Chương 3: Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi
Giang Trì đứng dưới cổng trường, điện thoại áp sát bên tai, ánh mắt lạnh đến mức nam sinh lớp dưới đi ngang qua cũng vô thức né sang một bên. Gió chiều thổi qua hàng cây long não trước cổng, cuốn theo tiếng học sinh tan học ồn ào, nhưng những âm thanh ấy rơi vào tai cậu đều trở nên xa xôi. Trong đầu cậu chỉ còn lại câu nói vừa rồi của người kia: “Học bá tên Tần Dịch kia, thật sự không liên quan sao?” Giang Trì siết chặt quai cặp, từng chữ bật ra khỏi kẽ răng: “Tao nói lại lần cuối, muốn tính nợ thì tìm tao.”
Người trong điện thoại cười khàn khàn, giọng cố ý kéo dài đầy khiêu khích. “Giang Trì, mày vẫn nóng tính như vậy. Năm ngoái mày đánh em trai tao nhập viện, hại nó bị đuổi khỏi Minh Thành, món nợ này tao nhớ rất kỹ. Trước kia mày một mình nên tao tìm mày cũng chán, nhưng bây giờ bên cạnh mày có thêm một học bá trắng trẻo sạch sẽ, nhìn qua đã biết chưa từng bị người ta dọa khóc.”
Giang Trì xoay người đi về phía ngõ nhỏ cạnh cổng trường, tránh khỏi đám đông đang tan học. “Mày thử động vào cậu ấy xem. Tao không cần biết mày là ai, cũng không cần biết mày đang trốn ở đâu, chỉ cần Tần Dịch mất một sợi tóc, tao sẽ tìm ra mày.”
Người kia im lặng một giây, sau đó cười càng ác ý hơn. “Tao thích nhất nghe mày nói kiểu này. Càng che chở, tao càng muốn xem thử người đó quan trọng đến mức nào. Giang Trì, ngày mai sau tiết thứ hai, sân bóng rổ cũ sau nhà kho, một mình mày đến. Nếu mày dám báo giáo viên hoặc mang người theo, tao sẽ tìm học bá của mày trước.”
Giang Trì hạ mắt nhìn bóng mình đổ dài trên mặt đất, cơn giận trong lòng cuộn lên từng lớp nhưng giọng lại bình tĩnh khác thường. “Được. Nhưng mày nhớ kỹ, tao đến không phải vì sợ mày, mà vì tao không thích người khác bị kéo vào chuyện của tao.”
Đầu dây bên kia cười lạnh rồi cúp máy. Giang Trì đứng trong ngõ thêm vài giây, sau đó nhét điện thoại vào túi áo đồng phục, xoay người bước ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra. Cậu vừa đi được hai bước thì thấy Tần Dịch đứng dưới bóng cây trước cổng, cặp sách đeo một bên vai, trong tay còn cầm quyển sổ từ vựng. Ánh mắt hai người chạm nhau, Giang Trì lập tức nhận ra học bá này không phải tình cờ đứng đó.
Tần Dịch nhìn cậu, giọng không cao nhưng rất chắc. “Ai gọi cho cậu?”
Giang Trì đi ngang qua hắn, cố ý giữ vẻ mặt lười biếng. “Người bán bảo hiểm. Thấy tôi khí chất bất phàm nên muốn mời mua gói tai nạn.”
Tần Dịch xoay người đi theo bên cạnh cậu. “Người bán bảo hiểm sẽ biết tên tôi?”
Giang Trì khựng một nhịp rất nhỏ, sau đó quay sang cười. “Bạn cùng bàn, nghe lén điện thoại của người khác không lịch sự đâu.”
Tần Dịch không bị cậu đánh lạc hướng. “Tôi chỉ nghe được câu cuối. Người đó nhắc đến tôi, còn cậu bảo không được động vào tôi.”
Giang Trì dừng bước, quay hẳn sang nhìn hắn. “Tần Dịch, chuyện này không liên quan đến cậu. Cậu cứ làm học bá của cậu, thi đại học của cậu, sửa lỗi dấu âm của cậu, đừng nhúng tay vào mấy chuyện phiền phức.”
Tần Dịch đặt quyển sổ vào cặp, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến Giang Trì khó chịu. “Từ lúc cậu bảo người khác không được động vào tôi, chuyện này đã liên quan đến tôi. Cậu muốn tự đi giải quyết rồi để tôi giả vờ không biết, đúng không?”
Giang Trì nhíu mày. “Biết thì tốt. Người kia không phải học sinh ngoan có thể dọa bằng camera, cũng không phải Trương Bân gọi hai tên ngoài trường vào làm màu. Cậu thông minh như vậy, nên hiểu tránh xa mới là lựa chọn tốt nhất.”
Tần Dịch nhìn cậu rất lâu, sau đó nói từng chữ rất rõ. “Tôi thông minh, nên tôi càng hiểu người đang tức giận mà cố tỏ ra không sao thường sẽ làm chuyện ngu ngốc.”
Giang Trì bật cười, nhưng trong mắt không có chút ý cười. “Cậu mắng tôi ngu?”
