Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

GẢ CHO THẾ TỬ TÀN PHẾ

Chương 6: Một lần hội chẩn

Chương 1: Chén nước ấm trong Trầm An viện Chương 2: Dâng trà Chương 3: Đừng nhìn ta như vậy Chương 4: Bữa cơm nóng đầu tiên Chương 5: Thuốc không giết người trong một ngày Chương 6: Một lần hội chẩn Chương 7: Một vệt nắng trên hiên Chương 8: Phòng trong không tiếp khách Chương 9: Ta không ghê tởm em Chương 10: Cho ngươi chạm

Chương 6: Một lần hội chẩn

Sáng hôm sau, trời vừa sáng hẳn, Trầm An viện đã có khách.

Cao đại phu đến sớm hơn giờ thường lệ nửa canh giờ. Ông ta là phủ y của Quốc Công phủ nhiều năm, tuổi ngoài năm mươi, râu ngắn điểm bạc, dáng vẻ gầy gò, khi bước vào viện mang theo hòm thuốc cũ và vẻ mặt trầm ổn quen thuộc của người từng ra vào các viện lớn nhỏ trong phủ. Đi sau ông ta còn có ma ma thân cận bên cạnh Lưu thị, họ Từ, ngoài mặt nói là phu nhân quan tâm thân thể thế tử nên sai bà tới xem có thiếu thứ gì không. Nhưng ai trong Trầm An viện cũng hiểu, hôm nay Cao đại phu không chỉ tới bắt mạch, mà còn tới để ép vị thiếu phu nhân mới vào phủ học lại hai chữ quy củ.

Diệp Thanh Hiên đã dậy từ sớm. Hắn đang giúp Sở Tử Ngôn đổi vải mềm lót ở mắt cá chân, động tác nhẹ mà thuần thục hơn hôm qua một chút. Sở Tử Ngôn vẫn cứng người, nhưng không còn phản kháng kịch liệt. Khi nghe Thanh Mặc bẩm Cao đại phu đến, y nhìn Diệp Thanh Hiên một cái, khóe môi nhếch lên lạnh nhạt.

“Ngươi đoán đúng rồi.”

Diệp Thanh Hiên buông ống quần y xuống, phủ chăn lại rồi mới đáp: “Đoán đúng không phải chuyện đáng vui.”

“Ít nhất chứng minh Lưu thị chưa xem nhẹ ngươi.” Sở Tử Ngôn giọng khàn khàn, mang theo chút ý giễu, “Vừa vào phủ vài ngày đã khiến bà ta sai người tới gõ đầu, Diệp Thanh Hiên, ngươi cũng xem như có bản lĩnh.”

Diệp Thanh Hiên không để lời châm chọc ấy trong lòng. Hắn lấy ngoại bào khoác lên vai Sở Tử Ngôn, trước khi buộc dây áo vẫn hỏi một câu rất nhẹ: “Ta buộc lại cho em?”

Sở Tử Ngôn nghiêng mặt đi, không nói được cũng không nói không. Diệp Thanh Hiên xem như y đồng ý, cúi đầu buộc dây áo cho y, động tác không vội, như thể ngoài cửa không có phủ y và ma ma của Lưu thị đang chờ. Sở Tử Ngôn nhìn hàng mi rũ xuống của hắn, bỗng cảm thấy kỳ lạ. Rõ ràng sắp có một trận đối chất, người này lại vẫn có thể kiên nhẫn chỉnh y phục cho y trước, giống như trong mắt hắn, thể diện của Sở Tử Ngôn trước mọi người quan trọng hơn việc thắng thua trong miệng lưỡi.

Một lát sau, Diệp Thanh Hiên đẩy xe lăn ra gian ngoài. Cao đại phu vừa thấy Sở Tử Ngôn, lập tức khom người hành lễ: “Lão phu bái kiến thế tử.”

Từ ma ma cũng hành lễ theo, miệng cười rất đúng mực: “Thế tử hôm nay khí sắc trông khá hơn một chút, phu nhân nghe chắc sẽ yên lòng. Thiếu phu nhân mới vào phủ đã chăm sóc chu toàn, quả thật là phúc khí của thế tử.”

Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn, lưng thẳng, vẻ mặt lạnh nhạt. Hắn không đáp lời khen khách sáo ấy, chỉ đưa mắt nhìn Cao đại phu. “Hôm nay Cao đại phu tới sớm.”

