Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

LIÊN HÔN CÙNG NGƯỜI TÔI THẦM YÊU

Chương 4: Hơn Một Năm Sau

Chương 1: Đêm Tân Hôn Chương 2: Học Cách Sống Chung Chương 3: Một Phần Của Gia Đình Chương 4: Hơn Một Năm Sau Chương 5: Người Cũ Trở Về Chương 6: Người Ngoài Không Chen Được Chương 7: Những Bức Ảnh Cũ Chương 8: Người Trong Tấm Ảnh Chương 9: Người Đến Sau Chương 10: Người Đứng Sau Chương 11: Giới Hạn Không Thể Chạm Chương 12: Muốn Em Rời Đi Chương 13: Người Muốn Em Quay Đầu Chương 14: Cùng Về Nhà Chương 15: Yêu Em Một Lần Cho Đúng Chương 16: Phiên ngoại: Năm Thứ Ba Ở Nam Sơn

Chương 4: Hơn Một Năm Sau

Một năm sau hôn lễ, biệt thự Nam Sơn đã hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh lẽo như ngày Tần Dĩ Ninh vừa chuyển vào. Phòng làm việc tầng hai được y lấp đầy bằng sách, bên cửa sổ đặt hai chậu cây xanh thay lá theo mùa, trên bàn dài thường xuyên có một tách trà hoa nhài và một tách cà phê đen không đường đặt cạnh nhau. Tủ giày ở cửa chính có thêm vài đôi giày thể thao của Tần Dĩ Ninh xen giữa những đôi giày da chỉnh tề của Cố Thừa An, phòng ngủ chính cũng dần xuất hiện những vật nhỏ rất đời thường như khăn choàng y hay dùng, thuốc dạ dày của Cố Thừa An, vài quyển sách đọc dở đặt trên đầu giường, và chiếc vòng ngọc Lâm Uyển tặng vẫn được cất trong hộp nhung nhưng hầu như tuần nào cũng được lấy ra đeo vài lần. Một cuộc liên hôn vốn được người ngoài xem là sự kết hợp lạnh lùng giữa hai gia tộc, trong hơn ba trăm ngày trôi qua, đã âm thầm mọc rễ thành một dạng sinh hoạt bình ổn mà chính người trong cuộc cũng không kịp nhận ra.

Tần Dĩ Ninh đã quen với việc sáng sớm bị Cố Thừa An gọi dậy khi ngủ nướng quá giờ, cũng quen với việc trước khi ra khỏi nhà sẽ nghe hắn hỏi hôm nay có cần đưa đến Tần thị hay không. Cố Thừa An cũng quen với việc lịch trình của mình bị Tần Dĩ Ninh kiểm tra vào cuối ngày, nếu bữa trưa chỉ ăn qua loa hoặc uống quá nhiều cà phê, buổi tối trở về nhất định sẽ thấy trên bàn ăn có thêm một phần canh nóng thanh đạm. Ban đầu hắn còn cảm thấy việc này hơi vượt khỏi trật tự sống cũ, sau đó lại lặng lẽ chấp nhận, thậm chí có lần trợ lý Chu nhắc hắn ba giờ chiều còn một cuộc họp, hắn đã tự động nói thêm rằng trước đó phải dành hai mươi phút ăn gì đó, vì nếu không về nhà sẽ bị Dĩ Ninh hỏi. Trợ lý Chu nghe xong chỉ dám cúi đầu ghi chú, nhưng khóe miệng đã run lên rất lâu.

Tối hôm ấy, Hải Thành đổ mưa từ lúc chạng vạng. Tần Dĩ Ninh kết thúc cuộc họp ở Tần thị muộn hơn dự kiến, vừa xuống tầng đã nhìn thấy xe của Cố Thừa An đỗ dưới mái hiên. Người đàn ông kia không ngồi trong xe mà đứng bên cạnh cửa, một tay cầm ô, một tay xem điện thoại, áo khoác dài màu đen bị gió mưa thổi nhẹ, dáng vẻ vẫn trầm ổn đến mức khiến dòng người tan làm không nhịn được nhìn thêm vài lần. Tần Dĩ Ninh đứng trong cửa kính nhìn hắn vài giây, bỗng có cảm giác thời gian thật sự đã thay đổi rất nhiều thứ. Một năm trước, y còn vì một lần Cố Thừa An mở cửa xe mà tim đập rối loạn; một năm sau, người kia đã trở thành người y chỉ cần nhìn thấy dưới cơn mưa liền cảm thấy có thể về nhà.

“Anh đến lâu chưa?” Tần Dĩ Ninh bước ra khỏi sảnh, vừa nói đã bị Cố Thừa An kéo vào dưới ô.

“Không lâu.” Cố Thừa An đưa ô nghiêng về phía y, vai mình lại bị mưa tạt ướt một chút. “Tôi nhắn em lúc sáu giờ bốn mươi, em không trả lời, trợ lý của em nói cuộc họp chưa kết thúc.”

“Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến.” Tần Dĩ Ninh nhìn vai áo hắn, hơi nhíu mày. “Anh ngồi trong xe chờ là được, đứng ngoài này làm gì? Mưa như vậy, áo ướt hết rồi.”

“Trong xe nhìn không rõ cửa chính.” Cố Thừa An đáp rất tự nhiên, như thể đây là lý do hoàn toàn hợp lý. “Em thường vừa đi vừa xem điện thoại, trời mưa đường trơn, tôi sợ em không chú ý.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, lời trách móc vừa đến môi lại mềm xuống. “Em cũng không phải trẻ con.”

“Tôi biết.” Cố Thừa An đặt tay lên lưng y, che ô đưa y về phía xe. “Nhưng em từng suýt trượt ngã ở bậc thềm trước cửa Nam Sơn vào tháng trước.”

“Chuyện đó là vì hôm ấy sàn mới lau.” Tần Dĩ Ninh hơi không phục, nhưng vẫn để hắn đỡ mình lên xe. “Hơn nữa em chỉ trượt một chút thôi, không ngã thật.”

“Suýt ngã cũng tính.” Cố Thừa An ngồi vào bên cạnh, thuận tay lấy khăn khô trong hộp bên cạnh đưa cho y. “Lau tóc đi, đừng để nước mưa thấm vào.”

Tần Dĩ Ninh nhận khăn, vừa lau tóc vừa nhìn hắn. “Anh càng ngày càng giống quản gia rồi.”

Cố Thừa An liếc y. “Quản gia không quản em được.”

“Vậy anh quản được sao?”

“Có thể thử.” Cố Thừa An nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại dừng trên y lâu hơn một chút. “Ít nhất khi tôi nói mười một giờ phải ngủ, em sẽ nghe hơn phân nửa số lần.”