Tần Dịch đáp ngay. “Tôi đang ngăn cậu ngu.”
Giang Trì nhìn hắn, lửa giận nghẹn trong ngực bỗng không biết nên bùng lên hay tắt xuống. Nếu là người khác nói câu này, cậu đã sớm xoay người bỏ đi hoặc trực tiếp đè lên tường cảnh cáo. Nhưng Tần Dịch đứng trước mặt cậu, ánh mắt sạch sẽ thẳng thắn, không sợ, không lùi, cũng không mang vẻ thương hại. Hắn giống như đã nhìn thấu ý định của cậu ngay từ đầu, rồi bình tĩnh đứng ở lối ra duy nhất, không cho cậu một mình lao vào rắc rối.
Giang Trì hít sâu một hơi. “Tôi nói thật, Tần Dịch, tôi không muốn kéo cậu xuống nước. Cậu không giống tôi, hồ sơ của cậu sạch sẽ, tương lai của cậu sáng sủa, tùy tiện dính vào một vụ đánh nhau cũng đủ khiến giáo viên đau đầu. Còn tôi thì khác, tôi vốn đã mang tiếng xấu, thêm một lần cũng chẳng sao.”
Tần Dịch tiến lên nửa bước, khoảng cách giữa hai người lập tức gần hơn. “Không ai vốn nên mang tiếng xấu. Cậu cứu Lý Hạo, cậu không gọi người ngoài trường, cậu không muốn tôi bị liên lụy, những chuyện này đều là sự thật. Nếu sự thật không được nói ra chỉ vì cậu quen bị hiểu lầm, vậy người có vấn đề không phải cậu.”
Giang Trì nhìn hắn, cổ họng nghẹn lại một cách khó hiểu. Cậu muốn cười một tiếng cho qua, muốn nói học bá đúng là biết giảng đạo lý, nhưng lời đến bên môi lại không bật ra được. Từ rất lâu rồi, cậu đã quen với việc người khác nghe tên mình liền tự động tin phiên bản tệ nhất. Bây giờ có một người đứng trước mặt cậu, dùng giọng không hề dịu dàng nói rằng không ai vốn nên mang tiếng xấu, câu ấy lại giống một bàn tay kéo mạnh cậu khỏi vũng bùn.
Tần Dịch lấy điện thoại ra. “Đưa số vừa gọi cho tôi.”
Giang Trì lập tức tỉnh lại, đưa tay chặn màn hình của hắn. “Không đưa. Cậu muốn làm gì? Báo thầy cô? Báo cảnh sát? Hay lại dùng máy tính giả vờ ghi âm?”
Tần Dịch nhìn bàn tay cậu đè lên điện thoại mình, giọng vẫn ổn định. “Tôi muốn tra xem số này có liên quan đến học sinh cũ Minh Thành nào không. Năm ngoái cậu làm gãy tay em trai người đó, người bị đuổi học chắc chắn có hồ sơ kỷ luật. Biết đối phương là ai mới có thể phòng trước.”
Giang Trì chậm rãi rút tay về, ánh mắt trở nên phức tạp. “Cậu nghe được nhiều thật đấy.”
Tần Dịch đáp. “Đủ để biết ngày mai cậu sẽ đi gặp người đó một mình.”
Giang Trì không nói, nhưng sự im lặng ấy đã là thừa nhận. Hai người đứng trước cổng trường, xung quanh học sinh dần thưa đi, ánh chiều muộn phủ lên vai áo đồng phục của họ một lớp vàng nhạt. Cuối cùng, Giang Trì vẫn không đưa số điện thoại, chỉ xoay người đi về phía trạm xe buýt. Tần Dịch không đuổi theo nữa, nhưng giọng hắn vang lên sau lưng rất rõ: “Giang Trì, ngày mai nếu cậu biến mất sau tiết thứ hai, tôi sẽ đi tìm cậu.”
Giang Trì không quay đầu, chỉ giơ tay vẫy một cái. “Tùy cậu. Nhưng nếu bị tôi phát hiện cậu theo tới, tôi sẽ thật sự tức giận.”
Tần Dịch đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng cậu lẫn vào đám đông trước trạm xe. “Vậy ngày mai tôi sẽ cố gắng không để cậu phát hiện.”
Sáng hôm sau, Giang Trì đến lớp trước bảy giờ mười. Cậu vừa bước vào cửa, cả lớp 12A1 lập tức quay đầu nhìn cậu như nhìn kỳ tích. Bình thường giáo bá không muộn mười phút đã xem như nể mặt chủ nhiệm, hôm nay lại đến sớm hơn cả lớp trưởng, trong tay còn cầm hộp sữa dâu hôm qua Tần Dịch đưa. Giang Trì kéo ghế ngồi xuống, đặt hộp sữa lên bàn Tần Dịch, vẻ mặt rất bình tĩnh: “Tôi đến rồi, sữa trả cậu.”
Tần Dịch nhìn hộp sữa chưa uống, sau đó đặt một tờ từ vựng trước mặt cậu. “Không cần trả. Đổi lấy mười từ tiếng Anh.”
