Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng

Cuối tuần, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh đi chụp lại ảnh cưới. Không có đội ngũ truyền thông, không có khách mời đứng ngoài quan sát, cũng không có những cuộc điện thoại công việc chen ngang như hôn lễ hơn một năm trước. Studio được chọn nằm trong một khu vườn kính yên tĩnh ở ngoại ô Hải Thành, buổi sáng nắng rất đẹp, ánh sáng xuyên qua mái kính rơi xuống nền gỗ màu ấm. Tần Dĩ Ninh mang theo tấm ảnh năm mười chín tuổi trong chiếc hộp nhỏ, còn Cố Thừa An tự tay cầm hộp ấy suốt đường đi, nghiêm túc đến mức giống như đang giữ một văn kiện quan trọng nhất của Cố thị.

“Anh không cần căng thẳng như vậy.” Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, vừa buồn cười vừa mềm lòng. “Đây chỉ là một tấm ảnh thôi.”

“Không chỉ là ảnh.” Cố Thừa An đáp rất tự nhiên. “Là em trước khi tôi kịp yêu em.”

Tần Dĩ Ninh lập tức quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe. “Anh bây giờ thật sự không biết xấu hổ nữa rồi.”

“Tôi đang học cách nói thật.” Cố Thừa An nhìn vành tai đỏ lên của y, khóe môi cong rất nhẹ. “Em từng nói muốn tôi nói nhiều hơn.”

“Em không bảo anh nói nhiều đến mức này.”

“Vậy tôi giảm một chút?”

Tần Dĩ Ninh im lặng vài giây, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Không cần giảm.”

Cố Thừa An nắm tay y trong xe, không vạch trần sự tham lam đáng yêu ấy. Một năm trước, nếu có ai nói hắn sẽ vì một buổi chụp ảnh cưới mà hủy toàn bộ lịch cuối tuần, tự mình xác nhận hoa, trang phục, ánh sáng, thậm chí còn hỏi nhiếp ảnh gia làm sao để bạn đời của hắn không bị mệt, hắn có lẽ sẽ cảm thấy rất khó tin. Nhưng hiện tại, hắn lại thấy tất cả những chuyện đó đều là điều nên làm. Yêu một người không phải chỉ là nói ra hai chữ ấy, mà là từ sau khi nói ra, từng việc nhỏ đều muốn làm cho người đó được vui hơn một chút.

Tần Dĩ Ninh thay bộ lễ phục trắng đầu tiên trong phòng riêng. So với bộ đồ trong hôn lễ năm trước, bộ lần này nhẹ hơn, đường cắt mềm hơn, không còn giống bộ giáp hoàn hảo cần mặc để đứng trước giới hào môn. Khi y bước ra, Cố Thừa An đang đứng dưới giàn hoa trắng, mặc âu phục đen, ánh mắt lập tức dừng trên người y. Tần Dĩ Ninh bị hắn nhìn đến hơi mất tự nhiên, đưa tay chỉnh cổ tay áo, nhưng chưa kịp nói gì thì Cố Thừa An đã bước tới trước mặt y.

“Rất đẹp.” Hắn nói.

Tần Dĩ Ninh khẽ cười. “Anh khen nhanh vậy sao?”

“Vì thật sự đẹp.” Cố Thừa An giúp y chỉnh lại ghim cài áo, đầu ngón tay chạm nhẹ lên vạt áo trắng. “Lần trước em cũng đẹp, nhưng hôm đó em mệt quá. Tôi nhớ em cười cả ngày, tay lại lạnh.”

“Anh còn nhớ chuyện đó à?”

“Nhớ.” Cố Thừa An nhìn y. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ nên kết thúc hôn lễ sớm để em nghỉ. Bây giờ nghĩ lại, đáng lẽ tôi nên hỏi em có vui không.”

Tần Dĩ Ninh nhẹ nhàng nắm tay hắn. “Hôm đó em vui, chỉ là cũng sợ. Nhưng hôm nay em không sợ nữa.”

