôm nay em chỉ đi ba nơi: phòng làm việc, phòng họp tầng mười sáu và phòng ăn nội bộ. Những nơi khác để trợ lý đi thay. Nếu Cố Tuấn Dương xuất hiện, bảo vệ sẽ chặn trước.”

Tần Dĩ Ninh ngồi xuống đối diện anh, hơi bất đắc dĩ. “Anh à, em thật sự không yếu đến mức cần hai người lập danh sách khu vực an toàn cho em.”

“Không phải vì em yếu.” Tần Dĩ Chu nói. “Là vì người đang tức giận thường không có lý trí. Cố Tuấn Dương mất vị trí, mẹ ngất, cha bị cảnh cáo, trong đầu cậu ta bây giờ chắc chắn cần một người để trách. Em vừa vặn là người dễ bị cậu ta xem là nguyên nhân nhất.”

“Em hiểu.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Nhưng nếu anh ấy thật sự đến, em muốn nói chuyện một lần. Có anh hoặc Thừa An ở đó.”

Tần Dĩ Chu nhìn y. “Cố Thừa An đồng ý?”

“Miễn cưỡng đồng ý.”

“Vậy anh cũng miễn cưỡng đồng ý.” Tần Dĩ Chu nói. “Nhưng em nhớ, nói chuyện không đồng nghĩa với nhịn. Nếu cậu ta nói khó nghe, em có thể đáp trả. Nếu em không đáp trả được, anh đáp thay.”

Tần Dĩ Ninh mỉm cười. “Vậy em yên tâm rồi.”

Tần Dĩ Chu nhìn nụ cười của em trai, giọng dịu đi một chút. “Dĩ Ninh, mấy ngày nay em đã làm rất tốt. Nhưng người làm tốt cũng có quyền mệt. Đừng vì muốn chứng minh mình không yếu mà tự ép bản thân đối diện hết mọi chuyện.”

Tần Dĩ Ninh im lặng vài giây rồi gật đầu. “Em biết. Nếu em không chịu được, em sẽ nói.”

“Nhớ câu đó.” Tần Dĩ Chu đứng dậy. “Anh ở phòng bên cạnh. Có chuyện gọi ngay.”

Đến gần mười giờ, Cố Tuấn Dương thật sự xuất hiện ở Tần thị. Hắn không xông thẳng vào sảnh chính như người mất kiểm soát hoàn toàn, mà dùng danh nghĩa có hẹn với bộ phận đầu tư để vào khu tiếp khách tầng một. Lễ tân nhận ra hắn là người Cố gia nên không lập tức ngăn, nhưng vì đã được dặn trước, vừa thấy tên đã báo lên phòng thư ký. Năm phút sau, tin truyền đến phòng làm việc của Tần Dĩ Ninh, cùng lúc đó cũng đến điện thoại của Cố Thừa An.

Tần Dĩ Ninh nhìn tin nhắn, ngẩng đầu nói với trợ lý: “Mời anh ấy lên phòng tiếp khách tầng mười sáu. Báo với anh cả tôi, đồng thời nói với bảo vệ đứng ở ngoài cửa.”

Trợ lý hơi do dự. “Tần tổng, Cố tổng bên kia…”

“Anh ấy chắc chắn đã biết.” Tần Dĩ Ninh đứng dậy, chỉnh lại tay áo. “Tôi xuống phòng tiếp khách trước.”

Y vừa ra khỏi cửa đã thấy Tần Dĩ Chu đi từ phòng bên cạnh tới. Anh không nói gì, chỉ đi bên cạnh y. Thang máy đi xuống tầng mười sáu, Tần Dĩ Ninh nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kim loại, trong lòng rất bình tĩnh. Không phải không lo, mà là sau nhiều chuyện liên tiếp, y đã hiểu trốn tránh không khiến vấn đề biến mất. Nếu Cố Tuấn Dương cần một người nói rõ sự thật trước mặt hắn, vậy y có thể nói.

