Chương 4: Ai Động Vào Người Của Tôi
Bài đăng trên diễn đàn trường Minh Thành được ghim lên đầu chỉ trong mười phút. Tiêu đề đỏ chói như cố tình đâm vào mắt người xem, từng câu từng chữ đều dẫn hướng rất rõ: Giang Trì uy hiếp ban tổ chức, Tần Dịch bao che giáo bá, danh sách cuộc thi liên khối có vấn đề. Bức ảnh chụp lén ở sân bóng rổ cũ bị cắt mất giáo viên, bảo vệ và đám người gây rối, chỉ để lại khoảnh khắc Giang Trì đứng chắn trước Tần Dịch, góc chụp khiến cậu giống như đang ép học bá nghe lời mình. Trong lớp 12A1, tiếng bàn tán lan ra rất nhanh, ánh mắt mọi người nhìn về bàn thứ hai cạnh cửa sổ cũng trở nên phức tạp.
Giang Trì đặt điện thoại xuống bàn, khóe môi nhếch lên nhưng ánh mắt lạnh đi. “Chụp đẹp đấy. Cắt ảnh cũng có kỹ thuật, ít nhất biết giấu hết người không nên xuất hiện.”
Tần Dịch kéo điện thoại về phía mình, phóng to bức ảnh rồi nhìn kỹ phần bóng phản chiếu trên cửa kính nhà kho. “Người chụp đứng ở hành lang nối giữa nhà kho và sân sau, không phải Chu Hạo. Góc này chỉ học sinh trong trường mới biết.”
Lý Hạo đứng bên cạnh, mặt trắng bệch. “Ý cậu là trong trường còn có người giúp bọn họ? Nhưng vì sao lại nhắm vào hai người? Trì ca hôm nay rõ ràng không đánh nhau, Tần Dịch cũng chỉ giúp báo giáo viên thôi.”
Giang Trì dựa lưng vào ghế, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Nhắm vào tôi thì dễ hiểu, danh tiếng tôi vốn xấu, bôi thêm một lớp cũng chẳng khó. Nhưng kéo Tần Dịch vào thì mục đích không chỉ là trả thù, mà là muốn phá tư cách thi đấu của cậu ấy.”
Tần Dịch ngẩng mắt nhìn cậu. “Cậu cũng nghĩ vậy?”
Giang Trì quay sang, vẻ mặt rất bình tĩnh. “Tôi không giỏi làm đề như cậu, nhưng tôi không ngốc. Cuộc thi liên khối lần này có suất cộng điểm hồ sơ học bổng, đúng không?”
Tần Dịch gật đầu. “Đúng. Đội thắng sẽ được cộng vào hồ sơ xét học bổng của trường đại học A. Danh sách vừa công bố, bài bôi nhọ đã xuất hiện, thời gian quá trùng hợp.”
Lý Hạo lập tức trợn mắt. “Vậy người đăng bài có thể là đối thủ trong cuộc thi? Nhưng trong trường ai dám làm chuyện như vậy chứ?”
Giang Trì cười lạnh. “Người muốn thắng mà sợ thua sẽ dám làm rất nhiều chuyện. Nhất là khi đối thủ của hắn là học bá đứng nhất khối còn bạn cùng đội là giáo bá dễ đổ tội.”
Tần Dịch đặt điện thoại xuống, giọng vẫn bình tĩnh. “Trước khi chưa có chứng cứ, không kết luận. Nhưng có thể thu hẹp phạm vi: người biết chuyện sân bóng rổ cũ, biết tôi và cậu tham gia thi liên khối, có động cơ phá danh sách và có quyền hoặc quan hệ để đẩy bài lên ghim nhanh như vậy.”
Giang Trì nghiêng đầu nhìn hắn. “Học bá, cậu nói chuyện giống phá án thật đấy.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Còn cậu nói chuyện giống người chuẩn bị đi đánh người.”
Giang Trì bật cười, nhưng bàn tay đặt trên bàn lại siết chặt. “Nếu người đó chỉ bôi tôi, tôi thật sự chẳng buồn để ý. Nhưng kéo cả cậu xuống nước, còn dùng ảnh cắt ghép bịa chuyện cậu bị tôi khống chế, chuyện này tôi không nhịn.”
Tần Dịch nhìn thẳng vào mắt cậu. “Không đánh nhau.”
Giang Trì nhướng mày. “Tôi còn chưa nói sẽ đánh.”
Tần Dịch đáp rất nhanh. “Mặt cậu nói rồi.”
Nam sinh bàn sau không nhịn được chen vào, giọng vừa sợ vừa hóng chuyện. “Trì ca, học bá nói đúng đó. Mặt anh bây giờ giống chuẩn bị xách ghế đi tìm người tính sổ lắm.”
Giang Trì quay đầu, cười rất nhẹ. “Cậu hiểu tôi vậy à?”