Tần Dĩ Ninh bị hắn chọc cười. “Chỉ hơn phân nửa thôi sao? Em tưởng mình đã rất nể mặt Cố tổng rồi.”

“Còn lại non nửa là lúc em nói sửa nốt mười phút, sau đó kéo dài đến một giờ.” Cố Thừa An nghiêm túc vạch trần. “Tuần trước hai lần, tuần trước nữa một lần, tháng này tổng cộng năm lần.”

Tần Dĩ Ninh lập tức quay đầu nhìn ra cửa sổ, giả vờ không nghe thấy. Cố Thừa An cũng không tiếp tục truy cứu, chỉ lấy từ túi giấy bên cạnh ra một hộp điểm tâm nhỏ đưa cho y. Bên trong là bánh hạt dẻ của tiệm Tần Dĩ Ninh thích, vẫn còn hơi ấm, rõ ràng là vừa mua không lâu. Tần Dĩ Ninh mở nắp hộp, mùi hạt dẻ thơm ngọt lan ra trong xe, làm cơn đói bị y bỏ quên sau cuộc họp lập tức trỗi dậy.

“Anh ghé qua mua à?” Tần Dĩ Ninh hỏi.

“Ừm.” Cố Thừa An nói. “Em họp muộn, chắc chưa ăn gì. Ăn tạm một chút, về nhà còn có cơm tối.”

Tần Dĩ Ninh cầm một miếng bánh, cắn một miếng nhỏ, vị ngọt vừa phải tan trên đầu lưỡi khiến y vô thức cong môi. “Anh còn nhớ em thích tiệm này.”

“Em nhắc ba lần.” Cố Thừa An đáp. “Một lần nói với mẹ tôi, một lần nói với Tần Dĩ Chu, một lần nói trong lúc ngủ mơ.”

Tần Dĩ Ninh suýt nghẹn. “Em ngủ mơ còn nói chuyện này?”

“Ừm.” Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt rất bình tĩnh nhưng giọng lại có chút ý cười khó nhận ra. “Em nói bánh hạt dẻ ở đường Nam Kính ngon hơn đầu bếp Nam Sơn làm, còn bảo nếu tôi đi ngang qua mà không mua thì không biết chăm sóc gia đình.”

Tần Dĩ Ninh vừa xấu hổ vừa buồn cười, tai hơi nóng lên. “Đó chắc chắn không phải lời thật lòng của em.”

“Không sao.” Cố Thừa An nói. “Tôi xem như lời thật lòng.”

Tần Dĩ Ninh cầm miếng bánh, bỗng thấy vị ngọt trong miệng lan xuống tận tim. Một năm qua, những câu nói như vậy của Cố Thừa An càng lúc càng nhiều. Hắn vẫn không phải người giỏi nói lời tình cảm, nhưng trong những cuộc trò chuyện rất đời thường, hắn đã không còn giống người xa lạ cẩn thận làm tròn trách nhiệm nữa. Hắn biết trêu y, biết nhớ những lời y nói trong lúc vô ý, biết đứng dưới mưa chờ y tan làm, biết dùng giọng điệu bình thản để khiến y hết lần này đến lần khác mềm lòng.

“Thừa An.” Tần Dĩ Ninh gọi khẽ.

“Ừm?”

“Ngày mai là kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta.” Y nói, cố làm giọng mình tự nhiên hơn. “Anh có nhớ không?”

Cố Thừa An nhìn y. “Tôi nhớ.”

Tần Dĩ Ninh ngẩn ra, không ngờ hắn đáp nhanh như vậy. “Em tưởng anh bận đến quên rồi.”

“Tôi đã đặt nhà hàng.” Cố Thừa An nói. “Tối mai sáu giờ rưỡi, ở chỗ lần trước em nói muốn thử. Hoa cũng đặt rồi, nhưng nếu nói ra bây giờ thì không còn bất ngờ.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn rất lâu, đến mức Cố Thừa An hơi nghiêng đầu hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Tần Dĩ Ninh cúi đầu cắn thêm một miếng bánh, giọng nhỏ đi một chút. “Chỉ là không ngờ anh chuẩn bị rồi.”

Cố Thừa An nhìn dáng vẻ y cúi đầu che giấu nụ cười, trong lòng như bị thứ gì rất mềm chạm qua. Một năm trước, hắn chuẩn bị hôn lễ, biệt thự, lịch trình, quà biếu, tất cả đều giống như hoàn thành một việc nên làm sau khi kết hôn. Nhưng kỷ niệm ngày cưới lần này không ai nhắc hắn, cũng không có trưởng bối yêu cầu, là chính hắn khi nhìn lịch tháng này đã dừng lại trước ngày đó rất lâu, sau đó gọi trợ lý Chu hủy bữa xã giao vốn đã sắp xếp từ trước. Khi trợ lý Chu hỏi có cần ghi chú lý do là việc gia đình không, hắn đã im lặng vài giây rồi nói, hôm đó là kỷ niệm ngày cưới, không nhận lịch khác.

Xe chạy qua màn mưa, trong khoang xe chỉ còn tiếng cần gạt nước đều đều. Tần Dĩ Ninh ăn xong một miếng bánh liền đậy hộp lại, không phải vì không muốn ăn nữa, mà vì nếu tiếp tục ăn, y sợ mình sẽ không giấu được niềm vui quá rõ ràng. Y nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng hai người phản chiếu trên kính xe chồng lên ánh đèn thành phố mờ nhòe trong mưa. Một năm qua, y đã tự nhắc mình rất nhiều lần rằng đừng tham lam, đừng xem trách nhiệm của Cố Thừa An thành tình yêu, nhưng mỗi khi hắn làm những điều này, sự tỉnh táo y cố giữ lại lặng lẽ tan đi thêm một chút.

Về đến biệt thự Nam Sơn, cơm tối đã được chuẩn bị xong. Cố Thừa An lên phòng thay áo vì vai bị mưa làm ướt, Tần Dĩ Ninh theo sau, vừa vào phòng đã đi thẳng đến tủ lấy khăn khô và một bộ áo ở nhà cho hắn. Động tác của y quá quen thuộc, quen đến mức cả hai đều không nhận ra đây vốn là việc một năm trước y sẽ rất ngại làm. Cố Thừa An cởi áo khoác đặt lên ghế, thấy y cầm đồ đi tới liền đưa tay nhận, nhưng Tần Dĩ Ninh lại không buông ngay.

“Đi tắm nước nóng trước rồi xuống ăn.” Tần Dĩ Ninh nói. “Anh đứng dưới mưa lâu như vậy, nếu cảm lạnh thì ngày mai khỏi kỷ niệm gì nữa.”