Cố Tuấn Dương đã ngồi trong phòng tiếp khách khi hai anh em bước vào. Sắc mặt hắn rất kém, mắt có tơ máu, áo khoác mặc hơi lệch, rõ ràng cả đêm không ngủ ngon. Thấy Tần Dĩ Ninh, hắn lập tức đứng dậy, nhưng khi nhìn thấy Tần Dĩ Chu phía sau, động tác lại khựng lại một chút.

“Tần Dĩ Ninh.” Cố Tuấn Dương gọi thẳng tên y. “Tôi muốn nói chuyện riêng với cậu.”

Tần Dĩ Chu lạnh giọng: “Cậu không có tư cách yêu cầu nói chuyện riêng với em tôi.”

Tần Dĩ Ninh đưa tay ngăn anh cả, nhìn Cố Tuấn Dương. “Anh muốn nói gì có thể nói ở đây. Anh cả tôi sẽ ở lại. Nếu anh cảm thấy không tiện, chúng ta có thể đợi Thừa An đến rồi nói.”

Cố Tuấn Dương cười lạnh. “Quả nhiên. Đi đâu cũng phải có người bảo vệ. Cậu chính là dùng dáng vẻ này khiến anh cả tôi tin rằng cả Cố gia đều bắt nạt cậu sao?”

Tần Dĩ Chu lập tức cau mày, nhưng Tần Dĩ Ninh đã lên tiếng trước. “Nếu anh đến để nói những câu như vậy, chúng ta không cần lãng phí thời gian.”

“Cậu sợ nghe à?” Cố Tuấn Dương bước tới một bước, nhưng bảo vệ ngoài cửa lập tức đẩy cửa hé ra. Hắn nhìn thấy động tĩnh đó, tức giận càng rõ. “Tôi nói sai sao? Từ khi cậu gả vào Cố gia, anh cả tôi càng ngày càng không nể mặt chi thứ hai. Dự án không cho tôi tham gia, mẹ tôi bị ép đến ngất, ba tôi bị gọi lên thư phòng mắng, bây giờ cả nhà tôi bị gạt khỏi dự án một năm. Tất cả không phải vì cậu sao?”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, giọng vẫn bình tĩnh: “Không phải.”

“Cậu nói không phải là không phải?”

“Đúng.” Tần Dĩ Ninh đáp rất rõ. “Cố Tuấn Dương, anh bị điều khỏi bộ phận đầu tư vì đề xuất năm ngoái dùng số liệu không chính xác. Chi thứ hai bị hạn chế tham gia dự án vì Từ Mạn hẹn Bạch Du, liên hệ studio, cố tình phát tán ảnh cũ để làm lung lay hợp tác Cố Tần. Ba anh bị Cố lão tiên sinh gọi lên nói chuyện vì ông ấy không ngăn được người nhà can thiệp vào việc nghiêm trọng. Những chuyện đó đều có nguyên nhân cụ thể, không phải vì tôi nói với Thừa An rằng tôi không thích các anh.”

Cố Tuấn Dương siết tay. “Cậu đương nhiên nói như vậy. Anh cả tôi bây giờ cái gì cũng nghe cậu.”

“Anh sai rồi.” Tần Dĩ Ninh nhìn thẳng vào hắn. “Thừa An không phải người ai nói gì cũng nghe. Nếu anh ấy thật sự dễ bị người khác thao túng, anh đã có thể khiến anh ấy cho anh vào dự án từ lâu rồi.”

Tần Dĩ Chu ở bên cạnh hơi nhướng mày, nhưng không chen lời.

Cố Tuấn Dương bị câu này chặn lại, sắc mặt càng khó coi. “Cậu đang cười tôi không có năng lực?”