Nam sinh bàn sau lập tức ngồi thẳng, hai tay đặt lên sách. “Em không hiểu gì hết. Em chỉ là một học sinh bình thường yêu hòa bình, yêu học tập, yêu sự sống.”
Tần Dịch kéo ghế đứng dậy. “Đi phòng giáo vụ.”
Giang Trì ngẩng đầu nhìn hắn. “Báo thầy cô?”
Tần Dịch cầm điện thoại và xấp tài liệu cuộc thi. “Bài đăng liên quan đến danh dự học sinh và danh sách thi đấu, đây không còn là chuyện cá nhân. Báo giáo viên trước, lấy quyền truy cập diễn đàn từ bộ phận quản trị, tra IP đăng bài và thời gian chỉnh sửa.”
Giang Trì đứng dậy theo, thuận tay nhét hộp sữa dâu chưa uống hết vào ngăn bàn. “Được, nghe cậu. Nhưng nếu tra ra là ai, tôi muốn là người hỏi chuyện đầu tiên.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Hỏi bằng miệng.”
Giang Trì cười. “Không thì bằng gì? Tôi là người văn minh mà.”
Tần Dịch im lặng một giây. “Câu này cần chứng minh thêm.”
Chủ nhiệm Lưu đang ở văn phòng giáo viên, vừa nhìn thấy hai người cùng bước vào thì tay cầm bút đỏ lập tức khựng lại. Bà đã nghe chuyện bài đăng trên diễn đàn, sắc mặt không tốt chút nào, bởi sự việc vừa xảy ra ở sân bóng rổ cũ còn chưa xử lý xong, trên mạng nội bộ trường đã xuất hiện bài bôi nhọ học sinh. Quan trọng hơn, bài viết này không chỉ nhắm vào Giang Trì mà còn kéo cả Tần Dịch vào, nếu không xử lý kịp thời, tin đồn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc thi liên khối và hồ sơ cá nhân của hai em. Bà đặt bút xuống, chưa chờ họ mở miệng đã nói: “Cô đang định gọi hai em tới.”
Giang Trì kéo ghế ngồi xuống, giọng vẫn lười biếng nhưng ánh mắt rất lạnh. “Cô Lưu, lần này em thật sự rất oan. Em còn chưa kịp làm gì, người ta đã viết sẵn kịch bản cho em rồi.”
Chủ nhiệm Lưu nhìn cậu. “Cô biết. Nhưng em phải cam đoan với cô, trong lúc nhà trường điều tra, em không được tự đi tìm người gây chuyện.”
Giang Trì lập tức nhìn sang Tần Dịch. “Cậu mách cô trước à?”
Tần Dịch đứng bên cạnh, giọng bình thản. “Không cần tôi mách, cô Lưu cũng hiểu cậu.”
Chủ nhiệm Lưu gõ nhẹ lên bàn. “Tần Dịch nói đúng. Giang Trì, em có chính nghĩa là chuyện tốt, nhưng nếu lần nào cũng dùng nắm đấm giải quyết, người khác chỉ cần kích em một chút là có thể đẩy em vào thế bất lợi. Lần này người ta muốn phá tư cách thi đấu của hai em, em càng không được tự đưa bằng chứng cho họ.”
Giang Trì im lặng vài giây, sau đó gật đầu. “Em biết. Lần này em không động tay.”
Tần Dịch đặt điện thoại lên bàn, mở bài đăng ra. “Cô Lưu, em muốn xin cô liên hệ thầy phụ trách diễn đàn trường. Bài này được ghim quá nhanh, có thể người đăng có quyền quản trị phụ hoặc nhờ người quen hỗ trợ.”
Chủ nhiệm Lưu lập tức cầm điện thoại bàn. “Cô sẽ gọi thầy phụ trách công nghệ. Hai em ở đây chờ, đừng rời khỏi văn phòng.”
Giang Trì chống cằm nhìn Tần Dịch, giọng hạ thấp. “Bạn cùng bàn, cậu có nghĩ người này rất hiểu cách dồn tôi vào rắc rối không? Chọn đúng lúc tôi vừa bị gọi lên phòng giáo vụ, lại chọn đúng bức ảnh dễ gây hiểu lầm nhất.”
Tần Dịch kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cậu. “Người đó không chỉ hiểu cậu, còn hiểu cách mọi người nhìn cậu. Hắn biết chỉ cần gắn tên Giang Trì vào hai chữ uy hiếp, rất nhiều người sẽ tin trước khi kiểm chứng.”
Giang Trì nhếch môi. “Nghe đau lòng thật.”
Tần Dịch quay sang nhìn cậu. “Đau lòng thì càng phải chứng minh ngược lại.”
Giang Trì nhìn hắn vài giây, bỗng bật cười. “Tần Dịch, cậu thật sự rất biết cách kéo người khác đứng dậy.”