Cố Thừa An nhìn y rất lâu rồi cúi đầu hôn lên trán y. Nhiếp ảnh gia đứng cách đó không xa vừa định nhắc hai người chuẩn bị tạo dáng, thấy cảnh ấy lập tức im lặng giơ máy lên chụp. Tần Dĩ Ninh nghe tiếng màn trập mới nhận ra, mặt nóng lên, nhưng Cố Thừa An lại không hề tránh. Hắn nắm tay y, quay sang nhiếp ảnh gia nói rất nghiêm túc: “Tấm vừa rồi giữ lại.”

Nhiếp ảnh gia cười đáp: “Đương nhiên. Cố tiên sinh, Tần tiên sinh, hai vị cứ tự nhiên như vậy là đẹp nhất.”

Tần Dĩ Ninh nhỏ giọng nói: “Anh thật sự càng ngày càng biết phối hợp rồi.”

“Vì lần này không phải diễn cho người khác xem.” Cố Thừa An đáp. “Là chụp cho chúng ta.”

Buổi chụp kéo dài cả buổi sáng. Có tấm họ đứng dưới giàn hoa trắng, Tần Dĩ Ninh cầm bó linh lan nhỏ, Cố Thừa An nhìn y thay vì nhìn ống kính. Có tấm họ ngồi bên cửa kính, tấm ảnh năm mười chín tuổi đặt trong tay Tần Dĩ Ninh, còn Cố Thừa An đứng phía sau cúi xuống ôm vai y, giống như cuối cùng đã đi đến bên cạnh thiếu niên trong ảnh. Khi chụp đến tấm đó, Tần Dĩ Ninh nhìn tấm ảnh cũ trong tay rất lâu, mắt hơi đỏ nhưng môi lại cười.

Nhiếp ảnh gia nhẹ giọng hỏi: “Tần tiên sinh, cần nghỉ một chút không?”

Tần Dĩ Ninh lắc đầu. “Không cần. Tôi chỉ cảm thấy… em ấy chắc sẽ rất vui.”

Cố Thừa An cúi xuống, giọng rất thấp bên tai y: “Em ấy sẽ vui. Vì tôi đến đón em ấy rồi.”

Tần Dĩ Ninh nhắm mắt trong khoảnh khắc tiếng máy ảnh vang lên. Bức ảnh ấy về sau được Cố Thừa An đặt trong phòng làm việc của hắn, không phải bản thiếu niên nhìn lén năm xưa, mà là bản hiện tại hắn ôm Tần Dĩ Ninh cùng nhìn về quá khứ. Mỗi khi có người bước vào phòng làm việc, họ đều thấy Cố tổng lạnh lùng nổi tiếng đặt một tấm ảnh rất dịu trên bàn, trong ảnh bạn đời của hắn cười đến mắt cong lên, còn hắn cúi đầu nhìn người trong lòng bằng ánh mắt chẳng còn giấu được tình yêu.

Buổi chiều, hai người không về thẳng Nam Sơn mà ghé qua nhà cũ Cố gia. Lâm Uyển đã chuẩn bị trà và điểm tâm, vừa thấy ảnh chụp thử do nhiếp ảnh gia gửi qua máy tính bảng đã vui đến mức xem đi xem lại. Cố Hoằng Viễn ngồi bên cạnh, ngoài mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng khi nhìn thấy tấm Cố Thừa An cười nhạt trong ảnh, khóe mắt cũng dịu đi. Tần Dĩ Ninh ngồi cạnh Lâm Uyển, bị bà nắm tay hỏi có mệt không, có đói không, tối có muốn ở lại ăn cơm không.

“Mẹ, con không mệt.” Tần Dĩ Ninh cười nói. “Studio chuẩn bị rất chu đáo, Thừa An cũng không cho con đứng lâu quá.”