“Không nghiêm trọng đến vậy.” Cố Thừa An nói.

“Anh nói câu này mỗi lần bệnh.” Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt rất nghiêm túc. “Lần trước anh sốt ba mươi tám độ rưỡi cũng nói không nghiêm trọng, kết quả nửa đêm còn muốn mở máy tính họp với chi nhánh Singapore. Nếu em không lấy máy tính đi, anh định vừa truyền nước vừa phê duyệt tài liệu đúng không?”

Cố Thừa An bị y nhắc lại chuyện cũ, hiếm khi im lặng vài giây. “Lần đó là tình huống đặc biệt.”

“Trong miệng anh, lần nào cũng là tình huống đặc biệt.” Tần Dĩ Ninh nhét áo ngủ vào tay hắn, giọng không nặng nhưng không cho phép phản bác. “Đi tắm. Em xuống dặn quản gia chuẩn bị thêm canh gừng.”

Cố Thừa An nhìn y một lúc, bỗng nói: “Dĩ Ninh.”

“Vâng?”

“Em càng ngày càng quản tôi giống mẹ tôi.”

Tần Dĩ Ninh khựng lại, sau đó bật cười. “Vậy anh nghe không?”

Cố Thừa An nhìn nụ cười trong mắt y, cuối cùng đáp: “Nghe.”

Một chữ rất ngắn lại khiến Tần Dĩ Ninh cảm thấy cả người ấm lên. Y quay người ra khỏi phòng trước khi mình cười quá rõ, xuống tầng dặn quản gia chuẩn bị canh gừng. Quản gia nghe xong lập tức đi làm, nhưng trước khi rời đi còn không nhịn được cười nói: “Tần tiên sinh yên tâm, Cố tiên sinh bây giờ chịu nghe lời hơn trước rất nhiều. Trước đây cậu ấy mà bị mưa làm ướt áo, chúng tôi có nói khô miệng cũng chưa chắc chịu uống canh gừng.”

Tần Dĩ Ninh hơi ngượng. “Chú đừng trêu con.”

“Không phải trêu.” Quản gia cười hiền. “Từ khi Tần tiên sinh đến đây, nhà này khác nhiều lắm. Cố tiên sinh cũng khác nhiều.”

Tần Dĩ Ninh nhìn về phía cầu thang, trong lòng khẽ động. “Khác thế nào ạ?”

“Trước đây Cố tiên sinh về nhà chỉ có hai việc, ăn cơm và làm việc. Có đôi khi phòng ăn dọn bữa tối xong, cậu ấy ăn chưa đến mười phút đã lên thư phòng, cả căn nhà yên tĩnh như khách sạn. Bây giờ cậu ấy sẽ hỏi Tần tiên sinh về chưa, sẽ dặn nhà bếp làm món Tần tiên sinh thích, có hôm còn đứng trong bếp học nấu canh đến mức đầu bếp sợ xanh mặt.” Quản gia nói đến đây thì cười càng rõ. “Một người có nhớ nhà hay không, nhìn cách cậu ấy về nhà là biết. Trước đây Cố tiên sinh chỉ là trở về một nơi ở, bây giờ mới giống thật sự về nhà.”

Tần Dĩ Ninh không nói gì. Y đứng trong phòng ăn ấm sáng, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, bỗng cảm thấy trái tim mình như bị nhúng vào nước nóng, mềm đến mức hơi đau. Y không dám hỏi Cố Thừa An có yêu mình hay không, cũng không dám quá chắc chắn những thay đổi này đại diện cho tình yêu, nhưng ngay cả người ngoài cũng nhìn thấy hắn đã khác trước. Điều đó ít nhất chứng minh, trong một năm qua, không chỉ mình y cố gắng để cuộc hôn nhân này trở nên giống một gia đình.

Bữa tối hôm ấy nhiều lời thoại hơn thường ngày. Có lẽ vì ngày mai là kỷ niệm ngày cưới, cũng có lẽ vì trận mưa ngoài kia khiến căn nhà càng có vẻ ấm áp, Tần Dĩ Ninh không muốn lại để bữa cơm trôi qua trong vài câu ngắn ngủi. Y kể về một vị quản lý ở Tần thị hôm nay cố dùng thuật ngữ mới để chứng minh mình theo kịp xu hướng, kết quả dùng sai hoàn toàn trong cuộc họp. Cố Thừa An nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng hỏi một câu khiến y càng kể càng hăng, cuối cùng còn bị hắn dùng ánh mắt rất bình tĩnh vạch ra rằng y đang cười trên nỗi đau của cấp dưới.

“Em không cười trên nỗi đau của anh ấy.” Tần Dĩ Ninh lập tức phản bác. “Em chỉ cảm thấy buồn cười vì anh ấy nói ‘dữ liệu phi cấu trúc’ thành ‘dữ liệu phi cảm xúc’ mà vẫn rất tự tin.”

Cố Thừa An gắp cho y một miếng cá. “Em cười lúc đó?”

“Không có.” Tần Dĩ Ninh đáp rất nghiêm túc. “Em rất chuyên nghiệp.”

“Chuyên nghiệp đến mức sau cuộc họp nhắn cho tôi một biểu tượng cười suốt ba dòng?”

“Đó là vì em cần chia sẻ với bạn đời của mình.” Tần Dĩ Ninh cong mắt nhìn hắn. “Không lẽ em kể cho anh cả? Anh ấy chỉ nói em đừng nghịch.”

Cố Thừa An nhìn y. “Tôi cũng có thể nói em đừng nghịch.”

“Nhưng anh không nói.”

“Vì em hiếm khi kể những chuyện như vậy.” Cố Thừa An nói, giọng rất bình tĩnh. “Tôi không muốn lần sau em không kể nữa.”

Tần Dĩ Ninh khựng lại, nụ cười nơi khóe môi bỗng dịu xuống. Y nhận ra Cố Thừa An thật sự đã học rất nhiều trong một năm này. Hắn học cách lắng nghe những câu chuyện nhỏ không liên quan đến lợi ích, học cách không lập tức đưa ra lời khuyên khi y chỉ muốn chia sẻ, học cách phân biệt lúc nào y cần một phương án giải quyết, lúc nào chỉ cần một người ngồi đối diện nghe mình nói hết. Những điều này có thể rất bình thường đối với những cặp đôi yêu nhau, nhưng với Cố Thừa An, từng chút đều là thay đổi đáng quý.

“Vậy sau này em sẽ kể nhiều hơn.” Tần Dĩ Ninh nói.

“Được.” Cố Thừa An đáp. “Tôi sẽ nghe.”