Tần Dịch đáp. “Tôi chỉ không thích thấy người khác ngồi dưới đất còn tự nói mình quen rồi.”
Giang Trì vốn đang cười, nhưng vì câu này mà cổ họng hơi nghẹn lại. Cậu quay mặt nhìn ra cửa sổ văn phòng, tránh ánh mắt quá thẳng của Tần Dịch, trong lòng lại không yên như vẻ ngoài. Người này lúc nào cũng vậy, nói chuyện không dịu dàng, không biết dỗ người, nhưng mỗi câu đều rơi đúng chỗ mềm nhất. Giang Trì bỗng thấy may mắn vì hôm đó mình thật sự chuyển lên ngồi cạnh hắn, dù cái giá là mỗi ngày phải làm bài tập đến đau đầu.
Thầy phụ trách công nghệ nhanh chóng đến văn phòng. Sau khi kiểm tra quyền quản trị và nhật ký diễn đàn, thầy mở laptop, màn hình chiếu ra một dãy thông tin đăng nhập. Bài đăng được gửi từ tài khoản ẩn danh, nhưng địa chỉ IP thuộc mạng nội bộ phòng tự học số 3, thời gian đăng là mười bảy giờ mười hai phút chiều hôm qua. Điều đáng chú ý là trước khi bài viết được ghim, có một tài khoản quản trị phụ đã thao tác trong vòng ba mươi giây. Tên tài khoản quản trị phụ hiện lên khiến chủ nhiệm Lưu hơi cau mày: “Hứa Minh Viễn?”
Giang Trì nhíu mày. “Ai vậy?”
Tần Dịch nhìn cái tên kia, ánh mắt lạnh hơn. “Lớp 12A2, đứng thứ hai khối. Cũng là đội trưởng đội thi liên khối của lớp bên.”
Chủ nhiệm Lưu sắc mặt trầm xuống. “Hứa Minh Viễn là học sinh giỏi, bình thường biểu hiện rất tốt. Nhưng tài khoản quản trị phụ là của em ấy thật, vì em ấy từng hỗ trợ quản lý diễn đàn học thuật của trường. Cô sẽ gọi giáo viên chủ nhiệm 12A2 và Hứa Minh Viễn tới đối chất.”
Giang Trì cười nhạt. “Đứng thứ hai khối, đối thủ của cậu, có quyền ghim bài, còn tham gia cuộc thi. Học bá, động cơ có vẻ rất đầy đủ.”
Tần Dịch nhìn màn hình, giọng không vội kết luận. “Cần xác nhận người đăng bài có phải cậu ta không. Quyền ghim bài chỉ chứng minh cậu ta tham gia lan truyền.”
Giang Trì nghiêng đầu. “Cậu bình tĩnh thật đấy. Người ta đánh thẳng vào danh dự của cậu, cậu còn giúp phân biệt tội nặng tội nhẹ.”
Tần Dịch đáp. “Càng tức giận càng phải phân rõ. Nếu đánh sai người, người thật sự đứng sau sẽ cười.”
Giang Trì nhìn hắn, ánh mắt mềm đi rất nhanh rồi lại bị cậu giấu xuống. “Được. Lần này nghe cậu.”
Mười phút sau, Hứa Minh Viễn bước vào văn phòng cùng chủ nhiệm lớp 12A2. Cậu ta đeo kính gọng bạc, đồng phục sạch sẽ, vẻ ngoài nhã nhặn đúng chuẩn học sinh giỏi trong mắt giáo viên. Nhưng khi nhìn thấy Tần Dịch và Giang Trì ngồi cạnh nhau, ánh mắt cậu ta lóe lên một tia khó chịu rất nhanh. Giang Trì bắt được tia ấy, lập tức nhếch môi, trong lòng gần như xác định hơn nửa.
Chủ nhiệm Lưu mở laptop xoay về phía Hứa Minh Viễn. “Hứa Minh Viễn, bài đăng bôi nhọ Giang Trì và Tần Dịch được ghim bằng tài khoản quản trị phụ của em. Em giải thích thế nào?”
Hứa Minh Viễn nhìn màn hình, sắc mặt hơi thay đổi nhưng rất nhanh bình tĩnh lại. “Thưa cô, tài khoản của em có thể bị người khác dùng. Máy tính phòng tự học số 3 nhiều người đều có thể đăng nhập, có lẽ em quên thoát tài khoản.”
Giang Trì dựa lưng vào ghế, cười khẽ. “Quên thoát tài khoản đúng lúc bài bôi nhọ đối thủ của mình được đăng, lại đúng lúc cần ghim lên đầu diễn đàn. Trùng hợp hay thật.”
Hứa Minh Viễn nhìn cậu, giọng nhẫn nhịn. “Giang Trì, tôi biết cậu không thích tôi, nhưng cậu không thể vì vậy mà vu oan ngược lại. Cả trường đều biết cậu có nhiều rắc rối, bài viết kia tuy nói hơi quá, nhưng không phải hoàn toàn không có căn cứ.”