“Tôi đang nói sự thật.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Anh muốn vào dự án thì đưa ra năng lực phù hợp, không phải dùng thân phận em họ để đòi một vị trí. Nếu đề xuất của anh đủ tốt, tôi cũng sẽ đồng ý cho anh tham gia, vì dự án cần người có năng lực. Nhưng nếu anh chỉ muốn dùng quan hệ để chen vào, dù tôi không tồn tại, Thừa An cũng sẽ không đồng ý.”

“Cậu dựa vào đâu dạy tôi?” Cố Tuấn Dương đỏ mắt. “Cậu chẳng qua là người Tần gia đưa đến liên hôn. Nếu không phải anh cả tôi thích cậu, cậu nghĩ mình có thể đứng ở đây nói chuyện với tôi bằng giọng đó sao?”

Tần Dĩ Ninh chưa kịp đáp, cửa phòng tiếp khách đã bị đẩy ra. Cố Thừa An bước vào, phía sau là trợ lý Chu. Hắn rõ ràng vừa từ Cố thị chạy đến, áo khoác còn mang hơi lạnh bên ngoài, nhưng giọng nói lại trầm đến mức khiến cả phòng lập tức yên xuống.

“Dựa vào việc em ấy là bạn đời của tôi, là người phụ trách dự án của Tần thị, cũng là người vừa nói đúng toàn bộ vấn đề của cậu.”

Cố Tuấn Dương quay đầu, sắc mặt thay đổi. “Anh cả…”

“Đừng gọi tôi là anh cả nếu cậu đến đây để công kích Dĩ Ninh.” Cố Thừa An đi đến bên cạnh Tần Dĩ Ninh, không lập tức kéo y ra sau mà đứng sóng vai với y. “Cậu muốn hỏi vì sao tôi ép chi thứ hai đến mức này, tôi trả lời cậu. Không phải vì Dĩ Ninh nói gì bên tai tôi, mà vì mẹ cậu vượt giới hạn, cậu không đủ năng lực lại muốn dùng thân phận lấy vị trí, còn ba cậu nhiều năm qua dung túng hai mẹ con cậu làm những việc ảnh hưởng đến Cố thị.”

Cố Tuấn Dương cắn răng. “Anh nói hay thật. Nếu không có Tần Dĩ Ninh, anh sẽ làm đến mức này sao?”

“Có.” Cố Thừa An đáp không do dự. “Chỉ là có thể muộn hơn một chút. Dĩ Ninh không khiến các cậu phạm sai. Em ấy chỉ khiến tôi không còn muốn tiếp tục nhịn vì cái gọi là thể diện gia đình.”

Cố Tuấn Dương nhìn hai người đứng cạnh nhau, mắt càng đỏ. “Vậy rốt cuộc bọn tôi là gì? Người ngoài sao? Anh vì một người liên hôn mà đối xử với người nhà như vậy?”

Tần Dĩ Ninh nghe đến đây, cuối cùng mở miệng: “Cố Tuấn Dương, anh luôn nói người nhà, nhưng anh có từng xem Thừa An là người nhà chưa? Khi anh muốn vào dự án, anh nghĩ đến lợi ích Cố thị hay chỉ nghĩ đến vị trí của mình? Khi Từ Mạn hẹn Bạch Du, tung ảnh cũ, bà ấy có nghĩ nếu tin đồn lan rộng thì Thừa An cũng bị tổn thương không? Các anh dùng hai chữ người nhà để yêu cầu anh ấy nhường nhịn, nhưng lại không dùng hai chữ đó để tự ràng buộc mình.”

Cố Tuấn Dương há miệng muốn phản bác, nhưng không tìm được lời.

Tần Dĩ Ninh tiếp tục: “Tôi không cần anh thích tôi, cũng không cần chi thứ hai thật lòng chấp nhận tôi. Nhưng tôi cần anh hiểu một chuyện, đừng đổ lỗi cho tôi vì hậu quả do các anh tự gây ra. Tôi không khiến mẹ anh liên hệ studio, không khiến anh dùng số liệu sai, không khiến Hằng Việt thuê Hạ Sâm. Các anh làm sai thì phải chịu trách nhiệm, chuyện này không liên quan đến việc Thừa An yêu tôi hay không.”