Giang Trì nhướng mày. “Tần Dịch, cậu có biết trên đời này tồn tại một thứ gọi là tình người không?”
Tần Dịch mở sách bài tập. “Biết. Tôi đang dùng tình người giảm từ hai mươi xuống mười.”
Giang Trì cười lạnh, nhưng vẫn cầm bút lên. “Một ngày nào đó, cậu sẽ bị chính sự lạnh lùng của mình làm cho mất bạn cùng bàn.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Cậu sẽ chuyển chỗ?”
Giang Trì cúi đầu viết chữ cái đầu tiên, miệng vẫn cứng. “Tạm thời chưa. Tôi còn phải xem cậu định dùng bao nhiêu hộp sữa dâu mua chuộc tôi.”
Tần Dịch đẩy sổ từ vựng đến gần hơn. “Vậy hôm nay học xong, tôi mua thêm.”
Giang Trì khựng tay, chữ đang viết bị kéo dài thành một nét xiêu vẹo. Cậu nghiêng đầu nhìn Tần Dịch, muốn nói vài câu trêu chọc, nhưng học bá đã cúi đầu làm đề, hoàn toàn không cảm thấy lời vừa rồi có gì không ổn. Giang Trì bỗng thấy tai mình hơi nóng, đành cúi xuống viết tiếp, trong lòng thầm mắng người này đúng là nguy hiểm mà không tự biết. Cậu càng muốn giữ khoảng cách, Tần Dịch lại càng dùng dáng vẻ bình tĩnh ấy chen vào một cách hợp tình hợp lý.
Tiết thứ hai là Toán, giáo viên vừa vào lớp đã thông báo trường sẽ tổ chức cuộc thi học tập liên khối vào cuối tháng. Mỗi lớp phải cử hai người tham gia phần thi đồng đội, một người phụ trách giải nhanh, một người phụ trách trình bày và phản biện. Cả lớp lập tức nhìn về phía Tần Dịch, bởi vị trí giải nhanh gần như không cần bàn cãi. Nhưng khi giáo viên Toán nhìn danh sách trên tay rồi gọi tên người thứ hai, cả lớp lại một lần nữa rơi vào im lặng chết chóc.
Giáo viên Toán đẩy kính, giọng rất dứt khoát. “Lớp ta cử Tần Dịch và Giang Trì.”
Giang Trì đang xoay bút, nghe thấy tên mình thì cây bút rơi thẳng xuống bàn. “Thầy, thầy gọi nhầm tên à?”
Giáo viên Toán nhìn cậu, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc. “Không nhầm. Chủ nhiệm Lưu đề xuất em, Tần Dịch đồng ý, thầy cũng thấy có thể thử. Phần trình bày và phản biện cần người phản ứng nhanh, không sợ sân khấu, cũng không dễ bị đối thủ dọa. Em rất phù hợp.”
Giang Trì quay phắt sang Tần Dịch. “Cậu đồng ý?”
Tần Dịch bình tĩnh gật đầu. “Ừ.”
Giang Trì hạ giọng, nụ cười nguy hiểm hiện lên. “Học bá, cậu giải thích cho rõ. Tôi mới học lại bảng công thức chưa đầy hai ngày, cậu đã kéo tôi lên cuộc thi liên khối? Cậu không sợ tôi đứng trên sân khấu nói thẳng đáp án này tôi không biết à?”
Tần Dịch nhìn cậu, giọng không đổi. “Cậu sẽ không.”
Giang Trì hỏi lại. “Vì sao?”
Tần Dịch đáp rất chắc. “Vì cậu sĩ diện.”
Giang Trì nghẹn cứng. Lời này đâm quá chuẩn, chuẩn đến mức cậu không thể phản bác trước mặt cả lớp. Nam sinh bàn sau lập tức cúi đầu cười đến run vai, còn vài người khác cũng len lén nhìn sang, ánh mắt vừa tò mò vừa hưng phấn. Giáo bá Giang Trì tham gia thi học tập, chuyện này còn chấn động hơn cả việc học bá Tần Dịch đứng ra làm nhân chứng hôm qua.
Giang Trì cầm bút gõ lên bàn Tần Dịch. “Cậu tính kế tôi từ lúc nào?”
Tần Dịch đáp. “Từ lúc cậu làm đúng năm câu trong bảy câu.”
Giang Trì cắn răng. “Tần Dịch, tôi thật sự muốn mở đầu cậu ra xem bên trong chứa đề thi hay chứa bẫy.”
Tần Dịch đẩy bài giảng sang cho cậu. “Chứa kế hoạch nâng điểm của cậu.”
Giang Trì nhìn trang giấy chi chít chữ, bỗng bật cười. “Được. Thi thì thi. Nhưng nếu tôi mất mặt trên sân khấu, cậu phải chịu trách nhiệm.”
Tần Dịch hỏi. “Chịu trách nhiệm thế nào?”
Giang Trì nghiêng người sát lại, cố ý hạ giọng để chỉ hai người nghe. “Mua sữa dâu cho tôi đến lúc tốt nghiệp.”