Tần Dịch ngẩng mắt. “Căn cứ nào?”
Hứa Minh Viễn khựng lại. “Ảnh chụp là thật. Cậu và Giang Trì xuất hiện ở sân bóng rổ cũ cũng là thật. Còn chuyện cậu ấy có uy hiếp cậu hay không, người ngoài nhìn vào đương nhiên sẽ nghi ngờ.”
Tần Dịch đặt điện thoại lên bàn, giọng lạnh rõ ràng. “Tôi không bị uy hiếp. Giang Trì không ép tôi tham gia cuộc thi. Danh sách đội thi là do giáo viên quyết định, tôi đồng ý vì tôi tin cậu ấy đủ năng lực đảm nhận phần phản biện. Cậu dùng một bức ảnh bị cắt xén để dẫn hướng dư luận, đó không phải nghi ngờ, là bôi nhọ.”
Hứa Minh Viễn cắn môi, bàn tay vô thức siết lại. “Tần Dịch, cậu cần gì phải nói đỡ cho cậu ta đến mức đó? Cậu ta là người thế nào, cậu mới quen hai ngày thì biết được bao nhiêu?”
Giang Trì vốn đang ngồi yên, nghe đến đây thì nụ cười trên môi tắt hẳn. “Tôi là người thế nào không cần cậu định nghĩa. Nhưng cậu có vẻ rất để ý chuyện Tần Dịch nói đỡ cho tôi.”
Hứa Minh Viễn lập tức quay sang. “Tôi chỉ không muốn cuộc thi liên khối bị người không xứng đáng phá hỏng. Một người điểm Toán 38, sổ ghi lỗi dày như vậy, dựa vào đâu đứng cùng đội với Tần Dịch?”
Giang Trì nhướng mày. “Cuối cùng cũng nói thật rồi?”
Chủ nhiệm lớp 12A2 cau mày. “Hứa Minh Viễn, em chú ý lời nói.”
Hứa Minh Viễn như đã nhịn quá lâu, giọng không còn giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu. “Thưa cô, em nói sai sao? Cuộc thi liên khối là vinh dự của trường, không phải trò chơi để chủ nhiệm Lưu dùng giáo bá làm thí nghiệm cảm hóa. Em chuẩn bị suốt hai tháng, đội của em vốn có thể cùng Tần Dịch đại diện trường thi vòng ngoài, nhưng bây giờ mọi chú ý đều rơi vào Giang Trì. Cậu ta dựa vào cái gì?”
Tần Dịch nhìn cậu ta, ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống. “Dựa vào việc cậu ấy dám đứng ra bảo vệ bạn học khi người khác im lặng. Dựa vào việc cậu ấy phản ứng nhanh, không sợ áp lực, có khả năng phản biện trực tiếp. Dựa vào việc giáo viên Toán và tôi đều đồng ý. Những điều này đủ chưa?”
Hứa Minh Viễn nhìn Tần Dịch, sắc mặt trắng đi vì tức. “Cậu thay đổi rồi. Trước kia cậu không bao giờ quan tâm những chuyện này, càng không vì người khác mà nói nhiều như vậy.”
Tần Dịch im lặng một giây, sau đó đáp rất rõ. “Trước kia tôi không gặp người đáng để tôi quan tâm.”
Văn phòng yên tĩnh hẳn xuống. Giang Trì quay đầu nhìn Tần Dịch, trái tim đập mạnh một nhịp như bị ai dùng đầu bút gõ vào. Câu nói này không giống lời giải thích bình thường, càng không giống cách học bá lạnh lùng hay dùng để nói lý. Nó quá thẳng, quá rõ, rõ đến mức ngay cả chủ nhiệm Lưu cũng ho nhẹ một tiếng, còn thầy phụ trách công nghệ thì giả vờ cúi đầu kiểm tra laptop. Giang Trì bỗng thấy tai mình nóng lên, nhưng trước mặt Hứa Minh Viễn, cậu tuyệt đối không thể để lộ chút bối rối nào.
Giang Trì khoanh tay, cười nhạt. “Nghe thấy chưa? Người ta tự nguyện quan tâm tôi, cậu tức cũng vô dụng.”
Tần Dịch quay sang nhìn cậu. “Đừng châm dầu.”
Giang Trì đáp rất nhanh. “Xin lỗi, không nhịn được.”
Chủ nhiệm Lưu gõ bàn, kéo chủ đề quay lại. “Hứa Minh Viễn, hiện tại vấn đề không phải em có phục danh sách thi đấu hay không, mà là em có sử dụng quyền quản trị phụ để ghim bài bôi nhọ bạn học hay không. Em nói tài khoản bị người khác dùng, vậy em có bằng chứng không?”