Lâm Uyển liếc con trai. “Nó bây giờ đúng là biết chăm người rồi.”

Cố Thừa An bình thản đáp: “Con đang học.”

Cố Hoằng Viễn nhìn hắn. “Học được khá tốt.”

Cố Thừa An gật đầu. “Cảm ơn ba.”

Tần Dĩ Ninh nghe hai cha con đối thoại nghiêm túc như đang đánh giá dự án, không nhịn được cười. Lâm Uyển cũng cười theo, sau đó nhẹ nhàng vỗ tay y. “Dĩ Ninh, mấy ngày nữa sau khi dự án ký chính thức, mẹ muốn tổ chức bữa tiệc nhỏ ở nhà cũ. Không mời người ngoài, chỉ người nhà hai bên. Con thấy được không?”

“Con nghe Thừa An nói rồi.” Tần Dĩ Ninh đáp. “Con rất thích.”

“Vậy là tốt.” Lâm Uyển nhìn y, ánh mắt mang theo áy náy rất nhẹ. “Chuyện lúc trước để con chịu ấm ức, mẹ vẫn luôn không yên lòng. Bữa tiệc này coi như để người nhà chúng ta chúc phúc cho hai đứa một lần đàng hoàng. Lần trước hôn lễ quá nhiều khách khứa, nhiều lời xã giao, còn lần này chỉ là người nhà thật lòng mong hai đứa sống tốt.”

Tần Dĩ Ninh nắm lại tay bà. “Mẹ, con thật sự đã không còn để bụng nữa. Vì sau mọi chuyện, con biết mọi người đều đứng về phía con.”

Cố Hoằng Viễn đặt tách trà xuống, giọng trầm ổn: “Đó là điều nên làm. Con đã vào Cố gia, chính là người nhà Cố gia. Nếu ai còn không hiểu điều này, sau này không cần bước vào cửa nhà cũ.”

Cố Thừa An nhìn Tần Dĩ Ninh. “Nghe thấy chưa?”

Tần Dĩ Ninh khẽ cười. “Nghe thấy rồi.”

Tối hôm đó, họ ăn cơm ở nhà cũ Cố gia. Chi thứ hai không có mặt, Lâm Khải cũng đã rời khỏi quỹ Lâm gia để tạm thời ra nước ngoài học lại chương trình truyền thông đạo đức theo yêu cầu của Lâm Uyển. Bữa cơm chỉ có Cố Hoằng Viễn, Lâm Uyển, Cố Thừa An và Tần Dĩ Ninh, không khí yên ổn đến mức giống một gia đình bình thường. Lâm Uyển hỏi Tần Dĩ Ninh thích món nào trong thực đơn tiệc nhỏ, Cố Hoằng Viễn hỏi y vài điểm trong phụ lục dự án, còn Cố Thừa An ngồi bên cạnh gỡ xương cá cho y một cách rất tự nhiên.

Lâm Uyển nhìn thấy liền cười. “Thừa An, con gỡ chậm một chút. Dĩ Ninh còn chưa ăn xong miếng trước.”

Tần Dĩ Ninh cúi đầu nhìn bát mình đã đầy hơn nửa, nhỏ giọng nói: “Anh đừng gắp nữa, em ăn không hết.”

Cố Thừa An dừng lại. “Em ăn hơi ít.”

“Em không ít. Là anh gắp quá nhiều.”

Cố Hoằng Viễn nhìn hai người, bỗng nói: “Trước đây Thừa An ăn cơm chưa đến mười phút đã đứng dậy. Bây giờ biết ngồi nhìn người khác ăn, cũng là tiến bộ.”

Cố Thừa An rất bình tĩnh. “Vì nhìn em ấy ăn cơm quan trọng hơn xem email.”

Tần Dĩ Ninh suýt nghẹn, Lâm Uyển lập tức cười ra tiếng. Cố Hoằng Viễn cũng ho nhẹ một tiếng, như muốn che đi ý cười. Tần Dĩ Ninh nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn nghiêm túc như thường, cuối cùng chỉ có thể đỏ tai gắp lại cho hắn một miếng rau.