Tần Dịch nhìn cậu, ánh mắt dừng trên hàng mi còn vương chút nắng của đối phương. “Được.”
Giang Trì vốn chỉ thuận miệng trêu, không ngờ hắn nhận lời nhanh như vậy. Cậu vội quay mặt đi, dùng tiếng lật sách che giấu nhịp tim bỗng loạn một chút. Người này thật sự rất phiền, phiền ở chỗ lúc nên lạnh lùng thì lại nghiêm túc đến mức khiến người ta không đỡ được. Giang Trì cúi đầu nhìn bài giảng, chữ trên giấy lúc rõ lúc mờ, mãi mới nhận ra mình vừa viết sai cả tên mình ở góc vở.
Sau tiết thứ hai, Giang Trì lập tức đứng dậy. Thời gian hẹn ở sân bóng rổ cũ đã đến, nếu cậu còn chậm trễ, không biết người kia sẽ làm ra chuyện gì. Cậu cố tình đẩy ghế phát ra tiếng động lớn để che giấu sự vội vàng, sau đó cầm cặp lên như chuẩn bị xuống căn tin. Tần Dịch không ngẩng đầu, nhưng tay đã đặt lên quai cặp của cậu.
Tần Dịch nói: “Đi đâu?”
Giang Trì kéo quai cặp lại, giọng thản nhiên. “Đi mua nước. Bạn cùng bàn, cậu quản cả chuyện tôi khát à?”
Tần Dịch nhìn đồng hồ. “Căn tin đi hướng trái, cậu đang đi hướng phải. Hướng phải là khu nhà kho và sân bóng rổ cũ.”
Giang Trì cúi đầu nhìn hắn, trong mắt hiện lên chút bất đắc dĩ. “Tần Dịch, thông minh quá không phải chuyện tốt.”
Tần Dịch đứng dậy. “Tôi đi cùng cậu.”
Giang Trì lập tức lạnh mặt. “Không được.”
Tần Dịch cầm điện thoại lên. “Vậy tôi gọi chủ nhiệm Lưu.”
Giang Trì nghiến răng. “Cậu uy hiếp tôi?”
Tần Dịch đáp. “Tôi đang dùng phương án tiết kiệm thời gian hơn.”
Hai người nhìn nhau trong vài giây, bầu không khí quanh bàn thứ hai căng lên thấy rõ. Nam sinh bàn sau vốn đang hóng chuyện cũng không dám cười nữa, chỉ lặng lẽ kéo ghế lùi về sau một chút. Cuối cùng, Giang Trì là người dời mắt trước. Cậu cầm cặp đi ra ngoài, ném lại một câu rất thấp: “Muốn theo thì theo, nhưng lát nữa đứng sau tôi.”
Tần Dịch đi bên cạnh cậu. “Không.”
Giang Trì dừng bước. “Cậu nói gì?”
Tần Dịch nhìn thẳng về phía trước. “Tôi không đứng sau cậu. Tôi đứng cạnh cậu.”
Giang Trì quay đầu nhìn hắn, lời mắng đã đến bên môi lại bị nuốt xuống. Hành lang lúc ra chơi đông người, tiếng cười nói chen lẫn tiếng bước chân, nhưng khoảng cách giữa hai người lại giống như bị tách thành một vùng rất nhỏ chỉ có họ nghe được nhau. Giang Trì vốn nên tức giận vì Tần Dịch cố chấp, nhưng khi nghe câu “đứng cạnh cậu”, trong lòng cậu lại mềm xuống một cách không đúng lúc. Cậu kéo khóa áo đồng phục cao hơn, lạnh giọng nói: “Tùy cậu, lát nữa đừng hối hận.”
Sân bóng rổ cũ nằm sau nhà kho thiết bị, bình thường rất ít người đến vì mặt sân nứt nhiều và rổ bóng đã lệch. Khi Giang Trì và Tần Dịch tới nơi, có bốn người đang đứng dưới bóng tường, trong đó một người cao gầy mặc áo khoác đen, trên cổ tay có vết sẹo dài. Giang Trì vừa nhìn thấy người đó, ánh mắt lập tức tối xuống. Cậu nhận ra hắn, Chu Hạo, anh trai của tên học sinh cũ từng bị cậu đánh gãy tay năm ngoái vì chặn một nữ sinh lớp 10 trong ngõ sau trường.
Chu Hạo vỗ tay chậm rãi, khóe môi nhếch lên. “Giang Trì, tao bảo mày đến một mình, sao còn dẫn theo học bá? Hay là giáo bá trường Minh Thành bây giờ đánh nhau cũng cần người cầm sách cổ vũ?”
Giang Trì bước lên một bước, chắn nửa người trước Tần Dịch. “Chu Hạo, chuyện năm ngoái là em trai mày tự tìm. Nó chặn nữ sinh lớp dưới, còn định quay video uy hiếp người ta, tao đánh gãy tay nó vẫn còn nhẹ.”
Chu Hạo cười lạnh, ánh mắt chuyển sang Tần Dịch. “Tao không quan tâm nó làm gì. Tao chỉ biết mày hại nó bị đuổi học, cả nhà tao mất mặt. Hôm nay mày quỳ xuống xin lỗi, để tao quay một đoạn video đăng lên diễn đàn trường, chuyện này xem như xong.”