Hứa Minh Viễn mím môi, không đáp được. Thầy phụ trách công nghệ tiếp tục kiểm tra lịch sử thao tác, sau đó mở thêm một mục đăng nhập khác. Màn hình hiện rõ tài khoản quản trị phụ được đăng nhập bằng mật khẩu cá nhân tại máy tính phòng tự học số 3, nhưng trước đó năm phút, chính thẻ học sinh của Hứa Minh Viễn đã quét mở cửa phòng. Bằng chứng này gần như chặn hết đường chối cãi.
Chủ nhiệm lớp 12A2 sắc mặt rất khó coi. “Minh Viễn, em thật sự làm?”
Hứa Minh Viễn cúi đầu, im lặng rất lâu rồi mới nói nhỏ. “Em chỉ ghim bài, không phải em đăng. Em thấy bài đó nói cũng có lý nên... nên mới muốn để mọi người thảo luận công bằng.”
Giang Trì bật cười, giọng lạnh đi. “Thảo luận công bằng bằng ảnh cắt ghép và lời bịa đặt? Học sinh giỏi lớp bên dùng từ công bằng rộng rãi thật.”
Hứa Minh Viễn ngẩng đầu, mắt đỏ lên vì xấu hổ và tức giận. “Vậy cậu thì sao? Cậu không phải dựa vào Tần Dịch mới được chú ý à? Nếu không có cậu ấy, ai tin cậu có thể tham gia cuộc thi?”
Giang Trì đứng dậy, nhưng không bước tới. Cậu chỉ đặt hai tay lên mép bàn, ánh mắt thẳng thắn ép về phía Hứa Minh Viễn. “Không ai tin thì tôi thi cho họ xem. Tôi điểm Toán 38 là thật, sổ ghi lỗi dày là thật, nhưng tôi chưa từng dùng thủ đoạn bẩn để kéo người khác xuống. Cậu đứng thứ hai khối mà còn sợ tôi, vậy có phải cậu cũng biết tôi không vô dụng như cậu nói không?”
Hứa Minh Viễn bị câu này đâm trúng, mặt trắng bệch. “Tôi không sợ cậu.”
Giang Trì cười. “Vậy sao phải ghim bài?”
Tần Dịch đứng dậy, đặt tài liệu cuộc thi trước mặt chủ nhiệm Lưu. “Cô Lưu, em đề nghị giữ nguyên danh sách. Nếu vì bài bôi nhọ mà thay đổi người thi, đó mới là để người tung tin đạt được mục đích.”
Chủ nhiệm Lưu gật đầu. “Danh sách không đổi. Hứa Minh Viễn, chuyện em sử dụng quyền quản trị phụ để lan truyền bài bôi nhọ bạn học, nhà trường sẽ xử lý theo quy định. Em phải công khai xin lỗi Tần Dịch và Giang Trì trên diễn đàn, đồng thời bị thu hồi quyền quản trị.”
Hứa Minh Viễn lập tức ngẩng đầu. “Cô, nếu xử lý như vậy, hồ sơ thi đua của em sẽ bị ảnh hưởng.”
Chủ nhiệm lớp 12A2 thở dài, giọng nặng nề. “Khi em dùng diễn đàn bôi nhọ bạn học, em đã nên nghĩ đến hậu quả. Thành tích tốt không phải lý do để làm sai mà không cần chịu trách nhiệm.”
Hứa Minh Viễn nhìn Tần Dịch, như vẫn muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng. “Tần Dịch, cậu thật sự muốn làm đến mức này? Vì Giang Trì?”
Tần Dịch đáp không do dự. “Vì sự thật.”
Giang Trì đứng bên cạnh hắn, bỗng cười nhẹ. “Cũng vì tôi, đúng không?”
Tần Dịch quay sang nhìn cậu, giọng rất bình tĩnh. “Ừ.”
Một chữ rất ngắn, nhưng lại khiến Giang Trì im bặt. Cậu vốn chỉ định trêu Tần Dịch trước mặt Hứa Minh Viễn một câu, không ngờ học bá này không né, không vòng vo, cứ thế thừa nhận. Văn phòng giáo viên rộng như vậy, xung quanh còn có chủ nhiệm, giáo viên lớp bên và thầy phụ trách công nghệ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Giang Trì lại chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh đến hơi mất kiểm soát. Cậu quay mặt đi, giả vờ nhìn bài đăng trên màn hình, nhưng khóe môi đã không ép xuống được nữa.
Đến cuối giờ chiều, bài xin lỗi của Hứa Minh Viễn được đăng lên diễn đàn trường. Bài bôi nhọ bị xóa, ảnh gốc từ sân bóng rổ cũ cũng được nhà trường công bố trong phạm vi nội bộ lớp 12 để làm rõ sự thật. Trong ảnh gốc, bảo vệ và chủ nhiệm Lưu đứng rất gần, Chu Hạo bị giữ ở góc sân, còn Giang Trì và Tần Dịch chỉ đứng cạnh nhau, hoàn toàn không có cái gọi là uy hiếp. Diễn đàn lập tức đảo chiều, những người vừa mắng Giang Trì bắt đầu im lặng, vài người từng hùa theo còn lặng lẽ xóa bình luận.