Cao đại phu hơi khựng, nhưng rất nhanh khôi phục dáng vẻ bình tĩnh. “Hôm qua nghe nói thiếu phu nhân có chút thắc mắc về phương thuốc của thế tử, phu nhân sợ thiếu phu nhân mới vào phủ chưa hiểu bệnh tình, trong lòng lo lắng, nên bảo lão phu đến giải thích rõ. Thuốc của thế tử đã dùng hơn một năm, tuy chưa thể khiến hai chân hồi phục, nhưng vẫn có công dụng thông kinh hoạt lạc, tiêu ứ dưỡng mạch. Bệnh thương gân cốt vốn khó khỏi, thiếu phu nhân không nên quá nôn nóng.”

Diệp Thanh Hiên đứng sau xe lăn, không ngắt lời. Đợi Cao đại phu nói xong, hắn mới khom người hành lễ rất đủ: “Cao đại phu là phủ y nhiều năm, Thanh Hiên mới vào phủ, tự nhiên không dám vọng luận y thuật. Chỉ là ta chăm sóc thế tử hằng ngày, thấy y ăn uống kém, uống thuốc xong miệng đắng, người lạnh, ngủ nhiều, nên muốn hỏi rõ phương thuốc này đã căn cứ vào tình trạng gần đây mà điều chỉnh chưa.”

Cao đại phu vuốt râu, đáp: “Thế tử bệnh lâu, khí huyết không thông, tay chân lạnh, ăn uống kém đều là lẽ thường. Phương thuốc này lấy hoạt huyết thông lạc làm chủ, chính là để giúp kinh mạch lưu chuyển. Nếu ngừng tùy tiện, càng không tốt cho chân.”

Diệp Thanh Hiên vẫn ôn hòa: “Vậy năm tháng gần đây, phương có từng đổi không?”

Cao đại phu hơi nhíu mày. “Bệnh tình chưa có biến chuyển lớn, dùng phương cũ ổn định là chuyện thường.”

“Cao đại phu bắt mạch cho thế tử lần gần nhất là khi nào?”

“Khoảng hơn hai mươi ngày trước.”

“Lúc ấy thế tử tự nói với đại phu về tình trạng sau khi uống thuốc sao?”

Cao đại phu lần này im lặng một thoáng. Từ ma ma lập tức tiếp lời, cười nói: “Thiếu phu nhân quan tâm quá nên hỏi kỹ, nhưng thế tử trước kia không thích gặp người, nhiều khi Cao đại phu vào phòng cũng sợ quấy rầy thế tử nghỉ ngơi, hỏi qua hạ nhân hầu hạ rồi kê thuốc, cũng là vì thương thế tử cần yên tĩnh dưỡng bệnh.”

Diệp Thanh Hiên nhìn bà ta, ý cười nhạt mà lễ độ: “Ma ma nói phải. Chỉ là người hầu không phải người bệnh, nói lại khó tránh khỏi thiếu sót. Thế tử hai chân vô cảm, có vết cọ xát cũng chưa chắc biết, ăn uống lạnh nóng không đúng cũng không phải lần nào cũng nói. Nếu đại phu không trực tiếp hỏi bệnh nhân, chỉ nghe hạ nhân truyền lời, ta e rằng có vài điểm bị bỏ qua.”

Từ ma ma nụ cười cứng đi rất nhẹ. Cao đại phu cũng không vui, giọng trầm xuống: “Thiếu phu nhân đây là nghi ngờ lão phu không tận tâm?”

Diệp Thanh Hiên lập tức khom người: “Không dám. Ta chỉ là người nhà của thế tử, thấy thuốc dùng lâu mà thân thể không khá lên, khó tránh khỏi lo lắng. Cao đại phu hành y nhiều năm, chắc hẳn cũng hiểu bệnh lâu cần xét lại phương, không thể chỉ dựa vào một chữ ‘ổn’.”

Câu này nói rất mềm, nhưng đâm đúng vào chỗ khó xử. Cao đại phu không thể nói bệnh lâu không cần xét lại phương, cũng không thể thừa nhận mình hơn một năm nay quả thật qua loa. Ông ta trầm mặt một lát, cuối cùng ngồi xuống bắt mạch cho Sở Tử Ngôn. Sở Tử Ngôn đưa tay ra, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt không rơi trên Cao đại phu mà rơi xuống bát thuốc đặt một bên.