Giang Trì cười một tiếng. “Mày nằm mơ nhanh thật.”
Tần Dịch bước ra từ bên cạnh Giang Trì, giọng bình tĩnh vang lên giữa sân bóng rổ cũ. “Nếu anh quay video ép học sinh vị thành niên quỳ xin lỗi, thêm hành vi đe dọa và xâm nhập khuôn viên trường, chuyện này sẽ không dừng ở mức mất mặt trên diễn đàn.”
Chu Hạo nhìn Tần Dịch, ánh mắt đầy khinh miệt. “Học bá, tao biết mày giỏi nói lý. Nhưng chỗ này không phải phòng giáo vụ, cũng không có giáo viên cho mày gọi.”
Tần Dịch giơ điện thoại lên. “Có. Từ lúc chúng tôi rời lớp, tôi đã chia sẻ vị trí trực tiếp cho chủ nhiệm Lưu và gửi tin nhắn cho bảo vệ cổng sau. Nếu trong năm phút nữa tôi không gửi tin nhắn báo an toàn, bọn họ sẽ đến đây.”
Giang Trì quay phắt đầu nhìn hắn. “Cậu làm từ lúc nào?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Từ lúc cậu nói dối đi mua nước.”
Giang Trì nhất thời không biết nên tức hay nên khen. “Tần Dịch, cậu đúng là không tin tôi chút nào.”
Tần Dịch đáp. “Tôi tin cậu sẽ vì bảo vệ người khác mà tự đặt mình vào nguy hiểm. Cho nên tôi phải chuẩn bị trước.”
Chu Hạo sắc mặt hơi đổi, nhưng rất nhanh lại cười dữ tợn. “Dọa tao? Năm phút đủ làm rất nhiều chuyện đấy.”
Giang Trì lập tức kéo Tần Dịch ra sau. “Cậu lùi lại.”
Tần Dịch giữ cổ tay cậu, không dùng lực mạnh nhưng đủ khiến Giang Trì khựng lại. “Không đánh nhau. Cậu còn phải tham gia cuộc thi học tập liên khối, nếu bị ghi lỗi vì đánh nhau thì tư cách có thể bị hủy.”
Giang Trì quay sang nhìn hắn, tức đến bật cười. “Lúc này cậu còn nhớ cuộc thi?”
Tần Dịch nhìn thẳng cậu. “Vì tôi biết cậu đã đồng ý. Cậu sĩ diện, sẽ không muốn thua khi chưa bắt đầu.”
Giang Trì cắn răng, nhưng bàn tay đang nắm lại cuối cùng vẫn buông lỏng một chút. Chu Hạo thấy hai người thấp giọng nói chuyện, sắc mặt càng khó coi, lập tức ra hiệu cho người bên cạnh tiến lên. Một tên tóc vàng lao tới muốn giật điện thoại của Tần Dịch, nhưng Giang Trì phản ứng cực nhanh, xoay người chặn trước mặt hắn. Cậu không đánh vào mặt đối phương, chỉ dùng khuỷu tay đẩy lệch vai rồi kéo Tần Dịch lùi sang một bên.
Giang Trì lạnh giọng nói: “Tao đã nhịn rồi, đừng ép tao động tay.”
Tần Dịch nắm cổ tay cậu chặt hơn một chút. “Giang Trì, nhìn tôi.”
Giang Trì quay đầu, hơi thở còn mang theo lửa giận. “Nhìn cái gì?”
Tần Dịch đưa điện thoại của mình cho cậu xem. Trên màn hình là cuộc gọi đang kết nối, tên hiển thị rõ ràng: “Cô Lưu”. Chủ nhiệm Lưu ở đầu dây bên kia chắc chắn đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi. Giang Trì ngẩn ra một giây, sau đó bỗng bật cười thấp, cảm giác tức giận bị một loại bất lực kỳ lạ thay thế.
Chủ nhiệm Lưu trong điện thoại nói rất nhanh. “Giang Trì, Tần Dịch, hai em đứng yên tại chỗ, tuyệt đối không được động tay. Bảo vệ đang đến, cô cũng đang xuống sân sau. Giang Trì, cô biết em nghe thấy, nếu em dám đánh nhau trước khi cô đến, bài tập Toán tăng gấp đôi.”
Giang Trì nhìn điện thoại, vẻ mặt không tin nổi. “Cô Lưu, lúc này cô còn uy hiếp em bằng bài tập Toán?”
Chủ nhiệm Lưu đáp không chút do dự. “Rất có hiệu quả, đúng không?”
Tần Dịch bình tĩnh nói. “Có hiệu quả. Cậu ấy đã buông tay.”
Chu Hạo nhận ra tình hình không ổn, lập tức chửi một tiếng rồi xoay người muốn chạy. Nhưng chưa kịp rời sân, bảo vệ từ cổng sau đã chạy tới chặn lối ra, phía sau còn có chủ nhiệm Lưu và thầy Triệu của ban kỷ luật. Mấy người đi cùng Chu Hạo lập tức hoảng loạn tản ra, nhưng sân bóng rổ cũ chỉ có hai lối, rất nhanh đã bị giữ lại. Chu Hạo bị bảo vệ đè tay, còn quay đầu nhìn Giang Trì bằng ánh mắt oán độc.