Phòng tiếp khách im lặng rất lâu. Cố Tuấn Dương nhìn Tần Dĩ Ninh, sự tức giận ban đầu dần biến thành một thứ bối rối không cam. Hắn đến đây với tâm thế muốn chất vấn, muốn trút hết bất mãn lên người mà hắn cho là nguyên nhân khiến chi thứ hai bị ép xuống. Nhưng từng câu của Tần Dĩ Ninh đều đánh vào nơi hắn không thể phản bác. Số liệu sai là thật, mẹ hắn liên hệ studio là thật, chi thứ hai muốn chen vào dự án cũng là thật. Nếu bỏ đi cái cớ “Tần Dĩ Ninh khiến Cố Thừa An thay đổi”, hắn bỗng phát hiện bản thân chẳng còn lý do nào đủ vững để đứng đây.

Cố Thừa An lạnh giọng nói: “Xin lỗi em ấy.”

Cố Tuấn Dương ngẩng đầu. “Anh nói gì?”

“Tôi nói xin lỗi Dĩ Ninh.” Cố Thừa An nhìn hắn. “Vì cậu đến Tần thị gây rối, vì cậu đổ lỗi cho em ấy, vì những lời vừa rồi.”

Cố Tuấn Dương cười khó coi. “Nếu tôi không xin lỗi thì sao?”

Tần Dĩ Chu ở bên cạnh cuối cùng lên tiếng, giọng lạnh đến mức không có chút cảm xúc: “Vậy bảo vệ Tần thị sẽ mời cậu ra ngoài, sau đó luật sư của chúng tôi gửi thư cảnh cáo đến Cố gia. Cố Tuấn Dương, cậu đứng ở địa bàn của Tần thị công kích người phụ trách dự án của chúng tôi, chuyện này không phải việc nhà Cố gia nữa.”

Cố Tuấn Dương nhìn Tần Dĩ Chu, rồi nhìn Cố Thừa An, cuối cùng ánh mắt dừng trên Tần Dĩ Ninh. Sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh, lòng tự trọng bị ép đến cực hạn, nhưng lý trí còn sót lại khiến hắn hiểu nếu hôm nay tiếp tục cứng đầu, hậu quả chỉ càng tệ hơn. Hắn siết tay rất lâu, cuối cùng cắn răng nói: “Xin lỗi.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Tôi nghe không rõ.”

Cố Tuấn Dương ngẩng phắt đầu, vẻ mặt khó tin.

Tần Dĩ Ninh vẫn bình tĩnh. “Anh đến đây gọi thẳng tên tôi, nói tôi khiến chi thứ hai bị ép, nói tôi dùng dáng vẻ đáng thương để khiến Thừa An tin, từng câu đều rất rõ. Nếu xin lỗi, ít nhất cũng nên rõ ràng như vậy.”

Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt thoáng hiện lên ý cười rất nhạt. Tần Dĩ Chu thì trực tiếp nhếch môi, hiển nhiên rất hài lòng.

Cố Tuấn Dương hít sâu một hơi, gần như ép từng chữ ra khỏi cổ họng: “Tần Dĩ Ninh, xin lỗi. Tôi không nên đến Tần thị gây chuyện, không nên đổ hết lỗi lên người cậu, cũng không nên nói những lời vừa rồi.”

Tần Dĩ Ninh gật đầu. “Tôi nhận lời xin lỗi. Nhưng tôi cũng nói rõ, nếu lần sau anh còn dùng cách này đến tìm tôi hoặc người bên cạnh tôi, tôi sẽ không chỉ nhận xin lỗi.”

Cố Tuấn Dương không đáp.

Cố Thừa An nói với trợ lý Chu: “Đưa cậu ta về nhà cũ. Nói với chú hai, nếu còn có lần sau, tôi sẽ không xử lý trong phạm vi gia đình.”