Sau bữa tối, Tần Dĩ Ninh vốn định lên phòng làm việc sửa tài liệu, nhưng bị Cố Thừa An trực tiếp chặn lại ở cầu thang. Hắn đứng trước mặt y, một tay cầm ly nước ấm vừa rót, vẻ mặt nghiêm túc như đang họp hội đồng quản trị. Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, trong lòng đã đoán được hắn muốn nói gì nhưng vẫn cố giả vờ vô tội.

“Anh nhìn em như vậy làm gì?”

“Hôm nay em đã làm việc hơn mười tiếng.” Cố Thừa An nói. “Ngày mai là kỷ niệm ngày cưới, tôi không muốn em thức khuya đến mức sáng mai đau đầu.”

“Em chỉ sửa một chút thôi.”

“Không được.”

Tần Dĩ Ninh chớp mắt. “Cố tổng, anh càng ngày càng độc đoán.”

“Với chuyện sức khỏe của em, tôi có thể độc đoán.” Cố Thừa An đưa ly nước cho y. “Uống xong về phòng nghỉ.”

Tần Dĩ Ninh nhận ly nước, dựa vào tay vịn cầu thang nhìn hắn. “Nếu em không nghe thì sao?”

“Vậy tôi sẽ gọi điện cho Tần Dĩ Chu.” Cố Thừa An đáp không chút do dự. “Anh ấy sẽ đứng về phía tôi.”

Tần Dĩ Ninh lập tức bật cười. “Anh học hư rồi, còn biết tìm viện binh.”

“Hiệu quả là được.”

“Anh cả em mà biết anh lấy anh ấy ra dọa em, chắc sẽ rất hài lòng.” Tần Dĩ Ninh uống một ngụm nước, sau đó bỗng nghiêng đầu hỏi: “Thừa An, anh nói thật đi, một năm nay anh có thấy hối hận không?”

Cố Thừa An hơi nhíu mày. “Hối hận chuyện gì?”

“Hối hận vì đã kết hôn với em.” Tần Dĩ Ninh nói ra bằng giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức giống một câu đùa không quá quan trọng. “Cuộc sống sau hôn nhân phiền hơn độc thân rất nhiều đúng không? Trước đây anh muốn làm việc đến mấy giờ cũng được, muốn uống bao nhiêu cà phê cũng không ai quản, muốn cuối tuần họp cả ngày cũng không ai nhắc. Bây giờ em thường xuyên kéo anh về nhà ăn cơm, còn bắt anh ngủ, bắt anh uống canh gừng. Anh thật sự không thấy phiền sao?”

Cố Thừa An nhìn y, sự trêu đùa trong ánh mắt chậm rãi lắng xuống. Hắn không thích mỗi lần Tần Dĩ Ninh dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi những câu liên quan đến hối hận, rời đi, hay một ngày nào đó kết thúc. Một năm qua, y đã ít nhắc hơn rất nhiều, nhưng thỉnh thoảng trong những khoảnh khắc tưởng như vui vẻ nhất, sự bất an ấy vẫn sẽ lộ ra như một vết nứt rất mỏng. Cố Thừa An không biết vết nứt đó bắt nguồn từ đâu, nhưng hắn biết mình không muốn để nó tiếp tục rộng ra.

“Tôi không hối hận.” Cố Thừa An nói.

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn.

“Trước đây tôi cho rằng cuộc sống chỉ cần hiệu quả và trật tự.” Cố Thừa An tiếp tục, giọng chậm rãi hơn bình thường. “Sau khi kết hôn, rất nhiều thứ không còn nằm trong kế hoạch ban đầu. Em sẽ đổi món trong thực đơn, sẽ kéo tôi đi siêu thị, sẽ nhắn cho tôi những chuyện trong cuộc họp, sẽ nhắc tôi ăn cơm đúng giờ, cũng sẽ ngủ quên trên xe khiến tôi không thể dùng vai đó để xem tài liệu. Những chuyện này đúng là làm thay đổi cuộc sống của tôi.”

Tần Dĩ Ninh nghe đến đây, lòng hơi trầm xuống dù biết hắn chưa nói hết.

Nhưng ngay sau đó, Cố Thừa An nhìn thẳng vào mắt y, từng chữ rõ ràng: “Nhưng tôi không thấy phiền.”

Cổ họng Tần Dĩ Ninh bỗng nghẹn lại.

“Dĩ Ninh, tôi không phải người thích thay đổi.” Cố Thừa An nói. “Nếu một việc khiến tôi khó chịu, tôi sẽ xử lý rất nhanh. Nhưng một năm qua, tôi chưa từng muốn quay lại cuộc sống trước đây. Tôi đã quen với việc về nhà có em, quen với việc ăn tối cùng em, quen với việc cuối tuần nếu không có lịch quan trọng thì sẽ hỏi em muốn đi đâu. Nếu đây là phiền phức, vậy tôi chấp nhận loại phiền phức này tồn tại lâu hơn một chút.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn rất lâu, tim đập nhanh đến mức gần như đau. Đây không phải lời tỏ tình, thậm chí Cố Thừa An vẫn chưa dùng chữ yêu, nhưng đối với một người như hắn, những lời này đã gần như là một sự thừa nhận rất sâu. Hắn nói đã quen với việc về nhà có y, nói chưa từng muốn quay lại cuộc sống trước đây, nói chấp nhận loại phiền phức này tồn tại lâu hơn một chút. Tần Dĩ Ninh cảm thấy mình đáng lẽ nên bình tĩnh, nhưng mắt vẫn không nhịn được nóng lên.

“Lâu hơn một chút là bao lâu?” Y hỏi khẽ.

Cố Thừa An nhìn y. “Rất lâu.”

“Rất lâu là bao lâu?”

Cố Thừa An im lặng vài giây, sau đó đưa tay lấy ly nước trong tay y đặt lên bàn nhỏ bên cạnh. “Nếu em muốn một đáp án cụ thể, tôi nghĩ ít nhất là cả đời trong phạm vi hiện tại tôi có thể tưởng tượng.”

Tần Dĩ Ninh ngẩn ra, sau đó bật cười rất khẽ, nhưng mắt lại đỏ lên. “Anh nói lời dễ nghe vẫn giống đang ký hợp đồng.”

“Tôi không giỏi nói lời dễ nghe.”

“Em biết.” Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, giọng mềm xuống. “Nhưng em rất thích nghe.”