“Thuốc hôm qua đắng hơn mọi ngày.” Y bỗng nói.

Cao đại phu đặt ngón tay lên mạch, nghe vậy liền đáp: “Thuốc vốn đắng. Có lẽ hôm qua sắc lâu hơn chút, vị thuốc ra nhiều hơn.”

Sở Tử Ngôn nhạt giọng: “Sắc lâu hơn là do ai quyết?”

Cao đại phu khựng lại.

Diệp Thanh Hiên đứng sau xe lăn, ánh mắt dịu đi rất nhẹ. Đây là lần đầu Sở Tử Ngôn chủ động hỏi về thuốc của mình trước mặt người ngoài. Câu hỏi không dài, giọng vẫn lạnh, nhưng đối với một người đã phó mặc thân thể hơn một năm, đây đã là một bước rất khó. Hắn không cướp lời y, chỉ im lặng đứng phía sau, để Sở Tử Ngôn tự lấy lại tiếng nói của mình.

Cao đại phu thu tay về, chậm rãi nói: “Sắc thuốc có quy trình, người ở phòng thuốc biết chừng mực. Thế tử không cần vì chút vị đắng mà nghĩ nhiều. Theo mạch tượng hôm nay, khí huyết vẫn yếu, kinh mạch hai chân không thông, cần tiếp tục dùng thuốc hoạt huyết. Lão phu sẽ thêm một vị kiện tỳ để giúp thế tử ăn uống khá hơn.”

Diệp Thanh Hiên hỏi: “Chỉ thêm một vị?”

Cao đại phu nhìn hắn. “Thiếu phu nhân cảm thấy chưa đủ?”

“Ta không hiểu y thuật, không dám nói đủ hay không.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Nhưng thế tử dùng phương cũ hơn năm tháng không đổi, thân thể ngày càng lạnh, ăn uống ngày càng kém, trên chân có vết thương nhỏ vì không cảm giác mà không ai phát hiện kịp. Nếu chỉ thêm một vị kiện tỳ, ta thật sự không yên tâm.”

Cao đại phu sắc mặt khó coi: “Bệnh của thế tử không phải bệnh nhẹ. Hai chân không có cảm giác, gân mạch tổn thương sâu, vốn không thể nóng vội. Thiếu phu nhân nếu vì thương thế tử mà trách thuốc không linh, vậy lão phu cũng không còn gì để nói.”

Từ ma ma lập tức thở dài: “Thiếu phu nhân, phu nhân biết người thương thế tử, trong lòng cũng vui. Nhưng chữa bệnh không phải chuyện quản cơm nước trong viện, không thể chỉ dựa vào một lòng tốt. Cao đại phu chăm sóc thế tử lâu như vậy, dù không có công lao cũng có khổ lao. Người vừa vào phủ đã hỏi thuốc, giữ bã thuốc, còn chỉ cho thế tử uống nửa bát, nếu truyền ra ngoài, không biết người ta sẽ nói thế nào.”

Diệp Thanh Hiên ngước mắt nhìn bà ta. “Sẽ nói thế nào?”

Từ ma ma bị hỏi ngược thì hơi nghẹn. Bà ta cười gượng: “Người ngoài miệng lưỡi nhiều, có khi sẽ nói thiếu phu nhân không tin phủ y, không kính chủ mẫu, làm rối việc dưỡng bệnh của thế tử.”

Diệp Thanh Hiên gật đầu, như thể thật sự nghe vào. “Ma ma nói đúng. Vì vậy ta không nói Cao đại phu sai, cũng không nói mẫu thân quản không chu toàn. Ta chỉ muốn mời thêm một vị đại phu ngoài phủ đến hội chẩn một lần. Nếu hai vị đại phu đều nói phương này thích hợp, ta sẽ yên tâm để thế tử tiếp tục dùng. Nếu có chỗ cần điều chỉnh, Cao đại phu cũng có thêm ý kiến tham khảo. Như vậy không phải nghi ngờ, mà là thận trọng với thân thể đích trưởng tử Quốc Công phủ.”

Trong phòng lập tức yên xuống.