“Anh cũng ăn đi.” Y nói. “Đừng chỉ nhìn em.”

Cố Thừa An ăn miếng rau đó, ánh mắt rõ ràng dịu hơn. “Ừm.”

Sau bữa cơm, Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh về Nam Sơn. Trên đường, Tần Dĩ Ninh xem lại ảnh chụp thử trên máy tính bảng, mỗi tấm đều dừng rất lâu. Cố Thừa An không xem tài liệu, chỉ ngồi bên cạnh y. Đến khi y lướt đến tấm hắn đứng sau ôm y và tấm ảnh cũ, y bỗng quay sang hỏi: “Anh thật sự muốn đặt tấm này trong phòng làm việc à?”

“Muốn.”

“Không sợ người ta thấy sao?”

“Không sợ.” Cố Thừa An đáp. “Tôi muốn họ thấy.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn. “Thấy gì?”

“Thấy tôi được yêu từ rất sớm.” Hắn nói. “Cũng thấy tôi bây giờ biết yêu lại rồi.”

Tần Dĩ Ninh cúi đầu nhìn tấm ảnh, khóe môi không nhịn được cong lên. “Vậy đặt đi. Nhưng chỉ được đặt tấm này, không được đặt bản cũ một mình.”

“Được.” Cố Thừa An đáp rất nhanh. “Bản cũ một mình chỉ đặt ở nhà.”

“Anh còn muốn đặt ở đâu nữa?”

“Phòng ngủ, phòng làm việc ở Nam Sơn, có thể thêm một bản trong két.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt khó tin. “Anh cất ảnh em trong két làm gì?”

“Quan trọng thì cất két.”

“Cố Thừa An.”

“Ừm?”

“Anh thật sự rất kỳ lạ.”

“Chỉ với em.” Hắn đáp.

Tần Dĩ Ninh cười đến mức phải tựa vào vai hắn. Sau nhiều ngày bị nặng nề đè ép, những câu nói nghiêm túc đến buồn cười của Cố Thừa An lại trở thành thứ khiến y nhẹ lòng nhất. Y biết sau này cuộc sống không thể lúc nào cũng hoàn hảo, Cố gia và Tần gia vẫn là hào môn, dự án thương nghiệp vẫn có tranh đấu, những người từng làm sai dù bị xử lý cũng chưa chắc biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của họ. Nhưng giờ đây, y không còn sợ như trước, bởi Cố Thừa An đã học được cách nói yêu, còn y cũng học được cách không tự mình lùi lại.

Ba ngày sau, dự án cảng thông minh chính thức ký kết giai đoạn hai. Buổi ký kết được tổ chức tại trung tâm hội nghị của Tần thị, quy mô vừa phải nhưng truyền thông trong ngành có mặt đầy đủ. Cố Thừa An và Tần Dĩ Ninh cùng xuất hiện, một người đại diện Cố thị, một người đại diện Tần thị, từ đầu đến cuối đều giữ phong thái chuyên nghiệp. Khi có phóng viên hỏi liệu những tin đồn trước đó có ảnh hưởng đến hợp tác hai nhà không, Tần Dĩ Ninh mỉm cười nhìn Cố Thừa An một cái rồi tự mình trả lời.

“Tin đồn chỉ có giá trị khi người trong cuộc để nó quyết định hành động của mình. Cố thị và Tần thị hợp tác dựa trên năng lực, lợi ích và sự tin tưởng đã được chứng minh qua tiến độ dự án. Về chuyện riêng, tôi và Cố tổng rất tốt, cảm ơn mọi người quan tâm.”

Cố Thừa An tiếp lời ngay: “Cậu ấy nói đúng. Công việc của chúng tôi ổn định, gia đình của chúng tôi cũng ổn định.”