Trợ lý Chu lập tức bước tới. “Cố tiên sinh, mời.”

Cố Tuấn Dương đi đến cửa, bỗng quay đầu nhìn Cố Thừa An. “Anh thật sự cảm thấy mọi chuyện đều là lỗi của bọn tôi sao? Anh chưa từng nghĩ nếu anh không nắm hết mọi thứ trong tay, chi thứ hai cũng sẽ không bất mãn đến vậy?”

Cố Thừa An nhìn hắn, giọng trầm xuống: “Tôi có thể xem lại cách phân quyền trong Cố gia nếu các cậu chứng minh được năng lực và giới hạn. Nhưng bất mãn không phải lý do để dùng thủ đoạn bẩn. Tuấn Dương, nếu cậu thật sự muốn được nhìn nhận, hãy bắt đầu bằng việc làm một bản đề xuất không dùng số liệu sai.”

Cố Tuấn Dương khựng lại. Lần này hắn không phản bác, chỉ cúi đầu rời khỏi phòng.

Cửa khép lại, phòng tiếp khách cuối cùng yên tĩnh. Tần Dĩ Ninh thở ra rất nhẹ, lúc này mới nhận ra lòng bàn tay mình đã hơi lạnh. Cố Thừa An lập tức nắm lấy tay y, kéo y ngồi xuống sofa.

“Có bị dọa không?” hắn hỏi.

“Không.” Tần Dĩ Ninh đáp, rồi nhìn sắc mặt hắn. “Anh thì có vẻ bị dọa hơn em.”

“Tôi không thích nghe cậu ta nói em như vậy.”

“Em cũng không thích.” Tần Dĩ Ninh cười nhẹ. “Nhưng em đã nói lại rồi.”

Tần Dĩ Chu đi tới, rót cho y một ly nước ấm. “Lần này nói khá tốt.”

Tần Dĩ Ninh nhận ly nước, hơi bất ngờ. “Anh đang khen em sao?”

“Ừ.” Tần Dĩ Chu nói. “Đáng khen.”

Tần Dĩ Ninh chớp mắt, quay sang nhìn Cố Thừa An. “Anh nghe thấy không? Anh cả khen em.”

Cố Thừa An gật đầu. “Nghe thấy. Tôi cũng muốn khen.”

Tần Dĩ Chu lập tức nhìn hắn. “Cậu khỏi cần.”

Cố Thừa An bình tĩnh đáp: “Tôi là bạn đời của em ấy, tôi có quyền.”

Tần Dĩ Ninh không nhịn được cười ra tiếng. Sự căng thẳng vừa rồi cuối cùng tan đi hơn nửa. Có lẽ từ trước đến nay y không thật sự sợ đối diện với lời chỉ trích, điều y sợ là mình phải đứng một mình giữa những lời đó. Nhưng hôm nay, Cố Thừa An đứng bên cạnh y, Tần Dĩ Chu đứng phía sau y, còn bản thân y cũng đã có thể nói rõ từng câu mà không cần trốn tránh. Cảm giác ấy khiến y mệt nhưng cũng nhẹ nhõm.

Buổi chiều, Cố Tuấn Dương bị đưa về nhà cũ Cố gia. Cố Hoằng Viễn đích thân gọi Cố Hoằng Thành và Từ Mạn xuống phòng khách. Từ Mạn vừa tỉnh lại, sắc mặt còn yếu, nhưng khi nghe Cố Tuấn Dương đến Tần thị gây chuyện, bà ta lập tức muốn biện minh. Cố Hoằng Viễn không để bà ta nói quá nhiều, chỉ đặt bản ghi âm cuộc nói chuyện trong phòng tiếp khách lên bàn.

“Nghe hết đi.” Ông nói. “Nghe xem con trai các người đã dùng giọng gì nói chuyện với bạn đời của Thừa An trên địa bàn Tần thị.”