Cố Thừa An nhìn đôi mắt hơi đỏ của y, trong lòng bỗng bị siết lại. Hắn bước tới một bước, đưa tay chạm nhẹ vào khóe mắt Tần Dĩ Ninh. Động tác ấy rất chậm, như thể sợ làm y kinh động. Tần Dĩ Ninh không né, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn trong ánh đèn ấm của cầu thang. Một năm chung sống khiến khoảng cách giữa họ không còn sắc bén như ban đầu, nhưng có những khoảnh khắc, sự gần gũi bất chợt vẫn khiến trái tim cả hai rối loạn như ngày đầu.

“Tôi làm em khóc?” Cố Thừa An hỏi.

“Không có.” Tần Dĩ Ninh nhẹ giọng phủ nhận. “Chỉ là em thấy mình hơi ngốc.”

“Vì sao?”

“Vì anh chỉ nói vài câu, em đã vui như vậy.” Tần Dĩ Ninh cười, nhưng giọng lại rất thật. “Thừa An, có phải em quá dễ dỗ không?”

Cố Thừa An nhìn y, một lúc sau mới nói: “Không. Là tôi nói quá ít.”

Tần Dĩ Ninh còn chưa kịp đáp, Cố Thừa An đã cúi xuống hôn y. Nụ hôn này không giống những lần thân mật quen thuộc trong phòng ngủ, cũng không giống nụ hôn ngắn trước khi đi công tác thỉnh thoảng xảy ra trong một năm qua. Nó bắt đầu rất nhẹ, nhưng nhanh chóng sâu hơn, mang theo sự kiềm chế và dịu dàng mà Cố Thừa An rất hiếm khi để lộ. Tần Dĩ Ninh đặt tay lên ngực hắn, ban đầu còn hơi bất ngờ, sau đó chậm rãi nhắm mắt đáp lại, để mặc mình chìm vào hơi thở quen thuộc đã trở thành một phần trong cuộc sống của y.

Đêm đó, tài liệu trong phòng làm việc bị bỏ quên. Cố Thừa An đưa Tần Dĩ Ninh về phòng ngủ, tắt đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng dịu nơi đầu giường. Sau một năm làm chồng chồng, sự thân mật giữa họ đã không còn vụng về như đêm tân hôn, nhưng mỗi lần gần gũi vẫn mang theo một ý nghĩa riêng. Cố Thừa An vẫn giữ thói quen hỏi y có mệt không, có muốn dừng lại không; Tần Dĩ Ninh cũng đã biết vòng tay ôm lấy vai hắn, biết dùng nụ hôn và hơi thở để đáp lại thay vì chỉ đỏ mặt chịu đựng. Những chuyện chăn gối được họ giữ trong sự tôn trọng và thân mật vừa đủ, không cần lời nói quá trần trụi, nhưng đủ để cả hai cảm nhận rõ đối phương không còn chỉ là một danh phận trên giấy.

Sau đó, Tần Dĩ Ninh nằm trong lòng Cố Thừa An, tóc còn hơi ẩm vì vừa được hắn lau khô. Ngoài trời vẫn mưa, tiếng mưa đêm rơi lên cửa kính hòa với hơi thở chậm rãi trong phòng. Cố Thừa An ôm y từ phía sau, bàn tay đặt trên eo y, thỉnh thoảng nhẹ nhàng vuốt qua như một thói quen trấn an. Tần Dĩ Ninh mệt nhưng không buồn ngủ ngay, có lẽ vì cuộc trò chuyện dưới cầu thang khiến lòng y vẫn còn mềm đến mức không thể bình tĩnh.

“Ngày mai anh đặt nhà hàng thật à?” Tần Dĩ Ninh hỏi trong bóng tối.

“Ừm.”

“Có hoa thật?”

“Có.”

“Là hoa gì?”

“Ngày mai em sẽ biết.”

Tần Dĩ Ninh cười nhẹ. “Anh còn biết giữ bí mật nữa.”

“Trợ lý Chu nói bất ngờ cần giữ đến phút cuối.”

“Vậy là trợ lý Chu dạy anh?”

“Một phần.” Cố Thừa An dừng lại, sau đó nói thêm: “Nhưng nhà hàng là tôi chọn, hoa cũng là tôi chọn.”

Tần Dĩ Ninh xoay người trong lòng hắn, đối diện với hắn trong ánh đèn mờ. “Vậy em sẽ rất mong chờ.”

Cố Thừa An cúi đầu hôn lên trán y. “Ngủ đi. Mai tôi đưa em đi làm, tối đón em.”

“Mai em có thể tan làm sớm.”

“Vậy tôi cũng tan làm sớm.”

“Cố tổng vì kỷ niệm ngày cưới mà bỏ bê công việc, cổ đông có ý kiến không?”

“Không đến lượt họ quản chuyện gia đình của tôi.”

Tần Dĩ Ninh cong mắt cười. Y thích Cố Thừa An lúc này, thích sự nghiêm túc có chút cứng nhắc của hắn, thích cách hắn đặt hai chữ gia đình vào câu nói rất tự nhiên, thích việc mình không còn phải âm thầm đứng ở nơi xa nhìn hắn như nhiều năm trước. Nếu ngày mai thật sự là kỷ niệm một năm ngày cưới, vậy y muốn trong ngày đó, ít nhất cho phép mình tham lam thêm một chút. Không cần hỏi hắn có yêu không, không cần nhắc đến những lời đồn cũ, chỉ cần cùng hắn ăn một bữa tối, nhận một bó hoa, rồi trở về căn nhà hai người đã cùng lấp đầy hơi thở gia đình trong suốt một năm qua.

Sáng hôm sau, trời tạnh mưa. Tần Dĩ Ninh thức dậy sớm hơn thường ngày, vừa mở mắt đã thấy bên cạnh trống không, nhưng trên tủ đầu giường đặt một tấm thiệp nhỏ màu trắng. Y ngồi dậy, cầm thiệp lên, nhận ra nét chữ của Cố Thừa An bên trong chỉ có một câu rất ngắn: “Kỷ niệm một năm vui vẻ, Dĩ Ninh.” Không có lời hoa mỹ, không có câu yêu đương nồng nhiệt, nhưng y vẫn nhìn tấm thiệp ấy rất lâu, sau đó cẩn thận kẹp vào quyển sách đang đọc dở trên đầu giường.

Khi y xuống tầng, Cố Thừa An đã ngồi ở bàn ăn. Trên bàn có một bó hoa nhỏ đặt cạnh vị trí của y, không phải hoa hồng đỏ rực thường thấy trong những ngày kỷ niệm, mà là hoa linh lan trắng xen cùng vài nhánh cẩm tú cầu xanh nhạt. Tần Dĩ Ninh từng nói trong lúc xem tạp chí rằng linh lan đẹp vì nhìn rất dịu nhưng mùi hương lại lưu rất lâu. Khi ấy y chỉ thuận miệng nói một lần, đến chính y cũng quên mất, không ngờ Cố Thừa An lại nhớ.