Cao đại phu cau mày. Từ ma ma cũng thu lại nụ cười. Mời đại phu ngoài phủ không phải chuyện nhỏ. Nếu là người bình thường, thêm một vị đại phu xem bệnh chẳng đáng nói; nhưng Sở Tử Ngôn là thế tử Quốc Công phủ, lại bị thương hơn một năm không khỏi. Một khi người ngoài bước vào Trầm An viện, nhìn thấy tình cảnh thật sự của nơi này, rất nhiều chuyện sẽ không còn nằm hoàn toàn trong tay chính viện.

Từ ma ma dịu giọng: “Thiếu phu nhân, trong phủ có phủ y, tùy tiện mời đại phu ngoài vào, e rằng không hợp quy củ. Huống hồ thế tử thân thể tôn quý, há có thể để người ngoài muốn xem là xem? Nếu việc này truyền ra ngoài, chẳng phải khiến người ta nghĩ Quốc Công phủ bạc đãi thế tử, ngay cả phủ y cũng không đáng tin sao?”

Diệp Thanh Hiên không vội đáp. Hắn chậm rãi đi đến cạnh Sở Tử Ngôn, đứng ở vị trí hơi chếch sau xe lăn. “Chính vì thế tử thân thể tôn quý, mới không thể qua loa. Cao đại phu xem hơn một năm, thế tử chưa chuyển biến tốt, người ngoài nếu biết Quốc Công phủ vẫn không chịu hội chẩn, e rằng càng nghĩ phủ ta không tận tâm. Còn nói đến quy củ, con dâu mới vào cửa không hiểu, vậy xin ma ma thay ta về bẩm mẫu thân và phụ thân. Nếu phụ thân và mẫu thân đều cho rằng thế tử không đáng để mời thêm một vị đại phu, Thanh Hiên tự nhiên không dám nhiều lời.”

Một câu ấy rơi xuống, ngay cả Sở Tử Ngôn cũng nghiêng mắt nhìn hắn.

Diệp Thanh Hiên không nói “Lưu thị không cho mời”, mà đẩy vấn đề lên cả Quốc Công gia và Lưu thị. Nếu chính viện ngăn, vậy sẽ thành phụ mẫu không muốn vì đích trưởng tử mời thêm đại phu. Chuyện này đặt trong phủ có thể dùng quy củ ép xuống, nhưng một khi truyền ra ngoài, thể diện Quốc Công phủ sẽ khó coi. Lưu thị am hiểu nhất là làm việc kín kẽ, bà ta tuyệt đối sẽ không để mình trở thành người công khai ngăn Sở Tử Ngôn cầu y.

Từ ma ma sắc mặt đổi vài lần, cuối cùng chỉ có thể cười nói: “Thiếu phu nhân nói nặng rồi. Phu nhân thương thế tử còn không kịp, sao lại thấy không đáng? Chỉ là chuyện mời đại phu ngoài phủ cần thận trọng, nô tỳ không dám tự tiện làm chủ. Hay là nô tỳ về bẩm phu nhân trước?”

“Làm phiền ma ma.” Diệp Thanh Hiên khom người rất lễ độ, “Ta chờ hồi âm.”

Từ ma ma nhìn hắn, trong lòng âm thầm lạnh xuống. Vị thiếu phu nhân này rõ ràng nói chuyện nhã nhặn, dáng vẻ không hề hùng hổ, nhưng từng câu đều đặt người khác vào thế không thể từ chối hoàn toàn. Bà ta không dám nhiều lời nữa, vội mang theo người rời khỏi Trầm An viện. Cao đại phu đứng dậy, vẻ mặt vẫn không vui, nhưng cũng không tiện tiếp tục trách cứ trước mặt thế tử. Trước khi đi, ông ta nói sẽ tạm thêm một vị kiện tỳ vào phương thuốc, còn việc hội chẩn thì đợi phu nhân định đoạt.

Đợi người đi xa, gian ngoài yên tĩnh lại. Sở Tử Ngôn đặt tay trên tay vịn, đầu ngón tay gõ rất nhẹ một cái. “Ngươi lấy phụ thân ta ra ép bà ta.”

“Không tính là ép.” Diệp Thanh Hiên nói, “Chỉ là nhắc bà ta, thế tử không phải người chỉ thuộc về Trầm An viện. Em là đích trưởng tử của Quốc Công phủ, là con của Quốc Công gia. Bệnh của em, phụ thân em vốn nên biết.”