Chu Hạo gằn giọng. “Giang Trì, mày giỏi lắm. Bây giờ còn học được trò núp sau giáo viên.”
Giang Trì đi đến trước mặt hắn, ánh mắt lạnh nhưng không còn mất kiểm soát. “Không, tao chỉ học được một chuyện. Đối phó với loại người như mày, không cần làm bẩn tay mình.”
Tần Dịch đứng cạnh cậu, giọng rất nhẹ. “Câu này tiến bộ.”
Giang Trì quay sang nhìn hắn. “Cậu khen tôi à?”
Tần Dịch đáp. “Ừ, nhưng đừng kiêu ngạo.”
Giang Trì nhịn không được cười, lửa giận trong ngực cuối cùng cũng tan đi hơn nửa. Chủ nhiệm Lưu đi tới kiểm tra hai người một lượt, xác nhận không ai bị thương mới thở phào. Thầy Triệu thì lập tức gọi điện báo cảnh sát khu vực và liên hệ bảo vệ cổng phụ để kiểm tra vì sao người ngoài trường lại vào được. Chuyện Chu Hạo gây rối trong trường nhanh chóng bị xử lý, còn Giang Trì lần đầu tiên đứng giữa một vụ rắc rối mà không phải người bị mắng đầu tiên.
Chủ nhiệm Lưu nhìn Giang Trì, giọng nghiêm nhưng không nặng như thường ngày. “Em biết mình sai ở đâu không?”
Giang Trì cúi mắt. “Biết. Em không nên định đến một mình.”
Chủ nhiệm Lưu lại nhìn Tần Dịch. “Còn em?”
Tần Dịch đáp rất ngay ngắn. “Em nên báo cô sớm hơn, không nên tự theo cậu ấy đến gần hiện trường.”
Giang Trì lập tức quay sang. “Cậu còn biết mình sai à?”
Tần Dịch nhìn cậu. “Biết. Nhưng nếu làm lại, tôi vẫn sẽ theo.”
Giang Trì nghẹn lời. Chủ nhiệm Lưu nhìn hai người, vừa tức vừa buồn cười, cuối cùng chỉ phất tay bảo họ về lớp trước. Trên đường quay lại, Giang Trì đi rất chậm, Tần Dịch cũng không thúc. Hai người im lặng một đoạn, đến khi sắp tới cầu thang, Giang Trì mới bỗng dừng lại.
Giang Trì nói: “Tần Dịch, hôm nay cảm ơn.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Không cần cảm ơn. Cậu chưa làm xong mười từ vựng.”
Giang Trì hít sâu một hơi, cảm động vừa mới dâng lên lập tức bị đánh tan sạch. “Cậu có thể để tôi cảm động quá ba giây không?”
Tần Dịch đáp. “Ba giây đủ rồi.”
Giang Trì bật cười, đưa tay khoác lên vai Tần Dịch rất tự nhiên. “Bạn cùng bàn, cậu có biết bình thường người khác bị tôi khoác vai đều sẽ sợ không?”
Tần Dịch hơi khựng lại, nhưng không đẩy cậu ra. “Tôi không bình thường.”
Giang Trì nghiêng đầu nhìn hắn, khoảng cách gần đến mức thấy rõ vành tai hơi đỏ của Tần Dịch. Cậu vốn định trêu thêm hai câu, nhưng khi nhìn thấy màu đỏ rất nhạt ấy, trong lòng lại bỗng nổi lên một cảm giác kỳ quái. Học bá lạnh lùng, bình tĩnh, nói câu nào cũng có thể khiến người ta tức chết, vậy mà bị cậu khoác vai lại đỏ tai. Giang Trì bỗng thấy cổ họng hơi khô, vội buông tay ra trước khi bầu không khí trở nên không đúng.
Tần Dịch chỉnh lại cổ áo đồng phục, giọng vẫn bình tĩnh. “Về lớp. Cậu còn phải chuẩn bị cuộc thi liên khối.”
Giang Trì ho nhẹ một tiếng. “Biết rồi, bác sĩ Tần tương lai. Nhưng tôi nói trước, nếu tôi thật sự lên sân khấu mất mặt, cậu không được chê tôi.”
Tần Dịch đáp. “Tôi sẽ không để cậu mất mặt.”
Giang Trì nhìn hắn, bước chân bỗng chậm lại. “Cậu tự tin vậy à?”
Tần Dịch quay đầu nhìn cậu. “Tôi tự tin ở tôi, cũng tự tin ở cậu.”
Giang Trì im lặng vài giây, sau đó cười nhẹ. “Tần Dịch, cậu nói chuyện kiểu này rất nguy hiểm.”
Tần Dịch hỏi. “Nguy hiểm ở đâu?”