Phòng họp khẽ xôn xao vì hai chữ “gia đình” được hắn nói quá tự nhiên. Tần Dĩ Ninh hơi đỏ tai nhưng không né tránh, còn Tần Dĩ Chu ngồi bên dưới chỉ lạnh nhạt uống nước, vẻ mặt như thể đã quen với việc Cố Thừa An càng ngày càng không biết che giấu. Sau buổi ký kết, tin tức dự án nhanh chóng lan ra, những lời đồn còn sót lại hoàn toàn mất đất đứng. Không ai còn có thể nói cuộc hôn nhân Cố Tần lung lay khi hai người vừa công khai đẩy dự án tiến thêm một bước, vừa đứng cạnh nhau bằng dáng vẻ không thể chen vào.

Tối đó, bữa tiệc nhỏ được tổ chức ở nhà cũ Cố gia. Đúng như đã nói, không có đối tác, không có truyền thông, chỉ có Cố Hoằng Viễn, Lâm Uyển, Tần Dĩ Chu, vài người thân thật sự gần gũi và Bạch Du được mời với tư cách bạn cũ đã giúp xử lý chuyện Lục Nghiêu. Bạch Du đến rất đúng giờ, mang theo một món quà nhỏ là một bức tranh màu nước vẽ hai chiếc nhẫn đặt cạnh hoa linh lan. Khi đưa quà cho Tần Dĩ Ninh, cậu cười nói đây là quà chúc phúc, không phải quà xã giao.

Tần Dĩ Ninh nhận lấy, chân thành nói: “Cảm ơn anh.”

Bạch Du nhìn y, cười nhẹ. “Cậu hôm nay nhìn vui hơn nhiều.”

“Vì mọi chuyện đã qua rồi.”

“Vậy là tốt.” Bạch Du liếc Cố Thừa An đứng bên cạnh. “Nếu sau này anh ấy lại làm cậu buồn, cậu có thể nói với tôi. Tôi sẽ đứng về phía cậu mắng anh ấy.”

Cố Thừa An nhìn cậu. “Không cần.”

Tần Dĩ Ninh bật cười. “Anh sợ sao?”

“Tôi sẽ cố không để em có lý do tìm người mắng tôi.”

Bạch Du lắc đầu cảm thán. “Cố Thừa An, anh thật sự hết cứu rồi.”

Tần Dĩ Chu đi ngang qua vừa vặn nghe được, lạnh nhạt nói: “Cậu ta vốn đã hết cứu từ lúc công khai viết ‘người may mắn là tôi’.”

Tần Dĩ Ninh đỏ mặt. “Anh cả, sao anh còn nhớ câu đó?”

“Cả Hải Thành đều nhớ.” Tần Dĩ Chu đáp.

Lâm Uyển ở bên cạnh cười đến không khép miệng. Ngay cả Cố Hoằng Viễn cũng hiếm khi lộ vẻ thư thái, bảo mọi người vào bàn trước khi đồ ăn nguội. Bữa tiệc nhỏ không có nghi thức phức tạp, nhưng giữa bữa, Cố Thừa An vẫn đứng dậy. Tần Dĩ Ninh vốn đang nói chuyện với Lâm Uyển, thấy hắn đứng lên liền hơi ngạc nhiên. Cố Thừa An nhìn y, sau đó nhìn những người có mặt trong phòng ăn.

“Hơn một năm trước, tôi và Dĩ Ninh kết hôn vì liên hôn. Khi đó tôi nghĩ mình chỉ cần làm tròn trách nhiệm, tôn trọng em ấy, bảo vệ em ấy, giữ cuộc hôn nhân này ổn định là đủ.” Cố Thừa An nói rất chậm, giọng vẫn trầm ổn như khi đứng trong phòng họp, nhưng ánh mắt lại luôn dừng trên Tần Dĩ Ninh. “Sau đó tôi mới biết, hôn nhân không chỉ cần trách nhiệm. Nó cần lắng nghe, cần nói rõ, cần cúi đầu khi mình sai, cần đứng ra khi người mình yêu bị tổn thương. Những điều đó, Dĩ Ninh dạy tôi.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, mắt bắt đầu nóng lên.