Sở Tử Ngôn cười lạnh: “Ông ấy biết thì sao? Hơn một năm qua, ông ấy không phải không biết ta còn sống trong viện này.”

Diệp Thanh Hiên nhìn y, không lập tức phản bác. Hắn biết vết thương do Quốc Công gia để lại trong lòng Sở Tử Ngôn không cạn hơn Lưu thị bao nhiêu. Một người trực tiếp hại y, một người quay mặt không nhìn y bị hại; loại sau đôi khi còn khiến người ta lạnh hơn. Hắn không thể thay Sở Hoài Chương nói lời tốt đẹp, càng không muốn dùng mấy chữ phụ tử tình thâm lừa Sở Tử Ngôn.

“Biết và bị buộc phải nhìn thấy là hai chuyện khác nhau.” Diệp Thanh Hiên nói. “Trước kia phụ thân em có thể nghe người khác nói, sau đó tránh không vào Trầm An viện. Sau này ta sẽ để ông ấy phải tận mắt nhìn. Hôm nay chỉ là bắt đầu.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn rất lâu, bỗng thấp giọng nói: “Diệp Thanh Hiên, ngươi thật sự rất biết khiến người ta khó chịu.”

“Vì ta nói đến chuyện em không muốn nghe?”

“Vì ngươi nói xong, lại khiến ta không thể nói ngươi sai.”

Diệp Thanh Hiên hơi khựng, sau đó cười rất nhẹ. Hắn không cười đắc ý, chỉ như nghe thấy một câu hiếm có không mang gai quá sắc từ miệng Sở Tử Ngôn. Sở Tử Ngôn thấy ý cười ấy, lập tức lạnh mặt quay đi, như thể vừa rồi mình chưa từng nói gì.

Đến gần giờ Ngọ, Lưu thị đích thân đến Trầm An viện.

Đây là lần đầu tiên sau hôn lễ bà ta bước vào viện này. Đi theo bà ta có Từ ma ma, hai nha hoàn và Sở Tử Hành. Lưu thị mặc áo màu nguyệt bạch thêu hoa chìm, trang sức không nhiều, vẻ mặt dịu dàng như một vị mẫu thân thật lòng lo cho con riêng. Bà ta vừa vào cửa đã nhìn quanh, thấy chăn đệm cũ phơi ngoài sân, bếp nhỏ có khói, hạ nhân đứng theo quy củ, trong mắt thoáng qua chút sâu kín rất nhanh rồi biến mất.

“Thanh Hiên quả thật chăm lo cẩn thận.” Lưu thị mỉm cười, “Mới vài ngày mà Trầm An viện đã có sinh khí hơn trước.”

Diệp Thanh Hiên ra đón, hành lễ: “Mẫu thân quá khen. Con chỉ làm vài việc nhỏ, không dám nhận hai chữ cẩn thận.”

Sở Tử Hành đứng bên cạnh, nhìn vào phòng trong một cái rồi cười nói: “Tẩu tẩu thương huynh trưởng như vậy, chúng ta làm đệ đệ cũng yên tâm. Chỉ là nghe nói tẩu tẩu muốn mời đại phu ngoài phủ, việc này nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ khiến người ta hiểu lầm mẫu thân và Cao đại phu không tận tâm.”

Diệp Thanh Hiên nhìn hắn, giọng ôn hòa: “Nhị công tử lo lắng thể diện của mẫu thân, là hiếu tâm. Nhưng ta muốn mời đại phu hội chẩn, cũng là vì thể diện của mẫu thân. Mẫu thân quản gia chu toàn, đối với thế tử hết lòng, nếu sau này bệnh tình có điều gì không ổn, người ngoài hỏi vì sao hơn một năm không mời thêm người xem thử, chẳng phải khiến mẫu thân bị oan sao?”

Sở Tử Hành nụ cười hơi cứng. Hắn vốn muốn dùng thể diện ép Diệp Thanh Hiên lui, không ngờ đối phương lại đem thể diện đẩy ngược về phía Lưu thị. Lưu thị liếc con trai mình một cái rất nhẹ, sau đó dịu dàng nói: “Thanh Hiên nói cũng có lý. Chỉ là đại phu ngoài phủ không rõ nền tảng, tùy tiện mời vào, ta sợ Tử Ngôn bị quấy rầy. Nó bệnh lâu, không thích gặp người lạ.”