“Anh đặt hoa từ sáng sao?” Tần Dĩ Ninh bước đến, giọng không giấu được vui.

“Không.” Cố Thừa An nói. “Tôi tự đi lấy.”

Tần Dĩ Ninh ngẩn ra. “Anh tự đi lấy?”

“Tiệm hoa mở lúc bảy giờ.” Cố Thừa An bình tĩnh kéo ghế cho y. “Từ Nam Sơn đi qua đó rồi về kịp bữa sáng.”

Tần Dĩ Ninh nhìn bó hoa, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. “Thừa An, anh như vậy rất dễ khiến em hiểu lầm.”

Cố Thừa An hơi dừng lại. “Hiểu lầm gì?”

Tần Dĩ Ninh cầm bó hoa lên, cúi đầu ngửi nhẹ hương hoa, dùng nụ cười che đi câu trả lời thật sự. “Hiểu lầm rằng Cố tổng đã học được cách lãng mạn.”

Cố Thừa An nhìn y rất lâu, cuối cùng nói: “Có lẽ không phải hiểu lầm.”

Tần Dĩ Ninh khựng lại, nhịp tim bỗng loạn.

Cố Thừa An lại như không nhận ra câu nói của mình khiến người đối diện dao động đến mức nào, chỉ đặt bữa sáng trước mặt y rồi nói: “Ăn trước đi, lát nữa tôi đưa em đến công ty.”

Tần Dĩ Ninh cúi đầu ăn sáng, nhưng khóe môi từ đầu đến cuối không hạ xuống được. Cả buổi sáng hôm ấy, tâm trạng y tốt đến mức người trong Tần thị đều nhận ra. Trong cuộc họp, ngay cả khi một trưởng phòng nộp sai phiên bản tài liệu, y cũng không trách nặng, chỉ nhẹ nhàng bảo sửa lại trước buổi chiều. Trợ lý riêng của y đứng bên cạnh nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay y và bó hoa đặt trong phòng làm việc, trong lòng đã âm thầm hiểu hôm nay có lẽ là ngày đặc biệt của Tần tổng nhỏ.

Đến gần trưa, Tần Dĩ Ninh nhận được cuộc gọi của Tần Dĩ Chu. Anh cả vừa mở miệng đã hỏi thẳng: “Tối nay Cố Thừa An có sắp xếp gì không?”

Tần Dĩ Ninh dựa vào ghế, cười nói: “Anh gọi chỉ để kiểm tra anh ấy à?”

“Không được sao?” Tần Dĩ Chu lạnh nhạt đáp. “Nếu ngày kỷ niệm một năm mà hắn còn để em tăng ca một mình, anh sẽ trực tiếp gọi điện mắng hắn.”

“Anh ấy đặt nhà hàng rồi.” Tần Dĩ Ninh nói. “Sáng còn tự đi lấy hoa.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây. “Tự đi lấy hoa?”

“Vâng.”

“Xem ra còn cứu được.” Tần Dĩ Chu hừ nhẹ. “Dĩ Ninh, em vui là được. Nhưng nhớ, đừng vì hắn làm vài chuyện tốt mà quên mất phải giữ lại một phần cho mình.”

Nụ cười của Tần Dĩ Ninh chậm rãi dịu xuống. “Em biết.”

“Em biết nhưng chưa chắc làm được.” Tần Dĩ Chu thở dài. “Anh không muốn phá hỏng ngày vui của em. Tối nay cứ đi ăn cho vui, có gì mai nói. Kỷ niệm một năm vui vẻ.”

“Cảm ơn anh.”

Cúp máy xong, Tần Dĩ Ninh nhìn bó hoa trên bàn rất lâu. Y hiểu sự lo lắng của Tần Dĩ Chu, cũng biết bản thân đúng là rất khó giữ lại phần lý trí cuối cùng trước Cố Thừa An. Nhưng hôm nay y không muốn nghĩ những điều đó. Y muốn tin rằng một năm qua không chỉ mình mình động lòng, muốn tin những thay đổi của Cố Thừa An không chỉ là trách nhiệm, muốn tin cuộc hôn nhân này thật sự có thể đi đến nơi rất lâu mà hắn đã nói.

Chiều hôm đó, Tần Dĩ Ninh tan làm đúng giờ hiếm thấy. Y vừa ra khỏi thang máy đã thấy Cố Thừa An đứng trước cửa sảnh, trên tay cầm áo khoác của mình, dáng vẻ nổi bật đến mức gần như toàn bộ nhân viên đi ngang qua đều lặng lẽ nhìn sang. Một năm qua, người trong Tần thị đã quen với việc Cố tổng thỉnh thoảng tự mình đến đón Tần tổng nhỏ, nhưng mỗi lần nhìn thấy vẫn không tránh khỏi cảm thán. Tần Dĩ Ninh bước đến trước mặt hắn, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại không giấu được ý cười.

“Anh đến sớm vậy?”

“Ừm.” Cố Thừa An nhìn y. “Không muốn để em chờ.”

“Em cũng vừa xuống thôi.” Tần Dĩ Ninh nhận áo khoác từ tay hắn. “Nhà hàng xa không?”

“Không xa.” Cố Thừa An mở cửa xe. “Nhưng trước khi ăn tối, tôi muốn đưa em đến một nơi.”

Tần Dĩ Ninh hơi bất ngờ. “Nơi nào?”

“Đến rồi em sẽ biết.”

Xe không chạy về trung tâm thành phố mà đi về phía bờ sông phía đông Hải Thành. Khi xe dừng lại, Tần Dĩ Ninh mới nhận ra đây là khách sạn nơi họ tổ chức hôn lễ một năm trước. Tầng thượng Vân Đỉnh vẫn sáng đèn như trong ký ức, chỉ là hôm nay không có khách khứa, không có truyền thông, không có những ánh mắt dò xét của giới hào môn. Cố Thừa An đưa y lên thẳng tầng cao nhất, nơi ban công ngoài trời đã được chuẩn bị một bàn ăn nhỏ, xung quanh là hoa trắng và ánh nến được chắn gió cẩn thận.

Tần Dĩ Ninh đứng ở cửa ban công, nhất thời không nói được gì.

Cố Thừa An quay đầu nhìn y. “Không thích?”

“Không phải.” Tần Dĩ Ninh lắc đầu, giọng hơi thấp. “Chỉ là em không nghĩ anh sẽ chọn nơi này.”