Cố Thừa An tiếp tục: “Tôi từng đến muộn trong câu chuyện của em ấy, để em ấy thích tôi một mình rất lâu. Nhưng may mắn là em ấy vẫn ở lại, cho tôi cơ hội học cách yêu em ấy cho đúng. Hôm nay trước mặt người nhà và bạn bè, tôi muốn nói lại một lần. Tần Dĩ Ninh là bạn đời tôi yêu, là gia đình của tôi, cũng là người tôi muốn cùng đi hết phần đời còn lại.”

Lâm Uyển đã đỏ mắt, Tần Dĩ Chu nghiêng mặt đi nhưng không nói gì. Bạch Du lặng lẽ nâng ly, nụ cười rất dịu. Cố Thừa An cầm ly nước thay rượu, vì hắn nhớ Tần Dĩ Ninh uống rượu dễ đau đầu, nên chính mình cũng không uống rượu trong bữa tiệc này.

“Dĩ Ninh.” Hắn nhìn y. “Kết hôn lần đầu, tôi làm chưa đủ tốt. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ yêu em một lần cho đúng.”

Tần Dĩ Ninh đứng dậy trong tiếng vỗ tay rất nhẹ của người nhà. Y đi đến trước mặt Cố Thừa An, mắt đỏ nhưng môi cười. “Anh đã làm tốt hơn em tưởng rất nhiều rồi.”

“Còn chưa đủ.”

“Vậy sau này tiếp tục.” Tần Dĩ Ninh nói. “Em cùng anh học.”

Cố Thừa An đặt ly xuống, đưa tay ôm lấy y trước mặt mọi người. Tần Dĩ Ninh không ngại nữa, cũng không lùi lại vì xấu hổ. Y ôm lại hắn, nghe tiếng Lâm Uyển nghẹn ngào bảo thật tốt, nghe Tần Dĩ Chu ho nhẹ một tiếng nói đủ rồi, còn nghe Bạch Du cười nói đừng phá không khí. Khoảnh khắc ấy, y biết mọi hiểu lầm, bất an và đau lòng thật sự đã đi đến điểm kết thúc. Không phải vì quá khứ biến mất, mà vì quá khứ cuối cùng được đặt đúng vị trí, không còn có thể chắn giữa hai người.

Đêm muộn, họ trở về biệt thự Nam Sơn. Cố Thừa An cầm hộp ảnh cưới mới, Tần Dĩ Ninh cầm bức tranh Bạch Du tặng. Vừa vào phòng ngủ, y đã đặt tranh lên bàn, sau đó cùng Cố Thừa An chọn tấm ảnh sẽ đặt cạnh ảnh cũ. Hai người chọn rất lâu, cuối cùng vẫn chọn tấm Cố Thừa An ôm y từ phía sau, trong tay y cầm tấm ảnh năm mười chín tuổi. Tần Dĩ Ninh đặt ba khung ảnh cạnh nhau: thiếu niên năm xưa, ảnh cưới lần đầu, ảnh cưới hôm nay.

“Như vậy giống một câu chuyện hoàn chỉnh.” Y nói.

Cố Thừa An đứng sau lưng y. “Còn thiếu rất nhiều.”

“Thiếu gì?”

“Thiếu ảnh sau này.” Hắn ôm eo y. “Mỗi năm chụp một tấm, đặt đầy kệ này.”

Tần Dĩ Ninh quay đầu nhìn hắn, mắt cong lên. “Anh muốn biến phòng ngủ thành triển lãm ảnh sao?”

“Triển lãm cuộc đời chúng ta.”

“Cố tổng, anh thật sự càng ngày càng biết nói lời tình cảm.”

“Vì em thích nghe.”