Giang Trì nhìn hành lang trước mặt, cố ý dùng giọng lười biếng che đi chút rối loạn trong lòng. “Nguy hiểm ở chỗ dễ làm người ta hiểu lầm.”
Tần Dịch dừng lại trước cửa lớp. “Hiểu lầm gì?”
Giang Trì không trả lời. Cậu đẩy cửa bước vào trước, để lại Tần Dịch đứng phía sau nhìn bóng lưng mình. Trong lớp, nam sinh bàn sau vừa thấy hai người trở về đã lập tức vỗ tay nhỏ, miệng còn không sợ chết mà nói: “Chúc mừng học bá và giáo bá cùng nhau vượt qua phó bản sân bóng rổ cũ!”
Giang Trì ném cặp lên bàn, cười rất hiền. “Cậu muốn mở phó bản mới à?”
Nam sinh bàn sau lập tức cúi đầu. “Không muốn, em đang ôn bài, em yêu học tập.”
Tần Dịch đặt sách xuống, lấy tờ bài tập ra. “Giang Trì, ngồi xuống.”
Giang Trì kéo ghế ngồi xuống, ngoài miệng vẫn không quên phản kháng. “Tôi vừa trải qua nguy hiểm tính mạng, cậu không cho tôi nghỉ à?”
Tần Dịch đặt hộp sữa dâu mới mua lên bàn cậu. “Uống xong rồi học.”
Giang Trì nhìn hộp sữa, rồi lại nhìn Tần Dịch. “Cậu thật sự mua?”
Tần Dịch đáp. “Cậu đến trước bảy giờ mười, tôi đã hứa.”
Giang Trì cầm hộp sữa lên, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ mép hộp. Cậu không biết vì sao chỉ một hộp sữa dâu rẻ tiền lại khiến tâm trạng mình tốt lên nhanh như vậy. Có lẽ vì từ trước đến nay, rất ít người nhớ kỹ lời hứa với cậu, dù chỉ là chuyện nhỏ đến mức buồn cười. Cậu cúi đầu cắm ống hút, giọng nhỏ hơn thường ngày: “Tần Dịch, sau này tôi sẽ không tự đi một mình nữa.”
Tần Dịch dừng bút, nhìn cậu. “Ừ.”
Giang Trì ngẩng lên, cố ý cười. “Nhưng nếu cậu còn dám lén theo tôi mà không nói, tôi vẫn sẽ tức giận.”
Tần Dịch đáp. “Vậy lần sau tôi nói trước.”
Giang Trì nhướng mày. “Nói trước rồi tôi không cho đi thì sao?”
Tần Dịch nhìn cậu, giọng rất bình tĩnh. “Tôi vẫn đi.”
Giang Trì nhìn hắn vài giây, cuối cùng cúi đầu cười thành tiếng. “Cậu đúng là phiền chết đi được.”
Tần Dịch đẩy sổ từ vựng sang. “Từ đầu tiên, responsibility.”
Giang Trì cắn ống hút, vừa viết vừa lẩm bẩm. “Trách nhiệm. Đúng là rất hợp với cậu.”
Tần Dịch nhìn chữ viết xiêu vẹo của cậu, đầu bút gõ nhẹ lên chữ cái bị sai. “Sai chính tả.”
Giang Trì lập tức ngẩng đầu. “Tần Dịch, cậu phá hỏng bầu không khí rất giỏi.”
Tần Dịch đáp. “Tôi cũng rất giỏi sửa chính tả.”
Chiều hôm đó, diễn đàn trường Minh Thành lại nổ thêm một bài đăng mới. “Tin nóng phần ba: Học bá và giáo bá bị bắt gặp cùng xuất hiện ở sân bóng rổ cũ, nghi ngờ hợp lực xử lý người ngoài trường.” Bài đăng nhanh chóng leo lên đầu bảng, bình luận tăng không ngừng, có người nói Tần Dịch bị Giang Trì kéo hư, cũng có người nói Giang Trì bị Tần Dịch thuần hóa. Đến cuối cùng, một bình luận được đẩy lên cao nhất: “Tôi không quan tâm ai thuần hóa ai, tôi chỉ muốn biết vì sao Tần Dịch mua sữa dâu cho Giang Trì.”
Giang Trì nhìn thấy bình luận đó vào giờ nghỉ cuối ngày, suýt nữa bóp méo hộp sữa trong tay. Cậu quay đầu nhìn Tần Dịch, phát hiện đối phương cũng đang xem diễn đàn, sắc mặt vẫn bình tĩnh như đang đọc đề thi. Giang Trì lập tức cướp điện thoại của hắn đặt úp xuống bàn. “Không được xem.”
Tần Dịch hỏi. “Vì sao?”
Giang Trì đáp rất nhanh. “Ảnh hưởng học tập.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Câu này đáng lẽ là tôi nói.”
Giang Trì hất cằm. “Tôi học từ cậu, chứng minh cậu dạy rất hiệu quả.”