Từ Mạn nghe được vài câu, sắc mặt càng trắng. Cố Hoằng Thành thì nhắm mắt lại, rõ ràng đã mệt mỏi đến cực điểm. Cố Tuấn Dương đứng một bên, đầu cúi thấp, không còn vẻ kích động lúc sáng.

Cố Hoằng Viễn nhìn ba người, giọng rất nặng: “Tôi đã cho chi thứ hai quá nhiều thể diện. Từ hôm nay, Tuấn Dương tạm nghỉ toàn bộ chức vụ trong Cố thị ba tháng, đi học lại chương trình quản trị rủi ro và đạo đức kinh doanh. Hoằng Thành, phần dự án phụ mà chi thứ hai đang quản sẽ được kiểm toán lại. Từ Mạn, bà không được tham gia bất kỳ buổi tiệc hay hoạt động đối ngoại nào dưới danh nghĩa Cố gia trong nửa năm.”

Từ Mạn ngẩng đầu, giọng run lên: “Anh cả, có cần làm đến mức này không? Tuấn Dương chỉ nhất thời nóng giận…”

“Nhất thời nóng giận nên đến Tần thị chất vấn bạn đời của người thừa kế Cố gia?” Cố Hoằng Viễn lạnh giọng. “Nhất thời nóng giận nên để người ngoài có cơ hội nhìn Cố gia như một trò cười? Mạn, bà đến giờ vẫn chưa hiểu mình sai ở đâu.”

Từ Mạn im lặng, mắt đỏ lên vì tức và nhục.

Cố Tuấn Dương bỗng lên tiếng, giọng khàn: “Bác cả, con chấp nhận.”

Từ Mạn quay phắt đầu. “Tuấn Dương!”

“Mẹ, đủ rồi.” Cố Tuấn Dương cắn răng, nhưng lần này không còn vẻ nổi loạn mất kiểm soát. “Hôm nay con đến Tần thị, con không nói lại được Tần Dĩ Ninh. Không phải vì cậu ta được người khác bảo vệ, mà vì cậu ta nói đúng. Nếu chúng ta tiếp tục đổ lỗi, chỉ càng khó coi hơn.”

Từ Mạn sững sờ nhìn con trai. Cố Hoằng Thành cũng mở mắt nhìn hắn, vẻ mệt mỏi trong mắt có thêm chút phức tạp. Cố Hoằng Viễn nhìn Cố Tuấn Dương, im lặng vài giây rồi nói: “Nếu con thật sự hiểu được câu này, ba tháng sau đưa cho bác một bản đề xuất mới. Không cần xin vị trí, dùng năng lực để lấy.”

Cố Tuấn Dương cúi đầu. “Vâng.”

Tối hôm đó, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh về Nam Sơn sớm hơn thường ngày. Sau khi mọi chuyện trong ngày được xử lý, sự mệt mỏi mới thật sự hiện lên trên mặt Tần Dĩ Ninh. Y ngồi trong xe, ban đầu còn muốn xem tài liệu, nhưng bị Cố Thừa An lấy đi ngay lập tức. Y nhìn hắn bằng ánh mắt bất đắc dĩ, còn hắn thì bình tĩnh bỏ máy tính bảng vào túi của mình.

“Không làm việc nữa.” Cố Thừa An nói.

“Em chỉ xem vài trang.”

“Không được.”

“Anh càng ngày càng quen tịch thu đồ của em.”

“Vì có hiệu quả.”

Tần Dĩ Ninh dựa vào ghế, khẽ cười. “Hôm nay em nói chuyện với Cố Tuấn Dương, anh có giận không?”

“Giận.” Cố Thừa An đáp.

“Giận em?”

“Giận cậu ta.” Hắn nhìn y. “Cũng giận tôi.”

Tần Dĩ Ninh hơi ngẩn ra. “Vì sao?”

“Vì những chuyện trong Cố gia khiến em phải đứng ra đối diện.” Cố Thừa An nắm tay y. “Đáng lẽ tôi nên xử lý sạch hơn trước khi chúng chạm đến em.”