“Một năm trước, ở đây có quá nhiều người.” Cố Thừa An nói. “Hôm đó tôi nhớ em đứng cạnh tôi rất lâu, luôn cười với khách, nhưng thật ra đã mệt đến mức tay lạnh. Tôi khi ấy chỉ nghĩ nên sớm kết thúc tiệc cưới để em nghỉ ngơi, không nghĩ đến việc hỏi em có thích hôn lễ đó không.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn, mắt khẽ rung.

“Sau đó tôi nghĩ, nếu kỷ niệm một năm vẫn tổ chức ở đây, nhưng chỉ có hai chúng ta, có lẽ sẽ tốt hơn.” Cố Thừa An dừng một chút, giọng trầm xuống. “Không có người ngoài, không có xã giao, không cần giữ thể diện cho hai nhà. Chỉ là tôi và em.”

Tần Dĩ Ninh cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại. Y đã từng đứng ở nơi này trong bộ âu phục cưới màu trắng, bên cạnh là Cố Thừa An xa lạ mà y yêu thầm nhiều năm, trước mặt là vô số lời chúc phúc không biết thật giả. Khi đó y vừa hạnh phúc vừa bất an, vừa tham lam vừa tự nhắc mình tỉnh táo, trong lòng giấu một bí mật không ai biết. Một năm sau, vẫn là nơi này, vẫn là người này, nhưng ánh mắt Cố Thừa An nhìn y đã không còn giống ngày đó.

“Em thích.” Tần Dĩ Ninh nói rất khẽ. “Rất thích.”

Cố Thừa An đưa tay về phía y. “Vậy đi thôi.”

Tần Dĩ Ninh đặt tay vào lòng bàn tay hắn, để hắn dắt mình ra ban công. Gió đêm thổi qua sông mang theo hơi nước mát lạnh, ánh đèn thành phố trải dài dưới chân họ như một biển sao nhân gian. Bữa tối không quá phô trương, đều là những món Tần Dĩ Ninh thích, rượu cũng đổi thành loại nhẹ vì Cố Thừa An nhớ y uống nhiều dễ đau đầu. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, phần lớn là những chuyện đã xảy ra trong một năm qua, từ lần đầu cùng đi siêu thị, lần Cố Thừa An thái cà rốt dày như quân bài, đến lần Tần Dĩ Ninh ngủ quên trên ghế sofa khiến hắn phải bế về phòng.

“Lần đó em không ngủ.” Tần Dĩ Ninh bỗng nói.

Cố Thừa An nhìn y. “Lần nào?”

“Lần đầu anh bế em từ xe lên phòng.” Tần Dĩ Ninh cúi đầu cười. “Em tỉnh rồi, chỉ là không muốn mở mắt.”

Cố Thừa An hơi nhướng mày rất nhẹ. “Vậy em giả ngủ?”

“Ừm.” Tần Dĩ Ninh thừa nhận rất bình tĩnh. “Vì lúc đó em muốn biết anh sẽ làm gì.”

“Vậy em thấy tôi làm gì?”

“Anh cởi giày cho em, kéo chăn cho em, còn đứng bên giường nhìn em một lúc.” Tần Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mềm đến mức ánh nến cũng như tan vào trong đó. “Thừa An, từ lúc đó em đã biết mình không còn cách nào giữ khoảng cách với anh nữa.”

Cố Thừa An nhìn y, bàn tay đặt trên ly rượu khẽ dừng. Tần Dĩ Ninh rất ít khi nói những lời gần như bộc lộ tình cảm như vậy. Y luôn có chừng mực, luôn biết điểm dừng, ngay cả khi vui cũng không để bản thân vượt qua giới hạn quá nhanh. Nhưng đêm nay có lẽ vì ánh đèn quá dịu, vì nơi này chứa quá nhiều ký ức, hoặc vì một năm qua đã cho y đủ dũng khí, y bỗng muốn để Cố Thừa An biết thêm một chút rằng những điều hắn làm không chỉ là những hành động nhỏ thoáng qua.

“Tôi khi đó chỉ nghĩ em ngủ không thoải mái.” Cố Thừa An nói, giọng hơi thấp. “Không nghĩ nhiều như vậy.”

“Em biết.” Tần Dĩ Ninh cười. “Anh lúc nào cũng không nghĩ nhiều.”

Cố Thừa An im lặng vài giây, sau đó nói: “Nhưng bây giờ tôi sẽ nghĩ.”

Tần Dĩ Ninh ngẩng mắt.

“Trước đây tôi làm một việc, chỉ cần kết quả đúng là đủ.” Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt rất sâu. “Nhưng đối với em, tôi bắt đầu muốn biết em có vui không, có buồn không, có hiểu lầm không, có vì tôi không nói gì mà tự mình suy nghĩ quá nhiều không. Tôi không biết thay đổi này bắt đầu từ lúc nào, nhưng nó đã xảy ra.”

Tần Dĩ Ninh siết nhẹ ly rượu trong tay. “Thừa An…”

“Tôi chưa chắc đã giỏi nói những lời em muốn nghe.” Cố Thừa An tiếp tục. “Nhưng hôm nay là kỷ niệm một năm, tôi muốn nói rõ một chuyện. Cuộc hôn nhân này đối với tôi đã không còn chỉ là trách nhiệm giữa hai nhà. Em cũng không còn chỉ là bạn đời hợp pháp trên giấy tờ.”

Gió đêm thổi qua, ánh nến trên bàn khẽ lay động. Tần Dĩ Ninh nhìn người đàn ông trước mặt, tim đập nhanh đến mức gần như không nghe rõ tiếng thành phố phía xa. Y không dám hỏi thêm, sợ mình quá vội, cũng sợ nghe được đáp án không như mong muốn. Nhưng Cố Thừa An lại không né tránh, hắn nhìn thẳng vào mắt y, giống như dùng sự nghiêm túc quen thuộc của mình để đặt xuống một lời cam kết mới.

“Dĩ Ninh, tôi muốn tiếp tục sống cùng em.” Cố Thừa An nói. “Không phải vì Cố gia, không phải vì Tần gia, không phải vì dự án. Chỉ vì người đó là em.”

Tần Dĩ Ninh bỗng cảm thấy mắt mình nóng lên. Câu nói này vẫn chưa phải ba chữ rõ ràng nhất, nhưng với Cố Thừa An, nó đã gần như là tấm lòng được mở ra một nửa. Y không biết mình có nên tham lam đòi hỏi thêm không, không biết liệu mình có thể hỏi hắn rằng đây có phải là yêu không. Cuối cùng y chỉ đặt ly rượu xuống, khẽ cười, nhưng giọng đã hơi nghẹn.

“Anh biết không, em đã chờ câu này rất lâu rồi.”

Cố Thừa An nhìn y. “Rất lâu là bao lâu?”