Nam sinh bàn sau cầm điện thoại đọc diễn đàn, giọng kích động như phát thanh viên. “Trì ca, học bá, hai người nổi thật rồi! Bình luận mới nhất nói: ‘Tôi xin lỗi Giang Trì, giáo bá không những không uy hiếp học bá mà còn được học bá bảo vệ đến cùng.’ Còn có người nói hai người là tổ hợp chính nghĩa mới của 12A1!”
Giang Trì ngồi dựa vào ghế, cầm bút xoay giữa các ngón tay. “Tổ hợp chính nghĩa nghe quê quá. Xóa đi.”
Nam sinh bàn sau cười hì hì. “Em đâu có quyền xóa. Nhưng còn một bình luận rất hay, nói Tần Dịch vì Giang Trì mà phá lệ lần thứ ba trong ba ngày, hỏi có phải học bá thật sự bị giáo bá thu hút rồi không.”
Giang Trì suýt làm rơi bút. “Cậu còn đọc nữa, tôi sẽ giúp cậu phá lệ không cần tan học vẫn ra khỏi lớp bằng cửa sổ.”
Tần Dịch ngẩng đầu khỏi bài tập. “Cửa sổ tầng ba, không an toàn.”
Nam sinh bàn sau vội vàng ôm điện thoại rụt cổ. “Học bá cứu mạng! Em biết cậu sẽ bảo vệ an toàn của mọi người mà!”
Tần Dịch bình tĩnh bổ sung. “Đi cửa chính an toàn hơn.”
Nam sinh bàn sau lập tức nghẹn họng. Giang Trì nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tần Dịch, cuối cùng không nhịn được cúi đầu cười. Bầu không khí trong lớp nhẹ đi rất nhiều sau khi sự thật được làm rõ, ngay cả những ánh mắt nhìn cậu cũng không còn né tránh như trước. Có người vẫn tò mò, có người vẫn sợ, nhưng ít nhất lần này, không phải tất cả đều vội vàng tin cậu là kẻ sai.
Tần Dịch đặt một tờ đề trước mặt Giang Trì. “Làm bài.”
Giang Trì lập tức ngẩng đầu. “Tần Dịch, tôi vừa trải qua một trận bôi nhọ danh dự nghiêm trọng. Cậu không thấy tôi cần nghỉ ngơi tinh thần sao?”
Tần Dịch đáp. “Danh dự đã được khôi phục. Bây giờ cần khôi phục điểm số.”
Giang Trì nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin nổi. “Cậu có trái tim không?”
Tần Dịch lấy hộp sữa dâu từ trong cặp ra đặt cạnh tờ đề. “Có.”
Giang Trì nhìn hộp sữa, khí thế lập tức yếu đi một nửa. “Cậu đừng tưởng lần nào dùng sữa dâu cũng có tác dụng.”
Tần Dịch hỏi. “Vậy có tác dụng không?”
Giang Trì im lặng hai giây, sau đó cầm bút lên. “Tạm thời có.”
Tần Dịch ngồi cạnh cậu, bắt đầu giảng phần phản biện cho cuộc thi liên khối. Lần này không chỉ là làm đề, mà là học cách nhìn ra bẫy trong câu hỏi, học cách phản ứng nhanh khi đối phương cố tình dẫn sai hướng. Giang Trì ban đầu còn chống đối, nhưng càng nghe càng thấy thú vị, bởi những thứ này giống đánh nhau bằng lời hơn là học tập khô khan. Cậu có phản xạ nhanh, miệng lưỡi sắc, lại rất giỏi bắt lỗi cảm xúc của đối phương, chỉ cần có Tần Dịch bổ sung nền tảng kiến thức, phần phản biện thật sự không khó như cậu tưởng.
Tần Dịch gạch dưới một câu hỏi. “Nếu đối phương hỏi cậu vì sao học sinh điểm thấp lại đại diện lớp thi đấu, cậu trả lời thế nào?”
Giang Trì chống cằm, cười lười biếng. “Tôi sẽ hỏi ngược lại, cuộc thi chọn người có khả năng thắng hay chọn bảng điểm đẹp để treo tường?”
Tần Dịch gật đầu. “Được. Nhưng thêm căn cứ.”
Giang Trì cầm bút gõ lên giấy. “Căn cứ là tôi có Tần Dịch đứng nhất khối huấn luyện riêng, tiến bộ nhanh đến mức đối thủ phải bôi nhọ tôi trước khi thi. Câu này đủ không?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Nửa đầu có thể dùng, nửa sau mang tính công kích cá nhân.”