Tần Dịch im lặng một giây, khóe môi rất nhạt cong lên. Giang Trì vừa vặn nhìn thấy nụ cười ấy, tim bỗng đập hụt một nhịp. Tần Dịch bình thường quá lạnh, hiếm khi cười, cho nên một chút ý cười gần như không rõ ấy lại giống ánh nắng bất ngờ rơi xuống mặt băng. Giang Trì vội quay đầu nhìn ra cửa sổ, cảm thấy hôm nay mình chắc chắn bị mấy câu bài tập làm cho đầu óc không bình thường.
Trước khi tan học, giáo viên Toán gọi Tần Dịch và Giang Trì lên văn phòng nhận tài liệu cuộc thi liên khối. Giang Trì vốn tưởng chỉ có vài tờ đề, kết quả nhìn thấy một xấp dày gần bằng nửa quyển sách, sắc mặt lập tức trầm xuống. Tần Dịch nhận tài liệu rất tự nhiên, còn thuận tay chia một nửa đặt vào tay cậu. Giang Trì nhìn xấp giấy, vẻ mặt như vừa bị trao di chúc.
Giang Trì nói: “Tần Dịch, bây giờ tôi rút khỏi cuộc thi còn kịp không?”
Tần Dịch đáp. “Không kịp. Danh sách đã nộp.”
Giang Trì nhìn giáo viên Toán. “Thầy, em đột nhiên cảm thấy mình không đủ tài đức.”
Giáo viên Toán cười hiền. “Không sao, tài có thể bồi dưỡng, đức thì thầy tin em miễn cưỡng vẫn còn.”
Giang Trì nghẹn lời. “Thầy dùng chữ miễn cưỡng làm em rất đau lòng.”
Tần Dịch cầm tài liệu, giọng bình tĩnh. “Đau lòng không ảnh hưởng làm đề.”
Giang Trì quay sang nhìn hắn. “Cậu và thầy Toán là cùng một phe đúng không?”
Giáo viên Toán đẩy kính, cười tủm tỉm. “Không, thầy đứng về phía điểm số của em.”
Giang Trì ôm xấp tài liệu đi ra khỏi văn phòng, vừa đi vừa cảm thấy mình đã bị cả thế giới học tập bao vây. Tần Dịch đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc sang xem cậu có định ném tài liệu vào thùng rác hay không. Giang Trì nhận ra ánh mắt ấy, lập tức ôm tài liệu chặt hơn. “Yên tâm, tôi chưa đến mức làm chuyện mất phẩm chất như vậy.”
Tần Dịch đáp. “Tôi biết. Tôi chỉ đang xem cậu có cần túi đựng không.”
Giang Trì nhìn hắn, giọng dịu đi một chút. “Không cần. Tôi tự cầm được.”
Tần Dịch không nói nữa, nhưng khi xuống cầu thang vẫn đi phía ngoài, để Giang Trì đi sát tay vịn. Đó chỉ là một động tác rất nhỏ, nhỏ đến mức có thể xem như vô tình, nhưng Giang Trì vẫn nhận ra. Cậu cúi đầu nhìn xấp tài liệu trong tay, khóe môi không nhịn được cong lên, rồi lại nhanh chóng ép xuống. Học bá này thật sự rất phiền, phiền đến mức khiến người ta càng ngày càng khó giữ khoảng cách.
Hai người vừa về đến lớp, Lý Hạo đã vội chạy tới. Cậu ta cầm điện thoại, sắc mặt trắng bệch hơn cả hôm bị Trương Bân bắt nạt. Giang Trì nhìn vẻ mặt đó, lập tức thu lại nụ cười. Tần Dịch cũng dừng bước, ánh mắt rơi xuống màn hình đang run nhẹ trong tay Lý Hạo.
Lý Hạo nói: “Trì ca, Tần Dịch, hai người xem cái này. Diễn đàn vừa có người đăng bài mới, nói Trì ca uy hiếp ban tổ chức cuộc thi nên mới được chọn tham gia. Bọn họ còn nói Tần Dịch bao che cho học sinh cá biệt, gian lận danh sách thi đấu.”
Giang Trì nhận điện thoại, nhìn tiêu đề đỏ chói trên màn hình. Bài đăng ghim ngay đầu diễn đàn, bên dưới kèm một bức ảnh chụp lén lúc cậu và Tần Dịch đi ra từ sân bóng rổ cũ, góc chụp cố tình cắt mất bảo vệ và giáo viên, chỉ để lại hình ảnh cậu đứng rất gần Tần Dịch, giống như đang uy hiếp hắn. Dòng chữ cuối bài càng ác ý hơn: “Học bá bị giáo bá khống chế? Cuộc thi liên khối của Minh Thành có còn công bằng?”
Tần Dịch cầm điện thoại từ tay Giang Trì, đọc rất nhanh rồi ngẩng đầu. “Bài này không phải học sinh bình thường viết.”
Giang Trì cười lạnh, ánh mắt tối xuống. “Chu Hạo vừa bị bắt, bài bôi nhọ đã lên ngay. Xem ra phía sau còn có người muốn chơi tiếp.”
Tần Dịch nhìn cậu. “Lần này không chỉ nhắm vào cậu.”
Giang Trì quay sang nhìn hắn, giọng trầm xuống. “Tôi biết. Lần này bọn họ nhắm vào cả cậu.”
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0