Trong phòng, Sở Tử Ngôn nghe thấy lời này, khóe môi cong lên một đường lạnh lẽo. Không thích gặp người lạ. Một câu này dùng suốt hơn một năm, dùng đến mức mọi chậm trễ đều biến thành tôn trọng ý y.

Diệp Thanh Hiên nói: “Mẫu thân nghĩ chu đáo. Vì vậy con không định để nhiều người vào. Chỉ mời một vị đại phu danh tiếng sạch sẽ, am hiểu thương gân xương và bệnh lâu suy nhược, vào phủ hội chẩn cùng Cao đại phu một lần. Chỉ bắt mạch, xem phương, không tự tiện đổi thuốc. Nếu cần điều chỉnh, vẫn phải bẩm mẫu thân và phụ thân. Như vậy vừa không rối quy củ, cũng không chậm trễ thân thể thế tử.”

Lưu thị nhìn hắn, nụ cười trên mặt không đổi. “Con đã nghĩ đến vị nào?”

Diệp Thanh Hiên đáp: “Tần lão đại phu của An Hòa đường. Ông ấy hành y trong kinh hơn ba mươi năm, không phải người thích khoe khoang, cũng từng chữa nhiều ca thương gân xương. Con trước khi vào phủ từng nghe danh, nên muốn mời ông ấy xem thử.”

Tần lão đại phu không phải thái y, không dính quá sâu vào quyền quý, nhưng danh tiếng trong kinh rất tốt. Nếu Lưu thị nói ông không đủ tư cách, sẽ có vẻ bà ta cố tình làm khó; nếu nói ông không đáng tin, cũng dễ thành lời vô cớ. Bà ta chậm rãi vuốt chuỗi Phật châu nơi cổ tay, trong lòng đã hiểu Diệp Thanh Hiên không phải tùy tiện mở miệng. Người này đến cả tên đại phu cũng đã chọn sẵn, chỉ đợi bà ta gật đầu hoặc tự biến mình thành người ngăn bệnh của thế tử.

Sở Tử Hành không cam lòng, nhỏ giọng nói: “Nhưng đại phu ngoài phủ vào Trầm An viện, nếu nhìn thấy gì rồi nói bừa…”

“Nhìn thấy gì?” Trong phòng bỗng truyền ra giọng Sở Tử Ngôn.

Mọi người ngoài gian đều khựng lại. Diệp Thanh Hiên lập tức quay đầu nhìn vào. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn trong phòng trong, không biết đã tự đẩy bánh xe ra gần bình phong từ lúc nào. Thanh Mặc vốn đứng bên cạnh muốn đỡ, nhưng không dám chạm khi y chưa cho phép, chỉ căng thẳng theo sau. Sở Tử Ngôn nâng mắt nhìn Sở Tử Hành, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta không dám xem nhẹ.

“Nhị đệ sợ đại phu ngoài phủ nhìn thấy gì trong Trầm An viện?”

Sở Tử Hành biến sắc rất nhẹ, vội nói: “Huynh trưởng hiểu lầm. Đệ chỉ sợ người ngoài không biết nặng nhẹ, thấy huynh dưỡng bệnh lâu lại đồn thổi lung tung, ảnh hưởng thanh danh của huynh.”

Sở Tử Ngôn cười nhạt. “Thanh danh của một phế nhân như ta, hóa ra còn đáng để nhị đệ lo lắng.”

“Huynh trưởng, đệ không có ý đó.”

Lưu thị lập tức bước lên, giọng trách yêu: “Tử Hành tuổi trẻ, nói chuyện chưa chu toàn, Tử Ngôn đừng để trong lòng. Nó cũng chỉ lo cho con.”

Sở Tử Ngôn không nhìn Sở Tử Hành nữa, mà nhìn Lưu thị. “Mẫu thân, Diệp Thanh Hiên muốn mời đại phu ngoài phủ, là ý của ta.”

Diệp Thanh Hiên ngẩn ra rất nhẹ.