Tần Dĩ Ninh lắc đầu. “Không thể chuyện gì cũng xử lý sạch trước. Em gả cho anh, à không, em kết hôn với anh, không phải để sống trong lồng kính. Gia đình anh phức tạp, công việc của anh phức tạp, em đã chọn ở bên anh thì cũng phải học cách đối diện. Chỉ cần anh đứng cùng em là được.”

Cố Thừa An nhìn y rất lâu. “Tôi sẽ luôn đứng cùng em.”

“Em biết.” Tần Dĩ Ninh mỉm cười. “Hôm nay anh đứng rất gần.”

“Vì tôi sợ nếu đứng xa, tôi sẽ không nhịn được kéo em ra sau.”

“Nhưng anh đã không làm vậy.”

“Ừm.” Cố Thừa An cúi đầu hôn lên tay y. “Vì em muốn tự nói.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, lòng mềm xuống. “Thừa An, anh thật sự thay đổi rất nhiều.”

“Vì em dạy tốt.”

“Anh lại học câu này ở đâu?”

“Tự nghĩ.”

Tần Dĩ Ninh bật cười, sau đó nghiêng người tựa vào vai hắn. Cố Thừa An ôm y, không nói thêm gì. Ngoài cửa xe, ánh đèn thành phố lướt qua từng mảng, còn trong xe, bàn tay hai người nắm chặt dưới lớp áo khoác. Một ngày nữa lại qua, thêm một người gây sóng gió đã bị chặn lại, nhưng kỳ lạ là Tần Dĩ Ninh không còn cảm thấy mình bị kéo lê trong những biến cố. Y đang đi qua chúng, cùng Cố Thừa An, cùng những người thật lòng đứng bên cạnh mình.

Về đến Nam Sơn, quản gia đã chuẩn bị bữa tối. Cố Thừa An ép y ăn xong, lại tự tay pha nước ấm đặt ở đầu giường. Tần Dĩ Ninh tắm xong bước ra, thấy hắn đang đứng trước tủ quần áo chọn đồ ngủ cho y, bỗng cảm thấy buồn cười. Người đàn ông từng lạnh lùng đến mức như một bản hợp đồng sống, bây giờ có thể nghiêm túc cân nhắc xem áo ngủ nào mềm hơn, áo nào cổ cao hơn để y không lạnh.

“Anh đang làm gì vậy?” Tần Dĩ Ninh hỏi.

“Chọn áo cho em.” Cố Thừa An đáp. “Đêm nay lạnh.”

“Em tự chọn được.”

“Nhưng tôi muốn chọn.”

Tần Dĩ Ninh đi tới, ôm hắn từ phía sau. “Cố tổng, anh có biết mình bây giờ rất dính người không?”

Cố Thừa An dừng tay. “Không thích?”

“Thích.” Tần Dĩ Ninh nói rất khẽ, mặt tựa vào lưng hắn. “Em chỉ thấy vui.”

Cố Thừa An quay người lại, ôm lấy y. “Vậy sau này tôi tiếp tục.”

“Tiếp tục dính người?”

“Tiếp tục để em vui.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, mắt sáng lên rất dịu. Sau một ngày phải đối diện với chất vấn, nghe câu này giống như cuối cùng được trở về nơi an toàn nhất. Y chủ động hôn lên môi Cố Thừa An, ban đầu chỉ định chạm nhẹ, nhưng rất nhanh đã bị hắn giữ eo kéo lại gần. Nụ hôn kéo dài trong im lặng, không vội vã, không mang theo sự bất an như những ngày trước, chỉ có sự thân mật quen thuộc giữa hai người đã thật sự hiểu rõ vị trí của nhau.

Đêm ấy, họ nằm trên giường rất sớm. Tần Dĩ Ninh vốn tưởng mình sẽ ngủ ngay vì quá mệt, nhưng khi đèn tắt, y lại mở mắt nhìn bóng tối rất lâu. Cố Thừa An nhận ra, kéo y vào lòng.