Tần Dĩ Ninh im lặng. Bí mật nhiều năm nằm ngay đầu lưỡi, nhưng cuối cùng y vẫn chưa nói ra. Không phải vì không muốn, mà vì đêm nay quá đẹp, đẹp đến mức y không muốn dùng quá khứ đơn phương và những bất an chưa gọi tên làm nó trở nên nặng nề. Y chỉ lắc đầu, đứng dậy bước đến bên cạnh Cố Thừa An, cúi xuống ôm lấy hắn. Cố Thừa An hơi khựng lại, sau đó đưa tay ôm eo y, để y đứng giữa ánh nến và gió đêm, để thân nhiệt hai người hòa vào nhau trong khoảnh khắc không cần người ngoài chứng kiến.

“Sau này em sẽ nói cho anh biết.” Tần Dĩ Ninh thì thầm bên tai hắn. “Nhưng tối nay, em chỉ muốn nhớ rằng anh nói muốn tiếp tục sống cùng em.”

Cố Thừa An ôm y chặt hơn. “Được.”

Bữa tối kết thúc trong sự dịu dàng hiếm có. Khi hai người rời khỏi khách sạn Vân Đỉnh, Tần Dĩ Ninh vẫn cầm bó linh lan trắng Cố Thừa An chuẩn bị thêm trong phòng riêng. Trên đường về, y dựa vào vai hắn, không ngủ mà chỉ im lặng nhìn ánh đèn ngoài cửa. Cố Thừa An cũng không xem tài liệu, chỉ nắm tay y suốt quãng đường. Tài xế đã quen với cảnh này hơn một năm qua, nhưng tối nay vẫn cảm thấy giữa hai người có điều gì đó khác đi, giống như một lớp sương mỏng cuối cùng cũng tan ra, để lộ hơi ấm giấu bên dưới.

Về đến biệt thự Nam Sơn, Cố Thừa An vừa bước vào cửa đã nhận được điện thoại của trợ lý Chu. Hắn nhìn màn hình, thấy là cuộc gọi công việc thì hơi nhíu mày, nhưng vẫn bắt máy vì trợ lý Chu hiếm khi gọi vào giờ này nếu không có việc quan trọng. Tần Dĩ Ninh ôm hoa đứng bên cạnh, nghe hắn đáp vài câu ngắn gọn, sắc mặt vẫn bình tĩnh, chỉ có ánh mắt thoáng trầm xuống khi nghe đầu dây bên kia nói gì đó.

“Chuyện khi nào?” Cố Thừa An hỏi.

Không biết trợ lý Chu đáp gì, hắn im lặng vài giây rồi nói: “Tôi biết rồi. Tạm thời không cần sắp xếp gì, ngày mai đến công ty rồi nói.”

Tần Dĩ Ninh nhìn hắn cúp máy, trong lòng bỗng có dự cảm rất lạ. “Có chuyện gì sao?”

Cố Thừa An đặt điện thoại xuống, vẻ mặt không quá dao động. “Không phải chuyện lớn. Một người quen trước đây vừa về nước, trợ lý Chu nghe được tin nên báo cho tôi.”

“Người quen?” Tần Dĩ Ninh hỏi, giọng vẫn rất nhẹ.

Cố Thừa An nhìn y, dường như định nói tên, nhưng điện thoại trong tay lại rung lên một lần nữa. Lần này không phải cuộc gọi, mà là một tin nhắn hiện trên màn hình khóa. Tần Dĩ Ninh vốn không cố ý nhìn, nhưng khoảng cách quá gần, ánh sáng màn hình lại quá rõ, vài chữ ngắn ngủi cứ thế rơi vào mắt y.

Thừa An, em về rồi. Lâu rồi không gặp.

Người gửi là Bạch Du.

Khoảnh khắc ấy, bó linh lan trong tay Tần Dĩ Ninh tỏa hương rất dịu, dịu đến mức gần như khiến người ta đau lòng. Y đứng trong phòng khách ấm sáng của biệt thự Nam Sơn, trên người vẫn còn áo khoác Cố Thừa An vừa khoác cho lúc xuống xe, trong tai vẫn như còn vang câu nói “chỉ vì người đó là em” ở ban công khách sạn. Nhưng cái tên xuất hiện trên màn hình kia lại giống một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ yên tĩnh, không lập tức tạo thành sóng lớn, chỉ lặng lẽ khiến toàn bộ ánh trăng trong lòng y vỡ ra từng vệt mỏng.

Cố Thừa An tắt màn hình rất nhanh, ngẩng đầu nhìn y. “Dĩ Ninh…”

Tần Dĩ Ninh mỉm cười trước khi hắn nói tiếp, nụ cười vẫn mềm mại như thường ngày. “Bạn cũ của anh sao?”

Cố Thừa An nhìn y, ánh mắt sâu xuống. “Ừm. Là bạn học cũ.”

“Vậy chắc anh nên trả lời một câu.” Tần Dĩ Ninh nói, giọng bình tĩnh đến mức chính y cũng thấy xa lạ. “Dù sao người ta vừa về nước, lại chủ động báo cho anh.”

Cố Thừa An không lập tức cầm điện thoại lên. Hắn nhìn Tần Dĩ Ninh, như muốn từ vẻ mặt y tìm ra điều gì đó, nhưng Tần Dĩ Ninh đã cúi đầu chỉnh lại bó hoa trong tay, hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt. Hương linh lan vẫn rất thơm, nhưng trong khoảnh khắc này, Tần Dĩ Ninh bỗng nhớ đến rất nhiều lời đồn từng nghe trước hôn lễ, nhớ đến cái tên Bạch Du gắn với thanh xuân của Cố Thừa An, nhớ đến bóng hình mà người ngoài nói hắn nhiều năm không quên.

Một năm qua quá dịu dàng.

Dịu dàng đến mức y gần như quên mất, trước khi cuộc hôn nhân này bắt đầu, trong lòng Cố Thừa An từng có một người khác.

Ngoài cửa sổ, cơn mưa đã tạnh từ lâu, nhưng hơi lạnh sau mưa vẫn còn đọng trên mặt kính. Trong phòng khách, Cố Thừa An đứng trước mặt Tần Dĩ Ninh, điện thoại im lặng trong tay hắn, còn bó hoa kỷ niệm một năm trong tay y bỗng trở nên nặng hơn rất nhiều. Không ai nói thêm câu nào trong vài giây ngắn ngủi ấy, nhưng giữa hai người, một cái tên vừa trở về từ quá khứ đã lặng lẽ mở ra cánh cửa mà Tần Dĩ Ninh từng cố không nhìn tới.

(Hết chương 4)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0