Giang Trì nhướng mày. “Không được công kích cá nhân à?”
Tần Dịch đáp. “Được, nhưng phải công kích có kỹ thuật.”
Giang Trì lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt sáng lên. “Học bá, câu này tôi thích nghe. Mau dạy tôi công kích có kỹ thuật.”
Tần Dịch nhìn vẻ hứng thú hiếm có của cậu, khóe môi cong rất nhạt. “Trước tiên, đừng dùng từ công kích trên sân khấu. Gọi là phản biện.”
Giang Trì kéo ghế gần hơn một chút. “Được, bác sĩ Tần tương lai kiêm thầy phản biện, tiếp tục đi.”
Tần Dịch nhìn khoảng cách bỗng gần lại giữa hai người, ngón tay cầm bút hơi dừng. Giang Trì không nhận ra, vẫn cúi đầu nhìn đề, tóc mái rơi xuống che một phần mắt, trên người có mùi sữa dâu rất nhạt hòa với mùi nắng sau giờ thể dục. Tần Dịch cụp mắt xuống, đưa bút chỉ vào dòng tiếp theo, giọng vẫn bình tĩnh nhưng chậm hơn một chút. “Nếu đối phương chất vấn năng lực, cậu không cần chứng minh bằng lời nói quá nhiều. Cậu chỉ cần giải đúng câu hỏi ngay tại chỗ.”
Giang Trì quay sang nhìn hắn. “Nếu tôi không giải được?”
Tần Dịch đáp. “Tôi sẽ ở cạnh cậu.”
Giang Trì ngẩn ra. Câu này rõ ràng nói về cuộc thi, nhưng khi rơi vào tai cậu lại giống một lời hứa khác. Từ phòng giáo vụ đến sân bóng rổ cũ, từ bài bôi nhọ trên diễn đàn đến tờ đề trước mặt, Tần Dịch dường như thật sự luôn đứng cạnh cậu. Giang Trì cúi đầu cười nhẹ, đầu bút viết xuống một dòng đáp án có phần xiêu vẹo nhưng rất nghiêm túc. “Được, vậy tôi cố gắng không làm cậu mất mặt.”
Tần Dịch nhìn dòng chữ của cậu. “Không phải không làm tôi mất mặt, là không để chính cậu bị xem nhẹ.”
Giang Trì khựng lại, sau đó chậm rãi gật đầu. “Ừ. Không để chính tôi bị xem nhẹ.”
Buổi tối, 12A1 ở lại tự học thêm để chuẩn bị kiểm tra tháng. Lớp học yên tĩnh hơn ban ngày rất nhiều, ngoài cửa sổ là sân trường đã lên đèn, tiếng bóng rổ từ sân mới xa xa thỉnh thoảng vọng tới. Giang Trì làm xong một trang bài tập, cả người mệt đến mức gục xuống bàn, nhưng vẫn cố mở một mắt nhìn Tần Dịch sửa bài. Cậu phát hiện Tần Dịch khi tập trung rất đẹp, đường nét sạch sẽ, ngón tay cầm bút thon dài, mỗi nét gạch đều ngay ngắn như con người hắn.
Tần Dịch dùng đầu bút gõ nhẹ lên bài. “Sai câu này.”
Giang Trì nhắm mắt, giọng lười biếng. “Sai thì sai đi, hôm nay tôi đã dùng hết trí thông minh rồi.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Câu này lúc chiều cậu từng làm đúng.”
Giang Trì lập tức mở mắt. “Thật à?”
Tần Dịch đẩy giấy nháp sang. “Thật. Cho nên không phải không biết, là mệt.”
Giang Trì chống cằm ngồi dậy, nhìn Tần Dịch một lúc rồi bỗng hỏi. “Tần Dịch, cậu không mệt à? Vừa học bài của mình, vừa lo chuyện diễn đàn, vừa kèm tôi, còn phải đề phòng tôi làm chuyện ngu.”
Tần Dịch dừng bút rất ngắn. “Có mệt.”
Giang Trì không ngờ hắn sẽ thừa nhận, giọng vô thức thấp xuống. “Vậy sao còn quản tôi?”
Tần Dịch nhìn bài tập của cậu, không lập tức trả lời. Một lúc sau, hắn lấy từ trong cặp ra một viên kẹo bạc hà đặt lên bàn Giang Trì. “Vì quản cậu không chỉ là nhiệm vụ nữa.”
Giang Trì nhìn viên kẹo, tim bỗng đập nhanh hơn. “Vậy là gì?”
Tần Dịch ngẩng đầu, ánh mắt trong ánh đèn lớp học dịu hơn thường ngày. “Là tôi tự nguyện.”