“Không ngủ được?”

“Em đang nghĩ đến Cố Tuấn Dương.” Tần Dĩ Ninh nói. “Hôm nay khi anh ấy hỏi các anh ấy rốt cuộc là gì, người ngoài sao, em bỗng thấy anh ấy thật ra cũng có chút đáng thương. Không phải đáng thương đến mức có thể tha hết lỗi, nhưng anh ấy lớn lên trong suy nghĩ mình luôn bị anh đè phía trên, mẹ lại luôn nói anh cướp hết mọi thứ, nên mới biến mọi bất mãn thành đổ lỗi.”

Cố Thừa An vuốt nhẹ lưng y. “Em mềm lòng?”

“Không.” Y lắc đầu. “Em chỉ nghĩ nếu sau này anh ấy thật sự chịu thay đổi, có lẽ không cần ép đến cùng. Nhưng đó là chuyện sau này. Trước mắt anh ấy vẫn phải chịu trách nhiệm.”

“Ừm.” Cố Thừa An nói. “Tôi sẽ xem biểu hiện của cậu ta.”

Tần Dĩ Ninh cười nhẹ. “Anh càng ngày càng nghe lời em.”

“Vì em nói có lý.”

“Vậy nếu em nói không có lý thì sao?”

“Tôi sẽ nghe trước, rồi nói lý với em sau.”

Tần Dĩ Ninh nhéo nhẹ eo hắn. “Anh dám nói lý với em?”

Cố Thừa An nắm tay y, đưa lên môi hôn một cái. “Không dám.”

Tần Dĩ Ninh bị hắn chọc cười, cuối cùng nhắm mắt lại trong vòng tay hắn. Cơn buồn ngủ dần kéo đến, y mơ hồ cảm nhận được Cố Thừa An cúi xuống hôn lên trán mình, nghe hắn nói ngủ đi, ngày mai mọi chuyện sẽ tốt hơn. Y không biết ngày mai có thật sự tốt hơn không, nhưng ít nhất đêm nay, y tin người bên cạnh sẽ không để mình một mình đối diện bất kỳ chuyện gì nữa.

Gần nửa đêm, điện thoại của Cố Thừa An sáng lên nhưng không rung vì đã để chế độ im lặng. Hắn mở mắt, liếc nhìn màn hình. Là tin nhắn của Cố Hoằng Viễn: “Tuấn Dương đã chấp nhận tạm nghỉ. Từ Mạn bị cấm đối ngoại. Hằng Việt bên kia để con xử lý theo thương mại, không cần nể mặt. Chuyện gia đình để ba thu dọn.”

Cố Thừa An trả lời một chữ “vâng”, rồi đặt điện thoại xuống. Hắn cúi đầu nhìn Tần Dĩ Ninh ngủ yên trong lòng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng y. Những giới hạn trong lòng hắn trước đây luôn rất rõ: công việc là công việc, gia đình là gia đình, hôn nhân là trách nhiệm cần giữ. Nhưng bây giờ hắn biết có một giới hạn quan trọng hơn tất cả, chính là người trong lòng hắn không thể bị tùy tiện chạm vào.

Ngoài cửa sổ, đêm Nam Sơn rất yên tĩnh.

Nhưng ở phía bên kia thành phố, Hạ Sâm ngồi trong căn hộ tối đèn, nhìn email vừa nhận được từ một địa chỉ xa lạ. Bên trong chỉ có một câu ngắn: “Cậu thất bại vì chọn sai điểm đau. Muốn thật sự khiến Tần Dĩ Ninh rời khỏi Cố Thừa An, phải làm cậu ta tin rằng mình ở lại sẽ hại người mình yêu.”

Hạ Sâm nhìn câu đó rất lâu, sắc mặt dần thay đổi.

(Hết chương 11)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0