Lưu thị cũng khựng lại. Bà ta không ngờ Sở Tử Ngôn sẽ mở miệng đứng về phía Diệp Thanh Hiên. Hơn một năm qua, đứa con riêng này phần lớn thời gian đều im lặng, dù châm chọc cũng chỉ châm chọc vài câu rồi quay lưng. Bà ta vốn tưởng y đã không còn sức tranh, càng không còn lòng để tin ai. Nhưng bây giờ y ngồi sau bình phong, sắc mặt tái nhợt, lại dùng thân phận thế tử của mình đỡ cho Diệp Thanh Hiên một bước.

Sở Tử Ngôn tiếp tục: “Cao đại phu xem hơn một năm, chân ta chưa tốt. Mời người hội chẩn một lần, không phải nghi ngờ ai, chỉ là ta muốn biết thân thể mình rốt cuộc còn cứu được đến đâu. Chẳng lẽ ta là thế tử Quốc Công phủ, ngay cả quyền hỏi thêm một vị đại phu cũng không có?”

Lời này không lớn tiếng, nhưng từng chữ đều đè xuống rất nặng. Lưu thị có thể dùng quy củ ngăn Diệp Thanh Hiên, có thể dùng thân phận mẫu thân dạy thiếu phu nhân mới vào phủ, nhưng nếu chính Sở Tử Ngôn mở miệng nói muốn biết thân thể mình còn cứu được đến đâu, bà ta không thể nói không. Nói không, chính là không cho thế tử cầu sinh.

Lưu thị nhìn y một lát, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh rất sâu. Nhưng chỉ trong nháy mắt, bà ta đã thở dài, vẻ mặt đầy thương tiếc. “Tử Ngôn, con nói gì vậy. Con muốn hội chẩn, mẫu thân sao lại không cho? Chỉ là ta sợ con thất vọng. Bệnh này kéo dài quá lâu, nếu đại phu ngoài phủ cũng nói không còn cách nào, mẫu thân sợ con chịu không nổi.”

Sở Tử Ngôn nhạt giọng: “Ta đã chịu đủ rồi, không thiếu một câu thật.”

Câu ấy khiến gian ngoài lặng đi. Diệp Thanh Hiên nhìn sườn mặt của y, trong lòng vừa đau vừa mềm. Sở Tử Ngôn không phải bỗng dưng tin hắn, càng không phải đã được chữa lành chỉ sau mấy ngày. Nhưng ít nhất, y đã chịu vì chính mình hỏi một câu thật. Chịu muốn biết chân mình còn có đường nào hay không. Chỉ điểm này thôi, đã đáng để Diệp Thanh Hiên đi tranh với cả Quốc Công phủ.

Lưu thị rốt cuộc gật đầu. “Được. Nếu Tử Ngôn đã muốn, vậy chiều nay ta sai người đưa thiếp đến An Hòa đường, mời Tần lão đại phu ngày mai vào phủ. Chỉ là hội chẩn thì hội chẩn, không được tự ý đổi phương. Cao đại phu phải có mặt, ta cũng sẽ sai ma ma đứng ngoài chờ. Đại phu ngoài phủ chỉ được xem mạch một lần, xem xong viết lại ý kiến, sau đó chúng ta bàn tiếp.”

Đây là nhượng bộ, cũng là giới hạn. Một lần chẩn mạch, Cao đại phu có mặt, ma ma đứng ngoài, không được tự ý đổi phương. Lưu thị vẫn muốn giữ thuốc và quyền quyết định trong tay. Nhưng Diệp Thanh Hiên biết, một cánh cửa chỉ cần mở được một khe, đã tốt hơn bị đóng chết.

Hắn khom người hành lễ: “Đa tạ mẫu thân thành toàn.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn hành lễ, ánh mắt hơi trầm. Diệp Thanh Hiên không hề để lộ vẻ thắng lợi. Hắn biết đây không phải thắng, chỉ là giành được một cơ hội tạm thời. Nhưng cũng vì vậy, Sở Tử Ngôn bỗng cảm thấy người này thật sự rất đáng sợ. Hắn không cần thắng lớn ngay, không tham một bước quá dài, chỉ từng chút từng chút cạy mở nơi vốn không ai cạy nổi.

Sau khi Lưu thị rời đi, Trầm An viện lại yên tĩnh. Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn, tay đặt trên tay vịn, sắc mặt vì nói nhiều hơn thường ngày mà hơi mệt. Diệp Thanh Hiên đi đến trước mặt y, không hỏi vì sao y vừa rồi lên tiếng, chỉ cúi người kiểm tra bánh xe có bị kẹt vào mép thảm hay không.