Tần Dĩ Ninh xoay người ôm lấy cổ hắn. “Vâng, em rất thích nghe.”

Cố Thừa An cúi đầu hôn y. Nụ hôn lần này rất lâu, từ kệ sách đến bên giường, từ ánh đèn ấm đến bóng tối dịu nhẹ sau khi đèn ngủ được hạ xuống. Tần Dĩ Ninh nằm trong lòng hắn, không còn chút bất an nào về việc mình có phải người đến sau hay không. Y biết mình không đến sau ai cả. Y chỉ đi một con đường dài hơn một chút, vòng qua nhiều năm thầm lặng, đi qua một cuộc liên hôn ban đầu chưa có tình yêu, rồi cuối cùng gặp được Cố Thừa An đang quay đầu chạy về phía mình.

Đêm ấy, Cố Thừa An hôn lên nhẫn cưới của y, thấp giọng hỏi: “Dĩ Ninh, em còn muốn ly hôn không?”

Tần Dĩ Ninh ngẩn ra, sau đó bật cười. “Anh còn nhớ chuyện đó à?”

“Nhớ.” Cố Thừa An nhìn y. “Em từng hỏi giả sử một ngày em muốn rời đi thì sao. Tôi khi đó đã không thích giả sử ấy.”

“Vậy bây giờ em trả lời anh.” Tần Dĩ Ninh nắm tay hắn đặt lên tim mình. “Không ly hôn. Không rời đi. Sau này dù cãi nhau, dù giận anh, dù em gọi đầy đủ họ tên anh, em cũng sẽ ở lại nói cho rõ.”

Cố Thừa An cúi xuống hôn lên môi y. “Tôi cũng vậy. Không buông tay, không để em một mình đoán, không đến muộn nữa.”

Tần Dĩ Ninh ôm lấy hắn, giọng mềm đến mức như tan vào đêm. “Cố Thừa An, em yêu anh.”

“Tôi yêu em.” Hắn đáp. “Rất yêu em.”

Ngoài cửa sổ, vườn sau Nam Sơn yên tĩnh dưới ánh trăng. Gió đêm thổi qua tán cây, mang theo hơi lạnh rất nhẹ của cuối thu, nhưng trong phòng ngủ, hơi ấm của hai người quấn lấy nhau không rời. Một cuộc hôn nhân bắt đầu từ lợi ích, đi qua trách nhiệm, hiểu lầm, người cũ, lời đồn và những lần suýt bị kéo rời, cuối cùng trở thành nơi cả hai thật sự muốn trở về.

Sáng hôm sau, Tần Dĩ Ninh tỉnh dậy trong vòng tay Cố Thừa An. Trên kệ sách, ba khung ảnh đứng cạnh nhau dưới nắng sớm, giống như ba mốc thời gian được nối liền bằng một sợi dây rất dịu. Y nhìn chúng một lúc rồi quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Cố Thừa An cũng đã tỉnh, ánh mắt còn chút lười biếng hiếm thấy, nhưng tay vẫn ôm y rất chặt.

“Chào buổi sáng, chồng em.” Tần Dĩ Ninh khẽ nói.

Cố Thừa An nhìn y, khóe môi cong lên thật rõ. “Chào buổi sáng, người tôi yêu.”

Tần Dĩ Ninh cười, vùi mặt vào ngực hắn. Dưới ánh nắng đầu ngày, mọi thứ đều bình yên đến mức giống như lời hứa đã thành thật. Họ vẫn còn rất nhiều năm phía trước, rất nhiều bữa sáng, rất nhiều lần tranh luận vì công việc, rất nhiều ngày kỷ niệm, rất nhiều tấm ảnh sẽ được đặt thêm lên kệ. Nhưng câu chuyện quan trọng nhất đã có đáp án.

Họ yêu nhau.

Và họ sẽ cùng về nhà, từ hôm nay đến rất lâu về sau.

(Hoàn chính văn)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0