Giang Trì siết viên kẹo trong tay, lần đầu tiên không biết đáp lại thế nào cho giống mình bình thường. Cậu muốn nói vài câu trêu chọc, muốn cười bảo học bá bị mình thu phục rồi, nhưng lời nào cũng nghẹn ở cổ họng. Tần Dịch nói quá thản nhiên, giống như chỉ đang sửa một đáp án sai thành đúng, nhưng chính sự thản nhiên ấy lại khiến người ta không thể xem nhẹ. Giang Trì cúi đầu bóc vỏ kẹo, vị bạc hà lan ra nơi đầu lưỡi, lạnh mà ngọt, giống hệt cảm giác người bên cạnh mang lại cho cậu.
Nam sinh bàn sau bỗng thò đầu lên rất không đúng lúc. “Trì ca, học bá, hai người còn ở đây tình nguyện kèm học à? Diễn đàn lại có biến rồi!”
Giang Trì lập tức quay đầu. “Cậu không xuất hiện thì tôi suýt quên lớp mình còn có người thứ ba.”
Nam sinh bàn sau giơ điện thoại lên, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Không đùa đâu. Có người vừa đăng một bài mới, không bôi nhọ nữa mà trực tiếp tuyên chiến. Người đó nói nếu Giang Trì thật sự có năng lực thì ba ngày nữa hãy thắng vòng chọn nội bộ, nếu không thì chủ động rút khỏi đội thi, đừng kéo chân Tần Dịch.”
Tần Dịch cầm điện thoại xem, ánh mắt lạnh xuống. “Tài khoản mới đăng ký, nhưng giọng điệu không giống Hứa Minh Viễn.”
Giang Trì đọc dòng cuối bài, khóe môi chậm rãi cong lên. “Thú vị đấy. Ba ngày nữa thắng vòng chọn nội bộ, nếu thua thì tôi rút khỏi đội. Đây là muốn ép tôi lên sân khấu trước toàn trường.”
Nam sinh bàn sau lo lắng hỏi. “Trì ca, anh đừng nhận lời chứ? Ba ngày quá gấp, đám người đó rõ ràng muốn anh mất mặt công khai.”
Giang Trì đặt điện thoại xuống, quay sang nhìn Tần Dịch. “Bạn cùng bàn, cậu thấy sao?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Nếu không nhận, bọn họ sẽ nói cậu sợ. Nếu nhận, bọn họ sẽ cố tình ra đề nhằm vào điểm yếu của cậu.”
Giang Trì cười. “Vậy nhận hay không?”
Tần Dịch im lặng hai giây, sau đó đẩy xấp tài liệu cuộc thi đến trước mặt cậu. “Nhận. Ba ngày này tôi kèm cậu.”
Giang Trì nhìn hắn, ánh mắt sáng rực lên. “Nếu tôi thua thì sao?”
Tần Dịch đáp. “Sẽ không thua.”
Giang Trì bật cười, nụ cười lần này không còn bất cần mà mang theo sự kiêu ngạo rất rõ. Cậu cầm điện thoại của nam sinh bàn sau, dùng tài khoản thật của mình bình luận ngay dưới bài tuyên chiến. Từng chữ hiện lên trên màn hình, ngắn gọn, sắc bén, giống hệt con người cậu: “Ba ngày sau, sân khấu hội trường. Tôi nhận.”
Tần Dịch nhìn bình luận được gửi đi, sau đó đặt thêm một tờ đề trước mặt Giang Trì. “Bắt đầu từ bây giờ.”
Giang Trì nhìn tờ đề, nụ cười cứng lại trong một giây. “Tần Dịch, tôi vừa tuyên chiến rất ngầu, cậu không thể để tôi tận hưởng khí thế thêm năm phút à?”
Tần Dịch đưa bút cho cậu. “Khí thế không giúp cậu giải đề.”
Giang Trì nhận bút, nghiến răng cười. “Được. Ba ngày sau, nếu tôi thật sự thắng, cậu phải thưởng cho tôi.”
Tần Dịch hỏi. “Muốn thưởng gì?”
Giang Trì nghiêng người sát lại, cố ý dùng giọng rất thấp. “Chưa nghĩ ra. Nhưng nhất định không phải sữa dâu.”
Tần Dịch nhìn cậu gần trong gang tấc, ánh mắt hơi tối lại. “Được. Thắng rồi nói.”
Ngoài cửa sổ, đèn sân trường sáng trắng một vùng, còn diễn đàn Minh Thành vì một câu “Tôi nhận” của Giang Trì mà nổ tung lần nữa. Không ai tin giáo bá điểm Toán 38 thật sự dám đứng lên sân khấu hội trường sau ba ngày, càng không ai biết trong lớp học gần như trống rỗng ấy, Tần Dịch đã kéo ghế ngồi sát bên Giang Trì hơn một chút. Một người giảng, một người nghe, đầu bút lướt qua giấy trắng, như thể trận chiến đầu tiên thuộc về họ đã thật sự bắt đầu.
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0