Sở Tử Ngôn nhìn hắn cúi đầu, bỗng nói: “Ta không phải giúp ngươi.”

Diệp Thanh Hiên ngẩng mắt, cười rất nhẹ. “Ta biết.”

“Ta chỉ muốn biết chân ta còn cứu được không.”

“Ừ.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Đó là chuyện của em. Em nên biết.”

Sở Tử Ngôn im lặng một lát. “Nếu Tần đại phu cũng nói không cứu được thì sao?”

Diệp Thanh Hiên không lập tức nói những lời an ủi rỗng tuếch. Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Sở Tử Ngôn, giọng rất chậm: “Vậy chúng ta lại hỏi người khác. Nếu cuối cùng thật sự không thể hồi phục như trước, ta sẽ cùng em tìm cách sống tốt trong tình trạng hiện tại. Tử Ngôn, ta muốn cứu chân em, nhưng ta càng muốn cứu em. Hai chuyện này không giống nhau.”

Sở Tử Ngôn khựng lại.

Gió từ cửa sổ thổi vào, làm rèm mỏng khẽ lay động. Vệt nắng ban trưa rơi xuống gần bánh xe lăn, chạm vào vạt áo xanh đậm của Sở Tử Ngôn. Y cúi mắt nhìn chút ánh sáng ấy, rất lâu không nói gì. Diệp Thanh Hiên cũng không thúc ép, chỉ đứng bên cạnh, yên lặng chờ.

Một lúc sau, Sở Tử Ngôn thấp giọng hỏi: “Nếu không cứu được chân, ta vẫn là Sở Tử Ngôn sao?”

Câu hỏi ấy rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không giống lời y nói ra. Nhưng Diệp Thanh Hiên nghe thấy rõ. Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống trước xe lăn, không chạm vào chân y, chỉ đặt mình ở vị trí đủ thấp để Sở Tử Ngôn không cần ngẩng đầu nhìn hắn.

“Phải.” Diệp Thanh Hiên nói, từng chữ rõ ràng, “Dù em đứng trên ngựa, ngồi trên xe lăn, chống nạng đi từng bước, hay cả đời không thể tự đi nữa, em vẫn là Sở Tử Ngôn. Chân có thể quyết định em đi nhanh hay chậm, nhưng không thể quyết định em là ai.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn. Ánh mắt y vẫn lạnh, vẫn mang vẻ không tin đã thành thói quen, nhưng nơi sâu nhất như có một tầng băng rất mỏng bị ánh nắng chạm qua. Hắn không nói “sẽ khỏi”, không nói “nhất định đứng lên”, càng không dùng thứ hy vọng rực rỡ đến chói mắt để ép y tin. Hắn chỉ nói, dù thế nào y vẫn là Sở Tử Ngôn.

Rất lâu sau, Sở Tử Ngôn quay mặt đi, giọng khàn khàn: “Ngươi nói chuyện thật phiền.”

Diệp Thanh Hiên cong môi: “Em đã nói rồi.”

“Sau này vẫn sẽ nói.”

“Ta nghe.”

Sở Tử Ngôn không đáp nữa. Nhưng khi Diệp Thanh Hiên đẩy xe lăn về phía cửa sổ để y nhìn ra sân, y không bảo hắn dừng lại. Ánh nắng rơi xuống một nửa người y, vẫn khiến y không quen, nhưng lần này y không tránh vào bóng tối ngay. Hắn nhìn gốc mai già ngoài sân, nhìn bếp nhỏ còn vương khói ấm, nhìn hạ nhân cúi đầu làm việc theo quy củ mới, bỗng cảm thấy Trầm An viện vẫn lạnh, nhưng không còn hoàn toàn giống ngôi mộ cũ nữa.

Ngày mai Tần lão đại phu mới vào phủ. Một lần chẩn mạch tạm thời chưa thể thay đổi số mệnh, càng không thể lập tức lật đổ lớp màn đã phủ lên Trầm An viện hơn một năm. Nhưng đối với Sở Tử Ngôn, đó là lần đầu tiên sau rất lâu, có người hỏi y có muốn biết sự thật hay không.

Và y đã nói muốn.

(Hết chương 6)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0